Lăng Triển Dực còn không cam lòng, lại kéo Tô Tử Dương đi xét nghiệm máu.
Mãi đến khi có kết quả xét nghiệm máu, hắn mới nhíu mày nhìn chằm chằm dòng chữ mang thai 13 tuần ghi trên tờ báo cáo kết quả xét nghiệm mà thở dài.
Hơn nữa bác sĩ còn cho Tô Tử Dương làm kiểm tra cẩn thận, xác nhận anh là thể chất song tính ẩn, có khả năng mang thai.
Nhưng mà, dù sao cũng là đàn ông con trai, chỉ sợ sẽ sinh non chứ không thể giữ được đứa nhỏ đến khi đủ ngày đủ tháng…!
Lăng Triển Dực nghĩ đến lời bác sĩ nói, bất động thanh sắc mà đem tờ báo cáo kết quả xét nghiệm cất đi, nhìn sang Tô Tử Dương đang ngủ đến trời đất tối tăm ở trên ghế dựa bên cạnh…!
Lăng Triển Dực đứng dậy đi đến trước mặt Tô Tử Dương, đá chân anh nói: “Ê, dậy đi”.
Tô Tử Dương bị hắn làm cho tỉnh ngủ, lau nước miếng, mơ hồ ngẩng đầu: “Có kết quả rồi à?”
“Ừ”.
Lăng Triển Dực gật đầu, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt tuấn tú của Tô Tử Dương, lời nói chực tới bên miệng nhiều lần nuốt xuống.
Cuối cùng hắn cũng mở miệng: “Cùng tôi lên lầu ba, đem đứa nhỏ lấy ra”.
“…” Tô Tử Dương sửng sốt một lát, ngay sau đó lập tức đứng dậy, lộ ra nụ cười xán lạn: “Được”.
Dứt lời, anh đi trước còn Lăng Triển Dực lặng lẽ đi theo phía sau.
Hắn để ý anh vẫn luôn vươn tay khẽ vuốt nhẹ bụng mình, quả nhiên là không nỡ…!
Lăng Triển Dực cân nhắc một lát, nhẹ nhàng mở miệng: “Tôi sẽ cho cậu một số tiền coi như bồi thường”.
Tô Tử Dương dừng bước, ánh mắt hơi ảm đạm, lập tức thẳng thắng gật đầu: “Được! Vậy tôi đây cảm ơn anh trước!”
“Cũng đã 13 tuần rồi, các cậu xác định muốn bỏ đứa nhỏ này? Điều này khả năng nguy hiểm rất cao!” Người phụ trách công việc phá thai là một người phụ nữ trông có vẻ cao quý ít nói, tuy lúc nhận được kết quả bà cũng lắp bắp kinh hãi một hồi.
Đàn ông mà có thể mang thai…!
Lần này người trầm mặt là Lăng Triển Dực, còn Tô Tử Dương lại tươi cười nói: “Xác định, làm phiền bác sĩ”.
“Được, vậy cậu ký tên ở đây, chờ lát nữa đi làm phẫu thuật”.
Tô Tử Dương cầm bút, ký tên mình xuống, sau đó xoay người vỗ bả vai Lăng Triển Dực, trêu chọc: “Phiền anh giúp tôi thanh toán chi phí phẫu thuật rồi”.
“Tôi sẽ gọi điện cho người đi đóng giúp, giờ tôi ở đây cùng với cậu”.
Lăng Triển Dực nghiêm túc đáp.
Tô Tử Dương ngẩn người, ngay sau đó cười nói: “Thật là vinh hạnh cho tôi rồi!”
Nằm trên bàn phẫu thuật, Tô Tử Dương thật sự sợ hãi, anh xiết chặt hai tay.
Đôi mắt nhắm chặt, nhưng lại như nhìn thấy đứa bé vừa mới hình thành kia đến tìm cậu đòi mạng…!
“Thả lỏng đi…!Đừng khẩn trương…” Bên tai vang lên tiếng nhắc nhắc nhở của bác sĩ, Tô Tử Dương nỗ lực thả lỏng bản thân.
Hẳn là tiêm thuốc tê rồi, ý thức anh chìm vào mộng mị mơ hồ, còn cảm nhận được đau đớn một chút, giống như có cái gì đó khuấy động trong cơ thể.
Anh mờ mịt mở mắt ra, nghĩ đến ba tháng qua bị tiểu gia hỏa này lăn lộn giày vò, anh lại có phần không muốn.
Không biết qua bao lâu, một trận đau nhức truyền đến, Tô Tử Dương nhịn không được rên rỉ thành tiếng.
“Không xong rồi, bệnh nhân bị chảy máu quá nhiều, mau chuẩn bị cấp cứu!”
“Không được, không cầm máu được…”
“Mau vào kho máu xin máu…”
“Không còn kịp rồi…”
“…”
“Tô Tử Dương! Này! Cậu tỉnh lại đi! Tô Tử Dương!”
“Tô Tử Dương, Tử Dương!”
Những âm thanh ồn ào trong nháy mắt dần đi xa, trước mắt Tô Tử Dương biến thành một mảnh màu đen.
Anh cảm thấy đau đớn từng cơn, rồi dần dần không nghe rõ âm thanh của những người xung quanh nữa.
Trong lỗ tai có tiếng gì đó vang lên, sức lực dần dần bị rút cạn…!
Đến lúc nhận ra bản thânh mình có khả năng đã thăng thiên, Tô Tử Dương nhịn không được mà gào thét: “Đm! Sớm biết vì chuyện này mà đi luôn cái mạng nhỏ, ông đây cho dù có đi ăn xin cũng sẽ không tới tìm tên hỗn đản Lăng Triển Dực kia!!!”
…………
Từ chương này mình sẽ đổi đại từ xưng hô của công với thụ lại hết tại thuộc tính tra của công sang kiếp này thành thê nô cmnr nên xưng hô đổi lại thế này:
– Công hắn => anh
– Thụ anh => cậu
_______________________________________
“Tử Dương…!Tử Dương…”
Âm thanh khàn khàn đầy từ tính lọt vào lỗ tai, Tô Tử Dương mở mắt ra, nhìn gương mặt quen thuộc của người nào đó nên nhất thời không kịp phản ứng.
Bản thân cậu đang trần trụi nằm trên giường lớn mềm mại ở khách sạn.
Mà cái người đang đè nặng bên trên đang vận động đến mức mồ hôi tuôn ra như mưa chính là Lăng Triển Dực!
“Tỉnh rồi à? Tôi còn tưởng đã làm cậu đến ngất đi…” Lăng Triển Dực bỗng nhiên động thân, va chạm khiến Tô Tử Dương rên rỉ thành tiếng.
Mẹ nó! Đây là cái tình huống gì?!
Tô Tử Dương nắm chặt ga trải giường, chịu đựng đau đớn như bị xé rách do hạ thể bị công kích mãnh liệt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lăng Triển Dực?”
“Đúng vậy, là tôi, xem ra vừa rồi cậu khá nhàn hạ nha, vậy chúng ta có thể làm thêm vài hiệp!” Lăng Triển Dực không ngừng đong đưa thắt lưng, hận không thể xuyên thủng thân thể người bên dưới!
“A…!mẹ kiếp! Anh có thể chậm lại hay không!” Tô Tử Dương hét lớn: “Thắt lưng ông đây sắp gãy rồi!”
– – Chẵng lẽ vừa nãy mình ngủ say quá nên nằm mơ? Tại sao lại quỷ dị mơ thấy mình mang thai, phá thai, rồi vì mất máu quá nhiều mà chết…?
“Bớt mạnh miệng đi, cậu không phải cũng rất hưởng thụ sao?” Lăng Triển Dực tìm được điểm mẫn cảm, liều mạng mà công kích vào, làm cho Tô Tử Dương rên rỉ càng thêm tiêu hồn.
“…!A…!Nếu lát nữa muốn bắn…!Ưmm a…!Thì bắn ở bên ngoài…!Ngô…” Tô Tử Dương không quên nhắc nhở.
“Vì sao? Tôi thích bắn ở bên trong”.
Lăng Triển Dực còn chưa dứt câu, liền phun một dòng dịch thể ấm nóng vào trong cơ thể người nọ.
“Anh –” Tô Tử Dương nhấc chân đạp Lăng Triển Dực, “Nếu ông đây có thai anh có chịu trách nhiệm không hả?!”
Lăng Triển Dực bị cậu đạp cho một cước cũng rút ra, lại nghe được lời nói ấy nhịn không được mà cười ha hả.
Anh đem thân thể xụi lơ của Tô Tử Dương lật lại, ôm lấy thắt lưng cậu bắt đầu đợt công kích tiếp theo —
“Nếu cậu mà có thai, đương nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm!” Lăng Triển Dực vuốt ve cái bụng nhỏ bằng phảng bóng loáng của người nào đó, bờ môi dán ở trên tấm lưng trần của Tô Tử Dương mút thật mạnh, đồng thời cánh tay chậm rãi vòng qua eo cậu, đầu ngón tay ấn chặt trên hông đối phương, mượn lực kéo người lại để tiến vào sâu hơn.
Tăng nhanh tốc độ luận động trong cơ thể cậu, anh nói, “Cậu liền hoài thai một đứa cho tôi xem đi!”
“Tôi không có lừa anh…!A…!Tôi, tôi có thể chất song tính ẩn…!A…!Mẹ nó…!Anh chậm thôi…” Tô Tử Dương bật ra những tiếng thở hỗn hển và đứt quãng, giải thích: “Thật mà…!sẽ có thai…!Đừng…”.
Truyện Việt Nam
Lăng Triển Dực ôm lấy Tô Tử Dương, nghiêng đầu hôn lên môi cậu, thành công khiến lời nói của cậu nuốt ngược trở về.
Sau một nụ hôn sâu, Tô Tử Dương há miệng thở dốc từng ngụm, rốt cuộc không nói nên lời.
“Thế thì tôi đây càng nên cố gắng cày cuốc hơn nữa!” Lăng Triển Dực dùng sức động thân, cười nói, “Nếu cậu thật sự mang thai thì càng tốt, đến lúc đó tôi sẽ come out*, sau đó hai chúng ta sẽ kết hôn, vừa vặn đứa bé có thể ngăn chặn ý kiến này nọ của ba mẹ tôi –”
*come out: công khai tính hướng.
!!!
Tô Tử Dương quỳ gối úp sấp trên giường, bất đắc dĩ nhắm mắt xuôi tay.
Tại sao sự tình lại phát triển không giống kiếp trước a! Người này sẽ không đem những lời mình nói thành chuyện đùa chứ?
“Tử Dương, cậu nhất định phải hăng hái lên nha!” Lăng Triển Dực xoa bụng Tô Tử Dương, cười nói: “Tôi chính là rất muốn có một đứa con trai nha! Tối nay chúng ta hãy vì có một đúa con mà nỗ lực nào! Nhanh, chúng ta đổi tư thế, làm thêm một lần nữa!”
!!!
Tô Tử Dương đã không còn sức để chửi thề.
Cậu bị Lăng Triển Dực lăn qua lộn lại suốt một đêm, hạ thân dính nhớp, không biết đã rơi rớt ra bao nhiêu đứa con trai của Lăng Triển Dực.
Nhớ lại cái đêm triền miên ở kiếp trước, Lăng Triển Dực không hề nói nhiều như lúc này.
Hai người bọn họ lăn qua lộn lại, lời nói ra được nhiều nhất chỉ là thoải mái không, kêu lên đi hay anh chậm chút linh tinh này nọ thôi.
Tô Tử Dương thở dài, hy vọng chuyện cậu mang thai chỉ là một giấc mơ…
………..
Thật cẩn thận mà dịch cánh tay đang ôm eo mình ra, Tô Tử Dương gian nan mà trở mình xuống giường.
Kết quả là chân đau đến không còn sức, làm hại cậu đứng không vững, ngã quỵ trên thảm trải sàn.
Lấy tay chống trên mặt đất đỡ thân mình, Tô Tử Dương căng thẳng quay đầu lại nhìn thoáng qua Lăng Triển Dực.
Cũng may, tối qua tên kia giày vò cậu quá mức, chắc là anh cũng mệt mỏi rồi, nên mới không bị động tĩnh vừa nãy làm cho tỉnh giấc.
Tô Tử Dương khó khăn đứng dậy từ thảm trải sàn, cũng không thèm tắm rửa, cắn răng chịu đựng đau nhức mặc quần áo tử tế, xỏ luôn dép lê của khách sạn rồi chuồn mất…!
Không biết qua bao lâu, cái người vẫn còn ngủ say kia vô thức xiết chặt cánh tay, song chỉ ôm được một khoảng không trống trải.
“Tử Dương?”
Lăng Triển Dực híp mắt nhìn sang bên cạnh, phát hiện không có một ai.
Anh đột nhiên mở to hai mắt, trở mình ngồi dậy, lết cái thân trần trụi xuống giường đi thẳng vào phòng tắm.
“Tử Dương?” Lăng Triển Dực mở cửa phòng tắm, nhận thấy bên trong cũng không có người, vì thế anh xoay người tìm kiếm xung quanh.
――Trên thảm trải sàn rải rác đều là quần áo của mình, còn người nọ và quần áo của cậu ta, tất cả đều biến mất không còn tung tích.
――Thứ duy nhất còn lưu lại chính bầu không khí kiều diễm trong phòng và một đôi giày đặt ở lối ra vào.
Lăng Triển Dực rất ư là không vui mà híp mắt lại, chưa từng có một người nào cùng anh sau khi trải qua tình một đêm mãnh liệt mà tỉnh lại trước, thậm chí còn lén trốn mất.
Chẵng lẽ kỹ thuật của mình không đủ làm cậu ta thỏa mãn sao? Vì cái gì mà vội vã rời đi như vậy? Vốn dĩ còn định “tập thể dục buổi sáng” thêm một lần, hương vị của tên kia…!thật sự không tồi.
Lăng Triển Dực cúi người, dùng ba ngón tay xách đôi giày của Tô Tử Dương lên, tựa hồ suy tư một cái gì đó mà nhìn lướt qua một lượt, chẳng lẽ muốn mình dựa theo truyện “Cô bé lọ lem” à, tìm một người con trai có thể đi vừa đôi giày này?
Bĩu môi một lúc, Lăng đại tổng tài đem giày ném về chỗ cũ, tao nhã mà bước vào phòng tắm bắt đầu rửa mặt.
Mười phút sau, Lăng Triển Dực mặc quần áo xong xuôi, đi thẳng đến phòng giám sát.
“Tổng, tổng giám đốc, tại sao ngài lại đến đây?” Nhân viên phụ trách việc giám sát vừa thấy tổng tài nhà mình mới sáng sớm đã đại giá quang lâm, liền cẩn thận đứng dậy nghênh đón.
Lăng Triển Dực nghiêm túc nói: “Phiền anh giúp tôi rót một tách cà phê mang tới đây”.
“Vâng vâng vâng!” Nhân viên phụ trách nhanh chóng rời đi.
Lăng Triển Dực khoanh tay, phong thái uy nghiêm đứng thẳng.
Mãi đến khi cánh cửa đóng lại, anh mới nhanh chóng “bay” tới bàn điều khiển, di chuyển con chuột, lại gõ bàn phím, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi mở camera giám sát căn phòng anh và Tô Tử Dương ngủ đêm qua.
Đập vào mắt anh là hình ảnh Tô Tử Dương đi đứng khập khiễng, chật vật mang đôi dép lê của khách sạn.
Lăng Triển Dực phì cười mà nhìn cậu rón rén trốn ra khỏi phòng, vẫn tiếp tục quan sát người nọ đến khi cậu ta ra khỏi khách sạn.
Kế tiếp anh lại chuyển qua camera theo dõi ngoài khách sạn liền thấy Tô Tử Dương lên một chiếc taxi rồi nghênh ngang rời đi.
Thấy rõ bảng số xe, Lăng Triển Dực cắt lấy hình ảnh này gửi qua điện thoại, sau đó tắt máy giám sát rồi đẩy của ra ngoài.
Đúng lúc ấy, nhân viên phụ trách bưng một tách cà phê bước vào thì thấy Lăng Triển Dực đi ra, liền có chút mơ hồ không biết có phải ông chủ nhà mình đang tức giận hay không, nên ngay cả thở mạnh cũng không dám mà nhỏ giọng hỏi: “Tổng, tổng giám đốc, ngài đi sao?”
“Ừ, giám sát không tồi, làm rất tốt”.
Lăng Triển Dực vỗ vỗ vai người nọ, cười nói: “Cà phê này cậu cứ uống đi!” Nói xong, anh liền vui sướng rời đi.
Nhân viên phụ trách mất hơn nửa ngày mới lấy lại được tinh thần, sau đó mới lộ vẻ mặt vui mừng, giống như đang nằm mơ ―― Tổng giám đốc mới vừa khen mình nha…!
Thông qua biển số xe, Lăng Triển Dực tìm được người lái chiếc xe kia, lại từ tài xế taxi này lấy được địa chỉ nhà Tô Tử Dương.
Nắm chặt tờ giấy nhỏ ghi địa chỉ của người nọ, nụ cười trên môi Lăng Triển Dực càng sâu.
Có nên cho cậu ta một niềm vui bất ngờ không nhỉ? Tên nhát gan…!
………..

tai nhac chuong