https://zing4u.top/
Bố Đây Đéo Cần Anh Chịu Trách Nhiệm
975
ZING4U

Lăng Triển Dực tràn đầy tự tin bị câu không được của Tô Tử Dương đả kích.

Anh tự nhận mình đẹp trai quyến rũ, ga lăng, trẻ tuổi đầy triển vọng lại nhiều tiền.

Xưa nay thiếu nam thiếu nữa theo đuổi rất nhiều, tuy rằng anh không phải người hay làm loạn, cũng chưa bao giờ cho mấy người đó cơ hội…!Nhưng bây giờ anh tự hạ mình mở miệng nói muốn cùng người kích thích hứng thú mình kết giao, vốn tưởng rằng đối phương nhất định sẽ đáp ứng.

Kết quả ngược lại người ta căn bản không thèm, trực tiếp cho anh hai chữ ―― không được!
Vì thế Lăng đại tổng tài cảm thất tâm lý thật không cân bằng cũng thật không cam lòng mà mở miệng dò hỏi: “Tại sao?”
Tô Tử Dương trợn trắng mắt, tại sao hả? Đương nhiên là tại anh rất cặn bã, ăn sạch người ta rồi không chịu trách nhiệm á!

Nhưng đó là Lăng Triển Dực của kiếp trước, kiếp này đã có nhiều chuyện theo hiệu ứng bươm bướm do Tô Tử Dương trọng sinh mà thay đổi, cậu không chắc bây giờ Lăng Triển Dực là dạng tính cách như thế nào.

Dù sao kiếp trước cậu chỉ gặp Lăng Triển Dực tổng cộng hai lần, một lần là cùng anh lăn giường, một lần là sau khi mang thai ba tháng chạy đi tìm anh chịu trách nhiệm.

Chỉ vẻn vẹn có hai lần gặp mặt không đủ cho cậu hiểu rõ bộ mặt thật của Lăng Triển Dực.

Nhưng bây giờ, có vẻ Lăng đại tổng tài hình như có nhiều điểm không giống kiếp trước nha…!
Khụ khụ, đương nhiên, mặc dù là không giống nhau, nhưng Tô Tử Dương vẫn kiên định như cũ cho rằng, bản chất tra nhất định là không thay đổi.

Chẳng qua hiện tại anh thấy hứng thú muốn cùng cậu hẹn hò, chờ chơi chán rồi không chừng sẽ hiện nguyên hình.

Nghĩ đến đây, Tô Tử Dương thản nhiên giải thích: ” Không có tại sao hết, ông đây không có hứng thú!”
Lăng Triển Dực lại lần nữa bị đả kích rồi, anh kiên nhẫn truy hỏi: “Chúng ta tối qua không phải rất tốt sao? Ngươi tình ta nguyện, mọi người đều vui vẻ!”
Tô Tử Dương khoanh tay gật đầu phụ hoạ: “Đúng vậy, không sai, tối qua mọi người đều thật vui vẻ, kỹ thuật của anh cũng không tồi, tôi cũng thật thoả mãn, nhưng thế thì sao? Chúng ta chỉ là tình một đêm, không cần phải nghiêm túc như vậy đúng không?”
Nói như vậy cũng không sai, nhưng mà…!
Từ trước đến nay, loại lời này là do Lăng Triển Dực nói với mấy đối tượng 419 trước kia.

Bây giờ đổi thành Tô Tử Dương nói, mà anh lại đổi vị trí, trở thành kẻ quấn lấy không buông…!
Tóm lại, loại cảm giác này không thể nào là tốt được.

Lăng Triển Dực hít sâu một hơi, nỗ lực duy trì vẻ mặt hoàn mỹ: “Cậu nói không sai, tôi thừa nhận hai chúng ta tối qua chẳng qua chỉ là tình một đêm vui vẻ, chơi xong rồi thì ai về đường nấy.

