https://zing4u.top/
Chiếc áo mới – Truyện thiếu nhi của Phạm Thị Hải Yến
228

Vanvn- Trên tay cầm hai bộ quần áo mới vừa được một người không quen cho, Thà chạy thật nhanh về bản. Vừa tới nhà nó đã gọi thật to:

– Mẹ ơi! Mẹ ơi! Có một cô nào đấy cho con quần áo mới này. Cô còn bảo về nói với các bạn nhỏ ở bản chiều thứ Ba tuần này đến chỗ ven suối dưới chân cầu cô mang quần áo mới cho.

Mẹ chăm chăm nhìn nó không chớp mắt, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chưa bao giờ mẹ thấy nó vui như thế này. Niềm vui ấy bừng lên như ánh nắng rọi xuống sân đá trước nhà. Chỉ vài phút ngạc nhiên mẹ Thà liền chuyển sang lo lắng.

– Con à! Mẹ sợ họ lừa các con đấy. Khéo cho các con quần áo xong rồi dụ dỗ các con đi đâu thì sao? Bây giờ nhiều kiểu lừa người lắm con ạ. Mà bản mình lại giáp biên giới thì biết làm sao được. Năm trước con nhà bác Chơ xóm bên mới 15 tuổi cũng bị người lạ rủ đi mất bây giờ đã thấy về đâu. Thôi để mẹ đến báo với bác trưởng bản việc này. Ngày mai mẹ cũng sẽ báo với cô giáo để cô dặn các bạn ở trường không lại bị họ lừa. Chứ bây giờ làm gì có người tốt đến thế chứ. Khó gặp lắm!

Thà ôm chặt hai bộ quần áo trước ngực mặt xị xuống đầy ấm ức. Nó thanh minh mãi và khăng khăng rằng cô ấy là người tốt nếu không cô ấy đã không cho con tới hai bộ quần áo đẹp thế này. Nói rồi nó quay ngoắt đi như muốn che giấu vẻ thất vọng, không bằng lòng.

Mẹ Thà xua tay:

– Mẹ vẫn không yên tâm đâu con ạ. Để mẹ sang nhà bác trưởng bản đã.

– Bác Phừ! Bác Phừ có nhà không ạ? Cả nhà đi đâu mà vắng tanh thế này?

– Tôi đây! Tôi đang sửa lại cái chuồng gà. Mấy hôm nay gió to quá nó bị tốc mấy tấm lá cọ cô ạ. À mà mẹ Thà có việc gì đấy?

– Bác ơi! Chuyện là thế này! Bản ta mới xuất hiện một người lạ mang quần áo mới đến cho bọn trẻ con nhưng chưa vào bản mà chỉ đến chân núi thôi. Em lo lắm. Thằng Thà nhà em là người đầu tiên bị dụ dỗ để nhận quần áo đấy bác ạ!

– Mẹ Thà cứ từ từ kể tôi nghe xem sao.

– Vâng! Thằng Thà nó bảo: Cô ấy đang đi, nhìn thấy con mặc mỗi cái quần đùi nên dừng xe lại gọi con hỏi. Con cũng kể với cô là nhà con có 5 anh em, mẹ con năm nay 26 tuổi. Con là con thứ ba. Con có một cái áo nhưng đến Tết hoặc đi đâu con mới mặc. Cô ấy bảo sẵn trên xe cô có túi quần áo các bạn của cô ở xuôi mua gửi lên để cô đi công tác hay đi đâu gặp người nào có hoàn cảnh khó khăn thì cô tặng. Cơ mà em không tin đâu bác. Dễ gì lại còn người tốt đến thế chứ?

Nghe xong – trưởng bản gật gù: – Mẹ Thà à! Thế này tôi cũng không dám khẳng định đây là người tốt hay người xấu. Ngày mai, chúng ta bàn với cô giáo để mình lên kế hoạch xem sao vì thứ ba người lạ đấy lại hẹn gặp trẻ con bản ta mà. Giờ mẹ Thà về bảo với Thà ngày mai đi học vẫn nói với các bạn thứ Ba cứ ra chỗ hẹn để nhận quần áo. Còn chúng ta sẽ bàn với cô giáo để bất ngờ đến đúng lúc đó xem họ là ai. Hôm ấy ta gọi thêm cả dân quân đi nữa, nếu họ là người xấu thì chúng ta giữ lại và báo công an luôn.

– Vậy cứ thế bác nhé. Giờ em về đã.

***

Tối nằm cạnh nhìn sang con ngủ, trong đầu mẹ Thà biết bao dòng suy nghĩ đan xen mà không giải thích được. Ừ thì họ là người lạ nhưng họ cho con mình, cho bọn trẻ bản mình quần áo mới. Một bộ quần áo đấy mà muốn mua cho con cũng đâu phải dễ với những người trên bản Mông xa xôi này. Nếu mình nghĩ sai cho người ta thì sao? Như thế là mình có lỗi với họ và thấy mình đáng xấu hổ lắm chứ. Thôi cứ phải đợi xem tình hình ra sao đã.

Như đã hẹn, cuối giờ chiều thứ Ba thằng Thà đi đầu, theo sau là hơn chục đứa trẻ con trên bản nhỏ của nó cùng xuống ven suối đợi cô người lạ. Nhưng tụi nhỏ không biết sau những bước đi của chúng là bác trưởng bản và mọi người. Gần tới nơi, họ đứng nấp ở bờ suối bên kia chờ đợi.

Ven suối, dưới bóng cây vối già, thằng Thà dõng dạc nói với bọn trẻ : “Cô ấy hẹn hết giờ làm buổi chiều. Lúc này mới 4 giờ 15 phút. – Chắc chúng mình phải đợi đến 5 giờ đấy. Vì tớ nghe nói cô đi từ thành phố Hà Giang đến đây cơ ”.

Bọn trẻ con mỗi đứa ngồi trên một hòn đá cuội như được sắp xếp sẵn vậy. Gần 5 giờ chiều, trời vẫn nắng gay gắt, cô người lạ xuất hiện trước mặt lũ trẻ, cô xách một cái túi dứa nặng trên tay đi xuống ven suối. Thằng Thà nhìn thấy liền hô to: “Chúng mày ơi cô kia kìa. Đúng cô ấy rồi!”

Bọn trẻ con đứng hết lên mắt hướng về phía tay thằng Thà chỉ. Chúng nó đồng thanh chào cô. Chưa quen biết nhau nhưng tất cả cười và chào nhau thân mật như đã quen từ lâu. Thằng Thà nhanh nhảu giới thiệu: “Con tên là Thà và chỉ lần lượt từng bạn để giới thiệu tên. Nó rành mạch giới thiệu cả nhà bạn nào có mấy anh em. Cuối cùng nó nói: “Nhà chúng con đều ở trên ngọn núi xa xa kia cô kìa” .

– Còn cô tên là Thảo Nguyên! Cô là người dưới xuôi lên công tác và gắn bó với Hà Giang lâu lắm rồi. Các bạn của cô thấy trẻ em trên quê mình còn khó khăn nên gửi quần áo để cô mang cho các con. Món quà không lớn nhưng đây là tình cảm và tấm lòng của mọi người nên chắc các con sẽ rất vui. Đáng lẽ hôm nay cô lên tận bản của các con nhưng vì cô phải đi làm nên chỉ hẹn các con tới đây được. Giờ cô sẽ đo xem ai vừa bộ nào thì mặc bộ đấy. Bạn nào có em bé hay anh chị ở nhà thì cầm thêm về nhé. Nói là quà của các cô chú miền xuôi tặng.

Bọn trẻ vâng dạ rồi mỗi đứa chọn một bộ vừa với mình, có đứa nói cô ơi em cháu mặc bộ này vừa, có đứa nói chị tớ mặc cái màu hồng này đẹp đấy. Chẳng mấy chốc mà túi quần áo đã được các bạn nhỏ chia xong.

Tất cả đang mải mê ngắm nghía những bộ quần áo mới bỗng dưng có một bé gái nói to:

– Cô ơi! Con hai năm nữa là học xong lớp 9 con muốn làm gì đấy có tiền để lo cho mình được cơ, con xem ti vi thấy các anh chị dưới xuôi nhiều quần áo đẹp, đi làm đây đó con thích lắm!

Cô Thảo Nguyên cười nói:

– Các con sống ở nơi bạt ngàn đá với đá này. Nếu các con muốn không vất vả như bố mẹ, ông bà của mình, sau này có gia đình riêng, đẻ con ra muốn có tiền mua đồ chơi hay quần áo mới cho con của mình thì các con phải có nghề nghiệp hay việc làm gì đó. Tất cả các con ở đây không được lấy chồng, lấy vợ sớm. Lấy sớm về chỉ quanh quẩn với mấy miếng ruộng, nương ngô, không đi đâu rồi đẻ nhiều con thì lại khổ thôi. Bố mẹ các con không được đi học thì mới thế. Lúc nãy cô nghe bạn Thà nói nhà bạn nào ít cũng bốn anh em còn gì. Giờ các con muốn thoát khỏi cảnh vất vả, không như bố mẹ thì phải học. Ít nhất là các con học hết lớp 9, bạn nào có điều kiện thì đi học cấp ba, học làm cô giáo về bản mình dạy cho con em trong bản; bạn nào không có điều kiện thì đăng ký đi học trường dạy nghề. Còn các bạn trai có thể đi bộ đội, sau về vẫn học nghề được. Nhà nước sẽ hỗ trợ tiền học nghề sau khi hết nghĩa vụ quân sự đấy các con ạ!

Nghe cô Thảo Nguyên nói xong, cả bọn nhìn nhau, đồng thanh: “Vâng ạ! ”

Một bạn nhỏ đưa ra ý kiến: “Hay từ nay cô Thảo Nguyên làm bạn với chúng con nhé”!

– Cô cũng muốn vậy lắm, cô muốn gần gũi các con để nếu giúp được gì cô sẽ giúp và muốn gần các con để định hướng tương lai cho các con tốt hơn. Tất cả đồng ý thì chúng ta cùng vỗ tay nào. – Một tràng pháo tay cùng những tiếng cười ròn tan vang lên ven suối.

Bỗng thằng Thà quay lại đằng sau giật mình kêu “ơ”. Tất cả quay lại thì thấy bác trường bản, cô giáo, chú dân quân, mẹ Thà và mấy người lớn đứng đó từ bao giờ không hay.

Bác trưởng bản ôn tồn nói: “Tôi đã nghe hết câu chuyện của cô và các cháu rồi. Xin lỗi vì chúng tôi đã từng hiểu lầm ý tốt của cô. Cảm ơn cô vì đã cho quà, định hướng và làm bạn với bọn trẻ. Bản Lùng Càng chúng tôi rất vui và mong cô một ngày gần nhất về thăm bản”.

Nhìn bác trưởng bản, nhìn mọi người, nhìn cô Thảo Nguyên, trong đầu bọn trẻ đang nghĩ có một ngày không xa chúng nó sẽ được làm những công việc như các anh chị dưới xuôi. Trời cũng dần tắt nắng, dòng suối trong veo chảy róc rách, mọi người vui vẻ chia tay cô Thảo Nguyên. Trên đường về bản lũ trẻ cười vui như có hội.

PHẠM THỊ HẢI YẾN

(Trích trong tập Hoa miền đá)

Cùng chuyên mục
ĐTCL mùa 18: Cách sửa lỗi không vào được PBE chuẩn nhất ĐTCL mùa 18: Cách sửa lỗi không vào được PBE chuẩn nhất
Bảo mật thông tin khi dùng app tài chính: Hướng dẫn chi tiết 2026 Bảo mật thông tin khi dùng app tài chính: Hướng dẫn chi tiết 2026
Đánh giá năng lực quản trị doanh nghiệp thông qua chỉ số ROE Đánh giá năng lực quản trị doanh nghiệp thông qua chỉ số ROE
Hướng dẫn tạo ảnh anime AI trên PixAI Hướng dẫn tạo ảnh anime AI trên PixAI
Woku Shop 2026: Khi uy tín thương hiệu được khẳng định qua những giá trị thực Woku Shop 2026: Khi uy tín thương hiệu được khẳng định qua những giá trị thực
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong