https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
272

Nghe nhắc đến sự an nguy của con gái, mọi sự cảnh giác và chán ghét của người mẹ đều bị đánh gục. Mã Quế Phương biến sắc, không còn tâm trí đâu để nghi ngờ sự xuất hiện trùng hợp của lão. Giữa chốn đông người xa lạ, bà đành cắn răng, lầm lũi cúi đầu đi theo gã chồng mà bà khinh bỉ nhất, tiến thẳng về phía khu ổ chuột.

Khu trọ mà “Trương Phú Quý” dẫn bà tới nằm sâu trong một con hẻm tăm tối, ẩm thấp và chật hẹp, ánh nắng mặt trời dường như không bao giờ có thể xuyên qua được những mái tôn xi măng lợp chồng chéo lên nhau. Đây là một khu nhà năm tầng tồi tàn, tường gạch loang lổ rêu phong, nồng nặc mùi rác thải rữa nát hòa quyện với mùi nước cống đọng lại.

Vừa bước chân lên những bậc cầu thang nhớp nháp dẫn lên tầng ba, Mã Quế Phương đã cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại vì kinh hãi. Hàng xóm xung quanh đây hoàn toàn không giống những người lao động nghèo lương thiện. Bọn chúng đều là những gã đàn ông cởi trần, xăm trổ đầy mình, những kẻ mặt mày bặm trợn, sẹo vằn vện mang đậm hơi thở tanh tưởi của giang hồ. Chúng tụ tập dọc hành lang uống rượu, đánh bài chửi thề. Có kẻ làm bảo kê quán bar, có kẻ đâm thuê chém mướn, thu họ xiết nợ.

Khi Mã Quế Phương đi ngang qua, một tên lưu manh xăm hình bọ cạp trên ngực đang ngồi xổm ngay trước cửa nhà lập tức ngẩng đầu lên. Ánh mắt vẩn đục của gã ghim chặt lấy những đường cong nảy nở, cặp đùi thon dài và bộ ngực đẫy đà của bà qua lớp áo hoa mỏng manh bằng một vẻ dâm đãng, trần trụi đến mức không hề che giấu, giống như một con sói đói đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt tươi.

Bị ánh mắt ấy liếm láp, Mã Quế Phương rùng mình ớn lạnh, hoang mang hỏi nhỏ: “Ông… sao ông lại thuê phòng ở cái nơi tụ tập toàn bọn người đáng sợ thế này?”

“Trương Phú Quý” làm ra vẻ khúm núm, cười gượng gạo: “Bà thông cảm, trên thành phố cái gì cũng đắt đỏ. Thuê ở đây giá mới rẻ, lại gần công trường tiện cho tôi đi làm…”

Nghe những lời giải thích hèn mọn đó, Mã Quế Phương chỉ biết thở dài chán nản. Thế nhưng, bà hoàn toàn không hề hay biết, thế giới ngầm đằng sau khu trọ tồi tàn này đáng sợ hơn những gì bà tưởng tượng gấp vạn lần.

Sự thật là, toàn bộ đám giang hồ xăm trổ, hung tợn đang sinh sống ở cả khu nhà năm tầng này… tất cả đều đã bị Nghiêm Bất Vấn biến thành “Huyết Nô”! Đây chính là một sào huyệt được hắn cất công bố trí tỉ mỉ để tiện bề hành sự.

Kể từ khi hệ thống Trùng Vương đột phá lên Cấp 3 (Ký Sinh Hoàn Toàn), năng lực sản xuất của Nghiêm Bất Vấn đã thay đổi rõ rệt. Đối với những tên lưu manh cặn bã, tư chất thấp kém này, hắn không cần tốn nhiều tâm sức. Có những ngày, hắn dễ dàng trích xuất được từ 40 đến 50 giọt tinh huyết cấp thấp, nên hoàn toàn không cần phải tiết kiệm. Đối với loại Huyết Nô cấp thấp này, hắn tàn nhẫn xóa bỏ hoàn toàn nhân cách và tâm trí của chúng, biến chúng thành một đám con rối vô hồn, mất đi cảm giác đau đớn để sau này dùng làm “tử sĩ” thí mạng. Ngược lại, đối với những Huyết Nô có tiềm năng tiến hóa thành “Huyết Quân” (như Tiểu Triệu hay đám cao thủ), hắn vẫn bảo lưu lại tâm trí để chúng tự do phát triển độc lập, chỉ cấy vào ý thức sự trung thành tuyệt đối với Chủ nhân.

Hiện tại, vì Huyết Quân cần tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ, nên hắn tạm thời chỉ tập trung sản xuất Huyết Nô để giăng một mạng lưới chân rết khổng lồ khắp Trung Hải. Đám “hàng xóm” đang nhìn Mã Quế Phương bằng ánh mắt dâm đãng kia, thực chất chỉ đang diễn một vở kịch dưới sự điều khiển sóng não của hắn mà thôi.

Lên đến phòng trọ của Trương Phú Quý ở tầng ba, “cạch” một tiếng, cánh cửa gỗ mục nát mở ra.

Mã Quế Phương bước vào và lập tức đứng sững lại. Bà vốn là người phụ nữ nông thôn quen chịu thương chịu khó, nhà ở quê dẫu nghèo nhưng luôn được bà lau dọn sạch sẽ, tươm tất. Còn căn phòng nhỏ hẹp trước mắt này lại giống hệt một bãi rác! Quần áo bẩn vứt lung tung trên chiếc giường nệm ố vàng, vỏ chai rượu, tàn thuốc lá vung vãi khắp mặt sàn xi măng. Kinh khủng hơn, nhà vệ sinh nhỏ xíu ở góc phòng đã bị mất cửa từ bao giờ, phơi bày chiếc bồn cầu cáu bẩn và bốc mùi khai ngấy lên tận mũi.

Sự thất vọng, ghê tởm và uất ức dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Mã Quế Phương che mũi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã chồng hờ: “Trương Phú Quý, ông gọi tôi lên đây để đối mặt với thứ này sao? Tôi đã giữ lễ nghĩa, cam chịu làm bình phong cho ông bao nhiêu năm nay ở quê. Nhưng nếu ông nghĩ tôi sẽ sống ở cái nơi hôi hám, không có tương lai này để hầu hạ ông, thì ông nhầm rồi!”

Bà kiên quyết xách chiếc túi vải lên: “Nợ của ông, ông tự đi mà làm thuê để trả. Tôi không quản ông nữa. Tôi sẽ đi tìm con gái của tôi!”

Thấy bà định rời đi, “Trương Phú Quý” vội vàng ôm lấy chân bà, giả vờ khóc lóc thảm thiết: “Quế Phương! Bà đừng đi! Bà mà bỏ đi là bọn chúng giết tôi mất! Xin bà ở lại giúp tôi…”

Nhưng Mã Quế Phương đã cạn kiệt sự kiên nhẫn. Bà dứt khoát hất tay lão ra, bước mạnh về phía cửa.

RẦM!

Ngay khoảnh khắc Mã Quế Phương vừa chạm tay vào chốt, cánh cửa gỗ tồi tàn bỗng bị đạp tung ra một cách bạo lực!

Cánh cửa va mạnh vào tường làm rớt cả mảng vữa. Mã Quế Phương hoảng hốt lùi lại. Từ ngoài hành lang, năm gã đàn ông giang hồ cao lớn, xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm dao phóng lợn và gậy bóng chày rầm rập xông thẳng vào phòng. Sát khí bừng bừng tỏa ra từ chúng khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống âm độ.

Tên đại ca dẫn đầu là một gã mặt thẹo, to con như con gấu. Gã bước tới, dùng mũi giày đạp thẳng vào ngực “Trương Phú Quý” khiến lão già giả vờ kêu la lăn lộn dưới đất. Sau đó, gã chuyển ánh mắt tàn ác, hung tợn sang nhìn chằm chằm vào Mã Quế Phương đang run rẩy ở góc tường.

“Lão Trương, mày định cho con vợ này trốn à?” Tên đại ca gầm lên, giọng nói vang vọng đe dọa. “Tao nghe nói mụ này định đi tìm con gái? Khá lắm! Nghe đâu con gái của vợ chồng mày đang làm Trưởng ban gì đó ở Tập đoàn Quốc Tế Ngọc Lôi cơ mà? Chà chà, một công ty lớn, danh giá thế cơ đấy!”

Mã Quế Phương nghe nhắc đến công ty của Mạc Thiện Ny thì mặt cắt không còn một giọt máu. Bà hoảng hốt che chắn: “Các người… các người muốn gì? Chuyện này không liên quan đến con gái tôi!”

“Không liên quan?” Tên đại ca nhếch mép cười khẩy, vung cây gậy sắt đập nát chiếc bàn gỗ ọp ẹp trong phòng để thị uy. “Nợ máu phải trả bằng máu, nợ tiền phải trả bằng tiền! Tao nói cho mụ biết, tung tích của nhà mụ tao đã nắm rõ trong lòng bàn tay! Từ cái xó quê tồi tàn của mụ ở Tứ Xuyên, cho đến chỗ làm của con gái mụ tại Tập đoàn Quốc Tế Ngọc Lôi, tao đều biết rành rọt! Nếu vợ chồng mày không ở lại cái thành phố này làm việc kiếm tiền trả nợ cho tao, thì tao sẽ tới tận công ty bắt con gái mụ quăng vào động đĩ để tiếp khách trừ nợ!”

Vừa dứt lời hăm dọa, ánh mắt vẩn đục của gã đại ca chợt khựng lại, dán chặt vào cơ thể đang run rẩy bần bật của Mã Quế Phương ở góc tường. Mặc dù bà chỉ mặc một bộ quần áo nông thôn rẻ tiền, nhưng vì quá sợ hãi mà mồ hôi tuôn ra, khiến lớp áo hoa dính sát vào người, phô bày trọn vẹn những đường cong đẫy đà, phồn thực của một thiếu phụ chín muồi.

Mấy gã đàn em xăm trổ đứng sau cũng bắt đầu nuốt nước bọt ực ực, ánh mắt tà dâm, trần trụi quét dọc từ trên xuống dưới người bà. Bọn chúng không kiêng nể gì, bắt đầu buông những lời bình phẩm thô thiển, dơ bẩn ngay trước mặt bà:

“Chậc chậc, đại ca, anh nhìn xem! Con đàn bà này tuy đã là mẹ nhưng dáng vóc ngọt nước phết nhìn kỹ thì mặt này không nói thì nói chưa đến 30 tuổi em cũng tin! Cặp vú to tròn sừng sững thế kia, mông lại nẩy, eo thon thắt đáy lưng ong… Cỡ này mà đè ra giường thì vắt kiệt sức mấy chục anh em mất!”

“Phải đấy đại ca! Nhìn cái tướng tá hừng hực và làn da trắng bóc thế này, chắc chắn trên giường dâm đãng, lẳng lơ vãi cả ra. con đàn bà này mà quăng vào kỹ viện làm gái, chắc chắn đắt khách không kém gì gái tơ đâu!”

Nghe đám đàn em nói, tên đại ca vuốt cằm, ánh mắt càng thêm phần bỉ ổi, tàn nhẫn lột trần Mã Quế Phương qua lớp quần áo: “Hahaha… Tụi mày nói đúng. Con đàn bà này công nhận bảo dưỡng thân thể tốt thật, nhìn nứng thật đấy. Đã vậy tao đổi ý!”

Gã chĩa thẳng mũi gậy sắt vào mặt Mã Quế Phương, gầm lên đầy thú tính: “Nếu vợ chồng mày không ngoan ngoãn làm việc trả nợ, tao sẽ bắt cả cô và con gái quăng vào động đĩ! Để tao xem, hai mẹ con nhà mụ lột sạch quần áo, cùng nằm trên một cái giường, cùng rên rỉ hầu hạ đàn ông thì sẽ kiếm được bao nhiêu tiền để trả nợ cho tao!”

Gã tiến lại gần, phả hơi thở đầy mùi rượu vào mặt người mẹ đáng thương, thốt ra lời đe dọa mang tính hủy diệt nhất: “Bà không sợ làm đĩ? Được thôi! Vậy tao sẽ dẫn năm chục anh em giang hồ đến quậy nát cái cổng Tập đoàn Ngọc Lôi! Tao sẽ căng băng rôn, cầm loa phóng thanh hét cho cả cái Trung Hải này, cho hàng ngàn nhân viên ở đó biết rằng: Vị Trưởng ban xinh đẹp, cao quý của bọn họ có một thằng cha dượng cờ bạc cặn bã và một bà mẹ thấp hèn trốn nợ! Tao sẽ bôi tro trát trấu vào mặt con gái cô, để xem nó có còn ngẩng mặt lên nhìn sếp, nhìn đồng nghiệp được nữa không! Để xem tương lai, sự nghiệp của nó có bị hủy hoại hoàn toàn vì cái gia đình rác rưởi này không!”

Từng lời, từng chữ tàn độc ấy như những nhát búa tạ đập nát phòng tuyến tâm lý của Mã Quế Phương.

Bà đứng sững như trời trồng, hai chân bủn rủn, ngã khụy xuống sàn nhà dơ bẩn. Nước mắt lã chã tuôn rơi. Bà là một người phụ nữ nông thôn cam chịu, bà không sợ khổ, không sợ mệt, thậm chí bà không sợ cái chết. Thế nhưng, con gái Mạc Thiện Ny chính là sinh mệnh, là niềm tự hào duy nhất của đời bà! Nó đã phải vất vả nhường nào, nỗ lực đổ bao nhiêu mồ hôi và nước mắt mới có được vị trí đáng kính ở Quốc Tế Ngọc Lôi như ngày hôm nay. Nếu vì bà mà con gái bị bôi nhọ thanh danh, lâm vào cảnh tủi nhục, bị người đời chê cười, thì bà dù có chết một ngàn lần cũng không thể tha thứ cho bản thân mình!

“Đừng… tôi xin các người… đừng đến tìm con bé…” Mã Quế Phương khóc nấc lên, giọng nói vỡ vụn trong sự tuyệt vọng. “Tôi sẽ ở lại… tôi sẽ làm việc trả nợ…”

“Nhớ kỹ lời bà nói đấy! Nếu tao thấy bà bén mảng trốn khỏi thành phố, tao lập tức hủy hoại con gái mụ!” Tên đại ca cảnh cáo lần cuối rồi vung tay ra hiệu cho đàn em rút lui.

Căn phòng chật hẹp chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc. Mã Quế Phương gục mặt xuống hai đầu gối, khóc không thành tiếng. Bà không dám đi tìm Mạc Thiện Ny nữa. Nỗi sợ hãi sẽ mang rắc rối đến cho con gái khiến người mẹ vĩ đại ấy quyết định tự mình gánh chịu mọi bóng tối. Bà lầm lũi đứng dậy, xắn tay áo hoa lên, cắn răng bắt đầu dọn dẹp đống rác rưởi tởm lợm trong căn phòng trọ.

Nhìn con mồi đã hoàn toàn sập bẫy và từ bỏ ý định trốn chạy, “Trương Phú Quý” từ trong góc từ từ bò dậy. Dưới lớp mặt nạ già nua, Nghiêm Bất Vấn nở một nụ cười đắc thắng tàn độc.

“Quế Phương… bà đừng quá lo…” Hắn lại dùng giọng điệu hèn mọn, rụt rè để dỗ dành: “Tôi vừa nhờ người quen giới thiệu cho bà một công việc rồi. Là làm người giúp việc dọn dẹp cho một căn biệt thự của nhà giàu ở ngoại ô. Lương ở đó rất cao. Ngày kia bà có thể bắt đầu đến đó làm việc. Chỉ cần chúng ta chăm chỉ, nhất định sẽ trả hết nợ mà không làm ảnh hưởng đến Ny Nhi…”

Mã Quế Phương lau nước mắt, thân cô thế cô chân ướt chân ráo lên thành phố, lại đang trong tình cảnh bị xã hội đen đe dọa đường cùng, bà đành gật đầu yếu ớt, nghe theo sự sắp xếp của gã chồng hờ mà không mảy may nghi ngờ rằng, căn “biệt thự nhà giàu” đó thực chất chính là địa ngục trần gian mà ác quỷ đã xây sẵn để chờ đón bà.

GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ

Trùng nô: Mã Quế Phương

Thân phận: Mẹ ruột của Giám đốc Mạc Thiện Ny, một người phụ nữ nông thôn bảo thủ, thủ tiết nhiều năm.

Thân thể: CẤP 2: LINH SƯƠNG (Cơ địa mềm mại, mẫn cảm bẩm sinh. Trước khi là hoa khôi ở vùng, vóc dáng vẫn thắt đáy lưng ong, 3 vòng nảy nở trọn vẹn của một thiếu phụ chín muồi).

Hệ số khoái cảm cơ bản: 1.1 (Chỉ số nền tảng của một thiếu phụ đã từng có gia đình, cơ thể trưởng thành chín muồi nhưng bị kìm nén dục vọng lâu năm).

Độ tương thích với Trùng Vương: 40%

TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI Cấp Độ Hiện Tại:

CẤP 1: NGỦ ĐÔNG

Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 15%

Ánh nắng chói chang của buổi trưa hè hắt qua khe cửa sổ bám đầy bụi bẩn, chiếu rọi vào căn phòng trọ tồi tàn, ngột ngạt ở khu ổ chuột.

Nghiêm Bất Vấn dưới lớp vỏ bọc già nua, thô bỉ của “Trương Phú Quý” đang ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế nhựa ọp ẹp. Đằng sau đôi mắt đục ngầu, hôi hám ấy, hắn đang âm thầm kiểm tra lại bảng thông số tiến hóa trong đại não. Thời gian tới, ta phải tích cực ‘huấn luyện’ con đàn bà này, ép cô ta phải tự tay xé nát cái mác thanh cao đó, tự nguyện giang rộng hai chân ra cầu hoan mới được.”

Nghĩ là làm, “Trương Phú Quý” xách một hộp cơm hộp rẻ tiền, đầy dầu mỡ từ quán cơm bình dân dưới lầu bước vào phòng.

Lúc này, Mã Quế Phương đang cặm cụi lấy giẻ lau dọn đống rác rưởi vương vãi trên sàn nhà. Dù đang làm công việc tay chân, và khoác trên người bộ quần áo hoa nông thôn mộc mạc, nhưng bóng lưng của người thiếu phụ chưa đến bốn mươi tuổi này vẫn tỏa ra một mị lực chết người. Vóc dáng cô mảnh mai nhưng ba vòng lại đâu ra đấy, thắt đáy lưng ong vô cùng hoàn hảo. Mỗi khi cô cúi gập người, chiếc quần âu đen lại căng ra, phô diễn trọn vẹn bờ mông tròn trịa, nảy nở. Phía trên, hai bầu vú đẫy đà của một người đàn bà chín muồi cứ nhịp nhàng phập phồng theo từng nhịp thở, lấp ló sau cổ áo hoa khiến gã đàn ông nào nhìn thấy cũng phải nuốt nước bọt.

“Bà xã, nghỉ tay ăn chút cơm trưa đi.”

Trương Phú Quý cười hề hề, phô ra hàm răng ố vàng vì khói thuốc. Lão cố tình bước tới thật sát, vươn bàn tay cáu bẩn, thô ráp định sờ lên bờ vai gầy guộc của Mã Quế Phương để thể hiện sự “quan tâm”.

Nhưng Mã Quế Phương giống như bị điện giật. Sự ghê tởm đối với gã chồng hờ vô dụng, hay cờ bạc này đã ăn sâu vào xương tủy. Cô lập tức lùi lại một bước, ánh mắt lạnh nhạt, né tránh hoàn toàn cái chạm của lão.

“Ông để cơm lên bàn đi, tôi lau nốt chỗ này rồi sẽ ăn. Ông hôi hám quá, tránh xa tôi ra một chút.” Giọng nói của cô lạnh băng, mang theo sự bài xích tuyệt đối. Dù phải cắn răng ở lại cái nơi nhớp nháp này vì sự an nguy của con gái Mạc Thiện Ny, nhưng sự cổ hủ và lòng tự tôn của cô không cho phép gã đàn ông đê tiện này đụng vào người mình.

Nhìn bàn tay bị gạt ra, trong lòng Trương Phú Quý bùng lên một tia tà hỏa. “Còn dám giả vờ thanh cao sao? Để xem lát nữa cô làm thế nào mà từ chối!”

Hắn giả vờ ậm ừ quay đi, nhưng trong khoảnh khắc xoay người, một luồng sóng sinh học vô hình, mỏng như sợi tóc bắn vút ra từ đầu ngón tay hắn, ghim chuẩn xác vào huyệt đạo ở mắt cá chân trái của Mã Quế Phương.

Sóng sinh học này không gây tổn thương thực thể, nhưng nó lập tức đánh lừa hệ thần kinh, tạo ra một cơn đau đớn kịch liệt y hệt như bị trật khớp xương, đồng thời làm tê liệt hoàn toàn các dây chằng xung quanh.

“Á…!”

Mã Quế Phương đang kiễng chân với tay lau mặt bàn, bỗng nhiên mắt cá chân trái nhói lên một cơn đau buốt óc. Chân cô mềm nhũn, mất đi trọng tâm. Toàn bộ cơ thể thon thả mất đà, ngã nhào xuống nền xi măng lạnh lẽo.

“Ôi chao! Bà xã, bà làm sao thế này?!”

Trương Phú Quý giả vờ hoảng hốt, lập tức lao tới. Lần này, Mã Quế Phương đau đến mức trán túa mồ hôi lạnh, nước mắt ứa ra, căn bản không còn sức lực đâu mà né tránh nữa.

Lão già thô bỉ không chút khách khí, dang hai cánh tay đầy mùi mồ hôi chua loét ôm thốc lấy cơ thể mềm mại, thơm ngát mùi hương phụ nữ trưởng thành của cô lên. Cảm giác thân hình đẫy đà, mềm như bông của đệ nhất thiếu phụ áp sát vào lồng ngực gầy gò của lão khiến Trương Phú Quý suýt nữa thì rên lên vì sướng. Hai bầu vú khổng lồ của cô ép chặt vào ngực lão, trong khi bàn tay lão thì cố tình luồn sâu dưới kheo chân, bóp mạnh vào cặp đùi trắng nõn nà.

“Buông… buông tôi ra… tôi tự đi được…” Mã Quế Phương nhăn mặt, cố gắng đẩy lồng ngực hôi hám của lão ra, sự kinh tởm khiến cô buồn nôn.

“Bà đi bằng niềm tin à? Cổ chân sưng vù lên rồi kìa!”

Trương Phú Quý không thèm nghe, ngang nhiên bế cô bước tới, ném phịch người phụ nữ xinh đẹp xuống chiếc đệm nỉ cũ kỹ, ố vàng – cũng là chỗ ngả lưng duy nhất đặt ngay giữa căn phòng trọ chật hẹp.

Mã Quế Phương đau đớn kêu khẽ, nằm ngửa trên nệm, hơi thở dồn dập khiến bộ ngực vĩ đại nhấp nhô kịch liệt. Trương Phú Quý ngồi xổm ngay dưới chân cô, thô bạo xắn ống quần âu của cô lên tận đầu gối, phơi bày bắp chân trắng muốt, mịn màng như ngọc. Lão dùng đôi bàn tay chai sần, bẩn thỉu của mình nắm lấy cổ chân cô mà nắn bóp.

Mỗi một lần tay lão vuốt ve trên làn da trơn láng, Mã Quế Phương lại rùng mình nổi da gà vì kinh tởm, nhưng cơn đau truyền đến từ hệ thần kinh lại ép cô phải cắn răng chịu đựng.

“Chậc chậc… trẹo gân nặng rồi. Thế này thì ít nhất hai ngày tới bà đừng hòng bước chân xuống đất.” Trương Phú Quý ra vẻ nghiêm trọng phán. Lão lấy từ trong túi áo ra một miếng cao dán màu đen ngòm, bóc ra rồi dán chặt lên mắt cá chân của cô. Miếng cao này thực chất chứa một loại dược liệu thẩm thấu, âm thầm làm tăng độ mẫn cảm của làn da và kích thích tuần hoàn máu ở khu vực hạ bộ, chuẩn bị cho màn kịch kế tiếp.

“Ông… ông ra ngoài ăn cơm đi… tôi muốn nằm nghỉ.” Mã Quế Phương quay mặt vào trong tường, kéo vạt áo che đi những đường cong gợi cảm, không muốn nhìn mặt lão thêm một giây nào nữa.

Trương Phú Quý nhếch mép cười nhạt, ánh mắt dâm tà lướt qua cặp mông đang cong lên của cô: “Được, bà cứ nghỉ đi. Có việc gì thì gọi chồng, đừng có ngại.”

Lão già thô bỉ vừa quay lưng bước ra góc phòng phì phèo điếu thuốc, Mã Quế Phương nằm trên chiếc đệm cũ kỹ, nhắm nghiền mắt lại. Cô khẽ cắn môi, cố gắng xua đi hình ảnh gã chồng hờ dơ bẩn, nhưng một luồng nhiệt nóng rực, xa lạ từ từ lan tỏa khắp tứ chi.

Chỉ mới ôm ấp, tiếp xúc da thịt một lát trong lúc lão bế cô lên giường và xoa bóp cổ chân, nhưng dường như thứ mùi mồ hôi chua loét, hơi thở đục ngầu và sức lực từ đôi bàn tay chai sần ấy đã đánh thức một thứ bản năng bị đè nén suốt mười mấy năm qua trong cơ thể người thiếu phụ. Làn da trắng nõn của cô bắt đầu râm ran tê dại. Hai bầu vú đẫy đà dưới lớp áo hoa bỗng dưng căng tức, sưng mọng lên, hai điểm nhũ hoa cọ xát vào lớp áo lót thô ráp tạo ra những luồng điện giật nhẹ truyền thẳng vào tim, khiến hơi thở cô bất giác trở nên dồn dập.

Đáng sợ nhất là ở phía dưới. Khu vực tư mật bị “bỏ hoang” bấy lâu nay bỗng nhiên ngứa ngáy một cách kỳ lạ. Một luồng xuân thủy âm ấm, trơn trượt rỉ ra từ hoa tâm, chầm chậm thấm ướt đũng quần lót cotton.

Trời ơi… mình bị sao thế này? Sao tự dưng lại…

Mã Quế Phương hoảng sợ mở choàng mắt, hai chân thon dài vô thức cọ xát vào nhau để giảm bớt sự bức bối. Cô cố tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là phản ứng do quá căng thẳng và sợ hãi trước bọn xã hội đen, hoàn toàn không biết rằng, hạt giống dục vọng hắc ám đã chính thức nảy mầm, đâm rễ sâu vào từng nơ-ron thần kinh của cô, sẵn sàng nuốt chửng lấy lý trí thanh cao ấy.

——————————————————————————–

Thời gian chậm chạp trôi qua. Đến khoảng bốn giờ chiều, một vấn đề vô cùng tế nhị và nan giải bắt đầu ập đến với Mã Quế Phương.

Bụng dưới của cô bắt đầu căng tức. Cơn buồn tiểu ập đến, ban đầu chỉ là lâm râm, nhưng càng lúc càng trở nên dữ dội. Cô đã nhịn suốt ba tiếng đồng hồ.

Mã Quế Phương chống tay muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động, mắt cá chân trái lại truyền đến một cơn đau buốt tận óc khiến cô ngã phịch xuống nệm. Cô thử dùng một chân lò cò, nhưng căn phòng chật hẹp bừa bộn đồ đạc, nệm lại đặt ngay giữa nhà, cách nhà vệ sinh đến hơn năm mét. Với một người phụ nữ chân yếu tay mềm lại đang đau đớn kịch liệt, khoảng cách đó chẳng khác nào mười vạn dặm.

Mồ hôi lấm tấm trên trán người thiếu phụ. Hai đùi cô vô thức kẹp chặt lấy nhau, vặn vẹo ma sát để cố nhịn. Gương mặt xinh đẹp đỏ bừng lên vì nghẹn uất và bối rối.

Cô liếc mắt nhìn về phía góc phòng. Trương Phú Quý đang ngồi hút thuốc lá phì phèo, ánh mắt đục ngầu thỉnh thoảng lại liếc qua phía cô mang theo sự cợt nhả.

Phải nhờ gã đàn ông bẩn thỉu, đê tiện này bế đi vệ sinh sao?

Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó, sự xấu hổ đã khiến Mã Quế Phương muốn cắn lưỡi. Cô là một người đàn bà truyền thống, thà chết chứ không muốn phơi bày sự lúng túng, bẽ bàng của mình trước mặt đàn ông, huống hồ kẻ đó lại là gã chồng hờ mà cô khinh bỉ tận xương tủy.

Nhưng bàng quang ngày một căng cứng, cảm giác nhức nhối dưới hạ bộ đã đến giới hạn chịu đựng. Nếu không giải quyết, cô sẽ tiểu ra quần mất! Làm sao một người mẹ thanh cao như cô có thể chấp nhận việc tè dầm ra nệm như một đứa trẻ được?

Cuối cùng, sự bức bách sinh lý đã chiến thắng lòng tự tôn.

“Trương… Trương Phú Quý…” Mã Quế Phương cắn nát môi dưới, giọng nói run rẩy, nhỏ như muỗi kêu: “Ông… ông lại đây một chút…”

Lão già lập tức dụi điếu thuốc, đứng dậy bước tới, khóe môi ẩn chứa một nụ cười đắc thắng: “Sao thế bà xã? Muốn uống nước à?”

“Không… tôi…” Mặt cô đỏ bừng như quả gấc chín, hai tay gắt gao túm lấy mép áo, nhắm nghiền mắt lại nhục nhã thì thầm: “Tôi muốn đi vệ sinh… Chân tôi đau quá không tự đi được… Ông đỡ tôi vào đó một lát…”

“Ái chà, tưởng chuyện gì to tát. Vợ chồng với nhau, bà cứ nói thẳng ra.”

Không đợi cô nói thêm, Trương Phú Quý vồ tới, một lần nữa luồn tay dưới lưng và kheo chân cô, nhấc bổng người đàn bà đẫy đà lên. Lần này, do đang nhịn tiểu đến mức căng cứng, cơ thể Mã Quế Phương vô cùng mẫn cảm. Bàn tay thô ráp của lão chạm vào đùi non khiến cô giật nảy mình, dâm thủy vô thức rỉ ra một chút làm ướt nhẹ đáy quần lót cotton.

Lão già bế cô đi vài bước, tiến vào khu vực nhà vệ sinh nhỏ xíu ở góc phòng.

Nhà vệ sinh này vô cùng tồi tàn, nền gạch ố vàng cáu bẩn, bốc mùi hôi hám. Đáng sợ nhất là… nó không hề có cửa! Cánh cửa nhựa đã bị hỏng và tháo vứt đi từ đời nào, đứng từ bên ngoài có thể nhìn thông thống vào tận bên trong chiếc bồn cầu sứt mẻ.

Trương Phú Quý đặt cô ngồi xuống nắp bồn cầu.

“Được rồi… ông ra ngoài đi… Quay mặt đi chỗ khác…” Mã Quế Phương hoảng hốt đuổi lão, hai tay lóng ngóng che trước ngực.

Thế nhưng, gã đàn ông thô bỉ không hề nhúc nhích. Lão đứng sừng sững ngay trước mặt cô, khoanh tay trước ngực, đôi mắt diều hâu dán chặt vào khuôn mặt đang đỏ ửng của người thiếu phụ, cợt nhả đáp:

“Ra ngoài làm gì? Nền gạch ở đây trơn lắm, chân bà lại đang què, lỡ bà ngã đập đầu xuống đất thì ai đền mạng cho tôi? Bà cứ đi đi, tôi đứng đây canh chừng cho bà.”

“Ông… đồ vô liêm sỉ! ” Mã Quế Phương uất nghẹn, nước mắt trào ra vì nhục nhã. “Tôi cấm ông nhìn! Cút ra ngoài ngay!”

“Bà chửi ai ?” Trương Phú Quý đột nhiên gầm lên, trừng mắt vung tay làm động tác như muốn tát cô. “Tôi có lòng tốt hầu hạ bà đi đái, bà lại còn làm giá à? Ở cái xóm trọ này, tôi là chồng bà, việc tôi nhìn vợ mình đái thì phạm pháp chắc? Nếu bà không muốn đi thì nhịn đi! Để xem bàng quang của bà chịu được bao lâu!”

Nói xong, lão mặc kệ vợ cứ đứng ra đó

“Đừng…” Mã Quế Phương hoảng sợ kêu lên. Bụng dưới của cô đã căng tức đến mức như sắp vỡ tung, nếu bây giờ lão bỏ đi, cô sẽ không thể tự đứng dậy được, chắc chắn sẽ tè dầm ra quần. Sự tuyệt vọng bủa vây lấy người đàn bà đáng thương. Cô khóc nức nở, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi tầm nhìn, cắn răng thỏa hiệp trong sự nhục nhã ê chề.

Dưới ánh mắt trần trụi, dâm tà của kẻ thù, đôi bàn tay run rẩy của người thiếu phụ thanh tao từ từ kéo cạp quần âu xuống.

Soạt…

Chiếc quần dài cùng lớp quần lót cotton màu trắng bị kéo tuột xuống tận bắp chân. Toàn bộ phần hạ thân đẫy đà, trắng muốt của Mã Quế Phương hoàn toàn phơi bày trong không khí bẩn thỉu. Khu vườn bí ẩn với chùm lông đen rậm rạp, bao bọc lấy khe rãnh đang sưng tấy ửng hồng lộ rõ mồn một trước con mắt thô bỉ của gã đàn ông. Sự xấu hổ tột cùng khiến hai đùi cô run lên bần bật, cô khép chặt hai đầu gối lại, dùng hai tay che mặt khóc thầm.

Thế nhưng, tiếng nước chảy róc rách vẫn vang lên. Dòng nước tiểu màu vàng nhạt ấm nóng xả xuống bồn cầu, tạo ra những âm thanh cực kỳ dâm mỹ và vang dội trong không gian tĩnh lặng của khu trọ.

Mỗi một giây trôi qua đối với Mã Quế Phương dài như một thế kỷ. Sự nhục nhã khi phải bài tiết ngay trước mặt gã đàn ông mà mình kinh tởm nhất khiến não bộ cô muốn nổ tung. Nhưng kinh hoàng hơn, dưới tác động của miếng cao dán kích thích tuần hoàn máu ban nãy, việc giải phóng bàng quang cộng với sự căng thẳng tột độ lại tạo ra một khoái cảm dị thường. Cửa mình của cô không chỉ xả nước tiểu, mà những giọt dâm thủy nhớp nháp cũng bắt đầu ứa ra, hòa lẫn vào nhau.

“Chậc chậc… Vợ à, bà đái nghe vang thật đấy. Xem ra nước nôi cũng lênh láng lắm.” Trương Phú Quý chép miệng, giọng nói khàn đục mang theo nhục dục.

Ngay khi Mã Quế Phương vừa giải quyết xong, cô vội vã đưa tay định kéo quần lên để che đậy sự tủi nhục.

Nhưng một bàn tay thô ráp, hôi hám của lão già đã nhanh như chớp vồ lấy cổ tay cô, gạt phắt ra.

“Ông… ông định làm gì?!” Mã Quế Phương kinh hãi thét lên, ngửa người ra sau.

“Làm chồng thì phải chăm sóc vợ cho chu đáo chứ. Bà đái xong chưa lau chùi, để tôi giúp bà lau cho sạch sẽ!”

Nụ cười trên khuôn mặt gầy gò của Trương Phú Quý vặn vẹo thành một hình thù ác quỷ. Lão không dùng giấy vệ sinh, mà trực tiếp vươn bàn tay bẩn thỉu, đầy những vết chai sần của một kẻ lao động chân tay, thô bạo vạch rộng hai đùi của người thiếu phụ ra!

“Á! Không! Đừng đụng vào tôi! Đồ súc sinh… cút đi!!!”

Mã Quế Phương gào khóc trong tuyệt vọng. Cô dùng tay cào cấu, đấm loạn xạ vào vai lão, nhưng lực lượng của một người đàn bà đang yếu ớt làm sao cản nổi sức mạnh của một Cổ Vương đang ngụy trang?

Bàn tay thô ráp của lão không chút lưu tình, phủ trọn lên khu vực tư mật hoàn toàn không mảnh vải che đậy của cô. Những ngón tay chai sần miết mạnh qua lớp lông rậm rạp, tàn nhẫn chà xát lên hai cánh môi âm hộ đang sưng tấy đỏ rực và còn dính đầy nước tiểu ẩm ướt.

Sự va chạm trực tiếp mang đến một cú sốc điện cực hạn.

“Ưm… á!!”

Mã Quế Phương rùng mình, tiếng chửi mắng vỡ vụn biến thành một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Làn da non nớt, nhạy cảm của cô vốn dĩ bị “bỏ hoang” mười mấy năm nay, chưa từng có ai đụng chạm. Nay lại bị một bàn tay thô bạo, dơ bẩn chà xát tàn nhẫn khiến các dây thần kinh như bị quá tải.

Kinh tởm! Nhục nhã! Dơ bẩn! Đó là những gì lý trí cô gào thét. Nhưng thể xác của một người đàn bà chín muồi, kết hợp với sự kích thích từ thuốc đã triệt để phản bội cô.

“Bà chửi tôi là súc sinh à? Thế con chó cái nào đang chảy nước lồn dầm dề ướt sũng cả tay tôi đây?”

Trương Phú Quý cười gằn, hai ngón tay bẩn thỉu đột ngột tách rộng khe thịt ra, tìm chuẩn xác hạt ngọc mẫn cảm (âm vật) đang dựng cứng ngắc mà điên cuồng vân vê, móc ngoáy.

Lép nhép… lép nhép…

Tiếng dâm thủy hòa cùng nước tiểu tạo ra thứ âm thanh dâm tiện tột cùng. Mã Quế Phương mở to đôi mắt đẫm lệ, hoảng sợ nhận ra bên dưới của mình đang phản ứng dữ dội. Vách thịt của cô co giật liên hồi, dâm dịch tuôn ra xối xả như suối, chảy tràn xuống kẽ tay của lão già.

Cô muốn khép chân lại, nhưng gã đàn ông lại có một hành động nằm ngoài sức tưởng tượng của cô. Lão không hề dùng bạo lực xé rách quần áo cô, mà đột ngột vươn hai bàn tay thô ráp nắm chặt lấy hai cổ chân trắng muốt của Mã Quế Phương.

Dùng sức nhấc bổng lên!

“Á… ông làm gì… buông ra!”

Mã Quế Phương kinh hãi la lên, cả người mất trọng tâm ngửa ngả ra phía sau, tấm lưng tựa hẳn vào nắp bồn cầu lạnh lẽo. Hai chân cô bị nhấc bổng lên cao, banh rộng ra hai bên thành hình chữ V cực kỳ đáng xấu hổ. Tư thế này khiến toàn bộ khu vườn bí ẩn đang sưng tấy đỏ rực, bóng nhẫy hỗn hợp nước tiểu và dâm thủy phơi bày trần trụi, dâng thẳng về phía mặt gã đàn ông.

Trương Phú Quý nhếch mép cười tà ác. Lão cúi gầm khuôn mặt già nua, xấu xí xuống, không chút ghê tởm há to cái miệng đầy mùi thuốc lá rẻ tiền, vùi thẳng vào giữa hai đùi người thiếu phụ!

Một chiếc lưỡi thô ráp, nóng rực như lửa thò ra, tàn nhẫn liếm một đường từ dưới lên trên, càn quét toàn bộ khe rãnh đang ướt đẫm của cô.

“Ưm… á á á!!! Không… dơ bẩn… chỗ đó dơ lắm… đừng liếm…”

Mã Quế Phương tuyệt vọng thét lên, hai tay lóng ngóng muốn đẩy cái đầu đang vùi giữa háng mình ra. Nơi đó của cô vừa mới bài tiết xong, vẫn còn vương mùi nước tiểu, sao gã đàn ông này có thể… có thể ngậm lấy nó mà liếm mút điên cuồng như một món sơn hào hải vị cơ chứ?

Tiếng chùn chụt, rột rột vang dội trong không gian nhà vệ sinh chật hẹp. Lão già dùng đầu lưỡi điêu luyện khuấy đảo, tham lam cuốn lấy từng giọt xuân thủy hòa lẫn nước tiểu mà nuốt ực xuống cổ họng. Chiếc lưỡi thô ráp liên tục xoáy sâu vào cửa mình, rồi đột ngột cong lên, dùng cả răng và môi cắn mút, trêu đùa hạt ngọc mẫn cảm đang sưng phồng của người thiếu phụ.

Cú kích thích bạo liệt bằng miệng này vượt xa giới hạn chịu đựng của một người đàn bà đã mười mấy năm “bỏ hoang”. Luồng điện khoái cảm tê dại từ hạ bộ phóng thẳng lên đại não, đánh sập hoàn toàn phòng tuyến luân lý và sự bảo thủ của người mẹ.

Mã Quế Phương khóc nấc lên, hai tay vốn định đẩy lão ra giờ đây lại vô thức luồn vào mái tóc điểm bạc của gã chồng hờ, mười ngón tay bấu chặt. Chiếc eo thon uốn éo vặn vẹo trên nắp bồn cầu, chiếc mông đầy đặn không ngừng nảy lên, chủ động ấn sâu hoa tâm rỉ nước của mình vào cái miệng đang càn quét kia.

Kinh tởm! Nhục nhã! Dơ bẩn! Nhưng tại sao lại sung sướng đến mức muốn nổ tung thế này?!

“Đừng… tôi không chịu nổi… á… sướng… sướng quá… sâu quá… ưm… tôi chết mất… á a a a!!!”

Một tiếng dâm khiếu cao vút, lẳng lơ xé rách không gian. Mã Quế Phương ngửa gập cổ, hai mắt lật ngược dại đi. Mười ngón chân cô quắp chặt lại. Từ sâu trong tử cung, một luồng xuân thủy nóng hổi, đặc sệt phun trào xối xả, xịt thẳng vào mặt, vào miệng gã đàn ông đang vùi đầu giữa háng mình.

Cô đón nhận cơn cực khoái có thể nói là lần đầu tiên trong cuộc đời ngay trên chiếc bồn cầu bẩn thỉu. Chỉ bằng chiếc miệng của kẻ mà mình khinh bỉ nhất, cơ thể đẫy đà của người thiếu phụ co giật liên hồi, xụi lơ ngã gục, khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt giờ đây chỉ còn lại vẻ thỏa mãn nhục dục.

Chưa để cho Mã Quế Phương kịp hoàn hồn sau cơn cực khoái bằng miệng đầy nhục nhã ấy, gã đàn ông tồi tệ đã có một hành động khiến nàng rơi vào hố sâu tuyệt vọng không thể vãn hồi.

Trong lúc nàng còn đang xụi lơ tựa lưng vào nắp bồn cầu, hai chân vẫn còn dang rộng hình chữ V run rẩy bần bật, gã “Trương Phú Quý” đã lùi lại nửa bước và đứng thẳng người dậy. Từ lúc nào không hay, chiếc khóa quần sờn cũ của gã đã được kéo bung ra. Một cự vật khổng lồ, gân guốc dữ tợn, mang theo nhiệt độ nóng rực và mùi vị đàn ông hôi hám, thô bỉ bật tung ra ngoài không khí.

Mã Quế Phương mở bừng đôi mắt đẫm lệ, đồng tử co rút lại kinh hãi. Nàng chưa kịp khép chân về, thì gã đàn ông đã nhào tới. Không một chút nương tình, gã nhắm thẳng cự vật thô to, đen đúa ấy vào lối vào đang sưng tấy, ướt đẫm dâm thủy và nước tiểu của nàng, dồn toàn sức lực đâm sầm một cú lút cán!

“Á… ưm…!!!”

Một tiếng thét nghẹn ngào xé toạc cổ họng Mã Quế Phương. Cảm giác bị một vật thể lạ siêu lớn xâm nhập, xẻ dọc vách thịt chật hẹp mang đến một sự chấn động kinh hoàng. Đây là gã chồng hờ vô dụng, cờ bạc, dơ bẩn mà mười mấy năm nay nàng khinh bỉ, ghê tởm tận xương tủy! Sự xâm phạm thô bạo này khiến dạ dày nàng quặn thắt vì kinh tởm, lý trí gào thét sự nhục nhã tột cùng.

Nhưng đáng sợ thay, cơ thể của người đàn bà chín muồi mười mấy năm “bỏ hoang” nay đã bị khơi mào dục vọng lại triệt để phản bội nàng. Dưới sự ma sát của cự vật nóng rực đang cắm ngập bên trong, vách thịt của nàng không những không bài xích mà còn tự động co bóp điên cuồng, siết chặt và mút mát lấy thân gậy dơ bẩn ấy. Khoái cảm tê dại từ hạ bộ ập lên não bộ như một cơn sóng thần, khiến nàng chẳng biết phải làm thế nào ngoài việc hoảng loạn vùng vẫy.

Nàng vung hai tay đấm loạn xạ vào lồng ngực gầy gò của lão, há miệng định gào lên kêu cứu: “Cứu… cứu mạng… có người cưỡng…”

Thế nhưng, lời cầu cứu chưa kịp thoát ra khỏi môi, “Trương Phú Quý” đã cúi gầm mặt xuống, nụ cười trên khuôn mặt đầy nếp nhăn vặn vẹo thành một hình thù ác quỷ. Lão gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng mang theo sự đe dọa tàn độc:

“Kêu đi! Bà cứ kêu to lên! Cửa nhà vệ sinh làm quái gì có, bà sướng quá hét lớn lên cho cả cái xóm trọ toàn giang hồ xăm trổ ngoài kia nghe thấy! Để bọn chúng chạy xổ vào đây, nhìn xem cái tướng mạo trần truồng, banh háng đi đái rồi rên rỉ đòi ăn cặc của bà! Bọn chúng mà vào, chắc chắn sẽ đè bà ra chơi tập thể ngay trên cái bồn cầu này đấy, lúc đó bà giải thích với con gái bà thế nào?!”

Lời cảnh báo mang tính hủy diệt nhân phẩm ấy như một gáo nước đá lạnh buốt tạt thẳng vào linh hồn Mã Quế Phương. Nàng cứng đờ người, đôi mắt hoảng loạn nhìn ra khoảng không rỗng tuếch nơi từng là cánh cửa nhà vệ sinh. Sự sợ hãi tột độ bóp nghẹt cổ họng, ép tiếng kêu cứu vỡ vụn thành những tiếng nức nở bi ai.

Nhận thấy con mồi đã hoàn toàn khuất phục vì sợ hãi, “Trương Phú Quý” cười gằn đắc ý. Hai bàn tay thô ráp của lão đột ngột vươn lên, tóm lấy cổ chiếc áo hoa rẻ tiền và lớp áo lót cotton cũ kỹ của nàng.

Xoẹt! Xoẹt!

Không chút thương xót, lão dùng sức giật mạnh, xé toạc toàn bộ lớp áo trên người nàng, ném vung vãi xuống nền gạch bẩn thỉu. Nửa thân trên của đệ nhất thiếu phụ nông thôn hoàn toàn lột trần. Đôi gò bồng đảo khổng lồ, trắng nõn nà, căng mọng đến mức nứt nẻ của một người đàn bà chín muồi nảy bật ra ngoài, hai điểm hồng đào sưng tấy rung rẩy kiêu hãnh trong không khí ngột ngạt.

“Đẹp quá… quả nhiên là cực phẩm…”

Lão già thô bỉ nuốt nước bọt, một bàn tay đầy vết chai sần lập tức vồ lấy, phủ trọn lên bầu ngực đẫy đà của nàng. Lão điên cuồng xoa nắn, bóp nghẹt khối thịt non mềm, ngón tay thô bạo vân vê, kéo dãn đầu nhũ hoa đang cứng ngắc vì khát tình.

Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của lão giữ chặt lấy gáy Mã Quế Phương, ép khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt của nàng ngẩng lên, rồi mạnh bạo giáng xuống một nụ hôn sâu tàn bạo, say đắm. Lão ghì chặt đôi môi anh đào đang run rẩy của nàng, chiếc lưỡi mang theo mùi thuốc lá hôi hám và vị tanh nồng thô bạo cạy mở khớp hàm, xông thẳng vào khoang miệng ngọt ngào của người thiếu phụ để điên cuồng khuấy đảo, mút mát.

“Ưm… ưm… á…”

Bị lăng nhục bạo liệt ở cả ba điểm nhạy cảm nhất: ngực, miệng và hạ bộ, tâm trí Mã Quế Phương triệt để sụp đổ. Nụ hôn sâu hoang dại rút cạn dưỡng khí, khiến nàng mơ hồ, lú lẫn. Sự ghê tởm ban đầu hoàn toàn bốc hơi, thay vào đó là sự đê mê, say đắm đến rợn người. Tuyến nước bọt nàng tiết ra ồ ạt, chiếc lưỡi đinh hương không còn trốn tránh mà bắt đầu hèn mọn quấn quýt, hùa theo nụ hôn của gã chồng hờ. Nàng khép hờ đôi mắt phượng, hai cánh tay trắng muốt vô lực vòng lên ôm lấy tấm lưng đầy mồ hôi chua loét của lão.

Nụ hôn say đắm kéo dài một lúc lâu, kéo theo những sợi tơ bạc lấp lánh khi đôi môi tách ra. “Trương Phú Quý” buông miệng nàng ra, nhìn khuôn mặt ửng hồng sắc tình và đôi mắt dại đi vì dục hỏa của con mồi. Lão biết, thời khắc thu hoạch đã đến.

Lão già rút hai bàn tay về, nắm chặt lấy vòng eo thắt đáy lưng ong tuyệt mỹ của Mã Quế Phương, kéo hông nàng hơi nhích ra khỏi mép bồn cầu để đón nhận góc độ đâm rút hoàn hảo nhất. Và rồi, cuộc “chạy nước rút” điên cuồng bắt đầu!

Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng da thịt va đập chát chúa vang dội liên hồi trong nhà vệ sinh chật hẹp. Lão già dồn toàn lực, nhấp hông nhanh và mạnh với tốc độ xé gió. Cự vật thô to liên tục đâm lút cán, rút ra tận mép rồi lại lao thẳng vào cày xới tử cung mẫn cảm của người đàn bà bảo thủ.

“Á á á!! Sâu quá… đâm chết tôi… sướng quá… ông ơi… ưm… tôi chết mất… a a a a!!!”

Mã Quế Phương ngửa gập cổ ra sau, mái tóc xõa tung. Nàng không còn quan tâm đến hàng xóm, không còn quan tâm đến liêm sỉ nữa. Nàng gào thét dâm đãng, vòng eo điên cuồng ưỡn lên để nghênh hợp từng cú thúc trời giáng của kẻ thù. Hai bầu vú đồ sộ của nàng nảy lên nảy xuống dữ dội theo từng nhịp va đập, rung rinh tạo nên những lớp sóng thịt quyến rũ đến chết người.

Chỉ vài mươi nhịp đâm rút mang tính hủy diệt, toàn bộ cơ bắp trên người Mã Quế Phương căng cứng như dây đàn. Nàng cảm thấy bụng dưới mình như bị nhồi nhét đến nổ tung.

“Lão gia cũng đến đây! Cùng sướng nào con đĩ dâm đãng!”

“Trương Phú Quý” gầm lên một tiếng như thú hoang. Lão ghim chặt cự vật vào tận sâu trong tử cung nàng. Một luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi như dung nham núi lửa xịt ồ ạt, xối xả bắn thẳng vào sâu trong cơ thể người thiếu phụ.

“Á AAAAAA!!!”

Sự kích thích bạo liệt từ dòng tinh nóng rực khiến Mã Quế Phương chạm tới đỉnh cao hoan lạc tuyệt mỹ nhất. Nàng thét lên một tiếng lanh lảnh, âm đạo co giật dữ dội, điên cuồng vắt kiệt và mút rịt lấy cự vật của lão già. Đồng thời, từ sâu trong hoa tâm nàng, một luồng xuân thủy ồ ạt tuôn trào, xịt ướt đẫm cả hạ bộ của hai người.

Hai cơ thể, một già nua xấu xí, một tuyệt mỹ phồn thực, cùng nhau lên đỉnh trong sự sung sướng tột độ ngay trên chiếc bồn cầu dơ bẩn. Mã Quế Phương xụi lơ ngã gục vào vòm ngực hôi hám của kẻ thù, hai mắt lật ngược dại đi, chiếc miệng nhỏ há hốc thở dốc, triệt để đọa lạc thành một món đồ chơi nhục dục đê tiện không thể vãn hồi.

Dư âm của cơn cực khoái kinh thiên động địa dần qua đi, bỏ lại Mã Quế Phương trong một mớ hỗn độn của hiện thực tàn khốc. Nàng xụi lơ trên nắp bồn cầu, thân thể đẫy đà, trắng muốt dính nhớp nháp mồ hôi và thứ dịch thể dơ bẩn của đàn ông. Sự nhục nhã ê chề ập đến như một cơn đại hồng thủy nhấn chìm lý trí.

Nàng bật khóc nức nở, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi khuôn mặt kiều diễm. Bàn tay nhỏ bé, yếu ớt vung lên, đấm thùm thụp vào vòm ngực gầy gò của Trương Phú Quý.

“Đồ súc sinh… ông là đồ cầm thú! Sao ông có thể đối xử với tôi như vậy… Sao ông dám làm nhục tôi ở cái nơi dơ bẩn này… Tôi hận ông!” Giọng nàng vỡ vụn trong sự uất ức và tủi nhục tột cùng.

Mặc cho nàng đánh mắng, “Trương Phú Quý” không hề tức giận hay né tránh. Lão vươn đôi bàn tay thô ráp, mạnh mẽ ôm trọn lấy thân hình đang run rẩy của nàng vào lòng. Lão nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần mịn màng, giọng nói bỗng trở nên trầm ấm và mang theo vẻ bao dung giả tạo:

“Quế Phương, bà đừng khóc nữa. Dù sao… chúng ta cũng là vợ chồng hợp pháp cơ mà.”

Lão khẽ thở dài, vuốt lọn tóc bết dính mồ hôi trên trán nàng: “Tôi biết, năm xưa bà vốn là hoa khôi của vùng, bà đồng ý gả cho một gã nghèo hèn như tôi chỉ là muốn trả chút ơn huệ cưu mang lúc hoạn nạn. Bà muốn Thiện Ny có một danh phận, không bị người đời chê cười là đứa trẻ không cha. Tôi biết bà luôn khinh thường tôi vô dụng… Nhưng Quế Phương à, tôi là thật lòng thương yêu bà! Mười mấy năm qua, nhìn bà xinh đẹp, mặn mà như vậy ở ngay trước mắt, tôi là đàn ông làm sao không khao khát? Hôm nay… nhìn thấy cơ thể tuyệt mỹ này của bà, tôi thực sự không kìm lòng được nữa.”

Những lời bộc bạch thâm tình giả dối ấy khiến Mã Quế Phương hơi sững sờ. Đôi tay đang đấm ngực lão bỗng chùng xuống. Một người đàn bà yếu đuối, cô độc bao năm nay, khi nghe được những lời này, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia chua xót.

Thế nhưng, ngay khi nàng vừa có chút dao động, điệu bộ thâm tình của Trương Phú Quý đột ngột biến mất, thay vào đó là một nụ cười đê tiện, tà dâm đến cực điểm. Lão cúi sát vào vành tai mẫn cảm của nàng, thổi một luồng hơi nóng rực:

“Nhưng mà bà xã này… bà trách tôi làm nhục bà, vậy chẳng phải vừa nãy bà cũng rất sướng hay sao? Miệng thì chửi bới, nhưng bên dưới lại kẹp chặt lấy cự vật của tôi không buông. Tính ra nãy giờ mới chỉ ba mươi phút ngắn ngủi, mà cái lỗ nhỏ dâm đãng của bà đã co giật, liên tục lên đỉnh hết lần này đến lần khác, bắn nước ướt đẫm cả người tôi rồi còn gì? Bà nói xem, bà hận tôi, hay là đang ghiền thứ này của tôi rồi?”

Những lời nói trần trụi, thô bỉ ấy như một nhát dao sắc lẹm rạch toạc chiếc mặt nạ đạo đức cuối cùng của Mã Quế Phương. Nàng mở to đôi mắt ngấn lệ, khuôn mặt đỏ bừng lên như rỉ máu.

Nàng muốn cãi lại, muốn mắng lão là đồ nói bậy, nhưng lời lên đến môi lại nghẹn ứ. Trí óc nàng hoảng loạn tua lại những hình ảnh dâm loạn vừa rồi: Nàng — một quả phụ thủ tiết mười mấy năm, luôn giữ mình thanh đạm, tự trọng, ghét cay ghét đắng thói lăng nhăng dâm ô — lại vừa cong cớn cặp mông, rên rỉ lẳng lơ, chủ động ưỡn hông nghênh hợp đòi hỏi nhục dục ngay trên chiếc bồn cầu cáu bẩn này!

Sự thật tàn nhẫn ấy đập nát hoàn toàn lòng tự tôn của người thiếu phụ. Nàng kinh hãi và tự khinh bỉ chính mình khi nhận ra, ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc đoan trang ấy, bản thân mình lại có thể cuồng nhiệt và dâm đãng đến mức khó tin như một dâm phụ khát tình. Mười mấy năm thủ tiết thanh cao, cuối cùng lại sụp đổ chỉ sau ba mươi phút bị gã chồng hờ tồi tệ chà đạp.

Nhìn người phụ nữ cắn chặt môi, nhắm nghiền mắt lại trong sự dằn vặt và tủi nhục không thể phản bác, Trương Phú Quý cười gằn đắc thắng. Mục đích đập nát nhân cách thanh cao của nàng đã hoàn thành xuất sắc.

Lão không nói thêm lời nào, thô bạo cúi xuống, luồn một tay qua lưng, một tay dưới kheo chân, dễ dàng bế thốc cơ thể trần truồng, mềm nhũn và ướt đẫm mồ hôi của Mã Quế Phương lên khỏi nắp bồn cầu.

Trong tiếng kêu kinh hãi khe khẽ của nàng, gã đàn ông sải bước lớn, mang theo “chiến lợi phẩm” tuyệt mỹ của mình rời khỏi nhà vệ sinh tồi tàn, tiến thẳng về phía chiếc đệm cũ kỹ được trải ngay giữa căn phòng trọ..

GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ

Trùng nô: Mã Quế Phương

Thân phận: Mẹ ruột của Giám đốc Mạc Thiện Ny, một người phụ nữ nông thôn bảo thủ, thủ tiết nhiều năm.

Thân thể: CẤP 2: LINH SƯƠNG (Cơ địa mềm mại, mẫn cảm bẩm sinh. Vóc dáng thắt đáy lưng ong, 3 vòng nảy nở trọn vẹn của một thiếu phụ chín muồi).

Hệ số khoái cảm cơ bản: 1.1

Độ tương thích với trùng vương: 40% (Sự bảo thủ, truyền thống cực đoan khiến mọi lượng điểm hấp thụ đều bị hao hụt 60%).

TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI

1. Vú (Bồng đảo) Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm (Giai đoạn 2) Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 4% (40 / 1000 điểm) (Ghi chú logic nạp: Bị xé áo, bóp nghẹt thô bạo và cắn mút nhũ hoa. Base 100 điểm x 40% = 40 điểm). Trạng thái: Tuyến vú sưng tấy và mẫn cảm dị thường. Những đụng chạm thô bạo, dơ bẩn của gã chồng hờ vốn dĩ phải mang lại sự kinh tởm, nhưng tế bào thần kinh ngực lại vô thức ghi nhớ kích thích, tự động sinh ra khoái cảm tê dại và săn cứng đầu nhũ hoa để nghênh hợp. Thống kê: 0 lần dùng ngực (Boobs Job) phục vụ Trùng Vương lên đỉnh.

Độ khoái cảm hiện tại: 1.12 điểm

2. Miệng (Khoang miệng / Môi đào) Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm (Giai đoạn 2) Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 6% (60 / 1000 điểm) (Ghi chú logic nạp: Bị cưỡng hôn bạo lực, cạy mở khớp hàm trao đổi dịch vị mang mùi thuốc lá và rượu. Base 150 điểm x 40% = 60 điểm). Trạng thái: Bờ môi sưng đỏ. Lý trí gào thét sự kinh tởm muốn nôn mửa, nhưng gai vị giác đã bị Cổ Nô thao túng, ép khoang miệng tự động tiết ra dâm dịch ngọt ngào, hèn mọn quấn quýt hùa theo sự càn quét của kẻ bạo hành.

Thống kê: 0 lần dùng miệng (BJ) phục vụ Trùng Vương lên đỉnh. Độ khoái cảm hiện tại: 1.13 điểm

3. Âm đạo (Mật đạo)

Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3) Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 0.36% (180 / 50000 điểm) (Ghi chú ĐỘT PHÁ: Bị liếm mút nước tiểu + dâm thủy đến lên đỉnh, sau đó bị cự vật đâm lút cán thô bạo và bắn tinh ngập tử cung. Base ~3200 điểm x 40% = 1280 điểm. Trừ 100đ lấp đầy GĐ1, trừ 1000đ lấp đầy GĐ2. Dư 180đ tiến thẳng vào GĐ3). Trạng thái: Vách thịt bị cày xới bạo liệt sau mười mấy năm “bỏ hoang”. Cấu trúc sinh lý hạ bộ chính thức bị cải tạo. Vùng kín hoàn toàn ghi nhớ kích thước, nhiệt độ và khoái cảm hủy diệt từ cự vật dơ bẩn của kẻ thù. Tử cung hình thành hội chứng “khát tinh”, tự động co bóp và rỉ dâm thủy khi nhớ lại cảm giác bị đâm rút trên nắp bồn cầu.

Thống kê: 2 lần lên đỉnh từ hạ bộ (1 lần do bị liếm mút, 1 lần do bị thao lộng). Ước tính 15ml tinh dịch nóng hổi đã được bắn sâu vào tử cung.

Độ khoái cảm hiện tại: 1.65 điểm

4. Cơ thể chung (Da thịt / Toàn thân) Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm (Giai đoạn 2) Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 4% (40 / 1000 điểm) (Ghi chú logic nạp: Bị bế xốc thô bạo, banh hai chân hình chữ V, va đập trên nắp bồn cầu. Base 100 điểm x 40% = 40 điểm). Trạng thái: Toàn thân xụi lơ, bủn rủn. Hệ thần kinh ngoại biên bắt đầu bóp méo sự nhục nhã vật lý thành luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng, đặc biệt mẫn cảm khi bị hạ nhục tại những nơi dơ bẩn.

Thống kê: 0 lần dùng tay/chân (HJ/FJ) phục vụ Trùng Vương lên đỉnh.

Độ khoái cảm hiện tại: 1.12 điểm

5. Hậu môn (Cúc hoa / Cửa sau) Cấp Độ Hiện Tại: Ngủ đông (Giai đoạn 1) Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 0% (0 / 100 điểm) Trạng thái: Khu vực cấm kỵ vẫn hoàn toàn đóng băng, chưa bị khai phá. Cơ thể giữ nguyên sự bài xích tự nhiên. Thống kê: 0 lần lên đỉnh từ HM, 0 ml tinh dịch đã được bắn vào HM. Độ khoái cảm hiện tại: 1.10 điểm

6. Tâm Trí (Hệ thần kinh não bộ) Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm (Giai đoạn 2)

Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 18% (180 / 1000 điểm) (Ghi chú logic nạp: Điểm tồn 40đ + 240đ thực nhận từ việc bị ép bài tiết trước mặt đàn ông, lên đỉnh bằng miệng và thừa nhận bản thân dâm đãng). Trạng thái: Phòng tuyến đạo đức của người quả phụ thanh cao triệt để sụp đổ. Tâm trí rơi vào trạng thái vỡ vụn, tự khinh bỉ chính mình khi nhận ra sự dâm đãng cuồng nhiệt ẩn sâu bên trong. Nảy sinh tâm lý cam chịu, chấp nhận đọa lạc thành một tình nô vô dụng chỉ biết há miệng rên rỉ hầu hạ gã đàn ông tồi tệ nhất. Độ khoái cảm hiện tại (Mức độ đọa lạc): 1.20 điểm

<< 1 43 44 45 46 47 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong