https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
231

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa xuyên qua những tấm kính hắt những vệt sáng lấp lánh xuống nền gạch đá cẩm thạch bóng loáng của Ban Quan hệ công chúng công ty Ngọc Lôi. Bầu không khí buổi sáng thứ Hai luôn mang theo một nhịp điệu hối hả, căng thẳng nhưng cũng đầy sức sống. Hôm nay lại là một ngày đặc biệt quan trọng: cuộc họp chốt hạ chiến lược truyền thông với đối tác lớn sắp sửa diễn ra.Lưu Minh Ngọc ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế xoay bọc da tại bàn làm việc của Trưởng ban. Nàng tựa như một đóa bạch liên hoa tĩnh lặng, kiêu kỳ nở rộ giữa chốn văn phòng xô bồ. Hôm nay, để chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng, nàng khoác lên mình một bộ trang phục công sở được cắt may vô cùng tinh tế và kín đáo. Chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng sữa được cài kín đến tận chiếc cúc trên cùng sát vòm họng, che giấu hoàn toàn rãnh ngực sâu hoắm và vòng một đẫy đà, vĩ đại mang mị lực của một người phụ nữ chín muồi. Bên dưới là chiếc chân váy bút chì màu đen tuyền ôm khít lấy vòng eo thắt đáy lưng ong và cặp mông tròn trịa, dài quá đầu gối một chút, kết hợp cùng đôi tất lụa màu đen mỏng manh bó sát lấy đôi chân thon dài, mượt mà.Mái tóc đen nhánh của nàng được búi gọn gàng, thanh lịch phía sau gáy, điểm xuyết bằng một chiếc kẹp tóc đính đá đơn giản. Cặp kính gọng đen thanh mảnh ngự trên sống mũi cao vút càng làm tôn lên vẻ trí thức, đoan trang và lạnh lùng của một đệ nhất nữ cường nhân. Bất kỳ ai nhìn vào Lưu Minh Ngọc lúc này cũng chỉ thấy một vị Trưởng ban quyền uy, thanh sạch, hoàn toàn không vướng chút bụi trần hay dục vọng phàm tục nào.”Chị Minh Ngọc, báo cáo chi phí sự kiện lần này em đã tổng hợp xong rồi, nhưng phần ngân sách dự phòng có vẻ hơi vượt định mức một chút, chị xem qua giúp em với!” Triệu Hồng Yến từ bàn bên cạnh bước tới, trên tay ôm một xấp tài liệu dày cộp. Trái ngược với sự kín đáo của Minh Ngọc, Triệu Hồng Yến luôn biết cách phô diễn nét thanh xuân của mình bằng chiếc váy liền thân ôm sát màu hồng nhạt, kết hợp với đôi tất lưới quyến rũ, khuôn mặt trang điểm kỹ càng ánh lên sự lo lắng.Lưu Minh Ngọc khẽ đẩy gọng kính, nở một nụ cười mỉm dịu dàng, phong thái lịch thiệp và vô cùng chuyên nghiệp: “Để đó cho chị. Em kiểm tra lại danh sách khách mời xem đã gửi thiệp mời đến tận tay bên đối tác chưa. Đừng để xảy ra sai sót nào, buổi họp lát nữa rất quan trọng.””Vâng, em đi kiểm tra ngay đây!” Triệu Hồng Yến thở phào, quay gót bước nhanh về chỗ.Ở góc bên kia, Trần Bác – nam đồng nghiệp duy nhất nhưng lại mang dáng vẻ ẻo lả, mềm mỏng hơn cả phụ nữ – đang tất bật bê một thùng nước khoáng và các tệp tài liệu in sẵn đặt lên bàn họp. “Chị Minh Ngọc, em chuẩn bị xong máy chiếu rồi nhé, điều hòa trong phòng họp cũng đã bật trước mười lăm phút rồi ạ!” Trần Bác vội vã báo cáo, trán lấm tấm mồ hôi.”Cảm ơn em, Trần Bác. Em vất vả rồi,” Lưu Minh Ngọc dịu giọng đáp lời.

Lưu Minh Ngọc vừa đứng dậy khỏi chiếc ghế da, quay người với lấy tập hồ sơ trên kệ tủ. Dưới lớp áo sơ mi lụa trắng cài kín cổng cao tường, chiếc chân váy bút chì màu đen tuyền bó sát lập tức phô diễn trọn vẹn đường cong thắt đáy lưng ong và vòng ba nảy nở, căng tròn mang mị lực chín muồi của một nữ cường nhân.Trần Bác đứng sững lại giữa phòng, xấp tài liệu trên tay suýt chút nữa trượt xuống đất. Hắn nuốt nước bọt đánh “ực” một cái, yết hầu chuyển động đầy khó nhọc.Hơi thở hắn đột ngột trở nên thô nặng và hỗn loạn. Khoảnh khắc Lưu Minh Ngọc nhón gót, vươn người lên kệ tủ cao để cất xấp hồ sơ, toàn bộ những đường cong xinh đẹp nhất của một người phụ nữ bị phơi bày.

