Bộp… bộp… bộp…Tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên giữa tầng hầm lạnh lẽo. Cha con Trần Đức Hải giật thót mình, vội vã quay ngoắt lại. Đám vệ sĩ bên ngoài vốn dĩ đã bị chúng căn dặn canh gác nghiêm ngặt, tại sao lại có người lọt vào được tận đây?Thế nhưng, khi bóng đen từ cầu thang bước hẳn ra vùng ánh sáng đỏ quạch, nét hoảng hốt trên mặt hai cha con họ Trần nháy mắt biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn cung kính tột độ. Bọn chúng vội vàng thu lại vẻ dâm tà, khúm núm cúi đầu.”Hội… Hội trưởng Tư Đồ! Sao ngài lại đích thân đến đây giờ này?” Trần Đức Hải đổ mồ hôi lạnh, lắp bắp hỏi.Trần Phong cũng vội vã hùa theo, cười nịnh bợ: “Ngài đến mà không báo trước để cha con tôi ra nghênh đón. Đám tay chân bên ngoài thật vô dụng, không nhận ra ngài để thông báo một tiếng.”Nghiêm Bất Vấn trong lớp mặt nạ Tư Đồ Minh Trạch cười khẩy. Tây Minh Hội vốn là một thể, sào huyệt của băng Hắc Hổ này đối với kẻ đứng đầu như lão làm sao có thể giấu giếm? Hắn đã nhẹ nhàng vượt qua đám tay chân bên ngoài, nhàn nhã đứng trong bóng tối thưởng thức trọn vẹn màn ép uống xuân dược vừa rồi.”Không cần trách chúng, là ta muốn tạo bất ngờ,” Nghiêm Bất Vấn dùng chất giọng khàn đục của Tư Đồ Minh Trạch, thong thả bước tới. Ánh mắt giấu sau lớp kính chiếu thẳng vào cơ thể trần truồng đang bị trói trên ghế sắt của Trương Anh.Lúc này, trên chiếc ghế lạnh lẽo, Trương Anh vừa nghe thấy tiếng bước chân người lạ bước vào, trái tim đang tuyệt vọng của cô nữ sinh bỗng đập rộn lên. Có người đến! Có người đến cứu mình rồi!Nàng hé mở đôi mắt đẫm lệ, ngước nhìn bóng dáng uy nghi vừa xuất hiện như một vị cứu tinh. Thế nhưng, tia hy vọng nhỏ nhoi ấy vừa lóe lên chưa được ba giây đã bị dập tắt phũ phàng, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh vụn.”Hội trưởng Tư Đồ”… Kẻ này là đại ca của cha con họ Trần! Bọn chúng cùng một giuộc với nhau!Nước mắt Trương Anh tuôn rơi trong câm lặng. Phép màu không hề xảy ra. Bầu trời của cô nữ sinh mười tám tuổi hoàn toàn sụp đổ, bóng tối của sự tuyệt vọng bóp nghẹt lấy cổ họng nàng, tàn nhẫn và sâu thẳm hơn bao giờ hết.Thấy ánh mắt “Tư Đồ Minh Trạch” dán chặt vào thân thể nõn nà của con mồi, Trần Đức Hải là một con cáo già lọc lõi, lão lập tức hiểu ý, cười bỉ ổi lùi ra sau một bước, nhường chỗ:”Hội trưởng, ngài đến thật đúng lúc. Đây là con em gái của thằng Trương Hổ, vẫn còn là hàng nguyên tem nguyên kiện. Cha con tôi vừa mới cho nó uống chút xuân dược loại mạnh, thuốc sắp phát tác rồi. Nếu ngài không chê, xin mời ngài ‘khai bao’ thưởng thức trước! Cha con tôi đứng bên ngoài hầu hạ ngài.”
“Ồ? Các ngươi có lòng như vậy, ta từ chối thì thật không phải phép,” Nghiêm Bất Vấn cười lớn, bước chậm rãi đến ngay sát chiếc ghế sắt.”Không… đừng mà… đồ súc sinh… cút đi…” Trương Anh liều mạng lắc đầu, hai tay bị xích cọ xát đến bật máu.
Nghiêm Bất Vấn làm ngơ trước sự kháng cự yếu ớt ấy. Hắn vươn đôi bàn tay thô ráp của một lão già, thô lỗ nâng cằm nàng lên, rồi ngang nhiên sờ soạng. Những ngón tay chai sần lướt từ chiếc cổ thon dài, trượt xuống nhào nặn hai bầu ngực thiếu nữ thanh xuân đang căng cứng vì sợ hãi. Hắn véo mạnh đầu nhũ hoa hồng hào, khiến Trương Anh đau đớn ưỡn cong người lên.Bàn tay dơ bẩn tiếp tục trượt xuống chiếc eo thon gọn, rồi luồn thẳng vào giữa hai đùi nàng. Dưới tác dụng của ly xuân dược màu hồng ban nãy, nơi âm đạo chật hẹp, chưa từng có ai chạm vào của nàng đã sớm ướt đẫm. Ngón tay hắn miết nhẹ qua khe lồn nhỏ hẹp, cảm nhận lớp dâm thủy dính dớp đang không ngừng tuôn ra. Ngón tay lão không dừng lại mà tiếp tục xoa lên hòn le nhân lúc ko ai chú ý 1 giọt chất lỏng từ ngón tay hắn thẩm thấu vào cơ thể Trương Anh.
“Chậc chậc… Thật là mọng nước. Quả nhiên là hàng cực phẩm, ta rất thích.” Nghiêm Bất Vấn hít hà ngón tay ướt át của mình, nở một nụ cười cực kỳ dâm đãng và hài lòng.Hai cha con Trần Đức Hải đứng phía sau nhìn thấy cảnh này thì nuốt nước bọt ực ực, ánh mắt đầy ghen tị nhưng vẫn phải cười hùa theo: “Ngài thích là tốt rồi, ngài cứ từ từ mà dùng…”Thế nhưng, chữ “dùng” còn chưa dứt, Nghiêm Bất Vấn đột ngột xoay người lại. Từ trong tay áo, hắn hất mạnh một luồng phấn bột màu trắng không mùi vào thẳng mặt hai cha con họ.Phịch! Phịch!Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, hai khối thịt béo phệ của Trần Đức Hải và Trần Phong đã trợn trắng mắt, ngã vật ra sàn bê tông lạnh lẽo, ngất lịm đi như hai con lợn chết.Trương Anh trợn tròn mắt. Cú bẻ lái đột ngột này khiến đại não nàng không kịp phản ứng. Tại sao lão già này lại đánh ngất đồng bọn của mình?Thế nhưng, thời gian không cho nàng cơ hội để suy nghĩ thêm nữa. Ly xuân dược nhập khẩu với tác dụng duy trì sự thanh tỉnh đã chính thức bùng nổ!”Ưm… nóng… nóng quá…”Trương Anh rên rỉ, toàn thân nàng đỏ rực lên như tôm luộc. Một ngọn lửa tà dâm từ bụng dưới lan tỏa ra khắp tứ chi. Da thịt nàng ngứa ngáy điên cuồng, hàng vạn con kiến như đang cắn rứt sâu trong tử cung, bức bách nàng phải tìm kiếm sự lấp đầy. Trí óc nàng cực kỳ tỉnh táo, nàng biết rõ mình đang bị trói khỏa thân trên ghế tra tấn, biết rõ trước mặt mình là một lão già dơ bẩn, đáng tuổi cha mình, nhưng cơ thể nàng lại hoàn toàn phản bội.
Đôi chân thon dài bị trói chặt vô thức cọ xát vào nhau, vòng eo mảnh khảnh lả lướt vặn vẹo. Nơi tư mật rỉ nước thánh thót rơi xuống sàn bê tông lạnh lẽo.Nhìn con mồi đang quằn quại trong ngọn lửa dục vọng, “Tư Đồ Minh Trạch” nhếch mép cười tà ác. Hắn bước tới, hai bàn tay thô ráp, to lớn tóm chặt lấy hai cổ chân đang bị xích của nàng. Mặc cho Trương Anh khóc lóc giãy giụa, hắn tàn nhẫn kéo gập đầu gối nàng lại, ép mở rộng hai đùi ra hai bên. Tư thế chữ “M” bẽ bàng và nhục nhã này khiến toàn bộ khu vườn tư mật nguyên sơ, đang ửng hồng và ướt đẫm của cô nữ sinh mười tám tuổi phơi bày hoàn toàn không còn chút che đậy nào dưới ánh đèn đỏ quạch.”Không… đừng nhìn… cầu xin ông… nhục nhã lắm…” Trương Anh khóc nấc lên, liều mạng muốn khép chân lại nhưng lực đạo của lão già này quá mức kinh người.Thế nhưng, điều kinh khủng nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.Thay vì cởi quần, Nghiêm Bất Vấn lại đột ngột cúi gầm người xuống, vùi hẳn khuôn mặt mang lớp mặt nạ gớm ghiếc, nồng nặc mùi xì gà của Tư Đồ Minh Trạch vào sát giữa hai đùi nàng. Một chiếc lưỡi thô ráp, ướt át thò ra, hung hăng liếm một đường dọc theo khe rãnh đang rỉ nước, càn quét trọn vẹn lớp xuân thủy ngọt ngào của thiếu nữ.”Á… ưm… bẩn… dơ bẩn quá… cút ra… a a a!!!”Trương Anh ngửa cổ thét lên một tiếng chói tai, mười ngón tay bấu chặt lấy tay vịn ghế sắt đến bật máu.Đại não nàng vô cùng thanh tỉnh, vì thế nàng nhận thức rõ ràng đến từng mili cảm giác khi chiếc lưỡi thô ráp kia liếm láp, mút mát thô bạo lên hạt ngọc mẫn cảm nhất của mình. Lý trí gào thét sự kinh tởm tột độ, nhưng dưới tác dụng cực mạnh của xuân dược, sự kích thích ướt át từ chiếc lưỡi ấy lại giống như một luồng điện cao thế đánh thẳng vào trung khu thần kinh. Cơ thể nữ sinh chưa từng trải sự đời lập tức phản bội lại linh hồn. Nàng quằn quại trên ghế, hông vô thức ưỡn lên nghênh hợp từng nhịp liếm láp, nước mắt giàn giụa nhưng dâm thủy lại trào ra ồ ạt, tưới ướt cả khuôn mặt lão già đang vùi giữa háng mình.”Tại sao… tại sao mình lại sướng thế này… Lão ta là một lão già dơ bẩn cơ mà… không là do thuốc..” Nàng tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, nghẹn ngào rên rỉ trong sự nhục nhã và đê mê không thể kiểm soát.Chỉ đến khi hút trọn những giọt mật ngọt ngào và dâm đãng nhất, Nghiêm Bất Vấn mới thỏa mãn ngẩng đầu lên. Hắn liếm mép, nhìn khuôn mặt đẫm lệ nhưng tràn ngập tình triều của Trương Anh bằng ánh mắt thú tính.Lúc này, Nghiêm Bất Vấn mới tháo thắt lưng, kéo khóa quần, giải phóng cự vật thô to, nóng rực của mình ra ngoài không khí. Hắn bước sát vào giữa hai đùi Trương Anh, một tay bóp chặt eo nàng kéo sát ra mép ghế, tay kia nắm lấy thứ hung khí khổng lồ, nhắm thẳng vào lối vào đang co rụt ướt đẫm.”Đừng… đau… cầu xin ông… a a a!!!”Không một chút dạo đầu nương tình, Nghiêm Bất Vấn hung hăng đâm chọc một cú đâm lút cán!Lớp màng trinh mỏng manh bị xé toạc thô bạo. Sự thâm nhập của một vật thể ngoại lai quá khổ khiến cô nữ sinh mười tám tuổi ngửa cổ thét lên một tiếng xé lòng. Máu trinh nguyên đỏ tươi trào ra, hòa quyện cùng dâm thủy làm ướt đẫm cả đùi trong của nàng.
Thế nhưng, sự tàn khốc của ly xuân dược bắt đầu bộc lộ. Cơn đau xé rách nháy mắt bị ngọn lửa dục vọng nuốt chừng. Khi cự vật nóng rực lấp đầy khoảng trống ngứa ngáy bên trong, cơ thể Trương Anh như được tưới một trận mưa rào giữa sa mạc. Các thớ thịt non nớt bên trong mật đạo điên cuồng co rút, tham lam bám chặt lấy dị vật đang xâm phạm mình, không ngừng mút mát tiết ra dâm dịch để làm trơn.”Á… ưm… sâu quá… to quá… a a…”Nước mắt Trương Anh giàn giụa, nàng lắc đầu trong sự nhục nhã ê chề. Nàng hận! Nàng hận bản thân mình tại sao lại hèn mọn rên rỉ, tại sao chiếc eo của nàng lại không tự chủ được mà ưỡn lên nghênh hợp từng nhịp đâm rút bạo liệt của lão già này! Nàng là một nữ sinh giỏi giang, nàng còn cả một tương lai phía trước, cớ sao bây giờ lại biến thành một con đĩ dâm đãng uốn éo trên chiếc ghế tra tấn này?”Chậc chậc… Bên ngoài thì kêu đừng, mà bên trong lại kẹp chặt lấy cặc của tao thế này sao? Nước lồn của mày chảy ướt hết cả đùi tao rồi đây này, con đĩ nhỏ,” Nghiêm Bất Vấn buông lời dâm tục, hai bàn tay thô ráp nhào nặn điên cuồng hai bầu vú thanh xuân, phần hạ bộ liên tục thúc những cú trời giáng khiến chiếc ghế sắt va đập két két xuống nền nhà.Sự thanh tỉnh của đại não ép Trương Anh phải cảm nhận rõ ràng từng đường gân, từng nấc thịt đang cọ xát bạo liệt bên trong mình. Khoái cảm chồng chất khoái cảm, dìm ngập linh hồn thiếu nữ vào biển sâu đọa lạc.”A… sướng… sướng quá… đâm chết tôi đi… á aaaaa!!!”
Sau vài chục cú nhấp liên tục không nghỉ của lão già biến thái, Trương Anh gồng cứng người, mười ngón tay bấu chặt vào tay vịn ghế sắt. Nàng gào lên một tiếng dâm đãng chói tai, âm đạo co thắt kịch liệt, một dòng xuân thủy ồ ạt xịt thẳng vào quy đầu của kẻ thù. Cô nữ sinh ngây thơ đã bị ép lên đỉnh lần đầu tiên trong đời theo một cách nhục nhã và đê tiện nhất, hoàn toàn đánh mất sự trong sạch của tuổi thanh xuân, rơi thẳng xuống địa ngục nhục dục mà không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.

tai nhac chuong