https://zing4u.top/
Bạn gái làm điều dưỡng bị cả bệnh viện đụ
48

Chương 6:

Phòng thay đồ nhân viên nam khoa Nội của Bệnh viện Thượng Uyển lúc bốn giờ chiều vẫn im ắng như một nhà xác. Ánh đèn LED trắng lạnh chiếu xuống những chiếc tủ sắt sơn trắng bóng, sàn gạch men sáng loáng phản chiếu hình ảnh những chiếc blouse trắng treo ngay ngắn. Không một vết bụi, không một tiếng động ngoài tiếng máy điều hòa chạy êm ru. Đây là nơi chỉ dành cho bác sĩ và thực tập sinh – sạch sẽ, vô trùng, đúng chuẩn bệnh viện VIP.

Nguyễn Quang Huy đang đứng trước tủ đồ của mình, tay cầm chiếc áo blouse thực tập hơi nhàu vì ca trực dài. Cậu vừa thay đồ xong, định về nhà thì mắt vô tình liếc sang dãy tủ nữ bên kia. Tủ của Yến Nhi – tủ số 17 – hơi hé mở. Một góc vải trắng nhỏ xíu lòi ra ngoài, như thể ai đó vội vàng nhét vào nhưng không kịp đóng tủ.

Huy dừng lại. Tim cậu đập mạnh. Cậu biết rõ Nhi hôm nay đi thăm khám cùng Bác sĩ Quân suốt ca chiều. Cậu cũng biết Nhi hay quên đóng tủ vì mệt. Nhưng hôm nay, một linh cảm lạ lùng khiến cậu bước sang.

Cậu kéo nhẹ cánh tủ. Chiếc quần lót ren trắng của Nhi rơi xuống sàn với tiếng “phịch” rất khẽ.

Huy cúi xuống nhặt. Vải ren mỏng, còn ẩm. Cậu siết chặt trong lòng bàn tay. Mùi quen thuộc xộc lên – mùi nước dâm của Nhi, mùi tinh dịch nam giới tanh nồng, và mùi gel y tế cao cấp. Một vết ướt lớn ở phần đáy quần lót, lẫn với những vệt trắng đục khô cứng – tinh dịch. Không phải tinh dịch của cậu. Màu sắc, độ đặc, và mùi đều khác hẳn.

Cậu ngồi phịch xuống ghế dài trong phòng thay đồ. Tay run run lật chiếc quần lót ra. Bên trong còn dính một sợi dây mỏng – dây của quả trứng rung. Cậu nhận ra ngay: đây là loại trứng rung y tế mà Bác sĩ Quân từng khoe với đồng nghiệp nam trong một buổi cà phê khoa.

Mọi thứ đổ ập xuống như một cơn lũ.

Những câu chuyện “tưởng tượng” của Nhi trong những đêm ân ái ùa về, rõ mồn một, chi tiết đến từng centimet.

“Em tưởng tượng lão Quân ép em quỳ trong phòng trực… ngậm cặc lão… cặc lão to lắm anh ạ…”

“Thiếu gia Vinh bắt em sục cu… tinh dịch bắn đầy tay em…”

“Lão già Đức ép em vào nhà vệ sinh nam… bắt em cầm cu lão đái… rồi đè em lên bồn rửa mặt…”

“Khách VIP trong phòng lấy mẫu… em bú cặc hắn đến nuốt tinh…”

Và đêm qua, sau khi Nhi về từ ca trực:

“Em bị hai bác sĩ mặc blouse trắng đụ tập thể… một cái lồn, một cái đít… tinh dịch tràn đầy hai lỗ…”

Huy siết chặt chiếc quần lót trong tay. Mắt cậu đỏ hoe. Là bác sĩ, cậu có tư duy logic sắc bén. Cậu đã xâu chuỗi mọi thứ từ lâu: mùi lạ trên người Nhi, vết bầm tím trên ngực và mông mà Nhi cố che bằng kem nền, giờ giấc sai lệch, những lần Nhi “đi thăm khám VIP” và về với đôi chân run rẩy, quần scrubs ướt sũng ở đũng.

