https://zing4u.top/
Bố Đây Đéo Cần Anh Chịu Trách Nhiệm
974
ZING4U

Quay lại thời gian của hai tiếng trước.

Người nào đó được Lăng Triển Dực ban cho cái danh “kẻ nhát gan” đang gian nan trèo thang bộ.

Khi nhìn thấy bảng “Tầng 7”, thiếu chút nữa là Tô Tử Dương đã ngồi phịch luôn trên cầu thang không đứng dậy nổi nữa rồi ―― cuối cùng cũng lết tới nơi!
Chết tiệt, có ai xui xẻo bằng cậu không? Bị người ta lăn qua lộn lại đè ép cả đêm đến kinh hồn bạt vía, lại mang theo tâm trạng lo lắng không yên mà trốn từ khách sạn trở về, cuối cùng về tới thì cư nhiên gặp cảnh thang máy hỏng!
Theo ký ức của kiếp trước, cậu phóng đãng suốt một đêm sau đó ngủ thẳng một giấc đến hai giờ chiều ngày hôm sau mới về nhà, khi ấy thang máy vẫn còn hoạt động tốt, cho nên tình trạng thang máy hỏng hóc như thế này chỉ là nhất thời.

Nhưng nếu bảo cậu ở bên ngoài đi lòng vòng từ bảy giờ sáng đến khi thang máy sửa xong, chi bằng cậu tự tha tấm thân ốc sên của mình bò lên lầu cho rồi…!
May mắn là cậu ở tầng 7 chứ không phải tầng 17, bằng không thật sự là muốn lấy mạng cậu mà…!
Kéo lê đôi chân bủn rủn đi đến trước cửa nhà mình, Tô Tử Dương phát hiện ngón tay của mình đều đã run lên, cắm chìa khóa vô ổ nửa ngày mới mở được.

Vừa bước vào trong nhà, Tô Tử Dương đã bổ nhào tới nằm úp sấp trên ghế sô pha, rầm rì ―― mẹ nó, đau quá hà!!!
Hơn mười phút sau, khi đã phục hồi được một chút thể lực, rốt cục Tô Tử Dương cũng nghĩ tới việc tắm rửa sạch sẽ thân mình một phen, nhất là chỗ đó…!
Đối diện với cái gương, Tô Tử Dương nhìn vào vóc dáng thon gầy của mình, thật sự nghĩ không ra, tại sao thân thể của mình lại là thể chất song tính ẩn!
Nhưng mà nghĩ lại, Tô Tử Dương lại thấy thoải mái hơn ―― Bởi vì sinh ra không bình thường như thế mới bị cha mẹ vứt bỏ.

Bằng không thì một đứa trẻ không bệnh không tật, không gây tai họa cũng không có khiếm khuyết gì, thậm chí còn khá là đẹp trai như cậu làm sao có thể lớn lên tại cô nhi viện…!
Đưa tay sờ sờ cái bụng bằng phẳng của mình, Tô Tử Dương nghiêm túc suy nghĩ.

Nếu kiếp này thật sự lại có mang một sinh mạng bé nhỏ trong mình, cậu rốt cục phải làm sao bây giờ?
Phá thai là không có khả năng, kiếp trước chính là vì phá thai cậu mới xuất huyết mà chết thẳng cẳng.

Kiếp này, dù cái gì thì Tô Tử Dương cậu nhất định sẽ không mạo hiểm, lỡ như lại chết thêm một lần nữa thì phải làm sao bây giờ? Nếu chết đi một lần nữa, cậu chưa chắc sẽ may mắn được sống lại như lần này.

Tô Tử Dương thở dài xoa dầu gội lên tóc, vì cái gì trọng sinh lại đúng lúc như thế! Cư nhiên lại vừa lúc cậu cùng tên hỗn đản Lăng Triển Dực kia đại chiến 300 hiệp! Chỉ cần sống lại sớm hơn một chút nữa là được rồi, vậy thì có đánh chết cậu thì cậu cũng sẽ không mò tới quán bar, lại càng không theo người khác đi lăn giường.

Kể cả có lăn giường, cậu cũng sẽ không làm người nằm dưới!
Mẹ kiếp! Quả thực xui xẻo cực độ!
Ngón tay lần mò đến phía sau, tẩy rửa sạch sẽ vết tích của tên Lăng khốn nạn lưu lại trong cơ thể.

Tô Tử Dương lại mắng chửi ra thành tiếng: “Mẹ nó, đã với với anh là ông đây thể chất song tính ẩn mà anh còn bắn vào.

Nói nghe êm tai thật, chịu trách nhiệm chịu trách nhiệm, lúc ông mang thai thật thì anh chạy trốn còn nhanh hơn ai hết nữa kìa! Đồ cặn bã! Khốn nạn! Ngựa giống! Ông đây không bao giờ muốn gặp lại anh nữa! Càng không cần anh chịu trách nhiệm đâu!”
Nhả ra mấy lời nói đầy khí thế, Tô Tử Dương khập khiễng quấn áo tắm dài bước ra khỏi phòng tắm, trở lại phòng ngủ, ngồi xuống giường, vô cùng đáng thương mà chống má suy nghĩ ―― Nếu không cần người ta phụ trách, cậu làm sao có khả năng nuôi đứa nhỏ này lớn khôn? Tạm thời chưa kể đến việc nuôi lớn, kiếp trước đứa nhỏ mới được ba tháng mà cậu đã không còn tiền để nuôi sống chính bản thân mình rồi.

Không được, trước hết cậu phải nghĩ ra biện pháp để chuẩn bị một số tiền.

Có như như thế thì trong khoảng thời gian mang thai, ít nhất là trong thời kỳ cậu nôn mửa đến trời đất tối tăm, cậu có thể nằm nghỉ ở nhà nhưng vẫn còn tiền để tiêu…!
Tô Tử Dương trở mình, vùi thân thể vào trong tấm chăn mềm, nhìn trần nhà bắt đầu nhẩm tính toàn bộ tài sản của mình.

Tính xong hết thì phát hiện, nếu từ bây giờ cậu chi tiêu tiết kiệm, nhiều lắm cũng chỉ đủ sống đến lúc đứa nhỏ được bốn tháng.

Làm thế nào để có thể khiến tiền sinh ra tiền đây?
Bằng không thì…!bán nhà?
Không được, không được, bán nhà thì chính cậu cũng không có nơi ở ổn định.

Sau này sinh con ra mà còn phải đi thuê nhà thì thảm hại quá.

Phải biết rằng hiện giờ muốn bán nhà thì rất dễ, nhưng muốn mua nhà thì cực kỳ khó nha!
Nếu có thể mua được tờ vé số trúng giải thưởng lớn thì tốt rồi…!
Vốn đang than ngắn thở dài, Tô Tử Dương đột nhiên la lên một tiếng, lập tức ngồi bật dậy ―― A! Vé số!
………..
Bởi vì quá mức kích động mà người nào đó quên mất nửa thân dưới của mình còn đang đau nhức, động tác quá mạnh, không khỏi hét lên một tiếng rồi ngã ngửa nằm xuống giường.

Mặc dù đau đến nhe răng trợn mắt nhưng trên gương mặt tuấn tú của Tô Tử Dương vẫn không che giấu được ý cười.

Ha ha ha! Cậu quả thật là thiên tài!!!
Vé số a!!! Cậu vẫn nhớ rõ kết quả xổ số Song Sắc Cầu* kỳ gần đây!!!
*Một loại vé số ở Trung Quốc
Quả nhiên sống lại thêm một lần cũng không phải hoàn toàn là bi kịch nha!
Bất chấp đau đớn còn chưa thuyên giảm, Tô Tử Dương bò xuống khỏi giường, thay quần áo rồi liền cầm ví tiền chạy ra ngoài, tuy rằng dáng đi có hơi quái dị.

Cậu phải nhanh chóng đi mua vé số! Sau đó không cần lo đến chuyện cơm áo gạo tiền nữa rồi!

Ha ha ha!
Tô Tử Dương mãi đắm chìm trong vui sướng mà quên mất thang máy chung cư cậu ở còn chưa sửa xong, đợi nửa ngày cậu mới triệt để tỉnh ngộ.

Mai mốt ông mày trúng số sẽ đi mua luôn một căn biệt thự luôn, ai mà dùng thang máy nữa! Hừ!
Tô Tử Dương nghiến răng một cái, lại lần nữa chịu đựng đau đớn mà khập khiễng hự hự đi xuống lầu.

Ngoài cổng chung cư có một sạp báo, Tô Tử Dương chỉ một mực nghĩ đến kết quả xổ số Song Sắc Cầu, không lo nhìn đường.

Kết quả vừa mới rẽ sang con phố ngoài cổng, cậu chợt nghe thấy tiếng còi xe dồn dập cấp bách vô cùng, tiếp đó là tiếng xe phanh gấp cực kỳ chói tai.

Tô Tử Dương phản ứng khá nhanh nhạy, tránh được chiếc xe.

Đáng tiếc bên cạnh có một vườn hoa nhỏ hàng rào thấp, cậu không cẩn thận nên bị vấp chân, sau đó hoành hoành tráng tráng mà ngã sấp mặt, đầu đập vào chậu hoa.

Một cảm giác đau đớn ập đến khiến cho trước mắt tối sầm, Tô Tử Dương cứ thế hôn mê bất tỉnh.

Lúc ấy, Lăng Triển Dực dựa theo địa chỉ tài xế taxi cung cấp, lái xe tới đây.

Vốn dĩ, anh chỉ muốn cho tên nhát gan nào đó một kinh hỉ, ai ngờ vừa mới chạy đến cổng chung cư thì thấy tên kia chạy lung tung đến đường cũng chả thèm nhìn, làm anh sợ hết hồn mà điên cuồng ấn còi rồi gấp gáp đạp phanh, song người nọ vẫn ngã xuống trước mắt mình…!
Không lẽ là đụng trúng thật rồi chứ?
Lăng Triển Dực phát hiện tim mình hẫng mất một nhịp, sau đó thần kinh căng thẳng hẳn lên.

Anh lập tức tháo dây an toàn, vội vã mở cửa xe bước xuống.

“Tử Dương? Tử Dương, cậu sao rồi?” Lăng Triển Dực rảo bước đi tới vườn hoa, thật cẩn thận ôm Tử Dương vào lòng ngực, dùng bàn tay phải đỡ gáy cậu.

Kết quả anh nhanh chóng cảm thấy một dòng chất lỏng ấm áp chảy dọc theo các đầu ngón tay…!
Đập trúng đầu rồi!
Chảy máu rồi!
Không biết còn vết thương nào khác hay không…!Lăng Triển Dực sợ vừa rồi mình thật sự đâm vào cậu, như thế thì nhỡ có nội thương liền sẽ càng nghiêm trọng.

Vì thế anh liền ôm người đặt vào ghế sau, thu xếp tốt rồi liền phóng xe nhanh chóng chạy tới bệnh viện.

Trong bệnh viện, sau một hồi kiểm tra và băng bó, bác sĩ nói cho Lăng Triển Dực là người kia không có việc gì, chỉ là bị vật cứng đập vào đầu.

Thế nhưng cậu ta chảy máu khá nhiều làm cho não không được cung cấp đủ máu nên mới rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.

Hơn nữa, bác sĩ dựa theo lời nói của Lăng Triển Dực mà kiểm tra, phát hiện trên người cậu cũng không có vết thương nào là do xe tông, chắn hẳn phần đầu là do bị chậu hoa đập trúng.

Lăng Triển Dực thở phào một cái, vừa định nhờ y tá đẩy Tô Tử Dương vào phòng bệnh để nghỉ ngơi, trong đầu chợt hiện lên lời nói hùng hồn của cậu ta vào lúc vận động kịch liệt tối qua.

Nói cái gì mà cậu là thể chất song tính ẩn, còn có thể mang thai…!
Con ngươi bỗng nhiên chợt lóe, Lăng đại tổng tài hứng trí nói với bác sĩ: “Chờ một chút! Phiền bác sĩ kiểm tra…!sức khỏe cậu ta một chút”.

“Sức khỏe? Sức khỏe cậu ta rất tốt, bằng không lúc hai người ân ái kịch liệt cậu ta làm sao có thể chịu đựng được?” Bác sĩ không rõ nguyên nhân, nhưng vữa nãy lúc kiểm tra cho Tô Tử Dương, thấy trên người cậu có một số vết thương phía sau, cho nên ông cũng nắm được phần nào mối quan hệ của hai người này.

Tất nhiên, bác sĩ cũng không quên nhắc nhở: “Có điều, sau cũng nên chú ý nhiều một chút đi, túng dục quá độ sẽ không tốt cho sức khỏe!”
Đầu Lăng Triển Dực đầy hắc tuyến, anh ho nhẹ một cái, nhỏ giọng giải thích: “Bác sĩ, ông hiểu lầm rồi.

Thực ra tôi muốn ông giúp tôi kiểm tra một chút…!Xem coi cậu ta có phải là…!thể chất song tính…!Ờm, chính là…!cậu ta có thể mang thai giống phụ nữ hay không?”
Bác sĩ trợn mắt há miệng một lúc lâu mới phản ứng lại được, rất muốn đem cái mũ ghi chữ “người điên” chụp thẳng xuống đầu Lăng Triển Dực.

Có điều, cẩn thận nghĩ lại, hình như trước đây cũng có loại tình huống này xảy ra.

Lúc trước, trên báo còn đưa tin một mỹ nữ giáo viên sống hơn 20 năm bỗng phát hiện bản thân kỳ thực chính là một người đàn ông…!Cô ta chắc cũng là thể chất song tính đi…!
“Vậy được rồi, chi phí là năm trăm, anh cứ đi thanh toán trước đi, tôi sẽ kiểm tra cho cậu ấy.”
Lăng Triển Dực tự nhiên vui vui vẻ vẻ đi nộp tiền, sau đó đứng khoanh tay dựa vào vách tường trên hành lang, im lặng chờ đợi.

Tô Tử Dương đáng thương còn chưa biết mình bị người ta coi như vật thí nghiệm mà đưa đi kiểm tra này nọ…!Cậu chỉ biết là, đến khi cậu tỉnh lại, giải thưởng của kỳ xổ số kia đã được công bố rồi
Thế là trong phòng bệnh liền xuất hiện cảnh tượng một người trên đầu quấn băng trắng, dùng sức lay Lăng Triển Dực khi ấy vẫn còn mụ mị chẳng hiểu gì, khản cổ gào thét: “Anh trả 500 vạn cho tôi! Anh trả 500 vạn cho tôi! Oa Oa Oa ――”
………..
Mặc dù Lăng Triển Dực cũng hơi mờ mịt, nhưng nghe một lát đại khái cũng hiểu được tên điên này đang nói cái gì.

Chẳng qua…!500 vạn? Lừa đảo kiểu này cũng tàn nhẫn quá rồi phải không?
Không phải chỉ đụng trúng cậu ta s…!Ah, không, cũng không phải bị đụng trúng, mà là bị doạ, sau đó chính cậu ta tự ngã rồi ngất xỉu…!Về phần muốn lừa 500 vạn của anh hả? Tuy rằng anh không thiếu tiền, 500 vạn muốn lấy ra cũng chẳng tốn sức miếng nào, nhưng mà trước mắt thì tên này cũng không sao mà ha?

Tô Tử Dương lung lay một lát, cậu còn chưa ổn, đầu vẫn còn hơi choáng váng, yếu ớt buông Lăng Triển Dực ra, bắt đầu ôm đầu rên hừ hừ, đương nhiên cũng không quên đau lòng 500 vạn của cậu: ” 500 vạn của tôi…!Hic hic…!”
Chết tiệt, sao số cậu lại xui xẻo thế này! Đã biết dãy số trúng thưởng, muốn đi mua vé số lại bị tai nạn giao thông! Nói cách khác, ngày hôm qua mua được vé số, hôm nay xổ số, tiền thưởng chính là của của cậu! Không thì ít nhất ngất xỉu một lát, chờ cậu mua xong vé số rồi lại xỉu cũng được! Ngao ngao ngao ――
Lăng Triển Dực nghe âm thanh cậu nhỏ đi, lại thấy bộ dáng thống khổ của cậu, lập tức hoảng sợ, anh vội vàng lại gần quan tâm hỏi: “Tử Dương, cậu có sao không? Lại đau đầu hả?”
“Tôi không chỉ đau đầu! Còn đau lòng đau phổi đau gan! Chỗ nào cũng đau!” Tô Tử Dương hét vô mặt anh một tiếng, đầu lại ong ong nên tiếp tục ôm đầu khóc cho 500 vạn của cậu.

Lăng Triển Dực chớp chớp mắt, lẳng lặng ngồi ở mép giường xem Tô Tử Dương ở kia không biết giả khóc cái gì.

À, đôi mắt ửng đỏ, không phải giả khóc, biểu tình vừa căm giận vừa ủy khuất, anh rốt cục đã làm cái gì khiến cậu oán giận như vậy nha?
Nếu là đem chuyện tối hôm qua làm hơi quá mức mà nói thì…!Nhưng mà lúc ấy không phải cậu cũng rất hưởng thụ sao?
Tầm mắt xẹt qua khuôn mặt tuấn mỹ của Tô Tử Dương, trong đầu Lăng Triển Dực vang lên lời của bác sĩ kia nói, khoé môi không khỏi cong lên: ” Tử Dương, cậu trước đừng khóc, tôi có việc muốn nói với cậu.”

Tô Tử Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lăng Triển Dực vẫn mang tia tức giận ―― người này chính là khắc tinh lớn nhất của cậu cả kiếp trước lẫn kiếp này! Khốn nạn, đang êm đẹp tới tìm cậu làm gì? Còn làm hại cậu thiếu chút nữa bị tai nạn giao thông, sau đó không thể đi mua vé số, tiện thể bỏ qua luôn một đêm kê cao gối ngủ ngon, không lo không nghĩ mà dưỡng thai! Kiếp trước không phải như vậy đi được không? Tên khốn nạn này không phải vỗ mông bỏ chạy lấy người, sau đó hai người bọn họ đường ai nấy đi mãi mãi không gặp lại sao? Cho dù lúc cậu cùng đường vì đứa con trong bụng mà đi tìm anh, không phải anh vẫn đi trên con đường lãnh khốc sao? Lại còn không tin cậu, kiểm tra liên tục đến khi xác định là cậu thật sự mang thai, sau đó đem cậu phá thai, dẫn đến mạng nhỏ của cậu phải đi đời nhà ma…!
Vậy hiện tại đây là tình huống như thế nào ha?
“Chuyện gì?” Tô Tử Dương thu hồi trái tim vỡ nát, lạnh lùng nhìn Lăng Triển Dực.

“Chúng ta hẹn hò đi!” Lăng Triển Dực nhìn cậu với ánh mắt sáng quắc.

Cái gì?!
Tô Tử Dương ngây người, không thể tin được mà nhìn chằm chằm Lăng Triển Dực: “Anh nói cái gì?”
“Tôi nói…!Tụi mình hẹn hò đi!” Lăng Triển Dực nhìn chằm chằm Tô Tử Dương lặp lại một lần, sau đó nghiêm túc nói: “Trải qua chuyện tối qua, tôi cảm thấy cậu thật hợp khẩu vị của tôi, mà tôi cũng làm cậu thoả mãn không phải sao? Một khi đã vậy, không bằng chúng ta thử hẹn hò xem sao, được không?”

“Không được!” Tô Tử Dương nhanh chóng từ chối anh.

Hẹn hò hả…!Hẹn hò em gái anh!
Chịu được anh ta một lần là đủ lắm rồi! Sau khi thấy rõ bộ mặt thật của anh, Tô Tử Dương hận không thể tránh anh thật xa, có đồ ngu mới hẹn hò cùng anh ta!
Đặc biệt là, sau mối thù cũ bị Lăng Triển Dực liên lụy làm mất cái mạng nhỏ ở kiếp trước, lại thêm mối hận mới hại cậu mất đi 500 vạn tiền thưởng kếch xù!
Thù cũ hận mới cộng lại, khả năng miễn nhiễm của Tô Tử Dương đối với Lăng Triển Dực lại tăng thêm một bậc…
………..

1 2 3 4 5
Từ Khóa: ,
Cùng chuyên mục
Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL Bí Mật Của Tiểu Thư Thật Giả FULL
Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11 Hỏng Rồi! Tôi Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược Update C11
Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc Nè Ngốc Đừng Bỏ Cuộc
Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave
Em Muốn Ngủ Với Anh Em Muốn Ngủ Với Anh
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong