Khi những tia nắng đầu ngày của thành phố Trung Hải khẽ lọt qua rèm cửa phòng khách sạn năm sao, Lâm Nhược Khê từ từ tỉnh giấc. Đầu nàng đau như búa bổ, ký ức tối hôm qua hỗn loạn tràn về. Nàng nhớ mình đã uống rượu để giải sầu vì áp lực gia tộc, nhớ mình bị hạ thuốc, và… một giấc mơ hoang đường đầy chân thực về một đêm hoan lạc cuồng nhiệt với một bóng người đàn ông mờ ảo.
Nàng bàng hoàng bật dậy. Tấm chăn trượt xuống để lộ bờ vai trần trắng muốt cùng chiếc váy công sở đã bị xé rách vài đường đầy kích tình. Ánh mắt nàng lập tức dời xuống ga giường. Ở đó, một đóa hoa lạc hồng ngụy tạo đỏ thẫm chói mắt đang nằm im lìm.
Đầu óc Lâm Nhược Khê trong phút chốc trống rỗng. Đời con gái băng thanh ngọc khiết mà nàng giữ gìn mười mấy năm qua, vậy mà lại mất đi trong một khách sạn xa lạ. Nàng quay sang nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh – chính là gã bán thịt nướng lôi thôi ở vỉa hè.
Bất giác, một tầng sương bỗng phủ mờ đôi mắt phượng, Lâm Nhược Khê siết chặt nắm tay, suýt chút nữa đã bật khóc. Thế nhưng, bản lĩnh và sự kiêu ngạo tột cùng của một nữ tổng tài tối cao đã kéo lý trí nàng trở lại. Nàng cắn chặt bờ môi mọng đến bật máu, cố nén đi sự tủi nhục và cảm giác lạnh ngắt, bài xích lạ lùng trong cơ thể mỗi khi nhìn vào Dương Thần. Nàng dứt khoát bước vào phòng tắm chỉnh đốn lại bản thân.
Khi bước ra, nàng lại trở thành một vị tổng tài lạnh lùng như băng tuyết. Nàng đi tới bên bàn, mở chiếc ví hàng hiệu, rút ra một xấp tiền nhân dân tệ dày cộm ném bộp xuống bàn cạnh Dương Thần.
“Coi như đây là phí qua đêm sòng phẳng. Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai.” – Nàng lạnh lùng lẩm bẩm, rồi dứt khoát quay lưng bước ra khỏi phòng. Nàng không hề biết rằng, giọt máu trên giường kia hoàn toàn là giả, và cơ thể nàng vẫn vẹn nguyên như cũ dưới sự bảo hộ ngầm của Cổ Nô.
Mười phút sau khi Lâm Nhược Khê rời đi, Dương Thần mới lờ mờ tỉnh dậy. Đầu óc gã vẫn còn vương chút dư âm của làn khói ảo giác Xuân Mộng Hương. Gã bật cười đắc ý, trong ký ức của gã, đêm qua gã đã có một trận mây mưa vô cùng cuồng nhiệt và chinh phục hoàn toàn đệ nhất mỹ nhân Trung Hải.
“Không ngờ một gã bán thịt nướng như mình lại có diễm phúc này.” – Dương Thần lẩm bẩm, định đứng dậy thì bất chợt nhìn thấy xấp tiền dày cộm trên bàn cùng tờ giấy để lại.
Nụ cười trên môi gã lập tức cứng đờ. Gã dở khóc dở cười nhận ra mình vừa bị biến thành một “trai bao” đúng nghĩa. Dù có chút lấn cấn vì cơ thể hiện tại dường như không có cảm giác bủn rủn sau một đêm vận động mạnh, và “cậu nhỏ” của gã lúc này đang im lìm một cách lạ thường, nhưng nhìn vết máu trên giường và hiện trường xáo trộn, Dương Thần hoàn toàn rũ bỏ nghi ngờ. Gã thu xấp tiền, tự giễu bản thân rồi thu dọn quần áo quay về khu vỉa hè quen thuộc.
Tại căn phòng thí nghiệm ngầm ở ngoại ô.
Nghiêm Bất Vấn nhìn màn hình giám sát hiển thị tiến trình của Lâm Nhược Khê, nụ cười trên môi hắn càng thêm phần tà mị. Lúc này, Nữ Thần Bóng Đêm – Hải Lạp Ti đang lười biếng tựa vào lòng hắn, thân hình rực lửa rẫy đầy những vệt hồng sau trận hoan lạc kịch liệt trước đó. Cô ta dùng những ngón tay thon dài vuốt ve lồng ngực săn chắc của Nghiêm Bất Vấn, giọng nói ma mị:
“Chủ nhân, con cờ Lâm Nhược Khê đã cắn câu. Gã Dương Thần kia tự mãn nghĩ rằng mình đã có được nàng, nhưng thực chất Nghịch Cổ trong người gã đã khóa chặt bản năng đàn ông của gã đối với nàng rồi. Bước tiếp theo, ngài định tính thế nào?”
Nghiêm Bất Vấn ngồi cô độc trên chiếc ghế da lớn trong phòng thí nghiệm ngầm, nhìn màn hình giám sát hiển thị tiến trình của Lâm Nhược Khê và Dương Thần tại khách sạn, nụ cười trên môi hắn càng thêm phần tà mị.
Hắn thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt từ màn hình giám sát dời sang một bảng dữ liệu sinh học khác đang chạy liên tục. Trên đó hiển thị toàn bộ mô phỏng về dòng năng lượng, mật độ cơ bắp và tần số hô hấp của Dương Thần do các thiết bị quét siêu vi thu thập được. Nhìn những chỉ số đo lường vượt xa giới hạn của nhân loại, đôi mắt Nghiêm Bất Vấn chợt híp lại, một tia kiêng kỵ sâu sắc thoáng qua rồi biến mất.
Hắn hiểu rõ, bản thân tuyệt đối không thể đắc ý quá sớm. Kiếp trước hắn đã chết thảm một lần, chính là vì đã đánh giá thấp võ công và cảnh giới khủng khiếp của gã đàn ông này. Dương Thần không chỉ là một lính đánh thuê thông thường, gã là Minh Vương Hades, kẻ tu luyện môn nội công thượng cổ vô cùng huyền diệu và bá đạo, cảnh giới đã đạt tới mức Thần cách phàm nhân không thể chạm tới. Chỉ cần một cái nhấc tay của gã cũng đủ để nghiền nát toàn bộ căn cứ ngầm này thành bình địa, một cú đấm toàn lực của gã có thể khiến linh hồn hắn tán bạt ngay lập tức.
“Dương Thần… môn công pháp thượng cổ của ngươi quả thật vô địch thiên hạ.” – Nghiêm Bất Vấn lẩm bẩm, bàn tay siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Mặc dù bước đầu tiên dùng Nghịch Cổ và Xuân Mộng Hương đã thành công mỹ mãn, phế đi năng lực đàn ông của Dương Thần trước Lâm Nhược Khê, nhưng Nghiêm Bất Vấn tự nhắc nhở bản thân phải giữ một cái đầu lạnh. Hiện tại, hắn vẫn chỉ là một kẻ yếu thế về mặt chiến lực, buộc phải tiếp tục chui lủi dưới lòng đất, ẩn nấp sâu trong bóng tối để bài binh bố trận. Hắn không được phép xuất hiện trực diện trước mặt Dương Thần, bất kỳ một sơ hở nào kích động đến bản năng dã thú của gã cũng sẽ khiến hắn phải trả giá bằng mạng sống.
Muốn thắng được một kẻ mang sức mạnh vạn năng, cách duy nhất là dùng độc kế, dùng khoa học cải tạo gen để âm thầm chặt đứt từng sợi lông cánh của gã, biến gã thành một kẻ cô độc, tàn phế từ trong tâm tưởng.
“Lâm Nhược Khê ở Trung Hải cứ để cô ấy tự động tiến hành hôn nhân hợp đồng với Dương Thần như kiếp trước. Đó sẽ là vỏ bọc tốt nhất để Dương Thần lãng phí thời gian và làm lu mờ đi cảnh giác của gã.”
Nghiêm Bất Vấn quay đầu nhìn lại tổ trùng Cổ Nô đang phát ra ánh sáng hồng mờ ảo, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc: “Còn ta, ta sẽ tiếp tục ở trong bóng tối này hoàn thiện vũ khí sinh học, chờ đợi thời cơ thu hoạch từng người đàn bà bên cạnh ngươi.”
Hắn uống cạn ly rượu, tiếng cười trầm thấp, đầy kiêng dè nhưng cũng vô cùng điên cuồng vang vọng khắp căn phòng thí nghiệm tối tăm.

tai nhac chuong