https://zing4u.top/
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
1.03K

Tại sao hắn cứ làm nó nuôi hy vọng, rồi để nó thật vọng một cách nặng nề ???? Nó chẵng thể nào mạnh mẽ nổi khi trái tim nó còn khắc ghi hình bóng hắn. Tại sao mỗi khi nhìn thấy hắn, trái tim nhỏ bé của nó không thôi thổn thức, nhiều lúc nó muốn bóp chặt trái tim của mình, để nó thôi không đập nữa, như vậy thì nó sẽ quên được hắn. Nó ngốc thật !! ” Tỉnh mộng đi Nhi àk !! Người ta yêu người khác, mày không phải là công chúa trong truyện cổ tích, mà chỉ là nàng tiên cá bất hạnh mà thôi. Cô ấy đã tan biến theo bọt biển, đánh đổi cả giọng nói và mái tóc của mình để được yêu và được hoàng tử yêu, nhưng một kết quả bất hạnh đã đến với cô. Còn mày thì sao, mày định đánh đổi gì đễ có được tình yêu của Khánh. Không được mình nhất định sẽ không làm nàng tiên cá thứ 2 đâu. Mình sẽ quên được nhất định là vậy ”

Chap 30:
Cuối cùng ngày leo núi cũng đến, nó đã dậy từ sáng sớm để chuẫn bị mấy ngày nay thói quen ngủ nương của nó mà nhờ phúc đức của hắn cũng đã biến mất. Nó đem ba lô chạy xuống nhà:
– Nhi lại ăn sáng rồi đi luôn con  papa nó gọi với nó lại.
– Dạ _nó kéo ghế ngồi cạnh Duy.
– Con đi phải cẫn thận đó, nhớ phải ăn uống đầy đủ, mặc đồ cho ấm không cảm lạnh đó  mama nó ngồi căn dặn nó.
– Úi zời con biết rồi mà  nó vừa ngặm miếng bánh mì vừa nói.
– Mama khéo lo làm như nó còn bé không bằng  Duy ngồi cạnh đưa mắt liếc nó.
– Còn con nữa, phải trông chừng em đó đừng có mà ham chơi quá  papa nó lên tiếng.
– Ứ chịu, sao mama và papa ai cũng lo cho con em ngốc này mà chẵng quan tâm gì đến con  Duy nhăn mặt, làm nũng.
– Con là anh thì phải chấp nhận thôi với lại con là con trai nữa  mama nó giải thích tỉ mỉ.
– Hứ biết vậy con làm con gái cho rồi _Duy chu miệng nói.
– Ừ giờ anh đi phẫu thuật cũng chưa muộn mà  nó đang ăn, cũng thò miệng vào nói.
– Ừ đúng đó con muốn hông papa cho tiền phẫu thuật _papa nó chọc Duy.
– Con mà làm con gái chắc đẹp lắm đó  mama nó đưa tay nhéo mặt Duy.
– Hức hức mọi người hùa nhau ăn hiếp con phải hông ????? Duy giảy nãy nhõng nhẻo.
Nó phì cười trước hành động của Duy, cả gia đình nó nói chuyện rôm rã, mặt ai cũng cười tươi. Nó cảm thấy mình cần phải cười nhiều hơn, như vậy thì nhất định nó sẽ quên được hắn. Sau bữa ăn nó và Duy bước ra khõi nhà để lên đường tới trường, đi được một đoạn nó sực nhớ quên áo lạnh ở nhà nên kêu Duy đi trước. Nó chạy hết sức về nhà vơ lấy cái áo rồi chạy xuống cỗng, sợ trễ giờ nên nó vừa chạy hết tốc độ:
– Cẫn thận đó, con gái con lứa mà chạy như thế kia  mama nó nói vọng ra.

– Con biết rồi mà  nó quay đầu lại nói.
Cứ tình trạng quay đầu này nó chạy thì đâm phải cái gì đó cứng ngắt làm nó té xuống:
– Ui da đau quá  nó suýt xoa cái chân.
Nó giương mắt nhìn vật đối diện thì chỉ thấy đôi giày, nó từ ngước cái cổ bé nhỏ của mình lên. Hình ảnh của hắn đập thằng vào mắt nó, trái tim của nó một lần nữa lại thổn thức. Hẳn cũng nhìn nó chằm chằm, cảm giác xao xuyến nơi con tim lại đến với nó. Cả 2 cứ nhìn nhau cho đến khi con cún nhà bên cất tiếng sủa thì mới đánh thức được 2 trái tim và 4 con mắt, nó lúng túng cuối xuống xem cái chân mình như thế nào rồi:
– Cậu có sao không ?? hắn ngồi xuống lo lắng hỏi nó.
Bất chợt hắn đụng nhẹ vào chân nó:
– A đau _nó nhăn mặt.
– Tớ xin lỗi, xin lỗi cậu  hắn lúng túng rút tay lại.
– Không có gì đâu, tại lúc nãy tớ chạy không nhìn đường đễ đâm vào cậu làlỗi của tớ mới đúng  nó ngại ngùng nói.
– Thôi tớ đỡ cậu đứng dậy nào  hắn đưa tay đỡ nó dậy.
– Cảm ơn cậu _nó nói rồi rút tay mình lại.
– Không có gì, mình đến trường thôi chứ để không kịp  hắn noi rồi dìu nó đi.
-Không cần đâu tớ tự đi được mà  nó thoát ra khõi vòng tay của hắn.
Một cảm giác hụt hẫng đến với hắn, thế là đoạn đường đến trường như xa vời vợi, 2 người không nói với nhau câu nàonữa. Mặc dù chân nó rất đau nhưng nó cũng cố bước đi nó sợ rằng cứ ở gần hắn như thế này nó sẽ không quên được hắn mất. Hắn thì cứ buồn và buồn mà thôi, chẵng biết nó với hắn đã khách sáo với nhau khi nào mà toànnhận lỗi về phía mình. Tuy 2 người đi gần nhau, nhưng khoảng cách 2 trái tim thì xa vời vợi.
Cuối cùng cũng đến trường, hên sao đoàn xe chưa xuất phát để chờ nó và hắn. Vừa thấy nó đi cùng hắn ai cũng bất ngờ, nhất là Huy cảm giác lo lắng lại đến, Huy sợ sợ rằng nó sẽ lại ở bên hắn:
– thôi nào các em lên xe đi  tiếng cô Lan lại vang lên.
Mọi người lo lên xe, thấy hắn thì Trân vội kéo hắn lại ngồi gần mình:
– Ngồi đây nè Khánh  Trân kéo tay hắn làm hắn chẵng kịp phản ứng gì.
– Ơ………. thôi thì đành vậy, ngồi cạnh Trân cũng chẵng chết chóc gì.
Nó ngồi cạnh nhỏ châu, nhìn thấy hắn với Trân thì mắt nó rươm rướm nước mắt dường như sắp khóc đến nơi, thấy vậy Châu siết chặt tay nó như muốn an ủi nó. Huy với Duy thì ngồi cạnh nhau, vì mấy bạn nữ lớp trên cũng như cùng lớp cứ tranh nhau ngồi chung với 2 chàng, làm cả 2 toát mồ hôi hột. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, suốt đường đi Duy cứ nhìn Trân không rời mắt ” Chẵng lẽ em hận anh đến vậy sao ?? Em phải dùng cách này để trả thù anh sao Trân. Anh phải làm sao đây ” với tâm trạng bức rứt. Huy thì cứ hở cơ là muốn chạy lại đấm hắn vài cái cho đỡ tức ” Đừng khóc nữa ngốc àk !!! Cậu mà cứ khóc như vậy tớ sẽ không kiềm được mà giết chết tên đó mất. Hãy để tớ là người sưởi ấm trái tim đau rát của cậu ” Huy bần thần ngồi nhìn nó, ánh mắt mơ hồ của kẻ si tình. Nó dựa đầu vào cửa kính đưa mắt nhìn ra bên ngoài, cảnh vật cứ thi nhau chạy, nhưng sao trong mắt nó vẫn là một màu đen tối.
Chiếc xe dừng bánh lại dưới chânmột ngọn núi. Mọi người bước xuống xe nghe cô Lan dặn dò:
– Vì sỉ số cả 2 lớp đều là số lẻ nên cô sẽ gọp 2 lớp lại. Vậy chúng ta sẽ có 70 ngươì ở đây, các bạn sẽ bóc thăm để chia cặp.
Tiếng cô Lan vừa dứt, bọn nó tranh nhau bóc thăm, ai cũng ước mong rằng mình sẽ được chung đội với 3 hotboy/hotgirl. Nhưng chẵng may là nó lại chung đội với hắn, Huy với châu và cuối cùng Trân thì lại với Duy. 6 người 6tâm trạng khác nhau, người thì lo lắng, người thì thất vọng, người thì hạnh phúc, người thì buồn rầu, người thì chẵng biết vui hay là buồn.
Sau cuộc bóc thăm thì cô Lan nói tiếp:
– Thế là xong phần bóc thăm, bây giờ chúng ta sẽ có 1 cuộc thi, cặp nào leo tới đỉnh nhanh nhất thì sẽ thắng cuộc, trò chơi này thể hiện tình đoàn kết của các em, cô hy vọng là các em sẽ cố gắng hết sức trong trò chơi này. Bây giờ cuộc thi chính thức bắt đầu !!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chap 31:
Trước khi lên đường, cô Lan đã phát cho mỗi cặp một bản đồ đến nơi gặp nhau. Thế là cuộc hành trình vất vả đã đến. Mọi người cùng Bi theo dõi cặp đầu tiên và cũng là cặp ít rắc rối nhất:  Huy – Châu.
Trên suốt đoạn đường đi, đầy cây cối xung quanh, mà trong đầu óc và tâm trí của Huy bây giờ đang lo lắng cho người con gái mình yêu, cứ như là nó đang ở cạnh tên quái vật xấu xa vậy. Đầu óc Huy thì lơ lửng, Châu nhìn Huy như vậy thì tâm trạng tồi tệ còn hơn Huy nữa:
– Huy nè !! Mình lại kia ngồi nghĩ tí đi đi nãy giờ Châu mệt quá àk  Châu khẽ lây nhẹ cái tay Huy nói.
– Ừ xin lỗi Châu nãy giờ Huy vô tâm quá _Huy nhìn Châu mỉm cười như tạ tội.
Thế là cả 2 kéo nhau lại gốc cây to đằng kia ngồi xuống:
– Huy lo cho Nhi àk ?? Châu cười buồn.
– Ơ sao Châu biết ???_Huybất ngờ quay sang nhìn Châu.
– Nhìn mặt Huy Châu biết liền àk  Châu nhìn Huy cười lém lĩnh.
– Bộ cái mặt Huy nó biểu hiện hết hả ??? Huy giả vờ làm mặt ngây ngô hỏi Châu.
– Hông có, Châu chỉ cảm nhận vậy thôi  Châu thành thật trả lời.
– Haha xem ra Châu quan tâm Huy quá ha  Huy cười tươi như con đười ươi.
– Ơ…là..àm gì….co…ó _Châu luống cuống mặt đỏ cả lên.
– Hi Huy đùa thôi làm gì mà Châu phản ứng ghê quá vậy  Huy bật cười vì hành đồng của Châu.
– Dám đùa Châu nè  Châu đánh nhẹ vào vai Huy.
– Hihi Huy bật cười lên ( bị đánh mà cười ).
– AAAAAA sao băng sao băng kìa Huy  đang ngồi bất ngờ Châu hét lên.

– Đâu đâu  Huy trố mắt lên thì giật mình.
– Cậu ngốc thiệt đó, đó là sao chổi mà _Huy gõ nhẹ vào đầu Châu.
– Đau mà  Châu ôm đầu nhăn nhó.
– Ai bảo cậu làm tớ mừng hục làm gì ??? Huy lại nhìn Châu cười.
– Tại tớ có thấy sao băng lần nào đâu, thấy cái sao đó có vệt sáng giống thì nói. Hức vậy cũng đánh tớ, đau mún chết  Châu mè nheo tiếp tục ôm đầu.
– Đau thiệt hả ??/ Tớ xin lỗi nha  mặt Huy đầy hối hận.
– Hức hức  Châu vẫn ôm đầu.
– Lại đây tớ thổi cho  Huy kéo đầu Châu quay lại vén tóc lên, ngồi thổi nhẹ.
Tim của Châu cứ nhảy tưng bừng cả lên, Châu quan sát từng đường nét trên gương mặt Huy, đôi lông mày rậm, đôi mắt không to lắm nhưng nó long lanh, cuốn hút, chiếc mũi thanh cao, đôi môi mềm mại và làn da mịn màng như da em bé, bây giờ đây Châu muốn đưa tay sờ lên khuôn mặt đó để cảm nhận được rằng hiện tại nó đang cách mình không xa lắm.
– Cậu hết đau chưa  bất chợt Huy đưa mắt xuống nhìn Châu. 4 con mắt nhìn nhau.
– Àk….. Tớ hết đau rồi  Châu đẩy Huy ra quay mặt sang chỗ khác, để che dấu khuôn mặt đỏ lửng, và trái tim đang đập không ngừng nghĩ của mình.
Ánh mắt Huy khi bắt gặp ánh mắt của Châu, thì cũng vô tình lỗi đi một nhịp. Huy định thần lại quay sang Châu cười:
– Mình đi được chưa cô nương, nghĩ nữa là trễ giờ đó  Huy quay sang Châu châm chọc.
– Ừ đi thôi  Châu đứng dậy, nhưng có lẽ do ngồi nãy giờ làm chân của Châu tê cả nên mém té, hên là Huy đỡ kịp.
Thế là vòng tay của Huy đã ôm trọn Châu. Châu quay lại nhìn, và 4 con mắt lại nhìn nhau không rời. Vì đứng sát nhau nên Huy nghe rõ từng nhịp đập của tim Châu:
– Tim cậu đập nhanh quá  Huy nhìn Châu nhe răng cười.
– Ơ….kệ tớ  thế là một lần nữa Châu lại đẩy Huy ra.
– Thôi mình đi nào, nắm tay tớ nè không lại ngã nữa cho mà xem  Huy vừa nói vừa đưa tay ra trước mặt Châu.
– Ơ………. Châu thoáng bất ngờ.
– Nhanh nào  Huy vẫn giữ nguyên cánh tay, hối thúc Châu.
– Ừm  Châu đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn tay ấm áp của Huy.
Và thế là 2 con người theo sự chỉ dẫn của bản đồ, cùng bước đi tiến về nơi hẹn với mọi người.
” Từ lúc nói chuyện với Châu, cảm giác lo lắng cho Nhi đã vơi dần, Châu quả là một cô gái đặc biệt ” Huy thầm nghĩ và mỉm cười.
” Tay cậu ấy ấm quá đi mất, ước gì khoảng thời gian này sẽ mãi mãi không bao giờ trôi. Mình có nên thổ lộ với cậu ấy không nhỉ ?????Nhưng cậu ấy thích Nhi mà. Ừ thì cậu ấy thích Nhi, nhưng mình cũng có quyền thích cậu ấy chứ bộ. Haizzzz…………. thật khó nghĩ ” trên đường đi mặt Châu cứ nhăn qua nhó lại. Có lẽ bây giờ Châu đang cần 1 quyết định đúng đắn cho tình yêu của mình.

Chap 32:
Duy và Trân cùng đi trên một đoạn đường nguy hiểm, nhưng người thì đi trước, người thì đi sau. Và chả ai nói với nhau lời nào, không khí này làm Duy khó chịu:
– Trân àk  bất giác miệng Duy không nghe lời mà đã cất tiếng.
– Gì  Trân đáp trả lạnh lùng, không thèm quay đầu lại.
– Em đừng đi nhanh quá kẻo té đó  Duy dịu dàng nói.
– Mặc kệ tôi, tôi có chết cũng chẵng liên quan gì anh, xía vào làm gì hả ???? Chẵng biết sao nghe thấy câu nói đó của Duy, Trân muốn lộn cả gan lên, quay lại chữi.
Và không may sao, Trân đã bị vấp phải 1 hòn đá đáng yêu và đặt mình xuống đất. Vì đau quá nên Trân thả tờ bản đồ trên tay, và thế là em bản đồ đã bay theo gió.
– Em có sao không ??? Trân em có sao không ??? Duy cuống cuồng chạy lại bên Trân.
– Trời ơi !! Tấm bản đồ  Trân nhìn theo tấm bản đồ tay với với, và nói một cách nuối tiếc.
– Té không lo mà còn lo cho tấm bản đồ  Duy nhăn mặt nói.
– Tất cả là tại anh hết đó  Trân quay lại nhìn Duy bằng ánh mắt sát khí.
– Hở…. Sao tại anh ??? Duy nhìn Trân với gương mặt ngây thơ đến mức đờ đẫn.
– Tại………. Á đau  Trân tức quá cựa cái chân của mình.
– Đưa đây anh coi  Trân lo lắng cầm chân của Trân.
– Bỏ ra đi, kệ tôi  Trân hất tay Duy ra.
– Đã bảo đưa đây coi mà  Duy giận giữ nhìn Trân rồi cuống xuống xem xét vết thương.
Tự nhiên Trân lại sợ ánh mắt ấy, nên ngoan ngoãn ngồi im cho Duy xem vết thương. Gương mặt điển trai của Duy đã lấm thấm vài giọt mồ hôi, ánh mắt chứa đầy nổi lo lắng. Bất giác tim Trân lại nhảy múa ” Mình sao thế này ??? Không được không được rung động trước hắn nữa. Chẵng lẽ mày đã quên nổi đau mà mình phải gánh chịu sao. ” Trân nhìn Duy cười nữa miệng, nhưng trái tim Trân vẫn chưa thôi đập nhanh. Chợt Duy lấy cái ba lô trên vai mình xuống lục lọi kiếm cái gì đó:
– Anh kiếm gì vậy ??? Trân tò mò hỏi.
Nhưng chẵng một lời đáp trả nào, Duy lôi trong ba lô ra một cuộn băng và bông, Duy chăm chú tỉ mỉ dùng bàn tay khéo léo của mình để băng bó cho Trân, Duy đã làm nhẹ nhàng nhất có thể để không làm cho Trân đau thế nhưng:
– A !! Đau  Trân nhắm nghiền cả 2 mắt lại.
Sau khi băng bó xong, Duy ngước lên nhìn Trân thì thấy 2 mắt trân đã nhắm chặt lại ” Em dễ thương thật !! Cứ như vậy thì làm sao anh quên được em đây ”, Duy mỉm cười, một nụ cười nhẹ cho giây phúc này:
– Xong rồi mở mắt ra đi  Duy đưa tay gõ nhẹ vào đầu Trân.
– Cảm ơn _Trân lạnh lùng nói, rồi vội đứng dậy. Nhưng vì chân bị thương nên vừa đứng lên thì lại té ngồi bệt lại xuống.
– Chân như vậy thì làm sao mà đi được hả ??? Leo lên đây anh cõng đi  Duy nói rồi đưa lưng mình ra trước mặt Trân.
– Hứ !! Tôi thà chết cũng chẵng thèm lên cái lưng của anh  Trân quay mặt sao chỗ khác nói.
– Vậy sao tiếc thật đó. Hồi sáng anh nghe cô nói, hình như trong rừng này có nhiều ma lắm thì phải  Duy đứng dậy làm vẻ mặt nuối tiếc nhìn xung quanh.
– Anh tưỡng anh dọa được tôi chắc _Tuy miệng nói dậy, nhưng mắt của Trân thì dáo dác nhìn xung quanh, tay chân thì run lẩy bẩy.
Nhìn Trân như vậy Duy mém phì cười nhưng cũng kiềm lại.:
– Thôi vậy. Em không muốn đi thì ở lại một mình nhá, anh đi trước đây  Duy nói rồi giả vờ quay lưng đi, miệng thì cười gian gian.
Trân nhìn xung quanh, rồi hoảng hồn khi thấy Duy đã đi được 5, 6 bước:
– Nè, anh định bỏ tôi lại đây thật sao  Trân hét lên.
– Chứ anh biết làm sao giờ, có người không muốn đi thì đành vậy thôi  Duy quay mặt lại, thản nhiên nói.
– Hức…. Tôi xin lỗi, làm ơn cho tôi đi với  Trân xụ mặt xuống, lên tiếng năn nỉ.
– Biết làm sao đây ta ???? Tự nhiên bây giờ cảm thấy mệt quá, hết hứng cõng mất tiu rồi  Duy lại tiếp tục chọc Trân.
– CÁI GÌ !! Anh quá đáng vừa thôi nha  Trân bực mình hét lên.
– Trời, nói đùa thôi leo lên đây  Duy nói rồi tiến lại chỗ Trân, đưa cái lưng to phẳng của mình ra trước mặt Trân.
– Hahha có vẻ lúc nào anh cũng đùa với tôi, 4 năm trước cũng vậy, và bây giờ cũng vậy  Trân cười khinh bỉ.
– 4 năm trước anh không hề đùa với em  bất chợt Duy quay lưng lại, ánh mắt Duy chợt nghiêm túc và chứa chan 1 nổi niềm nào đó.
Trân nhìn anh mắt đó, miệng im bặt:
– Thôi leo lên đi  Nói rồi Duy lại quay lưng ra.
Trân ngoan ngoãn leo lên lưng Duy, Duy cõng Trân bước đi. Cứ thế sau 30phút:
– Nãy giờ anh đi đâu vậy ??? Trân thắc mắc hỏi. Vì cứ thấy cây côi với lại cây cối.
– Anh cũng chẵng biết nữa  Duy lắc đầu nói.
– Không biết mà sao anh đi nãy giờ vậy ??? Trân tiếp tục hỏi.
– Ừ thì cứ thấy đường thì đi thôi  Duy cười tươi nói.
– Ặc, bộ anh điên hả ?????  Trân hét toáng lên.
– Không  Duy thản nhiên đáp.
– Tại anh mà chúng ta mất cái bản đồ rồi. Giờ biết làm sao đây  Trân nhăn nhó nói.
– Thì cứ đi chứ biết làm sao  Duy tiếp tục thản nhiên nói.
– Anh làm như truyện đùa vậy, lỡ lạc thì sao hả ?????? Trân nghiến răng nói.
– Thì anh với em làm người rừng sống chung với khỉ  Duy mỉm cười nói.
– Cái gì ??? Giờ mà anh còn đùa được sao  Trân bằm môi, nhìn Duy đầy sát khí.
– Ờ ờ thì không đùa nữa, nhưng bây giờ không đi chẵng lẽ ngồi đây chơi àk ?????? Duy cảm thấy lạnh lạnh gáy nên không chọc Trân nữa.
– Ờ ha  Trân xù mặt xuống.
– Mà em ngồi im đi lắc lắc nãy giờ nặng muốn chết  Duy uể oải nói.
– Vâng vâng tôi biết rồi  Trân nhìn Duy trề môi nói.
Duy mỉm cười tiếp tục cõng Trân đi, đi hoài mà chẵng thấy đường ra là lối nào. Một lúc sau bỗng nhiên Duy lại nói:
– Em hận anh lắm àk ?? Duy cười buồn hỏi.
– Tôi…….. Ừ đúng rồi, tôi hận anh hận anh nhiều lắm  Trân lập lửng một lúc rồi nói.
– Ừ anh biết rồi làm ơn đừng nhấn mạnh chữ hận, tim anh đau lắm em biết không ????? Duy tiếp tục nói, lần này giọng nói Duy càng buồn hơn.
– Tại sao anh phải đau cơ chứ ??? Trân lại tiếp tục hỏi.
– Bởi vì……………… Anh yêu em  câu nói ấp ủ trong lòng Duy bây giờ đã được nói ra. Nói ra làm DUy thoải mái hơn nhiều.

Chap 33:
– Hahhahaha, lần nay anh lại cá cược với ai nữa đây ???????? Trân nhanh gọn nhãy bật xuống người Duy.
– Anh……….. Duy lên tiếng nhưng đã bị Trân chặn lại.
– Thế nào ????? Tôi hiểu anh quá rồi, ”Anh yêu em ”, hahaha nực cười quá đi mất  Trân lại tiếp tục cười phá lên một cách chua xót.
– Em thôi đi  Duy lấy tay mình nắm chặt tay Trân, rồi dùng ánh mắt của mình xoáy sâu vào mắt trân.
– Việc gì tôi phải nghe lời anh ??? Anh tưỡng rằng tôi sẽ bị lừa một lần nữa sao ??? Không bao giờ, không bao giờ  Trân giương đôi mắt câm phẫn nhìn Duy.
Bất ngờ Duy kéo Trân về phía mình và đặt một nụ hôn mãnh liệt lên đôi môi của người con gái mình yêu. Trân có hết sức thoát ra khỏi nụ hôn đầy mê lực này, nhưng tất cả chị là vô ích, sau một lúc chống cự, Trân cũng thả lỏng người để chìm đắm trong nụ hôn của Duy. Hai trái tim như chung một nhịp đập.

Một lúc sau, Duy mới rời khỏi đôi môi của Trân thì ngay lập tức nhận được một cái tát giáng trời từ Trân, vệt bàn tay hiện hữu trên khuôn mặt không tỳ vết của Duy. Duy đưa tay sờ vào má:
– Anh làm gì vậy ??? Trân đưa đôi mắt khinh bỉ nhìn Duy.
– Hôn  Duy đáp ngắn gọn, mắt vẫn đăm chiu nhìn Trân.
– Thật sự thì anh muốn gì đây ???? Trân lạnh lùng nói.
– Anh muốn gì ư ??? Anh muốn trái tim của em  Duy nhìn Trân trả lời thẳng thắng.
– Trái tim của tôi chưa bao giờ thuộc về anh, bây giờ và mãi mãi  Trân giương đôi mắt cương quyết nhìn Duy.
– Em nói dối, nếu em không còn yêu anh, vậy tại sao lúc nãy em lại đáp nhận nụ hôn của anh, Tại sao hả ?????? Duy như muốn nhận mạnh chữ tại sao.
– Tôi……………. trân cảm thấy lúng túng, ngay chính bản thân mình Trân cũng chẵng biết tại sao mình lại như vậy.
– Em trả lời đi chứ ???? Duy hét lên một lần nữa.
– Tôi……………….Việc gì tôi phải trả lời anh cơ chứ ??????? Trân nói rồi quay ngoắc định bỏ chạy, để trốn tránh hết tất cả.
Nhưng cánh tay lực lưỡng của Duy lại không để điều đó xảy ra, Duy nhanh chóng kéo Trân lại và ôm Trân vào lòng:
– Anh buông tôi ra, anh muốn gì nữa đây  Trân òa khóc.
– Xin em đừng như vậy nữa. Hãy thử một lần nghe theo lời trái tim mách bảo đi  Duy thì thầm vào tai Trân.
– Tôi………………….. nước mắt Trân vẫn không ngừng rơi.
– Anh xin lỗi trước đây là anh sai, nhưng anh yêu em, yêu em bằng cả trái tim này. Làm ơn hãy tha lỗi cho anh  Bàn tay Duy rung rung, nhưng vẫn ôm chặt lấy Trân, vì sợ rằng mình sẽ để vụt mất người con gái mình yêu thương.
– Tại sao cơ chứ ??????? Tại sao tôi lại yêu anh đến như vậy  Trân òa khóc thật to và cũng ôm chặt lấy Duy.

Một lúc sau khi tình củm, hai người ngồi cạnh nhau trên một phiến đá bé tẹo:
– Anh bảo anh yêu em vậy anh yêu em từ lúc nào  trân tò mò hỏi.
– Từ 4 năm trước  Duy cười dịu dàng.
– Sao cơ chẵng phải lúc đó anh…………. Trân chưa kịp nói hết thì:
– Đúng vậy lúc đầu nghe mấy thằng bạn nói anh chỉ tò mò về em, và rồi tham gia trò cá độ ngốc nghếch ấy, nhưng sau khi tiếp xúc với em, nói chuyện với em, nhìn em cười, trái tim anh thật sự đã bị đánh mất  Duy vừa ngắm Trân, vừa luyên thuyên nói.
– Vậy tại sao khi đó anh lại không đuổi theo em ??????? Trân tiếp tục hỏi.
Chắc mọi người thắc mắc khi đó là khi nào phải không ạ ??????? Thế thì chúgn ta cùng quay lại:
Ngày hôm đó là một ngày mưa âm u. Sau khi kết thúc tiết học cuối cùng, Trân nhanh chân chạy qua lớp Duy và tình cờ đã nghe được một mẩu chuyện làm trái tim Trân tan nát:
– Xem ra mày với con nhỏ đó tiến triễn tốt nhỉ ???? thằng bạn thứ nhất của Duy hỏi.
– Ừ  Duy mỉm cười hạnh phúc.
– Ôi trời thế là 200k iu quý của mình ra đi rồi  thằng bạn thứ 2 than vãn.
– Đây tiền đây sòng phẵng  cả 2 thằng bạn của Duy xòe tiền trước mặt Duy.
– àk ờ  Duy nhận số tiền này một cách miễn cưỡng và cảm thấy có lỗi với Trân.
– Mà có khi nào mày thích con nhỏ đó thật rồi không nhỉ ?????
– Tao………………………… Duy lập lờ.
– Vậy là đúng rồi. Chẵng biết thằng nào bảo rằng đây chỉ là một trò chơi nhỉ ?????? Mày chỉ được cái miệng là giỏi Cả 2 tụi nó nhìn nhau cười gian.
– Không phải vậy, đúng vậy chỉ là trò chơi thôi, trò chơi tụi mày hiểu hông ???? Đụng chúng lòng tự ái của mình, Duy hét lớn lên.
hai từ ” trò chơi ” như sét đánh bên tai Trân, nước mắt lại vô tình rơi trên đôi mi, Trân vô tình đụng nhẹ vào cánh cửa, và gây ra tiếng động làm cả 6 con mắt hướng nhìn ra, thấy vậy Trân bỏ chạy thật nhanh. Duy như đơ ra nhìn những giọt nước mắt ấy, tim Duy vỡ tan, và từ lúc ấy Duy biết mình đã sai. Duy tuôn bước chạy theo nhưng 2 thằng bạn lại níu Duy lại:
– Chẵng phải mày bảo không thích nó ????
– Tụi bây buông ra  Duy giật mạnh tay của tụi nó ra rồi lao nhanh về hướng Trân chạy.
Quay lại hiện tại:
– Sao mà không có đuổi theo, lúc ấy anh đã chạy tìm em ở khắp mọi nơi, nhưng chẵng thấy đâu. Rốt cuộc là em đã trốn ở sứ sở nào vậy ???? Duy tò mò hỏi.
– Em…………………….. Em ở trong nhà vệ sinh nữ, thì sao mà anh tìm ra chứ  Trân nhìn Duy nhe răng cười.
– Trời, bó tay em luôn  Duy mỉm cười, một nụ cười của hạnh phúc thật sự.
– hì hì, mà mình đi thôi, anh định ngủ ở đây thật àk ????? Trân tinh nghịch hỏi.
– Ờ mình đi thôi, leo lên nào  Duy đưa cái lưng về phía Trân.
Trân nhảy phịch lên lưng Duy làm duy suýt ngả:
– Nhỏ này !! Duy nhăn mặt nói.
– Hì hì  Trân tiếp tục cười, lần đầu tiên sau 4 năm Trân cảm thấy hạnh phúc tràn ngập trong mình thế này.
– Em nặng thật đó, về giảm cân đi là vừa  Duy đưa lời châm chọc.
– Nặng nè !! Trân đưa hai tay véo 2 tai của Duy.
– Oái oái đau  Duy hét lên.
– Cho chừa cái tội chê em  Trân gõ đầu Duy nói.
– Thôi cho anh xin, chả zám chọc ghẹo gì em nữa đâu  Duy hoảng sợ nói.
– Ừ biết điều ý, hehe Trân cười ghê rợn.
Duy cứ cõng Trân đi trong hạnh phúc mà chẵng có tấm bản đồ trong tay. Có lẽ họ đã bị hạnh phúc che lấp mất rồi.

Chap 34:
Nó và hắn đi trên một đoạn đường, vai kề vai, nhưng chẵng ai nói với ai câu nào. Nó vừa đi vừa chăm chú nhìn tấm bản đồ, còn hắn thì cứ việc đi theo nó, quan sát từng tí một. Tại lúc sáng nên bây giờ chân của nó còn đau, nó lê từng bước nặng nề. Hắn quan sát nãy giờ và cũng nhận ra điều đó:
– Chân cậu còn đau àk ?????_Khánh từ tốn hỏi.
– Àk không hết đau lâu rồi  nó quay sáng ngại ngùng nói.
– Sao cậu lại nói dối, lại kia tớ xem thử nào  hắn nói rồi chỉ tay về phía bên kia.
– Thôi tớ không sao đâu  nó quay sang cười trừ.
Bất ngờ hắn bế xóc nó lên làm nó chẵng kịp phản ứng gì. Đến nơi hắn đặt nhẹ nó ngồi xuống, còn hắn thì quỳ gối xuống, nhìn chằm chằm vào chân nó, rồi đưa tay nắm lấy chân nó. Nó khẽ rụt chân lại, nhưng hắn vẫn giữ chặt lấy chân nó, nhìn kỹ vết thương, khẽ đưa tay lên gãi cầm như đang suy nghĩ gì đó:
– Cậu ngồi im đây nha, tớ đi tìm cái này tí rồi về liền  hắn đứng dậy nhìn nó nói.
– Cậu tìm gì vậy ???? nó thắc mắc hỏi.
– Một loại cỏ, ngồi im chờ tớ đấy _hắn nói rồi quay lưng đi.
Nó ngồi sau nhìn dáng hắn xa dần, lòng thầm nghĩ ” Sao cậu ấy lại quan tâm mình nhỉ ?? Chắc tại là bạn bè thôi, đúng vậy rồi, mình đừng suy nghĩ hay hy vọng gì nữa ” nó cười buồn nhìn vào cái chân, nơi hơi ấm từ bàn tay đó vẫn còn vương vấn. Nó ngồi suy nghĩ vu vơ, một cơn gió mạnh từ đâu khẽ ùa tới làm chiếc mũ trên đầu nó bay đi, nó mất hồn chạy theo với lấy chiếc mũ. Dốc núi trơn cộng với chân bị đau làm nó chới với ngã, vừa lúc đó hắn vừa về tới tay cầm một chùm cỏ trên tay miệng cười toe toét, ngước đầu lên nhìn thấy nó gần té hắn quăng hết tất cả trong tay, vội chạy lại đỡ nó, nhưng không may hắn bị trựơt chân, nên cả 2 bị té xuống dốc, hắn ôm chặt lấy nó trong tay như đang bảo vệ một thứ gì đó quan trọng và quý giá. Cả 2 người lăn xuống dốc, hên sao đáp đúng ngay bãi lá khô, nên chẵng bị thương gì nặng, nó sợ quá nên đã ngất xĩu.
Vừa đáp xuống tới nơi mặc kệ vết thương bầm tím đầy người, hắn nhìn nó lay lay:
– Nè ngốc cậu có sao không vậy ?????_hắn lầm bầm, lầm bầm.
Không một tiếng trả lời, 2 mắt no vẫn nhắm nghiền càng làm hắn hoảng sợ hơn. hắn ngước lên nhìn xung quanh, thì chộp được ngay một tán cây rộgn, hắn vội vàng bế nó lại. Miệng không ngừng lẫm bẫm ” Cậu sẽ không sao, không sao, không sao ”. Đến nơi hắn đặt nhẹ đầu nó tựa vào thân cây, còn hắn thì ngồi bên cạnh, nhìn nó chăm chú và lấy tay lau mồ hôi trên trán nó, và một lần nữa trái tim của hắn lại đập loạn xạ trước vẻ đẹp ngây ngô của nó. Hắn ngừng lau, nhìn nó say mê, lâu lâu ánh mắt đó lại thoáng lên một nổi buồn chất chứa bao ngày. Tiến lá xào xạc làm hắn giật mình thức tỉnh, hắn lật đật đưa mắt quan sát khắp người nó để chắc chắn rằng không có một vết thương nào trnê người nó. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, có vẻ là sắp xẩm tối mất rồi, bây giờ hắn mới để ý toàn thân mình đều đã bầm tím cả. Nhất là gần mắt cá chân, chẵng biết lúc nãy xước chúng gì mà máu cứ ứa ra. Hắn nhìn thân thể mình rồi bật cười ” Hahah, ngay cả bản thân mình, mình cũng chẵng quan tâm bằng cô ấy. Bây giờ mới thấy rằng tình yêu là mù quáng ”. Trong lúc ấy nó khẽ nhăn mặt, cựa mình, cố mở đôi mắt ra:
– Cậu có sao không ????? hắn vừa nghe thấy động tĩnh, quay sang lật đật hỏi.
– Ưm…..Sao tụi mình lại ở dưới này ??? nó nheo mắt nói.
– Lúc nãy chúng ta bị té xuống này đó thôi  Hắn giãi thích cho nó hiểu.
Nó ngồi ngẫm nghĩ, và chợt nhớ ra:
– Xin lỗi xin lỗi cậu, tại tớ mà chúng ta ra như thế này  nó hối hả cuối đầu xin lỗi hắn.
– Không sao đâu hắn mỉm cười nói.
– Ừ, vậy giờ mình leo lên đi  nó cười buồn nói.
– Không được đâu, bây giờ sẫm tối rồi, chúng ta mà leo lên thì nguy hiểm lắm, cứ ở đây chờ mọi người tới  hắn từ tốn nói.
– Nhưng mà……………. nó cố gắng nói.
– Không sao đâu nhất định mọi người sẽ tới mà. Nếu không tớ sẽ bảo vệ cậu  hắn mạnh miệng nói.
Vừa nghe thấy vậy nó đứng hình trong 10s, thấy vậy hắn chợt nhận ra lời mình nói, vội quay sang chỗ khác.
” Cái gì cơ ????? Cậu ấy nói sẽ bảo vệ mình ư ?? Mình có nghe lầm không nhỉ ????? ” Nó như không tin vào tai mình.

‘ Mày vừa nói cái quái gì vậy Khánh ?? Quê chết đi được, phải đính chính lại thôi ” như có vẻ an tâm với quyết định của mình hắn quay sang nói với nó:
– Àk… Ờ tụi mình là bạn bè của nhau đúng không ???????? Bảo vệ nhau là chuyện bình thương thôi mà  hắn gãi đầu nói và mắt vẫn không dám nhìn nó.
– Ừ đúng rồi  nó nói trong thất vọng.
Thế là không gian yên tĩnh lại chiếm đến.
” Mình đã quá ngốc, tại sao lcú nào mình cũng nuôi hy vọng, để rồi nhận lấy một thất vọng ê chề. Hãy thoát khỏi giấc mơ đi Nhi àk !! Giấc mơ hạnh phúc sẽ không đến với mày đâu ” Nó thầm nghĩ lòng đau nhói cùng với một nổi buồn vợi vợi.
” bạn bè àk ??? có lẽ mình nói cũng đúng, biết đâu không lâu nữa cô ấy sẽ thích người khác thì sao. Chẵng hạn như tên Huy gì gì đó, tuy mình không thích hắn nhưng hắn là người tốt, có lẽ Nhi sẽ thích hắn thôi ” Hắn nghĩ tới chuyện đó, mà tim như xé ra từng mãnh.
Cả hai cứ im lặng để cho thời gian trôi đi một cách thầm lặng. Ngồi được một lúc, nó như phát hiện ra thứ gì đó, bất ngờ đứng dậy. Thấy vậy hắn nói to:
– Cậu đi đâu vậy ??? hắn la lên.
– Suỵt  nó đưa tay lên môi làm dấu bảo hắn im lặng.
Còn nó thì tiến ra bên kia, nó thích thú khi thấy vô số con đom đóm đang bay trong bầu trời đêm. Nhưng con đom đóm thấp lên trong màn đêm một ánh sáng nhỏ nhoi, nhưng tuyệt đẹp, làm nó thích thú vô cùng. Nó quên cái chân đau cứ vừa đi vừa ngắm.

hắn thấy vậy thì cũng đi theo, nhìn nó dưới ánh đom đóm càng làm toát lên vẻ đẹp của nó, trong mắt hắn dù muôn ngàn con đom đóm đi chăn nữa, thì nó vẫn sáng nhất. Hắn thích thú đứng gần đó ngắm nhìn nó. Bất chợt vết thương của chân lại lên tiếng làm nó suýt ngã, hắn từ xa bay như phim lại, và một lần nữa hắn lại dùng vòng tay của mình đỡ nó, cả 2 nhẹ nhàng tiếp đất. Nó nhìn hắn chớp chớp mắt, 2 trái tim đập loạn xạ, bỗng có một cảm giác gì đó đi qua hắn làm hắn chẵng thể nào kiềm chế nói. Cuối mặt xuống gần nó, 50 cm, 40 cm, 30cm, 20cm, 10cm. Mỗi lần hắn cuối xuống làm tim nó như ngừng đập, khi khoảng cách 2 bờ môi chỉ còn 3 cm thì………………………………………..

Chap 35:
– NHi Ơi !!! Khánh ơi !! Tiếng vọng của nhiều người vang xuống.
Làm hắn sực tĩnh và phát giát ra được hành động của mình. Hắn đỏ mặt từ từ ngồi dậy, vội chạy ngay lại dưới chỗ mọi người nói vọng lên:
– Chúng tôi ở đây, ở đây này  Hắn hét thật to.
Ở phía trên:
– Hai người chờ tí  huy như nghe rõtiếng hắn hét vọng xuống.
Thế là cả nhóm người đi tìm tản ra kiếm dây để lôi nó với hắn lên.
Một lúc sau thì cả 2 củng được kéo lên, nhưng hai người thì chả ai zám nhìn mặt ai. Và thế là cả đám kéo nhau về nhà nghĩ, nơi pà cô già đang chờ đợi mỏi mệt.
Trên đường đi mỗi người một suy nghĩ, chẵng ai nói với ai câu nào. Chỉ có 2 người tuy không nói gì, nhưng 2 bàn tay thì đang nắm chặt lấy nhau, trong lòng thì hạnh phúc đến cực điểm.
” Lúc nãy cậu ấy muốn hôn mình ư ??????/ Mình lại nghĩ vậy nữa rồi, nhưng rõ ràng là vậy mà, mình có nên hỏi cậu ấy chuyện này không nhỉ ???? Nhưng lỡ như………. không như mình nghĩ thì…………..Thôi dẹp chuyện đó sang một bên, nhức đầu quá đi ” Nó vừa đi vừa nhăn nhó suy nghĩ một cách khó hĩu.
” Mày đang định làm gì vậy Khánh ???? Tại sao những lúc mình muốn trốn tránh, thì trái tim mình lại cứ không nghe lời ?????Có lẽ lý trí của mình đã không kiềm *** được trái tim khát khao có được tình yêu. Và có thể mình sẽ nhanh chóng thú nhận cái tình cảm này mất thôi. Nhưng không được đã quá muộn mất rồi ” hắn đi mà nụ cười chua xót vẫn kèm theo trên khuôn mặt đẹp đẽ ấy.
” Chuyện gì đã xảy ra với Nhi nhỉ ??? Tên đó mà làm gì Nhi mình nhất định sẽ không để yên đâu. Sau chuyến đi này, mình sẽ lựa thời cơ tốt nhất để tỏ tình, cố lên Huy mày nhất định sẽ làm được. ” Huy nhìn nó rồi quay sang nhìn thẳng về phía trước, 2 bàn tay nắm chặt hình nấm đấm và môi nở một nụ cười tự tin.
” Tại sao anh không ngước sang nhìn em một lần, nhiều lúc em muốn hét thật to cho cả thế giới biết rằng em yêu anh. Nhưng điều đó thật khó khắn bởi vì người anh yêu chính là con nhỏ bạn thân ngốc nghếch của em ” Châu quan sát Huy suốt cả đoạn đường mà tim nhói lên từng cơn.
” Chuyện của Khánh với Nhi mình cảm thấy có lỗi quá đi mất, chỉ vì mình ích kỹ muốn trả thù mà mọi chuyện ra nông nổi này. Có lẽ mình nên ra tay giúp chàng trai lạnh lùng và cô em chồng đáng yêu này thôi. Ơ…………ơ mình vừa nghĩ cái gì thế nhỉ em, em, em chồng á ” Tự nhiên đương không mặt Trân đỏ cả lên làm Duy không khỏi phì cười.
”hahahah Cô ấy chắc đang nghĩ gì bậy bạ nữa đây. Mình đã nắm bắt lại được hạnh phúc và bây giờ mình sẽ chẵng bao giờ để nó vụt mất nữa. hà hà nhất định là như vậy ” Duy miệng cười toe toét còn tay thì vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Trân như sờ nó sẽ vụt mất đi vậy.
Nãy giờ tâm trạng ai cũng không tốt nên chẵng để ý đến chuyện Trân với Duy nắm tay, nhìn nhau cười tình cảm cả.
Cuối cùng cũng về đến nhà trọ của cả 2 khối. Nó bị bà cô trách mắng vì có tội lề mề, chậm chạp, hên sao có hắn đở lời không thì nó có mà nghe giảng đạo đến khuya.
Nó ê ẩm bước ra khỏi phòng của bà cô, vừa thấy nó, nhỏ Châu chạy lại. Thế là 2 cô nàng chạy ra phía sau ngồi tâm sự:
– Sao lúc nãy mọi người biết tao gặp sự cố mà đi tìm thế  nó nhìn Châu thắc mắc hỏi.
– Àk chuyện là thế này.  nhỏ châu ngồi tường thuật.
Quay lại quá khứ:
Châu và Huy là người đặt chân đến nơi đầu tiên và được cô Lan hết lời khen ngợi. Tuy vậy nhưng tâm trạng Huy chẵng vui tí nào và Châu cũng dễ dàng nhận ra được điều đó. Hai người ngồi ở ngoài cửa nhà trọ đợi mọi người về. Rồi các cặp cũng lần lượt về đến, Duy và Trân cũng tiếp bước tình cảm cõng nhau đến nơi. Nhưng cả Huy và Châu chẵng ai nhận ra được điều đó.
Khi được khoảng 7h30 vẫn không thấy bóng dáng của nó và hắn đâu, lòng Huy như muốn lộn ra khỏi người, tâm trạng cứ lo lắng, bồn chồn không yên nên đã xin phép bà cô cho đi kiếm nó và hắn. Đương nhiên là cả 3 người kia không thể nào bỏ mặc nó và hắn nên cũng cùng nhau đi tìm. Huy cố chạy nhanh hết sức có thể vì Huy có linh cảm có chuyện không hay xảy ra với nó, nhất là hắn đang ở bên cạnh nó nữa. Chạy được một lúc cả 4 người thấy 2 chiếc ba lô đặt cạnh nhau dưới một góc cây, nhìn chiếc ba lô của nó, Duy biết ngay thế là cả 4 đứa nháo nhát tìm nó và hắn, chợt Huy thấy chiếc điện thoại bé xinh của nó ở dưới một cái bật đá, và bên dưới là một cái hố sâu, nên Huy đoán ngay là cả 2 người đang ở dưới đó nên lên tiếng hét to. Và chính cái hét to đó cũng đã làm phá vỡ một nụ hôn ngọt ngào sắp xảy ra.
– Thì ra là thế. Hihi Huy tốt thật đó đúng là bạn tốt của tao mà  nó cười tít cả mắt.
– Thế mày có thích Huy không ??? Nhỏ châu hơi buồn hỏi.
– Đương nhiên là thích rồi  nó quay sang nói tỉnh rụi.
– Cái gì ??? nhỏ Châu bất ngờ tròn mắt nhìn nó.
– Cái gì là cái gì ??? Nó ngây thơ hỏi.
– Vậy mày hết thích thằng Khánh rồi àk ??? tim Châu bắt đầu rỉ máu nhưng cũgn cố gượng hỏi để xác định sự thật.
– Sao mà hết được  nó cuối gầm mặt xuống.
– Vậy sao mày lại thích Huy ??? nhỏ Châu tức giận nói.
– Ừ thì tao thích Huy, nhưng chỉ thích như bạn bè thôi, con này nghĩ bậy bạ không vậy mày  nó chống cầm liếc Châu.
– ừ thì……… tại mày nói không rõ ràng mà  nhỏ Châu thở phào nhẹ nhõm.
– Đâu phải tại tao, tại đầu óc cũa mày đen tối quá  nó nhìn châu cười gian gian.
– Ừ đen giống mày thôi  Châu lấy tay hất cái đầu nó một cái.
– Con này………………… nó xoăn tay áo lên định cho Châu một trận thì:
– Loa Loa Loa Loa !! Các em tập trung tại sân trước nhanh nào  Thông qua cái Loa càng làm cho tiếng của cô Lan thêm phần uy lực.
Nó tạm thời tha cho Châu, 2 đưa tung tăng đến sân trước nghe thông tin.
Tại sân trước với sự hiện diện của 70người học sinh và một người phụ nữ đầy lực lưỡng:
– Hôm nay như thế là được rồi. Ngày mai chúng ta sẽ có một buổi sáng tuỵệt vời ở đây. Nên bây giờ các em hãy ngủ một giấc thật ngon để lấy sức. Ở đây có 7 phòng, nam theo nam, nữ theo nữ. Tôi chia như sau:  @*)$*)(*%)(ﹾﹾﹾ(^&*#&()$*)_#()_(. Rồi quyết định vậy đi mời các em về phòng đã được phân.
Thế là mọi người tản về từng phòng. Nó và Châu cùng phòng thế là có dịp 8 suốt đêm rồi. Nó vừa bước vào phòng:
– Hô hô hotgirl Nhi của khối 10 kìa tụi bây  mọt con nhỏ hét toáng lên.
– Hotgirl nổi gì tao thấy nó giống như kẻ bám zai thì đúng hơn. Suốt ngày bám theo anh Khánh  con thứ 2 nói với một chất giọng chanh chua.
– Nhìn kỹ lại mình đi, chỉ có Trân là mới thích hợp với anh Khánh thôi. Mày đừng mơ mộng nữa  con nhỏ thứ 3 tiếp nối bạn bè mình lên tiếng sỉ nhục nó.
Nó vẫn im lặng bước vào chỗ và nằm xuống. Nhỏ Châu thấy vậy cũng đi theo mà khôngquên lườm mấy con nhỏ kia, đang lẽ Châu đã cho tụi nó một trận nhưng nó đã ngăn cản lại. Có lẽ nó cảm thấy những lời tụi nó nói thật sự là đúng, nó nằm ngủ mà 2 dòng nước mắt cứ ứa ra, trong đầu nó ” đừng mơ mộng nữa, chỉ có Trân mới xứng với Khánh thôi ” câu này cứ vang lên như nhắc nhở nó nhất định không được kỳ vọng nữa. Nhìn nó vậy Châu cũng buồn cho nó.

Chap 36:
Một buổi sáng đẹp xinh báo hiệu cho một ngày mới nữa đã tới, nó uể oải bước ra khỏi nhà trọ sau một đêm không ngủ được. Vừa bước ra thì thấy ngay cái bóng dáng quen thuộc đang đứng sừng sững trước sân, đầu thì ngước lên ngắm nhìn bầu trời vào buổi sáng sớm. Chẵng biết sao nó cứ đứng im như tượng mà nhìn hắn từ sau lưng, cái lưng khỏe khoắn ấy, nó không sao quên được cái cảm giác được chạm vào bờ vai ấy. Tự nhiên nó đưa bàn tay mình định chạm vào hắn, thì cũng vừa lúc hắn quay lại, thế là nó đứng như trời trồng. Đỏ mặt cuối xuống một cách ngại ngùng, hắnhơi bất ngờ trước hành động của nó định lên tiếng hỏi thì tiếng nhỏ Châu vang lên:
– Con này mày dậy chi sớm vậy hả ??? Châu từ trong nhà lù lù đi ra.
– Ờ tao………………………. nghe tiếng Châu nó quay ngoắc lại.
– Mày sao ??? nhỏ Châu nhíu mày hỏi, thì liếc sang thấy hắn cũng ở đó:
– Hai người làm gì ở đây sáng sớm vậy ??? Châu tròn mắt hỏi.
– Tao………………………….. nó không biết trả lời sao.
– Chỉ là tình cờ thôi, cô ra rồi kìa  hắn trả lời qua loa rồi chỉ tay về hướng pà cô đang lù lù đi ra.
Thế là cả 3 bước lại chỗ đám đông nơi cô sắp tuyên bố chuyện gì đó. Châu vẫn không thôi khó hĩu về chuyện của nó và hắn.
– Bây giờ chúng ta sẽ đi tham quan 1 nông trường hoa rộng lớn và tuyệt đẹp, các em vô chuẫn bị rồi lên đường nào  tiếng cô vẫn dõng dạc như ngày thường.
Sau một lúc chuẫn bị, tất cả mọi người theo bước chân của cô Lan tiến về nông trường của loài hoa.
Vừa bước vào ai cũng kinh ngạc trước vẻ đẹp của nông trường đầy màu sắc của tất cả các loài hoa. Quản lí nông trường chào đoán rất niềm nở, thế rồi mọi người tản ra để đi tham qua vườn hoa. Nó muốn đi một mình nên đã bảo Châu đi với những người khác. Còn nó lê chân khắp nông trường, ở đây khá rộng, hương hoa bay phảng phất khắp nơi làm cho tâm hồn của nó cảm nhận được sự yên bình hiếm có. Không khí ở đây thật trông lành làm cho nó dễ chịu, nó thoáng nghĩ ước gì nó có thể ở đây mãi mãi, thì sẽ chẵng bận tâm hay vương vấn cái tình cảm của mình. Đi được một lúc nó cảm thấy đôi chân mình rả rời cả đi nên nó ngồi xuống cạnh một góc nhỏ của nông trại với đủ các loài hoa.

Nó đưa mắt ngắm nhìn các loài hoa, thì phát hiện một loài hoa màu tím, nó tiếng lại gần thì nhận ra ngay đó là những bông hoa lavender.

Nó ngồi quan sát kỹ bông hoa lavender mà lâu nay nó chỉ được nhìn thấy qua mạng. Bỗng:
– Cháu có biết ý nghĩa của loài hoa này không ???? một giọng nói trầm lắng vang lên.
Nghe giọng nói nó quay lại nhìn, thì thấy một bà lão đã quá cái tuổi 70 nhìn nó hiền hậu hỏi.
– Bà hỏi cháu ạ ???_Nó hỏi lại bà.
– Ừ cháu đấy  bà mỉm cười đáp.
– Ý nghĩa của nó là đợi chờ tình yêu phải không ạ ??? Nó cười buồn nói.
– Đúng rồi, mỗi loài hoa mang một ý nghĩa khác nhau chẵng hạn như hoa hồng đỏ thể hiện một tình yêu mãnh liệt, violet tím đại diện cho sự chung thủy, hoa cẩm chướng ý nghĩa của một tình bạn trong sáng…….. Tuy lavender không nổi bật so với các loài hoa khác nó quá nhỏ bé và tầm thường. Nhưng lavender có một ý nghĩa đặc biệt đối với bà. Bà đã ở nông trường này suốt 40 năm để chờ một người vì bà tin ông ấy sẽ quay về đây, quay về với bà và cuối cùng ông ấy cũng đã quay về  bà vừa kể vừa mỉm một nụ cười nho nhỏ.
– Làm sao bà có thể chờ 1 người trong thời gian lâu đến như vậy ??? nó ngạc nhiên khi nghe bà kể.
– Bởi vì ông ấy là chồng của bà, và bởi vì bà yêu ông ấy, một tình yêu xuất phát từ cả trái tim cháu ạ  bá vẫn mỉm cười nhìn nơi xa xâm, ánh mắt lóe lên 1 niềm tin vĩnh cữu.
– Vậy ông đã đi đâu ạ ??? nó tò mò hỏi.
– Ông ấy đã rời bà khi vừa cưới tròn 5 năm để đi theo đuổi sự nghiệp của mình  bà cười buồn nói.
– Vậy tại sao bà không đi theo cùng ông ạ ??? nó ãân tiếp tục hỏi.
– Bởi vì nơi đây là noi lưu giữ tình yêu đẹp của ông và bà. Bà muốn ở đây đợi ông về cùng những nhánh hoa lavender này và cuối cùng bà cũng đợi được  bà mỉm cười hạnh phúc.
– Cháu thật ngưỡng mộ bà  nó cười buồn.
– Có phải cháu cũng đang đợi chờ một tình yêu đúng không ??? bà quay sang nhìn nó trìu mến hỏi.
– Sao bà biết ạ ??? nó ngạc nhiên hỏi.
– Nhìn vào mắt cháu bà đoán là như vậy bà từ tốn nói.
– Vâng…… mà cũng không hẳn vậy, vì cháu đã định từ bỏ nó, từ bỏ tình yêu của cháu  nó ngập ngừng nói.
– Tại sao cháu không tiếp tục đợi chờ nó, biết đâu đó chính là tình yêu thật sự cũa cháu thì sao.  bà nhẹ nhàng hỏi.
– Cháu………………… nó không biết phải trả lời ra sao.
– Thôi bà phải về đây, ông ấy đang chờ bà  bà mỉm cười hạnh phúc nói.
– Dạ cháu tạm biệt bà  nó lễ phép đứng dậy chào bà.
– Tạm biệt cháu  bà nói.
– Dạ.
– Mà trước khi đi bà có điều này muốn nói  bà nói tiếp.
– Sao ạ ??? nó ngẫn ngơ hỏi.
– Đôi khi đợi chờ cũng là hạnh phúc đấy cháu ạ. Thôi bà đi đây  nói xong bà quay lưng đi.
Để nó ở lại với câu nói sau cùng của bà cứ vang lên trên đầu nó. Nó bước đi về phía cỗng nông trường mà trong đầu vẫn suy nghĩ miên man về câu nói đó. Trời đã ngả trưa mọi người tiến về nhà trọ:
– Bây giờ chúng ta ăn trưa sau đó nghỉ ngơi một lúc thì chúng ta sẽ lên xe về lại trường  cô lan dõng dạt nói.
Cả 70 người tiến vào ăn trưa, làm căn nhà trọ ồn ào cả lên, nhưng nó vẫn không nói gì đầu óc thì vẫn miên man suy nghĩ, làm cho Châu, Huy, và hắn khó hĩu. Sau một hồi ăn trưa nó đã suy nghĩ thấm thía lời bà nói và đưa ra quyết định sẽ xác định tình cảm của hắn một lần nữa.

Chap 37:
Kết thúc bữa an nhanh chóng, Trân lại gần hắn nói thì thầm vào tai hắn:
– Ra ngoài này tí chị có chuyện muốn nói với em  nói xong Trân quay lưng bước đi.
Để lại cho hắn một bộ mặt khó hịu ” Chuyện gì vậy nhỉ ”. Dù vậy hắn cũng nhẹ nhàng rời khỏi phòng ăn đi theo Trân.
Về phần nó tại trong đầu nó lúc đó chỉ mãi lo suy nghĩ nên chẵng để ý đến chuyện gì. Sau khi quyết định xong thì nó mới đưa mắt tìm hắn nhưng chẵng thấy bóng dáng hắn đâu. Thì:
– Ê Châu !! Mày có thấy Khánh đâu hông ??? nó vớ Châu hỏi.
– Hình như nó mới đi ra ngoài thì phải. Mà mày kiếm nó chi vậy ?? Châu thắc mắc hỏi.
– Àk tao có chuyện ấy mà, thôi mày ăn tiếp đi tao đi đây  nó cười trừ rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Nó vừa đi vừa ngoái đầu nhìn xung quanh để kiếm bóng dáng hắn, thì nghe một cuộc đối thoại của 2 chị lớp trên:
– Anh Khánh với con nhỏ Trân lớp mình quen nhau thật đó mày  NS 1 nói.
– Sao mày biết ??? NS 2 tò mò hỏi.
– Lúc nãy tao thấy 2 người đó kéo nhau qua bờ đá bên kia kìa  NS 1 nói tiếp và chỉ tay về phía xa xa.
– Thật sao mày ??? NS 2 tròn vo mắt hỏi.
– Ừ 100% luôn, nhìn thân mất lắm cơ  NS 1 nói chắc chắn.
– Hiz tiếc thật, mà dù sao 2 người đó đẹp đôi thế kia  NS 2 nói tiếp.
– Ừ đúng là kim đồng ngọc nữ  NS 1 tiếp lời.
Cuộc đối thoại vô tình này như hàng nghìn nhát dao đâm thẳng vào tim nó, nó định quay bước về lại nhà trọ, thì câu nói của bà lại vang lên trong đầu nó, ” Dù gì mình cũng muốn xác định lại tình cảm này một lần cuối, cố gắng lên Nhi ” nó thầm nhủ rồi mạnh dạng bước tới nơi được nhắc đến trong cuộc đối thoại lúc nãy.
Quay qua với Trân và hắn:
– Khánh àk chị muốn xin lỗi em chuyện này ??? Trân mỉm cười nhìn hắn.
– Dạ chuyện gì ạ ??? hắn bất ngờ hỏi.
– Chị đã nói dối rằng mình thích em  Trân nói một cách chậm rãi.
– Trời em còn tưỡng chuyện gì, chuyện này em biết lâu rồi  hắn phì cười rồi nói.
– Sao em biết được ??? Trân ngạc nhiên hỏi.
-Nhìn vào mắt chị em thấy rằng nó chẵng có chút xíu nào gọi là thích cả  hắn từ tốn giải thích.
– Chỉ nhìn vào mắt chị mà em biết sao em tại thật. Nhưng dù chị cũng phải xin lỗi  Trân nói tiếp.
– Không có gì đâu ạ  hắn nhe răng cười nói.
– Hồi trước em không cười nhiều như bây giờ nhỉ ??? Trân tò mò hỏi.
– Dạ có lẽ vậy.  hắn gãi đầu nói.
– Vậy sao bây giờ lại cười nhiều thế này  mặt Trân gian gian hỏi.
– Bởi vì em…………… hắn ngập ngừng nói.
– Vì em đã yêu một người con gái, và người đó đã thay đổi em  Trân tinh nghịch nói xen vào lời hắn.
Hắn hơi bất ngờ nhưng cũng không nói gì chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
– Và người đó chính là Nhi  Trân lại tiếp tục nói
– Sao….sao…chị…lạ…ại bie…iết ạ ??? hắn bất ngờ đỏ mặt, miệng lắp bắp nói không dám nhìn Trân.
– Hahahhaa, nhìn thái độ của em kìa dễ thương thật  Trân bật cười to làm mặt hắn càng đỏ hơn.
Vừa lúc nó cũng chạy đến nơi và cách hắn và Trân không xa đủ để nghe 2 người nói chuyện.
– Em có thích Nhi không ??? Trân nhìn hắn trìu mến hỏi.
– Không  hắn ngẫng đầu lên nói.
Cái chữ ấy lại một lần nữa như sét đánh nghang tai nó. Và nước mắt đã rơi từ lúc nào.

Được khoảng 10s nó quay mặt lại chạy thật nhanh rời khỏi chỗ đó.
Tiếp tục cuộc nói chuyện của hắn và Trân:
– Em xạo vừa thôi  Trân đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn.
– Em nói thật. Em không thích Nhi mà em…..yêu Nhi chị ạ  ánh mắt hắn phát ra một ngọn lữa tình yêu đang bùng cháy.
– Trời vậy chị cứ tưỡng chị đoán nhầm chứ  Trân thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lại mỉm cười.
– Vậy sao em không nói cho Nhi biết đi ??? Trân hỏi tiếp.
– Em nghĩ rằng loại người tồi tệ như em sẽ làm tổn thương cô ấy nữa  hắn buồn bã gục mặt xuống nói.
– Em có phải là thiên tài của trường không vậy ??? Trân nhìn hắn hỏi.
– Sao cơ ạ ?? hắn thắc mắc ngẫng cái đầu lên nói.
– Em ngốc vừa thôi. Nếu em không nói ra thì sẽ càng làm tổn thương người ta đó ngốc àk  Trân phì cười rồi nói tiếp.
– Là sao ạ?? hắn nhìn Trân khó hĩu.
– Nhi yêu em, và em cũng yêu Nhi, nếu em khôgn nói ra lòng của mình thì càng làm cho Nhi tổn thương và cả em cũng đau không kém. Tại sao em cứ muốn mọi chuyện rắc rối như vậy ???
Hắn vẫn im lặng, nhìn nơi xa xâm.
– Chị đã từng cố quên một người và đã có ý định trả thù người đó để nổi hận lấn át tình yêu. Nhưng tất cả đều vô hiệu vì tình yêu là bất diệt, vì thế em hãy một lần lắng nghe tiếng gọi từ con tim mình đi, đừng nên những lý trí ngu ngốc của mình ràng buộc  Trân dịu dàng nói tiếp.
– Em cảm ơn chị, thật sự cảm ơn chị  đôi mắt hắn như sáng lên, hắn quay sang cảm ơn Trân lia lịa.
– Còn ngồi đây mà cảm ơn àk. Không mau đi tỏ tình đi  Trân đánh vào tay hắn.
Hắn nghe thấy vậy thì vụt chạy đi.
Trân ngồi sau phì cười và cảm thấy bớt áy náy đi nhiều. ” Chẵng biết 2 con người ngốc này sẽ ra sao đây ?? ” Trân mỉm cười lần cuối rồi cũng rời khỏi chỗ đó quay về nhà trọ.

<< 1 3 4 5 6 7 >>
Cùng chuyên mục
Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL
Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11 Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11
Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave
Em Muốn Ngủ Với Anh Em Muốn Ngủ Với Anh
Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong