https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
253

Cánh cửa phòng thí nghiệm ngầm khép lại sau lưng, Nghiêm Bất Vấn thong thả bước lên các bậc thang, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ của một kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.Vừa trích xuất một lượng lớn tinh huyết bản mệnh để chuẩn bị cấy ghép cho đội quân “Huyết Trùng”, nhưng bước chân của hắn vẫn vững chãi và uy dũng vô song. Dưới sự bảo hộ và vận hành hoàn mỹ của Cổ Vương, lượng máu vừa mất đi lập tức được hệ thống tế bào thần kỳ tái tạo lại trong nháy mắt.

Đối với một “Đấng Tạo Hóa” đang nắm giữ sinh mệnh và quyền lực thao túng vạn vật như hắn, chút tinh huyết này chỉ như một giọt nước giữa đại dương, hoàn toàn không thể làm suy suyển dù chỉ một chút khí tràng bá đạo.Hắn khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi, ngay lập tức, phong thái uy nghiêm, thâm trầm đầy tà khí của ông trùm “Tư Đồ Minh Trạch” lại khoác lên người một cách hoàn hảo.Vừa bước lên khỏi hành lang tầng hầm, một bóng người đã đứng cung kính chờ sẵn ở góc khuất. Đó là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, mặc bộ âu phục quản gia cắt may thủ công tỉ mỉ, mái tóc búi cao gọn gàng.”Chủ nhân, ngài đã vất vả rồi. Bữa trưa đã được chuẩn bị xong, phu nhân đang đợi ngài ở phòng ăn.” Giọng nói của nữ quản gia vang lên đều đều, không mang theo một gợn sóng cảm xúc nào.Nghiêm Bất Vấn gật đầu nhạt nhẽo. Nữ quản gia này tên là Thẩm Thu. Cách đây một tháng, Thẩm Thu vốn là một sát thủ tinh nhuệ kiêm gián điệp thương mại do một băng đảng đối nghịch cài vào Tây Minh Hội để ám sát hắn. Nhưng ngay trong đêm ả hành thích thất bại, Nghiêm Bất Vấn đã không giết ả.

Thay vào đó, hắn ép ả uống một giọt máu chứa Huyết Vương cấp thấp. Chỉ sau một đêm gào thét quằn quại dưới sự trừng phạt của “Lời nhắc tử vong”, mọi ý chí phản kháng, lòng tự tôn và lý tưởng của một sát thủ hàng đầu đã bị tủy cổ nhai nuốt sạch sẽ. Thẩm Thu giờ đây đã trở thành một “Huyết Nô” trung thành tuyệt đối, không biết phản bội, không biết đau đớn, đảm nhận vai trò quản gia giúp hắn dọn dẹp mọi bóng tối trong căn dinh thự này.”Cô ta tỉnh lâu chưa?” Nghiêm Bất Vấn cất bước đi về phía phòng ăn.”Thưa ngài, phu nhân tỉnh dậy cách đây một canh giờ. Tôi đã cho người hầu tắm rửa, thay y phục và bôi thuốc mỡ tiêu sưng cho cô ấy.” Thẩm Thu báo cáo chi tiết.Khi Nghiêm Bất Vấn bước vào phòng ăn rộng lớn ngập tràn ánh sáng mặt trời, đập vào mắt hắn là một khung cảnh vô cùng thú vị.Trên chiếc bàn ăn dài trải khăn lụa trắng muốt, hàng chục món ăn sơn hào hải vị được bày biện trên những chiếc đĩa sứ nạm vàng tinh xảo.

Trương Anh đang ngồi ở vị trí phu nhân. Nàng đã được mặc lên người một chiếc váy lụa tơ tằm màu hồng nhạt, chất liệu mềm mại ôm lấy vóc dáng thanh xuân nảy nở. Mái tóc đen nhánh được chải chuốt cẩn thận xõa xuống bờ vai.Thế nhưng, cô nữ sinh mười tám tuổi lúc này lại chẳng hề đụng đũa. Nàng đang ngồi thẫn thờ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn trân trân vào chùm đèn pha lê rực rỡ trên trần nhà, rồi lại cúi xuống nhìn bộ thìa nĩa bằng bạc nguyên khối trước mặt. Từ một cô gái nhà nghèo sống trong căn trọ tồi tàn, bữa ăn chỉ có rau dưa đạm bạc, bỗng chốc tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái nhất, được người hầu kẻ hạ mặc cho những bộ quần áo đắt tiền bằng cả năm sinh hoạt phí của gia đình… sự xa hoa choáng ngợp này khiến đầu óc nàng như bị đình trệ.

“Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”Giọng nói trầm đục của “Tư Đồ Minh Trạch” vang lên khiến Trương Anh giật thót mình. Nàng vội vã luống cuống đứng bật dậy, hai tay nắm chặt lấy vạt váy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức ửng đỏ vì e thẹn và có chút sợ sệt: “Dạ… dạ không… tôi… em…”Nàng ấp úng, không biết phải xưng hô thế nào cho phải phép.Nghiêm Bất Vấn mỉm cười hiền từ, hắn bước tới ấn nhẹ vai nàng ngồi xuống, tự mình kéo ghế ngồi ngay bên cạnh nàng thay vì ngồi ở vị trí chủ tọa xa xôi.”Đã là vợ chồng, không cần phải căng thẳng như vậy. Ăn đi kẻo nguội.” Hắn tự tay gắp một miếng bào ngư bỏ vào bát cho nàng.Sự ân cần đột ngột của “lão già” dơ bẩn và tàn bạo đêm qua khiến Trương Anh hơi ngỡ ngàng, nhưng đồng thời, một cỗ dòng nước ấm áp lại len lỏi vào tận đáy lòng. Nàng cúi đầu, ngoan ngoãn và từng miếng cơm nhỏ, vành mắt hơi hoe đỏ.”Vẫn còn sợ ta sao?” Nghiêm Bất Vấn vừa thong thả cắt miếng bít tết, vừa dùng giọng điệu chuyện trò bình dị nhất để phá vỡ sự im lặng: “Nếu em lo lắng cho anh trai mình, thì cứ yên tâm. Trương Hổ hiện tại vẫn rất an toàn.

Chiều nay ta sẽ xem xét tình hình, nếu hắn thật sự là kẻ biết điều, ta sẽ ra lệnh cất nhắc hắn lên làm đường chủ phụ trách khu phố Tây thay cho cha con Trần Đức Hải. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm một người vợ tốt, vinh hoa phú quý của hai anh em em sẽ không bao giờ thiếu.”Nghe đến việc anh trai không những an toàn mà sắp tới còn có cơ hội thăng tiến lớn, gánh nặng ngàn cân trong lòng Trương Anh như được trút bỏ hoàn toàn. Đổi lại tất cả những bổng lộc to lớn này, cái giá phải trả chỉ là sự phục tùng của cơ thể nàng. Nàng ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn, sự e dè nhường chỗ cho lòng biết ơn và sự khuất phục triệt để: “Thật… thật vậy sao? Em cảm ơn ngài… à không, cảm ơn ông xã…”Hai tiếng “ông xã” thốt ra khỏi miệng một cô gái đáng tuổi cháu khiến Trương Anh ngượng ngùng muốn cắn rách môi, nhưng Cổ Nô trong người lại rục rịch khiến thân thể nàng tỏa ra một cỗ mị tình ướt át.Nghiêm Bất Vấn bật cười ha hả, hắn vươn bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng:

“Ngoan lắm. Ta đã hứa sẽ cho em một cuộc sống mới, Tư Đồ Minh Trạch này nói được làm được. Sáng nay ta đã cho người xem xét vài ngôi trường. Em muốn học chuyên ngành gì? Quản trị kinh doanh ở Đại học Phục Đán, hay Mỹ thuật thiết kế ở Đại học Trung Hải?”Trương Anh sững sờ đến quên cả nhai. Giấc mơ đại học tưởng chừng như đã vỡ vụn đêm qua dưới tầng hầm, nay lại được trải thảm đỏ dâng tận tay.”Em… em có thể vào Đại học Trung Hải sao? Nhưng học phí ở đó rất đắt, lại cần rất nhiều thủ tục…” Nàng lắp bắp.”Tiền bạc là thứ không đáng bận tâm nhất trong cái nhà này.” Nghiêm Bất Vấn ngắt lời, giọng điệu bá đạo nhưng lại vô cùng sủng nịnh.

Hắn chỉ tay về phía nữ quản gia Thẩm Thu đang đứng cách đó không xa: “Từ ngày mai, Thẩm Thu sẽ là người sắp xếp mọi sinh hoạt cho em. Việc học ở Đại học Trung Hải ta sẽ lo xong trong tuần này.”Trương Anh nghe vậy thì hốc mắt đã ầng ậng nước.Nhưng Nghiêm Bất Vấn vẫn chưa dừng lại ở đó. Hắn lấy khăn ăn lau khóe miệng, chậm rãi nói tiếp: “Đại học Trung Hải cách nơi này khá xa. Từ đây đến trường nếu đi lại mỗi ngày sẽ rất mệt. Ta định mua cho em một căn hộ cao cấp hoặc một căn biệt thự nhỏ ở gần trường để tiện nghỉ ngơi những buổi trưa. Em thích phong cách kiến trúc thế nào? Gần hồ hay gần khu mua sắm?””Mua… mua nhà riêng cho em sao?!” Trương Anh che miệng, khiếp sợ trước sự vung tiền như rác của người đàn ông này. “Không cần đâu ạ… em đi xe buýt cũng được…””Vợ của Tư Đồ Minh Trạch mà phải chen chúc trên xe buýt sao?” Nghiêm Bất Vấn nhíu mày, giả vờ giận dỗi. “Không chỉ mua nhà, em cũng cần một chiếc xe để đi lại. Thích màu gì? Một chiếc Porsche màu đỏ mận hay một chiếc Mini Cooper màu trắng cho nữ tính? Cứ suy nghĩ đi, thích gì thì bảo Thẩm Thu, ngày mai xe sẽ đậu trong gara cho em. Ngoài ra, ta sẽ cấp cho em một thẻ đen vô hạn mức, thích mua sắm quần áo, túi xách gì cứ việc quẹt. Các cô gái ở tuổi em chẳng phải đều thích trang điểm thật đẹp để đi dạo phố cùng bạn bè sao?”Những lời nói vô cùng bình dị, mang đậm hơi thở của một cuộc sống gia đình ấm áp, nhưng lại chứa đựng một lượng vật chất khổng lồ đổ ập xuống đầu cô nữ sinh mười tám tuổi.

Trương Anh hoàn toàn bị đánh gục.Cái nghèo hèn, sự tủi nhục, nỗi sợ hãi hắc đạo… tất cả đều bị những mồi nhử mang tên “Đại học danh giá”, “Biệt thự riêng”, “Siêu xe” và “Thẻ đen” nghiền nát. Nàng nhìn khuôn mặt già nua của người đàn ông trước mặt, đột nhiên cảm thấy hắn không còn đáng sợ nữa. Thậm chí, nàng còn cảm thấy may mắn vì đêm qua mình đã gật đầu.Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, Trương Anh bất chấp sự ngượng ngùng, chủ động đứng dậy khỏi ghế, sà vào lồng ngực rộng lớn của Nghiêm Bất Vấn. Nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn nức nở: “Ông xã… anh đối với em tốt quá… Từ nhỏ đến lớn, ngoài anh trai ra, chưa từng có ai quan tâm đến ước mơ và sở thích của em như vậy… Em… em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh… sẽ hầu hạ anh thật tốt…”Vừa nói, dưới tác động của sự cảm động và tơ trùng Cổ Nô đang rục rịch, cơ thể thanh xuân của nàng lại vô thức cọ xát vào lồng ngực hắn một cách đầy quyến luyến.Nghiêm Bất Vấn vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô sinh viên, khóe môi khuất sau mái tóc nàng nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm và thỏa mãn.

Một chút vật chất vặt vãnh cộng thêm vài lời an ủi giả tạo, đã đủ để mua đứt linh hồn và tự tôn của một con người.Trong đầu Nghiêm Bất Vấn, hệ thống Cổ Nô ở phân khu Tâm Trí của Trương Anh lại tiếp tục nhảy vọt những con số báo cáo mức độ thần phục tuyệt đối. Chiếc lồng vàng đã chính thức đóng sập lại, và chú chim hoàng yến bên trong thậm chí còn đang hát vang bài ca hàm ơn kẻ đã nhốt mình!

=============

<< 1 25 26 27 28 29 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong