“Tạm thời cô tin, à sáng nay mẹ có nghe cô giáo chủ nhiệm gọi về có vẻ dạo này con học hành sa sút lắm, liệu mà học hành cho nó tử tế vào.”
Linh gật đầu lia lịa, ánh mắt của Linh đang nhìn tôi cảm ơn tôi về chuyện đó.
Còn tôi đang đặt ra một dấu hỏi chấm lớn.
“Tại sao Linh lại học hành sa sút? Chàng trai kia là ai? Sao lại có thể nhìn linh với cái anh mắt đầy tình cảm đến thế và tại sao Linh lại ôm thằng cha đó?”
Đặc biết hơn tôi biết Linh có nhìn thấy tôi nhưng nàng đã lảng tránh đi, có một điều gì bí mật chăng?
Chợt một nỗi buồn lại bủa vây quanh tôi, nàng đã giấu tôi chuyện gì, tôi có tình cảm với Linh chăng, không hề.
Vậy tình cảm tôi dành cho cô là gì đây!! Hay cô chỉ là người mà tôi muốn thỏa mãn bản thân mình.
Sao con người mình lại dễ dàng thay đổi tình cảm đến thế, tình cảm cô dành cho tôi thì thế nào tôi phải là người biết rõ.
Bao nhiêu suy nghĩ, tôi rầu rĩ, lên phòng cất sách vở soạn lại bài vì chiều nay có tiết học thêm.
Bước xuống nhà, không thấy cô và bà giúp việc đâu nữa chỉ còn lại Linh.
Cơn ghen của tôi lại trỗi dậy, tôi sẽ xuống hỏi em cho ra chuyện! Cô gắng làm sao bình tĩnh nhất có thể.
Tôi tỏ ra với vẻ mặt thản nhiên.
“Linh!!!” Tôi hù Linh một cái.
“Em biết anh trên tầng xuống rồi!!!”
“Nay nấu món gì đó?”
“Món thịt kho tôm!! Anh nếu thử xem vừa chưa.”
“Ngon quá!!” Tôi thử một miếng tôm vẫn đang còn nóng hổi.
“À thế chuyện trưa nay là thế nào? Anh đến đón mà em cũng không thèm bảo anh lấy một câu!!”.
Tôi bắt đầu tra hỏi em.
Em chối ngay:
“Làm gì có!! Lớp em hôm nay về muộn e lại quên mất không gọi cho anh, em xin lỗi anh nhé! Coi như đây là công anh chờ em cả buồi trưa” – Linh chỉ vào nồi thịt kho.
“Linh! Anh biết cả rồi, anh sẽ nói với mẹ!”. Tôi bắt đầu mặt nặng mày nhẹ.
Tôi biết Linh rất sợ mẹ nhắc đến mẹ là Linh sẽ ngoan như cún luôn.
“Em nói với anh chuyện này, nhưng anh hứa với em không được nói với mẹ nghe chưa!!”
Linh ra bộ trẻ con ngoắc tay với tôi.
“Anh Hứa!”
“Giờ thì em nói với anh xem nào!! Nhanh lên không mẹ về!” Tôi tò mò.
“Anh ta tên Hùng!”
“Em quen anh lâu chưa?”
“Cũng một tháng rồi ạ!!”
“Anh ấy học cùng trường với anh luôn đó, đang học ở khoa Điện tự động hóa”.
“Có phải đó là lý do khiến việc học của em ngày càng xuống dốc không??” Tôi bắt đầu to tiếng.
Việc học là việc cần thiết nhưng cái tôi muốn là em không được gần thằng đó, nhìn mặt nó không khác gì một thằng đểu, một thằng phụ tình.
Em không nói với tôi một lời nào hết tôi biết hiện tại em ghét tôi lắm. Nhưng dẫu sao tôi cũng xả ra được những điều trong lòng mình muốn nói, ít ra mình cũng nhẹ lòng hơn.
Bữa trưa hôm đó diễn ra tẻ nhạt Linh không nói không rằng còn tôi và cô chỉ biết nhìn nhau.
Tôi vẫn đá đưa với cô, nhưng mà lòng tôi đang rất rối bời vì Linh.
Đến tối, tôi thấy Linh có to tiếng với mẹ, hỏi chuyện mới biết Linh xin mẹ ra ngoài đi sinh nhật bạn nhưng mà mẹ không cho, Và rồi sau chuyện đó cô có một quyết định quan trọng trong bữa cơm tối.
“Tuấn!!”
“Dạ cô!!”
“Cố muốn nhờ Tuấn một việc được không?”
“Vâng! Việc gì cô nói đi ạ!!”
“Cháu cũng biết chuyện rồi đấy! Linh nó đang học hành rất xa sút, năm nay lại là năm cuối cấp rồi, không khéo cứ tình trạng này là trượt hẳn cấp ba luôn chứ đừng nói là thi đại học.”
“Như cháu thấy cô thì bận tối mắt tối mũi không có thời gian quan tâm chăm sóc nó!! (Còn thời gian tôi địt nhau với cô thì có dư)” Hehe tôi nghĩ bụng.
“Cô muốn giao Linh cho cháu, từ bây giờ cháu sẽ là gia sư cho Linh, thêm nữa Linh đi đâu làm gì cháu cũng phải đi cùng nó cô mới yên tâm được!!” Cô nói với giọng nghiêm túc.
“Cô biết cháu hơn tuổi Linh!! Cháu cũng từng trải rồi biết cái gì đúng cái gì sai nhưng mà Linh nó được nuông chiều từ bé, cùng với đó là thiếu đi tình thương yêu của bố mẹ.” Lúc này giọng cô hơi trầm xuống, cô quay sang nhìn Linh.
“Vâng!! Cháu xin nghe lời cô.”Tôi vừa mừng vừa lo.
“Linh! Nghe thấy những gì mẹ nói chưa?”
“Vâng!!!” Tôi thấy Linh ỉu xìu.
Thế là từ giờ tôi lại có nhiều cơ hội gần Linh hơn.
Dữ dội và dịu êm.
Ồn ào và lặng lẽ.
Hai sắc thái trái ngược nhau của con người, Tình dục cũng thế đôi lúc thì thật dữ dội và ồn ào và cuối cùng lại trở lại cái vốn có của nó lặng lẽ êm đềm tật hưởng.
<!–nextpage–>
Dạo này tôi và cô ít gần nhau hơn, một phần là công việc của cô rất bận có khi mãi đến tối mịt với về.
Còn tôi, tôi dành nhiều thời gian quan tâm đến Linh giúp em học tập tiến bộ, đặc biệt tôi rất ghét thằng cha Hùng đó và không muốn em gần hắn chút nào.
Sau khi hoàn thành chương trình học của tôi, tôi lại sang phòng Linh để dạy em học, vì là năm nhất đại học lên kiến thức cấp ba đến giờ tôi vẫn còn nắm rất vững.
“Linh này!”
“Hôm nay chúng ta học đến đâu nhỉ!”
Linh loay hoay lấy sách vở ra, vì là con gái lên Linh rất gọn gàng sách vở ngăn nắp chả như tôi lúc nào cũng bày bừa ra.
“Đây anh! Phần hình học không gian này ạ!”
“Em nhìn mà đau hết mắt, hay anh làm bài tập về nhà giúp e nha!!” Lại giọng mèo nheo.
Tôi lấy bút gõ vào đầu em. Lại bắt đầu hội chứng lười rồi đấy.
Sau khi hỏi em một số câu hỏi tôi nhận thấy em đang mất căn bản rất nhiều môn đặc biệt là môn toán.
Tôi vẽ ra lộ trình và dạy lại em từng câu chữ tỉ mỉ chi tiết.
“Con bé này cũng thông minh đấy, chỉ tôi mải chơi thôi!!!” Tôi nghĩ.
“Em gái anh giỏi lắm. Câu này anh còn phải đang suy nghĩ mà em đã làm được rồi!!”
“Em hơi bị thông minh đấy!!” Miệng em hấp háy.
“Thế sao không chịu học!!”
“Người ta bảo con gái có học nữa học mãi rồi cũng đến tuổi lấy chồng sinh con, chữ nào rụng chữ đó luôn.”
“Bắt đầu lại có tư tưởng phản động hả!”
“Cứ chịu khó học đi, anh hứa kiểm tra mà được điểm cao anh sẽ dẫn em đi ăn kem!!” Tôi cười hì.
“Lạnh lắm chả thích kem đâu!!”
“Thế em thích gì nào?”
“Mình đi xem phim chiếu rạp anh nhé!”. Em vô tư hồn nhiên nói với tôi.
“Từ bé đến giờ tôi có biết xem phim phiếc ở rạp đâu chứ!! Quả này em lại chơi khó tôi rồi.”
“Ôi dào! Ba cái phim con nít xem làm gì?”
“Em vẫn còn con nít chứ bộ!!”. Mặt giả bộ ngây thơ.
Đến bước này tôi không thể chối được nữa.
Tôi nhận lời đề nghị của em, cũng thú vị đấy chứ, nào phải nhờ thằng Trung chỉ cho mới được.
Em đang tập chung làm bài thì điện thoại em có tiếng kêu.
Ngó sang thì thấy chữ “Anh Hùng” tim bay.
Ruột gan tôi bắt đầu nóng lên, em hiểu ý lên tắt luôn điện thoại trước khi tôi lên cơn giận.
“Em nghe đi!” Tôi cố bình tĩnh lại.
“À kệ đi anh, việc học quan đối với em quan trọng hơn!!” Em nhìn tôi và nở một nụ cười tươi.
“À… Ừ!!” Lòng tôi lâng lâng vì vui sướng, tôi đã làm thay đổi con người em rồi chăng?
Hàng ngày, đều như vắt chanh, tôi lại dạy em như thế, kiến thức của em có vẻ như đã vững hơn trước rất nhiều, tình cảm của tôi và em cũng đi lên đáng kể. Còn cô thì sao, tại sao mấy ngày hôm nay cô luôn lảng tránh tôi, hay cô đã có người khác. Không thể như thế được!!
Hôm nay đi học được về sớm hơn mọi ngày, đến nhà thấy bà giúp việc đang lúi húi dọn dẹp vườn cùng mấy chậu cây cảnh.
“Xe cô kia rồi!!”. Tôi đoán lúc này cô đang ở trong nhà, phải hỏi cô cho ra nhẽ mới được.
Chạy đến bên cô, nắm lấy tay cô, định hôn cô mà không được.
“Có người trong nhà kìa!! Sao cháu liều thế?”
“Cháu có chuyện muốn nói với cô?”
“Tại sau suốt mấy ngày nay cô luôn lảng tránh cháu??”
“Dạo này cô bận việc ở cơ quan, cháu thấy đấy?” Tôi biết một phần là cô dành thời gian để tôi dạy Linh nhiều hơn.
“Lâu rồi cháu chưa được gần cô, cháu nhớ cô quá!!”. Tôi cố gắng kích thích cơ thể cô, cầm tay, kéo cô lên phòng thì ở bên ngoài vọng ra tiếng của xe của Linh.
Cô vội buông tay tôi ra.
“Thôi Linh nó về rồi?”
Tôi tiếc hùi hụi lại một cơ hội ngon ăn bị vuột mất.
“Thôi cứ chịu khó dạy dỗ Linh nhà cô cho ngon lành đi, rồi cô thưởng cho!!” Ánh mắt cô toát lên đầy sự dâm đãng.
Chỉnh lại trang phục tôi ra ngoài chào Linh.
“Hôm nay trường cho về sớm à em?”
“Vâng anh hì, học ở trường chán lắm về nhà học thầy Tuấn thích hơn!!”
Lình nhìn tôi, cả tôi và cô Hương đều ngượng về câu nói đấy của Linh.
“Con gái hôm nay bạo miệng thế thích thầy Tuấn rồi à, thích thì mẹ làm mối cho!!” Cô Hương trêu Linh.
“Làm gì đến lượt con hả mẹ, anh ấy ngoài kia đầy cô chết rồi!!” Linh cười lớn.
Đúng là hai mẹ con nhà này chả còn chuyện gì để nói hay sao mà lại lôi cả tôi vào nữa.
Tối hôm đó Linh khoe hôm nay Toán kiểm tra miệng Linh được chín điểm.
Tôi hỏi “Thế giờ Linh thích quà gì nào hay đi xem phim nhá” thì Linh lắc đầu.
“Em chỉ cần nhờ anh một việc thôi?” Linh nói.
“Ừ!! Em nói đi!!”
“Cuối tuần này bạn em tổ chức sinh nhật, nói mời em đi mà anh thấy đó, mẹ em không cho em đi đâu cả!!” Giọng mếu máo.
“Thế giờ em muốn anh đi cùng em chứ gì?”. Tôi hiểu ngay ý định mà em muốn nói.
“Vâng ạ!!”
Lòng tôi chợt thổn thức, lâng lâng.
Thế là được đi chơi với người đẹp rồi.
Thế để anh xin phép cô trước nhé.
“Vâng anh!” Linh ôm lấy tôi cảm ơn rối rít, còn tôi thì đơ ra mất mấy giây.
Chúng ta tiếp tục học thôi nào. Buổi dạy hôm đó diễn ra thật vui vẻ, tâm trạng tôi vui sướng và hạnh phúc cảm giác được đi chơi với một người đẹp sao mà nó đê mê đến thế.
Những ngày sau đó tình cảm chúng tôi cũng dần dần phát triển, đó không phải là tình yêu, tôi nghĩ đó chỉ dừng lại ở mức anh em của nhau, nhưng có lẽ như vậy cũng quá đủ với tôi rồi.
Và rồi ngày cuối tuần cũng đến, cái ngày mà tôi hằng chờ đợi.
Mặc trên mình bộ quần áo đẹp nhất, nào là quần âu, áo sơ mi trắng cũng không khác gì thằng sinh viên là mấy, không sành điệu như em. Nào là trang điểm sương sương, váy vó, lúc này nhìn em như đang đi thi hoa hậu chứ có phải đi ăn sinh nhật đâu.
“Mẹ! Cho con đi chơi với anh Tuấn chút nhé?” Linh chạy lại thưa mẹ.
“Ừ, hai đứa đi đi! Nhớ về sớm đó!”. Cô đã giao con bé cho tôi nên mảy may không có chút nghi ngờ gì.
“Chỉ đường cần thận đấy, anh không biết đường đâu lạc là cả hai cùng lạc?” – Lúc này hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp chạy ra ngoài đường lớn.
Dừng xe, Trước mắt tôi là một quán ăn sang trọng, nhìn ra kia tôi đoán mấy đứa nhóc đó là đám bạn của Linh toàn lũ nhà giàu, tôi cũng không có thiện cảm lắm.
Đảo mắt một lúc tôi thấy thằng Hùng “Cái thằng chết tiệt, sao nó ở đây chứ!!”
Tôi quay sang nhìn Linh, lắc đầu ra hiệu là chúng ta sẽ đi về, không nên giao du với bọn này, đặc biệt là có thằng Hùng ở đây.
Tưởng chừng là Linh sẽ theo ý tôi tránh xa thằng Hùng nhưng không!!!
“Ủa ai đi cùng với mày đây, xe ôm hả??”
“Ôm cái đầu mày ấy, anh của tao!!”
“Có bao giờ nghe mày nhắc đến anh mày đâu, nhìn cũng đẹp trai đấy!!”.
“Anh tao ở quê mới lên đang học ở Trường đại học Hải Phòng đó!!”
“Thảo nào trông ăn mặc lôi thôi luộm thuộm” Con bé tóc xù kia nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.
Mắt tôi nóng lên đỏ ngầu, định tay đôi với chúng nó thì Linh ra hiệu cho tôi ý không chấp chúng nó làm gì, động vào nó lại tự thiệt cho mình thôi toàn bọn nhà giàu, có thế lực lại ăn bám tiền cha mẹ.
“Thôi em nghĩ anh không hợp với chỗ này đâu!! Này em đưa cho anh 200k anh đi ăn tạm cái gì đi nhé rồi, khoảng 10h anh quay lại đón em.” Em ái ngại nhìn tôi.
“Anh… Anh… Hóa ra đúng thật tôi chỉ là một thằng xe ôm lúc này.”
Chưa kịp nói thành lời thì em đã rời khỏi tầm mắt tôi và ùa vào đám bạn, đi được một đoạn tôi thấy em đang nói chuyện với thằng Hùng cười cười nói nói tình cảm lắm.
Và họ đi mất hút, chỉ còn lại một thằng không hiểu chuyện gì, xen lẫn nỗi buồn nhìn theo.
Sống mũi tôi thấy cay cay “Em đã lừa dối tôi sao? Lợi dụng tôi để đi chơi với nó? Em ác lắm em biết không? Sao em lại cười nói với nó? Tôi cảm thấy vô cùng khó chịu trong người. Muốn nói chuyện với em ngay tức khắc. Bây giờ tôi mới biết cảm giác ghen là như thế nào, thấy người mình thương gần gũi một người con trai khác, thật sự rất khó chịu. Mà tôi có là cái gì của em mà ghen chứ?” Tôi buồn bã đạp xe về.
Mưa phùn cuối thu rơi lất phất, cái lạnh của bóng đêm đang bao trùm lấy tôi, nãy tôi còn cảm thấy ấm áp lắm cơ mà, em giờ không còn ở bên canh tôi nữa, em đã đi theo cuộc chơi và bỏ rơi thằng nhà quê nghèo này. Lòng tôi buồn lắm buồn vì em một nhưng buồn vì bản thân tôi đã k cố gắng kéo em rời bỏ cuộc chơi đó.
Nếu lúc đó tôi cương giật tay em lại thì mọi chuyện sẽ khác.
Lang thang trên con đường đầy tấp nập, tôi không biết đi đâu về đâu nữa, thấy những cặp đôi chở nhau đi chơi mà tôi phát ghen với bọn họ.
Cố gạt đi những suy nghĩ đó, cầm điện thoại tôi gọi ngay cho thằng Trung.
Đầu dây bên kia không thấy nghe máy, đến nó cũng xa lánh mình hay sao?? Lòng tôi nặng trĩu xuống, tôi ghét em, tôi sẽ về nói với mẹ em. Nhưng không cái tình cảm mà tôi dành cho em đang ngăn cản tôi làm thế.
Em sẽ bị mẹ mắng thậm chí là bị cho ra khỏi nhà. Tôi không lỡ làm thế, không muốn làm thế chút nào.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, trên màn hình điện thoại là số thằng Trung gọi.
“Alo! Giờ mới nhớ tới tao hả?” Tôi thân với nó hơn lên thay đổi cách xưng hô với nó.
“Vừa tao đi tắm! Thế mày gọi tao có chuyện gì?”
“Tối có rảnh không!! Đi với tao”.
“Á! À! Hôm nay lại còn mời tao đi chơi.”
“Ok!! Đợi tao 10p”.
“Tao đợi ở chỗ ngã tư này nhé, đến thì alo cho tao!!”
Nhìn dòng người qua lại mà tôi lạc lõng vô cùng “Giờ này không biết em đang làm gì? Không biết thằng kia có làm gì em không?” Tôi đang lo cho em.
Suy nghĩ vu vơ thì cái vỗ vai của thằng Trung làm tôi giật mình.
“Gì mà thẫn thờ thế mày, thất tình hả??”
Nhìn tôi giống thằng thất tình lắm sao.
“À không!! Tối tao rảnh, tao nhớ lần trước tao có hứa sẽ hẹn đi chơi với mày lên lần này tao gọi mày!”
Tôi đang cố lấp liếm đi điều mà nó vừa nói.
“Thế giờ đi đâu đây? Đã ăn uống gì chưa?”
“Tùy mày đi đâu cũng được!! Hôm nay tao mời” Tôi nói.
“Tuấn đây á!! Có phải Tuấn không vậy?” Nó cô gắng hỏi lại tôi lần nữa.
“Để xem nào!!” Thằng này nó cũng đoán được tôi cũng khó khăn lên nó dẫn tôi đến một quán lẩu nướng vỉa hè ngon bổ và rẻ.
Quán khá là đông, toàn tầm tuổi như tôi, liếc liếc thì có mấy em học sinh cấp ba cũng ngon phết, nhưng không thể bằng Linh được, tôi lại nghĩ về Linh.
“Này gì mà cứ đần ra thế.”
“À không!! Không có gì đâu!!”
“Sao tao nhìn mày cứ như người mất hồn đấy?”
“Có chuyện gì buồn à, kể tao nghe xem nào!!:”
Chợt thằng nhân viên quán đến.
“Mày ăn gì?” Thằng Trung hỏi tôi.
“Ăn gì cũng được!!”
Nó gọi đồ nướng ra trước, nào là ba chỉ, bẹ sữa, mực…
Tôi cũng không để tâm lắm, tôi chỉ nghĩ về Linh.
“Có làm tí rượu, hay bia gì không?” Thằng Trung nói.
