Màn đêm buông xuống khu biệt thự xa hoa bậc nhất Tây khu Trung Hải. Tư Đồ Minh Trạch – ông trùm của Tây Minh Hội – đang ngồi trong phòng làm việc, rít một hơi xì gà xì gà Cuba đắt tiền, tính toán kế hoạch liên thủ cùng Đông Hưng.
Thế nhưng, lão vĩnh viễn không thể đợi được đến ngày mai.
Phập.
Một âm thanh rất khẽ vang lên. Tư Đồ Minh Trạch trợn trừng hai mắt, điếu xì gà rơi rụng xuống thảm lông. Bàn tay của Nghiêm Bất Vấn, tựa như một lưỡi dao sắc lẹm, đã dễ dàng xuyên thủng lồng ngực lão từ phía sau, bóp nát trái tim đang đập một cách tàn nhẫn và dứt khoát. Từ đầu đến cuối, gã kiêu hùng hắc đạo thậm chí không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
Nghiêm Bất Vấn thản nhiên rút tay ra, rút một chiếc khăn tay lụa lau sạch vết máu. Hắn không có thời gian và hứng thú để chơi trò tranh giành địa bàn xã hội đen rẻ tiền.
Từ trong góc tối của căn phòng, một gã đàn ông có vóc dáng y hệt Tư Đồ Minh Trạch bước ra, quỳ rạp xuống. Đây là một tử sĩ đã bị Nghiêm Bất Vấn tẩy não hoàn toàn.
“Đeo chiếc mặt nạ nhân bản này vào,” Nghiêm Bất Vấn ném một chiếc mặt nạ silicon chế tác tinh xảo xuống đất, giọng lạnh băng. “Từ đêm nay, ngươi chính là Tư Đồ Minh Trạch. Hãy cứ làm một tên bù nhìn điều hành Tây Minh Hội, thay ta dọn dẹp những rắc rối không cần thiết. Còn ta… ta có một đóa hoa hồng cần phải đích thân chăm sóc.”
Giao lại thế giới ngầm cho kẻ đóng giả, Nghiêm Bất Vấn đeo lên một chiếc mặt nạ Tư Đồ Minh Trạch khác mà hắn đã chuẩn bị cho riêng mình, xịt lên người thứ tinh dầu mang mùi xì gà rẻ tiền xen lẫn mùi rượu mạnh. Ác mộng của vị nữ vương hắc đạo, chính thức bắt đầu.
——————————————————————————–
Cùng lúc đó, tại khuê phòng phía sau quán rượu Rose.
Sáng nay, Dương Thần đã viện cớ rời đi trong sự ngượng ngùng, mang theo bóng lưng của một kẻ thất bại không thể ngẩng cao đầu trước người phụ nữ mình yêu.
Suốt một ngày một đêm trôi qua, Tư Đồ Sắc Vi không hề bước ra khỏi cửa. Nàng cứ ngồi thơ thẩn một mình trong căn phòng rộng lớn, đầu óc trống rỗng, mặc kệ cho thời gian trôi đi.
Lúc này, nàng đang nằm gục trên chiếc giường nệm êm ái, trên người chỉ mặc một chiếc váy lụa mỏng manh màu đen. Thế nhưng, đệ nhất mỹ nhân hắc đạo lúc này lại không hề có vẻ gì là uy phong lẫm liệt. Sắc mặt nàng ửng hồng một cách bất thường, mồ hôi rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương.
Khác với sự yếu đuối của Đường Tâm, Sắc Vi là một người phụ nữ thành thục, một nữ vương hắc đạo mang ý chí cực kỳ kiên định. Với độ tương thích chỉ vỏn vẹn 20%, Cổ Nô lúc này căn bản chưa thể phát huy tác dụng tà ác hay trực tiếp cắn xé tâm trí nàng. Sự ngứa ngáy và bức bối đang thiêu đốt cơ thể cấp bậc “Bá Hoàng” kia thực chất đến từ chính bản năng sinh lý nguyên thủy của một người phụ nữ nồng nhiệt. Việc dục vọng bị người đàn ông mình yêu khơi mào đến cực điểm, sẵn sàng dâng hiến trọn vẹn rồi lại bị hụt hẫng bỏ lửng suốt một ngày một đêm, đã khiến cơ thể nàng sinh ra sự ức chế tự nhiên vô cùng mãnh liệt. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng thở dốc đứt quãng của Sắc Vi.
“Khó chịu quá… Dương Thần…”
Nàng cắn chặt môi dưới, cố gắng dùng lý trí để áp chế ngọn lửa tình đang thiêu đốt. Nhưng vô dụng. Lồng ngực nàng căng trướng, hai đầu nhũ hoa dưới lớp lụa mỏng đã sưng tấy, cọ xát vào lớp vải tạo ra những luồng điện tê dại. Không thể nhẫn nhịn thêm nữa, Sắc Vi nhắm nghiền mắt, đôi bàn tay trắng nõn run rẩy luồn vào trong cổ áo, ngượng ngùng chạm vào chính bầu ngực đẫy đà của mình.