Lớp áo sơ mi lụa trắng bị động tác vươn người kéo căng hết cỡ, hằn rõ đường vòng cung vĩ đại, nặng trĩu của hai bầu ngực đang độ sung mãn lấp ló qua mạn sườn. Nhưng thứ đánh gục hoàn toàn chút lý trí mỏng manh của một gã thanh niên đang độ tuổi sục sôi hormone lại là đường cong nơi thân dưới. Chiếc chân váy bút chì màu đen bị kéo xếch lên, ôm siết lấy vòng ba căng mẩy, tròn trịa và nảy nở đến mức bức người.Đặc biệt là đôi chân ấy… Đôi chân thon dài tuyệt mỹ của người nữ lãnh đạo được bọc gọn trong lớp vớ lụa văn phòng màu đen tuyền. Lớp lụa mỏng manh, bó sát lấy từng thớ thịt không hề che giấu ẩn ẩn nhìn thấy viền quần lót dâm dục, mà còn tôn lên làn da trắng ngần bên dưới, tản ra một sự quyến rũ ma mị, chết người. Trong đầu Trần Bác lúc này vỡ vụn trong phút giây hắn quên mất sự kính trọng dành cho cấp trên. Một thứ dục vọng nguyên thủy cậu ta muốn vứt bỏ mọi sĩ diện, muốn quỳ phịch xuống ngay tại mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo này. Cậu ta khao khát điên cuồng được dang hai tay ôm trọn lấy cặp đùi bọc vớ lụa đen nhánh ấy, vùi sâu khuôn mặt vào giữa hai chân nàng để hít hà thứ mùi hương đàn bà quyến rũ. Gã trai trẻ hận không thể dùng đôi môi đang run rẩy của mình hôn cuồng nhiệt lên lớp vớ đen trơn tuột, muốn dùng răng cắn xé sự đoan trang giả tạo của vị Trưởng ban để thỏa mãn sự thèm khát nhục dục đang làm hạ bộ của gã căng trướng đến phát đau. Khoảnh khắc ấy, gã không còn là một cậu nhân viên ngoan ngoãn, mà hoàn toàn hóa thành một con thú đực đang thèm nhỏ dãi trước giống cái hoàn mỹ.

Lưu Minh Ngọc cũng lén để ý tên cấp dưới vẫn chưa đi, trái tim nàng “thịch” một nhịp, một cảm giác hốt hoảng trào dâng. Chuyện gì thế này? Trần Bác mọi khi rất ngoan ngoãn, rụt rè cơ mà, sao hôm nay lại dùng ánh mắt dâm tà, thèm khát như một gã đàn ông trưởng thành động dục để nhìn mình? Bàn tay ngọc ngà vô thức siết chặt lấy mép bìa tài liệu đến trắng bệch, nàng cắn nhẹ môi dưới. Sự soi mói trần trụi ấy khiến nàng cảm thấy như lớp quần áo trên người đang bị lột sạch sành sanh. Lưu Minh Ngọc lập tức hắng giọng. Nàng đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt sắc lẹm mang theo sự khó chịu và uy nghiêm của người làm sếp quét thẳng về phía cậu nhân viên: “Trần Bác, báo cáo của cậu có vấn đề gì sao mà đứng ngây ra đó?”Giọng nói lạnh lùng, xa cách của nàng như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Trần Bác, dập tắt ngọn lửa bản năng vừa bùng lên. Cậu trai trẻ như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, khuôn mặt thanh tú lập tức đỏ bừng lên như gấc chín vì xấu hổ tột độ. Cậu ta luống cuống cúi gầm mặt, lắp bắp không thành câu: “Dạ… dạ không… em không còn vấn đề gì… em xin lỗi Trưởng ban!” Nói rồi, cậu vội vã quay ngoắt người, ôm tài liệu chạy trối chết ra khỏi phòng như một kẻ trộm vừa bị bắt quả tang.Cửa phòng vừa khép lại, Lưu Minh Ngọc buông thõng vai, thở hắt ra một hơi. Nàng tựa lưng vào mép bàn làm việc, đôi đùi thon dài bọc trong tất lụa đen khẽ cọ xát vào nhau. Đáng lẽ ra, nàng phải cảm thấy vô cùng tức giận vì bị cấp dưới nhìn trộm bằng ánh mắt đê tiện đó.Thế nhưng… tận sâu trong bản năng sinh lý bản năng lại đang âm thầm phản bội nàng. Hơi thở của Lưu Minh Ngọc dần trở nên dồn dập. Một cỗ nhiệt nóng rực lan tỏa từ bụng dưới. Việc một cậu thanh niên nhút nhát, yếu ớt lại bị đường cong cơ thể nàng kích thích đến mức trỗi dậy thú tính… điều đó vô tình vuốt ve lòng hư vinh của người đàn bà. Thẳm sâu trong nội tâm đang giằng xé, nàng không thể phủ nhận bản thân đang cảm thấy một chút tự hào đến run rẩy về mị lực xác thịt quyến rũ của chính mình.

Kinh hãi hơn, sự tự hào ấy nhanh chóng bị cơ thể chuyển hóa thành một luồng điện khoái cảm. Khu vườn bí ẩn dưới lớp váy công sở bỗng chốc co rụt lại, trống rỗng và ngứa ngáy đến lạ lùng. Một dòng dâm thủy ấm nóng vô thức rỉ ra, làm ướt một mảng quần lót ren mỏng manh. Nàng nhắm nghiền đôi mắt phượng, hai gò má ửng hồng sắc tình, hàm răng cắn chặt vào môi để ngăn một tiếng rên rỉ lẳng lơ chực trào thoát ra khỏi cổ họng. Lớp vỏ đoan trang bên ngoài vẫn đứng thẳng tắp, nhưng linh hồn và thể xác bên trong nàng lúc này lại đang đê mê tận hưởng một thứ khoái cảm tội lỗi khó nói thành lời.

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa lớn, Mạc Thiện Ny bước vào. Nữ Phó tổng giám đốc sải những bước chân đầy uy lực trên đôi giày cao gót nhọn hoắt. Mạc Thiện Ny diện một bộ vest xám bạc cắt xẻ sắc sảo, khuôn mặt điểm trang lộng lẫy tản ra một loại khí tràng áp đảo của một nữ vương thương trường. Nàng lướt ánh mắt sắc lạnh qua toàn bộ văn phòng, cuối cùng dừng lại ở bàn của Lưu Minh Ngọc, gật đầu nhẹ: “Minh Ngọc, chuẩn bị tinh thần nhé. Lát nữa ban giám đốc sẽ xuống kiểm tra trước khi đối tác đến.””Tôi đã rõ, Phó tổng Mạc,” Lưu Minh Ngọc gật đầu đáp lễ, lưng thẳng tắp, phong thái không chút nao núng.Mọi thứ dường như đang diễn ra trong một lớp vỏ bọc hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ. Sự chuyên nghiệp, sự đoan trang và thanh cao của Lưu Minh Ngọc hòa quyện cùng nhịp làm việc hối hả của mọi người, tạo nên một bức tranh công sở mẫu mực.

Cửa kính văn phòng bị đẩy ra.Một thân hình lùn tịt, béo phệ với cái bụng mỡ rung lên bần bật theo từng nhịp bước lững thững tiến vào. Mã Kiến Quốc – vị Phó tổng giám đốc ngoài sáu mươi tuổi, đầu hói bóng nhẫy lưa thưa vài sợi tóc bạc

“Khà khà, các cô gái, mọi người vất vả quá nhỉ. Buổi sáng tốt lành!”Giọng nói ồm ồm, khàn đục như tiếng quạ kêu của Mã Kiến Quốc vang lên, phá vỡ bầu không khí làm việc nghiêm túc. Lão chắp hai tay sau lưng, nụ cười giả lả, đạo mạo nở trên môi, làm ra vẻ một vị lãnh đạo cấp cao đang đi tuần tra, ân cần hỏi han cấp dưới. Cả văn phòng bỗng chốc chùng xuống. Mạc Thiện Ny khẽ nhíu mày đầy chán ghét nhưng vẫn giữ phép lịch sự gật đầu. Triệu Hồng Yến và Trần Bác vội vã cúi chào: “Chào Phó tổng Mã.” Còn Lưu Minh Ngọc… toàn thân nàng lập tức cứng đờ như một bức tượng đá. Nàng ngồi lặng thinh trên ghế, đôi bàn tay ngọc ngà đang cầm chiếc bút máy Montblanc bỗng dưng run lên bần bật. Nàng vội vã nắm chặt hai tay lại, đan các ngón tay vào nhau, gắt gao siết lấy mép vạt áo sơ mi ở trước bụng để che giấu đi sự run rẩy khó kiểm soát.”Trưởng ban Lưu, công tác chuẩn bị tài liệu đến đâu rồi? Đối tác lần này rất quan trọng, cô không được phép lơ là đâu đấy.” Mã Kiến Quốc lạch bạch bước tới, dừng lại ngay trước mặt bàn làm việc của Lưu Minh Ngọc.

Khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp. Thứ mùi vị đàn ông của lão xộc thẳng vào khứu giác của nàng. Lưu Minh Ngọc cắn nhẹ môi dưới, cố gắng hít một hơi thật sâu để giữ vững vẻ mặt điềm tĩnh. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đằng sau lớp kính gọng đen cố tỏ ra xa cách, chuyên nghiệp: “Báo cáo Phó tổng Mã, mọi thứ đã được chuẩn bị chu toàn. Tài liệu đã in sẵn và đặt trên bàn họp, tôi đảm bảo sẽ không có sai sót nào. “Lời nói thốt ra vô cùng lịch sự, đạo mạo, không mang theo nửa điểm cảm xúc dư thừa. Thế nhưng… ánh mắt của Mã Kiến Quốc lại không hề nhìn vào khuôn mặt nàng. Gã đàn ông ngoài sáu mươi tuổi đứng từ trên cao nhìn xuống. Đôi mắt ti hí, đục ngầu của lão lướt qua gọng kính của nàng, trắng trợn hạ xuống, dán chặt vào khe hở nhỏ xíu nơi hàng cúc áo sơ mi lụa đang bị đôi gò bồng đảo vĩ đại của nàng kéo căng. Đó chỉ là một cái liếc mắt vụng trộm. Lưu Minh Ngọc như bị một tia sét đánh trúng, nàng cảm thấy cực kỳ khó chịu khi bị tên sếp già soi mói như vậy! Khi ánh mắt dơ bẩn của lão lướt qua ngực và đùi nàng, cơ thể nàng nóng rực lên một cách khó hiểu, phía dưới hoa tâm rỉ một chút nước, cơ thể nàng dạo gần đây nhạy cảm hơn mà đến chính nàng còn cảm thấy xấu hổ, Dưới lớp áo sơ mi lụa trắng, hai bầu vú của nàng bỗng chốc căng tức, sưng trướng lên một cách dị thường. Hai điểm nhũ hoa nhạy cảm như bị một dòng điện xẹt qua, tự động săn cứng lại, dựng thẳng lên và cọ xát mãnh liệt vào lớp ren của chiếc áo lót. Cảm giác ngứa ngáy, tê dại từ ngực truyền thẳng xuống tủy sống khiến hơi thở của nàng bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, phá vỡ đi nhịp điệu êm ái ban nãy.Kinh hoàng hơn cả, nơi âm đạo nằm sâu giữa hai bắp đùi thon dài… bỗng nhiên co rụt lại. Một sự trống rỗng, ngứa ngáy như ngọn lửa nhỏ bùng lên từ tận vách tử cung. Dòng nước dâm đãng ấy rỉ ra, trơn tuột làm ướt sũng cả lớp vải cotton của chiếc quần lót mỏng manh, dính dớp nhão nhoét vào tận khe đùi trong. Lưu Minh Ngọc giật mình hoảng hốt. Nàng vội vã đổi tư thế, hai đùi thon dài bọc tất lụa đang khép hờ bỗng gắp chặt lại với nhau, xoắn xuýt vặn chéo dưới gầm bàn. Nàng cố gắng cọ xát hai đầu gối vào nhau để kìm nén tránh bị mọi người để ý. Trên khuôn mặt kiều diễm, hai gò má nàng đã ửng lên một tầng mây sắc tình, lan ra tận mang tai. Nàng vẫn phải kéo lên một nụ cười đoan trang, chuyên nghiệp nhất.”Phó tổng Mã cứ yên tâm. Tôi sẽ đích thân kiểm tra lại một lần nữa trước khi đối tác đến. Ngài còn chỉ thị nào khác không?” Lưu Minh Ngọc cất giọng, cố gắng ép thanh âm của mình trở nên bằng phẳng, lịch sự và xa cách nhất có thể, dù hơi thở của nàng đã khẽ rối nhịp. Mã Kiến Quốc nhìn thấy bộ dạng hai má đỏ ửng, ánh mắt lảng tránh, cắn môi kiềm chế và cặp đùi đang kẹp chặt vặn vẹo dưới gầm bàn.

“Tốt lắm, Trưởng ban Lưu làm việc thì tôi luôn yên tâm. Các cô cậu cứ tiếp tục chuẩn bị đi nhé.”

Mã Kiến Quốc gật gù, thu lại ánh mắt dâm tà, rồi lại chắp tay sau lưng, lạch bạch bước ra khỏi phòng Quan hệ công chúng.

Giữa lúc Lưu Minh Ngọc đang khó hiểu bởi cơ thể nhạy cảm của mình, cánh cửa văn phòng một lần nữa được đẩy ra.Khác với tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch ban nãy, lần này là những bước chân vững chãi, nhẹ nhàng mang theo một phong thái lười biếng nhưng đầy ngạo nghễ, tự tin.Dương Thần xuất hiện!Hắn mặc một chiếc áo phông cộc tay đơn giản phối cùng quần jean bạc màu, mái tóc hơi rối buông xõa trên trán. Dù trang phục vô cùng bình dân, nhưng vóc dáng cao lớn, khuôn mặt góc cạnh phong trần và nụ cười nửa miệng rạng rỡ của hắn lại tựa như một vầng thái dương rực rỡ, lập tức xua tan đi sự ngột ngạt trong văn phòng.”Chào buổi sáng các mỹ nữ! Hôm nay ban chúng ta chuẩn bị đi đánh trận hay sao mà không khí nghiêm trọng thế này?” Dương Thần cười ha hả, vừa bước vào đã cất giọng hào sảng, phá vỡ sự im lặng.

Triệu Hồng Yến đang cau mày với đống tài liệu, vừa thấy Dương Thần thì đôi mắt sáng rực lên, trêu đùa: “Anh Dương! Cuối cùng anh cũng vác mặt đến. Anh làm nhân viên hay làm sếp thế hả? Đi làm giờ này thì tiền lương tháng này của anh chắc chắn bị chị Minh Ngọc trừ sạch rồi!”

“Ây da, trừ lương thì anh đành lấy thân báo đáp Trưởng ban Lưu thôi chứ biết sao giờ,” Dương Thần vô sỉ trêu chọc, khiến Triệu Hồng Yến đỏ mặt lườm hắn một cái.

Hắn quay sang nhìn Trần Bác, tiến tới vỗ mạnh một cái bôm bốp lên vai anh chàng ẻo lả:

“Tiểu Bác, hôm nay trông cậu rất có dáng dấp đàn ông đấy! Chuẩn bị máy chiếu tốt lắm, lát nữa đối tác đến cứ tự tin mà ngẩng cao đầu, hiểu chưa?”

“Dạ… dạ vâng, em cảm ơn anh Dương Thần,” Trần Bác bẽn lẽn đáp lời, ánh mắt nhìn Dương Thần đầy sự sùng bái.

Hắn đút hai tay vào túi quần, thong thả sải bước tiến thẳng về phía bàn làm việc của Lưu Minh Ngọc.Mỗi một bước đi của hắn tiến lại gần, trái tim Lưu Minh Ngọc lại thắt lại một nhịp. Sự xuất hiện của người đàn ông nàng yêu thương luôn sẵn sàng dùng bờ vai vững chãi để che chở cho nàng. Dương Thần đứng trước mặt nàng, bóng dáng cao lớn của hắn che khuất đi ánh đèn trần. Hắn chống hai tay lên mép bàn làm việc – đúng vị trí mà lão Mã vừa đứng ban nãy. Nhưng khác với ánh mắt dâm tà, bẩn thỉu của lão già, ánh mắt Dương Thần nhìn nàng lúc này lại tràn ngập sự dịu dàng, cưng chiều và yêu thương tuyệt đối.

“Bảo bối, em sao thế? Trán đổ nhiều mồ hôi quá này, sắc mặt cũng đỏ bừng lên. Em mệt à? Hay là căng thẳng vì cuộc họp?” Dương Thần hạ thấp giọng, một giọng nói trầm ấm chỉ đủ để hai người nghe thấy. Vừa nói, hắn vừa vươn bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra, tự nhiên và ân cần vuốt đi lọn tóc mai đang bết dính mồ hôi trên trán nàng. Hơi ấm từ đầu ngón tay Dương Thần chạm vào da thịt khiến toàn thân Lưu Minh Ngọc run lên bần bật.Nàng ngước đôi mắt phượng ướt át lên nhìn khuôn mặt góc cạnh, phong trần của người mình yêu. Hắn yêu nàng đến vậy, hắn quan tâm nàng đến vậy, thế nhưng… bên dưới lớp váy công sở thanh lịch này, cái quần lót của nàng lại đang ướt đẫm dâm thủy chỉ vì một lão già và một tên đồng nghiệp trẻ tuổi! điều này khiến nàng có chút cảm thấy mình không xứng với tình yêu trong sáng, thuần khiết của Dương Thần. Nàng cảm thấy mình không xứng đáng với sự dịu dàng này! Nàng hơi rụt người lại để tránh bàn tay của Dương Thần, đôi mắt hoảng loạn lập tức né tránh ánh nhìn thâm tình của hắn vì sợ có người phát hiện.

“Em… em không sao. Chỉ là điều hòa trong phòng hơi ấm… với lại em cũng hơi lo cho buổi thuyết trình lát nữa thôi. Anh đừng lo.”Lời nói thốt ra nhẹ nhàng, lịch sự và xa cách, hệt như một vị Trưởng ban đang trả lời nhân viên của mình. Hắn mỉm cười bao dung, bàn tay rộng lớn vỗ nhẹ lên vai nàng một cái thật ấm áp khẽ nói nhỏ:

“Đừng tự tạo áp lực cho mình quá. Có anh ở đây rồi, trời có sập xuống anh cũng chống đỡ cho em. Cứ tự tin lên”

Dương Thần vừa mới dứt lời động viên, bàn tay to lớn của hắn vẫn còn lưu lại hơi ấm trên vai Lưu Minh Ngọc thì từ phía sau, những tiếng gõ gót giày sắc lẹm vang lên.Phó tổng giám đốc Mạc Thiện Ny bước tới. Dưới lớp áo vest công sở được cắt xẻ tinh tế, vóc dáng lả lướt và khí chất rực rỡ của Thiện Ny luôn tỏa sáng như một nữ vương. Nàng trừng mắt nhìn Dương Thần, giọng điệu mang theo sự trách móc nhưng lại ẩn chứa vô vàn sự thân thiết, nũng nịu:

“Anh lại chạy đi đâu lười biếng đấy? Công ty đang bận tối mắt tối mũi chuẩn bị họp, anh không phụ giúp được gì thì cũng đừng có ở đây cợt nhả làm phiền Minh Ngọc.”

Dương Thần không hề tỏ ra e dè trước sự uy nghiêm của nữ cấp trên. Trái lại, hắn nhếch mép cười đầy tà mị, vô tư xoay người lại. Lợi dụng góc kín khó có thể nhìn thấy của ban Quan hệ công chúng, hắn giơ tay vòng qua eo Mạc Thiện Ny, kéo nhẹ nàng lại gần mình. Hắn cúi đầu, kề sát vào vành tai mẫn cảm của Thiện Ny, thì thầm một câu trêu ghẹo gì đó bằng chất giọng trầm khàn, vô lại. Mạc Thiện Ny giật mình, hai gò má kiêu kỳ thoắt cái đỏ bừng lên như ráng chiều. Nàng ngượng ngùng đẩy nhẹ ngực hắn ra, hờn dỗi mắng khẽ một tiếng: “Đáng ghét… anh đàng hoàng một chút đi…” Tất cả những cử chỉ liếc mắt đưa tình, sự tiếp xúc da thịt tự nhiên và sặc mùi ái muội ấy đều thu trọn vào đáy mắt Lưu Minh Ngọc. Dù hai nàng đã biết đối phương đều có dính lứu tới Dương Thần nhưng khi trực tiếp đối diện cũng làm cả hai khó xử. Khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh Lưu Minh Ngọc dường như tĩnh lặng lại.Ở bên ngoài, Lưu Minh Ngọc vẫn là một vị Trưởng ban đoan trang, chuyên nghiệp. Nàng khẽ đẩy gọng kính đen trên sống mũi, bàn tay thon dài mượt mà gom lại xấp tài liệu trên bàn, khóe môi duy trì một nụ cười mỉm thanh nhã, ý nhị, hoàn toàn làm lơ trước sự âu yếm của vị Phó tổng và gã nhân viên nam kia. Bất kỳ ai nhìn vào cũng chỉ thấy một nữ cường nhân điềm tĩnh, chuyên tâm vào công việc.Nhưng ở tận sâu thẳm bên trong, một bình giấm chua loét vừa bị đập vỡ, trào ra thứ axit ăn mòn từng tấc ruột gan nàng.Trái tim Lưu Minh Ngọc thắt lại đau đớn. Sự ghen tị giống như một con rắn độc trườn dọc theo sống lưng, cắn xé lấy lý trí của nàng. Nàng ghen! Cùng là phụ nữ của hắn, cùng mang thân phận tình nhân nép sau cái bóng của Lâm Nhược Khê, nhưng Mạc Thiện Ny lại có thể được hắn dang tay ôm eo dỗ dành.

Ánh mắt Lưu Minh Ngọc vẫn ghim chặt vào bóng lưng của Dương Thần và Mạc Thiện Ny cho đến khi họ khuất hẳn sau cánh cửa kính của khu vực văn phòng. Không gian xung quanh dường như bị rút cạn âm thanh, chỉ còn lại tiếng gõ nhịp đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường.Nàng từ từ thu tầm mắt lại, ngón tay thon dài mượt mà khẽ đẩy gọng kính đen ngự trên sống mũi, rồi cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn nhỏ xíu trên vạt áo sơ mi lụa trắng. Bất kỳ ai đi ngang qua cũng chỉ nhìn thấy một vị Trưởng ban đang tập trung cao độ, phong thái tĩnh tại, trang phục được cài kín đến tận chiếc cúc trên cùng, không để lộ dù chỉ là một milimet da thịt thừa thãi.Thế nhưng, dưới lớp vỏ bọc ấy, lồng ngực Lưu Minh Ngọc đang phập phồng những nhịp đứt quãng. Bàn tay đang cầm chiếc bút máy Montblanc vô thức siết chặt lại đến mức các khớp xương trắng bệch. Nàng dán chặt mắt vào tờ giấy ghi chú trắng tinh, nhưng trong đầu lại cuồn cuộn những luồng suy nghĩ giằng xé.

Mạc Thiện Ny thật rạng rỡ, thật tự tin khi đứng cạnh Dương Thần. Cô ấy có thể đường hoàng giận dỗi, có thể nhận lấy cái ôm dỗ dành của hắn mà không hề vướng bận một chút bóng đen nào trong tâm hồn. Thiện Ny hoàn toàn trong sạch. Còn nàng? Lưu Minh Ngọc khẽ cắn lấy môi dưới, vị mặn chát của máu rỉ ra nơi đầu lưỡi. Tại sao lại là nàng? Tại sao giữa chốn văn phòng rực rỡ ánh sáng này, chỉ có mình nàng phải mang theo một bí mật dơ bẩn, bị xàm xỡ, bị dồn ép vào một góc khuất nhơ nhuốc? Tại sao mỗi lần đối diện với người đàn ông mình yêu thương, cơ thể nàng lại luôn trong trạng thái chột dạ, ướt át vì những dư âm của một kẻ khác?Khoảng thời gian ba mươi phút của cuộc họp chiến lược sau đó đối với Lưu Minh Ngọc giống như một cuộc hành xác kéo dài hàng thế kỷ.

Trong phòng họp rộng lớn, tiếng máy chiếu chạy rì rì hòa cùng giọng nói rành mạch của các quản lý cấp cao vang lên đều đều. Nàng ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, đôi mắt phượng nhìn chăm chú vào màn hình trình chiếu, thỉnh thoảng gật đầu ghi chép, hoàn thành xuất sắc vai trò của mình. Nhưng không một ai biết rằng, bên trong tâm trí nàng đang một mảng rối bời. Một cách khó hiểu, da thịt nàng dạo gần đây trở nên vô cùng nhạy cảm. Không lẽ nàng đã đến tuổi như lang như hổ mà trước đây nàng từng nghe nói đàn bà khi đến ngưỡng ba mươi thì nhu cầu tình dục tăng vọt cộng thêm việc bạn trai không thể thỏa mãn khiến nàng rút ra kết luận như vậy.

Khi tiếng ghế dịch chuyển báo hiệu cuộc họp kết thúc, Lưu Minh Ngọc hít một hơi thật sâu, đợi cho các đồng nghiệp rời đi gần hết. Nàng thu dọn tài liệu, ép mình đứng lên với một phong thái vững chãi nhất. Nàng không thể tiếp tục trốn tránh nữa. Sự giằng xé giữa tình yêu thuần khiết và thứ phản xạ sinh lý lạ lùng này đang ăn mòn nàng từng ngày. Nàng phải chấm dứt nó.Hành lang dẫn đến phòng làm việc của Phó tổng giám đốc vắng lặng. Tiếng gót giày nện xuống mặt sàn đá cẩm thạch vang lên từng nhịp khô khốc. Lưu Minh Ngọc vuốt lại vạt chân váy bút chì, cằm hơi nâng cao, bàn tay gõ ba tiếng dứt khoát lên cánh cửa gỗ dày cộp.

“Vào đi.”Cánh cửa mở ra. Căn phòng làm việc vô cùng rộng lớn, ánh sáng từ cửa sổ sát đất hắt vào nhưng dường như lại bị thân hình của người đàn ông đứng giữa phòng che khuất đi một nửa. Mã Kiến Quốc đang đứng đó, khoác trên mình bộ âu phục phẳng phiu. Khi thấy nàng bước vào, gã xoay người lại. Bước chân của gã nặng nề, nện xuống lớp thảm lông cừu tạo ra một áp lực vô hình lan tỏa khắp không gian.

“Trưởng ban Lưu, cô đến tìm tôi sao? Đúng là một niềm vui bất ngờ.” Mã Kiến Quốc nở một nụ cười đạo mạo, giọng nói khàn khàn vang lên, thong thả bước tới gần.Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Cái bóng to lớn của gã đổ ập xuống, bao trùm lấy vóc dáng của nàng. Không khí xung quanh Lưu Minh Ngọc bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Bàn tay đang ôm xấp hồ sơ của nàng vô thức siết chặt lại.

“Phó tổng Mã, tôi đến đây để nói rõ một lần cho xong.” Lưu Minh Ngọc giữ giọng nói của mình ở tông độ lạnh nhạt, bằng phẳng nhất, ánh mắt nhìn thẳng qua gọng kính, không chớp lấy một lần.

“Tôi yêu cầu ngài từ nay về sau chấm dứt mọi hành vi dây dưa với tôi. Không tin nhắn, không gọi điện riêng tư, và tuyệt đối không có những cuộc gặp gỡ ngoài công việc. Tôi đã có người yêu rồi, và tôi không muốn anh ấy phải hiểu lầm bất cứ điều gì.”Mã Kiến Quốc dừng bước, đứng cách nàng chỉ hơn một sải tay. Gã hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi vẫn không hề tắt, thậm chí còn đậm hơn. Gã đút hai tay vào túi quần, phong thái hoàn toàn thong dong, áp bức.

“Minh Ngọc à, cô cần gì phải cố chấp như vậy?” Giọng gã trầm xuống, mang theo một nhịp điệu rủ rê. “Người yêu của cô có thể cho cô được những gì? Một cậu thanh niên trẻ tuổi thì làm sao hiểu được giá trị thực sự của cuộc sống? Cô hãy chia tay cậu ta đi, ngoan ngoãn đi theo tôi. Với vị trí Phó tổng này, tôi có đủ tiền bạc, đủ tài nguyên để đáp ứng mọi tham vọng của cô. Cô muốn lên vị trí nào ở Ngọc Lôi, tôi đều có thể trải đường cho cô.”

“Tôi không cần tiền, cũng không cần chức vụ đánh đổi bằng cách đó.” Lưu Minh Ngọc lập tức ngắt lời, cằm hơi hất lên, đôi mắt phượng lóe lên sự kiên quyết.

“Nếu ngài không chấp nhận yêu cầu của tôi, tôi sẽ nói toàn bộ sự thật cho người yêu tôi biết. Anh ấy chắc chắn sẽ không để yên chuyện này đâu.

“Nghe đến đây, khuôn mặt Mã Kiến Quốc hơi khựng lại. Lão thở dài một hơi, làm ra vẻ mặt vô cùng khó xử và chân thành. Lão bước lên thêm nửa bước, vượt qua ranh giới an toàn, xâm phạm trực tiếp vào không gian cá nhân của nàng.

“Tôi thực sự rất thích cô, Minh Ngọc. Mỗi lần nhìn thấy cô, tôi… thực sự không thể kiềm chế được bản thân mình.”Lão hạ giọng, âm thanh khàn đục như dính chặt vào màng nhĩ nàng. Rồi đột nhiên, khóe môi lão nhếch lên một nụ cười mang theo hàm ý sâu xa, ánh mắt lướt nhanh qua vòm ngực đang được cài kín bằng lớp lụa trắng của nàng.

“Hơn nữa… cô nói cô muốn chấm dứt, nhưng cơ thể cô lại không nói như vậy.” Mã Kiến Quốc chầm chậm buông từng chữ, đâm thẳng vào điểm yếu nhất trong tâm lý của nàng.

“Chắc chính cô cũng cảm nhận được sự thay đổi của bản thân dạo gần đây mà, đúng không? Cô không thể phủ nhận được… mỗi lần ở bên cạnh tôi, cô đều lên đỉnh vô cùng tuyệt vời.

“Oanh!Đại não Lưu Minh Ngọc như bị một tiếng sấm rạch ngang.Từng câu, từng chữ của gã đàn ông trước mặt giống như những lưỡi dao lột sạch lớp vỏ bọc đoan trang mà nàng đang cố công gìn giữ. Gò má nàng tức thì bốc cháy, đỏ rực lan tới tận mang tai. Hơi thở của nàng đột nhiên đứt quãng, lồng ngực phập phồng kịch liệt đến mức khiến vạt áo sơ mi khẽ run rẩy.Kinh hãi hơn, ngay khi những từ ngữ dơ bẩn, trần trụi ấy lọt vào tai, cơ thể nàng lại một lần nữa phản chủ. Tự dưng lại có một luồng điện chạy râm ran dọc theo sống lưng. Làn da dưới lớp quần áo công sở trở nên nhạy cảm khác thường, nóng rực lên như bị hơ trên ngọn lửa. Hai điểm nhạy cảm trước ngực vô thức săn lại, cọ xát vào lớp vải áo lót sinh ra một cảm giác tê dại. Phía dưới hạ bộ, hoa tâm vốn đang cố gắng kiềm chế lại điên cuồng co rụt, xịt ra một luồng chất lỏng ấm nóng, làm ướt sũng thêm một mảng quần lót ren mỏng manh.Không… tại sao… tại sao nghe lão ta nói những lời đó, mình lại…Sự bối rối và hoang mang tột độ ập đến bóp nghẹt trái tim Lưu Minh Ngọc. Nàng cảm thấy một nỗi nhục nhã ê chề khi nhận ra sự yếu đuối, sự phản ứng khó hiểu của chính thể xác mình ngay trước mặt kẻ mà nàng muốn đẩy ra xa. Nàng sợ hãi sự thật này. Nàng dùng hàm răng cắn chặt lấy môi dưới đến ứa máu, móng tay bấu sâu vào lớp bìa cứng của xấp hồ sơ.Để che giấu đi sự hỗn loạn của hơi thở và đôi chân đang bắt đầu run rẩy vì cảm giác ẩm ướt, Lưu Minh Ngọc lùi mạnh về phía sau, ánh mắt hoảng loạn lập tức lảng tránh khỏi cái nhìn chằm chằm của Mã Kiến Quốc.

“Ngài câm miệng lại!” Nàng gắt lên, thanh âm vỡ ra vì tức giận và xấu hổ, cố gắng dùng thái độ gay gắt nhất để xây lại bức tường phòng ngự.

“Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời ghê tởm nào từ ngài nữa! Tôi nói cho ngài biết, tôi không muốn có bất kỳ sự dây dưa nào. Nếu ngài còn tiếp tục ép buộc… tôi sẽ lập tức nộp đơn từ chức và dời khỏi cái thành phố này vĩnh viễn!”

<< 1 78 79 80 81 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong