https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
229

Lưu Minh Ngọc vẫn đang quỳ gối trên nền thảm, khoang miệng ẩm ướt nhẫn nại ôm trọn lấy con cặc to lớn của Mã Kiến Quốc. Nhịp chuyển động của nàng đều đặn và cần mẫn, từng hơi thở nóng hổi phả ra làm vùng da nhạy cảm nơi góc đùi hắn rần rần. Trong không gian tĩnh lặng, từng tiếng mút mát và nhịp nuốt nghẹn ngào vang lên rõ mùng một. Lưu Minh Ngọc chốc chốc lại khẽ chớp mắt, khóe mắt hơi rơm rớm nước. Nàng cảm thấy vòm họng mình bắt đầu tê dại, nhưng không hiểu sao dạo gần đây, mỗi lần tiếp xúc thân mật thế này, cơ thể nàng lại mau chóng thích nghi một cách khó hiểu.

Giữa lúc nàng đang tập trung cao độ vào công việc dưới vòm họng, hai bàn tay to lớn của Mã Kiến Quốc đột ngột hạ xuống, ôm trọn lấy hai vú của nàng. Dù vẫn còn vướng một lớp vải áo lót mỏng ôm sát, lực bóp đầy uy áp ấy vẫn khiến lồng ngực Lưu Minh Ngọc ép chặt lại. Một luồng điện cọ xát cực mạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận sống lưng.

“Ưm…”

Một tiếng rên rỉ nhỏ vụt thoát ra khỏi vòm họng đang bận rộn. Bờ môi nàng vô thức siết chặt lấy vật trong miệng. Da thịt toàn thân tự dưng nóng rực lên, từng lỗ chân lông như mở ra hứng chịu từng đợt sóng khoái cảm trào dâng.

Chưa dừng lại ở đó, hai bàn tay ấy bắt đầu luôn sâu vào bên trong cổ áo, lách qua mép vải lụa để trực tiếp chạm vào làn da mịn màng, mát rượi của nàng. Ngón tay hắn thô ráp cọ xát lên bầu ngực mềm mại, ra sức xoa nắn và nhào nặn. Lưu Minh Ngọc run bắn người, bờ vai thon nhỏ khẽ rung lên. Bàn tay hắn cảm nhận rất rõ hai điểm nhị hoa trên vú đã săn cứng lại, trồi lên gồ ghề giữa lòng bàn tay. Cảm giác nhạy cảm khác thường ở hai đầu ngực khiến lồng ngực nàng phập phồng liên tục, hơi thở trở nên rối loạn và dồn dập.

Bất ngờ, một lực kéo mạnh mẽ giật phăng hai cúp áo lót xuống phía dưới bụng. Hai bầu vú đầy đặn, trắng nõn nà lập tức nảy ra, hoàn toàn phơi bày trong không khí. Luồng gió lạnh thoáng qua làm hai đầu ngực đang săn lại càng thêm co cứng, một làn sóng nổi da gà mịn màng chạy khắp bờ vai và tấm lưng trần.

Lưu Minh Ngọc cảm thấy hai má mình nóng bừng như phát sốt. Sự trần trụi đột ngột làm lòng nàng dâng lên sự bối rối và xấu hổ tột cùng. Nàng hơi ngẩng đầu, bờ môi buông lơi vật trong miệng ra một chút, ánh mắt phủ một tầng mương mờ nhìn hắn, giọng nói đứt quãng cất lên như muốn phản đối:

“Đừng… Mã tổng… không được như vậy…”

Thế nhưng, lời cự tuyệt vừa thốt ra đã lập tức vỡ vụn trong cổ họng. Khi những ngón tay to lớn tiếp tục xoa bóp, xoa nắn hai khối thịt mềm mại một cách nhịp nhàng và đều đặn, một luồng khoái cảm êm ái lại lan tỏa khắp lồng ngực. Sự căng thẳng trong các cơ bắp của nàng đột ngột giãn ra hoàn toàn. Cơ thể nàng ngấu nghiến đón nhận sự chăm sóc ấy, thả lỏng đến mức thư thái hơn bao giờ hết. Đầu óc Lưu Minh Ngọc trở nên mờ mịt, bối rối. Nàng không hiểu vì sao phản ứng chống đối của mình lại yếu ớt và vô lực đến thế, chỉ biết rằng cảm giác dễ chịu đang lan nhanh xuống tận bụng dưới, khiến đôi chân nàng vô thức khép chặt.

Tự dưng, phía dưới hoa tâm rỉ ra một chút nước ẩm ướt, làm lớp quần lót dính chặt vào làn da nhạy cảm.

Không thể cưỡng lại sự thư thái đang xâm chiếm tâm trí, Lưu Minh Ngọc lại gục đầu xuống. Nàng chủ động ngậm lấy vật cứng cáp kia một lần nữa. Lần này, động tác bú mút của nàng lại càng thêm sâu và tập trung hơn. Chiếc lưỡi mềm mại uốn lượn, bao bọc lấy từng góc cạnh, nhịp nhàng lên xuống như để đáp lại những nhịp xoa nắn êm ái trên lồng ngực mình. Tiếng mút mát lại vang lên rộn rã, hòa cùng tiếng thở dốc ngày càng dồn dập.

Sau một hồi sờ nắn, nhào nặn chán chê hai bầu ngực căng tròn, bàn tay của Mã Kiến Quốc bắt đầu dịch chuyển dần xuống phía dưới. Hắn luồn tay qua vòng eo thon gọn, vòng ra đằng sau rồi cúi xuống, đặt trọn lòng bàn tay lên bờ mông mẩy của nàng.

Lưu Minh Ngọc giật mình nhẹ khi cảm nhận được áp lực đè mạnh lên vùng mông. Dù ngăn cách qua một lớp quần lót mỏng và lớp tất chân bằng lụa ôm sát, lực bóp đầy sức mạnh của hắn vẫn truyền thẳng vào từng tế bào da thịt. Bờ mông thịt đầy đặn, đàn hồi của nàng biến dạng theo từng nhịp nắn bóp của bàn tay to lớn.

Sự đụng chạm ở bờ mông tạo nên một cơn chấn động nhỏ ở vùng chậu, khiến vùng hạ bộ của nàng càng thêm ngứa ngáy và trống rỗng một cách khó hiểu. Lưu Minh Ngọc cong nhẹ bờ mông lên theo phản ứng tự nhiên của cơ thể, hai đùi khẽ cọ xát vào nhau để giải tỏa sự rạo rực đang dâng trào, trong khi vòm họng vẫn trung thành vây lấy sự cứng cáp của người đàn ông phía trên…

Mã Kiến Quốc cúi người một lúc dường như cảm thấy góc độ này thao tác không mấy thuận tiện và chưa đủ đã tay. Hai bàn tay thô giáp của hắn bất ngờ rời khỏi bờ mông mẩy, luồn lại lên phía trước, nắm chặt lấy hai bầu ngực trần căng tròn đang phập phồng của Lưu Minh Ngọc. Lực kéo bất ngờ và mạnh bạo làm lồng ngực nàng chao đảo, kéo người nàng nhổm dậy. Nàng khẽ “ứ” lên một tiếng, vòm họng đành phải thả lỏng để buông lơi sự cứng cáp nóng hổi kia ra. Ánh mắt Lưu Minh Ngọc mơ hồ phủ một tầng sương mỏng, đôi môi mọng ướt ượt ánh lên dưới ánh đèn mờ ảo của phòng làm việc, khóe miệng vẫn còn vương chút dâm dịch óng ánh.

Hắn kéo ngược hai bầu ngực nàng lên, ép nàng phải ngẩng mặt nhìn hắn, giọng nói trầm đục cất lên ngay đỉnh đầu:

“Lại đây ngồi, để tôi giúp cô thoải mái.”

Trong trạng thái đầu óc mờ mịt và cơ thể đang nóng rực lên một cách khó hiểu, Lưu Minh Ngọc gần như không thể suy nghĩ chu đáo. Lời nói của hắn rơi vào tai nàng như một mệnh lệnh mang sức nặng không thể chối từ, khiến từng thớ cơ trên người nàng vô thức làm theo chỉ đạo. Nàng chống hai bàn tay run run lên thành ghế sofa, đầu gối nhấc khỏi tấm thảm trải sàn dầy dặn.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tư thế của hai người đã hoàn toàn thay đổi. Mã Kiến Quốc vẫn tựa lưng ngồi ở vị trí cũ trên chiếc sofa rộng lớn, còn Lưu Minh Ngọc thì đã leo hẳn lên mặt ghế. Nàng quỳ dọc theo chiều dài của thảm đệm sofa, ngay sát bên cạnh hắn. Lớp da ghế lành lạnh cọ xát vào hai đầu gối trần của nàng, làm Lưu Minh Ngọc khẽ rùng mình một cái, từng lỗ chân lông trên da thịt dựng đứng lên.

Chưa kịp định hình lại tư thế mới, một bàn tay to lớn của hắn đã giơ ra, đè chặt lấy đằng sau gáy nàng, thô bạo nhưng đầy lực ép đầu nàng gục xuống giữa hai đùi hắn một lần nữa.

“Tiếp tục đi.”

Giọng nói ấy như một lời hối thúc khàn đặc. Lưu Minh Ngọc cắn nhẹ môi dưới, hơi thở dồn dập và nóng hổi phả thẳng vào thân dương vật gân guốc đang giật nhẹ trước mặt. Nàng hé mở đôi môi mềm mại, nhẫn nại ngậm trọn lấy đỉnh quy đầu trơn trượt vào khoang miệng ấm áp. Trong tư thế quỳ dọc trên sofa thế này, đầu nàng hạ thấp xuống gần đùi hắn, trong khi phần hông và bờ mông lại phải nhô cao lên trong không trung.

Hai bầu ngực căng mọng, trắng nõn nà của nàng hoàn toàn thoát khỏi sự che chắn của chiếc áo lót đã bị kéo sột soạt xuống bụng, giờ đây tự do rủ xuống theo chiều trọng lực. Mỗi nhịp gật đầu bú mút của nàng lại khiến hai khối thịt mềm mại ấy đung đưa nhịp nhàng giữa không gian. Làn gió mát trong phòng lướt qua làn da trần trụi nơi lồng ngực làm hai núm vú vốn đã săn cứng lại càng thêm nhô cao, tạo nên một trạng thái vô cùng khêu gợi.

Ở góc độ thuận tiện này, Mã Kiến Quốc không còn phải nhổm người hay cúi xuống một cách vất vả nữa. Hắn chỉ cần vươn tay ra trước mặt là có thể dễ dàng bao trọn lấy một bên mông tròn trịa, căng đầy của nàng. Bàn tay to lớn của hắn luồn qua lớp vải quần lót mỏng và lớp tất lưới ôm sát, ra sức nhào nặn, bóp mạnh vào khối thịt đàn hồi, làm đường cong bờ mông nàng biến dạng theo từng nhịp ngón tay siết chặt.

Đột nhiên, bàn tay còn lại của hắn di chuyển xuống dưới vòm ngực đang đung đưa của nàng. Ngón cái và ngón trỏ của hắn kẹp chặt lấy một bên núm vú đã nhô cứng từ bao giờ, rồi giật nhẹ kéo ra phía ngoài.

“Ân… ưm…!”

Một luồng điện cao thế cực mạnh dường như xẹt thẳng từ đầu vú qua từng nốt sống lưng, giật tung tâm trí Lưu Minh Ngọc. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào vỡ vụn ngay trong vòm họng đang bận rộn. Bờ môi nàng vô thức siết chặt lấy vật cứng cáp trong miệng, đầu lưỡi thụ động co thắt lại. Toàn thân nàng run rẩy bần bật, các ngón chân quắp chặt lấy mặt đệm sofa.

Da thịt ở vùng ngực và hai bên sườn trở nên nhạy cảm khác thường, chỉ một cú kéo nhẹ của hắn cũng làm toàn thân nàng muốn nhũn ra. Không hiểu sao dạo gần đây, những đụng chạm thô giáp như thế này lại không hề làm nàng thấy đau đớn, mà ngược lại, nó trút xuống cơ thể nàng từng đợt sóng khoái cảm dồn dập. Tự dưng vòm họng nàng lại tự giác bú mút hăng hái hơn, tiếng nuốt ậm ừ và tiếng cọ xát ẩm ướt vang lên liên tục trong căn phòng tĩnh lặng.

Nàng vừa ra sức uyển chuyển đầu lưỡi bao bọc lấy từng gân quắn trên thân gậy nóng hổi, vừa hoang mang cảm nhận sự biến chuyển kỳ lạ bên trong mình. Tư thế quỳ nhô mông lên cao, lưng cong xuống, hai bầu ngực rủ đung đưa giữa không trung thực sự là một tư thế vô cùng kỳ quặc và xấu hổ. Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ ở trong một hình dáng phục vụ uốn trớn như thế này trước mặt một người đàn ông.

Thế nhưng, sự ngượng ngùng dường như không thể lấn át được làn sóng rạo rực đang dâng trào ở bụng dưới. Lưng nàng càng cong xuống, bờ mông mẩy chổng cao lên bao nhiêu, thì cảm giác nhức nhối, trống rỗng nơi vùng nhạy cảm lại càng kích thích bấy nhiêu. Tự dưng lại có một làn hơi nóng thiêu đốt chạy dọc hai bên háng, làm nàng tự nhiên thấy có một cảm giác phấn khích lạ kỳ khi phục vụ hắn trong dáng vẻ này. Nhịp nhún đầu của nàng ngày càng nhanh hơn, sâu hơn, vòm họng ấm áp nuốt trọn lấy độ cứng cáp đến tận cuống họng.

Đúng lúc Lưu Minh Ngọc đang hoàn toàn chìm đắm trong nhịp điệu mê đắm ấy, Mã Kiến Quốc bất ngờ buông hai bầu ngực nàng ra. Cả hai bàn tay hắn di chuyển cực nhanh về phía đằng sau hông nàng.

Không một lời báo trước, hắn nắm chặt lấy mép quần lót ren cùng phần cạp của chiếc tất lưới bó sát, mạnh bạo kéo xuyệt một cái xuống dưới!

Cả quần lót lẫn tất lưới ôm sát cặp đùi thon dính liền vào nhau bị lực kéo thô bạo tuột phăng qua khỏi bờ mông tròn trịa, qua đùi, rồi khép chặt dính sát lại ở tận đầu gối nàng.

Luồng không khí lạnh trong phòng lập tức tràn ngập, thổi qua làn da trần trụi ở hông và vùng nhạy cảm nhất của cơ thể nàng.

