Vài ngày sau đêm xuân huyễn tưởng đầy cạm bẫy tại khách sạn năm sao ở Trung Hải, trong căn phòng thí nghiệm ngầm ẩm thấp và biệt lập, Nghiêm Bất Vấn đang nhìn chằm chằm vào ống nghiệm sinh học trên tay. Chất lỏng bên trong không còn màu hồng đào như trước, mà chuyển sang một màu trong suốt như nước tinh khiết, nhưng nếu nhìn kỹ dưới kính hiển vi, hàng triệu chuỗi gen biến đổi đang tự động bẻ gãy và tái cấu trúc liên tục.
Hắn đã đạt được một bước đột phá vĩ đại: Cải tiến thành công phương thức lây nhiễm của Cổ Nô.
Giờ đây, loại cổ trùng đặc chế này không còn cần phải pha vào đồ ăn hay thức uống như cách hắn làm với Lâm Nhược Khê nữa. Hắn đã biến đổi lớp màng bọc lipid của trùng tử, cho phép chúng truyền nhiễm trực tiếp qua tiếp xúc da thịt. Chỉ cần một cái chạm tay nhẹ, một cái vuốt tóc vô tình giữa hắn và mục tiêu, Cổ Nô sẽ lập tức thấm qua lỗ chân lông, tiến thẳng vào huyết quản của nữ nhân mà không để lại bất kỳ dấu vết hay cảm giác khác lạ nào.
Cất ống nghiệm vào hộp bảo ôn, Nghiêm Bất Vấn chỉnh đốn lại trang phục. Hắn khoác lên mình bộ vest thủ công lịch lãm, đeo chiếc kính gọng vàng trí thức, khôi phục lại hoàn hảo vỏ bọc đệ nhất thiên tài nho nhã của Nghiêm gia. Đã đến lúc hắn phải rời Trung Hải để bay về Yến Kinh, bắt đầu thu hoạch quân cờ tiếp theo trên bàn cờ báo thù của mình: Tam tiểu thư của Đường gia — Đường Tâm.
Đường gia tại Yến Kinh, nơi an dưỡng của lão gia tử Đường Triết Sâm, mang một vẻ tịch mịch và trang nghiêm của một đại gia tộc lâu đời. Nghiêm Bất Vấn với tư cách là đối tác chiến lược quan trọng của Đường gia, danh chính ngôn thuận bước vào đây mà không gặp bất kỳ sự ngăn cản nào.
Đối với những người sống ở tầng đáy xã hội, như khu chợ nông sản rách nát phía tây thành phố Trung Hải, khái niệm về “đại gia tộc” là một thứ gì đó vô cùng xa vời. Nhưng Nghiêm Bất Vấn, kẻ mang linh hồn trọng sinh, hiểu rõ hơn ai hết cái bản chất thối nát đằng sau danh từ ấy. Tại Yến Kinh, các đại gia tộc như Nghiêm gia hay Đường gia không chỉ nắm giữ những tập đoàn kinh tế thao túng huyết mạch quốc gia, mà còn là những quái vật khổng lồ sở hữu quyền lực chính trị tối cao và cả những bí mật tu luyện võ học cổ xưa. Trong thế giới của bọn họ, tình thân chỉ là một món hàng xa xỉ, mọi mối quan hệ đều được cân đo đong đếm bằng giá trị lợi ích. Kẻ có tài có quyền thì đứng trên đỉnh cao, kẻ vô dụng sẽ lập tức bị giẫm đạp, biến thành quân cờ hy sinh cho lợi ích gia tộc.
Khi hắn vừa bước qua dãy hành lang yên tĩnh hướng về phía phòng bệnh, một bóng dáng thiếu nữ vừa vặn bưng khay thuốc đi ra.
Đó chính là Đường Tâm. Nàng sở hữu một nhan sắc vô cùng thanh tú, dịu dàng, mái tóc đen mềm mại xõa ngang vai, đôi mắt to tròn lúc nào cũng phảng phất một tầng sương mờ nhạt, u buồn. Không có sự kiêu sa rực rỡ của Lâm Nhược Khê hay nét quyến rũ lẳng lơ của Sắc Vi, Đường Tâm mang vẻ đẹp của một đóa bách hợp đứng trong mưa, nhu mì, yếu ớt, khiến bất kỳ nam nhân nào nhìn vào cũng nảy sinh khát vọng muốn được che chở, bao bọc.
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài của một thiên kim danh môn, bối cảnh và nội tâm của nàng lại là một chuỗi dài bi kịch. Nàng là con gái của Đường Lão Tam, em gái cùng cha khác mẹ với Đường Uyển và Đường Giác. Trong một gia tộc lớn luôn cân đo đong đếm bằng lợi ích và năng lực như Đường gia, một cô gái học hành bình thường, không biết kinh doanh như Đường Tâm hoàn toàn bị coi là kẻ vô dụng. Địa vị của nàng thấp kém đến đáng thương, suốt nhiều năm qua chỉ đóng vai trò như một người hộ lý, chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho người ông nội đang giả điên. Nàng cô độc, tự ti, mặc cảm và luôn mang nỗi sợ hãi mình sẽ bị gia tộc vứt bỏ.
Kiếp trước, Nghiêm Bất Vấn nguyên bản là một kẻ cặn bã, đã lợi dụng sự ngây thơ, khao khát tình yêu chân thành của nàng để biến nàng thành một công cụ sinh sản, một vật chứa phôi thai tàn tạ, dồn nàng vào con đường chết trong sự phỉ báng của người đời.
Nhưng kiếp này, ác quỷ mang ký ức trọng sinh trở về sẽ không chơi một ván bài thô thiển như vậy nữa. Hắn sẽ cho nàng thứ nàng khao khát nhất — sự công nhận và tình yêu thương, để nàng tự nguyện dâng hiến linh hồn và thể xác, trở thành một Tình Nô trung thành tuyệt đối của riêng hắn.
“Đường Tâm tiểu thư, cẩn thận!”
Nghiêm Bất Vấn đột ngột lên tiếng, bước chân nhanh hơn một nhịp, giơ tay đỡ lấy chiếc khay thuốc khi Đường Tâm vô tình giật mình vì sự xuất hiện của hắn.
“Nghiêm… Nghiêm thiếu gia?” Đường Tâm ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ đỏ lên vì bối rối khi đối diện với người đàn ông hoàn hảo trước mặt. Nàng vội cúi đầu, giọng nói lí nhí đầy tự ti: “Xin lỗi, tôi không chú ý…”
“Không sao. Chăm sóc Đường lão gia tử vất vả cho cô rồi.” Nghiêm Bất Vấn nở nụ cười ấm áp như gió xuân, đôi mắt qua thấu kính gọng vàng ngập tràn sự dịu dàng và trân trọng. Hắn không thu tay về ngay, mà cố tình giữ lấy khay thuốc, ngón tay dài khẽ lướt qua mu bàn tay mềm mại, trắng muốt của Đường Tâm.
Một cái chạm rất nhẹ, mang theo phong thái lịch thiệp của một quý ông.
Cạch.
Đường Tâm hoàn toàn không hay biết, ngay khoảnh khắc làn da hai người tiếp xúc, hàng ngàn trùng tử Cổ Nô trong suốt đã theo biểu bì da thịt của hắn truyền sang, nhanh chóng thẩm thấu qua lỗ chân lông trên mu bàn tay nàng, tiến vào hệ tuần hoàn máu.
“Đường gia có những thiên tài kinh doanh như Đường Uyển tỷ tỷ của cô, nhưng trong mắt ta, một cô gái hiền lành, hiếu thảo và chu đáo như cô mới là báu vật thực sự của Đường gia.” Nghiêm Bất Vấn nhẹ nhàng buông tay, lời nói trầm thấp, đầy từ tính đánh thẳng vào tử huyệt tâm lý luôn khát khao được công nhận của nàng.
Đường Tâm run lên, lồng ngực đập liên hồi. Chưa một ai trong gia tộc từng khen ngợi hay nhìn nhận nàng như vậy. Nàng nhìn Nghiêm Bất Vấn bằng ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và rung động đầu đời, hoàn toàn không biết bản thân vừa bước chân vào một cạm bẫy sinh học không có lối thoát.
Nghiêm Bất Vấn khẽ gật đầu chào rồi bước tiếp vào phòng bệnh. Khi quay lưng lại với nàng, nụ cười ấm áp trên môi hắn lập tức biến mất, thay vào đó là một tia tà mị, vặn vẹo của một kẻ săn mồi vừa đặt dấu ấn lên con mồi.
“Cổ trùng đã gieo xong. Đường Tâm… kiếp này ta sẽ nuôi dưỡng nàng thật tốt.”
Ảnh minh họa Đường Tâm

tai nhac chuong