Buổi trưa oi ả tại công trường xây dựng Trung Nam, cái nắng gắt gao như thiêu như đốt hắt xuống nền đất đầy cát bụi và xi măng. Bầu không khí ngột ngạt ấy hoàn toàn đối lập với vẻ đẹp trí thức, thanh tao của Mạc Thiện Ny.Nữ Giám đốc ban Quan hệ xã hội của Quốc Tế Ngọc Lôi hôm nay diện một bộ trang phục công sở màu đen cắt may vô cùng tinh tế, ôm sát lấy những đường cong thướt tha, đẫy đà. Mái tóc ngắn ngang vai uốn cụp nhẹ nhàng, kết hợp cùng cặp kính gọng mỏng làm tôn lên khuôn mặt xinh đẹp, điềm tĩnh và vô cùng sắc sảo. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc nữ cường nhân ấy, đôi mắt cô lúc này lại đong đầy sự mệt mỏi và bi ai. Đi bên cạnh cô là Dương Thần – người đàn ông duy nhất khiến cô cảm thấy an toàn và có thiện cảm sâu sắc trong suốt quãng thời gian qua. Hắn tài giỏi, luôn xuất hiện đúng lúc để giúp đỡ cô, và hôm nay cũng không ngoại lệ.Mạc Thiện Ny cắn răng, đẩy cửa bước vào một căn phòng tồi tàn lợp mái tôn bên trong công trường.
Vừa vào đến nơi, mùi mồ hôi chua loét, mùi thuốc lá rẻ tiền và sự bẩn thỉu đã xộc thẳng vào mũi.Ngồi co ro ở một góc phòng là Trương Phú Quý – cha dượng của Mạc Thiện Ny. Lão ta đã ngoài năm mươi tuổi, khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn và vô cùng xấu xí. Cả người lão gầy gò, đen đúa do lao động chân tay, mặc bộ quần áo bạc màu bốc lên thứ mùi hôi hám, thô bỉ của những kẻ nằm vùng ở sòng bạc ngầm. Đối diện lão là gã giang hồ vạm vỡ tên Đại Quân cùng đám đàn em xăm trổ đầy mình.”Mày đem tiền đến chuộc tao rồi sao, Ny Nhi? Mau… mau đưa tiền cho Đại Quân ca đi!” Trương Phú Quý vừa thấy Mạc Thiện Ny bước vào, hai mắt lão sáng lên sự tham lam, hèn mọn bò tới.Mạc Thiện Ny kìm nén sự ghê tởm, rút ra năm ngàn tệ tiền mặt định ném lên bàn. Thế nhưng, Đại Quân cười nhạt, gác chân lên ghế:
“Năm ngàn? Lão già nhà cô vừa đánh bạc thua thêm, bây giờ số nợ là hai mươi ngàn tệ! Không có tiền thì đừng hòng bước ra khỏi đây.”Sắc mặt Mạc Thiện Ny trắng bệch. Hai mươi ngàn tệ! Đối với cô không phải là số tiền quá lớn, nhưng sự vô liêm sỉ, nghiện cờ bạc đến mức hết thuốc chữa của gã cha dượng này đã hoàn toàn đánh nát chút tình thân cuối cùng trong cô. Cô uất ức rơi nước mắt, trách móc lão đã nướng sạch số tiền đủ để mua một căn nhà ở Trung Hải.Bị con gái kế vạch trần sự thảm hại trước mặt giang hồ, Trương Phú Quý thẹn quá hóa giận. Lão điên cuồng lao tới, hai bàn tay cáu bẩn ghì chặt lấy vai Mạc Thiện Ny, gào lên vô sỉ:
“Mày là con tao! Mày có tiền thì phải trả cho tao! Nếu không… nếu không Đại Quân ca, anh cứ bắt nó đi! Bán nó vào động chứa, con này xinh đẹp thế này, dáng ngon thế này chắc chắn bù đủ hai mươi ngàn tệ!”Câu nói táng tận lương tâm thốt ra từ miệng kẻ mang danh “cha” khiến Mạc Thiện Ny như chết lặng. Lão già này định bán đứng thân xác cô để gán nợ!Ngay khi Trương Phú Quý vung tay định tát Mạc Thiện Ny vì cô không chịu đưa thêm tiền, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm sắt đã vươn ra, siết chặt lấy cổ tay lão.Dương Thần đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như tử thần. Hắn không nói nhiều lời, trực tiếp hất văng lão già khốn khiếp ngã lăn lóc xuống góc phòng. Tiếp đó, trước sự ngỡ ngàng của Mạc Thiện Ny, Dương Thần ra tay tàn nhẫn. Chỉ bằng vài cái tát và những cú đá nhanh như chớp, hắn đánh gục toàn bộ đám giang hồ của Đại Quân.
Thấy Dương Thần quá đáng sợ, Trương Phú Quý lật mặt như lật bánh tráng, định lê lết lại làm thân nhờ Dương Thần trả thù giúp. Nhưng Dương Thần chỉ nhếch mép, tung một cước đá lão già hôi hám bay dính vách tường, ngã nhào như chó ăn phân.”Từ hôm nay, tôi không có người cha như ông.” Mạc Thiện Ny lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt triệt để dứt tình. Cô quay lưng, cùng Dương Thần rời khỏi công trường đầy rẫy sự dơ bẩn đó, mang theo sự rung động mãnh liệt dành cho người đàn ông đã đứng ra bảo vệ mình.Bước vào trong chiếc Audi A4 màu đỏ đang đỗ bên ngoài công trường, không khí trong xe rơi vào một khoảng tĩnh lặng đến nghẹn thở.Mạc Thiện Ny hai tay nắm chặt lấy vô lăng, đôi vai gầy guộc hơi run rẩy.
Lớp vỏ bọc của một nữ cường nhân kiêu ngạo, điềm tĩnh thường ngày đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự yếu đuối, tủi nhục tột cùng. Nước mắt không kìm được nữa, từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp, làm nhòe đi lớp trang điểm tinh tế.Cô hận! Cô hận xuất thân nghèo hèn của mình, hận gã cha dượng Trương Phú Quý cặn bã vì cờ bạc mà sẵn sàng đẩy con gái ruột vào hang cọp, gán nợ cho đám giang hồ để làm đồ chơi tình dục. Rõ ràng cô đã nỗ lực, đã liều mạng học tập và làm việc để leo lên vị trí Giám đốc của Quốc Tế Ngọc Lôi, vậy mà cái gia đình mục nát ấy vẫn như một vũng bùn lầy, không ngừng kéo cô xuống đáy vực sâu.Nhìn người phụ nữ kiêu hãnh đang khóc nức nở bên cạnh, Dương Thần âm thầm thở dài. Hắn không nói những lời sáo rỗng, chỉ lặng lẽ rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng đưa đến trước mặt cô.”Khóc ra được sẽ nhẹ lòng hơn.
Cô không thể chọn được gia đình nơi mình sinh ra, nhưng hiện tại, cô đã có đủ sức mạnh để tự quyết định cuộc đời mình rồi. Khóc xong thì quên lão ta đi.”Giọng nói trầm ấm, nam tính và đầy sự thấu hiểu của Dương Thần như một dòng suối ấm áp chảy thẳng vào cõi lòng đang nguội lạnh của Mạc Thiện Ny.Cô quay sang nhìn hắn qua làn nước mắt. Người đàn ông này… rốt cuộc mang bao nhiêu bí mật? Bề ngoài chỉ là một kẻ bán thịt dê xiên nướng lôi thôi, lại sở hữu năng lực ngoại ngữ siêu phàm đánh bại mọi ứng viên thạc sĩ, tiến sĩ. Vừa rồi, đứng trước đám giang hồ hung hãn mang theo hung khí, hắn lại vững chãi như một ngọn núi Thái Sơn. Chỉ bằng vài cái tát và vài cú đá nhẹ tựa lông hồng, hắn đã dễ dàng đánh gục tất cả, phế đi tương lai của đám cặn bã đó để bảo vệ cô.
Sự tài giỏi, điềm tĩnh và bản lĩnh đàn ông áp đảo ấy tạo ra một lực hấp dẫn trí mạng đối với một người phụ nữ luôn phải tự mình chống chọi với sóng gió thương trường như Mạc Thiện Ny. Trái tim cô vốn dĩ đã khép kín nhiều năm, nay lại đập lên những nhịp đập rộn ràng, rung động không thể kiểm soát.”Dương Thần…” Mạc Thiện Ny cắn chặt môi dưới, giọng nói nghẹn ngào mang theo sự run rẩy xen lẫn sợ hãi sau cơn hoạn nạn:
“Cảm ơn anh… Hôm nay nếu thực sự không có anh đi cùng, tôi… tôi thật sự không dám tưởng tượng nổi kết cục của mình sẽ ra sao nữa. Đám súc sinh đó chắc chắn sẽ làm nhục tôi… Cảm ơn anh đã cứu tôi.”Dương Thần mỉm cười nhạt, ánh mắt dịu dàng: “Là đồng nghiệp với nhau, tôi sao có thể trơ mắt nhìn cô bị ức hiếp được. Mọi chuyện qua rồi, an toàn rồi.”Nhìn ánh mắt bao dung và bờ vai vững chãi của hắn, một luồng khao khát được che chở bùng lên trong tâm trí Mạc Thiện Ny. Cô cắn răng, rụt rè hỏi một câu mà ngay cả bản thân cô cũng thấy khó tin:
“Tôi… tôi có thể ôm anh một lát không?”
Dương Thần hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh, hắn giang rộng cánh tay rắn chắc của mình ra.Không chần chừ thêm một giây nào, Mạc Thiện Ny nhoài người sang ghế phụ, nhào thẳng vào lồng ngực rộng lớn, ấm áp của người đàn ông. Cô vòng hai cánh tay ôm chặt lấy eo Dương Thần, rúc khuôn mặt đẫm lệ vào hõm cổ hắn.Mùi hương nước hoa Chanel dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi vị đàn bà trưởng thành chín muồi xộc thẳng vào mũi Dương Thần. Qua lớp áo mỏng, hắn có thể cảm nhận rất rõ ràng sự mềm mại, đẫy đà của hai bầu ngực căng tròn đang ép sát vào lồng ngực mình, theo từng nhịp nức nở mà phập phồng cọ xát.
Bờ môi Mạc Thiện Ny phả từng luồng hơi thở nóng rực lên cổ hắn. Cảm giác vừa yếu đuối, vừa quyến rũ chết người của nữ Giám đốc khiến Dương Thần cũng phải khẽ nuốt nước bọt. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng ong thon thả đang run rẩy của cô, thầm nghĩ trong lòng, người phụ nữ này thoạt nhìn gai góc, nhưng bên trong lại khao khát tình yêu thương đến nhường nào.Ôm chặt lấy người đàn ông đã cứu mạng mình, Mạc Thiện Ny từ từ nhắm mắt lại. Hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của hắn mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối mà cả đời này cô chưa từng được nếm trải. Lần đầu tiên, cô tự thừa nhận với chính mình: Trái tim cô đã hoàn toàn đổ gục trước gã đàn ông bí ẩn mang tên Dương Thần này mất rồi.
——————————————————————————–
Đêm hôm đó.Bên trong một căn nhà trọ rẻ tiền, ẩm thấp và bốc mùi ẩm mốc ở khu ổ chuột Trung Hải, Trương Phú Quý ôm cái bụng còn đau ê ẩm, vừa nốc cạn chai rượu đế rẻ tiền vừa không ngừng chửi rủa: “Con đĩ Mạc Thiện Ny! Mày cậy có thằng ranh con đó chống lưng nên dám bỏ rơi tao sao? Tao sẽ về quê bán sạch đồ đạc, xem mẹ con mày làm gì được tao!”Đột nhiên, bóng đèn tuýp trên trần nhà chớp tắt liên hồi. Bầu không khí trong phòng trọ đột ngột giảm xuống mức âm độ.Từ trong góc tối, một bóng người đàn ông cao lớn, mặc âu phục đắt tiền, đeo kính gọng vàng chậm rãi bước ra. Nghiêm Bất Vấn nhếch mép cười nhạt, ánh mắt nhìn Trương Phú Quý không khác gì nhìn một bãi nôn mửa trên đường.
“Mày… mày là thằng nào? Sao vào được đây?!” Trương Phú Quý hoảng hốt lùi lại, vơ lấy vỏ chai rượu định phòng thân.”Một con rệp dơ bẩn, hôi hám, sống chỉ tổ chật đất,” Nghiêm Bất Vấn lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp mang theo khí tức của ác quỷ. Hắn vươn một ngón tay ra, búng nhẹ vào không trung.Một giọt dung dịch sinh học màu trong suốt bay vút đi, chuẩn xác chạm vào trán Trương Phú Quý.”Á á á!!!”Lão già chỉ kịp phát ra một tiếng ré thé lên kinh hoàng. Ngay giây phút giọt chất lỏng chạm vào da thịt, toàn bộ cơ thể lão xèo xèo sủi bọt, máu thịt, xương cốt và nội tạng nhanh chóng tan chảy, bốc hơi thành một làn khói trắng bốc mùi hôi thối.
Chỉ trong chưa đầy ba giây, Trương Phú Quý – gã cha dượng tồi tệ của Mạc Thiện Ny – đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế gian, không để lại bất kỳ một dấu vết nào, kể cả một sợi tóc.Giải quyết xong thứ rác rưởi, Nghiêm Bất Vấn nhắm mắt lại. Các tế bào trên cơ thể hắn bắt đầu vặn vẹo, xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc rợn người. Chiều cao của hắn rút ngắn lại, làn da trắng trẻo trở nên đen sạm, nhăn nheo, từng thớ thịt chảy xệ xuống. Chỉ một loáng sau, đứng giữa phòng trọ tồi tàn không còn là đệ nhất thiên tài Nghiêm Bất Vấn, mà là một bản sao hoàn hảo của “Trương Phú Quý”, thậm chí cả mùi mồ hôi chua loét và mùi hôi nách thô bỉ cũng giống y như đúc!
Nghiêm Bất Vấn trong lốt Trương Phú Quý cười gằn trước chiếc gương ố vàng. Hắn đã tính toán mọi thứ không sai một ly. Vài ngày trước, hắn đã cử người về tận vùng quê nghèo ở Tứ Xuyên, gửi một bức thư nặc danh cho Mã Quế Phương – mẹ ruột của Mạc Thiện Ny. Nội dung bức thư được thêu dệt vô cùng hiểm độc:
“Trương Phú Quý đang nợ vay nặng lãi một số tiền khổng lồ ở Trung Hải. Bọn xã hội đen tuyên bố, nếu bà không lên thành phố làm việc để gán nợ thay chồng, chúng sẽ bắt cóc cô con gái Mạc Thiện Ny của bà, ép cô ta đi bán thân trong động chứa để trả nợ.”Mã Quế Phương là một người phụ nữ nông thôn tuy xinh đẹp nhưng cực kỳ cổ hủ, bảo thủ, coi trọng trinh tiết và thương yêu con gái hơn sinh mệnh. Nhận được bức thư uy hiếp đó, bà làm sao có thể ngồi yên? Chắc chắn bà đã sợ hãi đến mất trí, lén lút thu dọn hành lý mà không dám gọi điện báo cho Mạc Thiện Ny vì sợ liên lụy con. Theo thông tin mạng lưới tình báo báo về, sáng ngày mai, chuyến tàu hỏa chở Mã Quế Phương sẽ cập bến ga Trung Hải.”Lâm Nhược Khê là vợ hợp pháp, Sắc Vi là hồng nhan tri kỷ… còn Mạc Thiện Ny, một nữ cường nhân lý trí, điềm tĩnh yêu Dương Thần không màng sống chết. Nghiêm Bất Vấn vuốt ve khuôn mặt già nua, xấu xí của Trương Phú Quý, ánh mắt lóe lên sự dâm tà, tàn độc: “Cách tốt nhất để bẻ gãy một người phụ nữ thông minh là hủy hoại đi tín ngưỡng đạo đức của cô ta. Ta sẽ dùng khuôn mặt thô bỉ, dơ bẩn của gã cha dượng này, thu phục hoàn toàn mẹ con thanh cao xuống dưới háng. Để xem khi Mạc Thiện Ny một cô gái tri thức, thanh cao thì bộ mặt lẳng lơ, dâm đãng rên rỉ hầu hạ gã cha dượng mà cô ta kinh tởm nhất sẽ thú vị thế nào” ——————————————————————————–
Sáng tinh mơ ngày hôm sau. Sương mù vẫn còn giăng kín ga tàu hỏa Trung Hải.Tiếng còi tàu hú vang, dòng người lam lũ, nhốn nháo bắt đầu tuôn ra từ các toa tàu giá rẻ. “Trương Phú Quý” mặc một chiếc áo sơ mi sờn cũ, khoác chiếc áo khoác rẻ tiền bốc mùi thuốc lá, đứng tựa lưng vào một cây cột ở cửa ra vào, đưa cặp mắt sắc lẹm rà soát đám đông.Rất nhanh, mục tiêu đã xuất hiện.Mã Quế Phương xách một chiếc túi vải dệt cũ kỹ bước xuống tàu. Vừa nhìn thấy bà, ánh mắt của “Trương Phú Quý” lập tức sáng rực lên sự kinh ngạc lẫn thú tính.Dù sinh sống ở vùng quê nghèo lam lũ, nhưng Mã Quế Phương hoàn toàn không mang dáng vẻ thô kệch của một người phụ nữ nông thôn. Ngược lại, thời gian dường như đã bỏ quên bà. Dù sắp chạm ngưỡng bốn mươi, khuôn mặt bà vẫn trắng trẻo, mịn màng, mang nét đẹp dịu dàng, bình dị nhưng vô cùng cuốn hút, ngũ quan tinh xảo y hệt con gái Mạc Thiện Ny.
Bà chỉ mặc một chiếc áo hoa tối màu và chiếc quần âu đen ống rộng, nhưng chất liệu vải rẻ tiền cũng không thể nào che giấu được dáng người mảnh mai, thắt đáy lưng ong, ba vòng chuẩn xác, rõ ràng đến mức gợi cảm. Đặc biệt là đôi gò bồng đảo đầy đặn, nảy nở của một người đàn bà chín muồi, phập phồng sau lớp áo khiến những gã bốc vác đi ngang qua không khỏi nuốt nước bọt.”Bà xã, bà đến rồi à!” “Trương Phú Quý” một gã đàn ông hèn mọn, mừng rỡ chạy tới đón lấy chiếc túi vải.Mã Quế Phương giật thót mình. Khi nhìn rõ khuôn mặt già nua, xấu xí và ngửi thấy mùi hôi hám quen thuộc của gã chồng hờ, sự chán ghét và ghê tởm lập tức hiện rõ trên khuôn mặt kiều diễm của bà. Hai người tuy là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng đã xa cách nhiều năm. Mã Quế Phương vốn cực kỳ bảo thủ, ghét cay ghét đắng thói cờ bạc, lăng nhăng và sự vô dụng của lão ta, nên bà đã sớm coi như không có người chồng này.
“Ông… sao ông lại ở đây? Làm sao ông biết tôi lên thành phố?” Mã Quế Phương nhíu chặt đôi mày liễu, lạnh lùng giật lại chiếc túi vải. Bà chỉ lén báo tin cho một người hàng xóm, hoàn toàn không ngờ gã này lại ra đón.”Trương Phú Quý” làm ra vẻ hoảng hốt, sợ hãi, lấm lét nhìn ngó xung quanh rồi hạ giọng thì thầm: “Quế Phương! Bà bé cái mồm thôi! Bọn cho vay nặng lãi đang cử người theo dõi ga tàu này đấy! Tôi biết bà nhận được thư nên phải chặn đường đón bà ngay. Nếu bà tự tiện đi loanh quanh, bọn chúng bắt được bà thì tính mạng của Ny Nhi coi như xong! Mau đi theo tôi về phòng trọ trốn tạm đã!”Nghe nhắc đến sự an nguy của con gái, mọi sự cảnh giác và chán ghét của người mẹ đều bị đánh gục. Mã Quế Phương biến sắc, không còn tâm trí đâu để nghi ngờ sự xuất hiện trùng hợp của lão. Giữa chốn đông người xa lạ, bà đành cắn răng, lầm lũi cúi đầu đi theo gã chồng mà bà khinh bỉ nhất, tiến thẳng về phía khu ổ chuột.

tai nhac chuong