Chương 2:
Ánh nắng chiều xuyên qua lớp kính cường lực hai lớp của phòng VIP 302, biến căn phòng thành một không gian trắng toát, sang trọng như khách sạn 7 sao. Bệnh viện Thượng Uyển không bao giờ để bệnh nhân VIP phải chịu đựng mùi thuốc khử trùng thông thường. Thay vào đó, máy khuếch tán tinh dầu lavender chạy êm ru, hòa quyện với mùi xà phòng y tế cao cấp, tạo nên lớp vỏ hoàn hảo của sự sạch sẽ và quyền lực.
Yến Nhi đẩy xe đẩy dụng cụ y tế vào phòng lúc bốn giờ chiều. Cơ thể cô vẫn còn mỏi nhừ sau ca trực đêm kinh hoàng. Mỗi bước chân đều nhắc nhở cô về cảm giác rát bỏng giữa hai chân – di sản từ con cặc to lớn của Bác sĩ Quân. Cô đã tắm hai lần, thay quần lót ba lần, nhưng mùi đàn ông lạ vẫn như bám riết lấy da thịt.
Bệnh nhân VIP phòng 302 – Lê Quốc Vinh, 28 tuổi, thiếu gia của tập đoàn bất động sản lớn nhất miền Nam – đang nằm trên giường điều khiển điện, tay cầm điện thoại lướt TikTok. Cậu ta nằm viện “dài ngày” vì chấn thương cột sống nhẹ sau tai nạn xe sang, nhưng thực chất chỉ là cách để cậu ta trốn tránh công việc và thỏa mãn những sở thích kỳ quặc. Khuôn mặt góc cạnh, tóc vuốt keo bóng mượt, thân hình gầy guộc nhưng toát lên vẻ kiêu ngạo của kẻ sinh ra đã có tiền.
Vinh ngẩng lên khi Nhi bước vào. Đôi mắt cậu ta – sắc như dao – dừng lại trên khuôn mặt Nhi lâu hơn bình thường.
“Điều dưỡng Nhi à? Lại thay băng và lau người cho anh hả?”
Giọng Vinh ngọt ngào nhưng đầy ý tứ. Nhi cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Dạ, em là điều dưỡng trực ca chiều. Hôm nay anh Vinh thấy thế nào ạ? Đau lưng vẫn nhiều không?”
Cô kéo rèm che quanh giường, tạo không gian riêng tư theo quy trình. Vinh mỉm cười, mắt không rời khỏi đường cong ngực Nhi khi cô cúi xuống mở hộp dụng cụ. Chiếc blouse trắng hôm nay hơi chật vì Nhi vội mặc sau khi tắm, hai nút trên cùng gần như căng cứng.
“Ừ… vẫn đau. Nhưng anh thấy em hôm nay lạ lắm. Mắt hơi sưng, môi hơi tím. Đêm qua trực với ai vậy? Bác sĩ Quân hả?”
Nhi giật mình, tay cầm bông băng suýt rơi. Cô cố giữ giọng bình tĩnh: “Dạ… em trực bình thường thôi ạ. Anh nằm nghiêng giúp em, em thay băng sau lưng.”
Vinh ngoan ngoãn nghiêng người, nhưng khi Nhi kéo áo bệnh nhân lên, cậu ta đột ngột nắm lấy cổ tay cô. Ngón tay cậu ta siết nhẹ, không đau, nhưng đủ để Nhi hiểu đây không phải cử chỉ vô tình.
“Em đừng giả vờ. Anh nằm đây hai tháng rồi, nhìn ra hết. Hôm qua em vào phòng trực của lão Quân hơn bốn mươi phút. Ra lúc năm giờ sáng, đi khập khiễng. Mùi nước hoa nam trên người em… không phải mùi của thằng bạn trai thực tập đâu.”
Nhi tái mét. Tim cô đập thình thịch. Cô cố rút tay lại, nhưng Vinh không buông.
“Anh… anh nói gì vậy? Em xin anh thả ra… em phải thay băng…”
Vinh cười khẩy, buông tay nhưng mắt vẫn dán chặt vào cô. “Thay băng thì thay. Nhưng anh sẽ đánh giá ca trực hôm nay. Bệnh viện VIP này, đánh giá 5 sao hay 1 sao là quyết định cả tháng lương thưởng của em. Với lại… anh biết thằng Huy đang chờ giấy phép hành nghề. Một lời anh nói với Giám đốc bệnh viện, cậu ta có thể vào hoặc ra khỏi bệnh viện này chỉ trong một nốt nhạc.”
Nhi cắn môi. Nước mắt lại chực trào. Cô biết rõ quy tắc: bệnh nhân VIP ở đây không phải khách hàng bình thường. Họ là những ông hoàng nhỏ, có quyền bấm nút “khiếu nại” và khiến cả khoa run sợ.
Cô cúi xuống, tay run run tháo băng cũ sau lưng Vinh. Da lưng cậu ta trắng nhợt, mùi nước hoa nam đắt tiền thoang thoảng. Khi Nhi lau thuốc sát trùng, Vinh xoay người nằm ngửa, kéo luôn tay Nhi xuống dưới chăn bệnh nhân.
“Em lau cho sạch sẽ chút. Anh ngứa ở dưới này.”
Nhi cứng đờ. Tay cô chạm phải con cặc của Vinh – đã cương cứng, nóng hổi, dài và mảnh hơn Bác sĩ Quân nhưng đầu khấc lại to tròn lạ thường. Cậu ta không mặc quần lót bên trong áo bệnh nhân.
“Anh Vinh… đừng… em là điều dưỡng…”
“Điều dưỡng thì phải phục vụ bệnh nhân chứ.” Vinh thì thầm, giọng ngọt như mật nhưng đầy đe dọa. Cậu ta ấn tay Nhi nắm chặt lấy cặc mình, bắt đầu đưa lên đưa xuống chậm rãi. “Chỉ tay thôi. Anh không ép em làm gì quá đáng. Đổi lại, anh đánh giá 5 sao, và sẽ khen em với Trưởng khoa. Em muốn giữ ghế điều dưỡng chứ?”
Nhi khóc thầm. Nước mắt rơi xuống tấm chăn trắng tinh. Nhưng cô không rút tay lại. Tay cô bắt đầu chuyển động theo nhịp Vinh hướng dẫn – chậm rãi, lên xuống, ngón cái xoa nhẹ đầu khấc mỗi khi lên đỉnh.
Phòng VIP im lặng đến mức chỉ nghe tiếng “sột soạt” của tay cô trên con cặc đang tiết dịch nhờn. Vinh thở dốc, mắt nhắm nghiền tận hưởng.
“Giỏi… em khéo tay thật. Lão Quân đêm qua chắc cũng sướng lắm nhỉ? Anh tưởng tượng em quỳ trong phòng trực, miệng ngậm đầy cặc lão…”
Nhi rùng mình, nhưng tay không dừng. Cô siết chặt hơn, tăng tốc theo yêu cầu của Vinh. Dịch nhờn trong suốt chảy ra, bôi trơn cả lòng bàn tay cô. Mùi tinh dịch nam thanh niên trẻ lan tỏa, hòa lẫn với mùi lavender từ máy khuếch tán – sự tương phản bệnh hoạn giữa sạch sẽ và dâm loạn.
“Nhìn anh đi… nhìn vào mắt anh khi em sục cho anh.” Vinh ra lệnh khẽ.
Nhi ngẩng mặt. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt lăn dài. Vinh mỉm cười thỏa mãn, một tay luồn vào cổ áo blouse, bóp mạnh bộ ngực Nhi qua lớp ren. Ngón cái cậu ta xoay núm vú khiến Nhi cắn môi rên khẽ.
“Aa… anh Vinh… đừng…”
“Đừng cái gì? Lồn em ướt rồi phải không? Anh ngửi thấy mùi rồi kìa.” Vinh cười lớn, hông nhấp nhẹ theo nhịp tay Nhi.
Cô không dám chối. Cơ thể phản bội sau đêm qua – âm đạo cô lại bắt đầu co thắt, nước dâm thấm ướt quần lót. Tay cô sục nhanh hơn, siết chặt, xoay nhẹ ở đầu khấc. Vinh thở hổn hển, tay bóp ngực cô mạnh đến tím bầm.
“Em giỏi quá… anh ra đây…”
Vinh gầm lên khẽ, toàn thân giật nảy. Tinh dịch nóng hổi phun ra từng tia dày đặc, bắn đầy lòng bàn tay Nhi, tràn ra cả cổ tay và nhỏ giọt xuống sàn gạch men trắng. Mùi tinh dịch nồng nặc xộc lên, át cả tinh dầu lavender.
Nhi rút tay ra, nhìn dòng tinh dịch trắng đục dính nhớp ngáp trên tay mình. Vinh thở dốc, mỉm cười hài lòng, lấy khăn giấy lau qua loa rồi ném cho cô.
“Xong. Em lau sạch cho anh đi. Và nhớ… mai em trực ca này, anh lại cần ‘thay băng’ thêm lần nữa. 5 sao nhé.”
Nhi lau sạch tay, thay băng xong cho Vinh trong im lặng. Khi cô đẩy xe ra khỏi phòng, Vinh còn gọi với theo:
“Nhớ rửa tay thật sạch. Đừng để thằng Huy ngửi thấy mùi anh.”
Cửa phòng VIP đóng lại. Nhi đứng trong hành lang trắng toát, tay vẫn còn dính chút tinh dịch khô. Cô lao vào nhà vệ sinh nhân viên, cọ tay dưới vòi nước nóng đến đỏ rát. Nhưng dù cọ bao nhiêu, cảm giác nóng bỏng trên lòng bàn tay vẫn còn nguyên.
Tối hôm đó, khi Nhi về nhà lúc chín giờ, Huy đang chờ với bữa tối. Cậu ôm cô từ phía sau, hôn lên gáy.
“Em mệt không? Hôm nay ca chiều thế nào?”
Nhi quay lại, hôn Huy say đắm để che giấu. Mùi tinh dịch của Vinh vẫn thoang thoảng trong ký ức. Khi họ lên giường, Nhi chủ động cởi đồ, ngồi lên người Huy, cưỡi cậu điên cuồng. Nhưng trong đầu cô, hình ảnh bàn tay mình đang sục cho Vinh cứ lặp đi lặp lại.
Huy sướng điên, không biết rằng vợ tương lai của mình vừa dùng chính bàn tay ấy phục vụ một bệnh nhân VIP.
Còn Nhi… cô bắt đầu nhận ra một điều kinh khủng: nỗi sợ hãi ban đầu đang dần lẫn với một cảm giác lạ lẫm – sự kích thích khi bị ép buộc, khi ranh giới trắng – đen của bệnh viện bị xé toạc.
Đồng hồ treo tường trong căn hộ nhỏ quận 7 điểm mười giờ kém mười lăm. Ánh đèn vàng ấm áp từ phòng khách chiếu ra hành lang, nhưng Yến Nhi bước vào nhà như một bóng ma. Cơ thể cô rã rời, hai chân vẫn còn hơi run sau ca chiều dài dằng dặc. Chiếc blouse trắng đã được cởi ra và nhét gọn trong túi xách, thay vào đó là áo thun mỏng và quần jogger. Nhưng dù đã tắm rửa kỹ lưỡng ở phòng thay đồ bệnh viện, mùi lạ vẫn bám riết lấy da thịt cô: mùi xà phòng nam cao cấp từ phòng VIP 302, mùi bao cao su latex thoang thoảng từ đêm trước, và mùi tinh dịch nhạt nhòa không thể rửa sạch hoàn toàn.
Nhi đóng cửa nhẹ nhàng. Huy – Nguyễn Quang Huy – đang ngồi trên sofa, mắt dán vào laptop với đống tài liệu y khoa. Cậu ngẩng đầu, mỉm cười ấm áp như mọi khi.
“Em về rồi. Anh làm cơm tối rồi, nguội hơi rồi để anh hâm lại nhé?”
Huy đứng dậy, ôm Nhi từ phía sau. Mũi cậu cọ nhẹ vào gáy cô. Và ngay khoảnh khắc ấy, cậu khựng lại.
Mùi lạ.
Không phải mùi sữa tắm hoa hồng quen thuộc Nhi vẫn dùng. Đây là mùi sữa tắm nam – mùi gỗ đàn ông, pha lẫn chút tinh dầu lavender sang trọng của bệnh viện VIP. Và dưới đó, rất nhạt nhưng rõ ràng với khứu giác nhạy cảm của một bác sĩ: mùi latex của bao cao su, mùi mồ hôi đàn ông khác, và một chút gì đó… tanh tanh, giống tinh dịch khô.
Huy siết nhẹ vòng tay, giọng vẫn dịu dàng nhưng mang chút dò xét:
“Em… hôm nay ca chiều mệt lắm hả? Mùi trên người em lạ quá. Sữa tắm mới à?”
Nhi cứng người trong lòng cậu. Tim cô đập thình thịch. Cô quay lại, cố nở nụ cười rạng rỡ nhất có thể, hai tay vòng qua cổ Huy.
“Ừ… hôm nay khoa phát sữa tắm mới cho nhân viên, loại cao cấp của bệnh viện. Em tắm ở phòng thay đồ luôn vì mồ hôi nhiều. Anh ngửi kỹ quá, bác sĩ ơi.”
Huy nhìn sâu vào mắt cô. Cậu là bác sĩ, tư duy logic sắc bén. Cậu nhận ra ngay nụ cười ấy hơi gượng, ánh mắt né tránh trong khoảnh khắc. Nhưng cậu tự trấn an mình: Mình nghi ngờ quá rồi. Nhi yêu mình mà. Có lẽ chỉ là mệt mỏi thôi.
Cậu hôn nhẹ lên môi cô, kéo Nhi vào phòng ngủ.
“Thôi, em tắm lại đi cho thoải mái. Anh chờ em.”
Nhi gật đầu, lao vào phòng tắm. Cô mở vòi nước nóng hết cỡ, cọ xát da thịt đến đỏ rát. Tay cô lướt qua bộ ngực – hai núm vú vẫn còn hơi tím vì bị Bác sĩ Quân bóp mạnh đêm qua và Vinh bóp chiều nay. Cô nhìn xuống dưới, lồn vẫn còn sưng nhẹ, khe thịt hồng hào bóng loáng vì nước dâm còn sót lại dù đã rửa nhiều lần. Nhi cắn môi, nước mắt lăn dài hòa lẫn với dòng nước nóng.
Không được để Huy biết… Không được…
Khi Nhi bước ra, chỉ mặc áo thun rộng và quần lót trắng, Huy đã nằm trên giường chờ. Cậu kéo cô xuống, hôn say đắm. Môi cậu lướt từ cổ xuống vai, tay luồn vào áo thun, vuốt ve bộ ngực đầy đặn. Nhi rên khẽ, cơ thể phản ứng ngay lập tức – núm vú cứng lại dưới lòng bàn tay Huy.
“Anh… em muốn anh…” Nhi thì thầm, chủ động cởi áo Huy, kéo quần cậu xuống.
Con cặc của Huy đã cứng ngắc, dài vừa phải, đầu khấc đỏ au. Nhi cúi xuống, ngậm lấy nó, liếm láp say mê để che giấu nỗi sợ. Cô mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, nuốt sâu đến họng khiến Huy rên rỉ khoái trá.
“Em… giỏi quá… hôm nay em thèm anh lắm hả?”
Huy vuốt tóc Nhi, mắt nhắm nghiền tận hưởng. Nhưng trong đầu cậu, một hình ảnh bất ngờ lóe lên: Nhi quỳ trong phòng trực, miệng ngậm con cặc to lớn của Bác sĩ Quân – lão trưởng khoa bốn mươi lăm tuổi mà cậu từng gặp vài lần. Hình ảnh ấy khiến Huy giật mình, nhưng đồng thời, con cặc cậu lại giật giật mạnh hơn trong miệng Nhi.
Cậu lôi Nhi lên, đặt cô nằm ngửa. Hai chân cô dang rộng. Huy cúi xuống liếm âm hộ cô – ướt sũng, nóng bỏng. Lưỡi cậu xoáy vào trong, hút mạnh nước dâm trong suốt. Nhi cong lưng, tay bấu chặt ga giường.
“Aaah… anh Huy… liếm mạnh nữa đi…”
Huy liếm nhanh hơn, hai ngón tay móc điểm G. Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh thay đổi: Nhi bị Bác sĩ Quân đè ngửa trên bàn làm việc, blouse trắng xộc xệch, hai chân giơ cao, lão nhấp mạnh “bốp bốp”. Nhi khóc nhưng lồn lại ướt nhẹp.
Huy rùng mình. Cảm giác ghen tuông, nhục nhã xen lẫn khoái cảm lạ lùng ập đến. Cậu không hiểu sao mình lại tưởng tượng vậy, nhưng con cặc lại cứng đến đau.
Cậu không nhịn nổi nữa. Huy quỳ giữa hai chân Nhi, dí con cặc vào cửa mình cô, đẩy một phát sâu.
“Em chặt quá… hôm nay lồn em nóng bỏng thế này…”
Huy nhấp mạnh, từng cú dập sâu. Tiếng da thịt “bốp bốp” vang lên trong phòng ngủ nhỏ. Nhi ôm cổ cậu, móng tay cào nhẹ lưng.
“Anh… đụ em mạnh hơn… em sướng…”
Huy tăng tốc. Mồ hôi hai người hòa quyện. Nhưng trong đầu cậu, cảnh tượng càng rõ nét: Bác sĩ Quân bóp vú Nhi tím bầm, lão gầm lên “Lồn em khít quá…”, Nhi rên rỉ “Bác sĩ… em xin anh…”. Rồi hình ảnh chiều nay lóe lên – Nhi ngồi cạnh giường bệnh nhân VIP 302, tay sục con cặc của thiếu gia Lê Quốc Vinh, tinh dịch bắn đầy lòng bàn tay cô.
Huy gầm lên, nhấp điên cuồng. Cảm giác nhục nhã ấy – vợ tương lai bị người khác đụ, bị ép buộc, bị dùng như đồ chơi – lại khiến cậu sướng đến run người. Cậu chưa bao giờ cứng và dai như thế này.
“Em… em có bị ai sàm sỡ khi làm việc không? Nói anh nghe…” Huy thì thầm trong lúc dập mạnh, giọng khàn đặc vì khoái cảm.
Nhi hoảng hốt, nhưng cơ thể đang lên đỉnh. Cô lắc đầu:
“Không… chỉ có anh thôi… anh Huy… em ra rồi… aaaah!”
Âm đạo Nhi co thắt mạnh, phun nước dâm nóng hổi. Huy không kìm được. Cậu dập thêm vài chục cú rồi gầm lên, bắn tinh mạnh bạo vào sâu trong lòng Nhi. Từng tia tinh dịch dày đặc, nóng bỏng, nhiều hơn bình thường rất nhiều. Cậu run lên bần bật, cực khoái kéo dài đến mức cậu phải cắn môi đến chảy máu.
Họ nằm thở dốc, Huy vẫn còn nằm trên người Nhi. Con cặc mềm dần nhưng vẫn ngập trong lồn cô đầy tinh dịch.
Huy hôn lên trán cô, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng:
“Anh xin lỗi… anh hỏi linh tinh. Anh chỉ sợ em mệt quá thôi. Anh yêu em.”
Nhi ôm chặt Huy, nước mắt lăn dài trên má. Cô thì thầm:
“Em cũng yêu anh… chỉ có anh thôi.”
Nhưng trong đầu Nhi, hình ảnh Bác sĩ Quân và Vinh cứ lặp lại. Cô nhận ra mình không còn chỉ sợ hãi nữa – cơ thể cô đang dần nghiện cảm giác bị quyền lực đè bẹp, bị phơi bày giữa chốn y tế sạch sẽ.
Còn Huy… cậu nằm ôm Nhi, mắt nhìn trần nhà. Cậu tự nhủ: Chỉ là tưởng tượng thôi. Mình ghen tuông quá mức. Nhưng sâu thẳm, cậu biết rõ: khoái cảm vừa rồi mạnh hơn mọi lần vì chính những hình ảnh ấy. Nỗi đau bị cắm sừng – dù chỉ là trong tưởng tượng – đã biến thành chất kích thích.
Căn hộ nhỏ vẫn yên bình. Ánh đèn ngủ vàng vọt vẫn ấm áp. Nhưng mùi lạ trên người Nhi vẫn còn đó, lẫn với mùi tinh dịch của Huy.

CHATBOX