https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
244

Ngay giữa vực thẳm sâu nhất. Cái tát đã đủ đau, giờ là lúc trao cho nàng một viên kẹo ngọt tẩm độc.Tiếng khóc của Đường Tâm dần nhỏ lại thành những tiếng nấc nghẹn ngào, chờ đợi sự phán xét tàn khốc. Thế nhưng, đột nhiên, áp lực lạnh lẽo trên đỉnh đầu biến mất.Nghiêm Bất Vấn từ từ ngồi xổm xuống, thu lại hNhìn đóa bách hợp kiêu sa đang run rẩy, gào khóc hèn mọn dưới chân mình, một tia đắc ý lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt Nghiêm Bất Vấn. Hắn biết, thời điểm thu lưới đã đến. Đánh vỡ tôn nghiêm của một người phụ nữ chỉ là bước đầu, nhưng để biến nàng thành một con rối tử trung, ngoan ngoãn dâng hiến cả linh hồn mà không bao giờ sinh ra ý định phản kháng, thì phải ban cho nàng một tia sáng giả tạooàn toàn vẻ mặt tàn nhẫn và ánh mắt khinh miệt ban nãy. Hắn vươn hai bàn tay to lớn, dịu dàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tèm lem nước mắt của Đường Tâm lên. Ngón tay cái của hắn mang theo hơi ấm, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ đang lăn dài trên gò má trắng bệch của nàng.”Tâm nhi…”Giọng nói của hắn bỗng nhiên trở nên trầm ấm, ôn nhu đến lạ thường. Âm thanh ấy giống hệt như cái cách hắn từng ân cần gọi nàng vào cái ngày đầu tiên chạm mặt, khiến cả cơ thể Đường Tâm run lên bần bật. Nàng mở to đôi mắt sưng đỏ, ngơ ngác nhìn hắn, dường như không dám tin vào tai mình.”Em thật sự… yêu anh đến vậy sao?” Hắn nhẹ giọng hỏi, ánh mắt thâm tình như chứa cả một bầu trời sao, hoàn toàn che giấu đi bản chất ác quỷ tàn độc bên trong.Đường Tâm như người chết đuối vớt được cọc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, vội vã gật đầu liên tục. Nước mắt lại trào ra nhưng lần này mang theo một sự khẩn cầu thống thiết: “Em yêu anh… Em thật sự rất yêu anh… Xin anh tin em…”Nghiêm Bất Vấn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và cưng chiều. Hắn vuốt ve mái tóc đen nhánh đang rối bời của nàng, thì thầm: “Một cô gái ngốc nghếch. Nếu tình yêu của em đã lớn đến mức sẵn sàng vứt bỏ cả sự kiêu ngạo của Tam tiểu thư Đường gia, cam tâm tình nguyện biến mình thành một nha hoàn để được hầu hạ bên cạnh anh… vậy thì, anh làm sao nỡ vứt bỏ em chứ?”Trái tim Đường Tâm như ngừng đập. Nàng nín thở, đôi môi anh đào hé mở, ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt.”Anh sẽ cho em một cơ hội,” Nghiêm Bất Vấn kề sát mặt lại gần, hơi thở ấm áp phả lên trán nàng: “Một cơ hội duy nhất để em được phép ở lại bên cạnh anh, dùng cái miệng nhỏ nhắn và cơ thể này để vĩnh viễn phục vụ anh. Từ nay về sau, em chính là người của anh. Em có bằng lòng không?””Em bằng lòng! Em bằng lòng! Cảm ơn anh… cảm ơn anh…”Đường Tâm khóc òa lên trong sự hàm ơn tột độ. Nàng nhắm mắt lại, dập đầu xuống thảm, cảm thấy bản thân như vừa được ân xá khỏi bản án tử hình. Thế nhưng, thay vì những lời ra lệnh lạnh lùng tiếp theo, thứ giáng xuống môi nàng lại là một nụ hôn vô cùng dịu dàng và nồng cháy.Nghiêm Bất Vấn chủ động cúi đầu, áp đôi môi của mình lên bờ môi anh đào đang sưng tấy của nàng. Không thô bạo cắn xé, không mang theo sự khinh miệt trừng phạt như lúc trước, nụ hôn lần này lại triền miên, trân trọng và sâu lắng đến không ngờ. Hắn dang tay ôm trọn lấy bờ vai gầy guộc của nàng, kéo sát cơ thể trần trụi, lạnh lẽo của nàng vào lồng ngực vững chãi, ấm áp của mình. Chiếc lưỡi nam tính nhẹ nhàng tách mở khớp hàm nàng, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ, trao đổi từng hơi thở một cách âu yếm và say đắm nhất.Đường Tâm mở to hai mắt, đồng tử giãn ra vì kinh ngạc, rồi rất nhanh sau đó bị sự ngọt ngào này đánh gục hoàn toàn.Não bộ nàng nổ tung trong một thứ hoóc-môn hạnh phúc mãnh liệt chưa từng có. Nàng quên đi việc mình đang trần truồng quỳ trên thảm, quên đi sự nhục nhã khi vừa phải khóc lóc liếm mút thứ dơ bẩn của đàn ông trong bóng tối, quên đi tất cả mọi rào cản về luân thường đạo lý.”Anh ấy đang hôn mình… Anh ấy dịu dàng như vậy… Anh ấy không hề chán ghét sự dơ bẩn của mình… Anh ấy đã chấp nhận tình yêu của mình rồi!”Sự đối lập cực đoan giữa việc bị chà đạp xuống tận cùng bùn nhơ rồi đột ngột được nâng niu lên tận mây xanh đã giáng một đòn tâm lý hủy diệt. Nó khiến tâm trí Đường Tâm triệt để sinh ra sự ỷ lại bệnh hoạn (Hội chứng Stockholm). Sự thao túng ngầm trong tiềm thức reo hò chiến thắng, đánh lừa não bộ nàng rằng: Sự hy sinh tôn nghiêm và thân xác vừa rồi là một cái giá hoàn toàn xứng đáng để đổi lấy hơi ấm và tình yêu của người đàn ông này!Hai cánh tay nhỏ bé, trắng muốt của Đường Tâm run rẩy vươn lên, gắt gao ôm chặt lấy cổ Nghiêm Bất Vấn. Nàng nhắm nghiền mắt, nhiệt tình và say mê vụng về đáp lại nụ hôn của hắn. Nước mắt hạnh phúc trào ra hòa vào nụ hôn ướt át. Hạ bộ vốn đã dính dớp xuân thủy nay lại càng co thắt, tiết ra thứ dịch vị ngọt ngào của sự thần phục.Ngay khoảnh khắc này, đóa bách hợp thanh cao của Yến Kinh đã thực sự chết đi. Sống lại trong vòng tay ác quỷ chỉ còn là một tình nô đê tiện nhưng đang chìm đắm trong ảo tưởng hạnh phúc tột cùng, tự nguyện bị bẻ gãy đôi cánh để đời đời kiếp kiếp phủ phục dưới chân hắn.Nụ hôn sâu kết thúc, Nghiêm Bất Vấn từ từ lùi lại, nhìn ngắm khuôn mặt kiều diễm đang đỏ bừng vì tình triều của Đường Tâm. Sợi tơ bạc dâm mỹ kéo dài giữa hai đôi môi, lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo.Đường Tâm thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Nàng vẫn ngoan ngoãn quỳ giữa hai chân hắn, hai cánh tay nhỏ bé ôm chặt lấy eo hắn, ngước đôi mắt phượng ngập nước nhìn hắn đầy si mê và ỷ lại. Nàng sợ rằng chỉ cần mình buông lơi, hơi ấm và “tình yêu” này sẽ tan biến mất.”Tâm nhi ngoan lắm.” Nghiêm Bất Vấn khẽ cười, giọng nói trầm ấm, đầy ma mị vang lên trên đỉnh đầu nàng. “Đã là người của anh, anh đương nhiên phải yêu thương em thật tốt.”Nói rồi, bàn tay to lớn của hắn từ từ trượt dọc theo sống lưng trần trụi, mịn màng của nàng. Mỗi nơi ngón tay hắn lướt qua đều lưu lại một luồng nhiệt nóng rực, khiến cơ thể Đường Tâm run lên từng đợt. Bàn tay ấy trượt qua vòng eo thon gọn, lướt xuống cặp mông tròn trịa đang quỳ trên thảm, và cuối cùng, chầm chậm vòng ra phía trước, tiến lên mò những đầu ngón tay vào lồn Đường Tâm đang ướt đẫm xuân thủy giữa hai đùi nàng.Đường Tâm khẽ giật mình, theo bản năng thiếu nữ, hai đùi thon dài vô thức khép lại, muốn che giấu đi sự dơ bẩn và ướt át của chính mình.”Đừng sợ, mở ra cho anh.” Hắn thì thầm, giọng nói mang theo quyền uy tuyệt đối của kẻ bề trên.Mệnh lệnh vang lên. Đường Tâm cắn chặt môi dưới, ngoan ngoãn thả lỏng cơ thể. Mang theo sự ngượng ngùng tột độ, nàng run rẩy tách hai đầu gối ra rộng hơn, hoàn toàn phơi bày bộ phận sinh dục đang rỉ nước trước bàn tay hắn.Nghiêm Bất Vấn không hề thô bạo. Hắn chỉ dùng hai đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua những cánh hoa đang dính chặt lấy nhau vì dâm dịch, rồi chầm chậm xoa nắn hòn le mẫn cảm nhất đang sưng tấy ẩn giấu bên trong. Dần dần tách hai bên mép lồn lộ ra âm đạo đỏ hồng của 1 trinh nữ, một ngón miết nhẹ nhàng vào trong, chậm rãi và đầy trêu đùa. Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã là quá đủ!Đối với một cơ thể đã bị Cổ Nô ở giai đoạn 2 (Nảy mầm) đánh thức bản năng, cộng thêm sự sụp đổ phòng tuyến tâm lý và sự thần phục tuyệt đối trước Trùng Vương, một cái chạm nhẹ tựa lông hồng này lại tạo ra một phản ứng dây chuyền kinh hoàng!Oanh!Đại não Đường Tâm như bị một tia sét đánh trúng. Hàng vạn tơ trùng ở hạ bộ cộng hưởng với xúc giác của chủ nhân, khuếch đại khoái cảm lên gấp trăm ngàn lần. Một luồng điện tê dại, mãnh liệt từ điểm tiếp xúc nhỏ bé bùng nổ, xông thẳng dọc theo tủy sống lên tận đỉnh đầu nàng.”A… á… ân…!!”Đường Tâm thét lên một tiếng kiều mị chói tai, mang theo sự sướng vui đến tột độ. Cơ thể mềm mại của nàng nảy bật lên, lưng uốn cong thành một hình bán nguyệt tuyệt mỹ. Đôi mắt phượng trợn ngược, đồng tử giãn to mất tiêu cự, những giọt nước mắt sinh lý tuôn trào không kiểm soát.Hai bàn tay nàng bấu chặt lấy bắp đùi Nghiêm Bất Vấn, móng tay cắm sâu vào lớp vải quần tây. Mật đạo của nàng co thắt kịch liệt, từng đợt cơ vách siết chặt lại rồi nhả ra trong vô thức. Một lượng lớn dâm thủy nóng hổi ồ ạt tuôn trào như suối vỡ đê, làm ướt sũng toàn bộ những ngón tay đang xoa nắn của hắn, nhỏ thành dòng tí tách xuống mặt thảm lông tơi xốp.Nàng lên đỉnh! Chỉ bằng một vài cái xoa nắn nhẹ nhàng bên ngoài, chưa cần bất kỳ sự thâm nhập vật lý nào, vị thiên kim tiểu thư băng thanh ngọc khiết đã bị đẩy lên tận cùng của cực khoái, cả người co giật liên hồi, run rẩy nức nở trong sự đê mê tột đỉnh.Quá trình cao trào mãnh liệt kéo dài gần một phút mới từ từ hạ nhiệt. Đường Tâm xụi lơ, giống như một con cá bị rút cạn sức lực, ngã gục vào lồng ngực Nghiêm Bất Vấn. Nàng thở hổn hển, toàn thân đỏ ửng như tôm luộc, mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen nhánh bết dính vào hai bên má.Nghiêm Bất Vấn chậm rãi rút bàn tay ướt đẫm dâm dịch của mình ra khỏi khu vườn bí ẩn của nàng. Hắn cố tình giơ những ngón tay thon dài đang dính đầy chất lỏng trong suốt, nhớp nháp lên trước mặt Đường Tâm, khẽ nhếch mép cười tà ác:”Tâm nhi, nhìn xem. Đây chính là vị Tam tiểu thư thanh tao, băng thanh ngọc khiết của Đường gia sao?” Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo sự trêu cợt và mỉa mai tàn độc vang lên trên đỉnh đầu nàng: “Anh chỉ mới xoa nhẹ lồn em, , mà em đã co giật, bắn nước dầm dề đến ướt sũng cả tay anh thế này. Thật không ngờ, ẩn dưới lớp vỏ bọc đoan trang kia lại là một cơ thể mẫn cảm và dâm đãng đến tận xương tủy. Em thèm khát đàn ông đến mức này sao?”lời trêu ghẹo trần trụi của hắn như những mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ Đường Tâm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nháy mắt đỏ bừng như rỉ máu, sự xấu hổ và nhục nhã dâng lên tột cùng khiến nàng chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống. Thế nhưng, nằm ngoài sự kiểm soát của lý trí, tàn dư của cơn cực khoái ban nãy vẫn đang giật liên hồi bên dưới, mang theo một cỗ đê mê, sảng khoái chạy râm ran khắp từng tế bào.Nàng bi ai mà kinh hoàng nhận ra rằng… bản thân thực sự rất sướng. Khoái cảm nhục dục mà người đàn ông này ban phát quá đỗi mãnh liệt, mãnh liệt đến mức nó đánh sập hoàn toàn rào cản luân lý, bóp méo nhân sinh quan của một thiên kim tiểu thư. Dưới sự ăn mòn của tình yêu mù quáng và sự lăng nhục, đại não nàng bắt đầu sinh ra một loại ảo tưởng điên rồ và bệnh hoạn: Nàng cảm thấy việc được hắn chạm vào, được hắn chà đạp và ban cho thứ khoái cảm dơ bẩn này chính là một loại hạnh phúc tột cùng. Thậm chí, từ tận đáy lòng đang vỡ vụn, nàng còn thấy mình thật may mắn! May mắn bởi vì giữa hàng vạn người phụ nữ cao quý ngoài kia, nàng mới là kẻ được quỳ dưới chân hắn, được hắn ban phát nhục dục, được hắn nhìn thấu bản chất dâm đãng và chân thật nhất này.Chính thứ khoái cảm tội lỗi pha lẫn niềm hạnh phúc vặn vẹo ấy đã tước đi chút sức lực phản kháng cuối cùng. Thế nhưng, thay vì tức giận đẩy gã đàn ông đang sỉ nhục mình ra, sự tự ti bẩm sinh và nỗi sợ hãi mất đi người mình yêu lại một lần nữa bóp nghẹt trái tim nàng. Nàng gắt gao ôm chặt lấy hắn, sợ rằng cơ thể quá đỗi nhạy cảm, chỉ chạm nhẹ đã chảy nước dầm dề này sẽ khiến hắn chán ghét, cảm thấy nàng là một thứ đồ chơi ti tiện rồi vứt bỏ nàng.Nhìn đóa bách hợp kiêu sa đang tự chà đạp nhân phẩm của chính mình trong ngực, lẳng lơ cầu xin tình thương, đằng sau lớp thấu kính gọng vàng, khóe môi Nghiêm Bất Vấn nhếch lên một nụ cười tà ác và thỏa mãn nhất. Hắn biết, bắt đầu từ đêm nay, linh hồn và thể xác của Đường Tâm đã vĩnh viễn bị giam cầm trong vũng bùn này, không bao giờ có thể thoát ra được nữa.

<< 1 15 16 17 18 19 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong