Chương 4:
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt chiếu qua những tán cây xanh được cắt tỉa cầu kỳ trong “Vườn Ngự Uyển” – khu vườn nội viện dành riêng cho bệnh nhân VIP của Bệnh viện Thượng Uyển. Không gian này được thiết kế như một khu nghỉ dưỡng mini: lối đi lát đá marble trắng, ghế dài gỗ lim nhập khẩu, đài phun nước nhỏ xinh và mùi hoa hồng tươi mát phả ra từ hệ thống tưới tự động. Tất cả đều sạch sẽ, sang trọng, không một hạt bụi – đúng chuẩn bệnh viện cao cấp nơi mọi thứ phải “vô trùng”.
Yến Nhi đang dìu Bệnh nhân Nguyễn Văn Đức, 65 tuổi – đi dạo chậm rãi trên lối đá. Ông là một lão già giàu có, chủ cũ của một tập đoàn xây dựng lớn, nằm viện dài ngày vì suy tim nhẹ và phục hồi sau phẫu thuật thay van tim. Thân hình ông vẫn cao lớn dù đã gầy guộc vì tuổi tác, tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh, đầy dục vọng của kẻ đã quen mua mọi thứ bằng tiền.
“Điều dưỡng Nhi… em dìu ông chắc tay quá,” ông Đức nói khàn khàn, một tay vịn vai Nhi, tay kia chống gậy. “Hôm nay em mặc blouse mỏng thế này, ông thấy hai vú em rung rung kìa.”
Nhi cắn môi, cố giữ giọng chuyên nghiệp. “Dạ, bác sĩ dặn bệnh nhân nên đi dạo nhẹ nhàng để lưu thông máu ạ. Ông đi chậm thôi.”
Nhưng ông Đức không nghe. Ông dừng lại trước một bụi hoa hồng, tay siết chặt vai Nhi, kéo cô sát vào người. Mùi nước hoa nam cũ kỹ lẫn với mùi thuốc y tế thoang thoảng từ ông ta xộc vào mũi Nhi.
“Ông cần đi vệ sinh. Em dìu ông vào nhà vệ sinh nam đằng kia.”
Nhi giật mình. “Dạ… em gọi bảo vệ nam hoặc kỹ thuật viên nam hỗ trợ ạ…”
Ông Đức cười khẩy, giọng trầm thấp đầy uy quyền: “Không cần. Em là điều dưỡng trực tiếp của ông. Ông trả hai trăm triệu một tháng cho phòng VIP này. Em không phục vụ ông thì ông khiếu nại một cái, em và thằng bạn trai thực tập của em đều bay màu. Hiểu chưa?”
Nhi run rẩy. Cô nhìn quanh. Vườn Ngự Uyển lúc này vắng tanh – chỉ có camera an ninh ở xa, nhưng ông Đức biết rõ góc chết. Ông kéo Nhi vào nhà vệ sinh nam dành cho bệnh nhân VIP. Cửa kính mờ, bên trong trắng toát: gạch men sáng bóng, bồn rửa mặt bằng đá marble, bồn tiểu treo tường, và một buồng vệ sinh lớn nhất với khóa điện tử.
Ông Đức khóa trái cửa bằng remote cá nhân. Tiếng “cách” vang lên khô khốc trong không gian vô trùng.
“Quỳ xuống. Cầm cu cho ông đái.”
Nhi quỳ xuống sàn gạch men lạnh buốt. Ông Đức kéo khóa quần tây, thả con cặc già nua ra ngoài. Nó không to lắm, nhưng dài, gân guốc, đầu khấc tím sẫng vì tuổi già, đang nửa cương. Mùi nước tiểu nam giới nồng nặc xộc vào mũi Nhi.
Ông ta dí con cặc vào tay Nhi. “Cầm đi. Hướng vào bồn tiểu. Ông đái cho em xem.”
Nhi khóc thầm, nước mắt lăn dài. Tay cô run run nắm lấy con cặc già, hướng đầu khấc vào bồn tiểu. Ông Đức thở phì phò, nước tiểu vàng khè phun ra thành dòng, bắn vào bồn sứ trắng tinh. Một ít văng ra tay Nhi, nóng hổi, tanh nồng.
“Giỏi… em cầm cu ông khéo lắm… giờ lắc nhẹ cho ông sạch.”
Nhi lắc nhẹ con cặc, nước tiểu cuối cùng nhỏ giọt xuống tay cô. Ông Đức cười thỏa mãn, không kéo quần lên mà dí con cặc đang ướt nước tiểu vào má Nhi.
“Liếm sạch cho ông.”
Nhi lắc đầu, nước mắt giàn giụa. “Ông… em xin ông… đừng…”
Ông Đức ấn mạnh đầu Nhi vào con cặc. “Liếm. Hoặc mai ông gọi Giám đốc, bảo em quấy rối bệnh nhân.”
Nhi há miệng, lưỡi liếm dọc thân cặc già, nếm vị mặn chát của nước tiểu lẫn tinh dịch cũ. Cô ghê tởm, nhưng cơ thể lại nóng ran. Âm đạo cô co thắt, nước dâm bắt đầu chảy ra ướt quần lót.
Ông Đức cười man rợ, kéo Nhi đứng dậy, xoay cô lại, ép ngực cô sát vào bồn rửa mặt bằng đá marble lạnh. Ông lật váy blouse lên, kéo quần scrubs và quần lót tụt xuống một phát. Cặp mông trắng nõn, âm hộ hồng hào ướt nhẹp hiện ra dưới ánh đèn trắng.
“Nhìn vào gương đi. Nhìn em bị lão già như ông đụ.”
Nhi ngẩng mặt. Qua gương nhà vệ sinh sáng bóng, cô thấy chính mình: mắt đỏ hoe, miệng run run, hai vú căng tròn lấp ló dưới cổ áo blouse xộc xệch. Ông Đức dí con cặc già vào khe thịt cô, xoa đầu khấc lên xuống mấy cái rồi đẩy một phát mạnh.
“Aaaah!” Nhi rên lên đau đớn. Con cặc chui tuột vào trong, giãn nở thành âm đạo dù không to bằng Bác sĩ Quân.
Ông Đức nhấp mạnh, từng cú dập sâu, tiếng da thịt “bốp bốp” vang vọng trong nhà vệ sinh trắng toát. Tay ông bóp mạnh bộ ngực Nhi qua lớp blouse, kéo khóa áo xuống, để hai vú trần ra ngoài, lắc lư theo nhịp đụ.
“Em chặt quá… lồn em trẻ… ông già này sướng lắm… em ướt nhẹp rồi kìa, dâm đãng thật…”
Nhi cắn môi, nước mắt rơi lã chã xuống bồn rửa. Nhưng cơ thể phản bội. Âm đạo cô siết chặt con cặc già, nước dâm tuôn ra “lạch bạch” mỗi lần ông rút ra. Cô rên rỉ không kìm được:
“Aa… ông… chậm lại… em… em sướng…”
Ông Đức cười lớn, tăng tốc. Ông một tay luồn xuống vuốt núm vú Nhi, tay kia ấn đầu cô sát gương, buộc cô nhìn chính mình bị đụ.
“Nhìn đi… nhìn em đang bị lão già đè ra bồn rửa mặt mà ướt lồn… em là đĩ của bệnh viện này rồi…”
Nhịp nhấp càng lúc càng dồn dập. Tiếng nước dâm “lạch bạch” hòa với tiếng da thịt vang vọng. Ông Đức cắn nhẹ vào gáy Nhi, thở hổn hển:
“Ra đi… ra cho ông xem… lồn em co thắt kìa…”
Nhi không chịu nổi. Cô cong lưng, âm đạo siết mạnh, phun ra một dòng nước dâm nóng hổi. Cô đạt cực khoái trong nước mắt, miệng ú ớ:
“Aaaah… ông… em ra… em ra rồi…”
Ông Đức gầm lên khoái trá, dập mạnh thêm vài chục cú rồi rút ra, bắn tinh trực tiếp lên cặp mông trắng nõn của Nhi. Tinh dịch già đặc, trắng đục, phun ra từng tia nóng hổi, dính đầy hai bên mông và chảy dài xuống đùi cô.
Ông ta thở dốc, lau con cặc vào quần lót của Nhi rồi kéo quần lên. Nhìn Nhi quỵ xuống sàn, tinh dịch trắng đục nhỏ giọt từ mông xuống gạch men trắng tinh, ông cười hài lòng.
“Giỏi lắm. Mai ông lại đi dạo nữa. Nhớ mặc quần lót ren mỏng. Ông thích nhìn em ướt.”
Ông Đức mở khóa cửa, đi ra như không có chuyện gì. Nhi ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, quần scrubs tụt đến mắt cá, tinh dịch lão già dính nhớp ngáp khắp người. Cô nhìn mình trong gương: một điều dưỡng áo trắng, tóc tai rối bù, mặt đỏ bừng, mắt long lanh khoái cảm.
Cô ghét bản thân. Nhưng cô không thể phủ nhận – cô sướng. Cơ thể cô đã nghiện cảm giác nhục nhã này: bị ép buộc giữa chốn y tế sạch sẽ, bị lão già giàu có dùng như đồ chơi ngay trong nhà vệ sinh nam.
Nhi lau chùi vội, mặc lại quần áo. Khi cô bước ra vườn, mùi tinh dịch vẫn thoang thoảng trên người dù đã xịt nước hoa y tế.
Tối hôm đó, khi Nhi về nhà lúc chín giờ, Huy đang chờ. Cậu ôm cô, mũi cọ vào cổ. Mùi lạ – mùi tinh dịch già lẫn nước tiểu – lại khiến Huy khựng lại.
Nhưng lần này, Huy không hỏi. Cậu chỉ kéo Nhi vào phòng ngủ, cởi đồ cô ra, liếm láp khắp người. Trong lúc đụ Nhi điên cuồng, Huy thì thầm vào tai cô, giọng run run vì khoái cảm lạ lùng:
“Em… hôm nay em đi dạo với bệnh nhân nào hả? Lão ấy có… sờ em không?”
Nhi hoảng hốt, nhưng cơ thể đang lên đỉnh. Cô không chối nữa. Cô thì thầm, giọng lạc đi:
“Anh… anh tưởng tượng đi… em bị lão già ép vào nhà vệ sinh… lão bắt em cầm cu lão đái… rồi lão đụ em trên bồn rửa…”
Huy gầm lên, bắn tinh mạnh bạo chưa từng có.
Nỗi đau bị cắm sừng đang biến Huy thành kẻ nghiện. Còn Nhi… cô đã chính thức trở thành nô lệ khoái cảm của chính sự tha hóa.
Căn hộ nhỏ quận 7 lúc mười giờ tối vẫn yên bình như mọi ngày. Ánh đèn ngủ vàng vọt từ phòng khách hắt vào phòng ngủ, chiếu lên ga giường trắng tinh sạch sẽ. Mùi cơm tối còn vương vất – món bò lúc lắc Huy tự tay làm – hòa lẫn với mùi sữa tắm hoa hồng quen thuộc của Yến Nhi. Không gian ấm cúng, sạch sẽ, không một hạt bụi, không một tiếng ồn từ bệnh viện.
Nhưng Yến Nhi bước vào nhà với cơ thể vẫn còn mệt mỏi sau một ngày làm việc và cả làm tình nữa. Cô cố mỉm cười khi Huy ôm cô từ phía sau, nhưng đôi chân vẫn khép chặt vì sợ một giọt tinh dịch nào đó còn sót lại sẽ rơi xuống sàn.
“Em mệt không?” Huy thì thầm, hôn nhẹ lên gáy cô. Mũi cậu cọ vào da thịt Nhi, ngửi thấy mùi lạ thoang thoảng. Cậu siết chặt vòng tay, tim đập nhanh hơn.
Nhi quay lại, hôn Huy say đắm để che giấu. “Em ổn… anh chuẩn bị giường đi, em tắm nhanh.”
Nhưng Huy không buông. Cậu kéo Nhi thẳng vào phòng ngủ, tay luồn dưới áo thun, vuốt ve bộ ngực căng tròn vẫn còn tím bầm nhẹ. “Anh không chờ được… hôm nay anh thèm em lắm.”
Nhi không cưỡng lại. Cô để Huy cởi hết quần áo mình, đẩy cô nằm ngửa trên ga giường trắng tinh. Huy quỳ giữa hai chân cô, liếm láp âm hộ hồng hào vẫn còn hơi sưng. Lưỡi cậu xoáy sâu, cố hút mạnh nước dâm lẫn chút tinh dịch có thể còn sót lại trong lồn Nhi. Nhi cong lưng, tay bấu tóc Huy, rên khẽ:
“Aaah… anh Huy… liếm giỏi quá…”
Huy liếm nhanh hơn, hai ngón tay móc điểm G. Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh lại hiện ra rõ mồn một lời kể của Nhi: Nhi bị lão già ép vào nhà vệ sinh, quỳ cầm cu lão đái, rồi bị đè lên bồn rửa mặt mà đụ. Cậu ghét bản thân vì những hình ảnh ấy, nhưng con cặc lại cứng đến đau, giật giật trong quần.
Huy đứng dậy, cởi quần, dí con cặc cứng ngắc vào cửa mình Nhi, đẩy một phát sâu.
“Em chặt quá… hôm nay lồn em nóng bỏng lạ…”
Huy nhấp mạnh, từng cú dập sâu. Tiếng da thịt “bốp bốp” vang lên trong phòng ngủ sạch sẽ. Nhi ôm cổ cậu, móng tay cào nhẹ lưng, hai chân quặp chặt hông Huy. Nhưng Huy đột ngột dừng lại, mắt nhìn sâu vào mắt Nhi, giọng khàn đặc vì khoái cảm và ám ảnh:
“Hôm nay… em đi thăm khám với lão Trưởng khoa Quân phải không? Lão có vạch vú em ra xem không?”
Nhi giật nảy, mắt mở to hoảng hốt. “Anh… anh nói gì vậy? Em… em không…”
Huy nhấp nhẹ một cái, con cặc cọ vào điểm G khiến Nhi rên khẽ. Cậu thì thầm tiếp, giọng run run nhưng đầy khao khát:
“Anh chỉ tưởng tượng thôi… em kể cho anh nghe đi. Lão Quân có bóp vú em không? Lão có dí cặc to của lão vào lồn em không? Kể anh nghe… anh sướng lắm…”
Nhi cắn môi đến bật máu. Nước mắt cô lăn dài. Cô biết Huy đang “khẩu dâm” – đang dùng chính nỗi đau bị cắm sừng để đạt khoái cảm. Nhưng cơ thể cô lúc này đang lên đỉnh, âm đạo siết chặt con cặc Huy. Cô run giọng, cố ngụy trang:
“Anh… anh tưởng tượng thôi đúng không? Em… em kể cho anh sướng… Hôm nay em chỉ đi thăm khám bình thường… nhưng anh muốn nghe thì… em tưởng tượng ra nhé…”
Huy nhấp mạnh hơn, mắt long lanh. “Kể đi… kể chi tiết…”
Nhi hít sâu, giọng lạc đi vì sướng:
“Em… em tưởng tượng lão Quân gọi em vào phòng trực… lão bảo em làm sai hồ sơ… rồi lão ép em quỳ xuống… ngậm cặc lão… cặc lão to lắm anh ạ… dài hơn anh, đầu khấc tím sẫm… em mút đến nước miếng chảy dài…”
Huy gầm lên khoái trá, dập mạnh từng cú. “Tiếp đi… rồi sao?”
Nhi siết chặt vai Huy, hông nhấp theo nhịp. Cô dần hùa theo, giọng càng lúc càng dâm đãng:
“Rồi lão ép em nằm sấp trên bàn làm việc… lão kéo quần em xuống… đụ em từ phía sau… mạnh lắm anh ơi… mỗi cú dập chạm tận tử cung… em khóc nhưng lồn em ướt nhẹp… em ra ngay trước mặt lão… nước dâm chảy xuống sàn hành lang trắng tinh…”
Huy thở hổn hển, con cặc giật giật trong lồn Nhi. Cậu thì thầm tiếp, giọng gần như van xin:
“Còn Bệnh nhân thiếu gia phòng 302… hôm nay em thay băng cho hắn… hắn có bắt em sục cu hắn không? Kể anh nghe… anh muốn nghe em kể hắn bắn tinh đầy tay em…”
Nhi hoảng hốt trong khoảnh khắc, nhưng khoái cảm đang dâng trào. Cô cắn môi, giọng run run nhưng không ngừng:
“Em… em tưởng tượng thôi… thiếu gia Vinh… hắn nắm tay em… bắt em sục… con cặc hắn dài, đầu khấc to tròn… em sục nhanh lắm anh ạ… tay em dính đầy dịch nhờn của hắn… rồi hắn bắn tinh… trắng đục… nóng hổi… bắn đầy lòng bàn tay em… một ít văng lên cổ tay… em phải lau bằng khăn giấy bệnh viện…”
Huy không kìm được nữa. Cậu dập điên cuồng, từng cú mạnh bạo đến mức giường kêu ken két. “Em dâm quá… em là đĩ của bệnh viện… anh sướng… anh sướng lắm… kể tiếp đi… em có liếm cặc hắn không?”
Nhi đã hoàn toàn hùa theo. Cô cong lưng, âm đạo co thắt từng đợt, nước dâm tuôn ra ướt đẫm ga giường trắng tinh:
“Em tưởng tượng… em quỳ trước mặt hắn… ngậm đầu khấc hắn… mút mạnh… lưỡi liếm quanh gân cặc… hắn bắn tinh thẳng vào miệng em… em nuốt một ít… vị mặn… tanh… nóng bỏng… em là đồ chơi của hắn… là lồn công cộng của khu VIP…”
Huy gầm lên như thú hoang. Cậu siết chặt hông Nhi, dập mạnh thêm vài chục cú rồi bắn tinh. Tinh dịch nóng hổi phun ra từng tia dày đặc, đầy ắp tử cung Nhi. Cậu run lên bần bật, cực khoái kéo dài đến mức cậu phải cắn vai Nhi đến tím bầm.
Nhi cũng ra cùng lúc, âm đạo siết chặt, phun nước dâm nóng hổi. Hai người nằm thở dốc, mồ hôi hòa quyện trên ga giường trắng tinh giờ đã ướt nhẹp.
Huy hôn lên trán Nhi, giọng mệt mỏi nhưng hạnh phúc lạ lùng: “Anh xin lỗi… anh không biết sao mình lại thích nghe những chuyện đó… nhưng em kể hay và thật quá… anh sướng nhất đời…”
Nhi nằm trong lòng Huy, nước mắt lăn dài trên má. Cô vuốt tóc cậu, giọng thì thầm:
“Em… em chỉ kể tưởng tượng thôi… để anh sướng… em chỉ yêu anh…”
Nhưng trong đầu Nhi, mọi chi tiết cô vừa kể đều là sự thật. Cô đã thực sự quỳ ngậm cặc Bác sĩ Quân, đã thực sự sục cu cho Vinh, đã thực sự bị lão Đức đụ trong nhà vệ sinh. Và cô nhận ra: mình không chỉ cam chịu nữa. Cô đang nghiện. Nghiện cảm giác bị hạ nhục giữa chốn y tế sạch sẽ, nghiện việc kể lại những chuyện ấy để Huy đạt cực khoái.
Huy ôm chặt Nhi, mắt nhìn trần nhà. Cậu biết rõ những câu chuyện “tưởng tượng” ấy không hoàn toàn là tưởng tượng. Cậu đã ráp nối được quá nhiều dấu vết để chứng minh. Nhưng thay vì đau đớn, cậu lại cảm thấy một khoái cảm bệnh hoạn lan tỏa. Nỗi đau bị cắm sừng đã trở thành ma túy của cậu.
Căn hộ nhỏ vẫn yên bình. Ga giường trắng tinh giờ nhuộm đầy nước dâm và tinh dịch. Nhưng mùi tình dục nồng nặc vẫn lan tỏa – dấu vết của sự tha hóa đang lan từ bệnh viện về đến chính ngôi nhà của họ.

CHATBOX