https://zing4u.top/
Anh Sẽ Phải Yêu Em
8.75K

Phạch một tiếng, Lưu Triệu đem tách trà đặt ở trước mặt Phùng Ki, xoay ra ngoài bĩu môi, tức giận nói: “Cô ta đến tìm cậu cũng quá chuyên cần rồi, sao cái bóng của tiểu nha đầu cũng không thấy, hai người các cậu đang diễn tuồng gì, sao mình xem một chút cũng không hiểu?”
Phùng Ki buông kế hoạch huấn luyện trong tay, có chút buồn cười nhìn anh, Lưu Triệu này thật xứng với chức vụ, công tác tư tưởng làm không tệ, phối hợp công tác cùng cậu ta cũng thoải mái, chỉ là tính cách có chút bà tám, hơn nữa có tật xấu, nếu ấn tượng đầu tiên đối với ai không tốt, đời này đối phương cũng đừng mong đến gần, tựa như Thiệu Tình.
Trãi qua mấy ngày hội diễn văn nghệ lớn mừng Quốc khánh, đoàn văn công của sư bộ có khá nhiều hoạt động, cùng với đoàn bọn họ cũng có công tác tất yếu cần tiếp xúc, bình thường cô hay ngang qua đây, tiến vào chào hỏi, Phùng Ki cũng không thể đuổi ra bên ngoài! Phải nói rằng Thiệu Tình đối với mình không có gì, cũng tuyệt đối là nói dối, trong lòng Phùng Ki rất hiểu.
Trên thế giới này chuyện trùng hợp, nhất là chuyện nam nữ, nếu vô tâm tuyệt đối sẽ không có khả năng trùng hợp, chỉ cần có chút tâm ý, trùng hợp lại rất dễ dàng, ngay từ đầu, Phùng Ki thực không chú ý đến chuyện của Thiệu Tình, nhưng mỗi ngày cô đều đến, Phùng Ki xem như đã nhìn ra, đối với Thiệu Tình, chuyện của họ nhất định phải nói rõ, dù sao anh cũng không muốn khiến cho tiểu nha đầu hiểu lầm, nếu tiểu nha đầu hiểu lầm, sau đó không chừng sẽ có phiền toái, phiền toái xảy ra, cuối cùng người phải thu thập tàn cục vẫn là anh.
Bởi vậy Phùng Ki vốn đã nghĩ xong, nếu hôm nay Thiệu Tình lại đến, anh sẽ cùng cô nói chuyện, về phần hôm nay tiểu nha đầu chưa đến, cô đã gọi điện thoại thông báo trước với anh, nói là đi tham gia tiệc sinh nhật của đàn chị trong trường.

Lúc tiểu nha đầu vừa nói xong, một tia thất vọng không ngăn được nảy lên trong lòng Phùng Ki, cái gì là một ngày không thấy như cách ba thu, trước kia anh thực không ghen tuông như vậy, mà hiện tại, anh thật sự là từng phút từng giây mong ngóng, giống như xa cách sau khi mới kết hôn, mong ngóng có thể ép buộc lục phủ ngũ tạng của anh rối rắm cùng một nơi.
Bất cứ lúc nào, ban ngày, ban đêm, thậm chí ngay cả lúc họp ở đoàn bộ, Phùng Ki cũng không tự chủ mà phân tâm, phân tâm suy nghĩ đến tiểu nha đầu của mình, suốt năm ngày từ thứ Hai đến bây giờ, Phùng Ki cũng suy nghĩ suốt năm ngày, nghĩ về hiện tại, nghĩ xa hơn, nghĩ đến tương lai của bọn họ.
Anh còn nhớ rõ, từ lúc tiểu nha đầu vừa đầy tháng, là đứa trẻ nhỏ đáng yêu, càng ngày càng xinh đẹp, đi theo phía sau anh, ngọt ngào gọi anh là Ki ca ca, gọi như vậy, đã gọi đến khi thành cô gái nhỏ, cô vợ nhỏ bé của anh…
Mỗi khi Phùng Ki nghĩ đến, đều cảm thấy duyên phận thật sự rất kỳ diệu, dường như đã định sẵn cô là của anh, ai cũng không thay đổi được, quan hệ thay đổi, Phùng Ki phát hiện, khoảng cách chênh lệch giữa tiểu nha đầu với mình cũng không nhỏ, ngoài miệng anh không nói, trong lòng lại rất để ý, hơn nữa xét tuổi tác, tiểu nha đầu còn chưa đến hai mươi, là đóa hoa quý, còn anh, cũng đã sắp ba mươi, loại chênh lệch này, nghĩ đến tình cảnh tiểu nha đầu ở cùng một chỗ với bạn học của cô, càng làm Phùng Ki khó chịu, không thoải mái.
Kỳ thật tâm tình của Phùng Ki lúc ấy, chính là hận không thể mở miệng ngăn cản tiểu nha đầu, anh không muốn để cho cô đi, cô còn chưa đi, trong lòng anh đã như bị đổ nửa chai dấm chua, chua xót, nhưng anh lại thật sự tìm không ra lý do, bởi vậy mà buông điện thoại, từ ngày hôm qua đã bắt đầu buồn bực khó chịu.
Anh không biết là, cảm xúc của anh đã sớm từ trong điện thoại biểu hiện ra, Manh Manh tinh ý, vừa nghe ngữ khí của Ki ca ca liền biết, khẳng định là ghen tị, Manh Manh thường thích ngon ngọt, chuyện đó với nam nữ là như nhau, trước kia cô thực đi quanh co không ít, cô của cô nói quá đúng, loại nam nhân đầu gỗ giống Ki ca ca, chỉ cần đem anh lừa trên giường, trong lòng anh sẽ có cô, tự nhiên mà xem cô như người phụ nữ của anh, đối đãi như vợ.
Hơn nữa, ttaam tình Ki ca ca không được tự nhiên mà rối loạn, rõ ràng chính là nhớ cô, ghen tị, lại còn không thừa nhận, trong điện thoại cô hỏi anh có nhớ cô không, Ki ca ca hùng hổ lớn giọng hàm hồ một câu, em đến đây thì biết, thiếu chút nữa khiến Manh Manh cười ngất.
Ki ca ca là chàng trai không nói lời hay ho, lại càng sẽ không nói lời ngon ngọt, chỉ biết dùng hành động để biểu đạt, trực tiếp lại đáng yêu, lúc anh ôm cô mà động tay động chân, khiến Manh Manh cảm giác được anh yêu chính mình, rất yêu, rất yêu, Manh Manh không coi trọng biểu đạt bằng lời nói, cô thích biện pháp Ki ca ca dùng kích tình thuyết minh nổi nhớ, chân thật mà khắc sâu.
Hiện tại Manh Manh thật muốn lập tức liền bay qua, nhào vào trong lòng Ki ca ca, sau đó… Khuôn mặt nhỏ nhắn không tự chủ được mà ửng đỏ… Ý tưởng này rối rắm trong đầu cô cả một ngày, ngay cả giáo sư giảng cái gì trên lớp cô cũng không biết, nâng má, nghiêng đầu, nhìn lá cây ngoài cửa sổ dần dần chuyển màu vàng mà ngẩn người.
Trần Hiểu Kỳ bắt đầu chú ý đến Manh Manh, tiểu nha đầu này nâng má, cả buổi cũng không nhúc nhích, mắt nhấp nháy lóng lánh, không biết nghĩ cái gì, thỉnh thoảng cong lên một chút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn nhiễm một tầng đỏ ửng, khóe miệng không tự kìm hãm được hơi hơi nhếch lên, biểu tình này, rõ ràng là bộ dáng nghĩ đến người yêu.
Trần Hiểu Kỳ thật sự nghĩ không ra, ngay cả Sài Tử Hiên nha đầu kia cũng không nhìn đến, còn có chàng trai nào có thể lọt vào mắt của cô, nhưng mà, phương diện này nữ nhân đều rất mẫn cảm, mấy ngày nay Manh Manh giơ tay nhấc chân đều lộ ra ý xuân, làm Trần Hiểu Kỳ có khi ảo giác, mùa thu còn chưa qua, sao mùa xuân đã tới rồi.
Cho nên, Trần Hiểu Kỳ vô cùng chắc chắc nha đầu kia có nam nhân, hơn nữa, không phải cái loại nói chuyện cười đùa như bạn trai của Nhạc Nhạc, là cái loại nam nhân sinh động, hữu tình, có dụς ∀ọηg, từ cô gái lột xác thành nữ nhân, cái loại quyến rũ phong tình trên người Manh Manh, vì cô xinh đẹp lại lộ ra vầng sáng càng sặc sỡ, rút đi vẻ ngây ngô, kiểu nữ nhân xinh đẹp căn bản giấu cũng không giấu được.
Người trong phòng học lớn nhốn nháo tản ra ngoài, nha đầu kia vẫn giữ tư thế vừa rồi, chút ý tứ động đậy cũng không có, Trần Hiểu Kỳ không khỏi trợn trắng mắt, đứng lên, quay người ngồi ở trên bàn, lấy 乃út máy trong tay gõ lên đầu cô: “Này! Manh Manh, nghĩ đến anh chàng nào mà choáng váng luôn thế, có biết tan học rồi không…”
Manh Manh nháy mắt mấy cái, xoay qua, ánh mắt vẫn có chút sương mù nhìn Trần Hiểu Kỳ, Trần Hiểu Kỳ không khỏi sợ run cả người: “Đừng, bạn đừng nhìn mình như vậy, mình gánh không nổi, bạn giữ lại ánh mắt mê ૮ɦếƭ người này để nhìn anh chàng của bạn đi, nhưng mà, mình thật hiếu kỳ, chàng trai mà bạn để ý có bộ dạng thế nào?”
“Bộ dạng thế nào…” Manh Manh không khỏi mỉm cười ngọt ngào: “Anh rất tuấn tú, rất nam tính, cũng rất chu đáo, quan trọng nhất là, từ lúc còn rất nhỏ chúng mình đã quen biết, hiểu biết lẫn nhau.” “A…” Trần Hiểu Kỳ gật gật đầu: “Nói như vậy là thanh mai trúc mã, anh Sài đẹp trai của chúng ta, chẳng phải là hoàn toàn thất bại sao?”
Manh Manh trắng mắt liếc cô một cái: “Mình với anh Sài vốn không có gì, đúng rồi, buổi tối hôm nay bạn không bận chứ! Mình dẫn bạn đi ăn ngon một bữa…” Ánh mắt Trần Hiểu Kỳ sáng lên, cất giọng hồ hởi nói: “Không bận, không bận, vừa vặn hôm nay đứa nhỏ ở nhà mình làm thêm, cùng cha mẹ cô bé đi ra ngoài…” Dùng ánh mắt gấp không thể chờ mà nghe ngóng: “Đi chỗ nào ăn bữa ngon! Có thể tiết lộ trước một chút hay không, có yêu cầu gì khác không…”
Manh Manh đánh giá cô trên dưới một vòng, sờ sờ cằm: “Yêu cầu thì không có, chỉ là quần áo này của bạn thì không được, đi thôi, đến chỗ mình, mình tìm cho bạn một bộ quần áo để mặc.”
“Chỗ nào vậy, còn qui định quần áo, mình cũng không cởi trần, chẳng lẽ cũng không cho vào…” Manh Manh không để ý tới lời nói đâu đâu của cô, trực tiếp đem cô túm đến nhà trọ của mình, Trần Hiểu Kỳ giống như bà Lưu tiến vào vườn hoa lộng lẫy (hình như là lấy tình huống bà Lưu lần đầu tiên vào phủ của gia đình Dã Bảo Ngọc trong truyện Hồng Lâu Mộng), vừa vào đến liền sờ đông sờ tây, miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Manh Manh, đây không phải là nhà của bạn chứ! Khu này nhỏ nhưng giá trên trời, thực không nhìn ra được, nhà bạn lại có tiền…”
Manh Manh đem cô túm vào buồng trong, kéo ra tủ quần áo cho cô tìm, đối mặt với toàn bộ tủ quần áo âm tường lớn cùng quần áo rực rỡ muôn màu xinh đẹp, Trần Hiểu Kỳ có chút ngẩn người, miệng không thể khép lại: “Cái kia, Manh Manh, Manh Manh, gia đình bạn là nhà tư bản sao! Nếu không nhất định cũng rất giàu có, mỗi ngày trôi qua chắc cũng rất dễ chịu.”
Manh Manh tìm ra một bộ lễ phục màu lan tím ướm thử lên người cô, đẩy vào trong lòng cô, phụ giúp cô vào toilet thay quần áo, Manh Manh sở dĩ đem Trần Hiểu Kỳ mang về nhà, là cảm thấy, nếu xem Trần Hiểu Kỳ là bạn, thì nên thẳng thắn thành thật với nhau, hơn nữa, trường hợp tối hôm nay, cũng nên để cho Lâm Thanh và các bạn bè của bọn họ biết rõ, Ki ca ca không có khả năng tháp tùng cô, vốn dĩ cô muốn anh Hiểu Phong làm khách mời, ai ngờ anh Hiểu Phong cười tủm tỉm nói, anh có bạn nhảy, bảo cô tự mình giải quyết.
Manh Manh muốn bắt Hiểu Kỳ thay vào, nhưng mà thời điểm Trần Hiểu Kỳ từ toilet đi ra, Manh Manh thực kinh diễm, điều kiện của gia đình Hiểu Kỳ ở nơi đó, bình thường lại tiết kiệm, cũng không quá chú ý đến ăn mặc, trên cơ bản một năm bốn mùa chính là quần jean, trên người tùy theo mùa nóng lạnh mà phối hợp với áo thun, áo sơ mi hoặc là áo lông, đến mùa đông bên ngoài khoát thêm một bộ áo lông rất nặng là cùng, bình thường ở trường học đi tới đi lui, trên cơ bản sẽ không ai chú ý tới cô, nhưng hiện tại Hiểu Kỳ lại xinh đẹp rất đáng chú ý.
Mặt mũi Hiểu Kỳ thanh tú linh hoạt, hơn nữa ánh mắt, là loại mắt xếch Manh Manh thích nhất, lúc hơi hơi nheo lại, siêu cấp mê người, tóc tuy rằng suông thẳng như nước, lại có khuynh hướng cảm xúc rất tốt, xõa tung tùy ý ở sau lưng, có loại phong tình uyển chuyển tao nhã lịch sự.
Hiểu Kỳ hiển nhiên có chút không quen, sau khi đi ra, thỉnh thoảng đông kéo tây xả: “Manh Manh, thật ra là đi đến nơi nào, không phải ăn cơm sao? Đáng phải giả dạng thành như vậy sao, rất không được tự nhiên, chỗ này, chỗ này, đều lộ ra, bạn không phải muốn đem mình đi bán chứ…”
Manh Manh trắng mắt liếc cô một cái, chụp lại cổ áo cô đang dùng tay xả xuống: “Được rồi, lại xả cổ áo, bộ quần áo này liền vứt đi, mình nói cho bạn biết, bộ quần áo này là moden mới của năm nay, giá khoảng hai vạn đó!” “A…” Một câu này của cô dọa Trần Hiểu Kỳ không dám động đậy.
Manh Manh không khỏi cười trộm, đối phó loại tham tiền như Hiểu Kỳ này, đây là biện pháp trực tiếp hữu hiệu nhất: “Yên tâm đi! Không đem bạn đi bán, hôm nay là tiệc sinh nhật của đàn chị Lâm Thanh, bạn tháp tùng mình.”
Nói xong, lưu loát thay đổi quần áo, Hiểu Kỳ mặc thực nữ tính, Manh Manh lại tương đối trung tính, áo sơ mi trắng, quần jean màu đen, dưới chân mang một đôi bốt, bên ngoài là áo khoát da màu đen, trên đầu cột tóc kiểu đuôi ngựa, tư thế xinh đẹp lại hiên ngang oai hùng.
Nhưng Hiểu Kỳ không lại vui: “Hai đứa mình đổi đi, mình mặc bộ quần áo này của bạn, mình muốn làm nam.” Manh Manh xì một tiếng, cười vui vẻ, giống như lưu manh đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đang toàn tâm toàn ý muốn đổi quần áo của Hiểu Kỳ: “Cô nhóc à, là anh mang em đi, không phải em mang anh đi, biết chưa, ngoan nha!”
Vẻ mặt Hiểu Kỳ đen thui, nha đầu kia, nha đầu kia quả thực chính là vừa xoay người liền mang vẻ mặt hư hỏng, mình lại bị cô trắng trợn đùa giỡn…
Trần Hiểu Kỳ là chị cả ở nhà, có thể thích ứng trong mọi tình cảnh, cũng bị Manh Manh dọa không nhẹ, từ trên lầu xuống đất, xuống gara, Trần Hiểu Kỳ trơ mắt nhìn Manh Manh đi đến phía trước chiếc xe Miura danh tiếng, bóng lộn tới cực điểm, hướng cô ngoắc.
Trần Hiểu Kỳ chính là chưa từng tận mắt nhìn thấy, hình ảnh thì từng nhìn qua, trên laptop, vách tường phòng cô chính là hình chiếc xe danh tiếng này, tuy rằng không biết cụ thể là bao nhiêu tiền, nhưng hơn trăm vạn cũng không sai, hơn nữa, bị Manh Manh túm lên xe, chạy ra, dọc theo đường đi, trăm phần trăm mọi người có mặt bên đường quay đầu nhìn theo.
Trần Hiểu Kỳ rốt cục cũng lĩnh giáo cá tính của Manh Manh, ai nói nha đầu kia khiêm tốn, vừa kiêu ngạo là có thể hù ૮ɦếƭ người, bộ quần áo này sẽ khiến kẻ kiêu ngạo nhất cũng phải chịu thua, thật sự là nam tính đến không có thiên lý, trách không được hiện nay đang có xu thế quần áo trung tính, ngay cả Trần Hiểu Kỳ cũng cảm thấy, động tác ‘anh chàng’ Manh Manh đang xoay tay lái rất mê người.
Ra nội thành, nóc xe thể thao từ từ mở ra, gió đêm tiến vào, thổi bay đuôi ngựa cột sau đầu cô, cùng âm thanh chuyển động không dứt, gào thét tuôn qua trên đường núi, Trần Hiểu Kỳ bỗng nhiên còn có loại cảm giác, may mà Manh Manh là nữ, nếu là nam, phụ nữ trong thiên hạ còn có đường sống sao, nhưng mà, tốc độ này có phải hơi nhanh không: “Manh Manh, Phương Manh Manh, bạn chậm một chút cho mình, chậm một chút… A…”
Trần Hiểu Kỳ rốt cuộc không thể nghĩ gì khác, nha đầu kia quả thực chính là liều mạng, xe theo đường núi chạy lên, Trần Hiểu Kỳ thậm chí có cảm giác, mình lúc nào cũng có khả năng rơi xuống sườn núi nguy hiểm, Manh Manh lại cười rất lớn.

Đã lâu không thống khoái như vậy, giống như ra ngoài đổi gió, chuyện đua xe này, Manh Manh học từ anh Hiểu Phong, đừng nhìn hiện tại anh Hiểu Phong rất nghiêm trang, có một đoạn thời gian cũng rất phản nghịch, không chuyện xấu gì chưa từng làm, anh muốn làm liền làm, mà lúc nào cũng kéo theo cô, lúc anh Hiểu Phong mê đua xe, vừa đến buổi tối, Manh Manh liền đi theo anh ra bên ngoài mà chạy, từ xe thể thao đến mô tô, Vệ Hiểu Phong đua bằng phương tiện gì, Manh Manh cũng nhất định an vị phía sau anh, nếu không thì là bên cạnh, tiểu nha đầu không lớn, lá gan lại lớn, lúc hưng phấn, cũng giống như người điên.
Về sau lại bị người lớn trong nhà phát hiện, dượng luôn luôn tao nhã, cầm lấy roi, đem anh Hiểu Phong quất một cái. Từ sau khi bị đánh, anh Hiểu Phong dù ૮ɦếƭ cũng không mang cô theo, nhưng mà cô thường xuyên lấy xe anh Hiểu Phong mua cho mà giải nghiện. Chính là chiếc xe ngày đó cô lừa Ki ca ca nói là xe của anh Hiểu Phong, kỳ thật cũng đúng vậy, là anh Hiểu Phong tiêu tiền từ nước ngoài trực tiếp mua cho cô, làm quà sinh nhật khi cô mười chín tuổi, chẳng qua Ki ca ca đầu gỗ ngốc nghếch, cô lại giả bộ hiền lành, cho nên nói dối cũng là vì có ý tốt suy nghĩ cho Ki ca ca.
Nhưng hôm nay không cần làm vậy, vì ngăn chặn phiền toái về sau, hôm nay cô phải làm như vậy, đối với tình yêu Lâm Thanh truy đuổi cùng chấp nhất không có gì đáng trách, nhưng mọi chuyện cô đều nhằm vào mình, dùng thái độ khinh bỉ nhục mạ đối đãi với cô, Manh Manh quyết không cho phép, cô là con gái của ba mẹ, cô là công chúa của Phương gia, có thể khiêm tốn, nhưng không chịu được người khác hạ nhục, đây không phải kiêu ngạo, đây là tự tôn.
“Nha đầu này điên rồi!” Vệ Hiểu Phong vừa quẹo vào đường núi, liền nhìn thấy Manh Manh đua xe phía trước, chiếc xe Miura màu sâm banh sao anh có thể nhận sai, biểu tình anh hơi nhíu mày rơi vào trong mắt Sài Tử Hinh đang ở bên cạnh.
Sài Tử Hinh chỉ chỉ phía trước: “Anh biết chiếc xe phía trước sao, đua xe trên đường núi, lá gan ghê gớm thật, nhưng kỹ thuật thật ra khá tốt.” Vệ Hiểu Phong buồn cười nói: “Đó là Manh Manh nhà anh, tiểu nha đầu đang tận hứng.”
“Manh Manh? Anh nói ai? Phương Manh Manh, em họ anh? Đàn em trong trái tim Tử Hiên?”
“Trong trái tim…” Vệ Hiểu Phong không khỏi buồn cười, nha đầu kia thật sự hại người rất nặng, rõ ràng đã sớm là hoa có chủ, còn nở hoa đào khắp nơi, Phùng đầu gỗ thật sự yên tâm để cô phát tán.
Nhưng mà ngẫm lại, tiểu nha đầu luôn luôn có chủ ý, ngoại trừ Phùng Ki, đàn ông trong thiên hạ, còn ai có thể lọt vào mắt cô, càng đừng nói đi vào lòng cô, Sài Tử Hiên không tệ, đáng tiếc lại chậm không chỉ một hai ngày.
Nhắc tới Tử Hiên, Sài Tử Hinh không khỏi âm thầm nhíu mày, mẹ ૮ɦếƭ sớm, cha lại lo sự nghiệp, trên cơ bản từ nhỏ chính là hai chị em sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên, tình cảm so với các chị em khác cũng thân thiết hơn nhiều, cơ hồ không có gì giấu nhau, Sài Tử Hinh thực hiểu biết đứa em trai này, thực ưu tú, không có khuyết điểm gì, tính tình có chút kiêu ngạo, những cái khác Sài Tử Hinh cũng không lo lắng, chỉ là trong tình yêu, cô sợ em trai chịu không nổi đả kích, hơn nữa, Hiểu Phong cùng cô từng như có như không đề cập qua vài lần, ý tứ là Manh Manh cùng Tử Hiên không có khả năng, đến tột cùng vì sao không có khả năng, Hiểu Phong chưa nói rõ ràng, hai người còn chưa tới mức không có chuyện gì giấu nhau.
Nhưng Sài Tử Hinh rất rõ, Vệ Hiểu Phong là chàng trai có sao nói vậy, nhưng với em họ của anh, càng vô cùng bảo vệ, nếu là cô gái hoàn hảo khác thì thôi, nhưng lại là cháu gái Phương gia, nói trắng ra là Sài gia bọn họ ngoại trừ có chút tiền, so với Phương gia, cũng không cao hơn người ta, huống chi tiểu nha đầu căn bản là không có ý tứ này.
Tử Hiên chính là đơn phương tương tư, nhưng Sài Tử Hinh ở một bên xem xét, tương tư có chút mê muội, nếu đàn ông đã mê muội trong tình yêu có dùng mười con trâu kéo cũng không đi, yêu mà không thể, cảm tình càng dễ dàng trở thành cố chấp, cô không hy vọng em trai đi đến bước đường cùng, đương nhiên, đây là điều tệ nhất mà Sài Tử Hinh nghĩ tới, sự tình cũng chưa nghiêm trọng đến như vậy.
Sau tiệc sinh nhật của Lâm Thanh, cô cũng nên giục em trai nghĩ lại, Lâm Thanh có chút tật xấu, nhưng cảm tình với Tử Hiên là thực, nếu về sau việc với Manh Manh không như ý, Tử Hiên không chừng có thể nghĩ lại, chẳng qua, thật không nghĩ tới Phương Manh Manh nhìn qua mảnh mai xinh đẹp, thế nhưng lại khiến người ta không biết nên nói thế nào, là kinh sợ thì thích hợp hơn.
Nhưng không thể không nói, thật sự rất tuấn tú, rất nam tính, con gái như vậy không phải người bình thường nào cũng có thể khống chế, ít nhất, Sài Tử Hinh cảm thấy em trai cô không thể, nhưng mà, cũng coi như rốt cục hiểu được vì sao lần này Tử Hiên lại hãm sâu như vậy, nhắc tới xinh đẹp con gái có hàng trăm hàng ngàn, tròn trịa mảnh mai, có thể khiến người hoa cả mắt, chỉ là Phương Manh Manh lại xinh đẹp, tìm người đẹp hơn cô, cũng không phải chuyện khó, nhưng tính tình thoải mái ngang tàng không kềm chế được trên người cô thực không tìm ra được cô gái thứ hai.
Mà tính cách như vậy, sẽ không có được trong một sớm một chiều, cần bao nhiêu người nuông chiều, mới có thể sống bừa bãi như vậy, Phương Manh Manh thật chính là ‘thiên chi kiêu nữ’ (cô gái kiêu ngạo trời sinh).
Manh Manh vòng xe thật sát thành độ cong xinh đẹp, Trần Hiểu Kỳ ôm иgự¢ nửa ngày mới bình tĩnh lại, việc đầu tiên sau khi bình tĩnh lại, chính là trực tiếp nhào qua, bắt lấy cánh tay Manh Manh bắt đầu lắc mạnh: “Bạn muốn ɢɨết người, bạn muốn ૮ɦếƭ, mình còn chưa sống đủ, Manh Manh, nha đầu ૮ɦếƭ tiệt kia, nha đầu ૮ɦếƭ tiệt kia…”
Manh Manh cười ha ha rất là vui vẻ, nâng tay vịn mặt của cô: “Bình tĩnh, bình tĩnh, Trần Hiểu Kỳ, bạn sao vậy? Chưa đua thật, đã khiến bạn bị dọa thành như vậy, bạn còn khoa trương hơn khi chơi trò tàu cao tốc.”
Trần Hiểu Kỳ trừng mắt nhìn cô: “So với chơi trò tàu cao tốc còn mạo hiểm hơn, kia đều là giả, vừa rồi bên cạnh chúng ta chính là vách núi, rơi xuống là tiêu ngay, bạn có biết không?”
“Được, được, mình biết, mình biết, lần sau đi chậm một chút, được rồi chứ?” Manh Manh sờ sờ đỉnh đầu Trần Hiểu Kỳ giống như dỗ đứa trẻ.
Vệ Hiểu Phong thật sự chống đỡ không được, phì một tiếng cười vui vẻ, đi tới co tay 乃úng vào cái trán Manh Manh: “Phùng đầu gỗ không ở bên người, em liền đùa quá trớn .”
“Manh Manh, Manh Manh…” Trần Hiểu Kỳ liều mạng kéo góc áo Manh Manh, ánh mắt chớp chớp, nhìn Vệ Hiểu Phong ngưỡng mộ.
Manh Manh bị bộ dáng sắc nữ này của Hiểu Kỳ làm tức cười, rất hào phóng giới thiệu: “Đây là anh họ mình, Vệ Hiểu Phong, đây là bạn học kiêm bạn tốt của em, Trần Hiểu Kỳ.”
Vệ Hiểu Phong rất có phong độ vươn tay: “Chào người đẹp, anh là Vệ Hiểu Phong.” Bàn tay Trần Hiểu Kỳ vươn ra, vừa ᴆụng đến tay Vệ Hiểu Phong liền vội vàng rụt trở về, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ một chút…
Cho đến khi Vệ Hiểu Phong cùng Sài Tử Hinh đi vào, mặt Trần Hiểu Kỳ vẫn hồng, Manh Manh nghiêng đầu, khuỷu tay khoát lên vai cô, thấp giọng nói: “Thế nào, coi trọng anh họ mình, mình nói cho bạn biết, anh họ mình là anh trai tốt, nhưng lại không phải là chàng trai tốt, đừng xem mặt mà bắt hình dong, anh ấy rất đào hoa, nữ nhân không biết bao nhiêu, xuất phát từ phương diện bạn thân mà lo lắng, mình khuyên bạn, Hiểu Kỳ, bạn vẫn nên tìm một ‘xử nam’ đi!”
“Phụt…” Hiểu Kỳ không uống nước cũng phun ra, tức giận trắng mắt liếc cô một cái: “Bạn đang ở cổ đại à, đi chỗ nào tìm xử nam, mình chỉ thưởng thức, chỉ thường thức thôi, biết chưa, đối với cái đầu đen tối của bạn, mình cũng không tin bạn trai của bạn là xử nam.”
“Là thật, không lừa bạn đâu.” Manh Manh vô cùng chắc chắc, rất tự hào gật gật đầu.
Lúc Trần Hiểu Kỳ cứng lưỡi đứng trong sân, Trương Hạo ở phía sau lớn giọng nói: “Phương Manh Manh, Trần Hiểu Kỳ, thật là hai em, anh còn tưởng rằng nhìn nhầm…” Trương Hạo đến trước mặt hai người, đi quanh hai người hai vòng, lại đi quanh xe của Manh Manh hai vòng, bộ dáng yêu thích không buông tay, chảy nước miếng đến hận không thể cúi sâu ba thước: “Đàn em à, đây là xe của em sao! Rất ngầu nha.”
Manh Manh nở nụ cười, đàn ông không ai không thích xe , lúc ba người cười nói đi vào, bữa tiệc đã bắt đầu, biệt thự Lâm gia rất lớn, bữa tiệc tổ chức trong vườn hoa, kiểu dáng u Tây, phục vụ mặc đồng phục khách sạn, bưng khay qua lại xen kẽ, ngọn đèn có ánh sáng ngọc, y hương tấn ảnh*, thực quý tộc xa hoa.
*‘Y hương tấn cảnh’ y = y phục, hương = hương thơm, tấn = mái tóc, ảnh = bóng dáng, miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa
Bên trong đầy nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh, có thể nể mặt tới tham gia tiệc sinh nhật của con gái Lâm gia, cũng là vì mặt mũi của ba Lâm Thanh, sau khi Manh Manh tiến vào, kéo Trần Hiểu Kỳ trực tiếp chạy vội đến chỗ để đồ ăn, hai người, mỗi người cầm trong tay một cái đĩa, ăn no trước thì hơn, dù sao người đến rất nhiều, cũng không ai để ý đến hai người các cô.
Manh Manh đem cái càng trong món “Càng cua nấu tuyết” lột ra, vừa bỏ vào trong đĩa của Hiểu Kỳ, quay người lại liền thấy Lâm Thanh, hôm nay Lâm Thanh thực thục nữ, váy trắng như tuyết ôm sát иgự¢, kiểu dáng đơn giản lại tương đối tạo ra khí chất, đương nhiên, nếu xem nhẹ vẻ khinh bỉ cùng xem thường rõ ràng trên mặt cô: “Đàn em đã đến rồi sao, chị còn định bảo lái xe đi đón em, sợ em tìm không được chỗ này!”
“Nếu nhà của chị không ở chỗ ám muội, người khó nhìn thấy thì bọn em sẽ tìm thấy.”
Miệng của Trần Hiểu Kỳ thật độc, có thể độc ૮ɦếƭ người, Lâm Thanh bị một câu của cô làm nghẹn, nửa ngày không bình tĩnh nổi, Manh Manh không khỏi cười thầm, bỗng nhiên nhìn ra phía sau Lâm Thanh, nhanh chóng nghiêng người, cúi đầu, nhưng cũng không tránh thoát.
“Đây không phải là Manh Manh sao, tiểu nha đầu thấy dì cũng không đến chào hỏi, tối hôm qua còn cùng cô của con nhắc tới con…”

<< 1 27 28 29 30 31 62 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Mặt Dây Chuyền Máu Rắn – Khát Vũ Mặt Dây Chuyền Máu Rắn – Khát Vũ
Em Coi Anh Là Vợ Em Coi Anh Là Vợ
Vì Yêu Full Vì Yêu Full
Nghe Nói Tôi Là Vợ Anh? Nghe Nói Tôi Là Vợ Anh?
Truyện Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân Truyện Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong