https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
273

Mặt trời dần khuất bóng sau những khối bê tông xám xịt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống khu ổ chuột tồi tàn bậc nhất Trung Hải. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi cống rãnh ứ đọng, mùi mồ hôi chua loét và mùi rác thải ẩm mốc.

Dọc theo dãy hành lang tăm tối, lở loét rêu phong, những gã đàn ông cởi trần, xăm trổ đầy mình đang tụ tập uống rượu, đánh bài chửi thề ầm ĩ. Bọn chúng đều là những kẻ mang nhân dạng thô bỉ, bẩn thỉu tận cùng của xã hội. Thế nhưng, có một điều vô cùng kỳ dị: Dù ánh mắt vẩn đục của bọn chúng cứ liên tục liếc về phía cánh cửa gỗ mục nát ở cuối hành lang với sự thèm khát, dâm tà cuồn cuộn, nhưng tuyệt nhiên không một gã nào dám bước tới gần. Bởi lẽ, sâu trong tiềm thức đã bị tẩy não, một mệnh lệnh tuyệt đối cắm rễ vào tủy não chúng: Kẻ ở bên trong căn phòng đó là báu vật độc quyền của Đấng Tối Cao, bất cứ kẻ nào dám mạo phạm đều sẽ phải nhận cái chết thê thảm nhất.

Từ cầu thang, “Trương Phú Quý” lê bước chân nặng nhọc đi lên. Bộ quần áo lao động dính đầy dầu mỡ, bụi bẩn, tỏa ra thứ mùi hôi hám đặc trưng của một kẻ bốc vác nghèo hèn. Trên tay lão xách một túi nilon đựng hai hộp cơm bình dân rẻ tiền. Lão cạch cửa gỗ khép hờ, bước vào phòng.

Trên chiếc đệm nỉ ố vàng đặt giữa căn phòng chật chội, Mã Quế Phương đang bó gối ngồi đó. Cổ chân cô vẫn còn dán miếng cao đen sì, sưng tấy. Vừa nghe tiếng động, cô ngẩng phắt đầu lên. Khi nhìn thấy khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn và ngửi thấy thứ mùi cơ thể thô bỉ của gã chồng hờ, sự kìm nén suốt cả buổi chiều của người thiếu phụ triệt để bùng nổ.

“Ông đi đâu mà giờ này mới vác mặt về?!” Mã Quế Phương lớn tiếng trách mắng, hốc mắt đỏ hoe vì uất ức. “Ông nhìn xem ông đã đưa tôi đến cái chỗ quái quỷ gì thế này? Bên ngoài toàn là lũ giang hồ cặn bã, ánh mắt bọn chúng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống! Cả một buổi chiều tôi ngồi trong cái phòng nóng như cái lò thiêu này, nước không có mà uống, chân thì đau nhức… Ông đúng là đồ vô dụng!”

“Trương Phú Quý” vội vàng khúm núm đặt túi cơm xuống chiếc bàn gỗ ọp ẹp, bày ra vẻ mặt hèn mọn, nhu nhược nhất: “Bà xã bớt giận… tôi đi làm thêm bốc vác ở công trường kiếm chút tiền mua đồ ăn ngon cho bà mà… Bà thông cảm, chỗ này tuy phức tạp nhưng giá rẻ…”

“Đồ ăn ngon? Ông mang thứ rác rưởi này về cho tôi ăn sao?” Mã Quế Phương nhìn hai hộp cơm đầy dầu mỡ, lèo tèo vài cọng rau và miếng thịt mỡ rẻ tiền, nước mắt tủi thân lã chã tuôn rơi. Nhưng điều khiến cô căm phẫn nhất không phải là sự nghèo đói, mà là nỗi nhục nhã ê chề ban trưa.

Cô cầm chiếc gối ném thẳng vào mặt lão già, nghẹn ngào thét lên: “Ông câm mồm đi! Đừng có gọi tôi là bà xã! Đồ súc sinh… đồ cầm thú! Trưa nay ông đã làm cái trò đê tiện gì với tôi trong nhà vệ sinh hả? Sao ông dám nhân lúc tôi không thể phản kháng mà… mà làm nhục tôi ngay trên cái bồn cầu dơ bẩn đó… Tôi hận ông!”

Mặc cho cô mắng chửi thậm tệ, “Trương Phú Quý” chỉ biết rụt cổ, xoa xoa hai bàn tay cáu bẩn vào nhau, buông giọng ậm ừ dỗ dành: “Tôi biết lỗi rồi… lúc đó tôi hồ đồ quá… nhưng mà Quế Phương à, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, bà lại đẹp thế kia… tôi nhịn không nổi…”

“Cút ngay! Đừng có lại gần tôi!” Mã Quế Phương gắt lên, vội vã giật lấy hộp cơm, quay lưng lại phía lão.

Trong suốt bữa ăn nghèo nàn, người thiếu phụ vẫn không ngừng càu nhàu, trách móc số phận hẩm hiu của mình. Cô oán hận gã chồng cờ bạc đã đẩy cô vào đường cùng, oán hận sự nhơ nhuốc mà cô vừa phải gánh chịu.

“Trương Phú Quý” ngồi ở mép đệm, im lặng lùa những miếng cơm trắng nhạt nhẽo. Thế nhưng, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hèn nhát ấy, ánh mắt lão lại lướt dọc theo bóng lưng tuyệt mỹ của Mã Quế Phương. Dù đang mặc bộ quần áo hoa nông thôn thùng thình, đường cong thắt đáy lưng ong và cặp mông nẩy nở của cô vẫn phơi bày một mị lực chín muồi khó cưỡng. Khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt kia vẫn giữ nguyên vẻ thanh cao, đoan trang, thánh khiết như một đóa hoa sen không vướng bụi trần.

Thanh cao sao? Nghiêm Bất Vấn nhếch mép cười lạnh trong bụng. Miệng thì chửi bới, ra vẻ tiết hạnh khả phong, nhưng trưa nay cái lỗ nhỏ dâm đãng của bà đã kẹp chặt lấy cự vật của tôi, xịt nước lênh láng và rên rỉ đòi đâm lút cán đấy thôi. Để tôi xem tối nay, khi màn đêm buông xuống, cái lớp vỏ ngụy trang đạo đức này của bà sẽ bị xé nát thảm hại đến mức nào.

Ăn xong, vì mắt cá chân Mã Quế Phương bị trẹo không thể đi lại, “Trương Phú Quý” đành đóng vai một người chồng ngoan ngoãn. Lão lăng xăng thu dọn hộp cơm, dội nước lau dọn sàn nhà, thậm chí còn bưng một chậu nước ấm đến cạnh đệm cho cô lau mình.

Mã Quế Phương chán ghét giằng lấy chiếc khăn ướt, lạnh lùng đuổi lão ra ngoài ban công hút thuốc để cô tự lau rửa. Làn da trắng ngần dính dớp mồ hôi được lau sạch, nhưng những dấu vết hoan lạc bạo liệt từ buổi trưa vẫn còn hằn rõ trên hai bầu vú căng mọng và vùng đùi non của cô. Mỗi lần chạm vào những nơi đó, cơ thể cô lại vô thức rùng mình một cái, một luồng nhiệt luẩn quẩn trỗi dậy khiến cô hoảng sợ vội vàng mặc lại quần áo kín cổng cao tường.

Xong xuôi mọi việc, trong căn phòng trọ chẳng có tivi hay bất kỳ phương tiện giải trí nào, cả hai đành phải đi ngủ sớm.

Khi Trương Phú Quý lết thân hình già nua định nằm xuống cạnh mép đệm, Mã Quế Phương lập tức lùi tít vào sát bức tường ẩm mốc. Cô vớ lấy một chiếc chăn chiên mỏng, rách rưới ném thẳng vào mặt lão, giọng điệu sắc lạnh, đầy tính phòng bị:

“Ông cút ra góc phòng kia mà nằm! Cấm ông được bước lên tấm đệm này nửa bước! Nếu ông còn dám giở trò cầm thú như trưa nay, tôi thà cắn lưỡi tự sát chứ tuyệt đối không để ông đụng vào người nữa!”

“Trương Phú Quý” cầm chiếc chăn, xoa xoa đầu ra vẻ ủy khuất: “Được… được rồi… bà đừng kích động, tôi nằm góc phòng là được chứ gì…”

Lão lủi thủi đi ra góc phòng tối tăm nhất, trải chăn xuống nền xi măng lạnh lẽo rồi cuộn người nằm đó. Chỉ vài phút sau, những tiếng ngáy khò khò nhịp nhàng đã vang lên, chứng tỏ gã đàn ông lao động mệt nhọc đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Mã Quế Phương thở phào nhẹ nhõm. Cô với tay tắt công tắc bóng đèn tuýp. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn leo lét chút ánh sáng vàng ố hắt vào từ ngọn đèn đường ngoài hẻm.

Cô kéo chăn lên đắp ngang ngực, nhắm mắt lại cố dỗ giấc ngủ. Thế nhưng, đêm ở khu ổ chuột thật sự quá mức bức bối. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng quạt trần quay lạch cạch xen lẫn với những tràng chửi thề tục tĩu của đám giang hồ vọng lại từ xa khiến thần kinh cô căng như dây đàn.

Nhưng điều kinh khủng nhất không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính sâu thẳm bên trong cơ thể cô.

Ở góc phòng, “Trương Phú Quý” vốn dĩ đang ngáy ngủ bỗng từ từ mở mắt. Trong bóng đêm tĩnh mịch, lão khẽ nhếch mép, âm thầm tỏa ra một luồng sóng “Cộng Hưởng” vô hình. Đó là một loại nhịp điệu sinh học tà ác, nhắm thẳng vào các tế bào thần kinh của vật chủ, cưỡng ép đánh thức mọi dục vọng nguyên thủy nhất đã bị kìm nén. Và Mã Quế Phương – người vừa bị đâm rút bạo liệt đến mức vách thịt hoàn toàn ghi nhớ sự khoái lạc – chính là mục tiêu hoàn hảo nhất.

Trên chiếc đệm ố vàng, Mã Quế Phương đột ngột mở choàng mắt. Hơi thở của cô bỗng trở nên dồn dập, đứt quãng.

Nóng! Nóng quá!

Một luồng tà hỏa không rõ từ đâu bất thần bùng phát từ bụng dưới, râm ran lan tỏa đi khắp tứ chi bá thể. Hai bầu vú đồ sộ của cô căng trướng lên một cách dị thường, hai nụ hoa hồng hào bên dưới lớp áo cotton bỗng trở nên cứng ngắc, cọ xát vào lớp vải thô ráp tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, tê dại đến tận óc.

“Ưm…” Mã Quế Phương cắn chặt môi dưới, cố gắng ép tiếng rên rỉ trở lại cuống họng.

Nhưng thảm họa thực sự lại nằm ở hạ bộ. Khu vườn bí ẩn mười mấy năm thủ tiết thanh cao, vốn dĩ đã bị cày xới nát bét trên nắp bồn cầu trưa nay, giờ đây lại điên cuồng réo rắt đòi hỏi. Các thớ thịt non nớt bên trong mật đạo không ngừng co bóp, vắt ra từng luồng xuân thủy ồ ạt. Dâm dịch trơn tuột, nóng hổi rỉ rích chảy ra, thấm ướt đẫm cả đáy quần lót, dính dớp vào vùng đùi non khiến cô khó chịu đến phát điên.

Trời ơi… mình bị làm sao thế này? Sao lại… sao lại thèm khát đến mức này…

Mã Quế Phương hoảng loạn tột độ. Cô gắt gao khép chặt hai đùi lại, không ngừng cọ xát đầu gối vào nhau để kìm nén cơn nứng đang cào xé tâm can. Nhưng càng cọ xát, sự ma sát ở hạt ngọc mẫn cảm lại càng sinh ra nhiều khoái cảm hơn, khiến nước lồn tuôn ra như suối. Trong tâm trí cô, những hình ảnh nhơ nhuốc ban trưa liên tục tua lại. Cô nhớ lại cảm giác cự vật thô to, hôi hám của gã chồng hờ đâm lút cán xé toạc vách thịt mình, nhớ lại luồng tinh dịch nóng rực xịt thẳng vào sâu trong tử cung khiến cô co giật lên đỉnh.

Cơ thể đã nếm tủy biết vị, giờ đây nó không cần đạo lý, không cần liêm sỉ, nó chỉ cần sự lấp đầy của nam hoan nữ ái!

Mã Quế Phương rùng mình, mồ hôi vã ra như tắm. Cô đưa đôi mắt đẫm lệ, hoảng sợ liếc nhìn về phía góc phòng. Trong bóng tối, hình bóng Trương Phú Quý vẫn nằm im lìm, tiếng ngáy đều đều vang lên chứng tỏ lão không hề hay biết gì.

Một sự giằng xé nội tâm kinh hoàng diễn ra trong linh hồn người mẹ bảo thủ. Nàng là người phụ nữ truyền thống, là mẹ của một Giám đốc danh giá. Sao nàng có thể nằm trên giường mà tự an ủi cái nơi dơ bẩn của mình như một dâm phụ khát tình cơ chứ? Nhất là khi gã đàn ông mà nàng ghê tởm nhất đang ngủ ngay trong cùng một căn phòng! Chỉ cần lão tỉnh giấc, phát hiện ra nàng đang tự sướng, lão sẽ sỉ nhục nàng đến chết mất!

Thế nhưng, dưới tác dụng bạo kích của luồng sóng tà ác, cơn ngứa ngáy ở hoa tâm đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh con người. Nếu không được giải tỏa, cô cảm thấy mình sẽ nổ tung mà chết!

“Ưm… chỉ một chút thôi… chỉ gãi một chút cho đỡ ngứa thôi…”

Mã Quế Phương tự lừa dối bản thân bằng những giọt nước mắt nhục nhã. Trong bóng tối, đôi bàn tay run rẩy, lóng ngóng của người thiếu phụ rốt cuộc cũng đầu hàng trước dục vọng. Nàng từ từ luồn một tay vào trong cổ áo, chạm vào bầu ngực khổng lồ đang căng cứng của mình. Tay còn lại, nàng run rẩy thò xuống cạp quần, luồn qua lớp quần lót cotton ướt sũng, tiến thẳng vào khu vực cấm kỵ.

Khi ngón tay chạm vào cánh môi âm hộ đang sưng tấy, bóng nhẫy dâm dịch, Mã Quế Phương giật nảy mình, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng. Cô vội vã dùng răng cắn chặt lấy góc chăn để ngăn không cho âm thanh lọt ra ngoài.

Nàng bắt đầu xoa nắn. Bàn tay trên ngực điên cuồng bóp nghẹt khối thịt mềm mại, ngón tay vê tròn đầu nhũ hoa cứng ngắc. Trong khi đó, ngón giữa và ngón trỏ ở hạ bộ tìm chuẩn xác hạt trân châu đang dựng đứng mà chà xát. Sự trơn trượt của dâm thủy khiến mọi chuyển động trở nên vô cùng nhịp nhàng, ướt át.

Lép nhép… lép nhép…

Những âm thanh dâm mỹ nhỏ xíu vang lên dưới lớp chăn mỏng, hòa lẫn với tiếng thở dốc đứt quãng của người phụ nữ.

Sự kích thích bên ngoài dường như không đủ để thỏa mãn cơn đói khát của một tử cung đã bị đánh thức. Mã Quế Phương nhắm nghiền hai mắt, nước mắt chảy ròng ròng hai bên thái dương. Nàng cắn răng, tách hai ngón tay ra, tàn nhẫn đâm thẳng vào bên trong mật đạo chật hẹp của chính mình!

“Á… ưm… sâu quá…” Nàng rên rỉ vỡ vụn trong đại não. Vách thịt ướt sũng lập tức mút chặt lấy hai ngón tay của nàng. Nàng bắt đầu tự đâm rút, vô thức mô phỏng lại nhịp điệu thô bạo của gã đàn ông ban trưa.

Thế nhưng… năm phút… rồi mười phút trôi qua!

Mồ hôi ướt đẫm mái tóc, dính bết vào khuôn mặt kiều diễm đang đỏ rực sắc tình. Nàng thở dốc phì phò, tốc độ ngón tay ngày một điên cuồng, nhưng một sự thật tàn nhẫn và trớ trêu ập đến. Dù nàng có tự móc ngoáy đến mức trầy xước cả vách thịt, dâm thủy tuôn ra ướt đẫm cả mảng nệm, nhưng cơ thể nàng vẫn trơ như đá! Cảm giác bứt rứt, bức bối trào dâng đến cực điểm, khoái cảm cứ lơ lửng lưng chừng, cánh cửa cực khoái dường như bị một ổ khóa vô hình tàn nhẫn đóng sập lại.

Nàng đau khổ nhận ra, chỉ có cự vật khổng lồ của gã đàn ông kia, chỉ có thứ hơi ấm thô bạo và dơ bẩn ấy mới nắm giữ chiếc chìa khóa duy nhất mở ra sự sung sướng của nàng.

“Tại sao… tại sao không ra được… khó chịu quá… ưm… trống rỗng quá…” Mã Quế Phương khóc nấc lên, rên rỉ trong tuyệt vọng.

Đúng lúc sự bế tắc sinh lý khiến nàng muốn phát điên, thì… Tạch!

Ngọn đèn tuýp giữa phòng đột ngột bật sáng chói lòa, xé toạc màn đêm u tối.

Mã Quế Phương giật thót mình như bị điện giật. Nàng hoảng hốt quay đầu lại, đồng tử co rút kinh hoàng khi nhìn thấy “Trương Phú Quý” không biết từ lúc nào đã đứng sừng sững ngay cạnh công tắc đèn. Lão hoàn toàn không ngủ! Đôi mắt đục ngầu của lão giờ đây ánh lên tia nhìn sắc lạnh, bỉ ổi và đầy dã thú, bắt quả tang trọn vẹn cảnh tượng đệ nhất thiếu phụ nông thôn đang banh rộng hai chân, tự dùng tay thọc sâu vào hạ bộ ướt đẫm của chính mình.

“Ông… ông…” Mã Quế Phương mặt cắt không còn một giọt máu, luống cuống muốn rút tay ra kéo chăn che đậy.

“Thanh cao lắm cơ mà? Đòi cắn lưỡi tự sát cơ mà?” Lão già cười gằn, sải những bước chân lớn lao tới như một con hổ đói. “Tự ngoáy lồn mà không sướng được đúng không? Có phải cái lỗ dâm đãng này đang gào thét đòi cặc của lão tử lấp đầy không?!”

Không để nàng kịp phản ứng, lão thô bạo hất văng chiếc chăn mỏng, nắm lấy hai cổ chân trắng muốt của nàng kéo mạnh về phía mép đệm. Cự vật tím đen, gân guốc dữ tợn đã bung ra khỏi quần từ bao giờ, tản ra thứ mùi nam tính thô bạo. Lão nhắm thẳng vào đóa hoa đang sưng tấy, rỉ nước của nàng, đâm sầm một cú lút cán!

“Á AAAAAA!!!”

Sự xâm nhập khổng lồ, bạo liệt ngay lập tức cắm ngập vào tận cùng cổ tử cung. Ổ khóa cực khoái nháy mắt bị bẻ gãy! Một luồng điện tê dại mang tính hủy diệt từ điểm giao hợp nổ tung, quét sạch mọi sự bức bối, mang đến một sự phong phú và sung sướng đến mức khiến não bộ Mã Quế Phương trắng xóa.

“Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!”

Trương Phú Quý điên cuồng dập hông. Những cú thúc trời giáng liên tục dội thẳng vào hoa tâm mẫn cảm. Hai gò bồng đảo vĩ đại của nàng nảy lên nảy xuống dữ dội.

“Sướng không con đĩ? Có phải thế này mới làm mày sướng đến phát điên không?!”

“Không… ưm… buông tôi ra… ông ơi… tôi chết mất… a a a!!!”

Lý trí của Mã Quế Phương hoàn toàn sụp đổ. Nàng vòng hai chân kẹp chặt lấy chiếc eo gầy gò của lão, chiếc hông điên cuồng ưỡn lên nghênh hợp. Tiếng da thịt va đập chát chúa và tiếng rên rỉ lẳng lơ của nàng vang dội khắp căn phòng trọ tĩnh lặng.

Ngay khi luồng khoái cảm cuồn cuộn dâng trào, bụng dưới căng cứng, cả hai người chuẩn bị đón nhận cơn cực khoái bùng nổ thì…

Cạch… Két…!!!

Âm thanh chát chúa của cánh cửa sổ gỗ mục nát hướng ra hành lang đột ngột bị đẩy tung ra!

Luồng gió đêm lùa vào mang theo những tiếng huýt sáo, tiếng nuốt nước bọt ực ực và những lời thô tục bẩn thỉu.

“Đù má! Lão Trương đang địt vợ kìa chúng mày ơi!” “Mẹ kiếp, tiếng rên to thế thảo nào tao đéo ngủ được! Vú to vãi lồn! Nước nôi văng tung tóe kìa!”

Mã Quế Phương kinh hãi mở bừng đôi mắt đang đẫm lệ. Xuyên qua khung cửa sổ rộng toác, năm sáu cái đầu của đám giang hồ xăm trổ, bẩn thỉu đang chen lấn nhau thò mặt vào nhìn chằm chằm. Hàng chục con mắt hau háu, dâm tà như sói đói đang dán chặt vào cơ thể trần truồng, phơi bày mọi ngóc ngách đê tiện nhất của nàng khi đang bị gã chồng hờ đâm rút lút cán!

“Á!!! Không… có người… ông ơi dừng lại… kéo rèm lại… xấu hổ lắm… cứu tôi…!!!”

Nỗi sợ hãi và sự nhục nhã ê chề như một vạn tấn đá đè nát lòng tự tôn của người mẹ thanh cao. Nàng hoảng loạn giãy giụa, muốn đẩy lão ra để lấy chăn che đậy cơ thể.

Nhưng Trương Phú Quý nào có dừng lại! Lão tóm chặt lấy hai bắp đùi của nàng, ấn ghì xuống nệm, gia tăng tốc độ đóng cọc lên mức xé gió, đồng thời gầm lên cười man rợ: “Dừng là dừng thế nào? Để cho các anh em xem người đàn bà thanh cao của tao dâm đãng ra sao chứ!”

Cơn sợ hãi và sự lăng nhục trước đám đông không ngờ lại trở thành một liều thuốc kích dục kinh hoàng nhất. Dưới sự thao túng của nhục dục đã cắm rễ sâu trong tủy não, cảm giác bị hàng chục ánh mắt dơ bẩn soi mói, cưỡng hiếp thị giác lập tức bị bóp méo thành luồng điện khoái cảm bạo kích hàng triệu vôn!

“Không… tôi không chịu nổi nữa… sắp ra rồi… đừng nhìn… trước mặt họ… á aaaaaa!!!”

Mã Quế Phương ngửa gập cổ ra sau, mười ngón chân quắp chặt cào xé ga nệm. Mật đạo của nàng co thắt dữ dội đến mức muốn vắt kiệt cự vật của lão già. Nàng không thể nhịn được nữa! Ngay trước sự chứng kiến trần trụi của đám côn đồ, một luồng dâm thủy nóng hổi, đặc sệt xịt ra xối xả như suối vỡ đê, tưới ướt đẫm cả hạ bộ của hai người. Nàng rên la thảm thiết, vứt bỏ toàn bộ liêm sỉ, đón nhận cơn cực khoái lần thứ nhất đầy tủi nhục.

“Bắn rồi! Con mẹ nó, con đĩ này bắn nước ra ngoài rồi!”

Đám côn đồ ngoài cửa sổ hưng phấn gào rú, đập tay lên bệ cửa sổ ầm ầm. Sự nhục nhã ê chề khi phải phơi bày cảnh tượng bài tiết dâm thủy trước mặt đám đàn ông cặn bã khiến Mã Quế Phương muốn ngất lịm đi. Nhưng ác mộng chỉ mới thực sự bắt đầu.

“Đù má, ngày thường ra vẻ đoan trang thanh cao lắm, thế mà bị nện mấy cái đã xịt nước dầm dề như phò! Lão Trương, địt mạnh nữa lên! Tướng tá ngon thế này địt cho bung bét ra!” Một gã mặt sẹo huýt sáo chói tai.

“Mẹ kiếp, cảnh ngàn năm có một! Tránh ra để tao!” Tên xăm trổ đứng cạnh vội vã thò tay vào túi quần, móc ra một chiếc điện thoại thông minh. Gã bật ngay chế độ quay phim cùng ánh đèn flash sáng rực, chĩa thẳng vào cơ thể trần truồng đang co giật của Mã Quế Phương.

Tách! Tách!

Ánh đèn chớp nháy chói lòa xé toạc bóng tối, rọi rõ mồn một từng tấc da thịt đỏ ửng sắc tình, từng giọt dâm thủy nhớp nháp đang rỉ ra từ hạ bộ của người thiếu phụ.

“Quay sát vào! Zoom cận cảnh cái lồn của nó đang ngậm cặc kìa anh em!” Đám lưu manh bên ngoài cười khả ố, buông những lời bình phẩm tục tĩu đến tột cùng: “Vú to vãi cức! Địt mẹ, nhìn cái lỗ lồn nó đang co bóp kìa, thèm ăn buồi đến thế cơ à!”

Sự cổ vũ thô bỉ và ánh đèn flash chớp nhoáng liên tục khiến thú tính của “Trương Phú Quý” bùng nổ dữ dội. Lão không cho Mã Quế Phương một giây nào để thở.

“Rút!”

Một tiếng phốc xích dâm mỹ vang lên, lão tàn nhẫn rút mạnh cự vật đang ướt đẫm xuân thủy ra khỏi mật đạo của nàng. Ngay khi Mã Quế Phương vừa rên lên vì sự trống rỗng đột ngột, lão đã túm lấy mái tóc xõa tung của nàng, thô bạo lật ngược thân hình đẫy đà ấy lại.

“Xoay người lại! Quỳ sấp xuống cho Lão tử! Để cho các anh em xem mày làm chó cái dâm đãng thế nào!”

Dưới sức mạnh áp đảo, Mã Quế Phương bị ép phải quỳ bằng bốn chân trên mặt nệm ố vàng. Chiếc eo thắt đáy lưng ong cong oằn xuống, ép cặp mông phồn thực, trắng muốt vểnh cao lên không trung, chổng ngược thẳng về phía khung cửa sổ đang chĩa đầy ống kính điện thoại!

“Đúng rồi! Tư thế chó cái! Hợp với con đĩ này lắm!” Đám giang hồ rú lên điên loạn, ánh đèn flash chớp liên hồi rọi thẳng vào cúc hoa và lối vào mật đạo đang mở hoác, đỏ ửng của nàng.

“Không… nhục lắm… xin các người đừng quay… tôi lạy ông… cất điện thoại đi…” Mã Quế Phương gục đầu xuống gối, nước mắt giàn giụa khóc lóc van xin. Nàng cảm thấy linh hồn mình đang bị đem ra lăng trì giữa chợ.

Nhưng “Trương Phú Quý” cười gằn, hai bàn tay thô ráp bóp chặt lấy hai cánh mông trắng ngần, nhắm thẳng vào khe thịt đang ướt đẫm mà đâm sầm một cú lút cán từ phía sau!

“Á AAAAAA!!!”

Cú đâm sâu đến tận cổ tử cung mang theo khoái cảm hủy diệt dội thẳng vào tủy não. Sự thật tàn nhẫn và trớ trêu nhất ập đến: Mười mấy phút tự móc ngoáy trong cô độc không mang lại nổi một giọt khoái cảm, nhưng chỉ cần cự vật thô to, hôi hám của gã đàn ông này đâm vào, toàn bộ tế bào trong cơ thể nàng lại điên cuồng gào thét sự sung sướng!

Bạch! Bạch! Bạch!

Lão già nhấp hông với tốc độ xé gió. Mỗi một nhịp đâm từ phía sau, cặp mông đẫy đà của nàng lại rung lên bần bật, hai quả vú khổng lồ phía trước lắc lư trĩu nặng đánh liên hồi vào ngực nàng. Cảm giác bị đâm rút bạo liệt đan xen với nỗi sợ hãi, nhục nhã cùng cực khi bị đám côn đồ quay phim soi mói từng nhịp rung của cơ thể đã tạo ra một liều thuốc kích dục kinh hoàng nhất.

“Đù má, ngày thường ra vẻ đoan trang thanh cao lắm, thế mà bị nện mấy cái đã xịt nước dầm dề như phò! Lão Trương, địt mạnh nữa lên! ” Một gã mặt sẹo huýt sáo chói tai.

“Quay rõ vào! Anh em thấy chưa? Vừa nãy mồm còn kêu tự sát, giờ cái mông nó lắc lồn đòi cặc tao thế này đây!” Lão già vừa nện vừa đắc ý khoe khoang.

“Không… tôi không chịu nổi nữa… á á… sâu quá… sướng… sướng quá… tôi là con đĩ… đâm chết tôi đi… a a a!!!”

Sức chịu đựng của hệ thần kinh đứt phựt. Mã Quế Phương gào thét dâm tiện, mười ngón tay bấu nát cả ga nệm. Vách thịt nàng co rút dữ dội đến mức muốn nghiền nát cự vật bên trong. Dưới ánh đèn flash sáng rực, đám côn đồ rõ ràng nhìn thấy từ điểm giao hợp nhão nhoét, một luồng xuân thủy ồ ạt xịt ra bắn tung tóe. Nàng cong gập người lên, đón nhận lần lên đỉnh thứ hai đầy đê tiện ngay trong tư thế quỳ sấp.

“Ha ha ha! Nó lại xịt nước rồi! Đĩ chó nứng nước thế này cơ à!” Đám côn đồ bên ngoài cười sặc sụa, dí sát điện thoại vào song cửa sổ. “Lão Trương, đổi thế đi! Cho anh em xem mặt con đĩ này lúc bú cặc thế nào!”

Đám côn đồ kéo đến xem ngày 1 đông một tên bặm trợn gầy nhom khác chen đầu vào, chỉ tay thẳng vào mặt nàng mà cười hô hố bồi thêm: “Thật đéo thể tin nổi! Chiều nay tao mới đi ngang qua hành lang, ngó vào phòng nhìn lén một chút thôi, thế mà con mẹ này đã lườm tao cháy cả mặt, ra cái vẻ thục nữ, tiết hạnh khả phong lắm cơ! Đúng là đéo thể nhìn bề ngoài được, bên ngoài thì kín cổng cao tường chảnh chọe, bên trong thì vạch lồn gào thét thèm cặc đến mức này cơ đấy! Lão Trương, nện lòi cái bản chất dâm phụ của nó ra cho anh em mở mang tầm mắt nào!”Những lời bình phẩm thô bỉ, bóc trần sự đối lập đến trơ trẽn của chính mình lọt vào tai khiến Mã Quế Phương cảm thấy từng lớp da trên mặt như bị lột sạch.

Sự sỉ nhục trí mạng này đánh sập hoàn toàn bức tường đạo đức cuối cùng của người thiếu phụ. Nàng nhận ra, trong mắt bọn chúng lúc này, cái danh xưng người mẹ thanh cao, đệ nhất mỹ nhân nông thôn đã chết, nàng thực chất chỉ là một con đĩ lẳng lơ không hơn không kém!”Không… tôi không phải… đừng nói nữa…” Nàng nức nở, nước mắt giàn giụa lắc đầu tuyệt vọng.

Dư âm của lần lên đỉnh thứ hai vẫn còn khiến cơ thể Mã Quế Phương co giật nhẹ, hai đùi nàng run rẩy không đứng vững nổi. Thế nhưng, gã dã thú mang lớp vỏ bọc Trương Phú Quý hoàn toàn không có ý định buông tha. Lão thở hổn hển, nhổ bọt một cái xuống sàn, tàn nhẫn lật ngửa cơ thể mềm nhũn, đẫy đà của người thiếu phụ lại.

Trương Phú Quý gầm gừ thú tính. Mặc cho Mã Quế Phương đang xụi lơ, run rẩy vì dư chấn cực khoái, lão túm chặt lấy nách nàng, lôi xệch cơ thể đẫy đà đang mềm nhũn ra sát mép giường, cách bệ cửa sổ chỉ chưa đầy một mét!

Lão lật ngửa nàng lại, thô bạo túm lấy hai cổ chân trắng muốt. Không một chút nương tình, lão bế thốc hai chân nàng vắt hẳn lên hai bên bờ vai gầy gò của mình (tư thế vác cày qua núi).

Tư thế này ép hai đùi Mã Quế Phương mở rộng thành hình chữ V cực đại. Toàn bộ khu vườn tư mật sưng tấy, đỏ lòm, dính đầy bọt mép dâm thủy được banh rộng tối đa, hướng trực diện, trần trụi thẳng vào mặt đám đàn ông và những ống kính điện thoại đang chớp sáng liên hồi bên ngoài!

“Trời ơi! Khít rịt thế kia! Nhìn cái lồn nó đỏ hỏn kìa anh em! Bắn cho nó chửa đi lão Trương! Địt bung bét cái tử cung thanh cao của nó ra!”

“Không… đừng nhìn mà… che lại… ô ô ô…” Mã Quế Phương lấy hai tay che mặt, tiếng khóc nức nở vỡ vụn trong sự tuyệt vọng. Nhưng chiếc hông của nàng đã bị lão già khóa chặt.

Cự vật khổng lồ lại một lần nữa hung hãn lao xuống, đâm thẳng từ trên cao giáng xuống tận cùng hoa tâm.

Phốc xích!

“Á!! Bất… á… Chồng à… tha cho tôi…” Nàng điên cuồng lắc đầu, vô thức gọi ra những danh xưng hèn mọn tận sâu trong tâm trí bị tha hóa.

Lão già cúi gầm xuống, vừa giã hông liên phanh, vừa tàn nhẫn bóp nát hai bầu vú khổng lồ của nàng, gầm lên: “Che cái gì? Mở mắt ra nhìn vào điện thoại của chúng nó đi! Nói cho chúng nó biết mày thèm tinh dịch của tao đến mức nào!”

Mã Quế Phương buông thõng hai tay. Đôi mắt phượng đục ngầu sương mù mị loạn mở to, nhìn chằm chằm vào ánh đèn flash chớp nháy vô tình. Ý chí của một đệ nhất thiếu phụ nông thôn đã bị nghiền nát thành bột mịn. Nàng đọa lạc hoàn toàn, thè chiếc lưỡi đinh hương ra liếm láp bờ môi đang khô khốc, cái eo thon điên cuồng vặn vẹo, ưỡn lên dâm đãng đón nhận những cú đâm lút cán tàn bạo.

“Á sướng quá…đừng quay … á… tôi là không phải con đĩ… cho tôi … ông ơi… … a a a!!!”

Ngay tại cú đâm mang tính hủy diệt cuối cùng, Trương Phú Quý rống lên một tiếng dã thú. Cự vật ghim chặt vào tận cùng vách thịt, xả toàn bộ luồng tinh dịch đặc sệt, nóng như dung nham núi lửa vào sâu tận tử cung người thiếu phụ.

Cơn kích thích bỏng rát từ dòng tinh nóng hổi đánh gục tế bào thần kinh cuối cùng.

Mã Quế Phương thét lên lanh lảnh vỡ cả giọng, đón nhận lần lên đỉnh thứ ba liên tiếp trong một tư thế phơi bày nhục nhã nhất. Cơ thể nàng nảy lên bần bật trên nệm, dâm thủy và tinh dịch trào ngược ra ngoài, nhỏ tỏng tỏng xuống khe háng dưới ánh đèn flash chói lóa. Nàng xụi lơ ngã gục, khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt giờ đây chỉ còn lại sự thỏa mãn dâm loạn.

<< 1 45 46 47 48 49 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong