Ánh nắng ban mai chói chang của mùa hè Trung Hải rọi xuống khu ban công lộ thiên rộng lớn trên tầng thượng của khu biệt thự. Làn gió biển thổi nhẹ mang theo hơi thở mặn mòi, nhưng dường như không thể xua đi bầu không khí dâm mỹ, nhớp nháp đang đặc quánh lại tại nơi đây.”Tư Đồ Minh Trạch” – lớp vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo của Nghiêm Bất Vấn – đang trần truồng nằm ngửa trên chiếc ghế dài tắm nắng đắt tiền. Lão nhắm hờ đôi mắt, rít một hơi xì gà Cuba thượng hạng, vẻ mặt toát lên sự hưởng thụ cực độ của một bậc đế vương đang được sủng ái.Và kẻ đang quỳ rạp giữa hai háng lão để hầu hạ, không ai khác, chính là Tam tiểu thư kiêu sa, đài các của Đường gia Yến Kinh – Đường Tâm.
Nếu những kẻ thuộc giới thượng lưu Yến Kinh nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn bọn họ sẽ tự móc mắt mình vì không thể tin nổi. Cô gái vốn nổi tiếng với vẻ đẹp mong manh, thuần khiết như một đóa bách hợp trắng, giờ phút này lại không có lấy một mảnh vải che thân. Toàn bộ đường cong tuyệt mỹ, làn da trắng nõn nà như ngọc lựu phơi bày trọn vẹn dưới ánh mặt trời rực rỡ.Thứ duy nhất “mặc” trên người nàng lúc này, là một chiếc vòng cổ bằng da màu đen có đính đinh tán sắc nhọn, nối liền với một sợi dây xích sắt đang được “Tư Đồ Minh Trạch” hờ hững nắm trong tay. Và kinh tởm, nhục nhã hơn cả… là nơi cúc hoa (hậu môn) chật hẹp, vốn dĩ là cấm địa chưa từng có ai xâm phạm của nàng, giờ đây lại đang bị nong rộng bởi một chiếc nút lặn (butt plug) bằng kim loại lạnh ngắt. Phía đuôi của chiếc nút lặn gắn một chùm lông cáo màu trắng muốt. Mỗi khi Đường Tâm cử động, chiếc “đuôi chó” lại phe phẩy đung đưa, cọ xát vào hai cánh mông trắng ngần, biến vị thiên kim danh giá thành một con thú cưng dâm đãng, ti tiện nhất.”Chùn… chụt… ực… rột rột…”Tiếng bú mút ướt át vang vọng khắp ban công. Đường Tâm đang dốc hết toàn bộ sự nhiệt tình và kỹ năng điêu luyện mà nàng bị ép học trong những ngày qua để hầu hạ cự vật khổng lồ, tím đen của “Lão gia”.
Nàng dùng hai bàn tay nhỏ bé ép chặt hai bầu ngực căng tròn, nảy nở của mình vào nhau, tạo thành một rãnh thịt sâu hoắm. Nàng nhúng cự vật nóng rực vào giữa khe ngực đã sũng nước bọt và mồ hôi của mình, dùng đôi gò bồng đảo mềm mại ấy kẹp chặt lấy thân gậy mà cọ xát, tuốt nắn liên hồi (Boobs Job).Đồng thời, chiếc miệng anh đào đang sưng tấy không ngừng vùi xuống.
Chiếc lưỡi đinh hương linh hoạt thè ra liếm láp từ gốc đến ngọn, rồi nàng há to miệng, tham lam ngậm trọn lấy phần quy đầu khổng lồ vào sâu trong cuống họng.Trong lúc bờ môi và bộ ngực đang miệt mài làm việc, đôi mắt phượng của Đường Tâm nhắm hờ, não bộ của một thiên kim tiểu thư thông minh bắt đầu chìm vào dòng suy nghĩ miên man.Kể từ cái đêm kinh hoàng bị hắn cưỡng hiếp trên chiếc sô pha, mới chỉ hai ngày trôi qua. Vậy mà thế giới quan, nhân sinh quan và cả lòng tự tôn hai mươi năm qua của nàng đã sụp đổ hoàn toàn. Nàng tự hỏi, bằng cách nào mà từ một cô gái đơn thuần, ngây thơ, giữ gìn trinh tiết và lòng chung thủy tuyệt đối với Nghiêm Bất Vấn, nàng lại biến thành một con nô lệ tình dục dâm đãng, đê tiện đến mức này?Đó chính là sự tàn độc tối thượng của hệ thống “Bá Vương Tận Trung Cổ”. Nó không hề tẩy não hay xóa bỏ trí nhớ của Đường Tâm. Nó giữ nguyên vẹn sự thông minh, trí tuệ sắc bén và tình yêu sâu đậm mà nàng dành cho Nghiêm Bất Vấn. Nhưng đồng thời, nó ép cơ thể nàng phải lệ thuộc tuyệt đối vào nhục dục.Để bảo vệ tâm trí khỏi sự phát điên khi phải làm đĩ cho một lão già, trí thông minh của Đường Tâm đã tự tạo ra một cơ chế phòng vệ tâm lý vặn vẹo. Trong đầu nàng lúc này liên tục lặp lại một chân lý méo mó:”Mình làm thế này là vì Bất Vấn! Tư Đồ lão gia là đối tác quan trọng nhất của anh ấy. Bất Vấn đã giao mình cho Lão gia, nghĩa là anh ấy cần mình làm Lão gia vui vẻ. Mình hy sinh thân xác này, chịu đựng sự dơ bẩn này là để giúp sự nghiệp của người mình yêu! Mình càng lẳng lơ, càng đê tiện để phục vụ Lão gia, nghĩa là tình yêu mình dành cho Bất Vấn càng vĩ đại!”Với cái suy nghĩ “tử vì đạo” bệnh hoạn đó, Đường Tâm hoàn toàn buông bỏ liêm sỉ. Nàng nhớ lại chuỗi ngày sống như một con thú cưng trong dinh thự này. Hai ngày qua, nàng không được phép mặc bất cứ thứ quần áo nào. Làn da ngọc ngà lúc nào cũng phải trần trụi phơi bày trước ánh mắt của đám thuộc hạ.Cuộc sống của nàng chỉ xoay quanh hai chữ: Phục vụ. Bất cứ khi nào “Tư Đồ Minh Trạch” búng tay, dù nàng đang ăn, đang ngủ, nàng cũng phải lập tức bò bằng bốn chân đến quỳ rạp dưới háng lão, ngoan ngoãn banh rộng hai chân chờ đợi sự cắm rút.Thậm chí, sự nhục nhã còn bị đẩy lên đỉnh điểm ở những nhu cầu sinh lý cơ bản nhất. Nàng bị tước đoạt quyền tự chủ đi vệ sinh. Mỗi khi bàng quang căng tức, nàng không được phép tự đi vào toilet. Nàng phải trần truồng bò ra hành lang, tìm đến trước mặt nữ quản gia Thẩm Thu hay bất kỳ người hầu nào, ngước đôi mắt ướt át lên cầu xin: “Nha hoàn mắc tiểu… xin hãy dẫn nha hoàn đi giải quyết”.Nếu không có sự cho phép, dù bụng có trướng đến đau nhức, nàng cũng thà tè dầm ra thảm để chịu đòn roi chứ tuyệt đối không dám tự ý đứng lên. Mỗi lần như vậy, sự tủi nhục khiến nàng khóc nức nở, nhưng thứ tơ trùng quỷ quyệt trong hệ thần kinh lại lập tức chuyển hóa sự nhục nhã đó thành hàng vạn luồng điện khoái cảm tê dại, khiến dâm thủy từ mật đạo nàng tuôn ra ào ạt, hòa lẫn với cả nước tiểu dơ bẩn.
Thế nhưng, những nỗi tủi nhục lặt vặt về nhu cầu bài tiết ấy dường như vẫn chưa thấm vào đâu so với những màn lăng nhục mang tính hủy diệt nhân phẩm mà “Tư Đồ Minh Trạch” đã áp đặt lên cơ thể ngọc ngà của nàng trong suốt những ngày qua. Tâm trí Đường Tâm mờ mịt nhớ lại, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng nhưng bên dưới mật đạo lại càng thêm rỉ nước ướt dầm dề.Nàng làm sao có thể quên được cái buổi trưa kinh hoàng của ngày đầu tiên, khi bản ngã của một thiên kim tiểu thư danh giá bị đem ra tế thần ngay dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ.
Hôm đó, bầu trời Trung Hải trong xanh không một gợn mây, khu vườn thượng uyển của dinh thự ngập tràn sắc hoa rực rỡ khung cảnh vốn dĩ vô cùng thơ mộng và thanh tao. Thế nhưng, Đường Tâm lại bị tước đoạt đi mảnh vải che thân cuối cùng, bị một sợi dây xích bọc da thú lạnh lẽo tròng vào chiếc cổ trắng ngần. Lão già tàn nhẫn bắt nàng phải ngoan ngoãn bò bằng bốn chân trên thảm cỏ xanh mướt, từng bước từng bước lết theo nhịp kéo của Lão gia. Ánh nắng ban trưa gay gắt chiếu rọi lên làn da trắng như sứ, làm nổi bật lên từng đường cong quyến rũ của người con gái đang độ xuân thì. Gió xạc xào thổi qua khiến những chiếc lá khẽ lay động, mỗi một luồng không khí lướt qua da thịt trần trụi lại khiến Đường Tâm rùng mình, cảm giác lạnh lẽo đan xen với sự nóng rực của nhục dục dâng trào.
