Ba ngày sau lần chạm mặt đầu tiên, Nghiêm Bất Vấn một lần nữa danh chính ngôn thuận bước vào Trần Công Quán.
Lần này, hắn lấy cớ đích thân mang đến một loại dược liệu sinh học quý hiếm từ phòng nghiên cứu nước ngoài về để hỗ trợ điều trị chứng bệnh thần kinh của lão gia tử Đường Triết Sâm. Đương nhiên, sự xuất hiện của hắn hoàn toàn không phải là một sự tình cờ.Để kiểm soát triệt để mọi biến động, Nghiêm Bất Vấn đã âm thầm cấy một loại cổ trùng dành riêng cho nam giới có tên là “Bá Vương Tận Trung Cổ” vào tủy sống của một số hộ vệ và gia bộc tại Đường gia. Loại cổ này không chỉ kích phát sức mạnh thể chất của bọn chúng lên gấp ba lần, mà còn mang cơ chế trừng phạt vô cùng tàn khốc: chỉ cần nhen nhóm một ý niệm phản bội, ấu trùng sẽ lập tức tiết ra axit hóa lỏng toàn bộ lục phủ ngũ tạng của vật chủ chỉ trong vòng ba giây.Nhờ mạng lưới tai mắt trung thành tuyệt đối bằng sự sợ hãi này, mọi lịch trình của người nhà họ Đường đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Hôm nay, nhận được tin báo từ thuộc hạ, Nghiêm Bất Vấn biết chính xác đây là khung giờ mà các thành viên khác đều vắng mặt, và Đường Tâm đang phải lóng ngóng một mình sắc thuốc.Tiến về phía gian bếp phụ, nơi khói sương và mùi thuốc bắc đắng nghét đang bốc lên nghi ngút, Nghiêm Bất Vấn dừng bước. Qua khung cửa khép hờ, hắn tĩnh lặng quan sát con mồi của mình.Đường Tâm đang mặc một bộ váy dệt kim màu vàng nhạt, vóc dáng mỏng manh như một nhánh bách hợp yếu ớt. Nàng đang lóng ngóng cầm chiếc khăn ướt, cố gắng nhấc nắp ấm thuốc đang sôi sùng sục. Sự tự ti và áp lực vô hình từ gia tộc lúc nào cũng đè nặng lên vai khiến từng động tác của nàng trông vô cùng cẩn trọng, sợ sệt.”Đường Tâm tiểu thư, để ta giúp một tay.”Giọng nói trầm ấm, nam tính mang theo từ tính mê hoặc đột ngột vang lên ngay phía sau lưng.Đường Tâm giật thót mình. Sự xuất hiện lặng lẽ nhưng mang theo khí tràng áp đảo của đệ nhất thiên tài Yến Kinh khiến một cô gái luôn tự ti như nàng luống cuống.”Nghiêm… Nghiêm thiếu gia…”Bởi vì quá căng thẳng, bàn tay đang cầm chiếc muôi múc nước nóng của nàng run lên. Cán muôi trượt khỏi kẽ tay, một lượng lớn nước thuốc sôi sùng sục từ trong ấm hất tung ra, hướng thẳng về phía cổ tay trắng ngần của nàng.”A!” Đường Tâm nhắm chặt mắt, sợ hãi thốt lên một tiếng kêu thất thanh, chuẩn bị đón nhận cơn đau rát cháy da thịt.Thế nhưng, cơn đau khủng khiếp ấy không hề ập đến.Nhanh như một tia chớp, Nghiêm Bất Vấn lướt tới. Bàn tay to lớn, vững chãi của hắn vươn ra, tóm gọn lấy cổ tay nhỏ bé của Đường Tâm, dùng một lực đạo hoàn hảo kéo mạnh nàng ra khỏi vùng nguy hiểm. Chiếc muôi rơi loảng xoảng xuống sàn đá, nước nóng bắn tung tóe chỉ cách gấu váy nàng vài centimet.Vì lực kéo bất ngờ, thân hình mềm mại của Đường Tâm lảo đảo, đâm sầm vào vòm ngực săn chắc của người đàn ông.Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người bị ép sát đến mức không còn một kẽ hở. Đường Tâm ngơ ngác mở to đôi mắt ngập nước. Nàng hoàn toàn bị bao vây bởi mùi hương trầm hương lạnh lẽo, thanh sạch xen lẫn hơi ấm nam tính rực rỡ tỏa ra từ cơ thể Nghiêm Bất Vấn.”Không sao chứ?” Nghiêm Bất Vấn hơi cúi đầu, giọng nói trầm ấm phả sát bên tai nàng.”Em… em không sao… Xin lỗi, em lại làm hỏng việc rồi…” Đường Tâm lúng túng muốn rụt tay lại, sự mặc cảm bẩm sinh khiến nàng không dám ngước nhìn hắn.Nhưng Nghiêm Bất Vấn không buông tay. Hắn giữ chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của nàng, lật mu bàn tay lên. Chỉ có một vài giọt nước nóng sượt qua, nhưng làn da mỏng manh của nàng đã lập tức ửng đỏ lên một mảng.Ánh mắt Nghiêm Bất Vấn xẹt qua một tia xót xa giả tạo. Hắn khẽ cúi đầu xuống, đôi môi mỏng chỉ cách mu bàn tay nàng chưa tới hai centimet, nhẹ nhàng thổi từng hơi mát lạnh lên vết đỏ.Hành động nâng niu, trân trọng đến mức cực đoan này khiến Đường Tâm đứng chết lặng. Tim nàng đập loạn nhịp như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Nàng chưa từng được một nam nhân nào chạm vào một cách dịu dàng như thế, lại càng chưa từng có ai hạ mình thổi vết thương cho nàng.Nàng không hề hay biết, theo từng hơi thở dường như vô hại của hắn, làn khói hoóc-môn đặc chế được kích phát từ Cổ Vương trong tim Nghiêm Bất Vấn đang lặng lẽ phả ra. Mùi hương vô hình ấy thấm thẳng qua lớp biểu bì da thịt đang ửng đỏ, truyền thẳng vào huyết quản, đánh thức những tơ trùng Cổ Nô đang ngủ đông.”Làn da của cô mỏng manh như vậy, lỡ để lại sẹo thì thật đáng tiếc.” Nghiêm Bất Vấn ngước lên, ánh mắt thâm tình nhìn thẳng vào mắt nàng. Hắn lấy từ trong túi áo vest ra một hộp thuốc mỡ sinh học đã được chuẩn bị sẵn, tự tay mở nắp.Những ngón tay thon dài, mang theo nhiệt độ nóng rực của hắn chấm một chút thuốc mỡ, nhẹ nhàng miết theo vòng tròn lên da thịt mềm mại của Đường Tâm. Mỗi một vòng xoa bóp, hắn lại khéo léo dùng đầu ngón tay kích thích vào các huyệt đạo mẫn cảm ngoại biên.Dưới sự đụng chạm tinh tế ấy, luồng năng lượng nguyên thủy bắt đầu điên cuồng dung nạp vào Cổ Nô.Trong đầu Đường Tâm lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự run rẩy từ tận sâu trong linh hồn. Những giọt nước mắt tủi thân và cảm động vô thức dâng lên khóe mi. Nàng bắt đầu hiện lên sự so sánh đầy chua xót:”Ở Đường gia, mình làm sai cái gì cũng bị mắng là vô dụng, là kẻ ăn bám. Bố không quan tâm mình, anh chị cũng chỉ coi mình là người hầu hạ ông nội. Vậy mà… một người cao ngạo, hoàn mỹ như Nghiêm thiếu gia lại không hề trách mình hậu đậu. Anh ấy không chê cười mình, anh ấy… đang thực sự lo lắng cho mình.”Một cảm giác ấm áp, an toàn và một sự lệ thuộc kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng đóa bách hợp ngây thơ. Sự khao khát tình yêu chân thành bị đè nén suốt hai mươi năm qua nay đã tìm thấy một tia sáng để bấu víu.Nhìn những giọt nước mắt cảm động lăn dài trên gò má của Đường Tâm, khóe môi Nghiêm Bất Vấn khẽ nhếch lên một độ cong tà ác mà nàng không thể nhìn thấy.Hạt mầm bóng tối đã chính thức bắt rễ vào tim nàng. ——————————————————————————– Trong lúc đó, tại giao diện hệ thống giám sát ngầm được kết nối trực tiếp với não bộ của Nghiêm Bất Vấn, các thông số dữ liệu bắt đầu nhảy vọt điên cuồng nhờ việc hấp thụ lượng lớn cảm xúc rung động và hoóc-môn hưng phấn/sợ hãi của vật chủ.GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ Trùng nô: Đường Tâm
Thân phận: Tam tiểu thư Đường gia (Yến Kinh), người chăm sóc Đường Triết Sâm.
Chất lượng thể chất: Linh Cấp (Thể chất thuần khiết, dáng vẻ bách hợp nhu mì).
Độ tương thích với trùng vương: 85% (Tâm lý yếu ớt, tự ti, phòng tuyến cực kỳ dễ thao túng).
Hệ số khoái cảm cơ bản: 0.7 (Nền tảng nhạy cảm thấp hơn phụ nữ trưởng thành do chưa từng qua khai phá).
TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI Cấp Độ Hiện Tại:
CẤP 1: NGỦ ĐÔNG Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 45% (Hấp thụ 45 điểm tiến hóa nhờ Tiếp xúc Trung cấp: Không gian hẹp, đụng chạm da thịt nhẹ nhàng, mơn trớn vết thương và sự rung động tâm lý mãnh liệt).[CẢNH BÁO HỆ THỐNG]: Do mục tiêu vẫn đang ở Giai đoạn Ngủ Đông, cổ trùng chưa đủ sinh thể năng để cung cấp luồng dữ liệu trắc lượng chi tiết. Toàn bộ thông số trạng thái của các phân khu: 1. Vú, 2. Miệng, 3. Háng (Mật đạo), 4. Cơ thể chung, 5. HM, 6. Tâm Trí tạm thời hiển thị ở trạng thái [KHÓA – CHƯA ĐỦ ĐIỀU KIỆN TELEMETRY]. Hệ thống sẽ tự động khai thông khi tiến độ đạt 100% (Giai đoạn Nảy Mầm).

tai nhac chuong