Bóng tối bao trùm lấy khu phố quán bar, trái ngược hoàn toàn với sự huyên náo bên ngoài, căn phòng ngủ rộng lớn phía sau quán rượu Rose lại mang một vẻ tĩnh lặng đầy kiều diễm.Trên chiếc giường lớn mềm mại, Tư Đồ Sắc Vi lả lướt ngả người như một nữ vương đang chờ đợi quân vương của mình. Nàng khoác lên mình chiếc váy ngủ bằng tơ tằm màu trắng rộng thùng thình, cổ chữ V khoét sâu để lộ đôi gò bồng đảo đầy đặn, lấp ló chiếc áo lót sa-tanh đen mỏng manh bên trong. Chiếc váy ngắn đến mức đôi bắp đùi trắng nõn, thon dài phản chiếu màu sáng như ngà voi hoàn toàn phơi bày trong không khí.
Sắc Vi khẽ đong đưa ly sâm panh trên tay, đôi mắt đẹp lim dim nhớ lại khoảnh khắc nửa năm về trước. Lần đầu tiên nàng và Dương Thần gặp mặt là một ký ức nhuốm đầy máu tanh nhưng lại đầy kịch tính. Giữa ranh giới sinh tử, gã đàn ông bán thịt nướng lôi thôi ấy đã ngẫu nhiên cứu mạng nàng, để rồi từng bước, từng bước phá vỡ lớp vỏ bọc băng giá của nữ vương hắc đạo, xông thẳng vào trái tim nàng. Hôm nay, nàng can tâm tình nguyện dâng hiến tấm thân trinh nữ mà nàng đã gìn giữ bấy lâu nay cho người đàn ông duy nhất nàng yêu.Cạch.Tiếng mở cửa vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng. Dương Thần bước vào, đập vào mắt hắn là khung cảnh khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng phải sôi sục máu nóng. Ánh mắt Dương Thần không chủ định hướng về khoảng giữa hai đùi nàng, nơi chiếc quần lót sa-tanh đen mỏng lúc ẩn lúc hiện đầy khiêu khích.”Dương Thần… em đẹp chứ?” Sắc Vi chớp đôi mắt quyến rũ, tay chậm rãi kéo rộng cổ áo để lộ thêm vùng da thịt trắng ngần.”Đẹp…” Dương Thần nuốt nước bọt, cảm thấy bản thân mình thực sự không thể kiềm chế nổi trước đóa hồng gai đang độ nở rộ thơm ngát này. Hắn chậm rãi bước tới, nhếch mép cười nham hiểm: “Hôm nay anh đến chính là để ăn thịt em, khỉ cái xinh đẹp ạ…”Không đợi Sắc Vi kịp phản ứng, Dương Thần gầm nhẹ một tiếng, vươn tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, ném thân hình mềm mại, quyến rũ ấy vào giữa chiếc giường lớn. Sắc Vi nhắm nghiền mắt, hai bàn tay trắng nõn nắm chặt lấy chiếc chăn lông, sẵn sàng đón nhận cơn bão tình.Chiếc váy ngủ lụa mềm mại nhanh chóng bị bàn tay thô ráp của Dương Thần cởi bỏ. Đôi môi nóng rực của hắn bắt đầu lướt từ chiếc rốn xinh xắn, lần theo phần bụng trơn nhẵn hướng lên trên, điên cuồng gặm cắn phần thịt màu hồng tuyệt mỹ. Sắc Vi hoàn toàn lạc lối trong sự nóng bỏng của lần đầu tiên, cơ thể nàng mềm nhũn như nước, từng tiếng rên rỉ kiều mị vang lên không ngớt.Dương Thần thở hổn hển, nhấc người dậy, chuẩn bị cho khoảnh khắc đâm thủng lớp màng mỏng manh để chính thức biến đóa hồng hắc đạo này thành người phụ nữ của mình. Hắn tách hai chân thon dài của nàng ra, tự tin dồn lực xuống.Thế nhưng… ngay tại khoảnh khắc hạ thân của hắn chuẩn bị tiến vào khu vườn bí ẩn đang ướt đẫm sương mai của Sắc Vi, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra!Nghịch Cổ (Nghịch Trùng) – loại bào tử sinh học vô hình đã bám rễ vào hệ thần kinh và mạch máu hạ bộ của Dương Thần – đột ngột bị kích hoạt! Nó phản ứng dữ dội với bước sóng sinh học phát ra từ một vật thể lạ đang bám rễ trong tim Sắc Vi. Theo đúng thiết lập tà ác, khi hai loại cổ trùng này ở cự ly gần và vật chủ nữ đang phát ra hoóc-môn tình dục mạnh mẽ, Nghịch Cổ lập tức cắt đứt toàn bộ lưu lượng máu và xung thần kinh truyền xuống thân dưới của Dương Thần.Dương Thần bỗng nhiên cứng đờ. Cảm giác nóng rực, cương mãnh hừng hực tựa sắt thép ban nãy đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự mềm nhũn, lạnh ngắt và vô lực đến khó tin. Đầu óc hắn trống rỗng. Chuyện quái quỷ gì thế này?”Ông xã… anh sao vậy?” Sắc Vi mím chặt đôi môi đỏ mọng, mồ hôi rịn ra trên trán. Cơ thể nàng đột nhiên dâng lên một cỗ ngứa ngáy, khao khát đến kỳ lạ, nhưng người đàn ông phía trên lại đột nhiên dừng lại, vũ khí vốn đang kiêu ngạo của hắn nay đã rũ xuống một cách thảm hại.”Anh… đợi anh một chút…” Dương Thần nghiến răng, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn vận chuyển chân nguyên lực, cố gắng ép máu lưu thông xuống hạ bộ. Nhưng vô ích! Hệ thần kinh như bị một lớp băng vô hình phong tỏa hoàn toàn. Càng cố gắng, hắn càng cảm thấy sự bất lực tột cùng dâng lên.Dương Thần suy sụp ngã vật sang một bên, hai tay ôm lấy đầu, gân xanh nổi đầy trên trán. Cảm giác nhục nhã ê chề của một thằng đàn ông không thể thỏa mãn người phụ nữ của mình đâm nát cõi lòng hắn.Nhìn thấy sự thống khổ, bất lực và suy sụp của Dương Thần, ngọn lửa dục vọng trong lòng Sắc Vi bỗng chốc bị sự thương xót áp đảo. Nàng không hề biết rằng trong cơ thể mình đang có một con trùng khát máu đòi ăn, nàng chỉ biết người đàn ông luôn che chở cho nàng lúc này đang vô cùng yếu đuối.Sắc Vi cắn răng nhẫn nhịn sự trống trải, bứt rứt đang cắn xé bên trong mình. Nàng chủ động kéo chăn đắp lên cơ thể trần trụi của cả hai, rồi dịu dàng dang tay ôm lấy đầu Dương Thần, ép khuôn mặt hắn vùi vào khe ngực mềm mại của mình.”Không sao đâu, ông xã… Không sao cả.” Sắc Vi vuốt ve mái tóc hắn, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy sự bao dung: “Chắc là dạo này anh quá mệt mỏi rồi… Không làm được cũng không sao, em chỉ cần anh ở bên cạnh em, cho em dựa vào ngực anh như thế này, đối với em đã là đủ rồi…”Dương Thần vùi mặt vào ngực Sắc Vi, hai bàn tay nắm chặt ga giường đến rách toạc. Sự dịu dàng của nàng lúc này đối với hắn lại càng giống như một nhát dao khoét sâu vào sự kiêu ngạo của một nam nhân.Đêm đó, không có tiếng rên rỉ hoan lạc nào vang lên nữa. Chỉ có hai bóng người ôm chặt lấy nhau trên chiếc giường lớn. Dương Thần chìm trong sự bất lực điên cuồng, còn Sắc Vi phải tự cắn răng chịu đựng từng đợt sóng ngứa ngáy râm ran cắn xé từ bên trong. ——————————————————————————– Trong khi đó, ở một góc khuất bên ngoài sảnh chính của quán rượu Rose.Một gã nhân viên pha chế mới được tuyển vào cách đây không lâu đang âm thầm lau dọn ly tách. Xác nhận không có ai chú ý, gã khẽ nhếch mép, gõ nhẹ vào tai nghe siêu nhỏ giấu kín dưới cổ áo: “Chủ nhân, nhiệm vụ hoàn thành. Vài tiếng trước, thuộc hạ đã thuận lợi nhỏ dung dịch ngài đưa vào ly sâm panh của hội trưởng.”Cùng lúc đó, tại căn phòng thí nghiệm ngầm.Nghiêm Bất Vấn nhìn vào màn hình máy tính đang liên tục nhảy các chuỗi dữ liệu đỏ rực, tiếng cười trầm thấp, man rợ vang vọng khắp không gian lạnh lẽo.
GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ
Trùng nô: Tư Đồ Sắc Vi
Thân phận: Hội trưởng Hồng Kinh Hội, nữ vương hắc đạo Trung Hải.
Thân thể: CẤP 3: BÁ HOÀNG (Thân hình săn chắc, đầy đặn. Mị lực tự nhiên kinh người).
Hệ số khoái cảm cơ bản: 1.0 (Mức độ của phụ nữ trưởng thành quyến rũ).
Độ tương thích với trùng vương: 20% (Trái tim và sự kiên định đang hướng trọn về Dương Thần, phòng tuyến tâm lý cực kỳ kiên cố, độ khó chinh phục cực cao).
TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI
Cấp Độ Hiện Tại: CẤP 1: NGỦ ĐÔNG
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 30% (30/100 điểm)
[CẢNH BÁO HỆ THỐNG]: Do mục tiêu vẫn đang ở Giai đoạn Ngủ Đông, cổ trùng chưa đủ sinh thể năng để cung cấp luồng dữ liệu trắc lượng chi tiết. Toàn bộ thông số trạng thái của các phân khu: 1. Vú, 2. Miệng, 3. Háng (Mật đạo), 4. Cơ thể chung, 5. HM, 6. Tâm Trí tạm thời hiển thị ở trạng thái (Ghi chú nội tại: Cơ thể Bá Hoàng đang phản ứng mãnh liệt với tình trạng đói khát tình dục, nhưng do độ tương thích cực thấp (20%), tỷ lệ chuyển hóa sinh thể năng bị sụt giảm nghiêm trọng. Hệ thống yêu cầu Cổ Vương đích thân tiến hành tiếp xúc vật lý hoặc đánh sập hoàn toàn tâm trí vật chủ để bứt phá Cấp 2).Nhìn con số 30% khiêm tốn hiển thị trên màn hình, Nghiêm Bất Vấn không hề tức giận, ngược lại, nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu và nguy hiểm.”Độ tương thích 20%… Quả nhiên không hổ danh là nữ vương hắc đạo, tình yêu của cô dành cho gã phế nhân kia đúng là một tấm khiên tuyệt vời,” Nghiêm Bất Vấn lắc nhẹ ly vang đỏ, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào hình ảnh Sắc Vi. “Sự dằn vặt và khát khao sinh lý đêm nay chỉ đủ để cung cấp 30 điểm cơ bản. Không có sự đụng chạm trực tiếp của ta, tơ trùng trong người cô vĩnh viễn chỉ có thể cào cấu trong tuyệt vọng.”Hắn thong thả đặt ly rượu xuống, vuốt ve chiếc mặt nạ silicon mang khuôn mặt Tư Đồ Minh Trạch trên bàn.”Đã là đẳng cấp Bá Hoàng thì phải dùng thuốc mạnh mới trị được. Cứ ôm lấy tình yêu cao cả đó mà chịu đựng đêm nay đi, Sắc Vi. Sáng mai, khi Dương Thần rời đi mang theo sự bất lực nhục nhã của một gã đàn ông, ta sẽ đích thân mang ác mộng lớn nhất cuộc đời cô trở lại.

tai nhac chuong