“Lão gia… xin ngài… ban ngày ban mặt thế này… nhỡ có người nhìn thấy…” Đường Tâm khóc lóc nức nở, hai tay ôm khư khư lấy trước ngực, cố gắng thu mình lại như một con đà điểu giấu đầu xuống cát. Nàng là Tam tiểu thư Đường gia cơ mà, sao có thể lõa lồ phơi mình giữa thanh thiên bạch nhật, ngay giữa một khu vườn rộng lớn không có tường che vách chắn thế này? Chỉ cần một người làm vườn, hay một nữ hầu vô tình đi ngang qua, danh tiết hai mươi năm của nàng sẽ triệt để tan thành mây khói, biến thành vết nhơ muôn đời không rửa sạch.”Nhìn thấy thì sao? Ngươi là tình nô của lão phu, lão phu muốn chơi ngươi ở đâu, chơi như thế nào, ngươi có quyền ý kiến sao?” Tư Đồ Minh Trạch cười gằn, bàn tay thô bạo giật mạnh sợi xích khiến nàng mất đà ngã nhào ra thảm cỏ.Ngay lập tức, thân hình mập mạp, nặng nề của lão đè sấp người nàng xuống, ép khuôn mặt xinh đẹp đang giàn giụa nước mắt của nàng dán sát vào nền cỏ ẩm ướt và đống bùn đất. Một bàn tay lão tóm chặt lấy vòng eo thon gọn, nhấc bổng cặp mông tròn trịa, trắng nõn của nàng lên cao. Không một chút dạo đầu nương tình, cự vật tím đen, gân guốc thô bạo xé toạc tầng tầng lớp lớp thịt non, đâm sầm một cú lút cán vào sâu tận trong đóa hoa đang sưng tấy vì sợ hãi!”Á aaaa!!!” Đường Tâm ngửa cổ thét lên một tiếng kinh hãi xé rách không gian yên bình của khu vườn.Cảm giác bị đâm xuyên qua giữa không gian mở vô biên mang đến một sự kích thích tàn bạo mang tính hủy diệt. Ánh sáng chói lòa của mặt trời dường như đang soi rọi từng ngóc ngách dơ bẩn nhất của sự giao hợp, phơi bày từng nếp nhăn của mật đạo đang ngậm chặt lấy cự vật thô to. Xung quanh, xa xa vọng lại tiếng bước chân xào xạc của những nữ hầu đang đi tỉa cành, tiếng kéo cắt lá lách cách vang lên đầy ám ảnh. Sự hoảng loạn, sợ hãi tột độ vì nguy cơ bị phát hiện dâng lên bóp nghẹt đại não nàng. Thế nhưng, chính sự sợ hãi đó lại là thứ thức ăn ngon nhất cho Cổ Trùng. Mạng lưới tơ trùng bám rễ trong hệ thần kinh lập tức kích hoạt, bẻ gãy mọi logic của con người, biến toàn bộ nỗi nhục nhã, ê chề khi phải làm chuyện đồi bại giữa ban ngày thành những luồng xung điện khoái cảm mạnh gấp hàng vạn lần bình thường.”Sướng không? Lồn của ngươi đang kẹp chặt lấy cặc ta giữa vườn hoa này đấy! Ngươi xem, bướm ong bay lượn cũng đang nhìn Tam tiểu thư Đường gia làm đĩ này!” Lão già điên cuồng dập hông, tiếng da thịt va đập bạch bạch bạch chát chúa vang dội, át cả tiếng chim hót. Mỗi một cú thúc, cỏ dại lại đâm chọc vào hai bầu ngực trần của nàng, mang lại một loại khoái cảm thô ráp, hoang dã.”Không… em không phải đĩ… em làm vậy là vì Bất Vấn… á… sướng quá… Lão gia đâm sâu quá… đâm chết em đi… em dơ bẩn quá…”Lý trí Đường Tâm hoàn toàn vỡ vụn. Trí thông minh của vị thiên kim tiểu thư tự dệt nên một lời bào chữa tuyệt vọng và vặn vẹo: Mình chịu nhục nhã giữa ban ngày ban mặt là để lấy lòng đối tác của Bất Vấn. Sự hy sinh này là cao cả! Càng lẳng lơ, Bất Vấn sẽ càng yêu mình! Chính suy nghĩ bệnh hoạn manấy đã gỡ bỏ mọi rào cản luân lý cuối cùng. Đường Tâm không còn kìm nén nữa, nàng há miệng rên rỉ dâm đãng, chiếc eo nhỏ nhắn uốn éo theo từng nhịp đâm của gã đàn ông tàn bạo. Nàng vươn mười ngón tay cào xé những thảm cỏ xanh, hai bầu vú nảy lên nảy xuống cọ xát mãnh liệt vào nền đất.Khoái cảm dồn dập tích tụ dưới sự cộng hưởng của ánh sáng mặt trời, sự sợ hãi bị phát hiện và thể chất siêu mẫn cảm. Chỉ chưa đầy hai mươi phút, cơ thể Đường Tâm căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Nàng ngửa mặt lên trời, đôi mắt phượng trợn ngược lên đón nhận ánh nắng chói chang, một tiếng thét sắc nhọn, dâm dật xé rách không gian. Mật đạo của nàng co thắt kịch liệt, xịt ra một luồng dâm thủy ồ ạt, tưới ướt đẫm cả cự vật của lão già và làm nhão nhoét cả một mảng cỏ xanh bên dưới. Nàng co giật liên hồi, đôi môi run rẩy lẩm bẩm những lời mê sảng. Đó là lần đầu tiên nàng đạt cao trào ở ngoài trời, một trải nghiệm kinh hoàng đánh dấu sự đọa lạc không thể vãn hồi của một nụ hoa băng thanh ngọc khiết, vĩnh viễn đóng đinh nhân cách nàng vào thân phận của một con chó cái.Thế nhưng, nếu ngoài vườn chỉ là sự sỉ nhục với thiên nhiên, thì cảnh tượng diễn ra trong phòng khách vào đêm hôm sau mới thực sự là đòn chém đứt tận gốc rễ liêm sỉ của một con người.Đêm đó, “Tư Đồ Minh Trạch” dường như chưa thỏa mãn với sự ngoan ngoãn của nàng ngoài vườn. Lão muốn chứng kiến một màn biểu diễn vĩ đại hơn, đê tiện hơn. Lão đã ra lệnh cho Thẩm Thu mang đến những sợi dây thừng đay thô ráp, loại dùng để trói súc vật. Giữa phòng khách rộng lớn, dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chói lòa, Đường Tâm bị trói gô lại theo tư thế “Hải đường treo ngược” vô cùng tàn nhẫn. Hai cổ tay và hai cổ chân nàng bị trói quặt ra sau lưng, móc nối liền với một hệ thống ròng rọc gắn trên trần nhà.Cạch… cạch… cạch…Tiếng ròng rọc quay đều đều, cơ thể trần truồng, trắng muốt của nàng bị từ từ kéo bổng lên không trung, treo nằm ngang lơ lửng ngay giữa trung tâm phòng khách. Tư thế khắt khe này khiến thân hình mềm mại của nàng bị uốn cong thành một hình cánh cung tuyệt mỹ nhưng vô cùng tủi nhục. Nửa thân dưới của nàng hoàn toàn trống trải, hai chân bị banh rộng ra hai bên không thể nào khép lại, phơi bày trọn vẹn cái lồn đỏ ửng, đang ướt rượt dâm thủy và lỗ hậu môn nhỏ nhắn chưa từng bị khai phá. Ở phía trước, hai gò bồng đảo nặng trĩu bị sức hút của trái đất kéo xệ xuống, đung đưa nhè nhẹ giữa không trung, hai nụ hoa hồng hào dựng đứng lên vì lạnh.Nhưng điều khiến Đường Tâm sợ hãi đến phát điên, giãy giụa như một con cá nằm trên thớt không phải là tư thế trói buộc đau đớn, mà là… khán giả!Xung quanh phòng khách lúc này có đến bốn, năm cô nữ hầu – những Huyết Nô vô hồn của Nghiêm Bất Vấn – đang đứng khoanh tay tĩnh lặng. Dàn thành một vòng tròn bao vây lấy nàng, đôi mắt trống rỗng của họ dán chặt vào cơ thể đang bị treo lơ lửng, không ngừng run rẩy của vị tiểu thư. Dù bọn họ là những con rối không có cảm xúc, nhưng trong nhận thức của Đường Tâm, họ là con người, là những người phụ nữ khác đang chứng kiến sự trần trụi đê tiện tận cùng của nàng! Cảm giác bị hàng chục con mắt soi mói từng kẽ hở của cơ thể khiến mạch máu nàng như muốn nổ tung.”Không… Chủ nhân… tha cho nha hoàn… đừng để họ nhìn… ngài đuổi họ ra ngoài đi… cầu xin ngài…” Đường Tâm khóc lóc thảm thiết, cơ thể vặn vẹo giữa không trung khiến sợi dây thừng thô ráp cứa sâu vào da thịt trắng nõn, rớm máu tấy đỏ.”Một món đồ chơi thì phải biết mua vui cho khán giả chứ. Đĩ thì sợ gì người khác nhìn?” Tư Đồ Minh Trạch cười tà ác, cầm theo một chiếc roi da ngắn bước tới ngay dưới thân nàng.Không thèm nói thêm một lời, lão nắm lấy cự vật đã cứng như sắt nguội của mình, đứng từ dưới đất, nhắm thẳng vào đóa hoa đang sưng tấy, rỉ nước của nàng mà đâm vút lên một cú kinh hồn!”Á aaaaa!!!”Đường Tâm thét lên một tiếng man dại, thanh âm vỡ vụn xé toạc màng nhĩ. Cơ thể lơ lửng bị một lực đẩy khổng lồ từ dưới lên làm nàng đu đưa dữ dội. Trọng lượng cơ thể nàng dồn hết vào điểm giao hợp. Mỗi một lần lão già chùng gối nhún lên, cự vật lại đâm lút cán sâu đến tận cùng cổ tử cung, cọ xát mãnh liệt vào điểm G. Tư thế lơ lửng khiến nàng hoàn toàn mất đi khả năng mượn lực để né tránh, chỉ có thể há miệng hứng chịu toàn bộ sự cọ xát kinh hoàng nhất, sâu thẳm nhất.Tiếng da thịt va đập bạch bạch bạch vang dội khắp căn phòng xa hoa, hòa cùng tiếng xích ròng rọc cọt kẹt. Những cô hầu gái vẫn đứng trơ ra đó, trân trân chứng kiến cảnh Lão gia đang “đóng cọc” vào cơ thể lơ lửng của vị Tam tiểu thư danh giá. Sự nhục nhã khi bị phơi bày mọi ngóc ngách, sự xấu hổ khi bị đâm chọc trước hàng chục con mắt khiến đại não Đường Tâm bốc khói. Nàng muốn nhắm mắt lại để trốn tránh hiện thực, nhưng lão già dùng roi da vụt mạnh một nhát vào mông nàng: “Mở mắt ra! Nhìn xem mày đang làm đĩ trước mặt bao nhiêu người!”Khoái cảm kép từ sự thâm nhập sâu hoắm, tư thế lơ lửng chênh vênh và sự lăng nhục thị giác tột độ bùng nổ. Cổ Nô ở Giai đoạn 3 (Cải Tạo) đã hoàn toàn đồng hóa hệ thần kinh. Nỗi nhục nhã trước đám đông lập tức bị bóp méo thành sự hưng phấn kích thích tột bậc. Vách thịt nàng co bóp điên cuồng, tự động tiết ra hàng lít dâm thủy, nhiễu ròng ròng xuống ngực, xuống bụng và tưới ướt cả mặt gã đàn ông bên dưới.”Sướng quá… a… các người đừng nhìn đi… ta đang bị Lão gia thao lồn… ôi Bất Vấn… em đang hy sinh vì anh… á á á…” Đường Tâm mất trí hoàn toàn. Nàng không còn khóc vì nhục nữa, mà bắt đầu dâm khiếu vang vọng cả biệt thự. Nàng ưỡn cong người, tự đẩy hông chìm xuống sâu hơn để đón cự vật, rên la lẳng lơ như một con súc vật thực thụ.Chỉ mười lăm phút nhấp điên cuồng, cơ thể lơ lửng của Đường Tâm co giật dữ dội. Mười ngón chân nàng duỗi thẳng tắp, gân xanh nổi lên. Từ sâu trong mật đạo, một luồng xuân thủy đặc sệt bắn phọt ra thành vòi, xối thẳng xuống mặt và cổ của Tư Đồ Minh Trạch. Nàng đón nhận lần lên đỉnh thứ nhất trong đêm lơ lửng, miệng sùi bọt mép, mắt phượng dại đi, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm.Thế nhưng, Lão gia đâu dễ dàng buông tha một món đồ chơi đang vào cơn nứng. Ngay khi nàng vừa xụi lơ, cự vật bên dưới lại càng hoạt động bạo liệt hơn. Lão dùng một tay vồ lấy hai bầu vú đang trĩu xuống của nàng, nhào nặn thô bạo đến biến dạng, tay kia liên tục dùng roi da quất vun vút vào mông và đùi nàng. Cảm giác đau đớn từ roi da, sự ngạt thở vì treo lơ lửng và cực khoái từ hạ bộ hòa quyện thành một liều ma túy sinh học cực mạnh.”Lên đỉnh nữa đi! Bắn nước ra cho đám người hầu xem mày nứng đến mức nào!” Hắn gầm lên, dội một cú đâm mang sức mạnh ngàn cân.”Á aaaa… không nhịn được… vỡ mất… em chết mất… bụng em vỡ ra mất… a a a a!!!”Sóng khoái cảm thứ hai ập đến với tốc độ xé gió. Vừa dứt cơn co giật thứ nhất chưa đầy một phút, cổ tử cung nàng lại mở rộng, điên cuồng hút chặt lấy quy đầu tím đen. Mạch điện trong não bộ triệt để chập cháy (Brain Melt). Đường Tâm thét lên một tiếng khàn đặc, toàn thân cong gập như một con tôm luộc, lên đỉnh lần thứ hai liên tiếp một cách bạo liệt.Lần này, giới hạn của cơ thể phàm nhân đã bị phá vỡ. Không chỉ dâm thủy bắn ra tung tóe, mà cơ vòng bàng quang của nàng cũng mất khống chế hoàn toàn. Một dòng nước tiểu nóng hổi, mang màu vàng nhạt phun thẳng ra xối xả, hòa quyện cùng dâm dịch tưới ướt đẫm cự vật của gã đàn ông, bắn tung tóe xuống mặt thảm pha lê tạo thành một vũng nước dơ bẩn, khai nồng.Nàng khóc nấc lên, tè dầm lơ lửng ngay trước con mắt vô hồn của đám nha hoàn, nhưng cái miệng nhỏ sưng tấy vẫn lẩm bẩm trong vô thức những lời dâm tiện nhất: “Sướng quá… Bất Vấn… em ngoan không… em đang bị Lão gia địt cho tè ra rồi… em là chó cái của ngài…”Đó là những ký ức kinh hoàng mà ngọt ngào tàn khốc, những sự lăng nhục về cả thể xác lẫn linh hồn đã bẻ gãy hoàn toàn đôi cánh của một thiên thần, biến Tam tiểu thư kiêu ngạo ngày nào thành một thứ đồ chơi ti tiện chỉ biết phủ phục dưới chân kẻ thống trị.Đường Tâm nằm gục ở đó, đại não đê mê chìm trong dư chấn của cực khoái. Khóe mắt giàn giụa nước, nàng thẫn thờ nhớ lạiLại nói về chiếc đuôi cáo ở hậu môn. Ban đầu, khi bị nong một dị vật lớn như vậy vào cúc hoa, nàng đau đớn đến muốn ngất đi. Nhưng chỉ sau một ngày bị Cổ Nô cải tạo màng nhầy và hệ thần kinh khuất lấp, sự đau đớn đã biến mất, thay vào đó là sự kích thích điên cuồng. Giờ đây, mỗi bước nàng bò trên sàn nhà, mỗi nhịp nàng uốn éo hầu hạ, chiếc nút lặn bằng kim loại lại cọ xát vào thành ruột, liên tục đâm vào điểm G từ phía sau.Ngay lúc này đây, dù chỉ đang dùng ngực và miệng hầu hạ cự vật của Lão gia, nhưng mật đạo (âm đạo) bên dưới của Đường Tâm đã ướt dầm dề. Dâm thủy tuôn ra ồ ạt, nhỏ thành từng vệt tí tách xuống sàn gạch ban công. Chiếc đuôi cáo phe phẩy đung đưa, truyền đến một luồng điện khoái cảm khiến vòng eo của nàng uốn éo như rắn nước, hai đùi thon dài vô thức ma sát vào nhau.”A… ưm… Lão gia… cự vật của ngài… nóng quá… sưng to quá rồi…”
Đường Tâm nhả quy đầu ra, ngước khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước bọt lên, nũng nịu rên rỉ. Đôi mắt nàng đục ngầu sự dâm loạn. Đôi bầu vú vẫn kẹp chặt lấy thân gậy mà trượt lên trượt xuống, nhũ hoa cọ xát đến đỏ ửng. Gai vị giác của nàng đã bị Cổ Nô ở giai đoạn Cải Tạo thao túng hoàn toàn. Mùi vị đàn ông tanh nồng mà trước đây nàng kinh tởm, giờ lại trở thành thứ mật ngọt gây nghiện khiến nàng thèm khát.”Đồ chó cái lẳng lơ, cái miệng của mày đúng là sinh ra để ngậm cặc,” “Tư Đồ Minh Trạch” cười tà ác. Lão vươn bàn tay thô bạo túm lấy sợi dây xích trên cổ nàng, kéo giật mạnh khiến nàng ngửa cổ ra sau. “Há to miệng ra! Nuốt cho hết! Không được để rơi vãi một giọt tinh hoa nào của Lão gia, rõ chưa?!””Vâng… ưm… nha hoàn tuân lệnh…”Đường Tâm ngoan ngoãn há to chiếc miệng anh đào. Nghiêm Bất Vấn dồn sức gồng hông lên. Khối khoái cảm tích tụ trong suốt buổi sáng tắm nắng bị đôi gò bồng đảo và chiếc lưỡi đinh hương liên tục trêu chọc cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm. Hắn giáng một cú đâm lút cán thẳng vào sâu trong cổ họng nàng.”Oái… ưm… ực ực…”Đường Tâm mở to hai mắt, cổ họng bị đâm sâu đến mức muốn nghẹt thở. Nàng cảm nhận rõ ràng từng tia tinh dịch nóng bỏng, đặc sệt như dung nham đang bắn xối xả vào sâu tận thực quản của mình. Dưới sự áp chế của dây xích, nàng không thể nhè ra, mà ngoan ngoãn nuốt ực ực từng ngụm, từng ngụm tinh hoa nồng nặc mùi vị giống đực ấy xuống dạ dày. Nước mắt sinh lý trào ra khỏi khóe mi vì phản xạ ọe, nhưng trên đôi môi đang sưng tấy của nàng lại nở một nụ cười đê mê, thỏa mãn vô cùng.Nuốt trọn giọt cuối cùng, Đường Tâm thè chiếc lưỡi đỏ chót ra, cẩn thận liếm sạch những vệt tinh dịch trắng đục còn vương trên khóe môi, trên cằm và rớt xuống cả khe ngực của chính mình. Nàng thưởng thức chúng như một món tráng miệng xa xỉ.Ngay khi lượng tinh dịch nóng hổi trôi xuống dạ dày, Cổ Nô bám rễ trong lục phủ ngũ tạng nàng điên cuồng hấp thụ tế bào gốc của Trùng Vương, tạo ra một đợt bạo kích khoái cảm mang tính hủy diệt nã thẳng vào đại não. Cộng hưởng với sự ma sát của chiếc đuôi cáo ở hậu môn, cơ thể Đường Tâm căng như dây đàn sắp đứt.”Á… a a a!!! Sướng quá… Lão gia ban thưởng… ngon quá… nha hoàn lên đỉnh… á á á!!!”Đường Tâm gào lên một tiếng chói tai. Toàn thân nàng giật nảy lên bần bật, mười ngón tay bấu chặt lấy đùi của “Tư Đồ Minh Trạch”. Mật đạo của nàng xịt ra một luồng dâm thủy trong suốt, bắn thành vòi mạnh mẽ tưới ướt đẫm cả mặt sàn ban công. Nàng đạt cao trào bạo liệt chỉ nhờ việc dùng miệng hầu hạ và nuốt tinh dịch, cơ bắp co giật liên hồi rồi xụi lơ, nằm rạp lên bắp đùi của lão già, cái miệng nhỏ sùi bọt mép lẩm bẩm: “Bất Vấn… em ngoan không… em phục vụ Lão gia lên đỉnh rồi…”
Nàng đạt cao trào bạo liệt chỉ nhờ việc dùng miệng hầu hạ và nuốt tinh dịch. Cơ bắp co giật liên hồi rồi xụi lơ, nằm rạp lên bắp đùi của lão già, cái miệng nhỏ sùi bọt mép lẩm bẩm: “Bất Vấn… em ngoan không… em phục vụ Lão gia lên đỉnh rồi…”Đường Tâm nằm gục ở đó, đại não đê mê chìm trong dư chấn của cực khoái. Khóe mắt giàn giụa nước, nàng thẫn thờ nhớ lại những ngày “địa ngục dục vọng” vừa qua. Thực sự, nàng đã không thể nhớ nổi mình đã bị “Tư Đồ Minh Trạch” đè ra thao lộng, cắm rút bao nhiêu lần nữa. Nàng chỉ biết rằng, cơ thể ngọc ngà của mình chưa từng có một khoảnh khắc nào được tịnh dưỡng. Dưới sự khuếch đại của Cổ Nô, hệ thần kinh của nàng luôn bị bứt ép đến giới hạn, ngày cũng như đêm lúc nào cũng trong trạng thái thèm khát giao phối tột độ.
Chỉ cần Lão gia vẫy tay, dù là trên sô pha, dưới sàn nhà hay ngoài ban công, nàng đều phải bò tới phục vụ. Âm đạo nàng luôn trong tình trạng sưng tấy vì bị làm cho lên đỉnh liên tục hết lần này đến lần khác, đến mức không còn cảm nhận được sự nhục nhã của luân thường đạo lý nữa. Giờ đây, chỉ cần không có cự vật nhét vào, cơ thể nàng sẽ run rẩy, ngứa ngáy, khao khát được tinh dịch lấp đầy như bản năng cầu hoan của một con chó cái phát tình.
[GIAO DIỆN HỆ THỐNG GIÁM SÁT NGẦM – GÓC NHÌN NGHIÊM BẤT VẤN]Nhìn kiệt tác đọa lạc của vị Tam tiểu thư danh giá đang co giật trong cơn hoan lạc dưới háng mình, Nghiêm Bất Vấn nhếch mép cười lạnh lẽo. Hắn thong thả dùng ngón tay đẩy gọng kính tưởng tượng, giao diện dữ liệu đỏ rực lập tức hiển thị chi tiết mọi thông số sinh học với những con số thống kê kinh hoàng:
GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ
Trùng nô: Đường Tâm
Thân phận: Tam tiểu thư Đường gia (Yến Kinh).
Thân thể: CẤP 2: LINH SƯƠNG
Hệ số khoái cảm cơ bản: 1.05
Độ tương thích với Trùng Vương: 100%
🔴 TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI:
1. Vú (Bồng đảo)Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3)
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 60% (6000 / 10000 điểm)Trạng thái: Tuyến vú nảy nở, đàn hồi và sưng tấy vĩnh viễn. Mạng lưới tơ trùng bám sâu vào mô mỡ, chuyển hóa lực ép khi kẹp cự vật thành xung điện khoái cảm chạy thẳng vào tủy sống.
Thống kê: Đã dùng ngực (Boobs Job) phục vụ Trùng Vương 12 lần.Độ khoái cảm hiện tại: 1.89 điểm
2. Miệng (Khoang miệng)
Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3)
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 80% (8000 / 10000 điểm)Trạng thái: Gai vị giác và tuyến nước bọt tha hóa 100%. Hương vị tinh dịch trở thành “thức ăn” gây nghiện. Triệt tiêu phản xạ nôn mửa, chủ động ngậm nuốt cự vật dơ bẩn nhất.
Thống kê: Đã dùng miệng (BJ) phục vụ 17 lần, bị xuất tinh thẳng vào miệng 6 lần, bị xuất tinh lên mặt 4 lần.Độ khoái cảm hiện tại: 1.995 điểm
3. Âm đạo (Mật đạo)Cấp Độ Hiện Tại: Hóa Thần (Giai đoạn 4)
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 10% (5000 / 50000 điểm)Trạng thái: Vách thịt không bao giờ khép kín hoàn toàn, luôn rỉ dâm thủy. Hệ thần kinh hạ bộ liên kết trực tiếp với sự nhục nhã, tử cung khát tinh dịch đến mức điên loạn.
Thống kê: Đã bị thao lộng đến lên đỉnh 62 lần, bị xuất tinh vào trong (nội bắn) 39 lần (Ước tính dung nạp khoảng 195 ml tinh dịch nóng hổi).
Độ khoái cảm hiện tại: 2.205 điểm
4. Cơ thể chung (Da thịt / Toàn thân)
Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3)
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 3% (300 / 10000 điểm)
Trạng thái: Làn da hoàn toàn miễn nhiễm với sự xấu hổ. Thích ứng tuyệt đối với việc sống khỏa thân 24/24. Càng bị nhìn ngó càng sản sinh khoái cảm.
Thống kê: Đã quen với việc khỏa thân lõa lồ phục vụ trước đám đông/Huyết nô.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.59 điểm
5. Hậu môn (Cúc hoa)Cấp Độ Hiện Tại: Nảy Mầm (Giai đoạn 2)
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 25% (250 / 1000 điểm)
Trạng thái: Khai phá thành công. Vách ruột nới lỏng, luôn tiết dịch nhầy.
Thống kê: Bị nhét đồ chơi (đuôi cáo) nong rộng liên tục cả ngày không được rút ra.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.18 điểm (đã làm tròn từ 1.18125) (Giải thích công thức: GĐ2 có mốc từ 0% -> 50%. Khoái cảm theo giai đoạn = 0% + (25% x 50%) = 12.5%. Độ khoái cảm = 1.05 + 1.05 * 12.5% = 1.18125).
6. Tâm Trí (Hệ thần kinh não bộ)Cấp Độ Hiện Tại: Hoá Thần (Giai đoạn 4)Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 35% (17500 / 50000 điểm)
Trạng thái: Tự ngụy biện hoàn hảo. Sự thông minh của tiểu thư danh môn được dùng để bào chữa cho sự đê tiện của thể xác. Tự xem bản thân là “vị thánh hiến thân” vì tình yêu dành cho NBV.Thống kê: Hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ để làm tình nô.
Độ khoái cảm hiện tại (Mức độ đọa lạc tâm lý): 2.47 điểm (đã làm tròn từ 2.4675) (Giải thích công thức: Khoái cảm theo giai đoạn = 100% + (35% x 100%) = 135%. Độ khoái cảm = 1.05 + 1.05 * 135% = 2.4675).

tai nhac chuong