https://zing4u.top/
Vào nhầm xóm trọ phần 1
4.78K

– Ấy ngu gì lại không ăn, thôi giờ ăn cơm đã anh, em nấu xong rồi. Lát gọi thêm mấy đứa kia sang ăn cho vui. – My nói.

 

– Ừ em, để anh giúp dọn cơm. – Nó đứng lên cùng với My và Phương dọn cơm ra.

Buổi trưa chỉ có My, Phương với nó ăn, chị Quỳnh luôn ăn ở cơ quan, chỉ có tối mới ăn chung với mọi người. Nó chợt nhớ ra hôm chị đi du lịch rồi mà.

Ăn cơm xong My gọi Lan với Mai ở gần đó sang ăn chung những thứ nó mua về. Tuy học cùng trường nhưng Lan với Mai một lớp, còn My với Phương một lớp khác. Nó cũng ít nói chuyện với Lan và Mai, hai cô bé ấy nhìn xinh đẹp cao sang hơn My với Phương.

– Ai mua cho bọn mày vậy, bọn tao được ăn ké à. – Lan nói với My.

– Anh Văn mua, bạn bè lại không gọi nhau à. – My nói.

– Anh Văn lại có ý với cô nào à, bọn em còn bé lắm anh ơi. – Mai lên tiếng trêu nó.

– Anh có làm gì đâu. Thôi anh về ngủ cho bọn em nói chuyện tự nhiên. – Nó chuồn trước, dù không phải ngại gì nhưng một mình nó với bốn cô gái là điều không nên.

Về tới phòng nó vẫn thấy bốn cô bé buôn chuyện như pháo rang, nó nghĩ sao ở đây không thêm một hai thằng con trai nữa có phải tốt không. Anh Hiếu thì đã có chị Trang, một anh nữa thì cũng ở cùng người yêu. Mình nó độc thân chống trọi với bốn cô bé, lại thêm bà chị Quỳnh lắm điều nữa làm sao có cơ hội thắng được.

Nó dần dần để ý My hơn, cô bé không xinh nhưng nói chuyện nhẹ nhàng, tính cách cũng thùy mị hơn những cô gái khác. Mới có mấy ngày mà nó đã xác định được đối tượng để tán rồi. Đối với nó dù ở đâu thì cũng không thể thiếu con gái được, cuộc sống mà không có con gái buồn lắm. Một năm nó ở nhà lông bông cùng đám bạn chơi bời đi tán tỉnh gái ở quê cũng cho nó ít nhiều kinh nghiệm.

Tối khi đang cùng với My chuẩn bị nấu cơm thì chị Quỳnh về, xe chị thấy để nhiều đồ lỉnh kỉnh lắm. Nó thấy vậy ra đỡ cho chị.

– Chị đi chơi vui không, trông có vẻ mệt mỏi nhỉ. – Vừa đỡ giúp chị nó vừa hỏi.

– A chị Quỳnh về, vậy là có quà rồi. – My reo lên.

– Ừ, mệt muốn chết đây, giúp chị mang hết thứ này vào nhé. – Chị Quỳnh nói xong phi luôn vào phòng nằm vật ra.

– Ơ cái chị này chẳng giữ ý gì cả, em con trai đấy nhé. – Nó đặt đồ vào phòng chị rồi nói.

– Tui mệt thì tui nằm không được hử. Thôi nay mệt không tranh cãi với nhóc đâu. – Chị Quỳnh nói vẻ mệt mỏi.

– Hôm nay chị Quỳnh hiền lạ, thôi anh ra giúp em nấu cơm tiếp đi. Để em xem chị Quỳnh thế nào. – My nói với nó.

Nó quay về phòng My nấu cơm tiếp, gọi là nấu chứ thực ra là trông bếp ga thôi, chứ nó nấu ăn rất kém. My chế biến với nấu nướng hết rồi. Phương lúc nãy đi tắm, tắm xong cô bé chui tót vào phòng chị Quỳnh hỏi han nói chuyện với My. Nó thấy đây như một gia đình nhỏ vậy, mọi người đối xử thật tốt với nhau.

Bữa cơm tối diễn ra mà không có chị Quỳnh, chị mệt không muốn ăn. Trong lúc ăn My nói với nó là nhờ nó lát ra đầu đường mua bát cháo cho chị Quỳnh, nó vui vẻ đồng ý. Ăn xong nó đi bộ ra đầu ngõ mua cháo cho chị, nó nghĩ bà Quỳnh này trông cao ráo khỏe mạnh vậy mà đi có một ngày về đã như người ốm rồi.

Nó mua xong về đưa cho My mang sang cho chị Quỳnh rồi về phòng ngồi hút thuốc. Một lúc sau thì My hốt hoảng chạy sang phòng nó.

– Anh Văn ơi chị Quỳnh sốt cao quá, chị ấy cũng không ăn được gì. Phải làm sao bây giờ anh, Phương đang trông chị – My nói với giọng lo lắng.

– Để anh sang xem. – Nó theo My sang phòng chị Quỳnh.

Bên phòng chị Quỳnh thì Phương đang lấy khăn mặt ướt chờm mát cho chị, gương mặt chị phờ phạc, mắt nhắm nghiền. Nó đưa tay sờ chán thấy nóng dan, nó cảm thấy không ổn, chắc phải cho chị đi bệnh viện.

– Giờ My sang gọi anh Hiếu chị Trang đi, phải đưa chị Quỳnh đi bệnh viện, chứ để thế này anh sợ nguy hiểm. – Nó nói với My.

– Vâng anh, bọn em cũng nghĩ phải cho chị đi bệnh viện. – My nói rồi chạy ra cửa.

– Quỳnh nó sao vậy, sốt cao lắm à. – Chị Trang vừa hớt hải chạy vào phòng vừa hỏi.

– Vâng chị, chị Quỳnh còn không ăn được gì từ lúc về, cứ nằm mê mệt suốt. – Phương nói.

– Cho đi bệnh viện luôn thôi, giờ anh với Văn lấy xe chở Quỳnh vào bệnh viện, Trang với mọi người đi sau, chuẩn bị ít đồ mang vào nhé. – Anh Hiếu vừa sang thấy tình hình là phân công luôn.

– Để em đắt xe ra, anh bế chị ra nhé. – Nó nói rồi đắt xe chị Quỳnh ra. Vì anh Hiếu rất cao to, bế chị Quỳnh mới dễ dàng được.

Anh Hiếu bế chị Quỳnh ra ngồi giữ đằng sau, nó kéo ga đi theo sự chỉ dẫn đường của anh Hiếu. Nó đi nhanh nhẹn có thể, một lát đã tới khoa cấp cứu của bệnh viện. Nó đi gửi xe còn anh Hiếu bế chị Quỳnh vào trong.

Khi nó quay vào thì chị Quỳnh đang nằm trên giường bệnh được bác sĩ thăm khám. Anh Hiếu đang gọi điện cho chị Trang dặn mang một vật dụng cần thiết vào. Sau khi bác sĩ khám xong thì cho chị Quỳnh truyền nước. Nó với anh Hiếu cứ đi ra đi vào đứng ngồi không yên. Tuy mới biết chị Quỳnh nhưng nó vẫn thấy lo lắng cho chị như là thân nhau lâu rồi vậy.

– Quỳnh thế nào rồi anh. – Chị Trang với My đột ngột xuất hiện, tay mang theo lỉnh kỉnh đồ.

– Giờ đang truyền nước em à, chắc đêm nay phải ở lại đây rồi, anh tính mọi người phải phân công nhau trông Quỳnh. – Anh Hiếu nói.

– Anh chị mai phải đi làm, em thì chưa phải học, để em trông chị cho. Chỉ có điều em là con trai hơi bất tiện. – Nó nói.

– Em có thể xin nghỉ học được, chứ anh chị đi làm nghỉ sao được, để em trông chị Quỳnh. – My nói.

– Vậy thế này đi, anh với Trang sẽ trông trước hai em về ngủ đi, tới nửa đêm Văn với My vào thay, dù sao có hai người trông vẫn hơn. Mà phải giữ sức phòng trường hợp Quỳnh nó nằm lâu. – Anh Hiếu suy nghĩ một lát rồi nói.

– Vâng vậy cũng hợp lý, giờ em chở My về nghỉ ngơi, đêm em với My vào. – Nó nói, nó thấy anh Hiếu suy nghĩ rất chín chắn, nó chỉ cần theo sự sắp xếp của anh.

Nó ra lấy xe máy chở My về, trên đường đi My với nó nói chuyện. Nó được My cho biết là gia đình chị Quỳnh vào ở trong Nam hết rồi, mình chị ở ngoài này. Chị Trang với chị Quỳnh là bạn thân của nhau từ hồi đi học. My là họ hàng xa của chị Trang, My với Phương mới quen chị Quỳnh được hai tháng, nhưng chị em quý nhau như ruột thịt vậy. Nó thấy mọi người đối xử với nhau thật tốt.

Về phòng nó cũng không ngủ được, nó không hiểu sao lại thấy lo lắng cho chị Quỳnh, nó vẫn cảm thấy chị Quỳnh tuy bề ngoài dữ dằn hay trêu trọc mọi người nhưng ẩn sau chị có nỗi buồn gì đó mà nó không biết. Có lẽ anh Hiếu với chị Trang biết, thấy hai người khá là nhường nhịn chị Quỳnh.

Nó ra cửa ngồi hút thuốc, nhìn đồng hồ 1h sáng nó lấy điện thoại nhắn tin cho My bảo My vào trông chị Quỳnh với nó. Vừa gửi tin nhắn xong là My đã mở cửa bước ra rồi. Nó lặng lẽ dắt xe để không ảnh hưởng tới những người đang ngủ. Ra xe chờ My ngồi lên nó kéo ga phi đi. My nói với nó là cô bé về không ngủ được. Chỉ đợi nó gọi là đi vào bệnh viện.

Vào tới bệnh viện nó thấy anh Hiếu đang đứng ngoài hành lang hút thuốc, nó ra đứng với anh, còn My vào với chị Trang đang ngồi cạnh giường bệnh.

– Em mới tới ở mà đã phiền em như vậy anh ngại quá, anh dạo này công việc cần tiến độ khó mà xin nghỉ được. – Anh Hiếu nói với nó.

– Anh đừng nói vậy, em tuy mới chỉ quen với mọi người nhưng em coi mọi người như người thân, My, Phương còn nấu cơm cho em ăn nữa. Tình cảm là quan trọng anh à. – Nó nói.

– Ừ em, anh thấy em cũng là người biết trước biết sau, Trang với Quỳnh là bạn thân, anh coi Quỳnh như em gái. Em cố gắng giúp nó nhé, anh cảm ơn em nhiều. – Anh Hiếu nói với nó.

– Anh đừng khách sáo như vậy, thôi anh vào đưa chị Trang về đi, em với My sẽ ở đây trông chị Quỳnh, có gì cần thiết anh em gọi điện. – Nó giục anh Hiếu.

Anh Hiếu với nó hút xong điếu thuốc thì vào trong, anh Hiếu với chị Trang ra về, còn nó với My ở lại trông chị Quỳnh. Chị Trang trước khi về căn dặn My rất kỹ, nó thấy chị Trang rất lo lắng cho chị Quỳnh như không muốn về vậy. Bệnh viện nửa đêm nhưng vẫn nhiều người ra vào.

– Em nằm ngủ chút đi, để anh trông chị Quỳnh cho. Có việc gì cần anh sẽ gọi dậy. Em con gái sức khoẻ không tốt, lại ốm ra đấy thì mệt. – Nó nói với My.

– Thôi em ngồi nói chuyện với anh cho vui. Khi nào mệt quá em sẽ ngủ. – My nói với nó.

– Vậy cũng được, em kể về gia đình em cho anh nghe đi, anh chưa biết gì về gia đình em cả. – Nó nói với My, nó biết My sẽ không ngủ, đành ngồi nói chuyện tới khi nào cô bé mệt thì tự ngủ vậy.

– Nhà em có đông anh chị em lắm, em là thứ hai, chị cả em lấy chồng rồi. Bố mẹ em cũng vất vả nhưng vẫn cố gắng nuôi tất cả chị em ăn học. – My kể với nó.

 

– Em học giỏi vậy là bố mẹ mừng rồi, như anh học dốt giờ phải đi học lấy cái nghề.

– Vâng anh, mỗi người có một sở trường riêng mà, em thấy anh hơn em một tuổi mà chín chắn như người lớn.

– Chắc tại anh không lo học chỉ lo chơi bời nên trải đời hơn bọn em thôi, em có buồn ngủ không ngủ chút đi. – Nó nhìn My với ánh mắt lo lắng nói. Cô bé chạm phải ánh mắt nó liền quay mặt đi nhìn chỗ khác, có lẽ cô bé đang ngại.

– Thôi em vẫn thức được, may mà có anh ở cùng, chứ mình em mà ở đây chắc sợ lắm. – My vừa nói vừa nhìn về phía chị Quỳnh.

– Anh mới quen với em nhưng thấy em là một cô gái tốt, sau chắc anh sẽ nhớ mãi về xóm trọ này. – Nó nói thật lòng mình, nó cảm thấy ra ngoài xã hội gặp những con người xa lạ mà quý mến nhau như thế này thật may mắn.

– Em cũng thấy xóm trọ vui lắm, mọi người lại rất tốt với nhau. Anh hôm nào bắt đầu đi học vậy. – My quay về phía nó hỏi.

– Chắc là vài hôm nữa sẽ đến nhận lớp, anh ra Hà Nội sớm để tìm nhà trọ, ai ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy, tìm vào đúng nơi có em với mọi người ở. – Nó cố tình nhìn thẳng vào mắt cô bé nói, nó muốn tranh thủ tiến gần vào trái tim cô bé.

Đột nhiên chị Quỳnh nói mơ làm nó với My thoáng giật mình. Chị Quỳnh gọi tên ai đó có vẻ như trách móc vậy, nó cảm thấy tội nghiệp cho chị. Không rõ trước kia đã có chuyện gì xảy ra với chị, có lẽ là chuyện buồn rồi.

– Đây là bệnh viện à, sao tui lại vô đây. – Chị Quỳnh mở mắt ra nói giọng lai trong Nam.

– Chị tỉnh rồi à, hôm qua chị sốt cao mê mệt đi, mọi người phải cho chị vào đây. Anh Hiếu với chị Trang mới về nghỉ, em với anh Văn vào thay trông chị. – Bé My kể một hồi cho chị Quỳnh nghe.

– Ừ, cảm ơn mọi người. Cho chị xin cốc nước.

– Nước đây chị. – Nó đưa chị cốc nước, khi chị tỉnh lại nó biết chị sẽ khát nên rót sẵn nước cho chị. Nó với My đỡ chị dậy.

– Cảm ơn Văn. – Chị Quỳnh cầm cốc nước uống, ánh mắt nhìn nó xúc động.

– Đừng khách sạn vậy chị, mọi người như người nhà cả mà. – Nó nói với chị, rồi đỡ cốc nước từ tay chị khi chị uống xong.

– Liệu sau này có bỏ tui mà đi như ai đó không nhỉ. – Chị Quỳnh nói bâng quơ rất khó hiểu.

– Chị yên tâm, bọn em luôn ở bên chị mà. – My an ủi chị.

– Chị có đói không, muốn ăn gì không để em chạy ra mua. – Nó nghĩ chắc chị phải ăn gì đó, từ tối qua chị chưa ăn gì chỉ truyền nước.

– Nói mới thấy đói quá, hai đứa có gì cho tui ăn không, cháo bún phở gì cũng được hết à. – Chị Quỳnh than thở.

– My ở đây với chị, anh ra ngoài xem có gì ăn không, em ăn gì không anh mua luôn cho. – Nó nói với My.

– Thôi anh mua cho chị Quỳnh đi, em không đói. – My trả lời nó.

Nó đi vội ra cửa, loanh quanh một hồi cũng mua được bát cháo nóng, nó mua thêm bắp ngô luộc cho My, nó nghĩ cô bé có lẽ cũng mệt rồi. Chạy vào trong viện, nó đổ cháo ra bát cho nguội rồi đưa My bắp ngô.

– Em ăn ngô đi, ăn xong ngủ chút đi để anh chăm chị Quỳnh, anh thấy em chắc là mệt lắm rồi đấy.

– Phải đấy, em nghỉ đi, sức khỏe em không tốt lắm đâu. Nhóc Văn là con trai sức tốt hơn em nhiều. Không nghe chị là chị không vui đâu. – Chị Quỳnh đồng tình với nó.

– Vâng vậy em nghe mọi người, ăn xong bắp ngô này em sẽ ngủ một chút. Cảm ơn anh Văn mua ngô cho em. – My nói với nó, cô bé có vẻ mệt rồi.

– Không có gì đâu em. Chị Quỳnh ăn cháo này. – Nó đưa bát cháo cho chị.

– Ui, bắt người ốm như tui cầm bát cháo to bự kia á. Có lòng tốt thì xúc cho tui ăn đi mà. – Chị Quỳnh nói giọng ca thán rồi lại nịnh nọt.

Nó thật khó xử, từ bé đã bao giờ phải xúc cho ai ăn đâu. Nó với chị lại không là gì của nhau cả. Nhưng chẳng lẽ lại bỏ mặc chị, nó nhìn xung quanh mọi người đều nghỉ ngơi khá yên tĩnh. Cảm thấy yên tâm không ai nhìn thấy hành động của nó thì nó mới miễn cưỡng xúc cháo cho chị.

Từng thìa cháo được nó thổi qua và đưa vào miệng chị Quỳnh, nó với chị chưa bao giờ mặt nhìn thẳng nhau gần như vậy. Nó nhìn kỹ, chị tuy không xinh nhưng có nét gì đó rất duyên, nét mặt tinh nghịch trẻ con nhìn trẻ hơn nhiều so với tuổi chị. Nếu không biết chắc nhiều người sẽ tưởng chị là sinh viên chứ không phải người đã đi làm.

Một lát nó bắt gặp ánh mắt của chị nhìn nó, nó quay mặt tránh ánh mắt ấy, nó cảm thấy hơi ngại với cái không gian và hành động lúc này. Nhìn về phía My, nó thấy cô bé đã ngủ từ lúc nào, có lẽ là do quá mệt mà thiếp đi. My người nhỏ nhắn, cô bé sức khoẻ có lẽ cũng không được tốt lắm.

– Này nhìn trộm người ta khi ngủ à, có tình cảm rồi sao. – Tiếng khe khẽ phát ra từ phía chi Quỳnh.

– Chị ăn đi, nói linh tinh. – Nó xúc luôn một thìa cháo cuối cùng cho chị.

– Bị nói trúng tim đen rồi phải không, My nó là cô gái tốt. Ai tán được nó là may mắn lắm đấy nha. – Chị Quỳnh nói với giọng khỏe hơn.

– Thôi ăn xong rồi chị uống nước rồi ngủ đi cho khỏe. – Nó đặt cái bát ra chỗ khác rồi lấy nước cho chị.

– Ngủ từ đêm qua tới giờ rồi sao ngủ được nữa. Hay Nhóc Văn kể chuyện gì vui vui cho chị nghe đi. – Chị nói với nó, ánh mắt gương mặt chị như đứa trẻ năn nỉ người lớn cho quà.

– Vậy chị cứ dựa lưng vào gối đi, em kể chị nghe những trò nghịch ngợm hồi em đi học. – Nó nói rồi lấy gối đặt sau lưng chị cho chị dựa vào.

Nó nhớ lại những trò nghịch ngợm hồi là học sinh, như lấy lá cây thị bôi dưới ghế giáo viên, hay lấy sáp bôi hết vào bảng đen. Đủ những trò thú vị mà nó và đám bạn từng làm nó đều kể ra cho chị nghe. Chị nghe nó kể phải lấy tay giữ miệng để tránh phát ra tiếng cười. Một lúc sau thì chị ngủ lúc nào không hay, nó đỡ chị nhè nhẹ nằm xuống. My vẫn ngồi gục đầu vào giường ngủ.

Nó ngồi im nhìn hai cô gái, nó thở dài suy nghĩ và tự hỏi mình, họ có phải là gia đình của nó không? Nó cũng không biết nữa, nó bắt đầu cảm thấy có tình cảm với những con người này. Cứ như vậy trời bắt đầu sáng, mọi người xung quanh đã dậy mua đồ ăn cho bệnh nhân. Nó cứ để im để cho hai cô gái ngủ. Một lúc sau thấy chị Trang với anh Hiếu vào.

– Anh chị tranh thủ ghé qua xem tình hình như thế nào rồi lại phải đi làm, chị Trang mua đồ ăn cho mọi người đây, Quỳnh thế nào rồi em. – Anh Hiếu hỏi nhỏ nó, còn chị Trang lặng lẽ lấy đồ ăn ra để tránh gây tiếng động.

– Chị Quỳnh nửa đêm dậy ăn được một bát cháo anh à, em nghĩ sẽ nhanh khỏi thôi. – Nó trả lời anh Hiếu.

– Em vất vả rồi, thôi đi vệ sinh cá nhân rồi vào ăn sáng. – Anh Hiếu nói với nó.

Lúc này thì My cũng tỉnh ngủ, cô bé tròn mắt nhìn mọi người, rồi chị Trang cũng giục My đi vệ sinh cá nhân còn vào ăn sáng. Nó với My cùng đi với nhau, trên đường My hỏi thăm tình hình lúc cô bé ngủ. Khi hai đứa vào thì chị Quỳnh cũng đã dậy, trông chị khỏe hơn khá nhiều.

– Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ tui nhé. – Chị Quỳnh nói.

– Ơn huệ gì em, mọi người như là người thân vậy, thôi Văn với My ăn sáng đi. Quỳnh thì lát nữa đợi bác sĩ khám xem thế nào đã rồi mới ăn sau. – Anh Hiếu nói với mọi người, nó thấy anh luôn là người suy nghĩ thấu đáo.

Nó với My ngồi ăn sáng, một lúc sau thì anh Hiếu với chị Trang phải đi làm. Nó ra ngoài tiễn anh chị tiện thể hút điếu thuốc cho tỉnh táo, từ hôm qua tới giờ nó chưa được ngủ thấy người mệt mỏi quá. Quay vào trong phòng thì nó thấy bác sĩ bắt đầu đi khám. Sau khi khám xong bác sĩ nói chị Quỳnh theo dõi hết ngày không có vấn đề gì thì có thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi.

– Anh về ngủ chút đi, đêm qua thức cả đêm rồi. – My nói với nó.

– Đúng rồi đấy, Văn về nghỉ đi, chị khỏe hơn nhiều rồi. Trưa Phương nó đi học về vào với chị thì My cũng về ngủ đi. Ở đây đông người cũng không làm gì cả. – Chị Quỳnh nói.

– Vậy em về trước nhé, có gì gọi điện cho em, trưa Phương về lấy xe máy đi ra thì My về nghỉ nhé. – Nó nói với hai chị em rồi đi về. Nó thấy chị Quỳnh đã ổn không cần phải nhiều người ở lại bệnh viện nữa.

Về phòng nó lấy quần áo tắm nhanh rồi lên giường đi ngủ, nó chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Tới khi có tiếng người đập cửa nó mới tỉnh dậy, nhìn đồng hồ trên điện thoại đã 13h chiều rồi. Nó đứng lên ra mở cửa.

– Anh dậy ăn trưa rồi vào ngủ tiếp, em thấy anh ngủ say không muốn gọi nhưng phải ăn chứ không lại ốm. – My đứng ở trước mặt nó nói.

– Ừ, cảm ơn em. Em về từ khi nào vậy. – Nó vừa nói vừa theo chân My sang phòng cô bé.

– Em về được một lúc rồi, Phương nó trông chị Quỳnh trong bệnh viện. Nó về nấu cơm mang vào đấy ăn với chị, em thì về nhà ăn với anh cho vui. – My vừa dọn cơm ra vừa nói với nó.

– Vậy à, thôi ăn nhanh rồi ngủ đi em. Anh thấy em cũng mệt mỏi lắm rồi. – Nó nói rồi nhanh chóng ăn cơm. Hai người ăn trong sự im lặng.

Ăn xong nó bê bát ra rửa, nó bảo My nghỉ ngơi đi. Nói mãi cô bé cũng nghe lời nó đi ngủ. Nó rửa bát xong thì cũng vào phòng nó ngủ, nó đặt báo thức để còn dậy vào bệnh viện thăm chị Quỳnh. 16H chiều nó dậy, nó lặng lẽ đi một mình chứ không gọi My. Cô bé sức khoẻ không tốt bằng nó, nó muốn cô bé được nghỉ ngơi thêm.

<< 1 2 3 4 5 6 38 >>
Cùng chuyên mục
Bạn gái làm điều dưỡng bị cả bệnh viện đụ Bạn gái làm điều dưỡng bị cả bệnh viện đụ
Diệu Linh và chuyến xe định mệnh Diệu Linh và chuyến xe định mệnh
Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4) Loài không thuần khiết – Em vừa 18 (Update Chương 4)
NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI NGÀNH NGHỀ CỦA TÔI
Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5) Tôi yêu chị Sếp của tôi (Update Chương 5)
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status