Kết thúc bữa trưa bình dị nhưng sặc mùi thao túng tại dinh thự, Nghiêm Bất Vấn để lại một Trương Anh đang chìm đắm trong giấc mộng đổi đời, thong thả cởi bỏ lớp áo choàng lụa, thay lại bộ âu phục đen tuyền của ông trùm Tây Minh Hội.
“Huyết Trùng” đã bắt đầu được tinh chế, “Lô đỉnh” Đường Tâm đang trên đường bay đến, còn Trương Anh thì đã ngoan ngoãn nằm gọn trong lồng. Mọi thứ đang diễn ra vô cùng hoàn hảo. Thế nhưng, trong tâm trí của một kẻ săn mồi sành sỏi như hắn, sự chú ý lúc này lại dồn về một mục tiêu khó nhằn và mang lại nhiều năng lượng nhất: Tư Đồ Sắc Vi.Nghĩ đến cơ thể nóng bỏng của con gái ruột Sắc Vi làm hắn nóng ngườiNghiêm Bất Vấn đường đường chính chính ngồi lên chiếc Rolls-Royce Phantom siêu sang màu đen nhánh, ra lệnh cho tài xế lái thẳng đến quán rượu Rose….
Giữa trưa, quán rượu Rose vẫn chưa tới giờ mở cửa đón khách, không gian bên trong khá tĩnh lặng.Khi một tên thuộc hạ mặc vest đen của Tây Minh Hội đẩy cửa bước vào, dõng dạc thông báo “Hội trưởng Tư Đồ muốn gặp đại tỷ Sắc Vi”, cả quán rượu dường như đóng băng. Đám đàn em của Hồng Kinh Hội đang dọn dẹp bàn ghế lập tức biến sắc. Bọn họ thừa biết mối quan hệ thù địch như nước với lửa giữa đại tỷ của mình và người cha ruột máu lạnh kia.”Chị cả, không được đi! Lão già lắm chiêu đó chắc chắn là có ý đồ xấu!” Trần Dung lo lắng nắm chặt lấy tay Sắc Vi, ánh mắt đầy cảnh giác. “Để em gọi anh em ra đuổi chúng đi!”Sắc Vi ngồi trên ghế sô pha, sắc mặt tái nhợt đi vài phần. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ run lên. Nàng biết rõ lão già dơ bẩn đang ngồi ngoài xe kia mang đến mục đích gì. Không phải là băng đảng, không phải là chém giết, mà là đoạn video ghi lại cảnh tượng nhơ nhuốc, dâm đãng của nàng đêm đó. Nếu nàng không ra, hắn chắc chắn sẽ tung nó ra ngoài, và người đầu tiên nhìn thấy sẽ là Dương Thần.”Không cần…” Sắc Vi cắn chặt môi đến mức tươm máu, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Chị tự đi. Giữa ban ngày ban mặt, lão ta không dám làm gì đâu.
Các người cứ ở nguyên đây.”Bất chấp sự ngăn cản của đàn em, Sắc Vi dũng cảm bước ra khỏi quán rượu.Thế nhưng, chỉ vừa bước ra khỏi cánh cửa, đón lấy hơi nóng của gió trưa, Sắc Vi liền cảm nhận được một sự phản bội đáng sợ từ chính cơ thể mình. Lý trí của nàng đang gào thét sự chán ghét, khinh bỉ và sợ hãi tột độ đối với người cha ruột cầm thú. Nhưng ngay khoảnh khắc cảm nhận được hơi thở của “Trùng Vương” phát ra từ chiếc xe Rolls-Royce đang đỗ cách đó không xa, Cổ Nô trong cơ thể nàng bắt đầu rục rịch nảy mầm.Một cỗ nhiệt lưu từ bụng dưới đột ngột bốc lên hừng hực. Hoa tâm vốn đang khô ráo bỗng chốc co thắt, tiết ra một tia dâm thủy nóng hổi. Hai bầu ngực dưới lớp áo sơ mi lụa sưng tấy, cọ xát vào lớp vải ren tạo ra thứ khoái cảm tê dại. Đáng sợ nhất là, tận sâu trong tiềm thức vốn đang hoảng loạn, lại nhen nhóm lên một tia… chờ mong, khao khát được lão già đó vuốt ve, chà đạp như đêm hôm ấy.”Mày bị điên rồi Sắc Vi! Lão ta là cha ruột của mày! Lão ta là một con ác quỷ!”Sắc Vi tự mắng chửi chính mình trong tuyệt vọng, cắn nát cả môi dưới để dùng cơn đau át đi cơn nứng đang trào dâng. Nàng bước tới, mở cửa xe và ngồi vào băng ghế sau.
Chiếc Rolls-Royce Phantom bản kéo dài này có không gian cực kỳ rộng rãi, vách ngăn cách âm bằng kính đen giữa khoang lái và ghế ông chủ đã được kéo lên kín mít, tạo thành một không gian hoàn toàn riêng tư, biệt lập. Vừa ngồi xuống, nhìn thấy “Tư Đồ Minh Trạch” đang tựa lưng vào ghế da, Sắc Vi lập tức rụt người về sát cửa xe, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể.Hôm nay, nữ vương hắc đạo khoác lên mình một chiếc áo sơ mi lụa mỏng ôm sát phối cùng chân váy xẻ cao, phô diễn trọn vẹn những đường cong bốc lửa, trưởng thành của thể chất “Bá Hoàng”. Dưới nhịp thở dốc kịch liệt, đôi gò bồng đảo đẫy đà, kiêu hãnh không ngừng phập phồng, o ép lấy hàng cúc áo tưởng chừng như sắp đứt tung. Qua lớp lụa mỏng, viền áo lót ren đen lấp ló tôn lên khe ngực trắng ngần sâu thẳm. Vòng eo thon gọn uốn lượn nối liền với bờ mông tròn trịa, nảy nở, cùng cặp đùi thon dài tuyệt mỹ đang kẹp chặt vào nhau tạo nên một mị lực quyến rũ bức người, khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng phải thèm khát.
Điều mỉa mai nhất là, đôi mắt phượng của nàng tuy trừng lên đầy cảnh giác và chán ghét, nhưng dưới sự thúc bách của Cổ Nô, làn da trắng như tuyết đã vô thức ửng lên một tầng sương hồng của tình triều. Hai điểm nhũ hoa bên trong lớp vải ren cũng đã lặng lẽ săn cứng, nhô cao lên cọ xát vào áo đầy khiêu khích. Cố nén lại sự ngứa ngáy ướt át nơi hạ bộ, Sắc Vi cất giọng điệu bướng bỉnh và mang theo sự thù địch rõ rệt:”Ông gọi tôi ra đây làm gì? Tôi cảnh cáo ông, ông chỉ cần động đậy tay chân, tôi sẽ lập tức mở cửa xe bỏ đi! Ông có giỏi thì cứ tung đoạn video đó ra đi, cùng lắm thì cá chết lưới rách!”
Sự gắt gỏng, nóng nảy của nàng lúc này một phần là do sự căm phẫn, nhưng một nửa lại là để che giấu đi sự kích thích sinh lý đang làm hai đùi nàng run rẩy, kẹp chặt lấy nhau.Trái ngược hoàn toàn với dự đoán của Sắc Vi, “Tư Đồ Minh Trạch” không hề có biểu hiện dâm tà, cợt nhả hay đe dọa như cái đêm dưới tầng hầm. Hắn ngồi đó, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ánh mắt nhìn nàng… lại mang theo sự xót xa, bao dung và từ ái đến kỳ lạ.”Đứa ngốc này, ta là cha con, chẳng lẽ gặp mặt con gái ruột của mình cũng cần phải có mục đích sao?”Giọng nói của hắn trầm ấm, ôn tồn, không hề mang theo chút sát khí nào của thế giới ngầm.Sắc Vi sững sờ. Đôi mắt sắc lẹm của nàng thoáng chốc đờ đẫn.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận những lời nhục mạ dâm ô, những hành động đê tiện, nhưng sự dịu dàng đột ngột này khiến nàng như đấm vào bông bông, hoàn toàn mất phương hướng.”Ông bớt giả vờ đi! Cất cái bộ mặt đạo đức giả đó lại!” Sắc Vi lớn tiếng phản bác, nhưng vì thân thể đang bị Cổ Nô làm cho nhũn ra, giọng nói của nàng nghe lại giống như một đứa con gái đang hờn dỗi làm nũng hơn là đe dọa.Nghiêm Bất Vấn khẽ thở dài, một tiếng thở dài chân thực mang theo sự mỏi mệt của một người cha có tuổi.
Hắn lấy từ trong ngăn mát của xe ra một chai nước khoáng tự nhiên, từ tốn vặn nắp rồi đặt sang chiếc bàn nhỏ cạnh nàng.”Con gầy đi nhiều quá, Sắc Vi,” Hắn nhìn nàng, ánh mắt chân thành đến mức khiến người ta phải chùn bước. “Mấy ngày nay sắc mặt con rất tệ, quầng thâm dưới mắt cũng rõ ràng. Ăn uống không ngon miệng sao? Hay là đêm ngủ thường hay gặp ác mộng?”Tim Sắc Vi giật thót. Những lời hỏi han sức khỏe vô cùng đời thường, giản dị này… đã bao nhiêu năm rồi nàng chưa từng được nghe từ miệng người đàn ông này? Ký ức về một người cha yêu thương, cõng nàng trên vai ngày còn bé đột nhiên ùa về, đan xen với hình ảnh con quỷ dữ bóp cổ mẹ nàng, và kẻ đã lột trần nàng cách đây vài đêm. Sự mâu thuẫn khổng lồ này khiến đại não Sắc Vi như muốn nổ tung.”Không… không mượn ông quản!” Sắc Vi quay mặt đi chỗ khác, hốc mắt bất giác đỏ lên, cố kìm nén không cho nước mắt trào ra.Thấy con mồi đã bắt đầu rơi vào bẫy tâm lý, Nghiêm Bất Vấn tiếp tục hạ giọng, chuyển chủ đề sang một thứ mà hắn biết nàng đang vô cùng áp lực:”Hội Hồng Kinh dạo này bị Đông Hưng chèn ép rất mạnh phải không?
Lão già Chu Quang Niên kia ỷ vào thế lực đang lấn tới, liên tục cướp địa bàn của con ở bến cảng. Đám trưởng lão dưới quyền con lại chỉ biết lo giữ thân, không ai chịu đứng ra gánh vác… Ta biết, một đứa con gái như con phải đứng mũi chịu sào cai quản cả một bang hội lớn, lại không có Dương Thần ở bên cạnh bảo vệ, chắc chắn là rất mệt mỏi, rất uất ức.”Nghe đến đây, bờ vai Sắc Vi run lên bần bật. Những khó khăn, những áp lực chồng chất mà nàng phải cắn răng gánh vác suốt những ngày qua bị hắn vạch trần một cách quá đỗi nhẹ nhàng.
Nàng vẫn luôn gồng mình lên để làm một nữ vương mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, nàng vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối khao khát một bờ vai vững chãi để tựa vào.Và trớ trêu thay, người duy nhất nhìn thấu sự mệt mỏi của nàng lúc này, lại chính là kẻ thù lớn nhất đời nàng.”Đó là việc của tôi…” Giọng Sắc Vi đã nghẹn ngào, sự kháng cự yếu ớt dần.”Nhưng con là con gái của Tư Đồ Minh Trạch này!” Nghiêm Bất Vấn bất ngờ cao giọng, nhưng ngay sau đó lại trầm xuống, mang theo sự tự trách sâu sắc. “Là ta không tốt. Là ta năm xưa đã phá nát gia đình này, để lại cho con một tuổi thơ đầy ám ảnh. Ta biết con hận ta, hận đến mức muốn giết ta.
Đêm đó ta làm vậy với con… cũng chỉ vì ta quá tức giận, quá ghen tị khi thấy con gái ruột của mình đi hầu hạ, làm tình nhân không danh không phận cho một kẻ khác…”Nghiêm Bất Vấn dừng lại, ánh mắt hắn chạm thẳng vào đôi mắt đang đẫm lệ của Sắc Vi, chân thành và hối lỗi tột độ:”Sắc Vi à, dù ta có là một tên súc sinh trong mắt người đời, nhưng trước mặt con, ta mãi mãi là một người cha. Hãy để ta giúp con vượt qua giai đoạn khó khăn này, được không?”Sự im lặng bao trùm lấy khoang xe sang trọng. Lời nói của hắn như một liều thuốc độc bọc đường, ngọt ngào xoa dịu đi sự uất ức trong lòng Sắc Vi, nhưng đồng thời lại cộng hưởng mạnh mẽ với dục vọng đang rục rịch do Cổ Nô gây ra.
Một bên là người cha đầy quyền uy, bao dung đang giang tay che chở; một bên là con ác quỷ mạnh mẽ có thể mang lại cho cơ thể nàng những khoái cảm điên cuồng nhất…Sắc Vi thẫn thờ ngồi đó. Nước mắt rơi lã chã làm nhòe đi lớp trang điểm, còn bên dưới lớp quần áo, hoa tâm của nàng đã ướt đẫm dâm thủy từ lúc nào không hay. Nàng cảm thấy, bản thân dường như đang từ từ, bất lực trượt dài xuống một vực thẳm không có đáy…
Ngay tại giây phút cận kề sự thỏa hiệp tồi tệ nhất, một luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trong xe thổi qua khiến Sắc Vi giật mình bừng tỉnh.”Điên rồi! Mình điên thật rồi! Sao mình lại ngồi đây nghe lão cáo già này kể chuyện cơ chứ?!”Đại não Sắc Vi gào thét báo động. Nàng hoảng hốt nhận ra bản thân đang bị những lời lẽ ôn nhu giả tạo của ác quỷ dẫn dụ. Đáng sợ hơn cả là cơ thể nàng, dưới lớp quần áo, hoa tâm đã ướt đẫm dâm thủy, râm ran khát khao sự đụng chạm của kẻ thù. Nỗi sợ hãi bị chính cơ thể mình phản bội biến thành một luồng sức mạnh tuyệt vọng.Nàng cắn nát môi dưới để xua đi cơn đê mê, vùng đứng dậy định đẩy cửa xe lao ra ngoài trốn chạy.Thế nhưng, tay nàng còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, một bàn tay thô ráp, cứng như gọng kìm đã vươn ra, tóm chặt lấy cổ tay nàng giật mạnh lại.”Á!”Lực kéo quá bất ngờ và mạnh bạo khiến Sắc Vi mất đà, lảo đảo ngã nhào ngược trở lại. Nàng rơi phịch xuống, nằm gọn lỏn trong lồng ngực rộng lớn và trên cặp đùi rắn chắc của “Tư Đồ Minh Trạch”. Mùi xì gà nồng đậm trộn lẫn với hơi thở nam tính mang tính áp bức lập tức bao trùm lấy nàng.Sự tiếp xúc da thịt ở cự ly quá gần khiến Cổ Nô trong người Sắc Vi lập tức rục rịch, một luồng điện tê dại xông thẳng từ xương cụt lên não. Nàng hoảng loạn vùng vẫy kịch liệt, đôi tay đập loạn xạ vào ngực hắn, khuôn mặt kiều diễm đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, lớn tiếng quát mắng:
“Buông tôi ra! Lão già khốn khiếp, ông bỏ cái tay bẩn thỉu của ông ra!”Mặc cho nàng cào cấu phản kháng, Nghiêm Bất Vấn vẫn ngồi vững như thái sơn, hai cánh tay dễ dàng ôm trọn lấy vòng eo mềm mại của nàng, siết chặt nàng trong lòng mình. Hắn mỉm cười, một nụ cười cực kỳ vô tội và thản nhiên:
“Giãy giụa cái gì? Chúng ta là cha con ruột thịt, cha ôm con gái vào lòng thì có gì mà phải e ngại chứ?”Hai chữ “cha con” thốt ra từ miệng hắn lúc này chẳng khác nào một sự châm biếm tột cùng đối với những gì đã xảy ra dưới tầng hầm đêm hôm đó. Sắc Vi cắn chặt răng, tức giận đến mức cả người run lên, nàng ngoảnh ngoắt mặt quay ra hướng khác, nhất quyết không thèm nhìn vào khuôn mặt đạo đức giả kia.Thấy con mồi bướng bỉnh, Nghiêm Bất Vấn không hề nổi cáu. Hắn từ từ vươn bàn tay mang đầy vết chai sần, mang theo nhiệt độ nóng rực nhẹ nhàng áp lên gò má lạnh buốt của nàng, khẽ khàng xoa nắn.
“Đúng là con gầy đi rồi…” Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự xót xa của một người cha thực thụ.Sự mâu thuẫn giữa hành động dịu dàng và bản chất ác quỷ khiến Sắc Vi không thể chịu đựng thêm sự dày vò tâm lý này nữa. Nàng quay phắt lại, đôi mắt phượng trừng lên, gằn từng chữ:”Đừng có diễn kịch nữa! Rốt cuộc ông đến đây để muốn cái gì?!”Nghiêm Bất Vấn nhìn xoáy vào đôi mắt đang ngập nước của nàng, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc, chứa đựng một sự khao khát cố kìm nén:
“Ta nhớ con. Cho ta hôn con một cái, hôn xong… ta sẽ lập tức rời đi ngay.””Ông nằm mơ!”Sắc Vi phẫn nộ gầm lên, bàn tay theo bản năng vung lên định giáng cho gã đàn ông vô liêm sỉ này một cái tát. Thế nhưng, bàn tay của nàng vừa khựng lại giữa không trung. Lời đe dọa về đoạn video ghi lại cảnh tượng dâm đãng, nhục nhã của nàng đêm đó xẹt qua đại não như một bóng ma. Cánh tay nàng cứng đờ, rồi từ từ rũ thõng xuống trong sự uất hận và bất lực tột cùng. Nàng cắn chặt môi, nhắm mắt lại, im lặng chịu đựng sự sỉ nhục.Nhìn thấy sự khuất phục hèn mọn đó, Nghiêm Bất Vấn khẽ thở dài, hắn từ tốn buông những lời thủ thỉ mang tính sát thương tâm lý cao nhất:
“Sắc Vi à, dù sao ta cũng đã già rồi. Những năm tháng lưu lạc, ta luôn sống trong dằn vặt. Đêm đó nhìn thấy con… con thực sự quá giống mẹ con thời còn trẻ. Ta quá mong nhớ bà ấy, lý trí bị dục vọng che mờ nên mới hồ đồ làm ra chuyện sai trái cầm thú với con. Nhưng hãy tin ta, chỉ một lần này thôi…”Nghe đến từ “mẹ”, hàng mi dài của Sắc Vi run rẩy dữ dội. Bức tường băng giá kiên cố trong lòng nàng bỗng chốc nứt toác. Ký ức về người mẹ quá cố vốn là nhược điểm chí mạng, là vảy ngược mềm yếu nhất của nàng. Nỗi oán hận trào dâng nhưng xen lẫn trong đó lại là một sự mủi lòng, chua xót đến nghẹn thở.
“Lão ta… thực sự vì quá nhớ mẹ nên mới mất kiểm soát sao?”Chính trong khoảnh khắc Sắc Vi bị phân tâm, phòng tuyến tâm lý xuất hiện một lỗ hổng chí mạng, Nghiêm Bất Vấn đã không bỏ lỡ cơ hội.Bóng đen của hắn lập tức đổ ập xuống. Một bàn tay to lớn luồn ra sau gáy Sắc Vi giữ chặt lấy mái tóc đen nhánh, tay kia bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn, thô bạo xoay mặt nàng lại và giáng xuống một nụ hôn đắm đuối, mang theo tính chất xâm lược tuyệt đối!”Ưm…!”Sắc Vi trợn trừng mắt kinh hãi. Mùi xì gà rẻ tiền xen lẫn mùi đàn ông nồng đậm lập tức lấp đầy mọi giác quan. Chiếc lưỡi thô ráp của kẻ thù không chút nương tình cạy mở khớp hàm nàng, ngang tàng xông thẳng vào khoang miệng, điên cuồng cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ đang run rẩy lẩn trốn.Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng Cổ Nô bám rễ nơi gai vị giác lại một lần nữa phản chủ. Tuyến nước bọt của nàng ồ ạt tiết ra dâm dịch ngọt ngào, chiếc lưỡi vốn muốn cắn trả bỗng chốc trở nên mềm nhũn, vô thức hùa theo sự càn quét của hắn. Cả cơ thể nữ vương hắc đạo xụi lơ trong vòng tay “cha ruột”, chìm đắm vào một nụ hôn sâu loạn luân đầy tội lỗi và đê mê không thể dứt ra được.

tai nhac chuong