Sự trần trụi đột ngột ở phần hạ bộ làm Lưu Minh Ngọc giật nảy người. Cảm giác trống trải và phơi bày hoàn toàn khiến nàng hoảng sợ. Theo bản năng, nàng giật mình định nhổm người dậy, bờ môi vội vã rời khỏi thân gậy nóng rực, hai tay chống mạnh xuống mặt sofa để lùi lại:

“Không… Mã tổng… đừng… như vậy…”

Thế nhưng, nàng vừa mới chồm lên được một chút thì bàn tay to lớn của Mã Kiến Quốc đã áp chặt xuống đỉnh đầu nàng. Hắn dùng lực nhấn mạnh đầu nàng quay trở lại vùng đùi hắn, giọng nói trở nên khàn đặc và gấp gáp nghèn nghẹn cất lên:

“Đừng mất tập trung… Tôi sắp ra rồi!”

Cú nhấn đầu dứt khoát cùng lời giục giã ấy khiến phản ứng cự tuyệt yếu ớt của Lưu Minh Ngọc hoàn toàn tan biến. Nàng không thể lùi lại được vì chiếc quần lót và tất lưới đang bó chặt hai đầu gối, khóa gập đôi chân nàng trong tư thế quỳ chổng mông cố định. Nàng đành nhẫn nhục nhắm chặt hai mắt, hé bờ môi sũng nước lần nữa bao trọn lấy vật cứng cáp đang run rẩy dồn dập kia.

Lúc này, toàn bộ vùng sinh dục của nàng đã hoàn toàn bạo lộ trong không khí dưới một tư thế vô cùng xấu hổ. Bờ mông mẩy vểnh cao lên, hai đùi bị chiếc quần rủ xuống đầu gối giữ chặt, làm mật đạo phơi bày trần trụi không một mảnh vải che thân.

Ở góc độ này, phần riêng tư và thầm kín nhất của nàng bạo lộ trọn vẹn ra ngoài không gian. Hai mép lồn ửng hồng ướt đẫm dâm thủy khiến chùm lông mu đen tuyền dính vào da thịt, mềm mại và gọn gàng phủ phía trên vùng mu hơi gồ lên.

Một làn gió nhẹ lướt qua làn da mỏng manh nơi khe hẹp nhạy cảm, mang theo sự lành lạnh đối lập hoàn toàn với cái nóng bừng trào dâng bên trong tử cung. Cảm giác xấu hổ vì bị phơi bày triệt để trong tư thế uốn trớn này không hiểu sao dạo gần đây lại không thể ép nổi cảm giác rần rần đang lan tỏa khắp cơ thể. Ngược lại, sự trống trải ở vùng hạ bộ cùng sự bó chặt ở đầu gối lại như một mồi lửa châm vào ngọn hỏa dục đang cuồn cuộn.

Phía dưới lồn của nàng rỉ ra nước ẩm ướt nóng hổi, trơn tuột chảy dài theo khe đùi. Hai mép thịt âm đạo hồng hào, nhu mì khép nhẹ nhưng không giấu nổi vẻ mọng nước. Từng giọt dâm dịch trong suốt đã sớm rỉ ra từ bên trong, làm làn da mịn màng quanh khe hẹp óng ánh dưới ánh đèn mờ ảo. Phía sau hai mép thịt mỏng manh ấy là dải thịt màng màu hồng đẫm mồ hôi, nối liền đến nếp gấp nhỏ nhạy cảm của cửa hậu môn đang khẽ co thắt lăn tăn theo từng nhịp thở dồn dập của nàng.

Càng cảm nhận mình đang ở trong hình dạng phục tùng này, da thịt nàng lại càng trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Nhịp thở của Lưu Minh Ngọc hoàn toàn đứt quãng, từng tiếng “ưm… ứ…” nghẹn ngào liên tục vang lên qua khoang miệng đang miệt mài bú mút. Nàng bất chấp tất cả, ra sức vung vẫy chiếc lưỡi mềm mại cuộn lấy quy đầu, hông vô thức đung đưa nhẹ trong không trung, khao khát một sự lấp đầy triệt để…

Trong khoang miệng Lưu Minh Ngọc, mùi vị đặc trưng của Mã Kiến Quốc vẫn còn đọng lại nồng nặc. Vị mặn nhẹ, nồng và hơi ấm đặc sánh của chất dịch nhờn phủ khắp đầu lưỡi cùng vòm họng sũng nước. Mỗi lần nàng vô thức nuốt xuống, cái mùi vị ấy lại trôi qua cuống họng, gợi lên một cảm giác tê dại khó tả.

Đột nhiên, từ phía đằng sau, một cơn ngứa ngáy âm ỉ từ sâu trong khe mông và vùng hậu môn lan tỏa ra. Sự trống trải khi phần hạ bộ hoàn toàn bạo lộ trong không gian lạnh, kết hợp với cơn ngứa ngáy rần rần ở phía sau không hiểu sao dạo gần đây lại làm vòng họng và bụng dưới nàng tự dưng nóng rực lên. Đã vậy, hoa tâm phía dưới lại càng rỉ ra nhiều nước hơn, làm làn da đùi trong trơn tuột và nhạy cảm đến mức chỉ một làn gió nhẹ lướt qua cũng khiến toàn thân nàng run rẩy.

Giữa lúc Lưu Minh Ngọc đang hoang mang và bối rối đến mức hai má đỏ bừng như phát sốt, nàng cảm nhận được một bàn tay to lớn, ấm áp từ đằng sau chậm rãi hạ xuống.

Những ngón tay thô giáp của Mã Kiến Quốc bắt đầu luồn vào chùm lông mu đen mềm mại phía trước. Hắn không vội vã xâm nhập mà chỉ dùng các đầu ngón tay xoa nắn nhẹ nhàng, đùa nghịch chùm lông tơ ấy, rồi mơn chớn lướt qua lướt lại trên vùng da mu nhạy cảm như một sự trêu ngươi đầy cố ý.

“Ứ… Mã tổng…”

Lưu Minh Ngọc mông gập rã rời, bờ môi ướt đượt khẽ mở định cất tiếng van xin hay than vãn. Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra khỏi vòm họng, bàn tay hắn đã bất ngờ thay đổi hướng đi.

Hai ngón tay to lớn, cứng cáp của hắn đột nhiên giơ lên cao rồi từ phía trên đỉnh khe mông, thô bạo miết mạnh và móc sâu xuống dưới!

Hai ngón tay hắn len lỏi qua khe mông căng tròn, cọ xát dữ dội lên dải thịt mỏng đằng sau hậu môn rồi đâm xộc thẳng tới vùng hoa tâm đang ướt sũng. Sự ma sát đột ngột, thô bạo và đường đột ấy như một cú sốc điện cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh của nàng.

“Á… ân…!”

Lưu Minh Ngọc giật nẩy người, toàn thân co giật mạnh mẽ. Một luồng khoái cảm chạy dọc từ xương cùng lên đến tận đỉnh đầu. Sự kích thích quá lớn làm bờ lưng nàng cong vút lên như một cánh cung, cái đầu đang cúi thấp đột nhiên ngẩng gập ra sau, bờ môi buông lơi hoàn toàn thân gậy nóng hổi ra, quên cả việc bú mút.

Đầu óc Lưu Minh Ngọc lúc này gần như không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì nữa. Mọi sự hổ e, xấu hổ hay ý định chống đối đều bị làn sóng khoái cảm dữ dội đánh tan thành vô số mảnh vụn. Trong tâm trí nàng lúc này chỉ còn lại sự choáng váng, đê mê và từng đợt sóng nhiệt cuồng cuộn cào xé dưới bụng.

Thấy nàng phản ứng dữ dội và hoàn toàn chìm đắm trong sự đê mê, Mã Kiến Quốc buông bàn tay đằng sau ra. Hắn đứng dậy khỏi vị trí cũ trên sofa.

Mặc cho Lưu Minh Ngọc vẫn đang quỳ chổng mông trong trạng thái rã rời, hai đùi run rẩy không chực vươn thẳng nổi, hắn tiến tới phía trước. Hắn nhấc một chân bước qua người nàng, rồi hạ mông ngồi thẳng đè lên phần cổ và vai của nàng.

Sức nặng của hắn đè xuống khiến đầu và toàn bộ vùng cổ của Lưu Minh Ngọc bị ghì chặt sâu vào lớp đệm da mềm mại của chiếc sofa. Khuôn mặt nàng bị ép nghiêng sang một bên, chiếc kính cận khẽ lệch đi, ánh mắt sũng nước nhìn đăm đăm vào hoa văn trên mặt ghế. Hơi thở dồn dập của nàng làm bốc lên một tầng hơi mỏng trên bề mặt da ghế.

Ở tư thế này, toàn bộ vùng hông và bờ mông của nàng lại càng bị đẩy lên cao hơn trong không trung, hoàn toàn thụ động và không có cách nào nhúc nhích.

Tiếp đó, hai bàn tay hắn đưa xuống phía dưới, nắm lấy hai bên đùi trong của nàng. Dù chiếc quần lót và tất lưới dính chặt ở đầu gối đang tạo ra một lực cản, hắn vẫn dùng lực kéo mạnh hai chân nàng dang rộng hết cỡ sang hai bên.

Tiếng vải tất lưới bị kéo căng kêu “sột soạt”. Hai đùi Lưu Minh Ngọc bị tách rộng ra trong tư thế quỳ khóa gập, khiến vùng hạ bộ vốn đã trần trụi nay lại càng xòe rộng, phơi bày triệt để mọi ngóc ngách thầm kín nhất trước mắt hắn.

Xong xuôi việc cố định tư thế, hắn cúi người về phía trước, đưa hai mắt ngắm nghía trọn vẹn phần hạ bộ đang phơi bày của nàng.

Lưu Minh Ngọc cảm nhận được ánh nhìn chăm chú ấy đang rà soát khắp vùng riêng tư của mình. Hai bàn tay hắn hạ xuống, mỗi bên ngón tay tách rộng hai mép thịt hồng hào ra hai bên để đánh giá.

Dưới sự vạch mở thô bạo ấy, cấu trúc sâu bên trong đóa hoa của nàng hiện ra vô cùng xinh đẹp. Chùm lông đen mịn màng ôm lấy vùng mu gồ cao, hai mép thịt mềm mại, hồng tươi như những cánh hoa rực rỡ dưới ánh đèn phòng làm việc, vách thịt bên trong đỏ ướt và đầm đìa dâm dịch, liên tục co thắt lăn tăn như khao khát được lấp đầy.

Sự đụng chạm trực tiếp vào vách thịt nhạy cảm làm da thịt Lưu Minh Ngọc lại tự dưng nóng rực lên. Nàng cắn chặt bờ môi sũng nước, đôi mắt nhắm tịt lại vì sự xấu hổ tột cùng.

Nhưng hắn không để nàng kịp thở dốc.

Ngay lập tức, hắn dùng hai ngón tay to lớn khép chặt, cắm phập thật sâu vào bên trong khe lồn đang ướt sũng dịch nhờn của nàng!

Hai ngón tay hắn đâm sâu đến tận cùng, rồi uốn cong lại như hai chiếc móc câu, tàn nhẫn và dứt khoát móc mạnh lên vùng điểm G – điểm mẫn cảm nhô cao ở vách trên âm đạo. Đồng thời, bàn tay còn lại của hắn vòng qua phần đùi trong bị kéo rộng, các ngón tay kẹp chặt lấy hòn le nhô ra bên ngoài đã săn cứng từ bao giờ, ra sức xoa nắn và miết tròn liên tục theo nhịp dồn dập.

Sự kết hợp bạo liệt giữa cú móc sượt qua điểm G bên trong và nhịp xoa nắn liên hồi vào hạt ngọc bên ngoài tạo nên một vụ nổ khoái cảm kinh hoàng bên trong cơ thể Lưu Minh Ngọc.

“Á… á… không… không được… Mã tổng… á…!”

Lưu Minh Ngọc giật nảy toàn thân. Cơ thể nàng chao đảo, hai bờ mông uốn trớn trong không trung một cách vô thức. Đáy bụng nàng co thắt mãnh liệt đến mức ruột gan như đảo lộn. Da thịt toàn thân trở nên nhạy cảm khác thường, từng thớ cơ ở hông và đùi gồng cứng lên, run bẩy bẩy.

Mật đạo bên trong co rúm lại dữ dội, ôm chặt lấy hai ngón tay hắn đang cày xới liên tục.

Một luồng áp lực khổng lồ trào dâng từ sâu trong tử cung và bàng quang nàng.

“Ứ… ớ…!”

Một tiếng rên rỉ thất thanh xé tan không gian. Bất ngờ, toàn bộ vùng hạ bộ của nàng co thắt một cú cuối cùng cực kỳ mãnh liệt. Từ sâu trong hoa tâm của nàng, một dòng âm tinh dồi dào bắn mạnh xối xả ra ngoài!

Dòng dịch màu trắng trong suốt, nóng hổi phun ra với một lực rất mạnh, bắn tung tóe và kéo dài ra tận đằng sau, bám đầy trên mặt ghế sofa da sang trọng.

Lưu Minh Ngọc bắn âm tinh liên tục thành từng đợt dồn dập, cơ thể co giật bần bật dưới sức nặng trên cổ hắn. Nàng gục hẳn mặt xuống đệm sofa, hơi thở hoàn toàn rối loạn, toàn thân rã rời không còn lấy một chút sức lực, hoàn toàn chìm đắm trong cơn mê đắm cuồng loạn của thể xác…

Cơn co giật từ đợt cao trào dữ dội ban nãy vẫn chưa buông tha cơ thể Lưu Minh Ngọc. Nàng quỳ gục trên nệm sofa, từng thớ cơ rã rời, lồng ngực phập phồng run rẩy. Hơi thở đứt quãng mang theo những tiếng nấc nghẹn ngào, vô lực.Bóng râm của người đàn ông phía trên vẫn bao trùm lấy không gian chật hẹp, thong thả tận hưởng sự thần phục của nàng. Giữa lúc đầu óc nàng còn đang mờ mịt, bàn tay to lớn của Mã Kiến Quốc bất ngờ vươn tới, ấn nhẹ vào gáy ép nàng ngẩng mặt lên. Thứ đồ vật nóng rực, gân guốc của hắn không một chút lưu tình, trực tiếp chèn ép vào bờ môi đang hé mở vì thở dốc của nàng.”Làm nốt đi.” Thanh âm trầm đục vang lên từ đỉnh đầu, mang theo một luồng áp bức không thể chối từ.Mùi vị nam giới xa lạ lập tức xộc thẳng vào khứu giác khiến hơi thở nàng triệt để rối loạn. Da thịt Lưu Minh Ngọc tự dưng lại nhạy cảm khác thường, nổi lên một tầng gai ốc. Một cách khó hiểu, vòm họng nàng lại vô thức tiết ra dịch ướt, đôi môi sưng đỏ ngoan ngoãn hé mở đón nhận cự vật đang đập thình thịch kia. Nàng nhắm tịt mắt, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, lóng ngóng dùng đầu lưỡi uốn lượn theo bản năng như để xoa dịu đi sự ngứa ngáy bức bối vẫn đang âm ỉ cào xé phía dưới hạ bộ.Chỉ vài nhịp mút mát, bàn tay đang giữ gáy nàng đột ngột siết mạnh. Đột nhiên, một luồng chất lỏng nóng hổi, đặc sệt phun trào dữ dội vào tận sâu trong khoang miệng. Lượng chất lỏng quá dồi dào và dồn dập khiến vòm họng nhỏ nhắn không thể nuốt trọn. Từng dòng dịch trắng đục trào ra khỏi khóe môi đang run rẩy, trượt dọc xuống chiếc cằm thon gọn. Dòng nước nóng rực ấy tiếp tục nhỏ giọt, chảy tràn xuống làn da nhạy cảm nơi xương quai xanh, rồi vương vãi, làm ướt đẫm cả mảng ngực trắng ngần đang phập phồng kịch liệt. Sự nhớp nháp, dính dớp bám chặt lấy da thịt khiến hai gò má Lưu Minh Ngọc bốc cháy hừng hực, đôi mắt phượng ngập nước chớp liên hồi, ngập chìm trong sự hoang mang tột độ trước những phản ứng yếu ớt, đê mê của chính bản thân mình.

Căn phòng làm việc rơi vào một khoảng tĩnh lặng đè nén. Cơn co thắt dồn dập nơi bụng dưới chậm rãi rút đi, để lại một làn sóng rã rời chạy khắp các thớ cơ. Lưu Minh Ngọc gục mặt trên đệm sofa da, toàn thân vẫn khẽ giật nhẹ theo từng nhịp co thắt âm ỉ còn sót lại. Hơi thở của nàng dồn dập, đứt quãng, từng tầng mồ hôi mỏng rịn ra làm làn da mịn màng ướt đượm và ửng hồng.

Đầu óc Lưu Minh Ngọc vẫn còn trống rỗng và mờ mịt. Luồng không khí điều hòa lạnh lẽo lướt qua làn da trần trụi ở lồng ngực và vùng hông làm nàng khẽ run bắn lên một cái. Nhịp tim trong lồng ngực đập thình thịch dồn dập.

Khi áp lực đè nén xung quanh hoàn toàn rút đi, Lưu Minh Ngọc chầm chậm chống hai bàn tay run rẩy xuống mặt đệm sofa để nhổm người dậy. Mái tóc đen dài bị xáo trộn xõa tung trước vai, rủ xuống che bớt đi khung cảnh hỗn loạn nơi lồng ngực trần. Đôi mắt nàng ngập một tầng sương mỏng, chiếc kính cận đen lệch sang một bên khiến tầm nhìn trở nên chao đảo, mờ ảo.

Làn da ở vùng cổ, ngực và bụng nàng tự dưng nóng rực lên như phát sốt. Cảm giác ẩm ướt nhẹ ở làn da lồng ngực cùng hai bầu ngực trần làm Lưu Minh Ngọc co rún người lại. Hai má nàng đỏ bừng, bối rối tột cùng khi cảm nhận được sự hiện diện của những vệt ẩm ướt đang chậm rãi chảy vệt xuống làn da mịn màng của mình.

Nàng vội vã vươn bàn tay run bẩy bẩy về phía bàn trà, rút nhanh vài tờ giấy ăn trong hộp. Ngón tay nàng yếu ớt đến mức suýt làm rơi cả hộp giấy xuống sàn.

Lưu Minh Ngọc cắn chặt môi dưới, cố khống chế không để bất kỳ âm thanh tủi hổ nào thoát ra khỏi vòm họng đang khô khốc. Nàng nâng tay, dùng xấp giấy ăn khẽ khàng lau chùi từng vệt ẩm ướt trên làn da cổ, kéo xuống vòm ngực và hai gò bồng đảo đang phập phồng dồn dập. Mỗi lần thớ giấy khô ráp lướt qua làn da thịt trở nên nhạy cảm khác thường lúc này lại tạo nên một luồng điện rần rần chạy dọc sống lưng, khiến nàng phải mím môi thật chặt, nhắm tịt hai mắt lại để chịu đựng sự ngượng ngùng đang bùng lên dữ dội.

Khi những vệt dính dáp tạm thời được lau sạch, Lưu Minh Ngọc vội vã luồn tay kéo hai cúp áo lót ren bị dồn xuống bụng trở lại vị trí cũ, bao bọc lấy hai bầu ngực vẫn còn co cứng hai đầu nhị hoa. Nàng vội vã chỉnh đốn lại chiếc áo sơ mi lụa cao cấp đã nhăn nhúm. Đôi bàn tay lóng ngóng gài lại từng chiếc cúc áo từ dưới lên trên. Vì quá hoảng hốt và bàn tay không ngừng run rẩy, nàng vô thức gài nhầm nấc cúc, làm vạt áo bị xếch lệch. Lưu Minh Ngọc đành phải tháo ra gài lại, hơi thở dồn dập nấc lên một nhịp nghẹn ngào.

Tiếp đó, nàng luồn tay xuống dưới váy, vội vã kéo chiếc quần lót ren cùng đôi tất lưới ôm sát đang bị khóa gập ở đầu gối trở ngược lên trên. Lớp vải mỏng manh cọ xát qua làn da đùi trong nhạy cảm, nhô qua bờ mông mẩy rồi ôm gọn lấy vòng hông. Nàng miết nhẹ gấu chiếc váy công công sở ôm sát xuống qua đùi, che đi toàn bộ vùng âm đạo vẫn còn đang âm ỉ một cơn ngứa ngáy và cảm giác trống rỗng khó tả ở vùng chậu.

Lưu Minh Ngọc không dám ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa. Nàng đưa hai ngón tay run rẩy đẩy lại gọng kính đen ngay ngắn trên sống mũi, che đi đôi mắt ướt đầm đìa và dán chặt ánh nhìn xuống mũi giày cao gót của mình. Nàng cúi người, vội vã nhặt xấp tài liệu công việc rơi vãi trên bàn trà, ôm chặt lấy nó trước ngực như muốn dùng xấp giấy tờ mỏng manh ấy làm tấm lá chắn che đậy toàn bộ sự bối rối và nhếch nhác của bản thân.

Toàn thân nàng vẫn còn bủn rủn, hai đầu gối run bẩy bẩy tưởng chừng như có thể quỵ xuống bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng chuẩn bị xoay chốt cửa, thanh âm trầm đục, thong dong vang lên từ phía chiếc ghế sofa da.”Trưởng ban Lưu.”Giọng nói ấy không lớn, không hề mang theo sự đe dọa thô bạo, nhưng lại tựa như một sợi dây thòng lọng vô hình bất ngờ siết chặt lấy cổ chân nàng. Khung lưng mảnh mai của Lưu Minh Ngọc lập tức cứng đờ. Đôi gót giày cao gót như bị đóng đinh xuống mặt thảm. Nàng không quay đầu lại, cũng không dám quay đầu lại, chỉ đứng chôn chân tại chỗ, phó mặc cho nhịp tim đang đập thình thịch vỡ vụn trong lồng ngực.Mã Kiến Quốc từ tốn cất lời, từng chữ buông ra giữa không gian tĩnh lặng đều mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai đang gồng cứng của nàng: “Đừng vội vã như vậy. Cô nên nhớ, những gì vừa diễn ra… mới chỉ là lần giao dịch đầu tiên thôi.”Oanh!Đại não Lưu Minh Ngọc như bị một tia sét đánh trúng. Hơi thở của nàng triệt để rối loạn, đôi vai gầy guộc vô thức run lên bần bật.”Vẫn còn bốn lần nữa,” Gã đàn ông tiếp tục, nhịp điệu chậm rãi nhưng sắc lẹm, ghim chặt vào màng nhĩ nàng. “Tôi hy vọng cô sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Dù sao thì, chiếc thẻ nhớ chứa toàn bộ video gốc… tôi cũng đã tin tưởng mà giao hết cho cô rồi.”

Lưu Minh Ngọc cắn môi đến ứa máu, vị tanh nồng lan tỏa trong vòm họng ép nàng phải tỉnh táo. Nàng không thể thốt ra được bất kỳ một lời phản kháng nào, bởi chiếc thẻ nhớ trong túi áo đang tố cáo sự thỏa hiệp hèn mọn của chính nàng. Sự xấu hổ, bối rối và hoang mang tột cùng đan xen vào nhau, bóp nghẹt thanh quản khiến nàng hoàn toàn câm lặng.Nàng dùng sức vặn mạnh tay nắm cửa, dứt khoát bước ra ngoài, để lại sự im lặng thay cho một lời cam chịu.

Tiếng khóa cửa vang lên dứt khoát. Ngay khi đứng ở hành lang bên ngoài, Lưu Minh Ngọc tựa hẳn tấm lưng vào bức tường đá hoa cương lạnh lẽo. Nàng nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng liên tục, ra sức hít sâu từng luồng không khí mát mẻ của hành lang để trấn tĩnh lại nhịp tim đang loạn nhịp. Nàng đưa bàn tay còn lại lên vuốt lại vài sợi tóc xõa trước trán, cố gắng nuốt xuống sự nghẹn ngào trong cổ họng, rồi gượng bước đi về phía nhà vệ sinh cuối hành lang…

<< 1 80 81 82
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong