Dư âm của cơn cực khoái ban nãy vẫn còn chạy râm ran trong từng huyết quản. Đường Tâm ngã gục trong lồng ngực Nghiêm Bất Vấn, cả thân thể trắng nõn nà như ngọc lựu giờ đây nhuốm một màu hồng rực của tình triều.Nàng khóc nức nở, vùi khuôn mặt đẫm lệ vào vòm ngực vững chãi của hắn, mang theo sự tự ti tột cùng mà thầm cảm thấy may mắn vì hắn không hề ghét bỏ cái cơ thể cứ đụng vào là “chảy ra thứ nước dơ bẩn” này.Nghiêm Bất Vấn nhìn xuống đóa hoa cao ngạo đang run rẩy bám lấy mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà ác. Đáy mắt hắn không có lấy một tia thương xót, chỉ có sự lạnh lẽo của một kẻ săn mồi đang chuẩn bị thưởng thức bữa tiệc máu.”Đã biết bản thân dơ bẩn và hư hỏng, vậy thì từ đêm nay, hãy dùng chính cái cơ thể này để chuộc tội đi.”Giọng nói của hắn vang lên trầm thấp, mang theo mệnh lệnh tuyệt đối. Không đợi Đường Tâm kịp phản ứng, Nghiêm Bất Vấn đột ngột luồn tay qua kheo chân nàng, bế bổng thân hình trần trụi, mềm nhũn của nàng lên khỏi mặt thảm.”A… Chủ nhân…” Đường Tâm giật mình kêu lên một tiếng ngây ngô, theo bản năng vòng hai cánh tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ hắn.Nghiêm Bất Vấn sải bước đi tới chiếc sô pha da thật màu đen rộng lớn nằm giữa phòng khách. Hắn không hề dịu dàng, nhẫn tâm ném thẳng Đường Tâm xuống. Tấm lưng trần của nàng tiếp xúc với mặt da thuộc hơi se lạnh khiến nàng rùng mình, nhưng ngay lập tức, một bóng đen khổng lồ, nóng rực đã phủ chụp xuống, giam cầm nàng hoàn toàn.Đường Tâm mở to đôi mắt phượng ngập nước. Nhìn dương vật to lớn dữ tợn, gân guốc của hắn đang chĩa thẳng vào lối vào chật hẹp, nguyên sơ của mình, nỗi sợ hãi bản năng của một trinh nữ trào dâng. Nàng rụt người lại, hai đùi thon dài vô thức khép chặt, giọng run rẩy van xin bằng những từ ngữ vụng dại nhất:”Chủ nhân… nó lớn quá… nha hoàn sợ… sẽ rách mất… ngài nhẹ một chút được không…””Một con chó cái thèm khát đến mức tự chảy nước dầm dề thì không có quyền mặc cả.” Nghiêm Bất Vấn lạnh lùng bác bỏ. Hai bàn tay to lớn của hắn như gọng kìm, tàn nhẫn tách rộng hai đùi nàng ra, ép chúng gập gập lên ép sát vào bụng nàng, phơi bày toàn bộ cái lồn trinh nguyên đang rỉ rích xuân thủy.Không có chút dạo đầu nào thêm, hắn nhắm chuẩn mục tiêu, dồn lực đâm mạnh một nhát đến tận cùng!”Á… Đau!! Đau quá… hức… xé rách rồi… cứu em…”Đường Tâm ngửa cổ lên trời thét lên một tiếng bi ai. Màng trinh mỏng manh bị xé toạc, một cơn đau buốt óc xông thẳng lên đại não. Mười ngón tay nàng bấu chặt vào lớp da sô pha đến trắng bệch, nước mắt tuôn rơi như mưa.Thế nhưng, cơn đau xé rách ấy chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi. Ngay sau đó, cơ thể đã bị vặn vẹo triệt để của nàng bắt đầu phản bội lại lý trí. âm đạo chật hẹp bỗng chốc co bóp điên cuồng, từng thớ thịt bên trong như có sinh mệnh, tham lam quấn chặt lấy cự vật nóng rực của hắn, không ngừng mút mát, xoa dịu đi cơn đau và chuyển hóa nó thành một luồng khoái cảm tê dại đến run rẩy.Nghiêm Bất Vấn bắt đầu di chuyển. Từng cú đâm rút mạnh bạo, sâu hoắm dội thẳng vào tận cùng cốt tủy nàng.”Ưm… á… sâu quá… Chủ nhân… thứ đó của ngài đâm sâu quá… đụng hỏng em mất…” Đường Tâm lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc đen nhánh xõa tung trên ghế sô pha.Nàng khóc vì nhục nhã, nhưng chiếc eo thon nhỏ lại không tự chủ được mà ưỡn lên, chủ động hùa theo từng nhịp đâm của hắn. Nàng đau đớn nhận ra, thứ đồ vật hung hãn đang cày xới bên trong mình mang lại một sự no đủ và sung sướng đến mức khiến nàng muốn phát điên. Lỗ tai nàng văng vẳng tiếng bạch bạch của da thịt va chạm hòa cùng tiếng nước dâm nhão nhoét, chứng minh sự sa đọa không thể vãn hồi của một tiểu thư danh môn.Nhìn khuôn mặt thanh thuần đang ngập chìm trong dục vọng, Nghiêm Bất Vấn đột ngột rút ra.Sự trống rỗng ập đến khiến Đường Tâm hẫng hụt. Nàng hé đôi mắt ướt át nhìn hắn đầy u oán, cầu xin. Nhưng hắn chỉ lạnh lùng hất tay:”Xoay người lại. Quỳ xụp xuống, chổng mông lên cho ta.”Sắc mặt Đường Tâm thoắt cái trắng bệch. Quỳ gối, chổng mông lên cho đàn ông đùa giỡn từ phía sau? Đó là tư thế đê tiện nhất, thô bỉ nhất mà chỉ có những ả gái điếm hạ cấp mới làm! Nàng cắn chặt môi dưới, sự kiêu ngạo tàn dư cố gắng giãy giụa: “Chủ nhân… tư thế đó… tư thế đó dơ bẩn lắm… em không…””Chát!”Một cái tát không nương tay giáng thẳng xuống bờ mông trắng nõn của nàng, để lại một dấu tay đỏ chót.”Dơ bẩn? Cô cởi truồng nằm banh háng trên sô pha đòi đàn ông thao, lúc này lại giả vờ thanh cao cái gì?” Nghiêm Bất Vấn nắm lấy tóc nàng, gằn giọng: “Quỳ xuống! Bằng không ta sẽ đuổi cô ra khỏi cửa ngay bây giờ.”Nỗi sợ bị vứt bỏ lập tức nghiền nát chút tự tôn nhỏ nhoi. Đường Tâm khóc nức nở, hèn mọn xoay người lại. Nàng cắn gối, hai tay chống xuống mặt sô pha, ngoan ngoãn vểnh cao cặp mông tròn trịa lên, phơi bày âm đạo cùng hậu môn sâu đang co rụt rỉ nước về phía hắn.Nghiêm Bất Vấn tà ác cười nhạt, hai tay bám lấy hông nàng kéo mạnh ngấn thịt để hậu môn cùng âm đạo hiện rõ ra, côn thịt dũng mãnh đâm thẳng từ phía sau vào sâu tận gốc!”Aaa!!”Tư thế này khiến hắn tiến vào sâu hơn bất cứ lúc nào. Đường Tâm cảm thấy bụng dưới mình như bị đâm xuyên qua. Thế nhưng, đè bẹp lên nỗi đau đớn ấy lại là một cơn sóng thần khoái cảm kinh hoàng bùng nổ, vượt xa hoàn toàn mọi giới hạn nhận thức của nhân loại! Dưới sự thao túng và khuếch đại điên cuồng của hàng vạn tơ trùng Cổ Nô đang bám rễ trong tế bào, từng luồng xung điện đê mê được nhân lên gấp hàng vạn lần, nã thẳng vào trung khu thần kinh.Không hề ngoa khi nói, ngay tại giây phút này, thứ khoái cảm dâm đãng và tàn bạo mà Đường Tâm đang gánh chịu tuyệt đối là thứ khoái cảm mạnh mẽ nhất, đỉnh cao nhất trên toàn thế giới!
Một loại cực lạc tột độ mà người phàm không thể nào chạm tới, nó khủng khiếp đến mức khiến một thiên kim tiểu thư chưa từng nếm trải mùi đời bị sốc nhiệt, não bộ hoàn toàn mất đi khả năng tư duy. Cơn khoái cảm mang tính hủy diệt ấy khiến nàng mất khống chế, toàn thân co giật, hai bầu vú trắng nõn đung đưa, cọ xát kịch liệt vào mặt da sô pha đến đỏ ửng.Hắn siết chặt eo nàng, bắt đầu nhịp điệu dã thú. Mỗi một cú thúc là một lần hắn đẩy nàng lên đỉnh sóng.
“Nhìn xem, Tam tiểu thư Đường gia thanh tao biết bao, giờ đang quỳ chổng mông như một con chó cái để được hầu hạ…” Hắn vừa làm, vừa liên tục phả những lời lăng nhục vào tai nàng.”Không… em không phải… ưm… á… sướng quá… Chủ nhân đâm mạnh quá… chết em mất…” Đường Tâm khóc lóc hàm hồ đáp lại. Lý trí gào thét nàng phải dừng lại, nhưng cái miệng nhỏ bé lại thành thật thốt ra những lời dâm đãng ngây ngô: “Em là … là nha hoàn đê tiện… xin ngài cắm sâu vào cái chỗ dơ bẩn này đi… a…”Bị địt lộng từ phía sau đến mức liên tục đạt cao trào, cơ thể Đường Tâm run lên bần bật, dòng dâm thủy trào ra như suối vỡ đê, làm ướt sũng cả một mảng sô pha da đắt tiền.Nhưng cuộc hành hạ vẫn chưa dừng lại. Nghiêm Bất Vấn bất ngờ ngồi phịch xuống sô pha, kéo mạnh Đường Tâm dậy. Hắn lật ngửa nàng lại, bế nàng ngồi lên đùi mình, để hai chân nàng kẹp chặt lấy eo hắn, cự vật vẫn nằm trọn trong cơ thể nàng.”Bây giờ, tự mình làm đi.” Hắn khoanh tay lại, tựa lưng vào sô pha, mang theo nụ cười trào phúng của đấng bề trên.Đường Tâm sững sờ. Bắt nàng phải tự mình nhún nhảy, tự mình chủ động tìm kiếm khoái cảm? Nàng che mặt, nước mắt giàn giụa lắc đầu: “Em không biết làm… em ngượng lắm… ngài tha cho em đi…””Nếu không tự nhún, thì cứ giữ nguyên tư thế này đến sáng.” Hắn tàn nhẫn ra lệnh.Sự trướng đầy và bức bối từ bên trong cào xé tâm can Đường Tâm. Cơ thể bị hoãn lại giữa chừng khiến nàng bức bối đến phát điên. Tình yêu bệnh hoạn, nỗi sợ hãi và dục vọng nguyên thủy đan xen vào nhau, cuối cùng đã hoàn toàn đánh gục đóa bách hợp.Nàng run rẩy bỏ hai tay ra khỏi mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như máu. Đôi bàn tay ngọc ngà bám lấy bờ vai rộng lớn của Nghiêm Bất Vấn. Nàng nhắm nghiền mắt, cắn răng, e dè nâng chiếc hông thon thả lên, rồi từ từ hạ xuống, để cự vật của hắn ma sát dọc theo vách thịt nhạy cảm.”Ưm… ha…”Cảm giác tự mình khống chế độ sâu và nhịp độ mang lại một loại khoái cảm mang tính hủy diệt. Đường Tâm mở to đôi mắt đẫm lệ, nhìn thẳng vào ánh mắt thưởng thức của hắn. Nàng quên đi mọi rào cản luân lý, bắt đầu tăng tốc. Vòng eo mảnh mai uốn lượn liên tục, cặp tuyết lê trắng muốt nảy lên nảy xuống theo từng nhịp nhún, tạo ra một bức tranh thị giác dâm mỹ đến tột cùng.”Nha hoàn… nha hoàn hầu hạ ngài… hức… ngài xem có sướng không… thứ đó của ngài làm em muốn phát điên rồi…” Nàng vừa nhún nhảy điên cuồng, vừa nghẹn ngào thốt ra những lời dâm từ tục tĩu mà cả đời nàng chưa từng dám nghĩ tới.
