https://zing4u.top/
Bạn gái làm điều dưỡng bị cả bệnh viện đụ
33

Chương 1:

Ánh đèn trắng lạnh lẽo của Bệnh viện Thượng Uyển – một trong những bệnh viện VIP đắt đỏ nhất Sài Gòn – luôn mang lại cảm giác sạch sẽ đến mức vô nhân tính. Sàn đá marble bóng loáng phản chiếu hình ảnh những chiếc blouse trắng phẳng phiu, những đôi giày da đen không một vết bụi, và mùi dung dịch khử trùng thoang thoảng như một lớp sơn mỏng che đậy mọi thứ dơ bẩn đang chực chờ bên dưới.

Yến Nhi bước nhanh dọc hành lang khoa Nội, đôi giày sneaker trắng kêu cộp cộp trên sàn. Cô 24 tuổi, thân hình nhỏ nhắn nhưng đường cong đầy đặn đến mức ngay cả chiếc blouse điều dưỡng rộng thùng thình cũng không che nổi bộ ngực căng tròn D-cup hay cặp mông cong vểnh khi cô cúi xuống. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn trong veo, mái tóc đen dài buộc cao đuôi ngựa – trông cô như một thiên thần áo trắng thực thụ giữa chốn y tế cao cấp này.

Nhưng hôm nay, Nhi mệt mỏi. Ca trực đêm hôm qua kéo dài đến tận sáng, và giờ cô chỉ muốn về nhà nằm trong vòng tay Huy.

Huy – Nguyễn Quang Huy – bạn trai cô ba năm nay, cũng là một bác sĩ thực tập đang chờ giấy phép hành nghề chính thức. Cậu cao ráo, gương mặt hiền lành, đôi mắt kính cận luôn ánh lên sự thông minh và khao khát. Tối qua, khi Nhi về nhà lúc hai giờ sáng, Huy đã chờ sẵn với tô cháo trắng nóng hổi và một nụ hôn nhẹ nhàng trên trán.

“Em mệt không?” Huy thì thầm, kéo Nhi vào lòng ngay khi cô vừa bước qua cửa.

Nhi gật đầu, dụi mặt vào ngực cậu. “Mệt… nhưng có anh là hết mệt rồi.”

Họ yêu nhau theo cách rất đỗi bình thường giữa Sài Gòn ồn ào. Huy yêu Nhi từ ngày cô còn là sinh viên điều dưỡng, yêu cái cách cô cười toe toét mỗi khi anh mua cho cô ly trà sữa. Nhi yêu Huy vì cậu là người duy nhất khiến cô cảm thấy an toàn giữa guồng quay bệnh viện đầy áp lực. Cả hai đều mơ về một tương lai: Huy sẽ có giấy phép hành nghề, Nhi sẽ lên điều dưỡng trưởng, họ sẽ cưới nhau, mua nhà nhỏ ở quận 7, sinh một đứa con…

Nhưng thực tế thì tàn nhẫn hơn nhiều.

Nhi đang là điều dưỡng chính thức, lương tháng 18 triệu, nhưng áp lực công việc kinh hoàng. Còn Huy vẫn chỉ là thực tập sinh không lương, giấy phép hành nghề bị kẹt ở hội đồng y khoa vì “thiếu kinh nghiệm lâm sàng”. Cả hai đều biết rõ: muốn Huy được nhận vào Thượng Uyển chính thức, họ cần “mối quan hệ”.

Và mối quan hệ ấy đang đứng ngay trước mặt Nhi lúc này.

Bác sĩ Phạm Minh Quân – Trưởng khoa Nội, bốn mươi lăm tuổi – vừa bước ra từ phòng trực. Ông cao lớn, tóc điểm bạc hai bên thái dương, khuôn mặt vuông vức toát lên vẻ uy quyền của một người đã nắm quyền hơn mười năm. Chiếc blouse trắng mặc trên người ông không phải loại vải thường, mà là lụa cao cấp, thêu tên “TS.BS Phạm Minh Quân – Trưởng khoa” bằng chỉ vàng.

Ánh mắt ông dừng lại trên người Nhi lâu hơn mức cần thiết.

“Điều dưỡng Yến Nhi,” giọng ông trầm ấm, mang chút khàn đặc của đàn ông trưởng thành, “ca trực đêm hôm qua em làm tốt. Hồ sơ bệnh nhân 302 tôi xem rồi, rất chỉn chu.”

Nhi cúi đầu, giọng nhẹ nhàng: “Dạ, cảm ơn bác sĩ Quân. Em chỉ làm theo đúng quy trình ạ.”

Ông mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến mắt. Đôi mắt ông trượt xuống cổ áo blouse của Nhi, nơi khuy trên cùng hơi lỏng, để lộ một khoảnh da trắng muốt và đường cong ngực đầy đặn đang ép sát lớp vải mỏng. Ông liếm nhẹ môi dưới, chỉ trong một khoảnh khắc, rồi lại trở lại vẻ nghiêm nghị.

“Chiều nay em trực cùng tôi ca chiều nhé. Có hội chẩn VIP, cần điều dưỡng giỏi.”

Nhi nuốt nước bọt. “Dạ… vâng ạ.”

Khi ông quay lưng bước đi, Nhi mới thở phào. Cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt ấy – không phải ánh mắt của một trưởng khoa với cấp dưới, mà là ánh mắt của một con thú săn mồi đang ngửi thấy mùi máu tươi.

Cô không biết rằng, chính khoảnh khắc ấy đã bắt đầu mọi thứ.

Tối hôm đó, khi Nhi về nhà lúc mười giờ, Huy đang ngồi trên sofa xem tài liệu y khoa. Cậu ngẩng lên, mỉm cười rạng rỡ.

“Em về rồi! Anh làm món bò lúc lắc em thích nè.”

Nhi thả mình vào lòng Huy, hôn cậu say đắm. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của Huy khiến cô quên hết mệt mỏi. Cậu hôn lại, sâu hơn, lưỡi quấn quýt, tay luồn dưới blouse điều dưỡng, vuốt ve làn da nóng ấm của cô.

“Anh… em muốn anh…” Nhi thì thầm, giọng run run.

Huy không chần chừ. Cậu bế Nhi vào phòng ngủ, đặt cô xuống giường. Chiếc blouse trắng được cởi ra từng nút một, để lộ bộ ngực căng tròn chỉ còn kẹp bởi chiếc áo ngực ren trắng mỏng. Huy cúi xuống, hôn lên hai núm vú hồng hào qua lớp ren, dùng răng cắn nhẹ khiến Nhi rên khẽ.

“Em đẹp quá… luôn là của anh…”

Nhi cong người, tay luồn vào tóc Huy, kéo cậu sát hơn. Cô cởi quần scrubs, để lộ chiếc quần lót trắng đã ướt sũng. Huy quỳ xuống, kéo quần lót xuống bằng răng, rồi dán môi vào âm hộ hồng hào đang nhỏ nước trong suốt. Lưỡi cậu liếm dọc khe, xoáy vào lõi thịt mềm mại, hút mạnh khiến Nhi giật nảy.

“Aaah… anh Huy… em sướng…”

Cậu liếm nhanh hơn, hai ngón tay trượt vào trong, móc nhẹ điểm G khiến Nhi cong lưng, nước dâm tuôn ra ướt đẫm cằm Huy. Khi cô gần ra, Huy đứng dậy, cởi quần, để lộ con cặc cứng ngắc, gân guốc, đầu khấc đỏ au.

Anh đẩy nhẹ Nhi nằm ngửa, hai chân cô dang rộng. Con cặc trượt vào trong một phát sâu, chạm tận tử cung.

“Em chặt quá… lúc nào cũng chặt như thế này…” Huy rên rỉ, nhấp mạnh từng cú.

Nhi ôm cổ cậu, móng tay cào nhẹ lưng. “Anh… đụ em mạnh hơn… em muốn anh bắn đầy vào trong…”

Huy tăng tốc, tiếng da thịt đập vào nhau vang lên chát chúa. Mồ hôi hai người hòa quyện. Nhi siết chặt âm đạo, co thắt từng đợt khi đạt cực khoái. Huy không kìm được, gầm lên, bắn tinh nóng hổi vào sâu trong lòng Nhi, từng tia dài và dày.

Họ nằm thở dốc, Huy hôn lên trán cô.

“Anh yêu em… mai anh sẽ cố gắng hơn để được nhận vào bệnh viện. Chúng ta sẽ cùng nhau.”

Nhi mỉm cười, nhưng trong lòng cô chợt hiện lên ánh mắt của Bác sĩ Quân lúc chiều – cái nhìn thèm khát, đầy chiếm hữu.

Cô không biết rằng, chỉ hai ngày nữa thôi, nụ cười ấy sẽ tan vỡ.

Và Huy cũng không biết rằng, chính nỗi đau tương lai kia sẽ trở thành thứ khiến cậu đạt cực khoái mạnh nhất trong đời.

Bệnh viện Thượng Uyển vẫn sáng đèn. Những hành lang trắng toát vẫn vô trùng. Nhưng bên dưới lớp áo blouse sạch sẽ ấy, những thứ dơ bẩn nhất đang bắt đầu len lỏi.

Đồng hồ trên tường phòng trực khoa Nội chỉ mới 2h15 sáng, nhưng hành lang Bệnh viện Thượng Uyển vẫn sáng trưng dưới ánh đèn LED trắng lạnh. Mùi khử trùng Javel và cồn 70 độ nồng nặc, như thể có thể tẩy sạch mọi thứ – kể cả lương tâm.

Yến Nhi đang ngồi trong phòng điều dưỡng, mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Ca trực đêm nay chỉ có mình cô và hai điều dưỡng ca ba, nhưng Bác sĩ Phạm Minh Quân – Trưởng khoa – vẫn ở lại. Ông bảo “có ca VIP cần theo dõi”. Nhi không dám hỏi thêm. Từ hôm qua, ánh mắt ông đã bám lấy cô như keo dính.

Chuông điện thoại nội bộ reo vang. Giọng ông trầm khàn, lạnh lùng vang lên:

“Yến Nhi, vào phòng trực Trưởng khoa ngay. Bây giờ.”

Nhi giật mình. Tim cô đập thình thịch. Cô liếc nhìn đồng nghiệp đang ngủ gật ở bàn bên, rồi đứng dậy, kéo thẳng chiếc blouse trắng. Tay cô run run khi ấn tay nắm cửa phòng trực riêng của Trưởng khoa – căn phòng cách âm hoàn hảo, chỉ dành cho bác sĩ cấp cao.

Cửa mở. Ánh đèn vàng dịu hơn so với hành lang, nhưng vẫn đủ sáng để thấy rõ từng chi tiết. Bác sĩ Quân ngồi sau bàn làm việc lớn, chiếc blouse trắng vẫn mặc nguyên, khuy trên cùng mở hai nút, để lộ ngực rộng và lông ngực đen nhánh. Trước mặt ông là hồ sơ bệnh án in ra giấy – chính hồ sơ của bệnh nhân 302 mà Nhi đã làm hôm qua.

“Em ngồi đi.” Ông chỉ ghế da đối diện, giọng không cảm xúc.

Nhi ngồi xuống, hai tay đặt trên đùi, cố giữ giọng bình tĩnh. “Bác sĩ gọi em có việc gì ạ?”

Ông đẩy tập hồ sơ về phía cô. Ngón tay thô ráp của ông chạm nhẹ mu bàn tay Nhi. Cô rùng mình.

“Em xem đi. Trang bốn, dòng chẩn đoán. Em ghi ‘viêm phổi cộng đồng’ thay vì ‘viêm phổi do vi khuẩn kháng thuốc’. Bệnh nhân VIP, nếu gia đình khiếu nại, em biết hậu quả gì không?”

Nhi tái mét. Cô nhớ rõ mình đã gõ nhầm vì mệt sau ca dài. Chỉ một lỗi nhỏ, nhưng ở bệnh viện VIP này, lỗi nhỏ cũng đủ để đuổi việc ngay lập tức.

“Em… em xin lỗi bác sĩ. Em sẽ sửa ngay ạ. Em không cố ý…”

Ông cười khẩy, tựa lưng vào ghế, hai tay đan lại sau gáy. Đôi mắt ông chậm rãi lướt từ khuôn mặt Nhi xuống cổ áo, dừng lại ở đường cong ngực đang phập phồng vì hoảng loạn.

“Sửa thì dễ. Nhưng nếu gia đình bệnh nhân kiện, em sẽ bị kỷ luật. Có thể bị xóa sổ y tế. Còn Huy – thằng bạn trai thực tập của em – cũng chẳng bao giờ được nhận vào đây. Nó đang chờ giấy phép hành nghề mà, đúng không?”

Nhi cắn môi đến bật máu. Ông biết hết. Ông biết tên Huy, biết tình trạng của cậu, biết cả hai đang dựa vào nhau để trụ lại bệnh viện này.

“Bác sĩ Quân… em xin bác sĩ. Em sẽ làm bất cứ gì để sửa lỗi này ạ.” Giọng cô run rẩy.

Ông đứng dậy, đi vòng qua bàn, dừng ngay trước mặt Nhi. Ông cao lớn, thân hình vạm vỡ dù đã bốn mươi lăm tuổi. Chiếc blouse trắng xô nhẹ chạm vào vai cô.

“Thật không? Bất cứ gì?”

Nhi ngẩng lên. Đôi mắt ông lúc này không còn là trưởng khoa nghiêm nghị nữa. Đó là ánh mắt của một con sói già – thèm khát, tính toán, và đầy quyền lực.

“Đứng dậy.”

Nhi đứng lên, chân run. Ông đưa tay kéo khóa cửa phòng trực. Tiếng “cách” vang lên khô khốc trong không gian trắng toát.

“Quỳ xuống.”

Nhi há hốc miệng. Nước mắt cô trào ra. “Bác sĩ… em… em có bạn trai…”

“Quỳ. Xuống.” Giọng ông vẫn trầm, nhưng sắc lạnh như dao. “Hoặc mai em ra đường. Và Huy cũng vậy.”

Nhi quỳ xuống. Sàn gạch men trắng lạnh buốt qua lớp quần scrubs mỏng. Ông kéo khóa quần tây, thả con cặc đã cương cứng ra ngoài. Nó to lớn, gân guốc, đầu khấc tím sẫm, dài hơn Huy gần hai phân. Mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi Nhi – mùi mồ hôi, mùi xà phòng y tế và chút tinh dịch cũ.

“Ngậm vào.”

Nhi khóc. Nước mắt lăn dài trên má. Nhưng cô há miệng, môi run run ngậm lấy đầu khấc. Ông ấn nhẹ hông, đẩy sâu hơn. Con cặc nóng hổi chạm vào họng cô.

“Chụt… chụt…” Tiếng nước miếng vang lên trong phòng trực sạch sẽ. Ông vuốt tóc cô, giọng thì thầm ngọt ngào giả tạo:

“Giỏi lắm… em là điều dưỡng giỏi nhất khoa. Miệng em cũng giỏi không kém…”

Nhi cố nuốt nước bọt, lưỡi liếm quanh thân cặc theo bản năng. Cô ghét bản thân vì điều đó. Nhưng nỗi sợ mất việc, mất tương lai của Huy lớn hơn. Ông nhấp nhẹ hông, đụ miệng cô chậm rãi, tận hưởng từng centimet.

Sau năm phút, ông kéo cô đứng dậy, xoay người cô lại, ép ngực cô sát vào bàn làm việc. Tay ông kéo quần scrubs và quần lót trắng của Nhi tụt xuống một phát, để lộ cặp mông trắng nõn và cái lồn hồng hào đang run rẩy.

“Không… bác sĩ… em xin anh…” Nhi khóc nức nở, nhưng giọng nhỏ đến mức chỉ mình ông nghe thấy.

Ông không trả lời. Ông xé bao cao su từ ngăn kéo, xỏ vào con cặc ướt nhẹp nước miếng, rồi dí đầu khấc vào cửa mình cô. Nhi siết chặt hai chân, nhưng ông đập mạnh một cái vào mông cô.

“Nhìn ra cửa kính đi. Bên ngoài là hành lang. Nếu ai đi qua, họ sẽ thấy em đang bị đụ.”

Nhi ngoảnh đầu. Qua cửa kính mờ, hành lang trắng toát vẫn im ắng. Nhưng cảm giác bị phơi bày khiến cô run lên bần bật.

Ông đẩy hông một phát mạnh. Con cặc to lớn chui tuột vào trong, giãn nở âm đạo cô đến mức đau rát. Nhi cắn môi đến chảy máu, nước mắt rơi lã chã xuống mặt bàn.

“Aaa… đau… bác sĩ… chậm lại…”

Nhưng ông không chậm. Ông nhấp mạnh, từng cú sâu, chạm tận tử cung. Tiếng da thịt “bốp bốp” vang lên trong phòng trực vô trùng. Mùi tinh dịch và nước dâm bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi cồn khử trùng.

“Em chặt quá… cái lồn trẻ này… chặt hơn vợ tao nhiều…”

Ông một tay bóp mạnh bộ ngực Nhi qua lớp blouse, tay kia ấn đầu cô xuống bàn. Nhịp nhấp càng lúc càng nhanh. Nhi khóc, nhưng cơ thể phản bội – nước dâm chảy dài xuống đùi, ướt đẫm sàn.

“Em… em sướng không? Nói đi.” Ông thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc.

Nhi lắc đầu, nước mắt giàn giụa. Nhưng khi ông thay đổi góc nhấp, chạm đúng điểm G, cô không kìm được một tiếng rên khe khẽ.

“Aaah… đừng… em xin…”

Ông cười lớn, tăng tốc. Con cặc ra vào dồn dập, tiếng nước dâm “lạch bạch” vang vọng. Ông bóp núm vú cô mạnh đến tím bầm, rồi cúi xuống cắn nhẹ vào gáy cô.

“Ra đi… ra cho tao xem… lồn em đang co thắt kìa…”

Nhi không chịu nổi. Cơ thể cô run lên, âm đạo siết chặt con cặc ông, phun ra một dòng nước trong suốt. Cô đạt cực khoái trong nước mắt, miệng ú ớ không thành lời.

Ông gầm lên, dập mạnh thêm vài chục cú rồi dừng lại. Tinh dịch nóng hổi bắn đầy bao cao su, tràn ra một ít dính vào đùi Nhi.

Ông rút ra, tháo bao cao su, buộc miệng rồi ném vào thùng rác y tế. Nhi quỵ xuống sàn, quần scrubs tụt xuống mắt cá, nước mắt và nước dâm lẫn lộn.

Ông vuốt tóc cô, giọng dịu dàng giả tạo:

“Việc hôm nay coi như xong. Mai em sửa hồ sơ lại. Và… tuần sau trực đêm, em lại vào đây. Hiểu chưa?”

Nhi gật đầu, không nói được lời nào.

Ông kéo quần lên, chỉnh lại blouse trắng cho ngay ngắn. Trông ông vẫn là Trưởng khoa nghiêm nghị, sạch sẽ.

“Về nghỉ đi. Mai ca chiều còn mệt.”

Nhi đứng dậy, run rẩy mặc lại quần áo. Cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, kéo khóa cửa, bước ra hành lang trắng toát.

Không ai biết. Không ai thấy.

Chỉ có mùi tinh dịch thoang thoảng trên người cô, lẫn với mùi khử trùng.

Khi Nhi về nhà lúc năm giờ sáng, Huy vẫn đang ngủ. Cô lẻn vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ dưới vòi nước nóng. Nhưng dù cọ xát bao nhiêu, cô vẫn cảm thấy con cặc to lớn của Bác sĩ Quân vẫn còn ở lại trong người mình.

Cô nằm xuống giường, quay lưng về phía Huy. Huy mơ màng ôm cô từ phía sau, thì thầm:

“Em về rồi… anh yêu em…”

Nhi cắn môi, nước mắt lại rơi.

Cô không biết rằng, chính đêm nay là khởi đầu. Và Huy cũng không biết rằng, nỗi đau tương lai của cậu sắp biến cậu thành một con nghiện – nghiện chính nỗi đau bị cắm sừng.

1 2 3 10 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Diệu Linh và chuyến xe định mệnh Diệu Linh và chuyến xe định mệnh
Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4) Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4)
NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI
Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5) Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5)
Trả giá thay chồng (update phần 2) Trả giá thay chồng (update phần 2)
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status