Nàng khẽ xoa nắn, mượn chút ma sát nho nhỏ để giải tỏa sự bức bối sinh lý của cơ thể trưởng thành. Tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi cánh môi đỏ mọng. Dù trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ khi đường đường là một nữ vương lại phải tự an ủi bản thân, nhưng khoái cảm mang lại khiến nàng không thể dừng tay.
Nàng cắn chặt môi dưới, cố gắng dùng lý trí để áp chế ngọn lửa dâm tà đang thiêu đốt. Nhưng vô dụng. Lồng ngực nàng căng trướng, hai đầu nhũ hoa dưới lớp lụa mỏng đã sưng tấy, cọ xát vào lớp vải tạo ra những luồng điện tê dại. Không thể nhẫn nhịn thêm nữa, Sắc Vi nhắm nghiền mắt, đôi bàn tay trắng nõn run rẩy luồn vào trong cổ áo, ngượng ngùng chạm vào chính bầu vú đẫy đà của mình.
Nàng khẽ xoa nắn, giải tỏa sự bức bối. Tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi cánh môi đỏ mọng. Dù trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ khi đường đường là một nữ vương lại phải tự an ủi bản thân, nhưng khoái cảm mang lại khiến nàng không thể dừng tay.
Đúng lúc Sắc Vi đang chìm trong sự mê muội của thể xác, một mùi hương bất chợt xộc thẳng vào khoang mũi nàng.
Mùi xì gà rẻ tiền. Mùi rượu mạnh nồng nặc mùi máu tanh.
Đó là thứ mùi vị bẩn thỉu đã in sâu vào tận linh hồn Sắc Vi, thứ mùi luôn xuất hiện mỗi khi mẹ nàng bị bạo hành, tiếng khóc thét và những đòn roi tàn nhẫn trong ký ức tuổi thơ đột ngột ùa về như một cơn sóng thần.
“Chậc chậc… Thật không ngờ, con gái cưng của tao khi ở một mình lại có cái dáng vẻ lẳng lơ, dâm đãng thế này sao?”
Một giọng nói ồm ồm, thô lỗ và tàn ác cất lên từ góc tối của căn phòng.
Sắc Vi giật bắn người, toàn bộ máu trong cơ thể như đông cứng lại. Khoái cảm nhục dục vừa len lỏi bỗng chốc bị sự kinh hoàng đè bẹp. Nàng hoảng hốt mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào bóng đen vừa bước ra từ góc khuất.
Khuôn mặt thô kệch, ánh mắt diều hâu ác độc, nụ cười nham hiểm vặn vẹo.
“Ông… Tư Đồ Minh Trạch?!” Sắc Vi thất thanh kêu lên, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự khiếp đảm. Đôi bàn tay vẫn đang đặt trên ngực mình vội vã rút lại, nhưng sự nhục nhã khi bị chính người cha mà mình hận thấu xương bắt quả tang đang tự thủ dâm khiến mặt nàng tái nhợt đi như tờ giấy.
Nghiêm Bất Vấn (trong lốt Tư Đồ Minh Trạch) thong thả bước tới bên giường. Hắn nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt肆 vô kỵ (trắng trợn) quét qua thân hình đang run lên bần bật của Sắc Vi, dừng lại ở hai điểm gồ lên nhô cao dưới lớp lụa đen.
“Sao thế? Thằng phế vật bán thịt nướng kia không thỏa mãn được mày, nên mày phải tự mình xoa nắn đến mức phát ra cái âm thanh dâm đãng như một con chó cái thế kia à?” Nghiêm Bất Vấn cười gằn, từng lời nói nhả ra đều mang theo tính sát thương cực độ nhằm chà đạp sự kiêu ngạo của nàng. “Mày giống hệt con mẹ đê tiện của mày, bên ngoài thì làm ra vẻ thanh cao, bên trong thì lúc nào cũng khát tình!”
Câm miệng! Ông không được phép nhắc đến mẹ tôi!” Sắc Vi gào lên, hốc mắt đỏ ngầu.
“Tao lại cứ thích nhắc đấy!” Nghiêm Bất Vấn cúi gầm mặt xuống, hơi thở nồng nặc mùi xì gà và rượu mạnh phả thẳng vào mặt nàng: “Mày tưởng mày cao quý lắm sao? Mày nhìn lại cái bộ dạng lẳng lơ, thèm khát đàn ông của mày lúc này xem! Đường đường là đại tỷ của hội Hồng Kinh, lại tình nguyện cởi sạch quần áo, dạng chân ra làm một con đĩ, làm một ‘kẻ thứ ba’ đê tiện đi phá hoại gia đình người ta!”
Đồng tử Sắc Vi đột ngột co rút. Lời nói của hắn đâm trúng vào nỗi đau sâu kín nhất mà nàng luôn cố giấu giếm. Nàng cắn môi đến ứa máu: “Ông im đi… Tình cảm của tôi và Dương Thần không đến lượt ông phán xét!”
“Tình cảm? Mày gọi cái thứ dơ bẩn này là tình cảm?” Nghiêm Bất Vấn ngửa đầu cười sằng sặc, tiếng cười vang dội khắp căn phòng vắng lặng. Hắn vươn tay, thô bạo bóp chặt lấy cằm Sắc Vi, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Mày tỉnh lại đi, con ranh! Thằng Dương Thần đó có vợ rồi! Vợ nó là Lâm Nhược Khê, một nữ tổng tài xinh đẹp, thanh cao, sạch sẽ không tì vết. Còn mày? Mày chỉ là một con ranh con mang dòng máu xã hội đen bẩn thỉu của tao! Mày nghĩ một kẻ ưu tú như nó sẽ coi trọng một con điếm tay nhuốm đầy máu tanh như mày sao? Trong mắt nó, mày chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi rẻ tiền, một cái bồn chứa để nó xả dục vọng mỗi khi rảnh rỗi mà thôi!”
“Không… Không phải như vậy…” Sắc Vi tuyệt vọng lắc đầu, nước mắt giàn giụa. Nhưng những lời lẽ tàn nhẫn kia cộng với sự bỏ rơi của Dương Thần vào sáng nay đã đánh sập lý trí của nàng.
“Không phải sao? Vậy tại sao cả ngày hôm nay nó không thèm đến nhìn mày lấy một cái, để mặc mày ở đây tự xoa ngực thủ dâm vì nứng?” Hắn tiếp tục dùng lời nói chà đạp lên nhân phẩm của nàng: “Mày có giỏi thì đi nói với nó đi! Đi nói với nó là cha mày đã về, nói với nó là mày vừa nằm trên giường tự sướng và bị tao bắt quả tang! Để xem nó có khinh bỉ mày như một con điếm lẳng lơ, ti tiện nhất thế gian này không! Mày mang thân phận kẻ thứ ba, mày lấy tư cách gì đòi hỏi nó bảo vệ mày 24/24 hả con ngu?”
Sự nhục nhã ập đến như sóng thần. Sắc Vi hoàn toàn sụp đổ. Nàng ôm lấy bờ vai trần đang run rẩy, khóc nấc lên từng cơn tơi tả. Nàng không dám nói. Đúng vậy, nàng làm gì có tư cách? Nàng chỉ là một món đồ chơi trong bóng tối, nếu để Dương Thần biết nàng có một người cha bệnh hoạn như thế này, biết nàng dâm đãng đến mức không kiềm chế nổi bản thân, chắc chắn hắn sẽ ghê tởm nàng, sẽ vứt bỏ nàng để quay về với người vợ sạch sẽ kia.
Sự hèn mọn, nỗi sợ hãi bị ruồng bỏ và cảm giác tội lỗi khi làm kẻ thứ ba đã hòa quyện thành một liều thuốc kịch độc, triệt để đánh vỡ bức tường phòng ngự kiêu hãnh của nữ vương hắc đạo.
Ngay tại khoảnh khắc đó, trên võng mạc của Nghiêm Bất Vấn, hệ thống lập tức báo đỏ:
[HỆ THỐNG CẢNH BÁO: Kích hoạt đòn tâm lý “Mặc cảm kẻ thứ ba”! Tôn nghiêm của vật chủ đã hoàn toàn sụp đổ! Lượng nội tiết tố hoảng loạn và nhục nhã bùng nổ ở mức cực hạn (Ước tính: 500 điểm)!]
[CẢNH BÁO HẠN CHẾ]: Do độ tương thích của vật chủ chỉ đạt 20%, tỷ lệ chuyển hóa sinh thể năng bị hao hụt 80%!
[Tiến độ hấp thụ thực tế: +100 Điểm.]
[TỔNG TIẾN ĐỘ: 30 + 100 = 130 Điểm. VƯỢT MỨC YÊU CẦU CẤP 1!] [THỎA MÃN ĐIỀU KIỆN TIẾN HÓA: CỔ TRÙNG CHÍNH THỨC NẢY MẦM!]
Cùng với dòng thông báo chói lọi, giao diện giám sát của Sắc Vi rốt cuộc cũng mở khóa toàn bộ các phân khu:
CẬP NHẬT TRẠNG THÁI: TƯ ĐỒ SẮC VI Tiến hóa: CẤP 1 (Ngủ đông) ➾ CẤP 2 (NẢY MẦM)
CHI TIẾT PHÂN KHU : 6. Tâm Trí (Mức độ nô dịch): 3% (30 / 1000 điểm) (Ghi chú: Điểm dư thừa từ quá trình tiến hóa đã được cộng vào Tâm Trí. Vật chủ bắt đầu nảy sinh sự sợ hãi tột độ và khuất phục vô thức trước quyền uy). 3. Mật Đạo (Háng): 0% (0 / 1000 điểm) (Ghi chú: Rỉ dịch liên tục do ức chế sinh lý. Mức độ mẫn cảm tăng vọt do Cổ Trùng bám rễ). (Các phân khu Vú, Miệng, Cơ thể chung: 0% – Đang chờ khai phá).
Nhìn những con số khiêm tốn hiện lên trên võng mạc, Nghiêm Bất Vấn khẽ đẩy gọng kính vàng, không hề thất vọng mà ngược lại càng thêm phần hưng phấn.
“Một đòn đánh sập tâm lý mạnh như vậy, nếu là kẻ khác đã đủ để ngoan ngoãn làm chó bò dưới chân ta. Vậy mà với độ tương thích 20% của cô, nó chỉ vừa vặn đủ để ép tơ trùng nảy mầm… Thể chất Bá Hoàng, tình yêu ngoan cố… Thú vị lắm!”
Nghiêm Bất Vấn lầm bầm, nhếch mép thỏa mãn. Hắn buông cằm nàng ra, bàn tay to lớn thô bạo xé toạc nốt phần váy lụa còn lại trên người Sắc Vi, để mặc thân hình bốc lửa phơi bày hoàn toàn trong không khí lạnh lẽo.
“Cứ khóc đi, cứ dằn vặt đi, con gái yêu của ta. Giờ thì Cổ Nô trong người mày đã thực sự sống lại rồi. Để ta xem, khi thứ dục vọng dâm đãng từ trong tủy xương bắt đầu cắn xé, kết hợp với sự nhục nhã ê chề của một kẻ thứ ba… cái tình yêu cao thượng đầy ảo tưởng của mày sẽ giúp mày nhịn được bao lâu!”
Bóng đen của “Tư Đồ Minh Trạch” vừa định quay lưng bước đi bỗng khựng lại.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, tấm lưng trần run rẩy và những đường cong tuyệt mỹ của nữ vương hắc đạo đang cuộn tròn trên giường hiện lên đầy kích thích. Sự im lặng trong phòng chỉ còn bị phá vỡ bởi tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở dốc dồn dập của Sắc Vi.
Nghiêm Bất Vấn từ từ xoay người lại. Đằng sau lớp mặt nạ silicon thô kệch, ánh mắt hắn lóe lên một tia bạo ngược tàn nhẫn. Kế hoạch “lạt mềm buộc chặt” có lẽ chỉ hợp với những đóa hoa nhà kính như Đường Tâm. Còn đối với một nữ vương hắc đạo kiên cường mang thể chất Bá Hoàng, lại đang bị ám ảnh bởi bóng ma bạo hành tuổi thơ, thì sự trừng phạt tàn bạo bằng thể xác mới là thứ “phân bón” tuyệt vời nhất cho Cổ Nô vừa nảy mầm.
Hắn sải những bước dài, nặng nề tiến lại gần giường, mùi xì gà rẻ tiền và rượu mạnh nồng nặc một lần nữa bủa vây lấy Sắc Vi.
“Ông… ông muốn làm gì…” Sắc Vi hoảng hốt lùi lại, đôi tay vội vã ôm trước ngực che giấu đi sự trần trụi.
“Làm gì? Mày là con gái tao, mày không nghe lời cha, lén lút đi làm điếm cho thằng họ Dương, tao thân làm cha lẽ nào không được quyền dạy dỗ mày?!”
Vừa dứt lời, Nghiêm Bất Vấn vung tay lên.
Bốp!
Một cái tát giáng trời giáng nổ vang trong đêm vắng, đánh thẳng vào khuôn mặt kiều diễm của Sắc Vi. Lực đạo mạnh đến mức khóe môi nàng lập tức rách bươm, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, cả người bị đánh văng xuống tấm đệm êm ái. Đầu óc Sắc Vi ong lên, tai ù đi. Nỗi sợ hãi nguyên thủy từ hai mươi năm trước, cái đêm mà Tư Đồ Minh Trạch đánh chết mẹ nàng ngay trước mắt nàng một lần nữa tái hiện.
Nhưng ác mộng chưa dừng lại ở đó. Nghiêm Bất Vấn thô bạo nhào tới, một tay túm lấy mái tóc dài đen nhánh của nàng giật ngược ra sau, ép khuôn mặt đẫm lệ của nàng phải ngửa lên đối diện với nụ cười gớm ghiếc của hắn. Bàn tay còn lại của hắn không chút lưu tình, nhẫn tâm bóp mạnh vào một bên bầu vú căng tròn, trắng nõn nà vừa bị phơi bày của nàng.
“A! Buông ra… đồ súc sinh!” Sắc Vi đau đớn thét lên, cố gắng vùng vẫy nhưng tay chân nàng nhũn ra như bùn dưới sự ức chế sinh lý của Cổ Nô.
“Súc sinh? Mày gọi cha mày là súc sinh sao?” Nghiêm Bất Vấn cười gằn, những ngón tay to lớn thô bạo nhào nặn khối thịt mềm mại khiến bầu vú tạo thành đủ loại hình dạng dâm ô, móng tay còn cố tình cọ xát, mân mê đầu nhũ hoa đang sưng tấy của nàng. “Mày nhìn lại mày xem, Sắc Vi! Khuôn mặt này, thân hình dâm đãng này… thật sự giống hệt con mẹ đê tiện của mày năm xưa! Bên ngoài thì tỏ vẻ thanh cao, bên trong thì thèm khát đàn ông đến phát điên!”
“Ông câm miệng… ưm…”
“Câm miệng? Tao nói sai sao? Nhìn cái bộ ngực to lớn lẳng lơ này xem, bảo sao thằng bán thịt nướng kia nó không thèm thuồng cho được! Mày đường đường là đại tỷ Hồng Kinh, lại đi dạng háng, vểnh mông lên hầu hạ một thằng đàn ông đã có vợ! Mày ở trên giường rên rỉ thế nào? Uốn éo thế nào? Có phải cũng giống hệt một con chó cái phát tình cầu xin nó đâm vào mày không?!”
Từng lời chửi rủa dung tục, dơ bẩn của hắn như những mũi dao tẩm độc đâm nát lòng tự trọng của Sắc Vi. Nàng khóc nức nở, nhắm nghiền mắt lại trong sự nhục nhã ê chề. Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là sự bạo hành, mà là… cơ thể nàng đang phản bội lại chính nàng!
Cổ Nô đã bước sang Giai đoạn 2: Nảy mầm. Dưới sự thao túng tà ác của nó, những trận đòn roi, sự lăng nhục và cái bóp ngực thô bạo của “người cha” lại bị hệ thần kinh vặn vẹo chuyển hóa thành một luồng khoái cảm bệnh hoạn. Cơn đau rát trên gò má và sự ê ẩm trước ngực bỗng biến thành những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
Nghiêm Bất Vấn rõ ràng cảm nhận được bầu ngực trong tay mình không những không phản kháng mà còn đang săn cứng lại, núm vú đỏ hồng kiêu ngạo dựng đứng lên, ma sát vào lòng bàn tay hắn như đang khát khao được chà đạp nhiều hơn nữa. Hắn khẽ liếc mắt xuống, chỉ thấy nơi khe rãnh bí ẩn giữa hai đùi thon dài của nàng đang không ngừng rỉ ra dòng xuân thủy ướt át, làm ướt cả một mảng ga giường.
“Chậc chậc… Thật là một cơ thể ti tiện đáng kinh tởm,” Nghiêm Bất Vấn cười dâm tà, ghé sát môi vào tai Sắc Vi, phả hơi nóng nực: “Tao vừa đánh mày, vừa chửi mày là điếm, thế mà lồn mày lại chảy nước nhiều thế này sao? Quả nhiên gen dâm đãng đã ăn sâu vào máu mày rồi, con gái cưng ạ. Thằng Dương Thần không có ở đây, hay là để người cha này tiếp tục ‘dạy dỗ’ cái cơ thể thèm khát đòn roi này của mày thay nó nhé?”
“Không… xin đừng… a… buông tôi ra…” Sắc Vi nức nở cầu xin, nhưng thanh âm thốt ra khỏi cuống họng lại kiều mị và nhão nhoét đến mức chính nàng cũng phải ghê tởm bản thân. Nàng muốn dùng sức mạnh để đánh bay gã ác quỷ này, nhưng Cổ Nô đã biến nỗi sợ hãi quá khứ và sự lăng nhục hiện tại thành một liều xuân dược cực mạnh, rút cạn mọi tia sức lực của nàng.
[HỆ THỐNG GHI NHẬN: Kích hoạt chuỗi bạo hành vật lý kết hợp nhục mạ tâm lý (Hội chứng Stockholm / Mặc cảm loạn luân tiềm tàng)!] [Vật chủ đang sản sinh hoóc-môn mâu thuẫn: Sợ hãi – Nhục nhã – Khoái cảm bạo dâm!]
[CẬP NHẬT (CẤP 2: NẢY MẦM):] 1. Vú (Bồng đảo): 10% ➾ 45% (450 / 1000 điểm) (Hấp thụ ma sát thô bạo. Tuyến vú bắt đầu sưng tấy, sinh ra khao khát bị bóp nghẹt và bạo hành). 2. Tâm Trí (Mức độ nô dịch): 3% ➾ 18% (180 / 1000 điểm) (Phòng tuyến luân lý đang bị nghiền nát. Vật chủ bắt đầu tự ghê tởm bản thân, nảy sinh khoái cảm tự huyễn trước sự trừng phạt).
“Thật tuyệt mỹ… Cơ thể của 1 nữ chính cấp độ Bá Hoàng quả nhiên là một báu vật khi bị đày đọa,” Nghiêm Bất Vấn lẩm bẩm trong cổ họng. Hắn không dừng lại, bàn tay đang nắm tóc nàng bỗng hất mạnh, ném Sắc Vi nằm sấp xuống giường. Trước khi nàng kịp bò dậy, hắn đã tháo chiếc thắt lưng da của mình ra, quất mạnh một nhát vun vút xuống cặp mông trắng ngần, nảy nở của nàng.
Chát!
“Tiếng rên của mày dâm đãng lắm, kêu to lên! Cho cả cái Trung Hải này biết Tam tiểu thư nhà họ Tư Đồ, đại tỷ của Hồng Kinh hội thích bị đàn ông đánh đập, chà đạp đến mức lồn chảy nước thế nào đi!” Nghiêm Bất Vấn điên cuồng vung thắt lưng.
Chát!
Mỗi một nhát quất giáng xuống, làn da trắng như tuyết lại hằn lên một lằn đỏ rực. Sắc Vi oằn người lên vì đau đớn, nhưng kẹp giữa cơn đau xé da xé thịt ấy lại là một luồng khoái cảm tê dại từ hạ bộ xông thẳng lên não, nỗi sợ hãi quá khứ và sự lăng nhục hiện tại thành một liều xuân dược cực mạnh. Nàng cắn rách cả môi, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với mồ hôi, trong tâm trí chỉ còn lại một sự dằn vặt đến điên cuồng: “Tại sao… tại sao mình lại thấy sướng… Dương Thần… cứu em… cơ thể em bẩn thỉu quá… em không xứng với anh nữa rồi…”
Chát!
Nhìn thấy Sắc Vi cắn môi đến ứa máu nhưng vẫn cố chấp không chịu rên rỉ khuất phục, đôi mắt đằng sau lớp mặt nạ của Nghiêm Bất Vấn lóe lên tia tàn nhẫn. Hắn tiện tay vứt chiếc thắt lưng da sang một bên, đột ngột vươn tay tóm lấy hai cổ chân thon dài, trắng muốt của nàng, thô bạo kéo giật lại phía mình.
“Á! Ông làm gì… buông ra!” Sắc Vi kinh hãi kêu lên, hai tay quờ quạng muốn bám lấy ga giường nhưng vô ích.
Bằng một lực đạo áp đảo, Nghiêm Bất Vấn ép nàng phải lật ngửa người lại, sau đó dang rộng hai chân nàng ra, ép đầu gối nàng gập sát về phía ngực. Tư thế này triệt để phơi bày toàn bộ khu vườn tư mật vô phòng bị của nàng trước con mắt soi mói của kẻ mang khuôn mặt cha ruột nàng. Chiếc quần lót sa-tanh màu đen mỏng manh giờ đây đã ướt đẫm đến mức trong suốt, dính sát vào từng khe rãnh nhạy cảm, một dòng xuân thủy óng ánh vẫn đang không ngừng rỉ ra, men theo bắp đùi chảy xuống mặt ga giường.
“Chậc chậc… Thật là một cảnh tượng ngoạn mục,” Nghiêm Bất Vấn ép sát khuôn mặt thô kệch mang nụ cười quỷ dữ xuống, hơi thở mùi xì gà phả thẳng vào giữa hai đùi nàng. “Mày xem, cái miệng nhỏ bên dưới của mày đang khóc lóc đòi ăn kìa. Vừa nãy bị cha đánh đòn, nó lại càng chảy nhiều nước hơn phải không? Đĩ xõa, quả nhiên một thằng phế vật Dương Thần làm sao lấp đầy được cái lỗ dâm đãng này của mày!”
“Không… không phải… ô ô… cầu xin ông đừng nhìn…” Sắc Vi hoảng loạn tột độ, sự xấu hổ muốn hủy diệt linh hồn khiến nàng liều mạng khép hai chân lại. Nhưng đôi bàn tay như gọng kìm của hắn đã kẹp chặt đùi nàng, ép nàng phải dang rộng ra phơi bày sự tủi nhục.
Hắn vươn hai ngón tay thô ráp, tàn nhẫn móc lấy mép chiếc quần lót sa-tanh ướt sũng.
Xoẹt!
Lớp phòng ngự cuối cùng bị xé toạc, ném thẳng xuống đất. Cánh hoa hồng khép hờ đỏ rực, bóng nhẫy sương tình hoàn toàn hiển hiện. Phần dưới Sắc vi không còn mảnh quần, toàn bộ vùng bẹn, âm đạo, khe lồn đang rỉ nước hiện rõ mồn một trước mặt người cha đê tiện mà cô căm ghét. Nghiêm Bất Vấn không thèm thương tiếc, những ngón tay mang theo hơi lạnh trực tiếp vỗ mạnh lên chính giữa khe âm đạo mẫn cảm, sau đó tàn nhẫn xoa nắn, chà xát mép lồn đang sưng tấy.
“A… a… a!! Đừng chạm vào… dơ bẩn… dơ bẩn quá!” Sắc Vi thất thanh thét lên, cả thân hình Bá Hoàng nảy bật lên khỏi mặt giường.
Một luồng điện khoái cảm kinh hoàng từ đầu ngón tay hắn truyền thẳng vào tủy sống. Nơi đó của nàng vốn đã bị Cổ Nô kích thích đến ngứa ngáy đến mức muốn phát điên suốt một ngày một đêm. Giờ đây, khi bị ma sát thô bạo, tơ trùng bám rễ như con thú đói vồ được mồi, chúng co rút kịch liệt, ép cơ thể nàng tiết ra những dòng dịch thủy dâm đãng, ồ ạt chảy ướt cả ngón tay của Nghiêm Bất Vấn.
“Dơ bẩn? Mày nói tao dơ bẩn hay cái cơ thể đang không ngừng co giật vì sướng này của mày dơ bẩn?” Nghiêm Bất Vấn cười gằn. Hắn nhấc một ngón tay đẫm nước tình của nàng lên, cố tình đưa sát vào trước mắt nàng cho nàng nhìn rõ. “Nhìn đi Sắc Vi! Nhìn thứ nước đê tiện mà mày tiết ra khi bị cha mày đùa bỡn này! Nếu Dương Thần nhìn thấy cảnh tượng mày dạng háng, ướt nhẹp dưới tay kẻ đã giết mẹ mày… liệu nó có buồn nôn mà đâm thêm cho mày một nhát dao không?”
Lời lăng nhục mang tính hủy diệt nhân phẩm ấy đi kèm với hai ngón tay của hắn đột ngột đâm sầm vào bên trong mật đạo đang mềm nhũn. Thì ra lão già ‘Tư Đồ’ này không nhịn được nữa mà đưa 2 ngón tay vào lồn nàng liên tục móc
“Ưm… á… Dương Thần… giết tôi đi… a…”
Sắc Vi ngửa cổ lên trời, đôi mắt lật ngược dại đi vì sự kích thích quá lớn. Cổ Nô ở giai đoạn Nảy Mầm đã hoàn toàn khống chế hệ thần kinh khu vực hạ bộ. Cơ vách mật đạo của nàng không hề bài xích sự xâm nhập bạo lực của gã ác quỷ, mà ngược lại, hàng ngàn tơ trùng siêu nhỏ tự động bám lấy ngón tay hắn, điên cuồng hút lấy hơi ấm, ép vách thịt của nàng phải siết chặt, âm đạo nàng như mút mát lấy ngón tay hắn một cách thèm khát, lẳng lơ nhất. Hòn le từ bao giờ cũng đã cứng lên ửng đỏ
Sự mâu thuẫn tột cùng giữa việc linh hồn muốn chết đi vì nhục nhã, nhưng thể xác bên dưới lại ngoan ngoãn vặn vẹo hùa theo sự đùa bỡn của kẻ thù, đã tạo ra một đòn tâm lý triệt để. Ý chí phản kháng của nữ vương hắc đạo vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Nàng gục đầu xuống gối, nước mắt giàn giụa, thân thể chỉ còn biết vô thức nẩy lên theo từng nhịp rút ra đâm vào thô bạo của những ngón tay mang ác mộng.
Ngay tại khoảnh khắc cơ thể Sắc Vi căng cứng, chuẩn bị đón nhận cơn sóng trào dữ dội nhất, bóng đen khổng lồ của “Tư Đồ Minh Trạch” đột ngột đổ ập xuống!
Hắn không hề báo trước, vươn bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai má nàng, ép khuôn mặt đang đẫm lệ phải ngẩng lên, rồi thô bạo giáng xuống một nụ hôn!
Bờ môi thô ráp, nồng nặc mùi xì gà rẻ tiền và mùi rượu mạnh tàn nhẫn cạy mở khớp hàm của nàng. Chiếc lưỡi mang theo hơi thở ác quỷ xông thẳng vào khoang miệng, điên cuồng cắn xé, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ đang run rẩy của Sắc Vi.
“Ưm… ưm… không… ọe…”
Sắc Vi trừng lớn hai mắt, sự kinh tởm tột độ dâng trào trong lồng ngực khiến dạ dày nàng co thắt muốn nôn mửa. Nàng đang bị chính “cha ruột” của mình cưỡng hôn! Mùi vị dơ bẩn này, cảm giác loạn luân bệnh hoạn này khiến linh hồn nàng gào thét trong tuyệt vọng. Nàng liều mạng giãy giụa, muốn cắn đứt đầu lưỡi của kẻ đê tiện này để tự sát.
Nhưng… Cổ Nô ở giai đoạn Nảy Mầm lại một lần nữa phản bội nàng. Tuyến nước bọt chứa đựng hàng vạn tơ trùng siêu nhỏ từ khoang miệng Nghiêm Bất Vấn ồ ạt tràn sang, kết nối trực tiếp với hệ thần kinh vị giác của nàng.
Sự ghê tởm trong não bộ ngay lập tức bị Cổ Nô vặn vẹo, bóp méo thành một luồng khoái cảm tê dại, ngọt ngào đến rợn người. Thay vì cắn xuống, khoang miệng Sắc Vi lại vô thức tiết ra dâm dịch, chiếc lưỡi vốn định phản kháng lại trở nên mềm nhũn, hèn mọn cuốn lấy, hùa theo sự càn quét của hắn một cách đầy dâm đãng. Cơn đê mê từ hạ bộ kết hợp với nụ hôn bạo chúa bên trên khiến cơ thể Bá Hoàng nổ tung trong một đợt cao trào kinh thiên động địa. Nàng rùng mình bắn ra những tia xuân thủy ướt đẫm cả mặt giường, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ rã rời bị nuốt chửng hoàn toàn trong nụ hôn.
Ngay lúc này, trên võng mạc của Nghiêm Bất Vấn, hệ thống trắc lượng sinh học tiếp tục nhấp nháy dòng dữ liệu mới:
[CẬP NHẬT TELEMETRY TRÙNG NÔ: TƯ ĐỒ SẮC VI – CẤP 2]
1. Mật Đạo (Háng): 30% (300 / 1000 điểm) (Ghi chú ĐỘT PHÁ: Mật đạo chịu sự kích thích bạo lực và sỉ nhục cực độ. Cổ trùng tại phân khu hạ bộ đã bám rễ hoàn toàn vào vách tử cung. Vật chủ sinh ra khoái cảm dị thường từ sự bạo dâm và nỗi nhục loạn luân tiềm tàng. Rỉ dịch ở mức báo động).
2. Tâm Trí (Mức độ nô dịch): 30% (300 / 1000 điểm) (Ghi chú: Phòng tuyến tôn nghiêm sụp đổ triệt để. Mặc cảm tội lỗi với Dương Thần và nỗi sợ hãi quá khứ đã biến thành dây xích vô hình trói buộc linh hồn. Vật chủ bắt đầu đánh mất nhân cách, tự nhận thức bản thân là kẻ đê tiện).
4. Miệng (Môi đào): 0% ➾ 12% (120 / 1000 điểm) (Ghi chú: Hao hụt 80% do độ tương thích thấp. Vật chủ trải qua sự giằng xé cực hạn giữa sự kinh tởm tột độ (loạn luân) và khoái cảm sinh lý bị ép buộc. Tuyến nước bọt và gai vị giác bắt đầu bị tơ trùng đồng hóa. Khơi dậy bản năng liếm láp).
Nghiêm Bất Vấn rốt cuộc cũng dứt khỏi nụ hôn, mang theo một sợi tơ bạc dâm mỹ kéo dài giữa hai đôi môi đang hé mở thở dốc.
“Kêu to lên nữa đi, con chó cái của tao…”
Nghiêm Bất Vấn rút ngón tay bên dưới ra, nhìn Sắc Vi đang co giật, run rẩy trong cơn dư chấn của khoái cảm và sự nhục nhã. Hắn thong thả lấy khăn lau tay, khinh miệt nói:
“Đêm nay mới chỉ là bài học khởi động. Hãy ôm lấy cái cơ thể dơ bẩn, ngứa ngáy này mà chờ đợi. Ta sẽ từ từ, từ từ biến cái nữ vương hắc đạo cao ngạo của mày thành một con tình nô chỉ biết quỳ rạp dưới đất liếm láp gót giày cầu xin nhục dục.”
Hắn cười lạnh, quay lưng bước đi, để lại một đóa hồng gai đã bị vặt sạch gai nhọn, trần trụi, tủi nhục và dâm đãng cuộn tròn trên vũng nước của chính mình, tuyệt vọng chìm vào bóng tối.

tai nhac chuong