Thời gian này mình vẫn chưa thích nghi được sự hiện diện của anh trong nhà mình. Nhiều lúc về phòng mình mà thấy có anh mình cảm thấy mất tự nhiên nên buồn bực hay mắng anh vô cớ.
Chẳng hạn như lúc này mình thấy anh đi làm về rất muộn, nhìn anh day day thái dương vì mệt mỏi căng thẳng do công việc quá nhiều.
Mình có chút thương cảm nhưng chút lòng trắc ẩn đó ngay sau đó bị bay biến mất luôn vì bó hoa trên tay anh.
Người ta bước vào phòng ngủ thì đặt bó hoa ở trên sofa. Cái anh mát người ta trìu mến nhìn bó hoa rồi nâng niu khiến mình ngứa mắt.
Mình hầm hầm ra lấy bó hoa quăng vào thùng rác. Mình là con gái nhưng trong phòng lại không thích cắm hoa. Chỉ đơn giản là mình bị xoang mũi dị ứng.
Nhưng với một người luôn rất trân trọng tình cảm như bác sĩ thì lại khác.
Người ta từ trong nhà tắm đi ra với bộ quần áo ngủ nhìn rất bình dị nhưng lại rất quyến rũ.
Anh nhíu mày khi không nhìn thấy bó hoa của mình để ở sofa.
-Em có thấy bó hoa của anh để ở sofa không?
-Nó ở trong thùng rác đấy!
Mình thản nhiên trả lời, cũng chẳng thèm quan sát sắc mặt người ta.
-Hả? Tại sao? Anh định cắm vào bình hoa.
-Đây là phòng của tôi. Anh muốn cắm thì mang về nhà anh mà cắm.
Lời nói trong lúc nóng giận bốc đồng của mình khiến cho người ta bị tổn thương.
Anh im lặng không nói gì, lẳng lặng đi ra thùng rác ở góc phòng nhặt bó hoa lên. Người ta không muốn bị trà đạp lên tình cảm, đây là bó hoa của người nhà bệnh nhân được tặng. Nhưng em bé đó lại tặng nó lại cho anh, để cảm ơn vì anh đã ghép thận cứu sống bé một mạng.
Mình thấy người ta trân trọng bó hoa như thế thì cơn nóng giận lại bùng lên. Mình đi ra giật lấy bó hoa quăng thẳng ra ngoài ban công.
-Em…
Người ta có lẽ đã rất cố gắng nhẫn nhịn mình, ngực giống như bị thiếu thứ gì nhói đau.
Cảm giác tuyệt vọng, trái tim đau đớn, và tất cả sĩ diện và lòng tự tôn đều bị dẫm xuống đất.
Người ta bất lực mặt lạnh tanh đi sang phòng khách cũng chẳng buồn nói hay cãi mình một lời.
Mình đuổi được người ta đi mà lòng cũng chẳng vui chút nào, tự dưng lại cứ có cảm giác áy náy không ngủ được.
Tôi hôm sau người ta cũng vẫn đi làm về muộn như vậy. Mình đang ngồi ký duyệt các văn kiện thì thấy mẹ mang nước ép trái cây và bánh ngọt vào phòng cho mình.
-Mẹ. Con uống nước ép trái cây thôi còn bánh con không ăn đâu. Béo lắm!
-Vậy cứ để đây, tý nữa bác sĩ đi làm về đói còn có ăn.
-Sao mẹ lại quan tâm đến anh ta vậy?
-Con cứ thử quan tâm chồng mình một chút, nó không khó lắm đâu! Trong lòng con cũng sẽ thấy vui hơn.
-Nhưng con lại không cảm thấy thoải mái khi làm như vậy mẹ ạ. Con cũng không muốn anh ta quen thói. Với lại, anh ta cũng sẽ không cảm kích dù con có làm gì đi chăng nữa.
-Con phải tôn trọng thằng bé. Đừng có gọi chồng là anh ta. Người làm việc tốt không cần người khác phải biết ơn đâu con. Mẹ bỏ thịt chim Bồ câu ở trong tủ ra ngoài này cho, tý con đặt lên hầm cháo khuya thằng bé về thì lấy cho nó ăn. Thành niên mà toàn làm quên ăn.
Mẹ vỗ vỗ vai mình rồi đi xuống, mình định không quan tâm nhưng ngồi đây mà chẳng thể tập chung được tý nào nên đứng dậy đi xuống bếp.
Mẹ đã đặt sẵn xoong xương ở trên bếp rồi, mình lấy ít ra vo rồi cho vào xong. Sau đó đi xào thịt chim Bồ câu với hành khô. Nhặt chút rau răm với hành lá, mình chuẩn bị sẵn hết ra đó.
Mình cứ hí hoáy trong bếp lúc mẹ mình đứng ngoài nhìn thấy thì mỉm cười. Mẹ đứng im tựa người vào tường nhìn mình nhưng không lên tiếng.
Bà chỉ nói thầm.
-Bác sĩ mà biết con nấu cháo cho mình chắc chắn sẽ rất vui.
Bố mình đi qua thấy mình loay hoay ở dưới bếp thì cũng ngạc nhiên, ông đang định đi vào thì bị mẹ mình kéo đi. Mẹ sợ mình xấu hổ nên cứ coi như không biết gì.
Nói thật. Mình từ bé không phải vào bếp, nấu ăn chẳng ngon. Nhà mình có mình là đoảng nhất, chị gái và mấy đứa em đứa nào cũng giỏi toàn diện. Chỉ có mình là bốc đồng, thẳng tính, lại nấu ăn dở.
Mình làm không may bị chạm vào xoong nóng nên bị bỏng, vết bỏng không to nhưng cũng hơi rát.
Nấu xong mình cứ thấp thỏm chờ người ta về, tại hôm qua có nói hơi nặng lời nên mình cũng muốn chuộc lỗi.
Mình cứ ngóng mãi mà chẳng thấy người ta về, đi ra đi vào như kiểu chờ chồng thật sự ấy.
Lúc thấy tiếng xe vào trong sân, mình đi hâm cháo lại cho nóng. Rồi lấy bát múc cháo bê lên phòng.
Lúc vừa ra đến cầu thang thì hai đứa chạm mặt nhau. Nhưng người ta chỉ nhìn mình một cái rồi bước lên cầu thang đi thẳng về phòng khách.
Mình đi ngay đằng sau, lúc thấy a người ta vặn nắm cửa phòng đi vào mình lên tiếng.
-Đợi đã.
Người ta quay lại nhìn mình.
-Có chuyện gì?
-Anh ăn cháo này.
-Tôi không đói. Tôi ăn no rồi! Em ăn đi.
-Tôi không ăn.
Mình bị dội gáo nước lạnh thì gái mặt, bực mình quay người bê cháo xuống bếp đổ hết vào thùng rác rồi rửa bát úp vào trạn rồi về phòng.
Nhìn thấy thái độ bực tức của mình thì người ta thấy khó hiểu. Căn bản người ta lúc nào cũng nghĩ mình luôn không nói lý lẽ, bực tức vô lý.
Người ta vừa tắm xong thờ nhớ ra tài liệu để quên ở dưới xe nên xuống lấy. Lúc xuống đến tầng 1 thì người ta gặp mẹ vợ.
-Ơ, con về khi nào?
-Dạ mẹ! Con mới về.
-Con đã ăn cháo mà bé Quyên nấu chưa?
Câu nói của mẹ khiến người ta đứng hình và ngạc nhiên.
-Quyên nấu cháo cho con ạ?
-Ừ!
Mẹ cười gật đầu với người ta, nhưng mà con rể này láo. Chẳng thèm để ý đến lời mẹ vợ nói mà cứ thế chạy chẳng vào bếp.
Người ta nhìn bếp không thấy bát cháo đâu thì nhìn xung quanh một lượt mới thấy chỗ cháo đổ vào thùng rác.
Vẻ mặt hơi xị xuống, kiểu hụt hẫng và hối tiếc áy. Mẹ mình ở đằng sau hình như cũng nhìn thấy bà thở dài, nhưng lại nhìn thấy cái xoong vẫn ở đó. Mẹ nói!
-Ban nãy mẹ thấy có bé nấu nhiều, có lẽ ở xoong vẫn còn. Để mẹ lấy bát tô múc cho.
-Vậy ạ. Vậy mẹ cứu đi nghỉ đi, để con tự làm được!
Người ta nói rồi kiểu ngại làm phiền mẹ ấy nên đẩy mẹ đi nghỉ.
Cái mặt hớn hở mở xoong ra thấy còn cháo ở trong xoong thì vui vẻ lấy bát múc ra ăn.
Quên luôn việc xuống lấy tài liệu mà người ta bê tô cháo lên đi vào phòng của mình.
Nhìn thấy mình đang ngồi ở ghế sofa thì bế bát cháo đến ngồi đối diện mình ăn.
-Anh chê cháo sao bây giờ còn ăn.
-Anh ăn tối rồi nhưng vì cháo này có người vất vả nấu bằng cả tấm lòng nên anh cũng sẽ không phụ công người nấu.
-Nhưng không ngon như đồ anh đã ăn no rồi đâu.
-Bữa tối anh về ăn với mẹ, xong lại đi làm đến bây giờ mới về.
-Ai quan tâm mà anh phải trình bày.
Mình ngượng ngượng đứng dậy đi về giường.
-Em nghĩ anh đi ăn với Tường San nên ghen phải không?
Mình bị đoán trúng nên nghẹn họng không thể trả lời được. Sau đó lại chống chế bằng cách cãi chày cãi cối.
-Tôi không nghĩ, cũng không ghen tuông gì hết. Đừng có nhắc đến tên cô ta trước mặt tôi, tôi không thích.
Người ta tự dưng bước lên bắt lấy tay mình khiến nhg giật thót tim lại.
Mình thấy người ta nhìn xuống tay mình, ánh mắt có chút đau lòng.
-Đừng nói là em nấu cháo bị bỏng đấy nhé.
-Không có. Tôi không nấu cháo, cháo là do mẹ nấu.
Người ta cứ lôi tay mình ra xem mình lại tụt lại.
-Này.
-Để yên.
-Không cần.
-Đã bôi thuốc chưa?
-Dán băng gâu rồi đó không nhìn thấy à?
-Có thấy nhưng tôi hỏi em bôi thuốc chưa?
Mình kiểu ngượng ngượng xong chả biết trả lời thế nào, nên cứu ngây người ra.
-Ở yên đây. Tôi lấy thuốc bôi cho.
Lúc người ta bôi thuốc cho mình, bàn tay to nhưng lại ấm áp, thực hiện từng động tác nhẹ nhàng, nhưng lại như có một thứ ma lực thần kỳ, chỉ trong nháy mắt đã xoa dịu toàn bộ cơn đau và rát trong người mình.
Đôi mắt đen kia thỉnh thoảng nhìn mình, sao mà trìu mến?
Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng bối dối của mình, khóe môi ai đó vô thức cong lên cười nhẹ, dịu dàng đến lạ, chút lạnh lùng cuối cùng cũng bị hòa tan hết.
Bệnh tim của mình lại tái phát rồi, nó đập, đập, rồi đập…không cách nào mà kiểm soát nổi, chẳng biết làm sao nữa, cứ thế lơ đễnh nhìn người ta.
Ánh mắt thâm thúy của anh lúc chăm chú bôi thuốc cho mình, trong đôi mắt phượng như có một màn đêm trong suốt có thể hút cả tâm hồn đối phương vào.
Người ta bị mình nhìn đến ngượng ngùng, chớp mắt vô tội nhìn lại mình.
-Em nhìn anh như vậy làm gì chứ?
Bị hỏi bất thình lình, mình đỏ bừng mặt mũi, vành tai cũng như bị ứ máu.
Không khí, ám muội kinh khủng khiếp.
Mình che mặt, gò má nóng hừng hực, giống như thể máu khắp người đều xông lên đầu vậy.
Thấy mình như vậy anh lại nói lảng đi để cho mình đỡ xấu hổ.
-Giờ em nhận ra lợi ích khi có chồng làm bác sĩ chưa?
-Này, đừng có dùng chiêu đó với tôi. Tôi không mềm lòng đâu. Anh khá là thông minh đấy! Kéo được cả bố mẹ tôi hâm mộ.
Mình lại bật lại chế độ đánh đá.
-Vậy em không muốn trở thành người hâm mộ của anh sao?
-Không bao giờ!
-Vậy là em chỉ muốn làm bạn gái của anh thôi đúng không?
Người ta tự tin cười nói khiêu khích mình.
-Đừng có mà múa miệng với tôi. Tôi không thích đùa đâu nhé.
Người ta tiến sát gần, dí sát mặt tới mặt mình. Cơ thể mình thoáng run lên, rồi nhất ra sau.
Hai tay vô lực để trước ngực người ta.
Ai đó một tay chống trên thành giường, một tay ôm lấy eo thon kéo mình xích gần.
Hít thở khó khăn, mình đưa tay lên đẩy người ta ra.
-Đây là lý do mà cô ca sĩ kia cứ cắm đầu lao vào yêu anh đúng không?
-Vậy em không rung động sao?
-Không, bởi tôi biết động cơ thực sự của anh. Đi ra. Ra đi. Nhanh.
Mình quát. Người ta đứng dậy thất thểu đi về phòng khách.
Cảm ơn trời đất, may mà cũng chịu đi rồi chứ không tim mình nhảy vọt ra ngoài mẹ nó mất.
Điên mất.
Không hiểu sao mình lại dễ dàng bị anh ta mê hoặc thế chứ!
Cái người này, thâm nhập vào cuộc sống của mình một cách từ từ, chậm rãi, mình chẳng kịp phòng bị luôn.
Nói chung là mình mất đi sự chủ động, ở bên cạnh người ta là lúc nào cũng bị động. Không thể ngờ được mà phòng bị.
Nham hiểm thật!
Nhìn phía cửa một lúc lâu sau mình mới tỉnh táo lại. Nằm trên giường chuẩn bị vào giấc ngủ thì đột nhiên điện thoại thông báo có tin nhắn đến.
-Ngủ chưa gái?
Là chị gái mình nhắn. Mình rep lại luôn.
-Chưa này chị. Cục bông của em đâu? Ngủ chưa?
-Ngủ rồi! Sao rồi cuộc sống của người có chồng đã hài hoà chưa?
-Em đi ngủ đây!
Mình buồn bực, vì sao mọi người trong nhà mình lại dễ bị lừa thế nhể.
Mình không muốn tiếp tục phát triển thêm cái đề tài này của chị nên nhắn chuồn luôn. Mình hoàn toàn không muốn có quan hệ thân thiết gì với người ta.
Đôi khi, nghĩ là một chuyện, làm được như mình nghĩ hay không, lại là chuyện hoàn toàn khác.
Chẳng hạn như mình bây giờ, nằm ở đây nhưng lại cứ thấp thỏm không biê ta người ta có về phòng ngủ hay không hay là lại ngủ phòng khách nữa.
Người gì đâu. Đuổi đi là đi ngay, chẳng nịnh mình được câu nào. Khiến mình chẳng thể ngủ được mà hồn treo tận đẩu tận đâu, phiền muộn, bực bội không tiêu tan nổi.
Sáng hôm sau dậy đi làm lại gặp ngay quả sao chổi. Mình phát rồ với mấy người này mất.
Gì thế kia? Chồng mình đang đứng cho người ta ôm giữa thanh thiên bạch nhật.
Cuộc sống của mình bây giờ sao lúc nào cũng gắn liền với cô ca sĩ này nhỉ.
Phát rồ mất, cứ tưởng bản thân vẫn thấy thoải mái bình thường, sự thật hoá ra lại là, để ý tới người ta, rất rất nhiều!

CHATBOX
tai nhac chuong