Tất cả không phải tưởng tượng.

Tất cả là sự thật.

Nhi – người con gái cậu yêu nhất, người cậu mơ về một đám cưới giản dị ở quận 7 – đã bị đụ. Bị ép buộc. Bị dùng như đồ chơi tình dục của Trưởng khoa, của bệnh nhân VIP, của khách lấy mẫu tinh dịch, của cả hai trưởng khoa cùng lúc. Chiếc quần lót này là bằng chứng không thể chối cãi.

Huy gục đầu xuống hai tay. Nước mắt rơi lã chã xuống sàn gạch men trắng tinh. Cậu khóc không thành tiếng. Đau. Nhục. Ghen tuông. Cậu tưởng tượng Nhi quỳ trước Bác sĩ Quân, miệng ngậm đầy cặc lão già. Cậu tưởng tượng Nhi bị thiếu gia Vinh bắn tinh đầy tay. Cậu tưởng tượng Nhi bị lão già Đức đè lên bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh nam, cặp mông trắng nõn rung lên từng nhịp “bốp bốp”.

Đau đến mức cậu không thở nổi.

Nhưng con cặc trong quần scrubs của Huy lại cứng ngắc đến đau đớn.

Cậu ghét bản thân. Ghét vì mình hèn nhát – không dám đối chất, không dám mất việc, không dám mất Nhi. Ghét vì chính nỗi đau này lại khiến cậu sướng. Huy kéo khóa quần, thả con cặc cứng ngắc ra ngoài. Nó giật giật trong lòng bàn tay, đầu khấc đỏ au, tiết dịch nhờn trong suốt.

Cậu nắm chặt, sục chậm rãi. Nước mắt vẫn rơi.

“Em… em thật sự bị lão Quân đụ à…” Huy thì thầm, giọng khàn đặc. Tay sục nhanh hơn. “Lão ép em quỳ… ngậm cặc lão… em khóc nhưng vẫn bú… đúng không?”

Hình ảnh Nhi quỳ trong phòng trực trắng toát hiện ra rõ ràng. Huy sục mạnh, ngón cái xoa đầu khấc.

“Rồi… thiếu gia Vinh… em dùng tay sục cho hắn… tinh dịch bắn đầy tay em… em lau bằng khăn giấy bệnh viện… trong khi bệnh nhân khác đang nằm cạnh…”

Huy thở hổn hển. Tay sục dồn dập. Con cặc giật mạnh trong lòng bàn tay.

“Và lão già Đức… trong nhà vệ sinh nam… em cầm cu lão đái… nước tiểu văng vào tay em… rồi lão đè em lên bồn rửa… đụ em từ phía sau… em rên sướng…”

Huy cong người, mắt nhắm nghiền. Nước mắt vẫn rơi, nhưng khoái cảm dâng trào không thể kìm. Cậu tưởng tượng Nhi bị hai bác sĩ mặc blouse trắng đụ tập thể: một con cặc trong lồn, một con cặc trong đít, tinh dịch tràn ra hai lỗ, chảy dài xuống sàn gỗ phòng nghỉ.

“Em… em là đĩ của bệnh viện… là lồn công cộng… em nghiện rồi… đúng không Nhi…”

Huy sục điên cuồng. Tiếng “sột soạt” vang lên trong phòng thay đồ im lìm. Cậu gầm lên khẽ, toàn thân run lên bần bật. Tinh dịch của cậu phun ra từng tia dày đặc, bắn vào sàn gạch men trắng tinh, lẫn với nước mắt rơi xuống.

Cực khoái mạnh đến mức cậu phải cắn môi đến chảy máu.

Huy ngồi đó, thở dốc, con cặc vẫn còn giật giật trong tay. Chiếc quần lót của Nhi nằm bên cạnh, ướt nhẹp tinh dịch của lão già và nước dâm của chính vợ tương lai cậu.

Cậu biết chắc chắn 100%. Không còn nghi ngờ. Không còn tự lừa dối.

Nhưng cậu không giận Nhi. Cậu không muốn mất cô. Cậu chỉ muốn… tiếp tục nghe cô kể. Tiếp tục tưởng tượng. Tiếp tục dùng chính nỗi đau bị cắm sừng này để đạt cực khoái.

Huy lau sạch sàn bằng khăn giấy y tế, nhét chiếc quần lót vào túi áo blouse của mình. Cậu sẽ đưa nó về nhà. Sẽ giấu Nhi. Và tối nay, khi nằm trên giường, cậu sẽ hỏi cô kể lại – lần này không còn là “tưởng tượng”.

Cậu đứng dậy, chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn. Trông Huy vẫn là bác sĩ thực tập hiền lành, kính cận, gương mặt thông minh. Không ai biết cậu vừa khóc, vừa sục cặc trong phòng thay đồ trắng toát.

Bệnh viện Thượng Uyển vẫn sáng đèn. Hành lang vẫn vô trùng. Nhưng trong túi áo blouse của Huy, chiếc quần lót dính đầy tinh dịch của người khác đang nằm đó – bằng chứng rõ ràng nhất của sự thật lõa thể.

Và Huy… cậu đã chính thức chấp nhận thân phận. Kẻ bị cắm sừng. Kẻ nghiện nỗi đau.

Phòng VIP 305 của Bệnh viện Thượng Uyển lúc bốn giờ rưỡi chiều vẫn ngập tràn ánh sáng trắng dịu từ hệ thống đèn LED y tế. Không gian rộng rãi như một suite khách sạn, giường bệnh nhân điều khiển điện bọc ga trắng tinh khuyết, máy theo dõi nhịp tim kêu bip bip đều đặn, và mùi tinh dầu lavender cao cấp phả ra từ máy khuếch tán. Tất cả đều sạch sẽ, vô trùng, sang trọng – đúng chuẩn nơi chỉ dành cho những bệnh nhân chi trả hàng trăm triệu mỗi tháng.

Yến Nhi đẩy xe dụng cụ vào phòng để thay băng và đo dấu hiệu sinh tồn cho bệnh nhân Hoàng Văn Cường, 55 tuổi, nằm viện dài ngày vì biến chứng sau phẫu thuật dạ dày. Ông Cường là chủ một chuỗi nhà hàng lớn, thân hình vẫn còn lực lưỡng dù đang ốm yếu, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh, đầy dục vọng.

Hôm nay ông không nằm một mình. Bên cạnh giường là người em trai – Hoàng Văn Hùng, bốn mươi tám tuổi, cũng là doanh nhân, cao lớn hơn anh trai, tóc cắt ngắn, thân hình lực lưỡng từ việc tập gym thường xuyên. Hùng lên thăm anh trai hàng ngày, và cả hai anh em đã nhận ra sự thay đổi rõ rệt của cô điều dưỡng xinh đẹp trong hai tuần qua.

Nhi cúi xuống đo huyết áp cho ông Cường. Chiếc blouse trắng hôm nay hơi chật, hai nút trên cùng lỏng lẻo để lộ đường cong ngực căng tròn. Khi cô nghiêng người, mùi nước hoa nam đắt tiền từ hai anh em thoang thoảng khiến cô rùng mình – ký ức về những lần bị đụ vẫn còn nóng hổi.

Ông Cường mỉm cười, tay “vô tình” chạm vào đùi Nhi.

“Điều dưỡng Nhi hôm nay đẹp quá. Da dẻ hồng hào, mắt long lanh. Có phải đang… vui vẻ gì không?”

Hùng đứng bên cạnh, cười khẩy, giọng trầm thấp:

“Anh, em thấy rõ rồi. Mấy hôm nay em ấy đi thăm khám với Trưởng khoa Quân và mấy thằng bác sĩ khác, về phòng là chân run lẩy bẩy. Hôm qua em ấy còn vào phòng lấy mẫu tinh dịch. Anh nghĩ sao?”

Nhi cứng đờ. Cô cố rút tay lại nhưng ông Cường nắm chặt cổ tay cô, kéo sát lại gần giường. Hùng nhanh tay khóa cửa phòng VIP bằng remote bệnh nhân, tiếng “cách” vang lên khô khốc trong không gian trắng toát.

“Em đừng giả vờ,” Hùng thì thầm, mắt dán chặt vào ngực Nhi. “Hai anh em nằm đây hai tháng, nhìn ra hết. Em không phải kiểu điều dưỡng trong sáng nữa. Em là… hàng chung của khu VIP đúng không? Lão Quân, thằng Vinh phòng 302, lão già Đức… tất cả đều dùng em rồi.”

Nhi tái mét. Nước mắt cô lăn dài. “Hai anh… em xin anh… đừng nói lớn… em sẽ mất việc… Huy…”

Ông Cường cười man rợ, tay luồn dưới blouse Nhi, bóp mạnh bộ ngực qua lớp ren.

“Mất việc? Hay là mất luôn giấy phép hành nghề của thằng Huy? Tụi anh chỉ cần gọi điện cho Giám đốc phàn nàn một cái thôi. Hoặc… em phục vụ tụi anh ngay bây giờ, trên giường này.”

Hùng đã kéo khóa quần tây, thả con cặc ra ngoài. Nó to lớn, gân guốc, đầu khấc tím sẫm, đang cương cứng hoàn toàn. Ông Cường cũng kéo chăn bệnh nhân xuống, để lộ con cặc già nua nhưng vẫn cứng ngắc của mình.

Nhi quỳ xuống giữa hai anh em. Cô biết rõ không có lối thoát. Nhưng lần này, cơ thể cô không còn run vì sợ thuần túy. Một phần trong cô – phần đã nghiện cảm giác bị phơi bày giữa bệnh viện sạch sẽ – lại nóng ran.

“Em… em làm ạ…” Giọng Nhi khàn đặc.

Hai anh em không chờ. Ông Cường kéo Nhi lên giường, nằm ngửa, kéo quần scrubs và quần lót tụt xuống một phát. Hùng thì đứng cạnh giường, dí con cặc vào miệng Nhi.

“Bú đi. Nhanh. Anh em tao không có nhiều thời gian.”

Nhi há miệng ngậm lấy con cặc Hùng, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu khấc. Tiếng “chụt chụt” vang lên trong phòng VIP im lìm. Ông Cường nằm dưới, dí con cặc vào lồn Nhi, đẩy một phát sâu. Hai anh em nhịp nhàng ngay trên giường bệnh nhân trắng tinh.

“Bốp… bốp… bốp…”

Tiếng da thịt đập vào nhau dồn dập, vội vã, hoang dại. Ông Cường nhấp hông từ dưới lên, từng cú dập sâu chạm tử cung. Hùng ấn hông, đụ miệng Nhi mạnh đến mức nước miếng chảy dài xuống cằm cô, nhỏ giọt lên ga giường trắng tinh.

“Em bú giỏi thật… lồn em cũng chặt… hai anh em dùng chung một con đĩ điều dưỡng…” Hùng rên khẽ.

Nhi rên rỉ trong họng, âm đạo siết chặt con cặc ông Cường. Nước dâm tuôn ra ướt đẫm ga giường. Cô bị kẹp giữa hai anh em, một cặc trong lồn, một cặc trong miệng, trên chính giường bệnh viện sang trọng. Máy theo dõi nhịp tim bip bip nhanh hơn vì nhịp tim Nhi tăng vọt.

Ông Cường bóp mạnh hai vú Nhi, kéo núm vú dài ra:

“Nhìn em kìa… bị tụi anh đụ ngay trên giường bệnh… lồn em ướt nhẹp… em nghiện bị đụ tập thể rồi phải không?”

Hùng rút cặc ra khỏi miệng Nhi, đổi chỗ. Hùng nằm ngửa, kéo Nhi ngồi lên cưỡi, dí con cặc vào lồn cô. Nhi nhún mạnh, hai vú lắc lư theo nhịp. Ông Cường đứng bên, dí con cặc ướt nước miếng vào miệng cô, nhấp mạnh.

Hai anh em thay phiên nhau, vội vã như tranh thủ thời gian. Tiếng “bốp bốp” vang vọng, ga giường trắng tinh giờ đã nhăn nhúm, ướt nhẹp nước dâm và mồ hôi. Nhi cong người, rên lớn không kìm được:

“Aaa… hai anh… đụ em mạnh nữa… em sướng… em là lồn chung của hai anh… đụ em hoang dại đi…”

Hùng dập mạnh từ dưới, tay bóp mông Nhi tím bầm:

“Em dâm quá… lồn em siết chặt cặc anh… anh ra đây… anh bắn đầy lồn em…”

Ông Cường cũng gầm lên, bắn tinh vào miệng Nhi. Tinh dịch nóng hổi tràn ra, Nhi nuốt ừng ực nhưng vẫn tràn ra khóe miệng, chảy xuống cổ và ngực.

Hùng dập thêm vài chục cú mạnh rồi rút ra, bắn tinh trực tiếp lên bụng và ngực Nhi. Tinh dịch hai anh em trắng đục, đặc quánh, phủ đầy da thịt Nhi, nhỏ giọt xuống ga giường trắng tinh.

Cả ba thở dốc. Nhi nằm bất động trên giường bệnh, quần scrubs tụt đến mắt cá, tinh dịch dính nhớp ngáp khắp người. Hai anh em lau vội con cặc vào ga giường, kéo quần lên, chỉnh lại áo cho ngay ngắn.

Ông Cường vỗ nhẹ má Nhi:

“Giỏi. Mai anh em tao lại thăm. Nhớ mặc quần lót ren mỏng. Hai anh thích đụ em vội trên giường thế này.”

Hùng cười khẩy:

“Và đừng để thằng Huy biết. Dù sao… thằng ấy cũng chỉ là thực tập sinh. Còn em… em giờ là bồn chứa công cộng của khu VIP rồi.”

Hai anh em rời phòng như không có chuyện gì. Nhi nằm đó một lúc, tinh dịch chảy dài từ lồn và miệng xuống ga giường trắng tinh. Cô lau vội, thay ga mới, lau sàn. Nhưng mùi tinh dịch hai anh em vẫn bám riết lấy da thịt cô.

Khi Nhi đẩy xe ra khỏi phòng 305, cô không khóc. Cô chỉ siết chặt đùi, cảm nhận khoái cảm dư âm. Cô đã chính thức trở thành nô lệ của buồng bệnh. Không còn phân biệt bệnh nhân hay người nhà nữa. Cô là đồ chơi tình dục chung của cả khu VIP.

Tối hôm đó, về nhà, Nhi sẽ kể cho Huy nghe – chi tiết hơn bao giờ hết. Và Huy sẽ đạt cực khoái mạnh nhất khi nghe vợ tương lai kể lại việc bị hai anh em đụ tập thể ngay trên giường bệnh viện trắng tinh.

<< 1 4 5 6 7 8 10 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Diệu Linh và chuyến xe định mệnh Diệu Linh và chuyến xe định mệnh
Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4) Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4)
NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI
Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5) Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5)
Trả giá thay chồng (update phần 2) Trả giá thay chồng (update phần 2)
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status