Chương 7:
Phòng làm việc của Giám đốc Bệnh viện Thượng Uyển nằm ở tầng cao nhất, một không gian rộng lớn như căn penthouse y tế. Tường kính cường lực trong suốt nhìn ra toàn bộ Sài Gòn lung linh đèn đêm, sàn gỗ óc chó bóng loáng, bàn làm việc lớn bằng gỗ lim nhập khẩu phủ kính trong suốt, ghế da đen cao cấp, và mùi nước hoa nam đắt tiền lẫn với mùi sách y khoa cổ điển. Không một hạt bụi, không một tiếng ồn – chỉ có ánh đèn vàng ấm áp từ đèn bàn và hệ thống máy lọc không khí chạy êm ru, giữ cho căn phòng luôn sạch sẽ, sang trọng, và đầy quyền lực.
Yến Nhi bước vào theo sau Bác sĩ Phạm Minh Quân lúc chín giờ tối. Cô đã được Quân gọi riêng sau ca trực, mặc chiếc blouse trắng mới tinh, không mặc áo ngực, quần scrubs mỏng bên trong. Quả trứng rung vẫn nằm trong túi Quân – ông ta không cần bật nữa, vì cơ thể Nhi đã tự nóng ran từ lúc biết lý do.
Giám đốc Nguyễn Hoàng Phong – 58 tuổi, quyền lực tối thượng của bệnh viện – đang ngồi sau bàn làm việc lớn. Ông cao lớn, tóc bạc hai bên thái dương, khuôn mặt vuông vức toát lên vẻ uy nghiêm của người nắm cả hệ thống y tế VIP trong tay. Chiếc vest đen sang trọng thay vì blouse trắng, nhưng ánh mắt ông ta khi nhìn Nhi lại sắc lạnh và thèm khát như một con thú săn mồi già.
Quân đóng cửa, khóa lại, giọng trầm ấm:
“Giám đốc Phong, em dẫn ‘lễ vật’ đến rồi ạ. Điều dưỡng Yến Nhi – người em đã nhắc. Đổi lại việc thực tập sinh Nguyễn Quang Huy được nhận chính thức vào khoa Nội tuần sau, với giấy phép hành nghề đầy đủ và hợp đồng lâu dài.”
Giám đốc Phong mỉm cười, tựa lưng vào ghế da, mắt không rời khỏi đường cong ngực Nhi dưới lớp blouse.
“Quân, mày biết gu tao thật đó. Nghe nói con bé này… đã được ‘huấn luyện’ khá tốt. Đúng không, Nhi?”
Nhi cúi đầu, giọng run nhưng kiên quyết:
“Dạ… em sẵn sàng ạ. Chỉ cần… Huy được nhận vào bệnh viện chính thức.”
Cô biết rõ đây là cái giá. Cái giá để Huy có tương lai, để hai người có thể cưới nhau, mua nhà, sinh con. Nhưng sâu thẳm, Nhi cũng biết: cơ thể cô không còn run vì sợ nữa. Nó run vì mong chờ. Vì nghiện cảm giác bị dùng như món quà, bị phơi bày trên bàn làm việc quyền lực nhất bệnh viện.
Quân cười khẩy, vỗ vai Nhi:
“Em cởi hết ra. Nằm ngửa lên bàn làm việc của Giám đốc. Banh rộng hai chân. Để ngài ấy ‘kiểm tra’.”
Nhi cởi blouse từng nút một, để lộ bộ ngực D-cup căng tròn, núm vú hồng hào đã cứng ngắc. Rồi cô kéo quần scrubs và quần lót tụt xuống, bước ra khỏi chúng. Hoàn toàn trần truồng, da trắng muốt dưới ánh đèn vàng ấm. Cô trèo lên bàn làm việc lớn, nằm ngửa, hai chân banh rộng hết cỡ, gót chân chống vào hai mép bàn kính. Lồn Nhi hồng hào ướt nhẹp, hé mở, nước dâm trong suốt đã chảy dài xuống khe mông.
Giám đốc Phong đứng dậy, đi vòng quanh bàn như đang xem một món đồ chơi cao cấp. Ông ta tháo vest, chỉ còn áo sơ mi trắng, kéo khóa quần tây. Con cặc ông ta bật ra – to lớn kinh dị, dài hơn mười tám centimet, gân guốc, đầu khấc tím sẫm và rất dày, đã tiết dịch nhờn lấp lánh. Ông ta cầm một cây bút ký hợp đồng bằng thép không gỉ trên bàn, dí nhẹ đầu bút vào núm vú Nhi, xoay vòng.
“Khẩu vị của tao nặng đấy, con bé. Tao thích chơi đùa với hàng y tế như em.”
Ông ta dùng cây bút thép lạnh buốt cọ dọc khe lồn Nhi, ấn nhẹ đầu bút vào cửa mình, xoáy nhẹ. Nhi rên khẽ, hông giật nảy. Quân đứng một bên, bật remote quả trứng rung mức thấp, nhét nó vào hậu môn Nhi một phát.
“Buzz…” Tiếng rung trầm thấp vang lên từ trong đít Nhi.
Giám đốc Phong cười lớn, dí con cặc to lớn lên mặt Nhi.
“Ngậm trước đi. Làm ướt cặc tao.”
Nhi há miệng, ngậm lấy đầu khấc khổng lồ. Miệng cô giãn hết cỡ, nước miếng chảy dài. Ông ta nhấp nhẹ hông, đụ miệng cô chậm rãi, sâu dần. Quân thì dùng tay móc lồn Nhi, hai ngón tay xoáy mạnh điểm G.
“Aaa… uuu… chụt… chụt…” Nhi rên trong họng, nước miếng tràn ra, nhỏ giọt xuống bàn kính trong suốt.
Phong rút cặc ra khỏi miệng Nhi, dí thẳng vào lồn cô. Ông ta đẩy một phát mạnh, con cặc khổng lồ chui tuột vào tận tử cung. Nhi cong lưng, miệng há ra rên lớn:
“Aaaah! To… to quá Giám đốc… em rách rồi…”
Phong không thương tiếc. Ông ta nhấp mạnh, từng cú dập sâu, tiếng da thịt “bốp bốp” vang vọng trong phòng làm việc sang trọng. Bàn kính rung lên theo nhịp. Quả trứng rung trong đít Nhi vẫn chạy, tạo cảm giác hai lỗ cùng bị lấp đầy. Quân đứng bên, dí con cặc mình vào miệng Nhi, nhấp nhẹ.
Hai người đàn ông quyền lực nhất bệnh viện – một Trưởng khoa, một Giám đốc – dùng Nhi như món đồ chơi trên bàn làm việc. Phong bóp mạnh hai vú Nhi, véo núm vú tím bầm, vừa đụ vừa nói:
“Em hy sinh vì thằng Huy hả? Hay vì em thích bị đụ? Nói đi… lồn em siết chặt cặc tao thế này… em nghiện rồi phải không?”
Nhi rên rỉ, nước dâm phun ra ướt đẫm bàn kính:
“Em… em nghiện… em là lễ vật… là lồn dâng cho Giám đốc… đụ em mạnh nữa… em muốn Huy có việc… nhưng em cũng sướng… sướng lắm ạaa!”
Phong tăng tốc, dập như máy khoan. Con cặc khổng lồ ra vào dồn dập, chạm tử cung mỗi cú. Quân rút ra khỏi miệng Nhi, đổi sang bóp vú cô, để Phong toàn quyền. Nhi cong người, hai chân giơ cao hơn, banh rộng hết cỡ để Phong đụ sâu hơn.
“Giám đốc… em ra… em ra rồi… aaaah!”
Nhi đạt cực khoái mạnh mẽ, âm đạo co thắt điên cuồng, phun nước dâm nóng hổi bắn tung tóe lên bụng Phong và bàn kính trong suốt. Phong gầm lên, dập thêm vài chục cú mạnh bạo rồi rút ra, bắn tinh trực tiếp lên mặt, ngực và bụng Nhi. Tinh dịch trắng đục, đặc quánh, nóng hổi phun ra từng tia dài, phủ kín da thịt Nhi như một lớp kem nhơ nhuốc.
Quân cũng bắn tinh lên ngực Nhi, hai dòng tinh dịch trộn lẫn, chảy dài xuống bàn kính trắng tinh.
Phong thở dốc, lau con cặc vào đùi Nhi, kéo quần lên, chỉnh vest cho ngay ngắn. Trông ông vẫn là Giám đốc quyền uy, sạch sẽ. Ông ta lấy một phong bì đỏ từ ngăn kéo, ném cho Quân.
“Hợp đồng của thằng Huy ký sẵn. Tuần sau nhận việc chính thức. Còn con bé này… tuần sau tao muốn nó lên đây một mình. Tao có nhiều ‘đồ chơi’ hơn.”
Nhi nằm bất động trên bàn làm việc, tinh dịch dính đầy người, hai chân vẫn banh rộng, nước dâm và tinh dịch nhỏ giọt xuống sàn gỗ óc chó bóng loáng. Cô mỉm cười mệt mỏi, giọng khàn đặc:
“Em… em sẽ lên ạ…”
Quân kéo Nhi xuống, lau sạch cho cô, mặc lại quần áo. Cô bước ra khỏi phòng Giám đốc với đôi chân run rẩy, mùi tinh dịch nồng nặc bám riết dù đã xịt nước hoa y tế.
Căn hộ nhỏ quận 7 lúc mười một giờ mười lăm tối vẫn yên bình như mọi đêm. Ánh đèn ngủ vàng vọt từ phòng khách hắt vào phòng ngủ, chiếu lên ga giường trắng tinh sạch sẽ. Mùi cơm tối còn vương vất – món cá kho mà Huy tự tay làm – hòa lẫn với mùi sữa tắm hoa hồng quen thuộc. Không gian ấm cúng, sạch sẽ, không một hạt bụi, không một tiếng ồn từ bệnh viện.
Nhưng Yến Nhi bước vào nhà với cơ thể vẫn còn run rẩy dư âm từ phòng làm việc Giám đốc. Tinh dịch của Giám đốc Nguyễn Hoàng Phong dù đã lau sạch bằng khăn giấy y tế vẫn như in sâu vào da thịt cô. Cô cố mỉm cười khi Huy đứng dậy từ sofa, nhưng đôi chân vẫn khép chặt vì sợ một giọt tinh dịch nào đó còn sót lại sẽ rơi xuống sàn nhà sạch sẽ.
Huy ôm Nhi từ phía sau, mũi cọ nhẹ vào gáy cô. Cậu ngửi thấy mùi lạ – mùi tinh dịch đàn ông trưởng thành nồng nặc, mùi quyền lực, mùi nước hoa nam đắt tiền của Giám đốc. Cậu siết chặt vòng tay, tim đập thình thịch. Cậu đã biết. Từ chiếc quần lót rơi trong tủ đồ, từ những câu chuyện “tưởng tượng” ngày càng chi tiết, từ ánh mắt né tránh của Nhi những đêm gần đây.
“Em… hôm nay ca muộn lắm hả?” Huy thì thầm, giọng khàn đặc.
Nhi quay lại, hôn Huy say đắm để che giấu. Nhưng Huy không để cô thoát. Cậu bế Nhi thẳng vào phòng ngủ, đặt cô xuống giường, cởi phăng quần áo cô ra từng lớp một. Chiếc blouse trắng bệnh viện rơi xuống sàn, để lộ bộ ngực D-cup vẫn còn tím bầm vì bị Giám đốc bóp mạnh. Huy cúi xuống, liếm láp núm vú, tay luồn xuống âm hộ vẫn còn ướt nhẹp và hơi sưng.
“Anh… anh thèm em…” Huy rên rỉ, giọng run run.
Nhi không cưỡng lại. Cô để Huy cởi hết quần áo mình, nằm ngửa, hai chân dang rộng. Huy quỳ giữa hai chân cô, liếm láp âm hộ hồng hào, lưỡi xoáy sâu, hút mạnh nước dâm lẫn chút tinh dịch còn sót của Giám đốc. Nhi cong lưng, tay bấu tóc Huy, rên khẽ:
“Aaah… anh Huy… liếm mạnh nữa đi…”
Huy liếm nhanh hơn, hai ngón tay móc điểm G. Nhưng cậu đột ngột dừng lại, mắt nhìn sâu vào mắt Nhi, giọng khàn đặc đầy khao khát và đau đớn:
“Hôm nay… em lên phòng Giám đốc phải không? Thằng Giám đốc Phong… nó đụ em rồi đúng không?”
Nhi cứng người. Nước mắt cô trào ra ngay lập tức. Cô lắc đầu yếu ớt, nhưng Huy đã dí con cặc cứng ngắc vào cửa mình cô, đẩy một phát sâu.
“Đừng chối… anh biết hết rồi. Kể anh nghe đi… anh muốn nghe… anh sướng lắm…”
Huy nhấp nhẹ, con cặc cọ vào điểm G khiến Nhi rên khẽ. Cậu siết chặt hông cô, giọng van xin xen lẫn điên cuồng:
“Kể đi Nhi… thằng Giám đốc đụ em có sướng bằng anh không? Cặc nó to bao nhiêu? Nó đụ em như thế nào? Kể chi tiết… anh xin em…”
Nhi khóc nức nở. Nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống ga giường trắng tinh. Nhưng cơ thể cô phản bội – âm đạo siết chặt con cặc Huy, nước dâm tuôn ra ướt đẫm. Cô đã không còn sức chối nữa. Cô hít sâu, giọng run rẩy nhưng dần dâm đãng:
“Anh… anh muốn nghe thật hả? Em… em không chối nữa… Hôm nay Bác sĩ Quân dẫn em lên phòng Giám đốc… để đổi lấy việc anh được nhận chính thức… Em phải nằm ngửa trên bàn làm việc của ông ấy… banh rộng hai chân…”
Huy gầm lên khoái trá, nhấp mạnh một cú sâu. “Tiếp đi… chi tiết hơn…”
Nhi siết chặt vai Huy, hông nhấp theo nhịp, nước mắt vẫn rơi nhưng giọng càng lúc càng say mê:
“Con cặc của Giám đốc… to kinh khủng anh ạ… dài hơn anh gần năm phân, dày gấp đôi… đầu khấc tím sẫm, gân guốc… ông ấy dí vào miệng em trước… em ngậm không hết… phải há miệng hết cỡ… nước miếng em chảy dài xuống cằm… rồi ông ấy đụ em thật… một phát sâu tận tử cung… em đau nhưng sướng… mỗi cú nhấp mạnh bạo như máy khoan… bàn làm việc rung lên… em rên không ngừng…”
Huy dập điên cuồng, tiếng da thịt “bốp bốp” vang lên chát chúa trong phòng ngủ sạch sẽ. Cậu thở hổn hển: “Rồi sao? Ông ấy có bóp vú em không? Có nói gì không?”
Nhi cong lưng, móng tay cào lưng Huy, giọng lạc đi vì khoái cảm:
“Ông ấy bóp vú em tím bầm… véo núm vú như vặn vòi nước… ông ấy nói ‘Tao thích chơi đùa với hàng y tế như mày’… rồi Bác sĩ Quân nhét trứng rung vào đít em… hai lỗ cùng lúc… em bị đụ như con đĩ… em ra liên tục… nước dâm bắn tung tóe lên bàn kính trong suốt của ông ấy…”
Huy siết chặt hông Nhi, dập mạnh đến mức giường ken két. Cậu gầm lên: “Em dâm quá… em kể tiếp đi… tinh dịch ông ấy bắn đâu? Nóng không? Nhiều không?”
Nhi khóc nhưng hông nhún theo nhịp, hoàn toàn đắm chìm:
“Ông ấy rút ra… bắn tinh lên mặt em… lên ngực… lên bụng… tinh dịch nóng hổi, đặc quánh, trắng đục… bắn từng tia dài… tràn đầy người em… em nằm đó… tinh dịch chảy xuống bàn kính… xuống sàn gỗ… em là lễ vật dâng cho Giám đốc… em sướng… em nghiện… anh ơi… em là đĩ của bệnh viện…”
Huy không kìm nổi. Cậu dập điên cuồng, từng cú mạnh bạo, sâu tận cùng. Nỗi đau bị cắm sừng, nỗi nhục khi nghe vợ kể chi tiết bị Giám đốc đụ, bị dùng như món quà đổi lấy công việc của mình – tất cả biến thành khoái cảm tột độ. Cậu gầm lên:
“Em… em là lồn công cộng… là đĩ chốn y tế… anh sướng… anh sướng nhất đời… anh yêu em… anh thích em bị đụ…”
Nhi cũng lên đỉnh cùng lúc. Cô siết chặt Huy, âm đạo co thắt mạnh mẽ, phun nước dâm nóng hổi. Hai người cùng gầm lên trong nước mắt và mồ hôi. Huy bắn tinh mạnh bạo chưa từng có, từng tia dày đặc, nóng bỏng, đầy ắp tử cung Nhi. Cực khoái kéo dài đến mức cả hai run lên bần bật, nước mắt hòa lẫn.
Họ nằm thở dốc, Huy vẫn còn ngập trong lồn Nhi đầy tinh dịch. Cậu hôn lên trán cô, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng lạ lùng:
“Anh… anh không giận em… anh biết hết rồi… nhưng anh không muốn mất em… anh nghiện… nghiện nghe em kể… nghiện nỗi đau này…”
Nhi ôm chặt Huy, nước mắt vẫn rơi nhưng cô mỉm cười trong nước mắt:
“Em cũng nghiện… em nghiện bị họ dùng… nhưng em vẫn yêu anh… chúng ta… cùng nhau chịu đựng…”
Huy vuốt tóc Nhi, mắt nhìn trần nhà. Cậu biết rõ: từ nay, không còn “tưởng tượng” nữa. Họ đã tìm thấy sự đồng điệu đen tối. Nỗi đau bị cắm sừng không còn là gánh nặng. Nó là chất kích thích, là sợi dây gắn kết họ theo cách bệnh hoạn nhất.

CHATBOX