Nhưng chuyện đời thì luôn có ngoại lệ, tôi cảm thấy cậu cũng không tệ, là đối tượng đáng để kết giao, hay là cậu đối với tôi có chỗ nào bất mãn sao? Không thành vấn đề, cậu có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa đổi được không?
Lăng Triển Dực thề, đây tuyệt đối là lần đầu tiên anh ăn nói khép nép nhất từ lúc chào đời tới nay, nếu tiểu tử này vẫn không cho anh mặt mũi, anh, anh nhất định…!Nhất định không tha cho cậu!
Tô Tử Dương liếc nhìn anh một cái, ừm, thái độ thành khẩn, ánh mắt nghiêm túc, vẻ mặt không chê vào đâu được.

Nếu mà là Tô Tử Dương của kiếp trước, nhất định cậu sẽ ngu ngốc mà tin tưởng.

Nhưng mà mọi việc luôn có ngoại lệ, không chỉ Lăng Triển Dực ngoài ý muốn ăn nói khép nép để dỗ dành người ta lần đầu tiên, mà Tô Tử Dương cũng là ngoài ý muốn ―― cậu cố tình không cảm kích mà thôi.

“Xin lỗi, tôi không có ý định cùng anh hẹn hò, anh nên tìm người khác đi.” Tô Tử Dương gằn từng chữ một: “Tôi – vọng – anh – tránh – xa – tôi – ra – một – chút!”
Lăng Triển Dực đột nhiên siết chặt hai tay, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, bắn ra một tia sắc bén.

Anh đứng dậy, hai tay đút vào túi, từ trên cao ương ngạnh nhìn xuống Tô Tử Dương, ngạo mạn nói: “Hay là chúng ta đánh cược đi!”
Tô Tử Dương nhướng mày, vẫn chưa trả lời.

Lăng Triển Dực hơi cúi người, anh vốn dĩ đang đối mặt với Tô Tử Dương, lúc này lại càng gần, mũi gần như đụng vào chóp mũi cậu, cười nói: “Tôi cược cậu tuyệt đối sẽ hối hận vì quyết định hôm nay! Cậu nhất định sẽ yêu tôi!”
Tô Tử Dương cực kỳ vô tội mà chớp mắt: “Thật sao? Vậy cứ thử xem!”
“Trước tiên cậu nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai tôi lại đến thăm cậu.” Lăng Triển Dực đứng thẳng dậy, ưu nhã nện bước ra ngoài, vừa đi đến cửa lại dừng lại, anh hơi quay đầu lại nhìn Tô Tử Dương, cười nói: “A, đúng rồi, quên nói với cậu, tôi vốn dĩ nghĩ, nếu cậu đồng ý cùng tôi hẹn hò, tôi sẽ cho cậu 500 vạn tiền bồi thường thiệt hại tinh thần.

Dù sao cậu xảy ra chuyện cũng là vì tôi, sau này lỡ như đầu cậu có di chứng gì đó thì lấy tiền này chữa trị cũng được, mà cậu đã từ chối rồi vậy thôi quên đi.

Thấy bộ dạng này của cậu, não bộ chắc là cũng không có vấn đề gì.

Cám ơn cậu đã giúp tôi tiết kiệm tiền nha, Tử Dương.”
Nói xong, Lăng Triển Dực thoải mái vẫy tay, hôn gió Tô Tử Dương một cái rồi bước ra hành lang, thân sĩ mà đóng kỹ cửa phòng sau đó mới rời đi.

Vốn dĩ lập trường kiên định ngồi trên giường bệnh, Tô Tử Dương lòng đầy căm phẫn nghe Lăng Triển Dực nói xong, hoá đá vài giây.

Đợi Lăng Triển Dực rời đi cậu mới phản ứng lại, vì thế tên xui xẻo nào đó vô duyên với 500 vạn nắm tóc phát điên.

“Đồ tra nam đáng ghét! Khốn nạn! Nói cho ông đây 500 vạn sớm chút đi! Một chút thành ý cũng không có! A a a ―― đau lòng chết tôi tồi ―― ông đây cmn lại ném mất 500 vạn rồi ――”
Ở góc cửa phòng bệnh, Lăng Triển Dực ung dung khoanh tay dựa vào tường, nghe Tô Tử Dương trong phòng đau lòng hét lên, lập tức cảm thấy sảng khoái, môi mõng khẽ cong lên, cười đến xuân phong đắc ý.

………..
Kêu rên xong Tô Tử Dương cũng mệt mỏi, chỗ gáy bị đập trúng còn hơi đau, cậu ôm chăn nằm nghiêng trên giường, bắt đầu lo lắng không biết kế tiếp nên làm sao bây giờ.

Ban đầu cậu nghĩ mua được tờ vé số trúng thưởng kia là có thể không lo chuyện tiền bạc nữa.

Kết quả nửa chừng nhảy ra một Lăng Triển Dực, mọi kế hoạch đều tan thành mây khói, không lẽ…!Không lẽ phải bán nhà thật?
Không được không được, nhà là nơi an cư lạc nghiệp của cậu, không thể bán…!
Tô Tử Dương đau đầu mà lật người, ánh mắt biến sắc đột nhiên sáng lên, Lăng khốn nạn tự nhiên nói 500 vạn linh tinh gì đí, rõ ràng là cố ý chọc giận cậu, làm cho cậu hối hận vì không cùng anh hẹn hò.

Nhưng mà lời anh nói cũng nhắc Tô Tử Dương nhớ ―― tên tra nam hại cậu phải bị thương nằm viện, làm sao cũng phải lừa anh một khoản tiền mới được! 500 vạn là quá nhiều, ông đây cũng không thể mở miệng, nhưng mà 5 vạn thì cũng được mà ha?
Chỉ cần có thể chống cự qua ba tháng đầu thai nghén nôn đến tối trời tối đất là được, sau đó cậu có thể làm việc thêm vài tháng nữa.

Tất cả chờ đến lúc đứa con trong bụng chào đời cậu cũng toại nguyện.

Tiền lương hiện tại coi như có thể nuôi thêm một đứa nhỏ vẫn không thành vấn đề.

Nghĩ đến đây, Tô Tử Dương liền không lo lắng nữa, vươn tay xoa nhẹ bụng vài cái, lẩm bẩm vài câu rồi ngủ thiếp đi.

Dù sao cũng bị mất chút máu, hiện tại được thả lỏng cũng ngủ yên.

Hôm sau.

Lúc Lăng Triển Dực xách theo một đống đồ ăn tới thăm Tô Tử Dương thì thấy cậu ôm chăn, chổng mông ngủ ngon lành, hơn nửa người lộ ra ngoài cũng không cảm thấy lạnh.

Lăng Triển Dực buồn cười mà giúp cậu đắp chăn đàng hoàng, đầu ngón tay theo bản năng chạm vào đôi môi hơi bĩu ra của cậu, xúc cảm mềm mịn khiến lòng anh không khỏi run lên.

Tô Tử Dương rầm rì một tiếng, chép miệng, hình như mơ thấy cái gì đó ngon, vẻ mặt thật thoả mãn.

Lăng Triển Dực cũng không đánh thức cái
Lăng Triển Dực không đánh thức con sâu ngủ này, cứ như vậy lẳng lặng ngồi một bên nhìn khuôn mặt sat ngủ của Tô Tử Dương hết nửa ngày.

Tô Tử Dương bị đói tỉnh.

Cậu ngơ ngác ngồi dậy, theo mùi hương xuống giường đi về phía bên bàn, nhìn thấy đồ ăn ngon liền không chút suy nghĩ mà mở ra, sau đó liền bắt đầu ăn uống thoả thích.

“Ăn ngon không?” Giọng Lăng Triển Dực nhàn nhạt truyền đến.

Cái muỗng trong tay Tô Tử Dương suýt chút nữa rớt xuống, cậu máy móc quay đầu lại, thấy Lăng Triển Dực ngồi bên cạnh, liền sửng sốt: “Anh, anh sao lại ở đây?”
“Đương nhiên là tới thăm cậu!” Lăng Triển Dực cười xấu xa.

Tô Tử Dương hậu tri hậu giác hỏi: “Cái này là anh mua hả?”
“Cậu đoán xem?” Lăng Triển Dực buồn cười hỏi lại.

Tô Tử Dương ngậm cái muỗng đau khổ suy nghĩ một hồi, sau đó hiên ngang lẫm liệt nói: “Nếu anh đã chu đáo như vậy, tôi liền cho anh một cơ hội chuộc tội há! Anh xem, anh đụng trúng tôi ――”
“Cũng đâu có đụng trúng, là tự cậu bị vấp vào hàng rào nhỏ của vườn hoa rồi ngã.” Lăng Triển Dực bình tĩnh sửa lại lời Tô Tử Dương cố ý nói sai.

Tô Tử Dương nghẹn họng, sau đó tiếp tục mặt dày nói: “Đúng vậy, không sai, không đụng vào tôi, những vẫn khiến tôi bị doạ dẫn đến té ngã mới bị thương…”
“Cho nên ta thực tự giác mà đưa ngươi tới
“Cho nên tôi rất tự giác mà đưa cậu tới bệnh viện.” Lăng Triển Dực chặn lời cậu: “Cậu có chỗ nào không hài lòng? Tiền thuốc men, viện phí đều là tôi trả, à, cơm cậu vừa mới ăn cũng là do tôi mua đem tới…”
Khí thế Tô Tử Dương hạ xuống, yếu ớt nói: “Thế nhưng đầu tôi đau quá, không biết có thể lưu lại di chứng gì không…”
“Vậy ở lại bệnh viện quan sát thêm hai ngày, chờ khỏi hoàn toàn mới xuất viện.” Lăng Triển Dực nhịn không được bật cười:”À đúng rồi, tôi còn có thể lái xe đưa cậu về nhà, thế nào? Tôi coi như là người gây hoạ thì vậy cũng tận tình tận nghĩa mà ha?”
Tô Tử Dương không còn gì để nói, véo ngón tay hồi lâu mới chậm rãi nói: “Nhưng mà anh phải bồi thường tiền thiệt hại tinh thần cho tôi…!Hơn nữa tôi ba ngày này đều không thể đi làm, anh cũng gánh vác tổn thất lao động do anh gây ra…”
“Ồh…!Nói cũng có lý…!Vậy…!Không biết Tử Dương cậu…!Muốn bao nhiêu tiền bồi thường thiệt hại tinh thần đây?” Lăng Triển Dực ra vẻ rất dễ nói chuyện.

“Năm…” Tô Tử Dương vừa thốt ra từ năm, lại nhìn bộ dạng vừa hoà ái của Lăng Triển Dực vừa cười – tà – mị nhìn mình, lập tức hụt hơi, 5 vạn vốn muốn nói ra cuối cùng đổi thành “5000”.

Lăng Triển Dực cười ra tiếng nói: “Tử Dương, cậu thật đáng yêu.”
Nào có ai lừa tiền chỉ lừa 5000?
Tô Tử Dương đỏ mặt nói: “Bớt nói nhảm…!Anh rốt cuộc có cho hay không?”
“Cho chứ, tôi còn tưởng cậu sẽ đòi 50 vạn!” Lăng Triển Dực tốt tính mở ví, đem tờ chi phiếu 5 vạn đã chuẩn bị sẵn thả vào tay Tô Tử Dương.

“Ờm, đây là năm vạn, tiền thuốc men gì đó cậu không cần phải lo, trước tiên cứ dưỡng thương cho thật tốt đã, đợi khoẻ hẳn tôi sẽ làm thủ tục xuất viện cho cậu.

Tiền này coi như cho cậu bồi bổ thân thể.” Nói tới đây, khoé môi Lăng Triển Dực cong lên, nhéo gương mặt đỏ hồng của Tô Tử Dương “Tử Dương, cậu chưa bao giờ lừa người ta phải không? Thiệt là quá đáng yêu! Thật muốn hôn một cái!”
Nói xong, Lăng Triển Dực liền đem suy nghĩ trong lòng thực hiện, thật sự cúi người hôn một cái trên mặt Tô Tử Dương, sau đó đứng thẳng dậy: “Tôi đi hỏi bác sĩ vết thương của cậu như thế nào.”
Thấy anh đi khỏi phòng bệnh, Tô Tử Dương không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đương nhiên vẫn có chút buồn bực, nếu sớm biết tên khốn này dễ nói chuyện như vậy, nên đòi hắn 50 vạn mới đúng!
Anh ta nhất định là cố ý! Cố ý làm mình đấm ngực dậm chân hối hận!
Đm! Tra nam chính là tra nam! Lúc nào cũng không quên đùa giỡn người khác! Hứ!
Ông đây quyết định rời xa anh quả nhiên là đúng!
Hừm…!Đầu cũng không còn choáng váng, thay vì nằm chán ở đây, chi bằng chuồn về nhà, nghĩ cách kiếm tiền mới là vương đạo!
Nghĩ đến đây,Tô Tử Dương rón ra rón rén leo xuống giường, thay quần áo của mình, sau đó lấy tờ chi phiếu Lăng Triển Dực cho cậu rồi chuồn ra khỏi phòng bệnh…!
………..

Khi Lăng Triển Dực lần nữa trở lại phòng bệnh, chăn trên giường đã được trải phẳng, người đáng lẽ ra phải nghỉ ngơi thật tốt trên đó lại biến mất không còn bóng dáng!
Lăng Triển Dực híp mắt nhìn đồng phục bệnh nhân màu xanh nhạt rơi lộn xộn rải rác bên giường, vừa tức giận vừa buồn cười, sao anh lại có cảm giác mình bị coi là ôn thần nhỉ? Vật nhỏ này lúc nào cũng tránh anh? Bộ anh ăn thịt người hả? Hay là anh làm cái gì khiến cậu sợ hãi à? Đến mức hai lần đều dưới tình huống không khí tốt đẹp mà trốn đi dưới mắt anh?
Lăng Triển Dực chống cằm nghiêm túc nhớ lại những gì mình làm tối hôm ấy, anh vẫn một mực biểu hiện lịch sự, nho nhã, lễ độ, đương nhiên là ngoại trừ lúc ở trên giường, nhưng mà đã lên tới trên giường rồi mà không hoá thân thành sói thì còn chơi cái gì?
Không lẽ nào…!Nguyên nhân cơ bản nhất thật ra là do…!Mình đã bắn vào trong cơ thể cậu nên làm cậu không vui? Cho nên mới làm cho cậu năm lần bảy lượt tránh anh?
Nghĩ tới nghỉ lui, Lăng Triển Dực chỉ có thể nghĩ ra lý do này.

Nhưng mà, lúc ấy anh cũng nói, nếu Tô Tử Dương thật sự vì chuyện này mà mang thai thì anh sẽ chịu trách nhiệm, anh còn ước gì cậu thực sự có thể mang thai con nối dõi cho mình! Vậy thì anh sẽ có lý do chính đáng để chặn miệng ba mẹ! Phải biết rằng mấy năm nay hai vị trưởng bối này đang gấp gáp bức hôn anh!
Tuy rằng anh đã nói rõ anh không thích phụ nữ, nhưng bố mẹ anh nói, mặc kệ thế nào, dù sao anh cũng phải để Lăng gia lưu lại đời sau.

Sau này anh ly hôn tìm đàn ông sống chung bọn họ sẽ không can thiệp! Tiền đề là ―― bọn họ phải được bế cháu trai trước!
Lời nói của bác sĩ lúc đó lại vang lên trong đầu Lăng Triển Dực, Tô Tử Dương thật sự là thể chất song tính ẩn, mặc dù khả năng thụ thai không cao bằng phụ nữ, nhưng cũng có khả năng mang thai, đương nhiên sẽ rất vất vả…!
Nghĩ đến đây, Lăng đại tổng tài lại cao hứng, khó khăn lắm mới gặp được người mà mọi phương diện đều phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mĩ của anh, thế nào cũng không thể từ bỏ được!
Không sao đâu, cậu trốn tôi, tôi đuổi theo cậu còn không được sao?
Một ngày nào đó, nhất định tôi sẽ cưa được cậu, mang về cho hai vị ở nhà xem! Còn phải vất vả cần cù cày cấy, cố gắng cho trong bụng cậu có người Lăng gia tôi!
Lăng Triển Dực thanh toán tiền thuốc men, xử lý thủ tục xuất viện xong, vừa lái xe vừa ngâm nga rời khỏi bệnh viện.

Lại nói tới Tô Tử Dương, cậu trốn khỏi phòng bệnh, đi thẳng đến thang máy xuống lầu, đi bộ đến cửa bệnh viện, hào phóng vẫy tay gọi một chiếc taxi, về nhà!
Tới cửa chung cư, Tô Tử Dương trả tiền xuống xe, bước chân vui sướng hướng về cửa chung cư, được cho không 5 vạn nói thế nào cũng thật sướng nha!
Vì thế tiểu tham tiền cộng thêm tham ăn quẹo vào cửa hàng tiện lợi gần đó, mua một đống đồ ăn vặt.

Do dự một lúc, Tô Tử Dương vẫn mua mấy que thử thai để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Tuy rằng hy vọng sau khi trọng sinh thì vận mệnh sẽ thay đổi, nhưng Tô Tử Dương cũng không dám chủ quan, lỡ như thật sự mang thai, phòng ngừa chu đáo vẫn tốt hơn so với trở tay không kịp nhiều…!
Khi Lăng Triển Dực quẹo vào chung cư, vừa khéo nhìn thấy Tô Tử Dương xách theo một túi đồ ăn vặt lớn từ cửa hàng tiện lợi bước ra.

Trên khuôn mặt tuấn tú kia lúc này tràn đài ý cười, hiển nhiên là được đống đồ ăn vặt kia làm cho thoả mãn.

Lăng Triển Dực thả chậm tốc độ xe, không nhanh không chậm lặng lẽ đi theo phía sau Tô Tử Dương, quan sát động tác vô tình làm anh động lòng của vật nhỏ, tầm mắt di chuyển giữa túi đồ ăn vặt và khuôn mặt vui vẻ kia, Lăng Triển Dực không khỏi cong môi cười ôn nhu.

Xem ra vật nhỏ này còn là một tiểu tham ăn…!Hừm…!Đối phó một tiểu tham tiền cùng tiểu tham ăn, đường đường một đại tổng tài anh vẫn rất nắm chắc!
Tầm mắt dừng tại đồ vật đang xoay xoay trên tay trái Tô Tử Dương, nét cười trên mặt Lăng Triển Dực cứng đờ, chăm chú nhìn lại, phát hiện cái đồ vật giống cái bút bị Tô Tử Dương nghịch lại là ―― que – thử – thai!
Lăng Triển Dực đạp phanh, ngừng lại ở ven đường, siết chặt vô lăng nghiến răng nghiến lợi nhìn thân ảnh càng lúc càng xa phía trước, không hiểu sao trong lòng có chút khó chịu, rõ ràng biểu hiện trên giường của gia hoả này ngây ngô như vậy.

Thế mà lại biết rõ xong chuyện phải thử thai, sẽ không phải…!Nhìn cậu đơn thuần như vậy…!Thật ra là một tay già đời đi?
………..

1 2 3 4 5
Từ Khóa: ,
Cùng chuyên mục
Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL
Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11 Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave
Em Muốn Ngủ Với Anh Em Muốn Ngủ Với Anh
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong