https://zing4u.top/
Đỗ Quyên Nở Muộn!
2.65K

Vì đám cưới đó bố mẹ hai bên sắp xếp nên diễn ra rất nhanh sau một tuần. Mình vẫn đi làm chả quan tâm mấy đến đám cưới này. Nhưng chị gái và em dâu mình chuẩn bị cho mình rất chu đáo.

Mình không đồng ý về bên đó sống nên cưới xong người ta theo mình về ở nhà mình.

Hai đứa sống chung nhà với bố mẹ và ông bà chứ không ra ở riêng.

Trước ngày cưới người ta vẫn ở phòng phẫu thuật suốt đêm, đến gần sáng người ta vừa về nhà thay quần áo chú rể thì lại có cuộc điện thoại gọi đến.

Sau cuộc điện thoại đó thì mẹ Hoa cũng không thể ngăn cản nổi con trai. Chỉ có thể chấp nhận sau khi con trai hứa sẽ đến hôn lễ đúng giờ.

Còn Tường San thì tức giận uống say rồi đập phá ở quán bar. Cô ta không cam lòng, người cô ta yêu cô ta thích không thể dễ dàng bị cướp đi như vậy.

Tiệc cưới tổ chức ở khách sạn, nên tất cả nghi thức đều diễn ra ở đây.

Cả hội trường hôn lễ đều rộn ràng chuẩn bị đón tiếp khách mời. Anh chị em bên nhà mình ai cũng vui mừng rồi đi ra đi vào động viên mình đừng hồi hộp.

Mình chỉ muốn cho nhanh qua cái ngày này, mệt mỏi giả tạo muốn chết chứ có hồi hộp gì đâu.

Trong hội trường hôn lễ, mẹ Hoa mãi vẫn không thấy con trai mình đến thì lo lắng bồn chồn sốt ruột. Nhưng gọi thì không thấy con trai bắt máy.

Trong khi đó bác sĩ con trai của bà đang bị một đám côn đồ vây kín. Bác sĩ bị đánh cho hộc máu mồm rồi liên tiếp những cú đá đấm lên người.

Phía bên khách sạn Thanh Như chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Trong lòng có dự cảm không lành, muốn tìm chồng để trao đổi suy nghĩ và lo sợ ở trong lòng.

Đúng là có một bóng dáng của đàn anh của con bé. Anthony bỏ ra ít tiền bảo nhân viên khách sạn đổi quần áo cho anh ta rồi ra ngoài, lúc này anh ta có thể qua mắt được người quen cũng như Thanh Như.

Anthony khi biết tin mình kết hôn thì đã cố gắng thuyết phục bản thân buông tay nhưng dù thế nào cũng không buông được.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện mình đáng lẽ mặc áo cưới nắm tay anh ta vào lễ đường nay lại nắm tay người khác là hắn ta lại không thể chấp nhận nổi, cảm giác này nhanh chóng khiến anh ta phát điên.

Đám cưới giả mà có quá nhiều sự đố kị và uy hiếp. Tường San bằng cách nào đó mà cũng đã trà trộn được vào đám cưới của mình.

Thấy sắp đến giờ mà chú rể vẫn chưa xuất hiện, người bên ngoài có lẽ đã sốt ruột.

Trong lòng mình cũng bắt đầu giằng co dữ dội. Mặc dù không phải hôn lễ mình mong chờ nhưng mình cũng không mong muốn nó xảy ra chuyện gì cả.

Nếu chú rể trốn khỏi hôn lễ thì mặt mũi nhà họ Danh vứt đi đâu.

-Không có chuyện gì đâu, hôn lễ sắp bắt đầu rồi, anh ấy không đi xa đầu, chắc là đang ở đâu đó hít thở thôi, đừng quên hôm nay anh ấy rất hồi hộp.

Chị gái mình động viên.

Những người khác nghe thế thì cũng động viên mình.

Khách khứa cũng dần nhận ra điều không ổn, quả thật MC trên sân khấu nói quá lâu.

Mọi người đều đang thì thầm to nhỏ suy đoán xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đã qua hơn một giờ đồng hồ mà vẫn không thấy chú rể đến.

Khách khứa thấy thế thì càng thì thầm to hơn, lúc này mọi người đã có suy đoán trong lòng.

Chắc có lẽ chú rể bỏ trốn không muốn cưới rồi.

Mẹ Hoa thì đỏ mắt, trong lòng bà đang run. Không biết đứa con trai này muốn dở trò gì nữa.

-Chị à. Đã hai tiếng đồng hồ rồi có lẽ người ta hối hận rồi. Em không cưới nữa đâu!

Giọng mình hơi run, không rõ ràng nhưng chị gái vẫn nhận ra mình hụt hẫng và rất buồn.

Chị không khuyên mình nữa mà đứng dậy đi ra nói qua bố mẹ mình.

Bố mình đứng dậy bước lên sân khấu nhận lấy micro từ tay MC, ôn tồn nói.

-Cảm ơn các vị khách quý đã tới dự hôn lễ của con tôi. Tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc, nhưng do một vài nguyên nhân đặc biệt mà phải hoãn hôn lễ lại một lát, xin mọi người thông cảm.

Ông vừa dứt lời, cả hội trường lập tức xôn xao, tất cả mọi người đều đang nhao nhao đoán xem chuyện gì xảy ra.

Sắc mặt ông bà nội cũng thay đổi, nghi hoặc nhìn về phía bố mình, không hiểu ông nói vậy là sao, vài nguyên nhân là cái khỉ gì.

Mình cũng bước lên nói lời xin lỗi rồi cúi đầu, cảm ơn vì họ đã đến đây tham dự.

Không thấy chú rể ở hội trường, đến cả người nhà chú rể cũng không thấy đâu ai cũng đoán này đoán nọ.

Tất cả hội trường hôn lễ đều đang suy đoán xem có phải chú rể bỏ trốn hay không, vừa nghĩ thế, sắc mặt mọi người liền hiện vẻ đặc sắc, người tò mò, người chờ xem chuyện vui.

Bố mình trở về chỗ ngồi, ông bà nội nhìn bố, ông chỉ nói một câu.

-Về nhà con sẽ giải thích với hai người chuyện này.

Tầm nửa tiếng sau thì chú rể đột nhiên xuất hiện, trên mặt và quần áo nhìn có chút nhếch nhác.

Người ta chỉ đi đến trước mặt bố mình xin lỗi sau đó xin phép lên phòng của khách sạn đón mình xuống. Mặc dù không hài lòng nhưng bố vẫn cố gắng bình tĩnh gật đầu để người ta lên đưa cô dâu xuống.

Cửa phòng nghỉ bị gõ vang, người ta đứng ở cửa không thấy gì thì nhờ phục vụ mở cửa giúp.

Kết quả bên trong không thấy cô dâu, chỉ thấy có điện thoại di động ở đó. Người ta có sự cảm không lành liền gọi điện thoại cho chị gái mình.

Mọi người mới nhốn nháo đi tìm mình. Cũng may là Tuấn Minh đã yêu cầu check camera của khách sạn.

Anh chị em nhà mình được Tuấn Minh thông báo thì để cho Như Phương ở dưới chấn an mọi người còn lại đều vội vàng đi thang máy lên sân thượng.

Khi người ta đến thì chị gái mình đang đợi ở thang máy, lúc người ta đi tới thì cửa thang máy đúng lúc mở ra.

Chị Lan bước vào thang máy trước, người ta cùng vào theo.

-Lan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, em ấy đâu?

Chị gái mình sa sầm mặt, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

Chị gái rất ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, hành vi lần này của chú rể quả thật đã chọc giận chị ấy.

Sớm biết thế này, chị đã không vun vén ghép đôi cho hai người.

-Anh còn hỏi. Vì sao anh lại đến trễ vậy? Không phải tại anh đến muộn mới xảy ra sự việc như này sao?

-Anh xin lỗi! Nhưng anh bị bắt nhốt mãi mới thoát được ra ngoài. Anh không lường trước được sự việc.

-Hả? Ai bắt anh?

-Truyện dài lắm! Có lẽ là bố của Tường San trả thù vì ông ta thấy anh lấy vợ mà con gái ông ta đau khổ nên mới làm vậy!

-Anh tự mà xử lý mối quan hệ không rõ ràng của mình đi. Đừng để liên lụy đến em gái em!

-Anh biết!

Thang máy mở ra.

Chị gái đi lên sân thượng cùng chú rể, vừa lên đã nhìn thấy Anthony ở đó, mình thì đang đứng đối diện anh ta.

-Quyên!

Chị gái mình gọi.

Anthony quay lại, trông thấy chị gái mình và người ta thì liền cười.

-Các người tới rồi à, nhanh thật đấy.

Rồi ồ ạt mình thấy vợ chồng Thanh Như và Tuấn Minh, Quỳnh Trang cũng thở hổn hển chạy tới nơi.

-Anthony!

Thanh Như gọi đàn anh của mình.

Đây là người anh đã giúp đỡ nó rất nhiều trong ngành y.

-Anthony. Anh về khi nào? Sao không báo em một tiếng? Mình xuống dưới đi, đừng đứng ở đây. Chị em sợ độ cao anh không biết à?

Em gái mình cố gắng nói chuyện như không xảy ra chuyện gì hết.

Thấy Thanh Như từng bước tiến lên. Anthony di chuyển cầm tay mình đứng sát mép sân thượng, chỉ cần tiến tới hai bước nữa là sẽ rơi xuống, mình nhìn người ta nín thở nhìn phía mình.

-Dừng lại, anh định làm gì?

Anthony cười, dịu dàng nhìn thoáng qua mình ở trước mặt.

-Tôi chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn ở bên cô ấy thôi, nhưng cô ấy lại chọn kết hôn với người yêu cũ của chị gái, tôi chỉ còn cách lên đây thôi.

-Anh có thật sự yêu chị ấy không?

-Thanh Như, sao em lại hỏi anh như thế?

-Anh không nỡ tổn thương chị ấy, vậy bây giờ anh đang làm gì? Hôm nay chị ấy sẽ lấy người chị ấy yêu nhất, là ngày kỷ niệm đáng giá nhất cuộc đời chị ấy, nhưng anh lại phá hỏng ngày hạnh phúc này, anh làm thế mà là yêu chị ấy sao?

Thanh Như nói, giọng điệu rất bình tĩnh.

Vẻ mặt Anthony vẫn dịu dàng nhìn mình như cũ.

-Em sai rồi, hôm nay là ngày cưới mà anh ta lại bỏ cô ấy bơ vơ trong đám cưới một mình như thế? Anh làm sao yên tâm để cho cô ấy lấy một người coi thường cô dâu của mình như vậy!

-Không phải tôi bỏ cô ấy. Là tôi có chút sự cố, tôi biết mình sai. Nhưng dù gì chúng ta cũng xuống dưới nói chuyện được không?

-Người mà cô ấy thực sự yêu là tôi, chẳng qua anh chỉ là kẻ thay thế khi cô ấy giận tôi mà thôi.

-Anh Anthony! Chúng ta xuống dưới nói chuyện. Chị ấy sợ độ cao, anh giữ chị ấy đứng đây lâu chị ấy sợ quá ngất hay té xuống dưới rất nguy hiểm!

-Bọn anh đã yêu nhau nhiều năm như vậy rồi. Anh không thể để cô ấy trong lúc tức giận mà quyết định bừa, sau này cô ấy chắc chắn sẽ hối hận, bây giờ anh làm thế này là để mai sau cô ấy không hối hận thôi.

-Nếu muốn anh chị em tôi ủng hộ thì mau đưa em gái tôi xuống dưới thưa chuyện với người lớn trước. Cậu làm như này thì em gái tôi nó có đồng ý thì bố mẹ tôi cũng không đồng ý

Ánh mắt anh ta kích động như một con sư tử nổi giận, đáy mắt đỏ rực.

-Chị nói dối, tôi đã chứng kiến các người bày trò để gán ghép cô ấy với anh ta. Đời nào các người đồng ý và ủng hộ tôi. Anh ta là bác sĩ, tôi cũng là bác sĩ thậm chí còn giỏi hơn anh ta. Tại sao các người lại ly dán chúng tôi.

-Anh cũng không muốn chị ấy có ấn tượng xấu với anh đúng không?

Thanh Như nghiêm túc nói.

-Vậy anh hãy hỏi ý kiến chị ấy đi. Tôn trọng quyết định của chị ấy!

Anh ta cúi đầu nhìn mình.

-Em hãy cho anh cơ hội sửa sai nhé! Lấy anh được không? Anh ta không yêu em! Anh ta vì tiền của em!

Mình lúc này dần dần bình tĩnh lại, liếc mắt liền thấy gương mặt dịu dàng của Anthony, nhưng giờ phút này khuôn mặt hắn ta trong mắt mình lại vô cùng dữ tợn.

-Bốp.

Một bàn tay vô tình vung thẳng lên mặt Anthony, làm mặt anh ta lệch sang một bên, lòng bàn tay mình đỏ rát, của tát vừa rồi mình tát rất mạnh.

Mình muốn đẩy Anthony ra, nhưng anh ta ghìm mình rất chặt.

-Anthony, buông ra. Nếu không buông tôi sẽ hận anh suốt đời.

-Đỗ Quyên, ngoan, yên nào.

Anh ta không quan tâm đến dấu bàn tay trên mặt mình, ôm chặt mình không cho động đậy.

-Đỗ Quyên!

Người ta gọi, mình quay lại nhìn thẳng vào mắt người ấy bằng tia hận ý.

-Anh cũng biến khỏi cuộc đời tôi đi. Các người biến hết khỏi cuộc đời tôi đi.

Người ta nhìn mình vẻ hối lỗi và trấn an, ra hiệu cho mình đừng sợ, cũng đừng kích thích Anthony.

Mình bình tĩnh lại, cũng nhìn lại thấy mình đang đứng sát mép sân thượng, vừa rồi nếu mình giãy giụa mạnh một chút thì rất có thể đã cùng Anthony rơi xuống dưới rồi.

Nghĩ tới đây, ánh mắt mình tràn đầy hoảng sợ.

Mình yên tĩnh lại, nhưng anh ta vẫn lo rằng mình sẽ chạy đi nên không thả lỏng lực ôm chút nào.

-Anthony, anh đưa tôi đến đây là muốn làm gì?

Mình lạnh lùng hỏi.

-Chẳng lẽ anh muốn đẩy tôi xuống?

Anthony nghe vậy thì cuống cuồng.

-Không phải! Anh chỉ muốn ngăn cản em đến với kẻ không yêu em. Cũng muốn em cho anh cơ hội chúng ta quay lại với nhau! Chỉ tại em không chịu tin anh.

-Anh bảo tôi tin anh thế nào? Khi tôi bay bao nhiêu tiếng từ Việt Nam sang bên đó chỉ muốn cho anh một bất ngờ. Nhưng người bất ngờ lại là tôi, đập vào mắt tôi là hình ảnh lõa lồ của anh và đứa con gái khác ở trên giường!

Mình gào lên, hét vào mặt anh ta, tay liên tục đánh vào ngực anh ta.

-Anh bảo làm sao tôi có thể chấp nhận được đây? Anh đã lừa dối tôi bao nhiêu lâu rồi? Khi chia tay tôi đã muốn để lại ấn tượng đẹp đẽ cho anh…vậy tại sao chút đẹp đẽ cuối cùng tôi dành cho anh, anh cũng đánh mất…

Mình khóc, khóc nấc lên.

Anthony khẽ giật mình.

-Đỗ Quyên, anh…anh thật sự yêu em! Đó là chút lầm đường khi anh quá nhớ em mà thôi. Anh hứa từ nay sẽ chỉ chung thủy với em thôi!

-Nếu hôm nay anh thích, vậy thì chúng ta chết chung đi. Từ lúc bắt gặp anh với ả ta trên giường tôi đã nghĩ đến cái chết. Nhưng mà bố mẹ tôi già rồi nên tôi không dám để họ chết theo tôi. Cũng nhân cơ hội này tôi có thể hiến thận mình cho bố rồi.

<< 1 15 16 17 18 19 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Mệnh Khắc Phu Mệnh Khắc Phu
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám
Viết lách và nơi chốn Viết lách và nơi chốn
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong