“Đại tỷ…” Giọng nói của Tiểu Triệu cất lên, mang theo sự e dè: “Tư Đồ Minh Trạch đến cầu kiến… Ông ta nói muốn gặp riêng chị…”Câu nói của Tiểu Triệu như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào linh hồn Sắc Vi, nhưng đồng thời lại là mồi lửa khổng lồ ném vào kho thuốc súng sinh lý trong cơ thể nàng.Tư Đồ Minh Trạch đến! Lão già đê tiện, hèn hạ đó đã đến!Lý trí của Sắc Vi gào thét sự kinh hãi và ghê tởm, nàng lập tức hét vọng ra cửa: “Nói với ông ta ta không muốn gặp! Đuổi ông ta đi thật nhanh cho ta!”Nàng đang trong trạng thái phát tình nhục nhã, cả người ướt sũng dâm thủy thế này, làm sao dám gặp mặt lão già cầm thú đó chứ? Nếu để lão nhìn thấy bộ dạng thèm khát này, lão sẽ lại dùng nó để lăng nhục nàng!
Sắc Vi cắn nát môi dưới đến rướm máu, hai dòng nước mắt nóng hổi, tủi nhục không ngừng lăn dài trên đôi má kiều diễm. Nàng hận! Nàng hận bản thân mình đến tận xương tủy!Dương Thần là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian, anh ấy vì nàng mà bôn ba khắp nơi, vì nàng mà dẹp loạn Đông Hưng, vì nàng mà không màng nguy hiểm đối đầu với những thế lực khủng khiếp. Vậy mà nàng thì sao? Nàng chẳng giúp được gì cho anh, chỉ biết giống như một con dâm phụ thấp hèn, liên tục đòi hỏi nhục dục, vắt kiệt sức lực của anh trên giường. Đau đớn hơn cả, dù anh đã cố gắng dùng mọi kỹ năng điêu luyện nhất để chiều chuộng nàng, cơ thể dơ bẩn này lại hoàn toàn trơ lỳ, không thể nào đạt được cực khoái!
Nàng đã phải hèn mọn rên rỉ giả vờ lên đỉnh để giữ lại chút tự tôn cuối cùng cho người đàn ông mình yêu.Và giờ đây, khi Dương Thần vừa đi khuất, sự kìm nén suốt cả đêm triệt để vỡ đê. Hạ bộ của nàng ngứa ngáy đến phát điên, tử cung co rút từng hồi, thèm khát tinh dịch đến mức nhỏ dãi. Nàng tựa lưng vào thành giường, thở dốc phì phò, hai tay luống cuống luồn vào giữa hai đùi, điên cuồng xoa nắn hòn le sưng tấy và thọc sâu hai ngón tay vào vách thịt đang ướt nhẹp dâm thủy của chính mình.Phốc xích… lép nhép… Tiếng nước dâm vang lên đầy nhục nhã.Thế nhưng một tràng tiếng bước chân vững chãi, trầm ổn đã vang lên ngay ngoài hành lang, bám sát theo sau là giọng cười già nua, nham hiểm đến rợn gáy:
“Con gái ngoan, cớ sao lại lạnh lùng, tuyệt tình với cha ruột của mình như vậy?”Sắc Vi giật thót tim, toàn bộ máu trong huyết quản như đông cứng lại. Lão ta đã tự tiện xông vào tận đây!
Sự hoảng loạn tột độ ép Sắc Vi phải bừng tỉnh khỏi cơn mê đắm thủ dâm. Nàng luống cuống rút bừng hai ngón tay đang ướt sũng, dính dớp thứ dâm dịch trong suốt ra khỏi hạ bộ. Chiếc quần lót ren mỏng manh màu đen vốn đã bị kéo lệch sang một bên, nay đã ướt đẫm đến mức có thể vắt ra nước, nhớp nháp và nồng nặc mùi vị đặc trưng của giống cái đang động dục. Sắc Vi luống cuống cởi phăng chiếc quần lót phản chủ ấy ra. Trong cơn bấn loạn không biết vứt đi đâu, nàng vội vàng nhấc một góc tấm đệm nệm êm ái lên, nhét vội thứ đồ lót ướt đẫm dâm thủy ấy xuống bên dưới để phi tang chứng cứ.Bàn tay còn lại của nàng vội vã kéo giật, vén lại vạt chiếc váy ngủ đang bị xộc xệch xếch lên tận eo. Thế nhưng, những nỗ lực che đậy ấy dường như lại càng làm tôn thêm vẻ khêu gợi chết người.Bộ đồ ngủ mà nàng đang khoác trên người vốn dĩ là một thiết kế cực kỳ sexy và khiêu khích.
Chất liệu lụa tơ tằm mỏng tang, gần như xuyên thấu, bám dính lấy làn da đang đổ mồ hôi ửng hồng. Phần cổ chữ V khoét sâu hoắm xuống tận khe ngực, để lộ ra hơn phân nửa hai bầu gò bồng đảo đang căng phồng, nảy lên nảy xuống theo từng nhịp thở dốc hoảng loạn. Không có áo ngực nâng đỡ, hai hạt nhũ hoa đỏ hồng đã sớm sưng tấy, dựng đứng cứng ngắc hằn rõ mồn một qua lớp lụa mỏng. Chiếc váy lại quá ngắn, dù đã cố gắng kéo xuống nhưng cũng chỉ vừa vặn che khuất được khu vườn bí ẩn, phơi bày trọn vẹn cặp đùi thon dài, trắng nõn nà đang run rẩy gắp chặt vào nhau.
Cạch.Cửa phòng ngủ bị vặn mở không chút kiêng dè.Tư Đồ Minh Trạch thong thả bước vào.
Cửa phòng ngủ bị đẩy mở không chút kiêng dè.Tư Đồ Minh Trạch thong thả bước vào. Tuy mang khuôn mặt của một lão già đê tiện, hèn hạ, nhưng vóc dáng bên dưới lớp âu phục đắt tiền lại cực kỳ cân đối, thẳng tắp, toát lên một loại áp lực vương giả khiến không khí trong phòng như bị hút cạn.Ánh mắt tà ác của lão đảo một vòng quanh phòng, rồi dừng lại ghim chặt lên thân hình tuyệt mỹ đang cuộn mình trên mép giường con gái lão.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Sắc Vi hiện lên giống như một quả đào chín mọng sắp vỡ nát. Khuôn mặt kiều diễm đẫm mồ hôi, hai má ửng hồng một màu sắc dục bệnh hoạn. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày giờ đây lại phủ một tầng hơi nước ướt át, mê ly. Cơ thể đẫy đà, bốc lửa với những đường cong ma quỷ đang run lên bần bật. Sự đối lập giữa vẻ ngoài cao ngạo của một nữ vương và bộ dạng lẳng lơ, dâm đãng đang khát tình bị ép đến giới hạn khiến bất cứ gã đàn ông nào nhìn thấy cũng phải sôi sục thú tính.
Đẹp! Một vẻ đẹp đẫy đà, quyến rũ đến mức bức người! Dưới ánh đèn mờ ảo của khuê phòng, Sắc Vi hiện lên giống như một quả đào mật đã chín nẫu, chỉ chờ người ta bóp nhẹ là sẽ rỉ nước. Khuôn mặt kiều diễm đẫm mồ hôi, hai má ửng hồng một sắc màu dục vọng không thể che giấu. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày giờ đây lại phủ một tầng sương mù ướt át, mê ly, mang theo vài tia hoảng loạn như một con nai non bị thợ săn dồn vào chân tường. Lớp váy ngủ mỏng dính vào từng đường cong phồn thực, phơi bày vòng eo con kiến, đôi tuyết lê đồ sộ đang phập phồng và cặp đùi ngọc ngà khép nép.
Sự đối lập giữa vẻ ngoài cao ngạo của một nữ vương xã hội đen và bộ dạng lẳng lơ, dâm đãng của một người phụ nữ vừa thủ dâm dang dở khiến yết hầu của khẽ chuyển động.
“Ông vào đây làm gì? Tôi đã nói là tôi không muốn gặp ông! Ai cho phép ông tự tiện xông vào phòng ngủ của tôi! Cút ra ngoài ngay!”
Sắc Vi gồng mình, cố gắng ép giọng nói trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, dùng uy nghiêm của Hội trưởng Hồng Kinh để che giấu đi sự chột dạ và cơn ngứa ngáy đang cào xé dưới hạ thân.Nhưng Tư Đồ Minh Trạch chẳng thèm bận tâm đến thái độ xù lông nhím ấy. Lão điềm nhiên bước tới, tự tiện kéo một chiếc ghế bọc nhung sát mép giường rồi ngồi xuống, vắt chéo chân với phong thái của kẻ bề trên.
Lão lấy từ trong túi áo ra một điếu xì gà, thong thả châm lửa, nhả ra một ngụm khói xám xịt phả thẳng về phía nàng.
“Con gái ngoan, cớ sao lại lạnh lùng, tuyệt tình với cha ruột của mình như vậy?” Lão nhếch mép cười nhạt, giọng khàn khàn:
“Làm cha đến thăm con gái của mình một chút, xem nó ăn ngủ thế nào, chẳng lẽ cũng cần phải xin phép sao?”Sắc Vi chán ghét quay mặt đi, né tránh mùi xì gà hôi hám – thứ mùi vị mà Cổ Nô trong cơ thể nàng lại đang điên cuồng khao khát được ngửi. Nàng lạnh giọng:
“Thăm xong rồi thì mời ông cút đi! Ở đây không có cha con gì hết!”Lão già không hề tức giận, ngược lại còn cười khùng khục: “Đừng nóng nảy. Hôm nay ta đến đây mang theo thành ý. Ta muốn chủ động nhượng lại toàn bộ địa bàn quản lý các tụ điểm giải trí và bảo kê ở mười khu phố sầm uất phía Nam cho Hồng Kinh Hội. Thế nào? Cha con ta đấu đá nhau cũng đã quá lâu rồi, ân oán đến lúc nên dừng lại. Người một nhà, cuối cùng vẫn nên quy về một mối, bày tỏ lòng hòa hợp với nhau, không phải sao?
“Sắc Vi sững sờ, đôi mày liễu nhíu chặt lại. Nàng quay lại nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đê tiện trước mặt, trong lòng tràn ngập sự cảnh giác và khinh bỉ.”Ông nghĩ tôi là con nít lên ba sao?” Sắc Vi cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Một kẻ tham lam, tàn độc, ham mê quyền lực đến mức có thể hy sinh cả vợ con như ông mà lại chịu từ bỏ địa bàn béo bở sao? Ông thực sự muốn gì? Đừng hòng dở trò mèo chuột với tôi! Tôi không tin một chữ nào từ miệng một kẻ thèm khát quyền lực như ông!”Nhìn nữ vương hắc đạo đang vươn nanh múa vuốt trước mặt mình, sâu thẳm bên trong lớp mặt nạ silicon, tâm trí của Tư Đồ Minh Trạch đang nở một nụ cười trào phúng tột độ.
Lời từ chối gặp mặt của Sắc Vi ban nãy đối với Tiểu Triệu chỉ là một âm thanh vô nghĩa!Thấy Sắc Vi vẫn giữ thái độ quật cường, Tư Đồ Minh Trạch nhướng mày, tỏ vẻ oan uổng: “Ta nói thật mà con không tin sao? Ta đã cho thuộc hạ bàn giao toàn bộ sổ sách và địa bàn cho người của con ngay trong sáng nay rồi. Nếu không tin, con có thể gọi điện kiểm tra.”Sắc Vi sững người. Lão ta đã giao địa bàn thật? Tại sao chứ? Một kẻ như lão sao có thể dễ dàng nhượng bộ như vậy? Nàng hít một hơi sâu, kìm nén sự bất an:
“Rốt cuộc ông muốn cái gì? Ra điều kiện đi!”Lão già dập tắt điếu xì gà vào gạt tàn, thân hình cân đối từ từ đổ về phía trước, thu hẹp khoảng cách với chiếc giường. Đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe lên một tia dâm tà, cợt nhả đến tận cùng, nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu hoắm của Sắc Vi.
“Con thực sự muốn biết lý do sao? Được thôi.” Giọng lão khàn đục, mang theo sức mạnh thôi miên dơ bẩn:
“Lý do là vì… sau những lần ân ái mập mờ với con, ta phát hiện ra mình không thể nào quên được cái cơ thể dâm đãng của con, chúng ta giống như sinh ra dành cho nhau vậy.”Lời nói trần trụi, tục tĩu vang lên giữa phòng ngủ khiến Sắc Vi như bị một cái tát trời giáng. Khuôn mặt nàng đỏ bừng lên vì phẫn nộ, nhưng lão già vẫn không hề dừng lại, tiếp tục dùng lời lẽ xé nát lớp màng tự trọng của nàng:
“Hôm nay ta đến là vì ta nhớ con… Ta nhớ nụ hôn ngọt ngào pha lẫn sự trần tục của con đêm đó. Ta nhớ cái miệng nhỏ nhắn dâm đãng của con đã phải khóc lóc, thè lưỡi ra mút mát, liếm láp và bú cặc cho ta đến mức sùi cả bọt mép. Ta thèm khát từng tấc thịt trắng nõn, nhớ tiếng rên rỉ rã rời khi con tự lên đỉnh dưới tay ta. Ta nhượng lại địa bàn, là để dùng nó đổi lấy việc cha con ta có thể thân tình như xưa, cha con ta có thể tiếp tục chinh phục sự sung sướng nhân gian!””CÂM MIỆNG!!!”Sắc Vi gào lên một tiếng bi phẫn, nước mắt trào ra khỏi khóe mi. Nàng vùng vằng lùi sâu vào trong góc giường, vươn cánh tay ngọc ngà chỉ thẳng vào mặt lão, chửi rủa trong sự uất hận tột cùng:
“Đồ súc sinh đê tiện! Đồ cầm thú vô liêm sỉ! Ông đừng có hoang tưởng! Hãy nhớ kỹ thỏa thuận lần trước của chúng ta! Tôi đã hạ mình làm theo yêu cầu dơ bẩn của ông để đổi lấy sự yên bình cho Hồng Kinh và lấy lại đoạn video đó. Chúng ta đã sòng phẳng! Ông không có quyền đòi hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa! Ông cút ngay khỏi đây cho tôi!
“Sự sỉ nhục khiến lồng ngực Sắc Vi đau nhói. Nàng hận! Nàng ghét cay ghét đắng gã cha đẻ đê tiện này! Và nàng càng hận chính bản thân mình hơn! Dương Thần vì nàng mà bôn ba khắp nơi, vì nàng mà đối đầu với bao nhiêu kẻ thù nguy hiểm. Vậy mà nàng thì sao? Một nữ vương được bao bọc trong tình yêu của hắn, lại mang một cơ thể đê tiện, chỉ biết đòi hỏi nhục dục. Mà nhục nhã thay, cái cơ thể dơ bẩn này của nàng lại không thể thỏa mãn với Dương Thần, nó bị bỏ đói, bị bỏ lửng đến mức ngứa ngáy phát điên, chỉ chực chờ gã kẻ thù này mang đến sự sung sướng bạo liệt để dập tắt cơn khát!
Sự thật tàn nhẫn ấy cắn xé tâm can Sắc Vi. Nàng ghét lão ta, nhưng hạ bộ của nàng lại đang co thắt từng hồi khi nghe lão nhắc lại những cảnh sỉ nhục đó!
Đối mặt với cơn thịnh nộ của Sắc Vi, Tư Đồ Minh Trạch lại không hề tức giận. Lão cố tình đánh trống lảng, không thèm đoái hoài đến những lời chửi rủa của nàng. Ánh mắt lão bất chợt dời xuống, rơi vào một điểm khả nghi nơi góc nệm giường. Lúc nãy, do vội vã nhét chiếc quần lót xuống dưới nệm, Sắc Vi đã không giấu kỹ. Lúc này, từ mép đệm hở ra một góc vải ren màu đen mỏng manh, ướt đẫm một mảng dâm thủy óng ánh dưới ánh đèn.
Khóe môi Tư Đồ Minh Trạch nhếch lên một nụ cười tà ác. Lão thản nhiên vươn tay ra, trước sự ngỡ ngàng chưa kịp hiểu chuyện gì của Sắc Vi, lão túm lấy góc vải ren đen và chậm rãi lôi toàn bộ chiếc quần lót ướt sũng của nàng ra khỏi gầm nệm.
“Không! Bỏ xuống! Đừng đụng vào!” Sắc Vi hét lên kinh hãi, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Nàng hoảng loạn chồm tới định giật lại, nhưng lão già đã nhanh tay giơ chiếc quần lót lên cao, tránh khỏi tầm với của nàng.
Trước con mắt tuyệt vọng của Sắc Vi, Tư Đồ Minh Trạch thản nhiên đưa chiếc quần lót ren đen ẩm ướt lên sát mũi mình. Lão nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt lộ ra sự say mê, tận hưởng đê tiện đến cực điểm.
“Thơm quá… Mùi vị hoan lạc của một con cái đang động dục,” Lão mở mắt ra, nhìn chiếc quần lót dính đầy dâm dịch trong suốt nhớp nháp kéo thành tơ, rồi ghim ánh mắt chế giễu lên khuôn mặt đang đỏ bừng vì nhục nhã của Sắc Vi. Lão bắt đầu phân tích và tra khảo nàng bằng tông giọng của một thẩm phán đang ép tội nhân:
“Con gái ngoan, giải thích cho cha nghe xem, sao lại có cái quần lót ướt đẫm nước lồn giấu dưới nệm thế này? Chẳng lẽ ban nãy, khi thằng phế vật Dương Thần rời đi, nó không thỏa mãn được con, nên con đã phải tự mình cởi quần lót ra, nằm trên giường tự thủ dâm đến mức nước nôi lênh láng thế này sao?”
“Ông im đi! Đồ khốn khiếp… trả lại cho tôi!” Sắc Vi khóc nấc lên, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng rực như lửa đốt. Bị vạch trần bí mật nhục nhã nhất ngay trước mặt kẻ thù, lòng tự tôn của nàng bị nghiền nát thành cặn bã. Thế nhưng, ác mộng vẫn chưa dừng lại. Tư Đồ Minh Trạch vứt chiếc quần lót đây dâm thuỷ lên giường, ánh mắt lão lại chuyển hướng, nhìn chằm chằm vào phần giữa hai đùi đang được che đậy hờ hững bởi vạt váy ngủ bằng lụa mỏng tang của Sắc Vi.Vì chiếc váy lụa quá mỏng, lại màu trắng ngà, cộng thêm ánh đèn hắt tới, lão có thể dễ dàng nhìn thấu qua lớp vải. Dưới lớp lụa mỏng dính vào làn da đẫm mồ hôi, thấp thoáng hiện ra một chùm lông đen nhánh, rậm rạp và đường nét của một khe rãnh đang sưng tấy. Hoàn toàn không có bất kỳ ranh giới nào của một lớp nội y cản trở!Lão già nhếch mép, cười vô sỉ:
“Nếu chiếc quần lót này là của con, vậy có phải nghĩa là… ngay lúc này, bên dưới lớp váy kia, con hoàn toàn không mặc quần lót đúng không? Con đang để trần cái lồn dâm đãng của mình để tiếp đón cha sao?”
“Không! Không phải! Tôi có mặc! Tôi vô tình làm đổ nước nên mới thay ra thôi… Ông đừng có suy diễn lung tung!”Sắc Vi hoảng loạn nói dối. Nàng cuống cuồng dùng hai bàn tay nhỏ bé kéo chặt vạt váy, ghim chặt hai mép lụa vào giữa hai đùi, cố gắng che đi cảnh xuân đang bị ánh mắt bỉ ổi của lão già dòm ngó. Nàng lùi lại, cơ thể run lên bần bật như một chiếc lá trong bão.
“Có mặc sao? Để lão phu tự mình kiểm tra xem con gái ta có nói dối không nào!”Không cho Sắc Vi thêm cơ hội lùi lại, Tư Đồ Minh Trạch đột ngột đứng bật dậy như một con báo săn mồi vồ mồi. Lão sải bước dài tiến tới, vươn hai cánh tay cơ bắp tóm chặt lấy hai vai Sắc Vi.
“Á! Buông ra! Đồ súc sinh… cứu mạng… Dương Thần!!” Sắc Vi thét lên chói tai, liều mạng giãy giụa. Nàng vung tay đánh đấm loạn xạ vào lồng ngực rắn chắc của lão, hai chân đạp lung tung hòng thoát thân.Thế nhưng, sức lực của một nữ tử – dù là người luyện võ – cũng không thể nào đọ lại được với lực lượng áp đảo của Cổ Vương. Mặc cho nàng vùng vẫy kịch liệt, Tư Đồ Minh Trạch dễ dàng kéo xốc cơ thể mềm mại, bốc lửa của nàng lên không trung, sau đó tàn nhẫn ấn nàng ngồi phịch xuống ngay trên đùi lão, trong khi lão đã ngồi vững vàng trên chiếc ghế bọc nhung.”Kêu đi! Cứ gọi tên thằng nhãi đó đi! Xem nó có đến cứu một đứa con gái đang không mặc quần lót để cái lồn lồ lộ đón tiếp cha ruột của mình không!” Lão già gầm lên tà ác.
Sắc Vi bị ép ngồi trên đùi lão, hai tay bị lão dùng một bàn tay khổng lồ siết chặt ép ra sau lưng. Cự vật nóng rực, cứng như sắt thép của lão cách lớp quần tây đang thô bạo cọ xát thẳng vào khe rãnh không có nội y bảo vệ của nàng qua lớp lụa mỏng.Sự tiếp xúc cường liệt và đầy nhục nhã này tựa như một mồi lửa ném thẳng vào thùng thuốc súng sinh lý! Mặc dù đại não Sắc Vi đang điên cuồng cự tuyệt, gào thét sự kinh tởm, nhưng mạng lưới Cổ Nô ở hạ bộ lại lập tức bạo phát. Một luồng điện khoái cảm với cường độ hàng triệu vôn nổ tung từ điểm cọ xát, giật thẳng dọc theo tủy sống lên não. Cửa mình của nàng vốn đang khao khát đến cực điểm nay lập tức co thắt dữ dội, một lượng lớn dâm thủy trào ra như suối, tưới ướt đẫm cả lớp lụa mỏng và thấm ướt cả đũng quần của gã đàn ông bên dưới
.”A… ưm… không… đừng cọ… sướng quá… á…”Sự phản kháng của Sắc Vi yếu dần, những tiếng mắng chửi vỡ vụn biến thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào, nức nở. Cơ bắp nàng bủn rủn, toàn thân xụi lơ ngả vào vòm ngực lão già. Nàng phải thừa nhận, cơ thể nàng đang hưng phấn tột độ vì được nằm trong tay lão già. Từng tấc gia trên cơ thể như được thoả mãn từ vú, mông đến lồn đều run lên vì sung sướng
Cảm nhận được sự mềm nhũn và ướt át của con mồi, Tư Đồ Minh Trạch nở một nụ cười đắc thắng. Bàn tay còn rảnh rỗi của lão tàn nhẫn đặt lên đầu gối của Sắc Vi.
“Nào, để ta xem con gái ngoan có nói dối ta không.”Trong tiếng khóc lóc tuyệt vọng của nữ vương hắc đạo, bàn tay thô ráp của lão già từ từ trượt từ đầu gối, chầm chậm nắm lấy vạt chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, rồi tàn nhẫn kéo ngược lên trên. Lớp lụa trượt qua cặp đùi trắng nõn, lướt dần lên cao, phơi bày từng tấc da thịt ngọc ngà của Sắc Vi ra ngoài không khí.
“Không… đừng vén lên… xấu hổ lắm… xin ông… để tôi đi…” Sắc Vi nhắm nghiền mắt, khóc nấc lên từng cơn tơi tả. Nàng cố gắng kẹp chặt hai đùi lại để ngăn cản sự xâm phạm.Nhưng lão già đê tiện lập tức vòng tay từ đằng sau, dùng cánh tay vạm vỡ như gọng kìm ghì chặt lấy hai chân nàng, mạnh bạo banh rộng hai đùi nàng ra hết cỡ sang hai bên!Chiếc váy lụa bị kéo cuộn lên tận eo. Tư thế ngồi trên đùi, bị ép mở rộng hai chân từ phía sau khiến toàn bộ phần hạ bộ của Sắc Vi hoàn toàn bị lột trần, không còn một mảnh vải che đậy, hiện rõ mồn một trước mắt Tư Đồ Minh Trạch. Mu lồn với chùm lông đen nhánh, âm vật đã cứng lên từ bao giờ, hai mép lồn đang sưng tấy đỏ rực và lấp lánh thứ dâm dịch nhầy nhụa chảy tràn xuống đùi, tất cả bộ phận sinh dục của Sắc Vi đều phơi bày trần trụi, run rẩy dưới cái nhìn dâm tà, cắn nuốt của cha ruột.
Lão già trực tiếp vươn bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai sần của mình ra, tàn nhẫn phủ trọn lên bao chùm cả mu lồn không mảnh vải che đậy sờ lên đám lông đen nhánh.
“A… đừng sờ… lấy tay ra…” Sắc Vi kinh hãi rên rỉ, thân hình vặn vẹo muốn trốn tránh.Nhưng hai ngón tay của lão đã thô bạo tách rộng hai mép lồn đang sưng tấy đỏ rực ra hai bên, không chút lưu tình miết dọc theo khe rãnh đang ướt đẫm, nhão nhoét dâm thủy để kiểm tra. Nước lồn nóng hổi, trơn trượt dính đầy lên các ngón tay của lão. Ngón cái của lão già chuẩn xác tìm được hòn le đang sưng mọng, dựng đứng lên vì khát tình mà ra sức chà xát, vân vê một cách đê tiện nhất.Cảm nhận sự ướt át dầm dề tràn qua các kẽ tay và sự co giật theo phản xạ của khối mị thịt bên dưới, giọng nói của lão mang theo sự giễu cợt và lăng nhục mang tính hủy diệt vang lên:”Chậc chậc… Nhìn xem, quả nhiên là không mặc quần lót! Nước nôi đã chảy lênh láng ướt sũng cả tay ta rồi đây này. Con gái ngoan, cái lồn nhỏ này của con đang mở rộng ra, trơn tuột và chảy nước đầm đìa thế này… Rốt cuộc là con đang nói dối, hay là cái cơ thể đê tiện này của con đã sớm nứng đến phát điên?”
“Chậc chậc… Không thể tin được con gái của ta lại để cái lồn ướt này trò chuyện với cha mình từ nãy đến giờ, con có biết đó không phải là việc một người con gái nên làm với cha của mình hay không, thật dâm đãng nhưng ta rất thích cái lồn này của con”

tai nhac chuong