“Cho chai rượu đi!” Thằng Trung trố mắt nhìn tôi.
Người ta khi buồn ta thường mượn rượu giải sầu, và giống như thế tôi muốn uống để ngừng nghĩ về em, để em ra khỏi tâm trí tôi mà thôi.
“Rượu nặng lắm mày, bia đi cho nó nhẹ!!” Tôi đồng ý luôn.
Đồ ăn khui ra, cũng thơm ngon đấy chứ, nhưng so với bia thì không thể bằng được, lèo một cái tôi làm hết lon bia.
“Tửu lượng khá đấy” Thằng Trung nói.
“Uống đi mày!! 1 2 3 Zô…”. Hai thằng cũng zô lấy zô để.
“Thế cái vụ mày với em kia thế nào rồi? Vẫn tiến triển tốt chứ!!”
Thấy nó có vẻ rầu rĩ.
“Nào cố suôn sẻ đâu mày, trời thì mưa phùn tao thì cứ đợi em mãi, gọi điện thì em không nghe máy, tao buồn lắm mày ạ!! Tao đặt cược hết vào vụ xem phim lần này để cố gắng bắt đầu mối quan hệ với em mà cuối cùng thì!!”
“Nó cho leo cây hả??” Tôi cười.
“Mày còn cười nữa!! Về sau em ấy nhắn là em ngủ quên không nghe điện thoại của tao, tao nghĩ đối với em thì tao chả là cái đinh gì thích đi thì đi, không đi thì thôi!!”
“Uống đi mày!! Hôm nay anh em mình phải làm hết chỗ này.” Nhìn xuống dưới là chục chai bia Sài Gòn, căng phết.
“Con gái đúng là loài động vật khó hiểu nhất thế giới này, tao không thể hiểu nổi, hôm nay tao phải say một lần, say để biết được cái mình chưa hề biết?”
Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời.
Nó biết tôi có nhiều buồn phiền, nó gặng hỏi, tôi cũng không giấu nó làm gì, tôi kể về Linh với một sự chân thành nhất.
Cuối cùng nó chốt một câu mà tôi cũng thấy rất chuẩn”Đừng bao giờ quá tin vào phụ nữ!!!”
Ngà ngà say, tôi rút điện thoại ra gọi cho Linh, Tiếng tút tút ở bên kia đầu dây Em không nghe máy.
“Em giám không nghe máy của tôi ư?”. Nhìn đồng hồ lúc này cũng đã gần 10 giờ.
Tiếng thằng Trung bên kia vọng đến:
“Điện thoại mới à! Hôm nay mới thấy khoe!!”
Nó thốt lên: “Dân chơi đấy xài cả Iphone XS Max cơ đấy”.
Tôi chả còn tâm trạng để ý đến câu hỏi của nó.
Bùi ngùi tôi nói “Ừ!!”
“Tao hơi bất ngờ đấy, điều này có làm tao thay đổi suy nghĩ về mày không?”
“Là sao!! Tao không hiểu?”
“Thôi đừng giấu tao nữa!!”
“Mày biết chiếc điện thoại này bao nhiêu tiền không?”
“Tao không?” Tôi nhìn nó với ánh mắt ngu ngơ.
Trước giờ tôi vốn không quan tâm nhiều về điện thoại lắm, chỉ biết nó hiện đại đời mới thôi.
“Gần 30 Triệu đấy mày Không biết thật hả, hay mày đang trêu tao đó!!”
Điện thoại bỗng kêu lên Linh gọi lại cho tôi.
“Có phải em Linh mà mày kể không?” Nó nhìn tôi.
Tôi không trả lời giật lại điện thoại từ tay nó.
“Alo!! Linh à!!”
“Dạ em đây, anh vừa gọi cho em ạ!!”
“Sao anh gọi em lại không nghe máy?” Tôi nói với giọng giận dỗi.
“Trong này ồn quá em không để ý!”
“Mẹ bảo về trước mười giờ đấy liệu liệu mà thu xếp về, anh không muốn nói nhiều đâu!!”
“Vâng, tầm mười năm phút nữa anh ra chỗ quán karaoke này đón em nhé!!” Linh nói với cái giọng không thành tiếng, không biết có vấn đề gì không.
“Ừ!!”
“Thằng này con gái thì nhẹ lời thôi?”. Trung trừng mắt nhìn thôi.
“Việc của tao mày quan tâm làm gì?”
Nó biết lúc này tôi đang bực lên không hỏi thêm.
Thanh toán xong tiền ở quán, tôi đạp xe đến địa điểm mà nãy em đọc cho tôi.
Tiếng âm nhạc ồn ã, tôi cảm thấy rất khó chịu khi nghe những thứ này, với tôi không gian yên tĩnh là phù hợp nhất.
Đợi em ở ngoài, lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi có lỗi với cô, đã tiếp tay cho em vào những chuyện đáng ra là không được phép.
Nhìn đồng hồ, đã mười rưỡi rồi, tôi gọi cho Linh.
Bên kia Linh vẫn không nghe máy, tôi bực tức, dựng xe bên ngoài tôi đi vào trong đang định hỏi nhờ lễ tân thì thấy Linh đang đi cùng thằng Hùng và đám bạn của cô.
Bộ dạng Linh lúc này trong trạng thái không thể khá hơn, tóc tai rũ rượi, Linh đang say, phải nói là rất say không thể đi được, tay linh đang bấu vào cái thằng chết dẫm kia.
Tôi chạy lại kéo Linh ra khỏi thằng đó, Tính đấm cho nó cái vì cái tính đểu cáng nhưng tôi cô gắng kìm lại, vì chả có lý do gì để làm thế.
“Mày là thằng nào?” Nó trợn mắt nhìn tôi.
“Tao là anh trai Linh!!”
Tôi lay người Linh để Linh tỉnh.
“Anh Tuấn đến đón em đấy à!” Linh lờ đờ mắt nhìn tôi.
“Mình về thôi!!” Tôi không nói gì thêm.
Bên ngoài bọn bạn Linh nó nhìn tôi với anh mắt khinh bỉ, trái ngược hoàn toàn với anh mắt nhìn với Hùng. Nghèo không có tiền lên bị đối xử như thế ư!!
“Để tao chở Linh về, Linh đang say không thể để Linh ngồi trên cái xe đạp ghẻ của mày được!!”
“Buông ra, tao có cách để chở Linh về không cần mày xía vào!!” Tôi cầm điện thoại gọi cho thằng Trung.
“Alo!! Trung à đến chỗ Abcxyz này đón tao luôn nhé!!”
Nó nhìn tôi, nó cởi áo ra chùm vào vai Linh, thằng này trông thế cũng galang phết, tôi không nói gì cả.
Nhìn nó với ánh mắt cảm ơn. Nó cùng đám bạn Linh đi mất, giờ đây chỉ còn tôi và Linh ở đây, hai con người hai thế giới. Gửi xe ở quán, tôi dìu Linh ra bến đợi xe buýt chờ thằng Trung tới, em lúc này đã say mèm rồi, tôi cũng thế tôi nhìn em.
Dự vào vai tôi, nhìn lên thấy hai má em ửng hồng, đáng yêu quá, ngay lúc này tôi muốn hôn lên hai gò má phúng phính đó, em làm tôi thích em mất rồi.
“Sao thằng Trung nó đến lâu thế nhỉ?”
Vừa nhắc tào tháo tào tháo tới ngay.
“Ái chà chà!! Tao đang xem ngôn tình phải không??”
“Ngôn cái đầu mày, giờ tao nhờ mày chở tao với Linh về”.
“Xe mày đâu rồi sao không trở về??”
“Mày nói đểu tao đấy à, Linh say thế này làm sao tao dám chứ tao gửi ở quán rồi.”
Tôi dìu Linh lên xe của nó.
“Người mày yêu xinh phết nhở, tao nhìn còn yêu đấy chứ chả riêng mày!!”
“Thôi mày văn vẻ quá, nhanh lên muộn rồi!!”
Lần đầu tiên được ôm em từ phía sau, người em thơm quá, tôi chỉ muốn giữ lại mãi cái khoảnh khắc này, thật lâu thật là lâu.
Gần đến nhà tôi ra hiệu cho thằng Trung thả tôi xuống.
Cảm ơn mày nhé!!
“Ừ không có gì! À thế tí mày về bằng cái gì?” Nó vẫn không biết tôi với em sống cùng một ngôi nhà.
“Tao bắt taxi về! Thôi mày về đi phiền mày quá!!”
Nó đi nhưng trong đầu nó vẫn còn một dấu hỏi lớn về tôi!!
Đến cổng tôi bấm chuông, thấy bóng dáng cô chạy ra chứ không phải bà giúp việc.
“Sao hôm nay anh em đi chơi về muộn thế?”. Cô nghiêm nghị nhìn tôi còn tay cô đang mở cổng.
Và rồi cái tôi lo lắng nhất đã đến, cô đánh mắt nhìn sang Linh.
Lúc này trông bộ dạng linh tôi nghĩ cô sẽ nổi khùng lên mất.
“Chuyện này là như thế nào Tuấn?”
“Mọi chuyện không như cô nghĩ đâu!! Là lỗi của cháu, chính cháu đã làm Linh ra nông nỗi này ạ!”
“Phải không Linh?” Ánh mắt cô đỏ hoe quay sang nhìn Linh.
Linh không còn tỉnh táo nữa gật đầu Lia Lịa.
Cô yêu tôi, nhưng không vì thế mà cô cho phép đôi làm nhưng chuyện đó. Tôi đã phạm một sai lầm rất lớn, đã làm tổn thương trái tim cô, nếu không vì tình yêu của cô dành cho tôi thì chắc giờ đây tôi đã phải xách balo ra khỏi cái nhà này rồi.
“Tuấn!! Cô đã nói với cháu rồi, trước giờ cô luôn nghĩ tốt về cháu nhưng lần này cô không ngờ cháu lại như thế?”
“Cháu đưa Linh lên phòng đi, rồi xuống đây nói chuyện riêng với cô.” Cô lúc này tuyệt vọng quá.
“Đưa Linh về phòng, vừa đến cửa là Linh nôn đầy ra, may sao tôi nhanh trí lấy cái ca nước ở bàn để em nôn vào đó!” Để Linh năm ra giường, tôi pha cho Linh một cốc nước chanh, xong xuôi yên tâm tôi mới xuống gặp cô.
Vừa đi vừa cúi gằm mặt xuống đất, liếc lên nhìn thấy cô buồn bã với khuôn mặt sắp khóc.
Cô buồn vì Linh một phần nhưng mà tôi thì trăm phần.
“Cháu… cháu! Xin lỗi!!” Tôi lắp bắp.
“Chuyện là thế nào… Cháu kể hết cho cô nghe đi, nhớ không được giấu cô bất cứ điều gì!!”
“Dạ vâng, hôm nay là sinh nhật một người bạn đại học của cháu, nó mời cháu đến dự nhưng mà sợ lạ nước lạ cái lên không dám đi một mình, cháu rủ Linh đi cùng, thế là cháu và Linh không giữ được mình cô ạ!!”
Tôi không dám nhìn thằng vào mặt cô. Lời nói dối cay đắng.
“Rồi sau đó thì sao? Ăn xong rồi về chứ làm gì mà tận giờ này mới về?”
“Bọn cháu ăn xong rồi ra quán hát! Sau đó Linh say quá cháu gửi xe lại bắt taxi về.”
“Các anh các chị lớn hết rồi nhỉ, tí tuổi tập tành hát hò, rượu bia, cháu biết cháu là người cô tin tưởng, cô yêu thương nhất, cô thất vọng về cháu quá, cháu lên phòng đi!! Lần sau mà còn như thế thì cháu tự giải quyết đi nhé”.
Trái tim tôi tan nát, tan nát từ cả hai phía một bên là cô một bên là em, tôi không muốn làm ai tổn thương cả, cô gắng nén cơn đau vào lòng, giấu đi hai hàng nước mắt. Hơn lúc nào hết tôi thất vọng về mình, có lẽ tôi nên tránh xa cô, tránh xa em thì hơn, tôi chán ghét bản thân mình.
“Vâng!! Cháu xin lỗi! Cháu hứa sẽ không bao giờ như thế nữa!”
“Cô tin cháu!” May mà lúc này cô vẫn dành cho tôi một chút sự tin tường.
Lên phòng với tâm trạng nặng nề và mệt mỏi, tôi vừa trách em, trách mình, lại thương cô.
Tôi biết cô đau lòng lắm, không phải tự nhiên mà cô nói ra nhưng lời nói đó, trước giờ tôi và cô luôn luôn hiểu nhau, luôn biết dành cho nhau. Nhưng cuối cùng tôi đâu biết được cô cũng là vì tôi mà thôi.
Mãi đến ba giờ sáng tôi mới chợp mắt, tôi nghĩ nhiều thứ lắm. Nghĩ về cô, về em về tương lai của tôi rồi thiếp đi lúc nào không hay.
<!–nextpage–>
Sáng dậy, cô đã đi làm sớm lúc nào không hay, có lẽ cô không muốn nhìn thấy mặt tôi, nói chuyện với tôi vào lúc này, chỉ còn em, cửa phòng vẫn đóng, em vẫn còn đang ngủ. Tôi gõ cửa không thấy th, sơ em muộn tôi rồi cầm điện thoại gọi, không nghe máy, tôi mở cửa bước vào kéo chăn ra.
“Trời ơi…” Tôi không dám nhìn vào mắt mình nữa! Em không mặc gì cả, vú em căng tròn, đầu ti hồng, làn da em sao nó mịn màng thế, dục tính nổi lên, thấy em vẫn còn ngủ tôi tò mò kéo xuống sâu hơn nữa sắp được ngắm cái lồn non tơ của em rồi, chùm lông đen dần hiện ra, tôi nín thở từng chút một, em cựa mình sợ quá tôi chùm lại chăn cho em.
“Á… a!!!” Em trừng mắt nhìn tôi “Đồ biến thái, ra khỏi phòng tôi ngay!!”
Tôi sợ quá ba chân bốn cẳng phi ra ngoài đóng rầm cửa lại.
Trời sao số mình đen vậy, không biết khi nãy em có nhìn thấy mình nhìn trộm em không.
Dọn đồ ăn sáng xong tôi thấy em bước xuống cầu thang, em vẫn rạng ngời như thế.
“Anh xin lỗi!! Nãy anh gọi em dậy đi học không được lên anh mới vào phòng em!!”
“Rồi sao nữa!”. Em nhìn tôi giọng em run run.
“Vừa vào đến định gọi em dậy thì em biết đấy, anh sợ quá chạy luôn ra ngoài!!”
Linh nhìn tôi có vẻ dò xét: “Thế anh có nhìn thấy gì không?”
“Anh không…” Tôi run quá.
“Thật không… Thề đi”.
“Anh thề…”
“Tạm tin anh lần này!!!”
Hai người dọn đồ ăn sáng ra, tôi muốn hỏi Linh nhiều thứ quá mà không biết bắt đầu như thế nào.
“Linh…”
“Em đây anh!”
“Chuyện hôm qua là sao?”.
“Em nói với anh thế nào? Em nhờ anh thế nào? Tại sao mọi chuyện nó lại như thế? Em phải giải thích tất cả cho anh biết?”
“Em… em…” Tôi là cái gì của em chứ, tại sao tôi phải hỏi em những câu đó, người cần hỏi là tôi thì đúng hơn.
Linh như trực sắp khóc đến nơi rồi.
“Em xin lỗi… vì đã làm phiền anh, hôm qua sinh nhật bạn thân em, em đi một mình mẹ không cho lên em phải đi cùng với anh!!”
“Cái này anh biết”.
“Em xin lỗi đã bỏ anh ở lại, lúc đó em nghĩ anh không hợp chỗ đó lại làm phiền anh”.
“Với lại có anh Hùng ở đó??” Lại là thằng Hùng. Sao tôi dị ứng với tên này thế.
“Mọi người mời em nhiều quá, ngại từ chối lên em cũng uống hơi nhiều, sau đó em không biết gì nữa e chỉ nhớ là anh đến đón em rồi đưa em về!!”
“Không biết mẹ có biết chuyện này không anh?”
Tôi chỉ muốn mắng em, dành cho em những lời nói khó nghe, nhưng cuối cùng tôi không đủ can đảm để làm điều đó.
“Đến giờ đi học rồi! Đi nhanh kẻo muộn học.”
“Vâng anh! Dù sao cũng cảm ơn tối qua anh đã giúp em.”
“Nếu cảm ơn anh thì tốt nhất lần sau đừng làm như thế nữa, anh sẽ không giúp em nữa đâu!”
“Em biết rồi!!” Rồi nó đi học lúc nào không hay.
Chỉ còn lại tôi trong căn nhà này “Xong rồi tối qua xe mình để quên quán hát nữa, huhu, mình không muốn đi học muộn đâu.”
“À may quá!! Cô hôm nay lại để xe máy ở nhà ngó vào trong gara, chắc có việc gì lên sáng cô mới đi ô tô!”
Cầm điện thoại gọi cho cô.
Bên kia đầu dây giọng cô vẫn thế.
“Cô ơi! Cháu thấy cô để xe máy ở nhà, mà xe đạp cháu lại để ở quán hát ạ!”
“Thế cháu cần gì nói nhanh lên?”
“Cho cháu mượn xe cô để đi học được k ạ!”
“Ừ chìa khóa cô để ngăn kéo kệ tivi đó”.
“Vâng! Cháu cảm ơn cô!”
Cúp máy thở phào nhẹ nhõm chứ quả này mà đi bộ thì muộn là chắc.
Đến trường với combo SH 150I Và Iphone Xsmax, tôi không khác gì chủ tịch giả làm cậu sinh viên nghèo đi học, mấy đứa con gái nhìn tôi với anh mắt trầm trồ cộng thêm với cái vẻ đẹp trai nữa, tôi tự tin rằng có thể tán đổ bất cứ cô gái nào trong trường này chỉ với một nốt nhạc. (Chém ác quá)
Vào lớp thằng Trung đã đến từ bao giờ, nó cứ nhìn tôi cười tủm tỉm.
Nhìn cái gì mà nhìn Tôi bực mình nhìn nó sáng giờ còn chưa đủ đen hay sao mà đến lớp lại còn gặp thằng bạn hãm.
“Hôm qua làm ăn được gì không mày?”.
“Làm cái mả cha nhà mày!!”
“Tao suýt bị mẹ nó thả chó đuổi kia kìa!” Tôi hài hước trả lời nó.
Nó cười lớn.
Tiết học vẫn diễn ra nhàm chán như mọi khi.
Mở điện thoại ra nghịch, tôi sực nhớ đến cô Oanh, hôm nay cô không có tiết lớp tôi.
Vào ứng dụng Zalo trên IOS, tôi lần mò Zalo của cô không khó lắm vì tôi đã có số điện thoại của cô rồi.
Lần mò xem từng ảnh của cô, mặt cô lên ảnh dâm thế, dáng này địt thì tuyệt vời, úi cái ảnh đi biển này có chỉnh sửa gì không mà bụng phẳng, mông to thế, tôi tò mò về cơ thể cô.
Tôi thắc mắc, sao không có ảnh chồng cô đâu nhỉ, hay là cô bỏ chồng, cái này tôi cũng chỉ chắc khoảng 80% vì nó còn nhiều lý do nữa, con cô cũng lớn rồi tôi đoán là cô ngoài 40.
Tôi kết bạn với cô, không quên gửi cô một dòng tính nhắn.
Em chào cô! Em là Tuấn, học bên lớp QTKD ạ.
Tôi nghĩ là cô đoán ra tôi ngay.
Giờ tôi phải thay cái hình đại diện thật đẹp trai để bắt đầu công cuộc thả thính cô mới được.
Đang đạp xe về thì cô Hương gọi:
“Cơ quan có việc đột xuất cô phải đi công tác hai ngày. Tiền cô gửi lại chỗ bà giúp việc hai triệu đấy. Nhớ ăn uống đầy đủ vào nhé!!”
Cô đi lúc này cũng tốt, tôi ngại khi phải gặp cô và buồn hơn khi lại phải nhìn vào cái gương mặt đó.
Tiếng chuông Zalo kêu, Cô oanh qtkd1 đã đồng ý yêu cầu kết bạn của bạn!
Thế là bước đầu tiên đã thành công rồi, không vội nhắn tin ngay mà phải để chiều tối làm. Cái gì cũng phải từ từ không được vồ vập quá.
Tôi và bà giúp việc dọn đồ ra chờ Linh đi học về.
Cô bé vẫn rạng ngời xinh tươi như ngày nào, còn khoe tôi hôm nay được chín môn hóa. Lòng tôi cùng nhẹ đi phần nào.
Tối đến bắt đầu tôi nhắn tin cho cô Oanh.
Thả sticker Gấu hi!
Sau đó tôi bắt đầu vào Like ảnh cô cô điên đảo.
Khoảng năm phút sau cô nhắn lại y như tôi vậy.
“Nhìn ảnh cô chụp cái nào cũng đẹp lắm cô!” Khen cô, cô sướng lắm đây.
“Ảnh thế thôi, Trong ảnh và ngoài đời khác hoàn toàn em!”. Cô thay đổi cách xưng hô với tôi.
“Trong ảnh không thể so được với ngoài đời cô, anh dù đẹp đến mấy cũng chỉ là ảo, với em thì em thích cái gì nó chân thật, đặt biệt là lúc cô cười, lúc em gặp cô được nói chuyện với cô đó ạ.” Lại từ khen ảnh sang khen cô.
“Nhắn cô có chuyện gì thế?”
“Em có số cô lên em hỏi thăm cô, tiện thì hỏi xem lúc nào cô rảnh cho em được thỉnh giáo ít kiến thức nữa được không ạ?”
“Ở lớp chưa đủ sao em?”
“Không trường lớp không thể bằng thực tế được cô. Em là em thích thực tế cơ.”
“Ừ khi nào rảnh cô báo lại em nhé!”
Chả nhẽ câu chuyện kết thúc ở đây sao, thôi thì cũng hài lòng với thực tế vậy.
“Vâng em cảm ơn cô trước!”
Cô thả tim vào tin nhắn của tôi, tim tôi bỗng rộn ràng lên.
Cầm chiếc điện thoại tôi lại nghĩ về lời thằng Trung nói, gần ba mươi triệu trời đất ơi, chắc tôi không dám dùng nó nữa mất, một vật có giá trị thế này mà cô cũng đưa tôi dùng được lỡ tôi làm mất thì sao lấy gì mà đến được chứ. Dù thế nhưng sâu thẳm trong lòng tôi phải cảm ơn cô rất nhiều, vì những gì mà cô dành cho tôi, tôi sẽ đáp lại cả trăm ngàn lần như thế. Hiện tại tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi của mình tâm hồn hay thể xác, tôi là người tham lam, tôi sẽ chọn cả hai, dù có nguy hiểm hay có thể mất tất cả nhưng tôi vẫn tin tưởng bản thân mình sẽ làm được.
Những ngày sau đó tôi đã nghiêm khắc hơn với Linh, học lực của Linh tiến bộ rõ rệt chắc chỉ đội một tháng nữa là Linh có thể theo kịp hết chương trình. Tình cảm của tôi dành cho em vẫn thế giống như anh trai mưa vậy, còn cô Hương từ lúc cô đi công tác về thái độ cô khác hoàn toàn, cô vẫn còn giận tôi sao? Có cho tiền tôi cũng không dám hỏi cô câu nào, trong bữa cơm tôi chỉ xã giao với cô cho xong chuyện sau đó tuyệt nhiên không có chuyện gì nữa thêm!
Buổi tối hôm nay trời mưa lớn, đợt không khí lạnh đầu tiên ùa về, cái lạnh như cắt da cắt thịt vậy, đã mười giờ rồi bên ngoài sấm chớp đoàng đoàng, tôi vẫn không ngủ được, trong người vô cùng khó chịu, bứt rứt không yên, đã ba tuần kể từ lần cuối tôi và cô làm chuyện ấy.
Xuống nhà mở tủ lạnh, lấy chai nước lên tu, qua cửa sổ tôi thấy những giọt mưa đang ào ào trút xuống giống như những cơn mưa rào mùa hạ vậy, gài chặt then của tôi bước lên phòng. Vừa chạm tay vào nắm khóa, một luồng gió lạnh chạy qua người tôi, nhìn sang cửa phòng cô, con quỷ trong người tôi bắt đầu bộc phát, tôi tiến gần hơn đến phòng cô lúc này, tôi không thể kiểm soát được nữa toàn bộ trong đầu tôi đang là hình ảnh mà tôi và cô đã địt nhau tơi tả. Tôi rất muốn địt cô lúc này, tôi nhớ cô, cái buồi của tôi đang rất nhớ cô, nó cần xả bớt đi những kìm nén mà bấy lâu nay chưa được thỏa mãn.
Cầm nắm cửa phòng cô, cô chưa khóa phòng giờ đây tôi và cô chỉ cách nhau có duy nhất một cánh cửa, liệu cô có chấp nhận tôi hay không? Liệu cô có tha lỗi cho tôi? Liêu tôi và cô có tiếp tục được nữa hay không tất cả tôi đặt cược hết vào buổi tối hôm nay!
Cạch… Cửa phòng cô được mở ra, tôi từ từ rón rén bước vào. Vẫn là cái mùi thơm dịu nhẹ ấy của cô, tôi nhớ nói quá, nuốt nước bọt ực một cái tôi tiến về giường cô gần hơn.
Không biết giờ này cô đã ngủ chưa, người tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Trời chuyển sang đông, lạnh quá, giờ tôi chỉ mặc duy nhất một cái áo nỉ mỏng. Chui vào chăn ấm tôi nằm cạnh cô. Cô mặc bộ đồ ngủ, trông cô lúc nào cũng đẹp, cũng thướt tha dịu dàng, mềm mại. Chạm vào từng phần trên cơ thế cô, vuốt ve mái tóc, trong ánh sáng mờ ảo tôi yêu cô vô cùng, tôi muốn dành cả cuộc đời mình cho cô, tôi không muốn cô phải chịu như thế này nữa, sau này nếu tôi có thật nhiều tiền tôi sẽ đưa cô đi khỏi đây? Những suy nghĩ đó chợt thoáng qua, có phải tôi tham lam quá không hay con quỷ trong người tôi nó đang trỗi dậy mạnh mẽ điều khiển tôi.
Nhẹ nhàng chạm vào từng cánh tay của cô, tay cô vẫn lạnh lắm, rồi dần dần gần hơn vuốt dần đến bụng rồi đến cặp vú đang nhấp nhô căng cứng ấy.
Tôi nghe tiếng thở gấp của cô, trong suy nghĩ lúc này hay là cô chưa ngủ nhỉ đánh bạo tôi làm liều, cô không mặc áo Lót may quá tôi có thể thoải mái chiếm lấy nó. Bên dưới tay tôi bắt đầu tiến gần hơn vào cái huyệt đạo đó. Điều đó nó quyết định thắng thua của tôi lúc này, luồn sâu hơn vào trong đũng quần cô, không khó để tôi chạm vào nó vì cô không mặc quần lót, nó đang rỉ nước ra, nhiều là đằng khác. Cô vẫn thở đều, có phải lúc này cô đang mơ địt tôi không nhỉ? Hay lồn của cô lúc nào cũng có nước như thế?
Tôi vẫn chưa hề biết là cô đang trả vờ ngủ, cô sợ cô dậy thì tôi sẽ không dám làm như thế nữa! Sẽ sợ cô mà chạy ra khỏi phòng, vì dạo gần đây tình cảm của tôi và cô không hề tốt chút nào.
Tay tôi xoa lồn cô, kéo áo cô lên cao, tôi bắt đầu bú nó, nhào nặn nó, làm cho nó nổ tung ra, người cô uốn éo, tiếng thở của cô nhanh hơn nữa.
Tiếng Ư… Ư… rên khẽ trong cổ họng, tôi xoa nhanh hơn mạnh hơn. Con cặc của tôi lớn dần lên, hai tuần nay nó chưa được đâm vào cái lồn của cô rồi, lên giờ nó rất muốn được đâm vào nó được địt nó để xả đi những nỗi nhớ mà tôi hằng khát khao.
Kéo chăn ra, không khó để tôi tụt quần cô xuống, lồn cô đã ướt đẫm nước, tôi đặt con cặc tôi giữa cửa lồn cô, quét lên quét xuống để nó chảy ra nhiều nước nữa. Bên trên, tôi bú liếm vú cô như điên đảo, đầu ti nở to, vú cô căng tròn, chỉ muốn bú nó mãi.
Tôi từ từ cầm con cặc đưa sâu vào lồn cô, phản ứng tự nhiên người cô cong lên để đón nhận nó.
“Sao lồn cô chặt thế nhỉ? Ấn mãi mà chỉ vào được cái đầu rùa của tôi!”
“Nhấp nhè nhẹ từng cái một để lồn cô quen dần mới con cặc tôi đã!” Chắc lâu rồi tôi và cô chưa được địt nhau lên lồn cô có vẻ co lại.
Cuối cùng thì tôi cũng đâm được rút cán trong lồn cô, cô thở hắt ra tiếng, người cô giật lên từng cơn. Tiếng ư… ư… tôi nghe rõ trong cô họng.
Lúc này tôi biết chắc rằng cô đã thức, dù có ngủ cũng không thể nào chịu được cơn sung sướng đó, cô đã hết giận tôi rồi chăng, bên dưới lồn cô đang co bóp liên hồi, để thử xem có đúng không tôi ôm chầm lấy cô, hôn cô ngấu nghiến còn bên dưới tôi nhấp lên nhấp xuống không ngừng.
Không ngoài dự đoán cô đáp trả lại bằng sự điên cuồng nơi cô, cô ưỡn người lên vú cô cạ vào ngực tôi, cô không ngừng nút lưỡi tôi, hôn tôi một cách đầy dâm loạn. Buông bờ môi ấy ra, Cầm chặt hai tay vào hai đùi cô, tôi địt cô điên dại, cô lúc này cũng hưởng ứng theo, cô rên to hơn.
“Ui!! Lồn cô khít quá, lại còn co bóp nữa chết mình mất!!” Lần nào đit cô cũng thế.
“A!!! A… sướng!”
“Cô có thích không??”
“Cô thích, Cứ là Tuấn địt là cô thích hết!”
@#%$&%^&!
“A… Cô sướng!!!”
Nhấp thêm được khoảng mười cái tôi và cô đều ra, tinh trùng của tôi nhiều đến mức trào cả ra ngoài hòa cùng nước lồn của cô, làm ướt hết một mảng ga giường.
Tôi không nói gì cả, kéo chăn lên đắp cho tôi và cô, tôi ôm cô vào lòng, cảm giác như cô sẽ rời xa tôi, tôi sợ mất cô lắm.
Dưới ánh đèn ngủ tôi thấy hai hàng nước mắt cô chảy ra, cô đang khóc ư? Tai sao? Khi nãy cô còn sướng lắm cơ mà, tôi đã làm sai điều gì chăng? Đưa tay lên lau nước mắt cho cô, tôi không biết nói gì cả, không đủ cản đảm để nói điều gì với cô, đầu óc tôi lúc này nó trống rỗng quá. Cuối cùng lấy hết can đảm tôi thốt lên một câu.
“Tuấn xin lỗi!!”
Tiếng cô nấc nghẹn ngào, lúc này cô khóc to hơn, nhưng cô vẫn đang ôm chặt lấy tôi tựa vào vai tôi.
“Tuấn có lỗi gì đâu chứ!”
“Lỗi tại Hương, tại Hương đã quá yêu Tuấn quá mà thôi!”
“Hương ghét Tuấn lắm, ghét lắm!!!”
Tay cô đánh thùm thụp vào ngực tôi, cô cứ đánh đi đánh mạnh vào, miễn là sau đó cô không ghét tôi nữa là được.
Tôi không ngần ngại ôm chặt cô vào lòng hơn, dù cho thế giờ có thay đổi thế nào thì ngay lúc này tôi muốn bảo vệ người phụ nữ tôi thương, tôi tự khắc cốt ghi tâm rằng tôi sẽ không bao giờ làm cô buồn thêm lần nào nữa.
“Tại sao mấy ngày hôm nay Hương luôn xa lánh Tuấn?”.
“Câu này Hương phải hỏi Tuấn mới đúng.”
“Tuấn biết Hương buồn lắm không!! Chả được câu động viên, cũng chả được câu hỏi thăm gì, đến bữa cơm cũng chẳng thèm nói với Hương một lời nào! Lúc nào cũng chỉ chăm chăm lo cho Linh, mà không biết Hương cũng rất yêu Tuấn.” Cô đang ghen với con gái mình ư?
“Nhưng…” Định phân vua với cô nhưng tôi bỗng ngưng lại, cô nói đúng, lời của cô hoàn toàn đúng, tôi đã sai hoàn toàn, chính tôi mới là người chủ động xa lánh cô.
“Tuấn sai thật rồi!” Đặt lên môi cô một nụ hôn.
“Tuấn xin lỗi! Tuấn hứa sẽ không bao giờ làm Hương buồn nữa. Tuấn sẽ luôn luôn ở bên Hương chăm sóc Hương, lo cho hai mẹ con!”
“Hương không tin!”
“Tuấn đang nói bằng cả trái tim mình, bằng cả tâm trí mình!!”
“Chỉ có nịnh là giỏi, Tuấn nói khéo lắm, cứ như này thì khối cô chết!”
“Hương ghen đấy à?”
“Có phải của mình mãi đâu mà ghen chứ!” Cô thờ ơ.
“Thời gian sẽ nói lên tất cả Hương ạ, tình cảm Tuấn dành cho Hương sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Mình làm cái nữa nhé? Nó lại cứng lên rồi!”
“Thôi muộn rồi đợi hôm khác nhé, Tuấn về nghỉ đi mai còn đi học sớm!”
“Nhưng Tuấn muốn!” Tôi bắt đầu vuốt ve mơn trớn cô.
“Chờ Hương tí, nó đang chảy ra ướt hết đệm rồi này, khiếp sao mà ra nhiều thế!”
“Gần tháng rồi chưa được địt hương lên mới thế!”
“Thế à? Được thôi hôm nay có bao nhiêu tôi vắt hết cho bõ ghét cái mặt.”
Với lấy cái khăn bịt vào lồn cho nó khỏi chảy ra, cô chạy ngay khỏi phòng vào nhà tắm để rửa lồn.
“Không biết khi nãy tôi địt cô Linh có biết không nhỉ? Phòng cô lại gần ngay phòng Linh” Tôi đâm hơi lo xa.

CHATBOX