CHƯƠNG 40: ĐÊM DÀI TỦI NHỤC – SỰ PHẢN BỘI CỦA XÁC THỊTBóng đêm tĩnh lặng buông xuống bao trùm lấy khu phố quán bar sầm uất. Tại căn phòng ngủ bí mật phía sau quán rượu Rose, không gian ngập tràn một sắc đỏ rực rỡ và lãng mạn. Ánh đèn pha lê tỏa ra những tia sáng nhu hòa, chiếu lên hai ly rượu vang đỏ sóng sánh trên chiếc bàn kính.Dương Thần ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sô pha bọc nhung, khóe môi nở một nụ cười ấm áp, vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy thân hình mềm mại, lả lướt của Tư Đồ Sắc Vi vào trong lòng.
Đêm nay, tâm trạng của cả hai đều vô cùng tuyệt vời. Nhờ có sự can thiệp bá đạo của Dương Thần, thế lực của cha con Trần Đức Hải và Trần Phong đã bị nhổ tận gốc. Sắc Vi không tốn một binh một卒 nào, danh chính ngôn thuận tiếp quản toàn bộ địa bàn béo bở của chúng, chính thức củng cố vững chắc ngôi vị Nữ vương hắc đạo tại khu Tây Trung Hải.Sắc Vi mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh màu rượu chát, cổ chữ V khoét sâu để lộ ra khe ngực trắng ngần, thăm thẳm. Làn da nàng dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng như ngà voi, mịn màng và thơm ngát mùi sữa tắm vị hoa hồng. Nàng nép gò má ửng hồng vì men rượu vào vòm ngực rộng lớn của Dương Thần, lắng nghe nhịp tim đập bình ổn, mạnh mẽ của người đàn ông mà nàng yêu hơn cả sinh mệnh.”Ông xã… hôm nay em thực sự rất vui.” Sắc Vi khẽ cọ cọ chóp mũi vào ngực hắn, ngước đôi mắt phượng lấp lánh ánh thủy quang lên nhìn hắn: “Nếu không có anh, em không biết mình phải làm sao để đối phó với những cái bẫy của cha con bọn chúng. Anh luôn ở phía sau bảo vệ em… em cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.”Dương Thần cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán trơn bóng của nàng, giọng nói trầm ấm đầy chân thành: “Bảo bối Sắc Vi, anh đã nói rồi, anh là người đàn ông của em. Dù bầu trời có sập xuống, anh cũng sẽ dùng đôi vai này chống đỡ cho em. Bất cứ kẻ nào dám ngáng đường em, muốn tổn thương em, anh đều sẽ tiễn chúng xuống địa ngục. Đời này kiếp này, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra.”
Những lời bộc bạch từ tận đáy lòng của Dương Thần như một dòng suối ấm áp chảy thẳng vào trái tim Sắc Vi. Nước mắt lưng tròng, nàng gắt gao siết chặt lấy vòng eo của hắn.Nàng yêu người đàn ông này! Yêu đến mức có thể hy sinh cả linh hồn. Thế nhưng, xen lẫn trong niềm hạnh phúc tột cùng ấy lại là một nỗi chua xót và mặc cảm tội lỗi đang cắn xé tâm can. Trí óc nàng không tự chủ được mà nhớ lại những đoạn video kinh tởm, nhớ lại cái đêm nhục nhã mà nàng đã bị chính cha ruột của mình – Tư Đồ Minh Trạch – lăng nhục, chà đạp, ép nàng phải há miệng ngậm lấy thứ dơ bẩn của lão, ép nàng phải khỏa thân hầu hạ lão bằng những tư thế đê tiện nhất.Lý trí Sắc Vi gào thét sự khinh bỉ, căm hận người cha cầm thú đó đến tận xương tủy. Nhưng bi kịch thay, cơ thể nàng lại bị thứ “Cổ Nô” tà ác trong bóng tối khống chế. Nàng ghê tởm Tư Đồ Minh Trạch, nhưng mỗi lần nhớ đến sức mạnh thô bạo và những cú đâm lút cán của lão, vùng cấm địa dưới hạ thân nàng lại hèn mọn rỉ nước, khao khát được lão giày xéo.”Không! Mình không được nghĩ đến lão ta nữa! Người mình yêu là Dương Thần. Mình chỉ thuộc về một mình anh ấy!”Sắc Vi cắn chặt môi dưới để xua tan đi những hình ảnh dơ bẩn trong đầu. Nàng ngẩng khuôn mặt kiều diễm lên, chủ động rướn người, dâng cặp môi anh đào đỏ mọng lên môi Dương Thần: “Ông xã… em yêu anh. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, dù đất trời đảo lộn, trái tim em mãi mãi chỉ hướng về anh. Ôm em đi… yêu em đi anh…”Lời mời gọi đầy tình ý ấy lập tức châm ngòi cho ngọn lửa dục vọng trong người Dương Thần. Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cúi đầu phong kín lấy đôi môi ngọt ngào của Sắc Vi.”Ưm…!”Một nụ hôn sâu thẳm, cuồng nhiệt và ướt át nổ ra. Chiếc lưỡi nam tính của Dương Thần cạy mở khớp hàm nàng, bá đạo tiến vào càn quét khoang miệng, quấn chặt lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ đang rụt rè nghênh đón. Hai tay Dương Thần không để không, hắn vuốt ve dọc theo sống lưng trần mịn màng của Sắc Vi, rồi thô bạo lách vào trong lớp váy lụa, trực tiếp nắm lấy hai bầu gò bồng đảo căng tròn, nảy nở mà ra sức xoa nắn.Sự va chạm xác thịt mãnh liệt khiến hệ thần kinh của Sắc Vi lập tức phản ứng. Cổ Nô bám rễ trong cơ thể nàng bắt đầu bị kích hoạt bởi hoóc-môn tình dục. Ngọn lửa dục hỏa bùng lên dữ dội thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Chỉ trong vài chục giây hôn môi và xoa bóp, toàn thân Sắc Vi đã nóng rực như một cục than hồng. Hơi thở nàng dồn dập, đôi mắt phủ một tầng sương mù mị loạn.Nơi mật đạo chật hẹp bên dưới của nàng ngứa ngáy đến phát điên. Vách thịt co bóp liên hồi, từng đợt dâm thủy trong suốt, nóng hổi ồ ạt túa ra, làm ướt sũng cả chiếc quần lót ren mỏng manh, thậm chí rỉ qua lớp vải thấm ướt cả đùi Dương Thần.”Sắc Vi… em ướt quá… xem ra em đã rất nứng rồi…” Dương Thần nhếch mép cười tà dâm, hắn bế thốc bổng thân hình mềm nhũn của nữ vương hắc đạo lên, ném thẳng xuống chiếc giường lớn êm ái.Sắc Vi ngã xuống nệm, hai chân thon dài vô thức cọ xát vào nhau vì quá thèm khát. Nàng nhìn người đàn ông cường tráng đang đứng cạnh giường cởi bỏ quần áo, trong lòng trào dâng một sự mong đợi tột cùng. Nàng muốn dùng sự dâng hiến đêm nay để gột rửa đi những dấu vết nhơ nhuốc mà Tư Đồ Minh Trạch đã để lại trên cơ thể mình.Dương Thần nhanh chóng cởi phăng chiếc áo sơ mi, vứt sang một bên, để lộ vòm ngực vạm vỡ mang đầy vết sẹo nam tính. Thế nhưng… ngay khi tay hắn vừa chạm vào thắt lưng để cởi bỏ chiếc quần tây, một luồng khí lạnh lẽo vô hình từ trong không khí đột ngột xông thẳng vào kinh mạch của hắn!Nghịch Cổ (hay còn gọi là Mẫu Trùng phong ấn) đã được Nghiêm Bất Vấn cấy vào một mạch máu ẩn của Dương Thần từ trước bỗng nhiên phát tác!Khi Dương Thần tiếp xúc với sóng sinh học tình dục cực mạnh phát ra từ “Trùng Nô” (Sắc Vi) mà không có sự giải lệnh của Trùng Vương, Nghịch Cổ lập tức bóp nghẹt các bó cơ và chặn đứng dòng máu lưu thông xuống thân dưới của hắn.Dương Thần cởi chiếc quần ra, nhưng đập vào mắt Sắc Vi không phải là một cự vật oai vệ, gân guốc… mà là một thứ mềm nhũn, ỉu xìu, hoàn toàn không có lấy một chút sức sống nào!Sắc Vi sững sờ, đôi mắt phượng mở to kinh ngạc.Dương Thần cũng bàng hoàng không kém. Hắn cúi đầu nhìn xuống “người anh em” của mình, sắc mặt lập tức đỏ bừng rồi chuyển sang tái nhợt. Chuyện quái quỷ gì thế này? Hắn là một cao thủ siêu việt, thể chất mạnh mẽ gấp ngàn lần người thường, hắn lại tiếp tục gặp phải tình trạng “bất lực” nhục nhã đến nhường này!Hắn vận chuyển chân khí, cố gắng dồn máu xuống hạ bộ. Nhưng vô dụng! Khu vực đó như bị một lớp băng vĩnh cửu phong tỏa, hoàn toàn không có cảm giác, không thể cương cứng dù chỉ là một chút!”Ông… ông xã? Anh sao vậy?” Sắc Vi cắn môi, ngập ngừng hỏi, trong giọng nói mang theo sự hụt hẫng và bức bối đến nghẹn thở. Bởi lúc này, cơ thể nàng đang gào thét đòi hỏi, mật đạo trống rỗng đang ngứa ngáy đến mức nàng chỉ muốn lấy tay tự móc ngoáy chính mình.Dương Thần nghiến răng, mồ hôi lạnh toát ra lấm tấm trên trán. Sự kiêu ngạo của một người đàn ông bị giáng một đòn chí mạng. Hắn lúng túng ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay Sắc Vi: “Anh… anh không biết nữa. Có lẽ mấy hôm nay giải quyết chuyện của Đông Hưng tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, lại cộng thêm việc tu luyện gặp chút bình cảnh… Anh… anh xin lỗi em, Sắc Vi…”Nhìn vẻ mặt thống khổ và áy náy của Dương Thần, Sắc Vi cảm thấy trái tim mình thắt lại vì xót xa. Người đàn ông này đã vì nàng mà lao tâm khổ tứ, vì nàng mà bôn ba khắp nơi, vậy mà nàng lại chỉ biết đòi hỏi nhục dục.Nhưng… cơ thể nàng thực sự quá nứng rồi! Cổ Nô bị kích thích đã mở ra cái hố đen dục vọng không đáy. Nước dâm vẫn đang không ngừng chảy ra làm ướt cả ga giường. Nếu không được giải tỏa, nàng sẽ phát điên mất!Trong cơn tuyệt vọng sinh lý, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Sắc Vi. Nàng nhớ lại cái đêm nhục nhã dưới tầng hầm, khi nàng bị Tư Đồ Minh Trạch ép phải dùng miệng hầu hạ lão.”Mình đã để cái miệng này dính bẩn bởi lão già cặn bã đó… Vậy tại sao mình lại không thể dùng chính cái miệng này để giúp đỡ người đàn ông mình yêu thương nhất? Mình phải làm cho anh ấy cương lên, mình phải chứng minh tình yêu của mình!”Nghĩ là làm, Sắc Vi cắn chặt răng, đột ngột lật người quỳ xuống giữa hai chân Dương Thần.”Sắc Vi? Em làm gì vậy?” Dương Thần kinh ngạc thốt lên.”Đừng nhúc nhích, ông xã… để em giúp anh…”Sắc Vi ngước khuôn mặt đỏ bừng, mị cốt lên nhìn hắn. Nàng gạt mái tóc đen nhánh sang một bên, hai bàn tay run rẩy chạm vào cự vật đang mềm nhũn của Dương Thần. Nàng vuốt ve nó thật nhẹ nhàng, rồi cúi đầu, hé mở đôi môi anh đào ướt át, ngậm lấy phần đầu rùa vào trong khoang miệng.Một tiếng chùn chụt vang lên. Sắc Vi dốc hết toàn bộ sự dịu dàng và những kỹ năng bản năng nhất của một người phụ nữ. Chiếc lưỡi đinh hương linh hoạt của nàng không ngừng cuốn lấy, liếm láp, mút mát từ gốc đến ngọn. Nàng cố gắng tạo ra sự ấm áp và trơn trượt tối đa, hy vọng có thể đánh thức lại bản lĩnh đàn ông của Dương Thần.Dương Thần ngồi trên giường, nhắm mắt lại, cảm nhận chiếc miệng nhỏ nhắn của người phụ nữ mình yêu đang ra sức phục vụ mình. Cảm giác vô cùng mềm mại và ấm áp. Nhưng… đau đớn thay, dù Sắc Vi có cố gắng đến đâu, Nghịch Cổ trong huyết quản hắn vẫn như một cánh cửa sắt đóng sầm lại. Hắn cảm nhận được sự ma sát, nhưng lại không thể sinh ra bất kỳ khoái cảm sinh lý nào để tạo ra sự cương cứng. Thứ đó vẫn mềm oặt, trơn tuột trong miệng nàng.Thời gian trôi qua từng phút. Năm phút… mười phút… mười lăm phút…Miệng Sắc Vi đã mỏi nhừ, hàm răng tê buốt. Nước bọt của nàng chảy ra ướt đẫm cả phần đùi trong của Dương Thần. Nhưng cự vật trong miệng nàng vẫn như một con giun chết, không hề có dấu hiệu ngóc đầu lên.Nhưng bi kịch tàn nhẫn nhất không nằm ở Dương Thần, mà nằm ở chính Sắc Vi!Khi nàng dùng miệng hầu hạ Tư Đồ Minh Trạch, Cổ Nô trong cơ thể nàng đã nhận diện “DNA của Trùng Vương”, từ đó chuyển hóa sự nhục nhã thành một luồng khoái cảm khổng lồ, khiến nàng sướng đến mức lên đỉnh chỉ bằng việc bú mút.Thế nhưng lúc này, người nàng đang ngậm trong miệng là Dương Thần! Dương Thần hoàn toàn không phải là Trùng Vương!Cổ Nô trong cơ thể Sắc Vi không hề nhận được bất kỳ “tín hiệu tương thích” nào. Nó đóng băng toàn bộ cơ chế ban phát khoái cảm. Hành động dùng miệng của nàng giờ đây chỉ đơn thuần là một hoạt động vật lý khô khan, mỏi mệt. Nàng không hề cảm thấy một chút sung sướng nào từ việc bú mút này. Ngược lại, vì không được Cổ Trùng “ban thưởng”, sự bức bối và ngứa ngáy ở hạ bộ của nàng càng lúc càng bị dồn nén đến mức bạo tạc.Tử cung nàng khao khát tinh dịch, vách thịt nàng khao khát một sự đâm lút cán tàn bạo, chứ không phải là việc quỳ rạp ra đây mút một thứ mềm nhũn vô dụng!”Ưm… khụ khụ…” Sắc Vi cuối cùng không chịu nổi nữa, nhả cự vật ra, ho sặc sụa. Nàng gục đầu xuống đùi Dương Thần, hai hàng nước mắt lã chã rơi. Nàng khóc vì thương Dương Thần, nhưng phần lớn là khóc vì sự trống rỗng, tra tấn nhục dục đang cào xé cơ thể mình.Sự kiên nhẫn của cả hai đều đã cạn kiệt. Dương Thần nhìn Sắc Vi mỏi mệt, nước mắt đầm đìa thì trái tim như bị dao cứa. Hắn vội vàng kéo Sắc Vi lên, ôm chặt nàng vào lòng.”Xin lỗi em… xin lỗi em, Sắc Vi…” Dương Thần hổ thẹn cắn môi. “Là anh vô dụng… Anh không thể cho em hạnh phúc trọn vẹn đêm nay…””Không… ông xã, đừng nói vậy…” Sắc Vi lắc đầu nghẹn ngào, cơ thể nàng cứ uốn éo vặn vẹo trong vòng tay hắn vì quá nứng.Dương Thần cảm nhận được sự ướt át dầm dề từ hạ bộ của nàng cọ xát vào bụng mình. Hắn biết người phụ nữ này đang bị ngọn lửa tình thiêu đốt đến mức nào. Để vớt vát lại chút mặt mũi của một thằng đàn ông, và cũng để xoa dịu sự thống khổ của nàng, Dương Thần hít một hơi sâu, hạ quyết tâm:”Sắc Vi, nằm xuống đi. Tuy anh không thể… dùng cái đó, nhưng anh tuyệt đối không để em phải chịu đựng sự khó chịu này. Anh sẽ dùng tay giúp em giải tỏa.”Mắt Sắc Vi ánh lên một tia hy vọng. Dù không phải là sự lấp đầy chân chính, nhưng kỹ thuật tay của cha nàng như là ma thuật luôn khiến nàng lên đỉnh sung sướng chắc chắn Dương Thần còn làm tốt hơn. Nàng ngoan ngoãn ngửa người nằm xuống giường, hai tay bấu chặt lấy ga nệm, đôi chân thon dài từ từ dang rộng ra, phơi bày khu vườn bí ẩn đang sưng đỏ, ướt nhẹp dâm thủy trước mắt hắn.Dương Thần quỳ giữa hai chân nàng, ánh mắt vô cùng nghiêm túc và tràn đầy tình yêu. Hắn đưa hai ngón tay dính đầy nước bọt, nhẹ nhàng ma sát ở cửa động, trêu đùa hòn le đang dựng đứng, rồi từ từ đâm hai ngón tay sâu vào trong vách thịt mềm mại của nàng.”A… ưm…” Sắc Vi khẽ rên lên một tiếng khi có dị vật xâm nhập.Dương Thần bắt đầu di chuyển ngón tay. Bằng kinh nghiệm phong phú của mình, hắn liên tục tìm kiếm và ấn mạnh vào điểm G của nàng, tốc độ móc ngoáy từ từ tăng lên, kết hợp với ngón cái không ngừng vân vê hạt ngọc bên ngoài. Phốc xích… lép nhép… Tiếng nước dâm thủy vang lên rộn rã.Thế nhưng, sau năm phút… rồi mười phút trôi qua…Trên trán Dương Thần đã rịn đầy mồ hôi. Hắn đã dùng đến những tuyệt kỹ kích thích điêu luyện nhất, nhưng cơ thể Sắc Vi vẫn cứ đờ đẫn! Vách thịt của nàng tuy có co bóp theo phản xạ vật lý, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu của sự đạt đỉnh (cực khoái).Sự thật tàn nhẫn và trớ trêu nhất của hệ thống Cổ Trùng Nô lại một lần nữa giáng xuống linh hồn Sắc Vi!Đẳng cấp thân thể của nàng là Cấp 3: Ở cấp độ này, Cổ Nô đã cắm rễ vào toàn bộ hệ thần kinh trung ương. Nó thiết lập một quy tắc độc tài và tàn bạo tuyệt đối: Chỉ có “Trùng Vương” (Tư Đồ Minh Trạch / Nghiêm Bất Vấn) mới nắm giữ chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa cực khoái của nàng! Bất kỳ kẻ nào khác, dù có kỹ năng giỏi đến đâu, cũng chỉ mang lại cảm giác ma sát vật lý thuần túy!Sắc Vi nằm trên giường, hai mắt mở to trong sự hoảng loạn tột độ.Người đàn ông nàng yêu thương nhất đang dốc hết sức lực dùng ngón tay thao lộng nàng. Nhưng nàng KHÔNG CẢM THẤY SƯỚNG! Hoàn toàn không có một tia điện khoái cảm nào xẹt qua não bộ. Cảm giác lúc này chỉ giống như có một thanh gỗ khô khan đang vô tri vô giác cào cấu vào một vết thương ngứa ngáy tận xương tủy mà không thể nào gãi đúng chỗ!Nàng khát khao một cự vật khổng lồ đâm lút cán, nàng khát khao sự chà đạp thô bạo, tàn nhẫn mang theo mùi xì gà hôi hám của Tư Đồ Minh Trạch! Chỉ có lão già cầm thú đó mới có thể làm nàng sướng đến phát điên!Nhận thức kinh hoàng ấy khiến linh hồn Sắc Vi như bị xé toạc thành hàng vạn mảnh. Nàng kinh tởm chính bản thân mình! Nàng là một con quái vật dâm đãng chỉ có thể lên đỉnh dưới tay kẻ thù, nhưng lại hoàn toàn vô cảm trước bàn tay của người mình yêu! Sự bế tắc và khó chịu sinh lý khiến nàng muốn gào khóc, muốn cắn lưỡi tự vẫn ngay tại chỗ.Dương Thần vẫn đang dốc sức móc ngoáy, hắn thở dốc hỏi: “Sắc Vi… em sao vậy? Vẫn chưa thấy sướng sao? Để anh nhanh hơn nữa nhé…”Nhìn khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi và ánh mắt đầy kỳ vọng, xen lẫn sự bất an của Dương Thần, trái tim Sắc Vi rỉ máu. Nàng không thể đả kích lòng tự tôn của người đàn ông này thêm một lần nào nữa trong đêm nay. Nàng không thể để anh biết rằng anh không thể làm nàng thỏa mãn!Nén lại sự ngứa ngáy điên cuồng đang thiêu đốt tử cung, Sắc Vi quyết định cắn răng… diễn một màn kịch hèn mọn.Nàng đột ngột ngửa cổ lên, giả vờ gồng cứng toàn thân. Mười ngón tay nàng cắm phập vào chăn nệm, đôi mắt nhắm nghiền lại, cố nặn ra một biểu cảm đê mê giả tạo nhất.”Á… á á á… ông xã… sướng quá… sướng chết em mất… á aaaaa!!!”Sắc Vi rên rỉ bằng một tông giọng chói tai, phóng đại. Nàng dùng cơ bụng tự ép vách âm đạo co rút kịch liệt, giả vờ tạo ra sự rung giật của cơn cao trào. Nàng dùng nốt chút sức lực cuối cùng ép tuyến sinh dục đẩy ra một luồng dâm thủy ồ ạt, tưới ướt đẫm hai ngón tay của Dương Thần, ngụy tạo thành một cơn “cực khoái” hoàn mỹ.Nàng gục xuống giường, nhắm mắt thở dốc giả vờ kiệt sức, lầm bầm: “Ông xã… ngón tay của anh… làm em sướng quá… em thỏa mãn rồi…”Dương Thần thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhìn thấy người phụ nữ của mình cuối cùng cũng “lên đỉnh”, đám mây đen u ám trong lòng hắn phần nào được xua tan. Sự tự tôn của một gã đàn ông được vớt vát đôi chút.Hắn rút những ngón tay dính đầy dâm dịch ra, nằm xuống bên cạnh Sắc Vi, ôm chặt cơ thể đang “run rẩy” của nàng vào lòng, khẽ hôn lên trán nàng: “Ngoan, ngủ đi em. Đêm nay vất vả cho em rồi.””Vâng… ông xã ngủ ngon…” Sắc Vi vùi mặt vào ngực hắn, cố nén những giọt nước mắt tuyệt vọng trào ra nơi khóe mi.Hai người ôm nhau nằm trên chiếc giường lớn. Chỉ mười lăm phút sau, tiếng thở đều đều của Dương Thần vang lên. Hắn đã chìm sâu vào giấc mộng, mang theo sự an tâm giả tạo.Thế nhưng, đêm đen đối với Tư Đồ Sắc Vi giờ mới thực sự bắt đầu.Nằm trong vòng tay của người mình yêu, nhưng cơ thể nàng lại giống như một lò bát quái đang sôi sục. Màn kịch cực khoái giả tạo ban nãy hoàn toàn không giải quyết được cơn khát của Cổ Nô. Ngược lại, sự kích thích dang dở từ những ngón tay của Dương Thần càng làm cho ngọn lửa nhục dục bùng lên gấp mười lần.Tử cung nàng co giật liên hồi, từng đợt sóng ngứa ngáy từ sâu trong mật đạo truyền lên não bộ khiến nàng muốn phát điên. Dâm thủy cứ không ngừng rỉ ra, làm ướt sũng cả mảng ga giường dưới háng. Nàng cắn nát môi dưới đến ứa máu để không phát ra tiếng rên rỉ, hai đùi gắp chặt lấy nhau, vặn vẹo trong câm lặng. Sự dày vò kinh hoàng này biến mỗi một giây trôi qua thành một cực hình dưới địa ngục.Nàng hận! Nàng hận bản thân mình đê tiện, hận thứ dục vọng dơ bẩn đang gặm nhấm cơ thể mình. Nàng chỉ cầu mong trời mau sáng, cầu mong Dương Thần mau rời đi để nàng có thể tự mình dùng tay giải tỏa sự ngứa ngáy tột cùng này. ——————————————————————————– Bình minh cuối cùng cũng ló rạng qua khe rèm.Dương Thần tỉnh dậy, cảm thấy tinh thần sảng khoái sau một giấc ngủ dài. Hắn hôn nhẹ lên má Sắc Vi – người vẫn đang nhắm nghiền mắt, giả vờ ngủ say.”Anh đi làm đây, bảo bối. Em cứ nghỉ ngơi thêm đi nhé,” Dương Thần thì thầm, sau đó nhanh chóng mặc quần áo và rời khỏi phòng, đóng nhẹ cánh cửa lại.Cạch.Tiếng khóa cửa vừa vang lên, Sắc Vi lập tức mở bừng hai mắt. Đôi mắt phượng của nữ vương hắc đạo vằn lên những tia máu đỏ quạch vì thức trắng đêm chịu đựng sự tra tấn sinh lý.Ngay khoảnh khắc chỉ còn lại một mình, sự kìm nén suốt cả đêm triệt để vỡ đê. Sắc Vi lật tung chiếc chăn lên. Nàng không màng đến hình tượng, thở dốc phì phò, hai tay luống cuống đút thẳng vào giữa hai đùi đang ướt nhẹp của chính mình.”Khó chịu quá… ngứa quá… phải ra… mình phải ra…”Sắc Vi điên cuồng dùng ngón tay xoa nắn hòn le sưng tấy, hai ngón tay khác thọc sâu vào trong mật đạo, tự mình đâm rút với tốc độ tàn bạo nhất. Nàng uốn éo vòng eo, hai bầu vú nảy lên dữ dội, móng tay cào xé vùng da xung quanh cửa mình. Tiếng nước dâm lép nhép, phốc xích vang lên đầy nhục nhã trong căn phòng vắng.Năm phút… mười phút… mười lăm phút trôi qua!Sắc Vi mỏi nhừ cả hai cánh tay, mồ hôi đầm đìa như tắm. Nhưng… ĐỊA NGỤC CHƯA BUÔNG THA NÀNG!Dù nàng có tự móc ngoáy đến mức trầy xước cả vách thịt, Cổ Nô Bá Hoàng trong cơ thể vẫn tàn nhẫn khóa chặt chốt cực khoái! Nàng chỉ cảm thấy sự đau rát và bức bối càng lúc càng tăng cao, hoàn toàn không có lấy một luồng điện sung sướng nào giải phóng được! Cơ thể nàng đã trở thành một cỗ máy độc quyền chỉ đáp ứng với sự chà đạp của “Tư Đồ Minh Trạch”. Nếu không có tinh dịch hoặc lực đạo của lão già đó, nàng vĩnh viễn không bao giờ có thể “lên đỉnh”!”A a a!!! Tại sao… tại sao lại thế này?! Đồ đê tiện… mày ra đi… mày mau ra đi!!!”Sắc Vi tuyệt vọng rút tay ra, ôm lấy đầu khóc rống lên như một con thú bị thương. Sự nghẹn uất sinh lý và tâm lý khiến nàng sụp đổ hoàn toàn. Nàng thèm cự vật của kẻ thù! Nàng khao khát được lão già đó cưỡng hiếp! Nhận thức dơ bẩn đó khiến nữ vương Hồng Kinh muốn đập đầu vào tường tự vẫn.Ngay tại khoảnh khắc Sắc Vi đang quằn quại trong vũng bùn tuyệt vọng và khao khát nhục dục đến phát điên, thì từ bên ngoài cánh cửa phòng ngủ, một tiếng gõ cửa dè dặt vang lên.Cốc. Cốc.”Đại tỷ…” Giọng nói của Tiểu Triệu cất lên, mang theo sự e dè và run rẩy khó hiểu: “Chị đã dậy chưa… Ở bên ngoài… Lão gia Tư Đồ Minh Trạch đến cầu kiến. Lão ta nói đi một mình, không mang theo bất kỳ ai… Lão ta yêu cầu gặp riêng chị…”Không khí trong phòng ngủ đột ngột đóng băng.Câu nói của Trần Dung như một mồi lửa khổng lồ ném thẳng vào kho thuốc súng đang chực chờ bùng nổ trong người Sắc Vi.Tư Đồ Minh Trạch đến! Lão già cầm thú đó đã đến!Lý trí của nàng gào thét sự kinh hãi và ghê tởm, nhưng… hạ bộ đang sưng tấy, ngứa ngáy đến tột cùng của nàng lại bất ngờ co rút một cú cực mạnh, xịt ra một luồng dâm thủy trong suốt bắn thẳng lên ga giường. Một luồng điện hưng phấn, chờ mong bệnh hoạn xông thẳng lên đại não, khiến Sắc Vi thở dốc ồ ạt, hai mắt dại đi vì dục hỏa. Nàng rùng mình nhận ra… cơ thể dâm đãng của nàng đang phản ứng!

tai nhac chuong