Vanvn- Những quả bom nước từ lòng trời trút xuống lòng tôi// Cơn giận hả hê mà mềm như nước trong veo như nước/ Không có tiếng nổ nào ngoài những giọt mưa buồn thườn thượt// Thấm vào đất nỗi oan khiên cam chịu của những đôi tay trắng/ Dội vào lòng đau nỗi người gồng mình chống chọi với thiên nhiên/ Tôi đã học cách đổ thừa từ những cơn mưa chẳng bình yên
Mẹ đã già áo rách chẳng ai khâu
Anh tháo chỉ đường tà vắt cành sen mong ngóng
Chiếc áo nâu quê dưới trời xanh ngả sang màu hy vọng
Bỏ quên áo bỏ quên tình nơi đầu đình không ai nhặt
Thời gian trôi nắng dội mưa phơi áo người đã bạc
Bắt đền ai phận lấm bùn mẹ già áo rách mãi chưa khâu
Đi tìm một nửa trái sim với lưng bát nước
Bóng người dưng hình như bên kia triền ký ức
Hay lẫn vào ca dao trốn cuộc kiếm tìm
Kẻ lãng tử bước chân xiêu ngẫn ngơ dõi theo chiều đã lịm
Níu lời ru bồng bềnh khói sương tựa vách tương tư màu tím
Để một ngày hóa mênh mông vẫn ngóng đợi dõi tìm
Cánh đồng đêm trăng vàng ai múc đổ về đâu
Để hôm ấy dùng dằng con nước ta mãi lạc mất nhau
Bao mùa trăng cây lúa ngẫn ngơ đi tìm cô tát nước
Ta đi tìm ta buổi thanh tân đang trổ đòng mơ ước
Bắt gặp bên đường chiếc bóng mùa đang bì bõm tiếng gàu quê
Đến từ đâu hỡi em trăng trôi vàng lúa những hẹn thề
Dưới đèn treo hoa kết làng mở hội giao duyên
Câu hát đố nụ tầm xuân sao có màu xanh biếc
Anh bước xuống vườn cà đi tìm câu đáp cho em
Mớ trầu cau ba đồng chắt chiu hay hững hờ năm tháng
Những còn không tiếc nhớ con chim vào lồng xoay xở làm sao
Vườn giao duyên dẫu trèo lên bước xuống hương bưởi vẫn ngọt ngào
Mùa đã hoa râm từ ngày mướp xơ cau lỡ
Lứa trăng xưa hết rằm đắn đo mãi cũng vô duyên
Trái tim quá nhịp hồn vơi nỗi cảm tình si nguồn cạn
Phấn son trang điểm tuổi đuổi xuân đi ước thời gian bất động
Nắn nót lời yêu mượn ngôn tình mong ngày tháng ngừng trôi
Mà tóc ngày vẫn bạc mướp xơ cau lỡ mùa vẫn cút côi
Ai cũng bảo chỉ có cái bóng là của riêng mình
Tô vẽ bao biện dỗi hờn hay triết lý nhân sinh
Bóng không phải tôi và cái tôi càng không là cái bóng
Trong nỗi xưa oằn chịu tôi đã từng chuyện trò cùng bóng
Trong nỗi ngày đơn độc tôi phải cột cái bóng vào cái tôi
Là bóng thôi vô danh vô thực nhưng cũng nảy lộc đâm chồi
Chân cổ tích dẫm vào xưa lấm phù sa huyền thoại
Có cội có nguồn cây trong rừng tuổi càng lớn càng xanh
Có thủy chung nên trăm suối đổ về sông
Thèm nghe chuyện ngày xưa truyền nhau qua nghìn nghìn đêm trăng
Thèm mơ mơ trong câu hát đọng vành nôi ăm ắp hương trầu
Mẹ là cây xanh dòng sông ca dao cổ tích đã về đâu?
Bày biện mùa mời nhau một ngụm xanh xưa
Đôi mắt ký ức dõi theo giấc mơ từ đêm tàn nguyệt
Dồn lại trong lòng chật ních những ngày nắng những ngày mưa
Mùa là hoa xuân ngập vườn yêu nhụy đời răng long đầu bạc
Mùa là cái rét lập đông tràn qua nỗi cô độc căm căm
Ngụm xanh xưa hương tỏa giữa lòng cụng chén buổi trăm năm
Những hương vị cũ xưa chạm vào cảm xúc cuộc đời
Hương hoài niệm vương vương câu thơ thơm lừng mùi khoai luộc
Lỡ tay già lửa nồi cơm khê bài đồng dao con nít
Chén mắm nướng sôi sủi mặn trên ba lô mấy nẻo đường đời
Mùi nhang trầm thơm đêm ba mươi rưng rưng nụ cười vọng tết
Cuộc lãng du ngồn ngộn sóng chợt dịu dàng hương tóc nhà bên
Những quả bom nước từ lòng trời trút xuống lòng tôi
Cơn giận hả hê mà mềm như nước trong veo như nước
Không có tiếng nổ nào ngoài những giọt mưa buồn thườn thượt
Thấm vào đất nỗi oan khiên cam chịu của những đôi tay trắng
Dội vào lòng đau nỗi người gồng mình chống chọi với thiên nhiên
Tôi đã học cách đổ thừa từ những cơn mưa chẳng bình yên
NGUYỄN BÁ HÒA

CHATBOX
tai nhac chuong