Tốc độ ngày càng nhanh, tiếng bạch bạch vang vọng không ngừng. Đường Tâm dường như đã đánh mất hoàn toàn linh hồn, chỉ còn lại một cỗ máy khao khát nhục dục.Ngay tại khoảnh khắc nàng bị dồn ép đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng, Nghiêm Bất Vấn đột ngột cúi gập người xuống. Đôi môi nóng rực của hắn như một ngọn lửa áp sát vào hai bầu vú đang nẩy lên loạn nhịp của nàng. Hắn điên cuồng hôn hít, mút mát khắp những mảng da thịt trắng nõn nà, lướt dọc theo khe rãnh đẫm mồ hôi, rồi há miệng ngậm lấy cả hai nụ hoa đang sưng tấy đỏ rực, dùng răng khẽ cắn và trêu đùa.”Á… ưm… Chủ nhân…” Đường Tâm giật nảy mình, hai tay luống cuống ôm lấy đầu hắn. Sự kích thích ướt át, cuồng nhiệt ở phần thân trên đối lập hoàn toàn với nhịp độ thô bạo, dã thú ở hạ bộ tạo ra một luồng điện khoái cảm xé nát mọi dây thần kinh.Thế nhưng, cơn bão lăng nhục dịu dàng này vẫn chưa kết thúc. Môi của Nghiêm Bất Vấn trượt dài lên trên, lướt qua chiếc cổ thon mịn đang vươn cao của nàng, và cuối cùng, hung hăng phong tỏa lấy đôi môi anh đào đang hé mở thở dốc. Hắn cạy mở khớp hàm nàng, chiếc lưỡi thô ráp xông thẳng vào khoang miệng, tham lam cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ, mạnh mẽ trao đổi từng hơi thở nóng hổi, ướt át.Nụ hôn nồng cháy mang tính chất chiếm đoạt linh hồn tuyệt đối này chính là giọt nước tràn ly. Bị lấp đầy cả trên lẫn dưới, bộ não vốn đã tê liệt của Đường Tâm triệt để sụp đổ, tan chảy thành một vũng bùn lầy của nhục dục. Nàng không còn biết mình là ai nữa, chỉ biết điên cuồng vươn chiếc lưỡi ra hùa theo nụ hôn của hắn, vòng eo uốn lượn hèn mọn cầu xin thêm nhiều khoái cảm.Nàng lắc lư cái đầu dứt ra khỏi nụ hôn để lấy không khí, móng tay cắm phập vào vai hắn đến bật máu, rên rỉ xé ruột xé gan bằng cái giọng vỡ vụn, khàn đặc:”Chủ nhân… cho em… em sắp… á aaaaa!!!”Đường Tâm ngửa mặt lên trần nhà, một tiếng thét sắc nhọn vang lên. Toàn bộ cơ bắp căng cứng. Nàng đạt đến cực khoái dữ dội nhất trong đêm, âm đạo co thắt kịch liệt, liên tục vắt kiệt và đón nhận lấy dòng tinh hoa nóng bỏng mà Nghiêm Bất Vấn vừa tàn nhẫn phóng thẳng vào sâu bên trong tử cung nàng.Cơn khoái cảm tàn bạo không ngừng xếp chồng lên nhau như những đợt sóng thần hung hãn, triệt để đánh sập mọi “cầu dao” phòng ngự trong đại não nàng. Dưới sự khuếch đại vô hình của những tơ trùng tà ác đang bám rễ sâu trong từng nơ-ron thần kinh, lượng hoóc-môn hạnh phúc và dopamine tiết ra ồ ạt đến mức khiến bộ não của Đường Tâm hoàn toàn rơi vào trạng thái “quá tải”. Mạch điện thần kinh của nàng dường như bị đứt đoạn, không thể xử lý thêm bất kỳ thông tin nào nữa.Đôi mắt phượng vốn trong trẻo nay trợn ngược lên, đồng tử giãn to và hoàn toàn mất đi tiêu cự, chỉ còn lại một tầng sương mù mờ mịt, dại đi vì sự đê mê tột đỉnh. Đầu Đường Tâm ngửa gục ra sau, đung đưa một cách vô lực theo từng cú thúc mạnh bạo của Nghiêm Bất Vấn. Bờ môi anh đào sưng tấy hé mở hết cỡ, không thể thốt nên một từ ngữ nào tròn vành rõ chữ, mà chỉ còn lại những tiếng rên rỉ vỡ vụn, nấc nghẹn như dã thú mắc bẫy. Thậm chí, từ khóe môi nàng, những dải nước bọt hòa lẫn sự mị loạn không ngừng rỉ ra, kéo thành những vệt dài tí tách nhiễu xuống mặt sô pha.Nàng đã thực sự mê man trong bể dục.Toàn bộ khái niệm về thời gian, không gian, những rào cản luân thường đạo lý và cả cái danh xưng “Tam tiểu thư Đường gia” cao quý đều bị cỗ máy khoái cảm này nghiền nát thành bột mịn,. Trong cõi trắng xóa của cực lạc, đại não nàng mất đi khả năng tư duy, không còn biết đau khổ hay nhục nhã là gì nữa. Sự tồn tại của nàng lúc này bị thu hẹp lại, chỉ giới hạn ở điểm giao hợp nóng rực phía dưới.Cơ bắp toàn thân nàng co giật liên hồi, mười đầu ngón tay cắm phập vào lớp da sô pha đến mức rách cả móng, trong khi vách thịt bên trong lại vô tri vô giác cắn chặt lấy cự vật của kẻ thù như một sinh vật khát khao sự sống, điên cuồng vắt kiệt từng giọt nhục dục cuối cùng. Phần “người” của đóa bách hợp kiêu sa đã bị rút cạn, chỉ còn sót lại phần “con” — bản năng nguyên thủy nhất của một tình nô đê tiện sinh ra chỉ để nghênh đón sự chà đạp của ác quỷ.Dòng dịch thể ấm nóng tràn ngập khiến Đường Tâm rùng mình. Nàng xụi lơ như một vũng nước, mất hết toàn bộ sức lực, ngã gục lên bờ vai của Nghiêm Bất Vấn. Mồ hôi ướt đẫm mái tóc, khuôn mặt nàng áp vào hõm cổ hắn, vừa thở dốc vừa khóc thút thít trong sự thỏa mãn đê mê và nỗi nhục nhã ê chề.Nàng vòng tay ôm chặt lấy gã ác quỷ đã đày đọa mình, vứt bỏ nốt chút tự tôn tàn dư cuối cùng, giọng nói ngây ngô, run rẩy thì thầm lời hèn mọn nhất:”Cảm ơn Chủ nhân… cảm ơn ngài đã trừng phạt cái cơ thể dơ bẩn này… từ nay về sau, Đường Tâm chỉ là của ngài thôi…”

tai nhac chuong