Sảnh chờ của sân bay.
Tô Hoan ôm lấy mẹ, vỗ nhẹ sau lưng bà, nhỏ giọng thủ thỉ vào tai: “Mẹ à, ra nước ngoài rồi thì cứ đi đây đi đó khuây khỏa, đừng nghĩ ngợi mấy chuyện phiền lòng nữa. Biết đâu lại gặp được anh chàng đẹp trai nào đó rồi yêu một trận, thế thì tốt biết mấy.”
Từ Ngữ thấp hơn con gái vài phân, bà tựa mặt vào bờ vai gầy manh khảnh của cô. Đôi vành mắt đỏ hoe, nhưng bà vẫn bị câu nói cuối cùng của con gái chọc cười, vừa lau nước mắt nơi khóe mắt vừa mắng yêu: “Con nhóc này đừng có nói bậy bạ. Mẹ vừa mới ly hôn, làm gì có tâm trạng mà gặp gỡ vận đào hoa.”
Tô Hoan khẽ thở dài trong lòng: “Vừa ly hôn thì đã sao ạ? Rũ bỏ một đoạn tình cảm đã thối rữa để đón nhận một tình yêu mới tốt đẹp, chẳng phải quá tuyệt sao. Thế giới rộng lớn như vậy, thiếu gì trai đẹp chứ, chỉ cần mẹ muốn, mỗi tối ngủ với một anh cũng được luôn!”
“Càng nói càng càn quấy.” Từ Ngữ đứng thẳng người ngắt lời cô, giơ tay vuốt lại mái tóc dài cho con gái rồi bảo: “Nói nghiêm túc nhé, con vừa mới thi đại học xong, kỳ nghỉ hè dài như vậy, thật sự không muốn ra nước ngoài chơi với mẹ sao?”
Ánh mắt Tô Hoan lóe lên chút né tránh, rõ ràng là đang có tật giật mình, bờ môi mọng mấp máy: “Con hẹn với bạn học đi ăn liên hoan rồi, lại còn phải đợi kết quả nữa. Thôi mà mẹ, mẹ cứ đi trước đi, chờ con bận xong việc sẽ sang tìm mẹ liền.”
“Được rồi.” Từ Ngữ vốn dĩ hiền lành, con gái nói sao nghe vậy, cũng không hỏi dồn dập, chỉ dặn dò: “Nếu con ở bên nhà bố mà không thoải mái thì cứ dọn về biệt thự của mẹ mà ở. Mẹ thuê người giúp việc theo giờ dọn dẹp sạch sẽ rồi, con muốn về lúc nào cũng được.”
“Biết rồi, biết rồi ạ. Mẹ không cần lo cho con đâu, lo tìm vận đào hoa của mẹ đi kìa.”
“Cái con bé này…”
Tiếng loa phát thanh vang lên khắp sân bay, chuyến bay của Từ Ngữ bắt đầu làm thủ tục. Hai mẹ con nói thêm vài câu nữa mới lưu luyến chia tay.
Sau khi tiễn mẹ đi, Tô Hoan một mình bước ra khỏi sân bay. Gương mặt tinh tế xinh đẹp của cô lúc này chẳng còn chút dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu hiền nào nữa. Cô lạnh lùng bước vào xe, nhìn trân trân vào vô lăng thẫn thờ một lúc rồi mới khởi động máy, phóng xe đi.
Kể từ khoảnh khắc biết tin bố mẹ ly hôn vì bố ngoại tình, trong lòng Tô Hoan đã bắt đầu âm ỉ một trận cuồng phong. Cho đến khi ả tiểu tam trơ trẽn kia tự mò đến tận cửa, nghênh ngang bước vào nhà, cô liền quyết định sẽ khiến cho cơn bão này càn quét một cách mãnh liệt hơn nữa.
Gia đình của cô đã tan nát rồi, cô cần gì phải quan tâm đến sống chết của kẻ khác!
Tô Hoan lái xe trở về căn biệt thự nơi cô đã gắn bó hơn mười năm qua. Cô không hề hứa với mẹ là sẽ dọn đi. Cô tuyệt đối không rời khỏi đây, cô muốn ở lại nơi này để tất cả mọi người đều không được yên ổn.
Vừa bước vào trong sân, cô đã nhìn thấy Thẩm Châu Châu ả người tình lớn hơn cô vài tuổi đang bế con chó Poodle cưng của bà nội đi dạo.
Chính là người đàn bà này, sự xuất hiện của ả đã xé toạc một gia đình vốn đang êm ấm. Trong lòng Tô Hoan sớm đã phanh thây xẻ thịt con ả tiểu tam không biết xấu hổ này thành trăm mảnh, nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra thản nhiên như không. Bởi vì bà nội rất thích Thẩm Châu Châu, bà lão còn đang trông ngóng ả sinh cho nhà họ Tô một đứa cháu trai đích tôn.
Tô Hoan cười lạnh trong lòng. Khi Thẩm Châu Châu tiến lại gần, cười giả lả chào hỏi cô, cô liền nhìn thẳng phía trước, thẳng thừng lướt qua ả để đi vào nhà.
Đừng hòng cô cho loại tiểu tam đó một sắc mặt tốt.
Bước vào phòng khách, cô vừa vặn đụng mặt bà nội đi ra. Tuy đã ngoài sáu mươi nhưng dáng vẻ bà vẫn còn rất khỏe mạnh, minh mẫn: “Hoan Hoan, có thấy con cún của bà đâu không?”
Tô Hoan thay đôi dép đi trong nhà, nói một câu đầy ẩn ý châm chọc: “Đang đi dạo ở ngoài sân kìa bà.”
Bà nội đi tới bên cửa sổ sát đất ngó ra ngoài một cái, lập tức bật cười thành tiếng: “Châu Châu đúng là đứa trẻ ngoan, còn biết giúp bà dắt chó đi dạo nữa.”
Tô Hoan bĩu môi, vẻ mặt đầy sự khinh miệt: “Đứa trẻ ngoan mà lại đi làm cái trò phá hoại hạnh phúc gia đình người khác ạ?”
Sắc mặt bà nội thoáng qua một tia gượng gạo, bà phân bua: “Chẳng phải đã nói rồi sao, đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, là mẹ cháu cứ khăng khăng đòi ly hôn đấy chứ.”
Tô Hoan không buồn tranh cãi với người già, cô xoay người đi thẳng lên phòng mình trên lầu.
Chờ đến hơn sáu giờ chiều, nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền vào từ ngoài sân, Tô Hoan mới mặc một chiếc váy mặc nhà bước xuống lầu.
“Bố, bố đi làm về rồi ạ.” Tô Hoan nở nụ cười ngọt ngào, chủ động đón lấy người đàn ông cao lớn vừa bước vào.
Tô Vọng Chương đang thay giày ở lối ra vào, bên cạnh là Thẩm Châu Châu bám víu. Chân mày ông khẽ nhíu lại, sắc mặt có vẻ không tốt lắm. Ông gạt đi bàn tay đang muốn lấy giày giúp mình của Thẩm Châu Châu, tự mình mở tủ lấy đôi dép đi trong nhà ra.
Nghe thấy giọng nói của Tô Hoan, ông mới ngẩng đầu nhìn sang, vẻ mặt nghiêm nghị rốt cuộc cũng dịu đi đôi chút.
Thay giày xong, ông sải bước về phía Tô Hoan, hỏi: “Tiễn mẹ con đi rồi à?”
“Vâng ạ, chuyến bay chiều.” Tô Hoan giơ tay vịn lấy cánh tay của bố, ân cần hỏi: “Hôm nay bố có nhiều ca phẫu thuật không? Có mệt lắm không ạ?”
Tô Vọng Chương có chút bất ngờ nhìn xuống bàn tay con gái đang đặt trên cánh tay mình. Hai bố con họ đã lâu lắm rồi không có những cử chỉ thân mật, gần gũi như vậy.
Trong thoáng chốc, cõi lòng vốn lạnh lùng, cứng nhắc của ông bỗng mềm xuống vài phần.
“Cũng hơi mệt.” Ông đáp.
“Vậy để con bóp vai, đấm lưng cho bố một lát để đỡ mỏi nhé.” Tô Hoan đề nghị.
Thẩm Châu Châu ở một bên đang bận rộn bưng trà rót nước nhằm lấy lòng, nhìn thấy cảnh tượng hai cha con tương tác đầy tình cảm thì nét mặt không khỏi trở nên sượng sùng, gượng gạo.

tai nhac chuong