https://zing4u.top/
Bố Đây Đéo Cần Anh Chịu Trách Nhiệm
972
ZING4U

Tô Tử Dương vất vả lắm mới nôn xong, lần nữa trở lại bên trong xe thì ngay lập tức bị khói thuốc trong đó làm cho sặc đến ho khan.

Anh hạ kính xe xuống rồi nói với Lăng Triển Dực: “Hút thuốc không tốt cho đứa bé…”
Lăng Triển Dực rít một hơi cuối cùng, đem đầu lọc thuốc lá ấn vài gạt tàn thuốc liền nghe thấy Tô Tử Dương hỏi: “Ê, anh rốt cuộc là có ý gì? Nói một tiếng bộ khó lắm hả?”
“Không có ý gì hết, tôi dẫn cậu đi bệnh viện”.

Lăng Triển Dực lần nữa khởi động xe, lái thẳng đến bệnh viện thành phố.

“…” Đôi mắt xinh đẹp của Tô Tử Dương đột nhiên sáng lên, anh nhìn chằm chằm Lăng Triển Dực rồi hỏi: “Anh không tin lời tôi nói phải không?!”
“Chẳng lẽ tôi nên tin sao?” Lăng Triển Dực hỏi ngược lại.

Tô Tử Dương khựng lại, suy sụp dựa vào sau lưng ghế, gật đầu: “Không sai, việc này…!Lúc vừa mới bắt đầu, ngay cả tôi còn không tin, huống chi là anh…”
Lăng Triển Dực cười lạnh một tiếng, không để ý anh nữa.

Tô Tử Dương trầm mặc một lúc, một lúc lâu sau mới từ từ nói: “Nhưng mà bác sĩ nói tôi thuộc loại thể chất song tính tiềm ẩn, tỷ lệ mang thai so với nữ giới là một phần ngàn.

Họ cũng rất kinh ngạc, còn nói sau này phải lập cho tôi một tổ nghiên cứu chuyên sâu…”
“Tôi thấy không chừng tôi còn có thể đạt một cái kỷ lục Guinness, ha ha, nam nhân thụ thai rồi sinh con…” Tô Tử Dương còn đang thao thao bất tuyệt thì xe đã dừng trước cửa bệnh viện.

Lăng Triển Dực bước xuống xe trước, sau đó liếc mắt nhìn anh một cái, nói: “Đi thôi, mang cậu đi kiểm tra”.

Tô Tử Dương thở dài một hơi, ngoan ngoãn bước xuống xe.

Kiểm tra thì kiểm tra, dù sao việc này cũng không có gì quá sức tưởng tượng, cho anh ta tận mắt nhìn thấy kết quả kiểm tra thì đến lúc đó hắn khỏi kiếm cớ nữa đi!
Có trời biết, ba tháng mang thai này, mỗi ngày anh đều nôn đến mức không còn gì để nôn, căn bản không có cách nào kiếm tiền, số tiền ít ỏi anh tích lũy được cũng bị xài gần hết.

Nếu không phải đến bước đường cùng, anh cũng không đi tìm tên kia chịu trách nhiệm.

Hả? Bạn hỏi vì sao anh ta không tự đi phá thai hả?
Dù sao cũng là cốt nhục trong bụng của mình, mà Tô Tử Dương từ trước đến nay rất dễ mềm lòng.

Bảo anh tự quyết định giết chết một sinh mệnh bé nhỏ này, anh thật là không thể nào xuống tay được…!
Lăng Triển Dực sải chân đi ở phía trước, Tô Tử Dương thì vô cùng cẩn thận bước từng bước nhỏ đi theo ở phía sau hắn.

Hai người cứ thế một trước một sau đi đến khoa phụ sản.

Trước đó, chỗ Tô Tử Dương kiểm tra là bệnh viện Bình An, cách nhà anh không xa, cho nên người ở bệnh viện thành phố không ai nhận ra anh.

Nếu không trường hợp đặc biệt như anh đã sớm bị người khác nhận ra rồi.

“Hai vị có phải đi nhầm chỗ rồi không?” Người phụ trách là một bác gái khoảng bốn mươi mấy tuổi, bà đẩy mắt kính một cái, đánh giá hai người từ trên xuống dưới, một người cao lớn anh tuấn, một người cao gầy tuấn tú, nhìn kiểu nào cũng không giống phụ nữ a!
“Không nhầm”.

Lăng Triển Dực lời ít ý nhiều, chỉ vào Tô Tử Dương nói: “Giúp cậu ta kiểm tra, xem coi cậu ta có mang thai hay không”.

“……”
Bác gái hóa đá khoảng một phút, rất muốn đem bọn họ qua khoa tâm thần kiểm tra đầu óc coi có phải có vấn đề hay không.

Mà thôi nghĩ lại, bọn họ muốn kiểm tra thì kiểm tra đi, dù sao việc này chỉ tốn có một cái que thử thai thôi mà!
“Dùng cái này vào WC lấy nước tiểu, sau đó đem lại đây”.

Bác gái cầm một cái ly giấy nhỏ đưa cho Tô Tử Dương, bà đỡ mắt kính, ho nhẹ một tiếng để cố nén cười.

“…” Tô Tử Dương hít sâu một hơi, nhận lấy cái ly giấy rồi đi ra ngoài.

Lăng Triển Dực nhẹ nhàng chuyển bước chân, chặn lại trước mặt anh, ánh mắt sắc bén nói: “Không cần phiền phức như vậy, tiểu ngay chỗ này luôn đi!”
………..
Tô Tử Dương bình tĩnh nhìn Lăng Triển Dực vài giây rồi đem cái ly đưa cho hắn: “Giúp tôi cầm một chút.”
Khóe miệng Lăng Triển Dực giật giật, rất muốn phủi tay bỏ chạy lấy người.

Có điều nghĩ lại, cầm thì cầm thôi, tự mình theo dõi cậu ta mới tốt, đỡ cho thằng nhóc này âm thầm giở trò gì đó mà mình không biết, vì thế hắn vươn tay nhận lấy cái ly.

Tô Tử Dương rũ mắt, che giấu những suy tính trong đáy mắt.

Anh xốc vạt áo thể thao lên, cởi quần, để lộ ra lão nhị nhà mình, sau đó ngẩn đầu lên, trên mặt trưng ra nụ cười xán lạn, nói với Lăng Triển Dực: “Dực ~ phải phiền anh giúp tôi hứng – nước – tiểu – rồi ‐-”
Lăng Triển Dực cũng không giận, hơi cúi người đem cái ly trong tay để sát vào lão nhị của Tô Tử Dương, tầm mắt hắn lơ đãng lướt qua vùng eo bụng lộ ra do vạt áo bị xốc lên của anh — làn da non mềm trắng nõn, vẫn mê người giống như đêm hôm đó — chẳng qua đêm hôm đó nơi này bằng phẳng không tì vết, bây giờ lại hơi nhô lên, tựa hồ như bên trong thật sự có một sinh mệnh nhỏ bé.

Nghĩ đến ngày ấy lúc cùng Tô Tử Dương lăn giường, sắc mặt cậu ửng hồng, hình ảnh anh thở hổn hển kêu mình Dực, Lăng Triển Dực có chút thất thần.

Mãi đến khi trên tay truyền đến cảm giác ấp áp, Lăng Triển Dực mới chợt hoàn hồn, vừa cúi đầu nhìn xuống, thiếu chút nữa đem cái ly nước tiểu trong tay hất vô mặt Tô Tử Dương!
– – Tên này! Thế mà tiểu lên tay mình!
Mẹ kiếp! Lấy nước tiểu thử thai thôi mà, cậu có cần tiểu đến thỏa mãn vậy không!
Tô Tử Dương vội vàng đóng van xả nước lại, vẻ mặt áy náy nói: “A! Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Nhất thời không nhịn lại được! Tôi giúp anh lấy khăn giấy!”
Lăng Triển Dực nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ của người kia, âm thầm nghiến răng nghiến lợi.

Chẳng lẽ gia hỏa này không phát hiện ra, mỗi khi anh cố gắng nín nhịn cái gì, cái khóe miệng đang cong lên cùng với cặp lông mày nhướn cao đã bán đứng anh hay sao!
– – Tên này, chính là cố ý!
Lăng Triển Dực hít sâu một hơi, đem lửa giận áp xuống, chịu đựng cảm giác chán ghét đem cái ly đưa cho vị bác gái đang ngồi trên ghế, hỏi: “Mất khoảng bao lâu mới có kết quả?”

“Nhanh thôi”.

Bác gái ho nhẹ một tiếng, xem hai người này đùa giỡn đủ rồi, bà nghiêm túc mang găng tay vào, nhận lấy cái ly, lấy que thử thai bắt đầu xét nghiệm nước tiểu…!
Không bao lâu, kết quả xét nghiệm trên que thử thai đã có, hai vạch rõ ràng khiến mắt kính bác gái thiếu chút nữa rớt xuống.

Bà kinh ngạc mà nhìn qua Tô Tử Dương, rất muốn hỏi một câu: cậu thật ra là nữ giả nam à? Nhưng vừa rồi lúc lấy nước tiểu, bà đã thấy rõ lão nhị của người ta, không có khả năng là nữ được.

Nhưng mà…!Kết quả này…!Tình huống này là như thế nào được?!
“Làm sao vậy?” Lăng Triển Dực nhíu mày, xem bác gái này phản ứng như thế, trong lòng hắn tự nhiên có dự cảm không tốt.

Chẳng lẽ nào…!Thật sự mang thai?! Sao có thể?!
“Kết quả hai vạch, cậu…!cậu ta…!cậu ta thật sự có thai!” Bác gái nhìn chằm chằm vào hai vạch kia, khó khăn mà mở miệng nói.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân |||||

Tô Tử Dương vứt cho Lăng Triển Dực cái nhìn đắc ý, như đang nói: xem đi, tôi có lừa anh đâu?
Trong đầu Lăng Triển Dực nổ oang một tiếng, hắn bực bội mà kéo cà vạt, tự mình nói: “Kết quả này không chính xác đúng không? Có cách xét nghiệm nào chính xác hơn không?”
“Có, xét nghiệm máu, siêu âm thai đều chuẩn hơn so với cách này!” Bác gái vội vàng đề xuất.

Nhất định là không chính xác, bằng không làm sao có thể nhìn thấy được nam nhân mang thai?!
Lăng Triển Dực lôi kéo Tô Tử Dương đi đến phòng siêu âm: “Xét nghiệm lần nữa!”
“Ê, khu siêu âm phóng xạ rất lớn, không tốt đối với đứa bé…” Tay Tô Tử Dương bị hắn kéo đến phát đau, nhịn không được khinh thường nói: “Anh nếu không muốn chịu trách nhiệm thì đứa nhỏ này tôi sẽ tự nuôi dưỡng…”
“Câm miệng!” Lăng Triển Dực quát lớn cắt lời đối phương, đẩy mạnh anh vào phòng siêu âm, lạnh lùng nói với bác sĩ: “Siêu âm thai cho cậu ta!”
Kết quả siêu âm thai đưa ra, vẫn giống với kết quả xét nghiệm nước tiểu lúc trước, Tô Tử Dương đã mang thai ba tháng…!
………..

1 2 3 4 5
Từ Khóa: ,
Cùng chuyên mục
Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL
Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11 Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave
Em Muốn Ngủ Với Anh Em Muốn Ngủ Với Anh
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong