Chương 3:
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng vẫn chưa kịp len qua lớp kính mờ của Bệnh viện Thượng Uyển khi Yến Nhi nhận được tin nhắn nội bộ từ phòng nhân sự.
“Điều dưỡng Yến Nhi: Hôm nay chuyển trực tạm thời sang Phòng Hỗ trợ Sinh sản – Khu lấy mẫu tinh dịch (tầng hầm B). Ca 8h–16h. Không có ca trực đêm. Báo cáo trực tiếp với kỹ thuật viên trưởng.”
Nhi đọc xong, tay cầm điện thoại run nhẹ. Cô chưa từng được phân công vào khu này. Phòng Hỗ trợ Sinh sản là khu vực riêng biệt, cách âm hoàn hảo, dành cho những khách VIP muốn lấy mẫu tinh dịch để đông lạnh hoặc làm IVF. Ở đây không có bệnh nhân nằm viện, chỉ có những “khách hàng” – chủ yếu là doanh nhân giàu có, thiếu gia, thậm chí cả những người nổi tiếng muốn giữ bí mật tuyệt đối.
Cô mặc lại chiếc blouse trắng sạch sẽ, quần scrubs trắng, áo ngực ren mỏng bên trong. Trước khi bước vào thang máy xuống tầng hầm, Nhi liếc nhìn mình trong gương hành lang: khuôn mặt vẫn xinh đẹp, nhưng dưới mắt hơi quầng thâm vì những đêm mất ngủ. Cô hít một hơi sâu, cố xua đi hình ảnh Bác sĩ Quân đêm trước và bàn tay dính đầy tinh dịch của Vinh chiều qua.
Tầng hầm B. Cửa phòng lấy mẫu mở ra một hành lang trắng toát khác, nhưng yên tĩnh đến lạ thường. Không tiếng máy móc, không tiếng bệnh nhân kêu đau. Chỉ có mùi tinh dầu y tế cao cấp và hơi lạnh từ máy điều hòa chạy 24/7.
Kỹ thuật viên trưởng – chị Lan, khoảng ba mươi lăm tuổi – đón Nhi với nụ cười mệt mỏi.
“Em là Nhi hả? Hôm nay chị bận họp, em trực một mình. Có bốn khách hẹn. Hồ sơ ở đây. Nhớ: khách nào cũng VIP, phải phục vụ tận tình, không được từ chối yêu cầu hợp lý. Nếu họ khiếu nại, cả khoa mình bị ảnh hưởng.”
Nhi gật đầu, nuốt nước bọt. Chị Lan vỗ vai cô rồi đi mất. Cửa phòng thay đồ nhân viên khép lại. Nhi ngồi vào bàn tiếp tân nhỏ, mở hồ sơ.
Khách đầu tiên: Ông Trần Văn Hoàng, 42 tuổi, giám đốc quỹ đầu tư, yêu cầu “hỗ trợ lấy mẫu thủ công”. Ghi chú: “Khách thích xem trực tiếp, không dùng video.”
Nhi cảm thấy lạnh sống lưng.
Mười giờ sáng, chuông báo khách vang lên. Ông Trần Văn Hoàng bước vào – cao lớn, bụng hơi chu, mặc vest xịn, mùi nước hoa nam đắt tiền xộc vào phòng. Ông ta liếc Nhi từ đầu đến chân, nụ cười lộ rõ sự thèm khát.
“Điều dưỡng mới hả? Đẹp thật. Hôm nay anh cần lấy mẫu cho vợ sắp sinh con thứ hai. Em hỗ trợ anh nhé.”
Nhi dẫn ông vào phòng lấy mẫu số 1 – một căn phòng nhỏ, trắng tinh, chỉ có ghế da rộng, bàn kính, máy khuếch tán tinh dầu, và một chiếc TV màn hình lớn chiếu video khiêu dâm nếu khách yêu cầu. Cửa cách âm hoàn hảo. Không camera. Không ai biết bên trong xảy ra chuyện gì.
Ông Hoàng cởi vest, ngồi xuống ghế da, tháo quần tây. Con cặc ông ta đã nửa cương, ngắn nhưng rất dày, đầu khấc to tròn như quả trứng gà. Ông ta cầm lọ gel bôi trơn y tế, bôi lên, rồi nhìn Nhi.
“Em đứng đây đi. Cởi áo ngực ra. Anh muốn nhìn vú em thật khi anh thủ dâm.”
Nhi đứng chết trân. “Ông… ông Hoàng… em chỉ hỗ trợ lấy mẫu theo quy trình. Em không…”
Ông ta cười khẩy, giọng trầm đầy quyền lực:
“Quy trình? Em mới vào khu này à? Ở đây, khách VIP trả tiền cao gấp năm lần bình thường. Anh chỉ cần nói một câu với Giám đốc là em bị chuyển khỏi bệnh viện ngay. Hoặc… anh có thể khen em trong feedback, giúp em lên điều dưỡng trưởng nhanh hơn. Chọn đi.”
Nhi cắn môi đến bật máu. Tay cô run run lần theo nút áo blouse. Cô cởi hai nút trên, rồi ba nút, kéo áo ngực ren trắng ra ngoài. Bộ ngực D-cup căng tròn bật ra, núm vú hồng hào cứng ngắc vì lạnh và sợ hãi. Ông Hoàng liếm môi, mắt sáng lên.
“Đẹp… vú thật to và săn. Giờ em đứng yên đó, hai tay chống hông, ngực ưỡn ra. Đừng che. Anh thủ dâm nhìn em.”
Nhi đứng như tượng, hai chân khép lại, mắt nhìn xuống sàn gạch men trắng. Ông Hoàng bắt đầu sục cặc. Tiếng “sột soạt” gel bôi trơn vang lên trong phòng trắng toát. Ông ta nhìn chằm chằm vào bộ ngực Nhi, tay sục nhanh dần.
“Em đẹp quá… lồn em chắc cũng ngon lắm… anh tưởng tượng em quỳ xuống ngậm cho anh…”
Nhi không dám nhúc nhích. Nhưng cơ thể phản bội. Núm vú cô cứng hơn, âm đạo bắt đầu tiết nước nhờn. Cô cảm nhận rõ ràng lớp quần lót đang ướt dần. Ông Hoàng thở hổn hển, mắt dán chặt vào ngực cô.
“Xoay người lại… cúi xuống một chút… anh muốn nhìn mông em.”
Nhi ngoan ngoãn quay lưng, cúi nhẹ người, hai tay chống bàn kính. Cặp mông cong vểnh căng đầy dưới lớp quần scrubs mỏng. Ông Hoàng sục mạnh hơn, tiếng gel “lạch bạch” vang vọng.
“Giỏi… em là đồ chơi y tế ngon nhất anh từng gặp… anh ra đây…”
Ông ta gầm lên khẽ. Tinh dịch trắng đục phun ra từng tia dày, bắn vào chiếc cốc lấy mẫu trên bàn. Một ít văng ra ngoài, dính vào mép bàn kính trắng tinh. Mùi tinh dịch nồng nặc lan tỏa, át cả tinh dầu lavender.
Ông Hoàng thở dốc, lau cặc xong, mặc quần lại. Ông ta liếc Nhi, giọng hài lòng:
“Cởi áo ngực hay thật. Anh sẽ feedback 10/10. Mai anh hẹn giờ này nữa. Nhớ giữ nguyên kiểu này.”
Ông ta bỏ đi. Nhi đứng đó, bộ ngực vẫn trần truồng, nước mắt lăn dài. Cô mặc lại áo ngực, tay run đến mức phải cố ba lần mới cài được nút. Nhưng khi cô cúi xuống lau sạch tinh dịch vương vãi trên bàn, cô chợt nhận ra: lồn mình ướt sũng. Không phải nước dâm nhỏ giọt, mà ướt đến thấm cả quần scrubs.
Ranh giới đạo đức nghề nghiệp của Nhi bắt đầu rạn nứt. Cô không còn chỉ là nạn nhân sợ mất việc. Một phần trong cô – phần tối tăm vừa mới thức tỉnh – đang bắt đầu thích cảm giác bị phơi bày, bị ép buộc giữa không gian y tế sạch sẽ này.
Ca chiều còn hai khách nữa, nhưng Nhi không còn sức để nghĩ. Cô chỉ biết ngồi trong phòng thay đồ, hai chân siết chặt, cố kìm nén cơn co thắt dưới bụng.
Tối hôm đó, khi Nhi về nhà lúc sáu giờ rưỡi, Huy đang chờ với nụ cười rạng rỡ. Cậu ôm cô, hôn nhẹ.
“Em về sớm hôm nay. Ca mới thế nào?”
Nhi mỉm cười gượng, dụi mặt vào ngực cậu. Mùi tinh dịch của ông Hoàng vẫn còn thoang thoảng trong ký ức. Cô không dám kể. Nhưng khi họ lên giường, Nhi chủ động cởi hết quần áo, ngồi lên người Huy, cưỡi cậu điên cuồng hơn bao giờ hết. Trong đầu cô, hình ảnh ông Hoàng sục cặc nhìn bộ ngực trần của cô cứ lặp lại.
Huy sướng đến run người, không biết rằng vợ tương lai của mình vừa đứng trần ngực trước mặt một khách VIP lạ hoắc, để hắn thủ dâm đến khi bắn tinh.
Còn Nhi… cô đã chính thức bước qua ranh giới. Từ một điều dưỡng trong sáng, cô bắt đầu trở thành cỗ máy tình dục bí mật của bệnh viện.
Sáng hôm sau, không khí Bệnh viện Thượng Uyển vẫn trắng toát và lạnh lẽo như mọi ngày. Ánh đèn LED phản chiếu trên sàn marble bóng loáng, mùi khử trùng thoang thoảng như một lớp sơn vô hình che đậy mọi thứ nhơ nhuốc đang len lỏi bên dưới. Yến Nhi vừa bước ra khỏi phòng thay đồ nhân viên thì điện thoại rung mạnh trong túi blouse. Tin nhắn từ Bác sĩ Phạm Minh Quân:
“Phòng trực Trưởng khoa. Ngay bây giờ. Không được chậm trễ.”
Nhi siết chặt điện thoại. Tim cô đập thình thịch. Sau hai đêm kinh hoàng và ca lấy mẫu tinh dịch hôm qua, cô đã bắt đầu quen với cảm giác sợ hãi xen lẫn một thứ gì đó lạ lẫm – nóng ran, ẩm ướt, không thể kiểm soát. Cô hít sâu, kéo thẳng chiếc blouse trắng, không mặc áo ngực bên trong vì hôm nay vải mỏng quá.
Cửa phòng trực đóng sầm sau lưng cô. Bác sĩ Quân đang ngồi sau bàn làm việc, blouse trắng phẳng phiu, hai nút trên mở, để lộ ngực rộng và lông ngực đen nhánh. Trước mặt ông là remote điều khiển nhỏ màu đen và một quả trứng rung y tế cao cấp – loại silicon trắng bóng, to bằng quả trứng gà, bề mặt nhẵn bóng, có dây kéo dài nối với remote.
Ông không nói một lời nào. Chỉ khẽ hất cằm về phía quả trứng.
“Nhét vào.”
Nhi đứng chết trân. “Bác sĩ… em… hôm nay em phải đi thăm khám cùng anh… có bệnh nhân VIP…”
“Đúng vậy.” Quân mỉm cười lạnh. “Em sẽ đi thăm khám cùng anh suốt ca sáng. Không mặc quần lót. Quả trứng này sẽ ở trong lồn em. Anh sẽ bật khi anh muốn. Nếu em rên rỉ, hoặc nước dâm chảy xuống chân trước mặt bệnh nhân, anh sẽ báo cáo em làm sai quy trình. Hiểu chưa?”
Nhi run rẩy. Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng cô biết rõ không có lựa chọn. Cô quay lưng, kéo quần scrubs và quần lót trắng xuống đến mắt cá chân. Cặp mông trắng nõn, âm hộ hồng hào vẫn còn hơi sưng từ những ngày trước, hiện ra dưới ánh đèn trắng lạnh.
Quân đứng dậy, đi vòng ra sau lưng cô. Ông đưa tay vuốt nhẹ khe thịt ướt át, ngón giữa trượt vào trong một phát, móc nhẹ khiến Nhi cắn môi rên khẽ.
“Ướt rồi kìa… em nghiện rồi phải không?”
Ông lấy quả trứng, bôi thêm gel y tế rồi dí vào cửa mình Nhi. Quả trứng trượt vào dễ dàng, chui tuột sâu tận cùng, chỉ còn lại sợi dây mỏng lòi ra ngoài. Quân kéo quần scrubs lên cho cô, chỉnh lại blouse cho ngay ngắn. Rồi ông ấn nút remote.
“Buzz…”
Tiếng rung trầm thấp vang lên bên trong cơ thể Nhi. Quả trứng rung mạnh, xoáy đều đặn ngay sát điểm G. Nhi siết chặt hai chân, tay bấu vào bàn làm việc, miệng ú ớ:
“Aa… bác sĩ… mạnh quá… em không chịu nổi…”
Quân tắt remote, cười khẩy. “Chịu đi. Ca sáng này anh sẽ bật ngẫu nhiên. Em phải cười tươi, trả lời bệnh nhân bình thường. Nếu ai nghi ngờ, em tự giải thích.”
Ông kéo Nhi ra khỏi phòng. Hai người đi dọc hành lang trắng toát, Quân mặc blouse nghiêm túc, Nhi đi phía sau, hai chân khép chặt. Mỗi bước chân khiến quả trứng cọ vào thành âm đạo, kích thích liên tục.
Họ bước vào buồng bệnh VIP 301 – một bệnh nhân nữ lớn tuổi. Nhi phải cúi xuống đo huyết áp. Quân bật remote mức 2.
“Buzz… buzz…”
Nhi cứng đờ. Quả trứng rung mạnh hơn. Nước dâm tuôn ra ướt đẫm quần lót. Cô cắn môi đến bật máu, cố giữ giọng bình tĩnh khi đo huyết áp cho bệnh nhân. Mặt cô đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Bệnh nhân ổn định ạ…” Nhi nói, giọng run run.
Quân nhìn cô, mắt lóe lên khoái trá. “Điều dưỡng Nhi hôm nay nhiệt tình quá.”
Tiếp theo là buồng 302 – phòng của Lê Quốc Vinh. Thiếu gia đang nằm xem điện thoại. Khi Nhi cúi xuống thay băng, Quân bật remote mức 3.
Quả trứng rung điên cuồng. Nhi suýt ngã khụy. Âm đạo cô co thắt mạnh, nước dâm chảy dài xuống đùi trong, thấm ướt quần scrubs. Vinh nhìn cô, mỉm cười hiểu ý.
“Điều dưỡng Nhi… hôm nay em run tay quá. Có sao không?”
Nhi gật đầu, giọng lạc đi: “Dạ… em… em hơi chóng mặt…”
Vinh liếc Quân, cả hai trao nhau ánh mắt đồng lõa. Nhi đứng thẳng dậy, hai chân run lẩy bẩy, cố kìm tiếng rên đang dâng lên cổ họng.
Ca sáng tiếp tục. Họ đi qua hành lang, gặp đồng nghiệp. Nhi chào mọi người bằng nụ cười gượng gạo. Quả trứng rung ngẫu nhiên – lúc tắt, lúc bật mạnh. Mỗi lần rung, Nhi lại siết chặt đùi, nước dâm nhỏ giọt xuống sàn gạch men trắng tinh. Cô cảm nhận rõ ràng mùi nước dâm của mình thoang thoảng trong không khí vô trùng.
Rồi họ gặp Huy.
Huy đang đứng ở quầy thuốc khoa Nội, cầm hồ sơ thực tập. Cậu ngẩng lên, mỉm cười khi thấy Nhi. Nhưng nụ cười ấy dần tắt khi cậu nhận ra: mặt Nhi đỏ bừng, mắt long lanh nước, môi hơi run, hai chân khép chặt lạ thường.
“Em… hôm nay em đi thăm khám với bác sĩ Quân à?” Huy hỏi, giọng hơi khàn.
Quân vỗ vai Huy thân mật. “Thực tập sinh Huy giỏi lắm. Nhi hôm nay hỗ trợ anh rất tốt.”
Đúng lúc ấy, Quân ấn remote mức cao nhất.
“Buzz… buzz… buzzzzz…”
Nhi không kìm được. Cô bấu chặt tay vào thành quầy, hai chân siết mạnh đến run cầm cập. Âm đạo co thắt từng đợt, nước dâm phun ra một ít, thấm ướt cả quần scrubs. Một giọt nhỏ lăn dài xuống mắt cá chân cô, rơi xuống sàn trắng tinh.
Huy nhìn xuống. Cậu thấy rõ vệt ướt trên quần scrubs của Nhi. Mùi nước dâm nhạt nhòa thoang thoảng. Tim cậu thắt lại. Nghi ngờ, ghen tuông, và một khoái cảm lạ lùng ập đến.
Nhi nhìn Huy, mắt van xin. Nhưng cơ thể cô không nghe lời. Cô đạt cực khoái ngay giữa hành lang, trước mặt bạn trai, trước mặt Trưởng khoa, trước mặt đồng nghiệp đang đi qua. Cô cắn môi đến chảy máu, chỉ ú ớ được một tiếng rất khẽ:
“Aaah…”
Quân tắt remote, cười lớn. “Nhi mệt rồi. Anh đưa em đi nghỉ một chút.”
Ông kéo Nhi vào phòng nghỉ bác sĩ gần đó. Cửa đóng sầm. Quân ấn Nhi ngửa ra ghế sofa da trắng, kéo quần scrubs xuống. Quả trứng vẫn đang rung yếu ớt bên trong. Ông rút nó ra, thay bằng ngón tay móc mạnh hai ba cái.
“Nước chảy nhiều quá… em ra trước mặt thằng Huy rồi kìa. Thích không?”
Nhi khóc, nhưng hông lại nhấp theo tay ông. “Bác sĩ… em xin anh… đừng… Huy… Huy ở ngoài…”
Quân cười man rợ, cởi khóa quần, dí con cặc to lớn vào miệng Nhi. Cô ngậm lấy, mút mạnh trong nước mắt. Ông nhấp miệng cô vài cái rồi kéo ra, lật cô lại, dí con cặc vào lồn ướt nhẹp.
“Nhìn ra cửa kính đi. Huy đang đứng ngoài hành lang.”
Nhi ngoảnh đầu. Qua cửa kính mờ, Huy vẫn đứng đó, mắt nhìn chằm chằm vào phòng nghỉ. Quân đẩy hông mạnh, con cặc chui tuột vào tận tử cung.
“Bốp… bốp… bốp…”
Tiếng da thịt vang lên trong phòng nghỉ trắng toát. Quân đụ Nhi mạnh bạo, từng cú dập sâu. Nhi cắn gối sofa, nước dâm bắn tung tóe. Cô ra thêm lần nữa, âm đạo siết chặt con cặc Quân.
“Em… em sướng… bác sĩ… em nghiện rồi…”
Quân gầm lên, bắn tinh đầy vào trong Nhi, không dùng bao. Tinh dịch nóng hổi tràn ra, chảy dài xuống đùi cô.
Ông rút ra, lau sạch, chỉnh lại blouse. Trông ông vẫn là Trưởng khoa nghiêm nghị. Nhi quỵ xuống sofa, quần scrubs tụt xuống, tinh dịch trắng đục nhỏ giọt lên sàn.
“Ca chiều tiếp tục. Không mặc quần lót. Quả trứng vẫn để trong tủ anh. Mai anh sẽ bật nhiều hơn.”
Nhi gật đầu, nước mắt lăn dài.
Khi cô bước ra hành lang, Huy vẫn đứng đó. Cậu nhìn vết ướt trên quần scrubs của Nhi, nhìn khuôn mặt đỏ bừng, nhìn đôi mắt long lanh. Huy không nói gì. Chỉ siết chặt hồ sơ trong tay.
Nhưng tối hôm đó, khi Nhi về nhà, Huy sẽ hỏi – và lần đầu tiên, cậu sẽ bắt đầu “khẩu dâm” thật sự.

CHATBOX