CHƯƠNG 1: SỰ CỨU RỖI BIẾN THÁI
Trong căn phòng thí nghiệm ngầm nằm sâu mười mét dưới lòng đất ngoại ô Trung Hải, thứ ánh sáng hồng mờ ảo từ các lồng kính phản chiếu lên khuôn mặt của một nam tử. Hắn có một gương mặt cực kỳ tuấn tú, thư sinh, nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia nhìn phức tạp — vừa điên cuồng, lại vừa có một sự thỏa mãn đến vặn vẹo.
Nghiêm Bất Vấn. Hắn đã trọng sinh trở về thế giới này được ba tháng. Cạm bẫy linh hồn bị sức mạnh của Minh Vương Hades — Dương Thần — xé rách ở kiếp trước vẫn vẹn nguyên như một cơn ác mộng mỗi khi hắn nhắm mắt. Nhưng khác với kiếp trước đầy thất bại, kiếp này hắn mang theo ký ức đi trước thời đại mười năm và một tài sản tri thức vượt bậc. Hắn hận Dương Thần, nhưng cách trả thù tốt nhất không phải là giết chết gã ngay lập tức, mà là tước đoạt đi tất cả những gì thuộc về gã, đặc biệt là biến gã thành trò tiêu khiển và chiếm lấy những người phụ nữ xung quanh gã.
Nghiêm Bất Vấn nhìn chằm chằm vào bức ảnh Lâm Nhược Khê trên màn hình, ánh mắt chợt lộ ra một sự ham muốn đến đáng sợ.
“Dương Thần… Ngươi chỉ là một kẻ tràn ngập máu tanh của thế giới ngầm. Kiếp trước, những người đàn bà đi theo ngươi chẳng qua vì bị ngươi ép buộc mà thôi? Ngươi chỉ mang lại tai ương, rắc rối và sự đau khổ cho họ,” hắn lẩm bẩm, giọng điệu tràn ngập thứ lý tưởng cực đoan. “Kiếp này, ta sẽ cứu rỗi họ khỏi tay ngươi. Ta sẽ cho họ sự che chở hoàn hảo nhất và thứ hạnh phúc đỉnh cao mà một kẻ phàm phu tục tử như ngươi không bao giờ làm được!”
Để thực hiện kế hoạch “cứu rỗi” vĩ đại đó, ba tháng qua, ngoài việc chế tạo vũ khí tự vệ, Nghiêm Bất Vấn đã dồn hết tâm huyết vào một công trình sinh học tối mật. Hắn quay sang nhìn chiếc bình pha lê đặt trên bệ đá. Bên trong chất lỏng màu hồng đào nhạt, hàng ngàn sinh vật nhỏ bé như những sợi tơ trong suốt đang uốn lượn đầy mê hoặc. Đây không phải là loại tà thuật thôi miên làm mất đi lý trí hay biến con người thành những con rối vô tri. Hắn khinh bỉ những thứ khống chế tâm trí thô thiển đó. Hắn muốn những mỹ nhân kia phải tự nguyện yêu hắn, tự nguyện dâng hiến bằng cả linh hồn và thể xác, trở thành một nô lệ xác thịt, thậm chí là một món đồ chơi tiêu khiển của riêng hắn.
Thứ sinh vật này là một dạng “xúc tác sinh học” đặc chế, một loại cổ trùng cấp cao đã được cải tạo gen. Một khi tiến vào cơ thể nữ nhân, nó sẽ âm thầm hòa vào huyết quản, thấm vào từng tế bào, từ từ cải tạo cơ thể bọn họ từ sâu bên trong, đánh thức những bản năng nguyên thủy, thậm chí là cả sức mạnh và nhiều phản ứng tuyệt vời khác. Điều kỳ diệu nhất là, nó sẽ khiến cơ thể họ tự động sinh ra một loại kháng thể độc nhất, chỉ có thể tìm thấy sự hòa hợp, thỏa mãn và xoa dịu tuyệt đối từ chính tần số sinh học của Nghiêm Bất Vấn. Hắn khẽ chạm tay vào thành bình, những sợi tơ hồng lập tức quấn quýt lấy ngón tay hắn qua lớp kính như thể tìm thấy chủ nhân.
“Bọn họ vẫn sẽ là chính họ, vẫn giữ nguyên sự kiêu ngạo, thông minh và ký ức của mình…” Nghiêm Bất Vấn cười khẽ, nụ cười mang theo sự tà mị đặc trưng của một tên phản diện biến thái trong một bộ truyện hắc ám. “Nhưng thể xác và bản năng ham muốn nguyên thủy của chúng sẽ không thể nói dối. Họ sẽ nhận ra, chỉ có ở bên cạnh ta — chủ nhân của chúng, mới có thể tìm thấy cuộc sống đích thực. Còn ngươi, Dương Thần… ta cũng có một món quà khác dành tặng cho ngươi.”

tai nhac chuong