Ánh nắng ban mai gay gắt rọi thẳng qua khung cửa sổ gỗ đã vỡ nát, hắt lên chiếc đệm nỉ ố vàng giữa căn phòng trọ tồi tàn.
Mã Quế Phương nặng nề mở đôi mắt sưng húp. Toàn thân cô đau nhức như vừa bị một cỗ xe ngựa cán qua. Khắp những vùng da thịt trắng muốt từ bầu ngực, vòng eo cho đến cặp đùi non đều in hằn những vết đỏ chót, dấu tay thô bạo. Nơi tư mật ở hạ bộ vẫn còn sưng tấy, hai cánh môi âm hộ khép hờ dính dớp thứ chất lỏng nhớp nháp, tanh nồng đã khô lại sau một đêm cuồng hoan bạo liệt.
Cô bàng hoàng ngồi dậy, kéo vội tấm chăn rách che lấy thân thể trần truồng. Căn phòng vắng lặng. Gã chồng hờ Trương Phú Quý đã rời đi làm từ sớm, chỉ để lại trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp một hộp bánh bao nguội ngắt và một tờ giấy nhắn bảo cô cứ ở nhà dưỡng thương.
Thế nhưng, đây nào phải là nhà? Đây là một chiếc lồng giam địa ngục!
Khung cửa sổ bằng gỗ mục nát đêm qua đã bị đám giang hồ đẩy tung, bản lề gãy nát hoàn toàn không thể đóng lại được nữa. Từ bên ngoài hành lang, tiếng bước chân lẹp xẹp, tiếng ho khạc và những tiếng huýt sáo cợt nhả thi nhau vọng vào. Thỉnh thoảng, lại có vài cái đầu xăm trổ với ánh mắt đục ngầu, dâm tà cố tình đi ngang qua, thò mặt vào nhìn chằm chằm người thiếu phụ đang co rúm trong chăn.
“Ái chà, thím Trương dậy rồi kìa! Đêm qua thím rên to quá làm anh em mất ngủ đấy nhé!” “Thím che làm gì nữa, đêm qua anh em xem hết sạch mọi ngóc ngách rồi, chổng mông vẩy nước đẹp lắm thím ạ!”
Những lời bình phẩm thô bỉ, dơ bẩn văng vẳng bên tai khiến Mã Quế Phương hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào để chui xuống. Sự nhục nhã ê chề của cái đêm phải phơi bày cơ thể, lên đỉnh trước mặt hàng chục gã đàn ông xa lạ cứ tua đi tua lại trong tâm trí. Nàng là một người mẹ thanh cao, là đóa hoa thủ tiết mười mấy năm, sao có thể rơi vào hoàn cảnh súc sinh thế này?
Không thể ở lại đây được nữa! Bọn chúng là ác quỷ! Nếu cứ ở đây, mình sẽ bị chúng bức điên mất!
Nỗi sợ hãi tột độ chiến thắng cả cơn đau từ mắt cá chân. Mã Quế Phương cắn răng, luống cuống tìm lại bộ quần áo hoa nông thôn đã bị xé rách vài chỗ mặc tạm vào người. Cô vớ lấy chiếc túi vải, tập tễnh từng bước một, đi lướt qua khung cửa sổ với ánh mắt cúi gầm, cố gắng trốn chạy khỏi khu ổ chuột ma quỷ này.
Thế nhưng, hy vọng nhỏ nhoi của người mẹ đáng thương vừa lóe lên đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn.
Ngay khi cô vừa tập tễnh bước xuống đến chiếu nghỉ của cầu thang tầng hai, một nhóm năm sáu tên lưu manh cởi trần đang tụ tập hút thuốc cản ngay lối đi. Đứng giữa bọn chúng là một gã đàn ông cao lớn, khuôn mặt mang một vết sẹo dài vắt ngang mắt, toát lên vẻ âm hiểm, tàn độc (thực chất chính là Nghiêm Bất Vấn đang dịch dung đóng giả làm tên cầm đầu).
Bọn chúng đang chụm đầu vào một chiếc điện thoại thông minh, âm thanh từ chiếc loa ngoài vặn mức tối đa vang dội khắp cầu thang:
“… Sâu quá… sướng… sướng quá… đừng … a a ra rồi!!!”
Bước chân Mã Quế Phương đóng băng tại chỗ. Khuôn mặt kiều diễm của cô cắt không còn một giọt máu. Âm thanh lẳng lơ, dâm tiện phát ra từ chiếc điện thoại kia… rành rành chính là giọng nói của cô đêm qua!
Gã mặt sẹo nghe tiếng động, từ từ ngẩng đầu lên. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười đê tiện. Gã giơ thẳng chiếc màn hình điện thoại về phía Mã Quế Phương.
Dưới ánh sáng rõ nét, đoạn clip ghi lại trọn vẹn cảnh một người đàn bà đẫy đà, hai bầu vú khổng lồ rung lắc dữ dội, đang quỳ sấp chổng cặp mông trắng ngần lên trời để một gã đàn ông đâm rút lút cán. Từ góc quay cận cảnh, có thể thấy rõ dòng dâm thủy đang ồ ạt xịt ra từ đóa hoa đỏ rực của cô.
“Thím Trương, thím định đi đâu thế? Chân đang què mà đi vội vàng vậy?” Gã mặt sẹo cất giọng trào phúng, đôi mắt như rắn độc liếm láp khắp những đường cong của cô.
“Các người… các người mau xóa nó đi! Đồ cầm thú! Xóa đi!!!” Mã Quế Phương hoảng loạn buông rơi túi đồ, khóc nấc lên lao tới định giật chiếc điện thoại.
Nhưng gã mặt sẹo dễ dàng né được, tàn nhẫn đẩy cô ngã bệt xuống bậc thang lạnh lẽo. Gã ngồi xổm xuống, bóp chặt lấy cằm cô, gằn từng chữ:
“Xóa? Đây là kiệt tác nghệ thuật của anh em tao, sao xóa được! Tao khuyên mụ một câu, tốt nhất là ngoan ngoãn xách túi quay lại căn phòng đó và đợi lão chồng cờ bạc của mụ về. Nếu mụ dám bước ra khỏi khu trọ này nửa bước… chỉ cần một cái bấm nút, đoạn clip vạch lồn đòi cặc này sẽ lập tức được tất cả đàn ông đàn bà cả nước sẽ được xem trong đó có cả con gái bà, hàng xóm, người thân của bà Để tao xem, người thân bà sẽ giấu mặt vào đâu khi thấy bà mẹ thanh cao của mình dâm đãng như một con chó cái thế này!”
Oanh! Đại não Mã Quế Phương như bị búa tạ đập nát.
Mạc Thiện Ny! Con gái của cô! Đó là tử huyệt, là giới hạn cuối cùng mà cô dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. Nước mắt giàn giụa, người thiếu phụ bất lực gục đầu xuống bậc thang. Không còn cách nào khác, cô đành cắn nát môi dưới, lầm lũi xách chiếc túi vải lên, tập tễnh kéo lê bước chân nặng nhọc quay trở lại căn phòng trọ như một con chim non tuyệt vọng tự chui đầu vào lồng sắt.
——————————————————————————–
Trở lại căn phòng tồi tàn, Mã Quế Phương đóng sập cửa lại, cuộn tròn người trên chiếc đệm ố vàng khóc thút thít.
Mặt trời dần lên cao, không khí trong phòng càng lúc càng trở nên ngột ngạt, nóng bức. Từ lỗ hổng của khung cửa sổ, những tiếng cười cợt, những ánh mắt dơ bẩn của đám hàng xóm vẫn không ngừng săm soi vào trong. Cô cảm thấy mình giống hệt một món đồ chơi trần trụi đang bị giam trong lồng kính cho ác thú chiêm ngưỡng.
Vài giờ đồng hồ trôi qua, một nỗi bức bách sinh lý bắt đầu ập đến.
Bụng dưới của Mã Quế Phương căng tức. Cảm giác buồn tiểu sau một buổi sáng nhịn uống nước vẫn không ngừng dâng lên. Hơn nữa, vì âm đạo sưng tấy sau đêm cuồng hoan, lại bị những ánh mắt dâm tà bên ngoài không ngừng quấy nhiễu tâm lý, hoa tâm của cô lại vô thức rỉ ra thứ dịch thể trơn nhớp khiến hạ bộ vô cùng khó chịu.
Cô không thể nhịn thêm được nữa.
Nhìn ra ngoài hành lang, thấy đám đông dường như đã tản đi bớt, Mã Quế Phương mới cắn răng, vịn tay vào mép tường, khó nhọc đứng lên. Cô lết từng bước một về phía nhà vệ sinh không có cửa ở góc phòng.
Đến nơi, người thiếu phụ khép nép quay lưng lại phía cửa chính. Đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy đặt lên cạp chiếc quần âu đen, chuẩn bị cởi ra để giải quyết nỗi buồn bức bối.
RẦM!!!
Một tiếng động chát chúa vang lên khiến Mã Quế Phương giật thót tim. Cánh cửa phòng trọ vốn dĩ đã khóa trong bất ngờ bị đạp tung ra!
“Á!”
Cô hoảng hốt quay đầu lại, đôi mắt mở to kinh hoàng. Đứng lù lù trước cửa là gã mặt sẹo ban sáng, dẫn theo bốn tên đàn em bặm trợn, tay lăm lăm điện thoại di động, nở những nụ cười tà ác, thú tính nồng nặc tiến thẳng vào trong.
“Các người… các người định làm gì? Cứu tôi với!!!” Mã Quế Phương thét lên, luống cuống lùi sâu vào góc nhà vệ sinh chật hẹp, hai tay ôm lấy ngực bảo vệ cơ thể.
Gã mặt sẹo (Nghiêm Bất Vấn) thong thả bước tới, nhếch mép cười đê tiện: “Kêu cái gì mà kêu? Thím Trương à, anh em bọn tôi thấy thím trẹo chân đi lại bất tiện, lão Trương lại đi vắng. Tình làng nghĩa xóm, bọn tôi thấy thím muốn đi vệ sinh nên đặc biệt vào đây để ‘giúp đỡ’ thím một tay thôi mà. Bọn mày còn đứng đó làm gì? Mau ‘đỡ’ thím ấy lên!”
“Dạ rõ thưa đại ca!”
Bốn gã côn đồ to khỏe như trâu mộng đồng loạt lao vào.
“Không! Cút ra! Đừng chạm vào tôi!!!”
Mã Quế Phương điên cuồng giãy giụa, tay đấm chân đá loạn xạ. Thế nhưng, sức lực của một người đàn bà chân yếu tay mềm làm sao chống lại được bốn gã đàn ông vạm vỡ? Hai gã tóm chặt lấy hai cánh tay của cô, bẻ quặt ra phía sau lưng. Cô vừa định tung chân đá, thì hai gã còn lại đã tóm gọn lấy hai cổ chân trắng muốt của cô.
Không một chút thương hương tiếc ngọc, bốn gã đàn ông dùng sức nhấc bổng cơ thể đẫy đà, mềm mại của người thiếu phụ lên khỏi mặt đất!
“Á aaaa… thả tôi xuống… nhục lắm… xin các người…”
Mã Quế Phương lơ lửng trên không trung. Kinh hoàng hơn, hai gã cầm chân cô không hề khép lại, mà thô bạo kéo banh hai đùi cô ra hai bên thành một tư thế chữ “M” cực độ nhục nhã. Chiếc eo thắt đáy lưng ong của cô bị ép võng xuống, khiến cặp mông nẩy nở và khu vực hạ bộ chĩa thẳng ra phía trước.
“Giúp thím ấy cởi quần ra đi cho dễ đái!” Gã mặt sẹo lạnh lùng ra lệnh.
Soạt!
Một gã đàn em lập tức vươn bàn tay bẩn thỉu tóm lấy cạp quần âu và chiếc quần lót của Mã Quế Phương, tàn nhẫn giật mạnh tuột xuống tận mắt cá chân!
“Không… ô ô ô… đừng nhìn mà… che lại… tôi xin các người…”
Mã Quế Phương gục đầu xuống, khóc nức nở vỡ vụn trong sự tuyệt vọng cùng cực. Nửa thân dưới trắng nõn nà của đệ nhất thiếu phụ nông thôn bị lột sạch sành sanh. Khu âm đạo sưng đỏ, lông lồn đen nháy dính dớp thứ dâm thủy chưa khô hết phơi bày trần trụi dưới ánh sáng ban ngày. Bốn gã đàn ông nâng cô lên thô lỗ nuốt nước bọt ực ực, trong khi vài gã khác đứng bên ngoài đã giơ điện thoại lên, bật đèn flash quay sát sạt vào điểm nhạy cảm nhất của cô.
“Chậc chậc, nhìn cái lồn đỏ hỏn của bả kìa, nước nôi rỉ ra ướt nhẹp rồi! Chắc tại nứng quá đấy mà!” “Cái lỗ này đêm qua nuốt cặc lão Trương nhìn đã con mắt, giờ banh ra nhìn tận mắt càng ngon hơn!”
Những lời bình phẩm dơ bẩn đập thẳng vào màng nhĩ khiến linh hồn người mẹ thanh cao như bị xé nát.
Lúc này, gã mặt sẹo cầm một chiếc vỏ chai nhựa rỗng đã cắt nửa, bước đến đứng ngay giữa hai háng đang bị banh rộng của cô. Gã đặt chiếc chai nhựa ngay sát lối ra của cửa mình, rồi vươn bàn tay to lớn, tà ác đặt thẳng lên phần bụng dưới (vùng bàng quang) đang căng tròn vì nhịn tiểu của Mã Quế Phương.
“Nào, thím Trương đái đi. Để tôi ấn giúp thím một tay cho dễ ra nhé!”
Nói rồi, bàn tay gã thô bạo ấn mạnh một lực xuống!
“Á!!!”
Lúc này đây, thân hình đẫy đà, phồn thực của đệ nhất thiếu phụ nông thôn phơi bày trọn vẹn một sự tương phản đầy mị lực. Dưới ánh nắng ban mai gay gắt, làn da trắng nõn nà như ngọc lựu của Mã Quế Phương rịn đầy những giọt mồ hôi li ti, lấp lánh như sương. Tư thế bị bế bổng lơ lửng, ép gập người về phía trước khiến vòng eo thắt đáy lưng ong của cô oằn xuống tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Hai gò bồng đảo vĩ đại, căng mọng bên dưới lớp áo xộc xệch đang không ngừng rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc nghẹn ngào.
“Đái rồi! Đái rồi anh em ơi! Thím Trương đái dâm vãi lồn!”
Một dòng nước tiểu ấm nóng, mang màu vàng nhạt xối xả xịt thẳng ra ngoài, rỏ trực tiếp vào chiếc chai nhựa trên tay gã mặt sẹo, tạo ra những âm thanh bọt nước róc rách, dâm tiện đến mức không thể tưởng tượng nổi.
“Quay cận cảnh vào! Nước đái bắn tung tóe kìa!”
Cặp đùi mật ong thon dài, đầy đặn bị những bàn tay thô lỗ banh rộng hết cỡ, ép bộ phận sinh dục sưng đỏ, bóng nhẫy sương tình phải hướng thẳng ra ngoài không chút che đậy. Khuôn mặt kiều diễm, thanh tao thường ngày giờ đây đẫm nước mắt, hai gò má đỏ bừng lên một sắc màu nhục nhã pha lẫn tình triều mị loạn, cái miệng nhỏ nhắn khẽ hé mở thở dốc. Tất cả tạo nên một cảnh tượng bạo kích thị giác đến nghẹt thở, giẫm đạp hoàn toàn lên sự tôn nghiêm của người phụ nữ bảo thủ.
“Địt mẹ, nhìn cái lồn bả đang co giật kìa! Bả đái mà cũng lên đỉnh được cơ à!” Một gã xăm trổ đứng quay phim hét lên, giọng điệu chuyển từ cợt nhả sang kinh ngạc tột độ.
Cả đám giang hồ bặm trợn xung quanh cũng trợn tròn mắt, há hốc mồm đánh rơi cả điếu thuốc đang hút dở. Bọn chúng đều là những thành phần cặn bã, đã từng chơi đùa qua vô số loại gái điếm rẻ tiền, nhưng tuyệt nhiên chưa từng thấy người đàn bà nào lại dâm đãng và mẫn cảm đến mức độ kinh hoàng này!…
Đám đông hò reo điên loạn, ánh đèn flash chớp liên hồi rọi thẳng vào dòng nước đang xả ra từ hạ bộ của thiếu phụ.
Sự nhục nhã khi bị lột truồng, banh háng bài tiết trước mặt hàng chục gã đàn ông vừa quay phim vừa cợt nhả là một đòn tra tấn tâm lý hủy diệt. Mã Quế Phương cảm thấy mình không bằng một con súc vật. Thế nhưng… cơ thể đã bị tơ trùng thao túng của cô lại một lần nữa phản bội linh hồn!
Việc bị bạo hành tâm lý trước đám đông, kết hợp với sự xoa ấn thô bạo của gã đàn ông trên bụng dưới, đã tạo ra một phản ứng hóa học kinh hoàng. Trong lúc dòng nước tiểu xả ra, vách thịt âm đạo của cô cũng bắt đầu co thắt dữ dội! Nước tiểu vừa dứt, thì một luồng dâm thủy đặc sệt, nóng hổi lại tiếp tục ồ ạt tuôn trào, hòa lẫn vào nhau nhiễu ròng ròng xuống các ngón tay của gã mặt sẹo.
Mình… mình đang sướng! Mình đang bị chúng làm nhục mà lại thấy sướng!
“Không… a… đừng ấn nữa… lạ quá… ngứa quá… á a a!!!”
Mã Quế Phương nghẹn ngào rên rỉ, âm điệu tiếng khóc đã hoàn toàn biến chất thành tiếng dâm khiếu lẳng lơ. Cơ thể cô nảy lên bần bật trong không trung. Đôi gò bồng đảo khổng lồ rung lắc dữ dội, mười ngón chân quắp chặt lại.
“Địt mẹ, nhìn cái lồn bả đang co giật kìa! Bả đái mà cũng lên đỉnh sướng thế cơ à!” Một gã xăm trổ đứng quay phim hét lên, giọng điệu kinh ngạc tột độ.
Cả đám giang hồ bặm trợn xung quanh cũng trợn tròn mắt, há hốc mồm đánh rơi cả điếu thuốc đang hút dở. Bọn chúng đều là những thành phần cặn bã, đã từng chơi đùa qua vô số loại gái điếm rẻ tiền, nhưng tuyệt nhiên chưa từng thấy người đàn bà nào lại dâm đãng và mẫn cảm đến mức độ kinh hoàng này! Chỉ bị nhấc bổng lên, lột quần banh háng và ép đái trước hàng chục ống kính điện thoại, vậy mà đệ nhất thiếu phụ nông thôn nổi tiếng thanh cao lại có thể nứng đến mức vách thịt bên trong co giật liên hồi, hoa tâm ồ ạt phun ra từng luồng xuân thủy đặc sệt, nhớp nháp hòa quyện cùng nước tiểu.
Sự đối lập giữa danh xưng tiết phụ và bản chất dâm đãng đang phơi bày trần trụi trước mắt khiến thú tính của đám đàn ông sôi sục đến cực điểm.
“Đại ca… nước lồn của bả xịt ra nhiều quá… ướt sũng cả mặt sàn rồi kìa!” Một gã đàn em gầy nhom nuốt nước bọt ực ực, ánh mắt hau háu, thèm thuồng dán chặt vào khe háng đang nhão nhoét, đỏ ửng của Mã Quế Phương.
Gã mặt sẹo (Nghiêm Bất Vấn ngụy trang) nghe vậy liền nhếch mép cười tà ác. Gã nhìn dòng chất lỏng hỗn hợp dơ bẩn đang không ngừng nhiễu ròng ròng dọc theo mép đùi trắng nõn của người thiếu phụ, rồi hất cằm về phía tên đàn em vừa lên tiếng:
“Mày thèm khát cái thứ nước của bả thế cơ à? Tốt thôi! Lão Trương nợ tiền tao, coi như đây là tiền lãi hôm nay đi. Há mồm ra, bò tới đó hứng lấy ‘nước thánh’ của đệ nhất thiếu phụ cho tao! Cấm mày để rơi vãi một giọt nào xuống đất, rõ chưa?!”
“Dạ… dạ rõ đại ca!” Tên đàn em nghe lệnh, không những không hề cảm thấy ghê tởm mà hai mắt còn sáng rực lên như chó đói thấy khúc xương tươi.
Gã vội vàng quỳ sụp xuống, bò bằng bốn chân tiến tới ngay bên dưới háng của Mã Quế Phương đang bị treo lơ lửng. Giữa tiếng hò reo, huýt sáo điên loạn của đồng bọn, gã đàn em há to chiếc miệng hôi hám với hàm răng vàng khè, thè chiếc lưỡi ra, đón chuẩn xác dòng dâm thủy pha lẫn nước tiểu ấm nóng đang rỏ xuống từ cửa mình của cô.
Chùn… chụt… ực ực…
Tiếng mút mát, nuốt chất lỏng dơ bẩn vang lên đầy tởm lợm và dâm tiện.
“Á… không… đừng uống… dơ bẩn lắm… trời ơi… giết tôi đi… ô ô ô…”
Sự lăng nhục về cả thể xác lẫn tinh thần này như một lưỡi dao sắc lẹm, chém đứt phựt sợi dây thần kinh liêm sỉ cuối cùng của Mã Quế Phương. Cảm nhận rõ ràng có một gã đàn ông xa lạ đang dùng miệng hứng lấy thứ nước bài tiết đê tiện của mình, sự nhục nhã tận cùng lại một lần nữa bị hệ thống nội tiết vặn vẹo, chuyển hóa thành một liều ma túy bạo kích hủy diệt nhân phẩm.
“Ngon lắm anh em ơi! Nước đái của bả ngọt ngay, khai khai nhưng mà dâm vãi lồn!” Gã đàn em ở dưới háng vừa nuốt ực ực vừa ngẩng đầu lên bình phẩm, liếm mép thòm thèm.
“A a a a a!!!”
Nghe những lời bình phẩm thô bỉ ấy, Mã Quế Phương ngửa gập cổ ra sau, hai mắt lật ngược dại đi. Bị treo lơ lửng, lột quần banh háng ép bài tiết trước ống kính, và giờ là bị một gã lưu manh uống cạn thứ nước bẩn thỉu của chính mình… toàn bộ những cực hình ấy lại đưa cô lên một đỉnh cao cực khoái bạo liệt, dơ bẩn và đê tiện nhất từ trước đến nay.
Người đàn bà gồng cứng cơ thể, mười ngón chân quắp chặt lại đến mức trắng bệch. Tử cung nàng co thắt điên cuồng, lại tiếp tục xịt ra một luồng dâm dịch nóng hổi xối thẳng vào cái miệng đang há rộng chờ chực của gã đàn em bên dưới.
Vỏ bọc của một người mẹ bảo thủ, thanh cao triệt để vỡ vụn thành cặn bã. Trong căn phòng trọ tồi tàn đầy ắp những ánh mắt dơ bẩn, chỉ còn lại một tiếng rên đê mê, kéo dài đầy lẳng lơ của Mã Quế Phương. Nàng buông thõng hai cánh tay, mặc cho cơ thể co giật liên hồi, hoàn toàn buông thả linh hồn mình chìm sâu vào vũng lầy của sự đọa lạc không còn lối thoát.
GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ Trùng nô : Mã Quế Phương
Thân phận : Mẹ ruột của Giám đốc Mạc Thiện Ny, một người phụ nữ nông thôn bảo thủ, thủ tiết nhiều năm.
Thân thể: CẤP 2: LINH SƯƠNG (Cơ địa mềm mại, mẫn cảm bẩm sinh. Vóc dáng thắt đáy lưng ong, 3 vòng nảy nở trọn vẹn của một thiếu phụ chín muồi).
Hệ số khoái cảm cơ bản: 1.1
Độ tương thích với trùng vương: 40% (Sự bảo thủ, truyền thống cực đoan khiến mọi lượng điểm hấp thụ đều bị hao hụt 60%, tuy nhiên phòng tuyến này đang sụp đổ với tốc độ chóng mặt).
TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI
1. Vú Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 6% (60 / 1000 điểm) (Cộng thêm 20 điểm từ việc bị bế xốc lơ lửng, hai bầu ngực chín muồi phơi bày và rung lắc dữ dội trước ống kính điện thoại cùng ánh mắt dâm tà của đám giang hồ). Trạng thái: Tuyến vú sưng tấy và mẫn cảm dị thường. Những cái nhìn trần trụi và hành động thô bạo của đám đàn ông xa lạ lẽ ra phải mang lại sự kinh tởm, nhưng tế bào thần kinh ngực lại vô thức ghi nhớ kích thích, tự động sinh ra khoái cảm tê dại và săn cứng đầu nhũ hoa để nghênh hợp.
Thống kê: 0 lần dùng ngực (Boobs Job) phục vụ NBV lên đỉnh.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.13 điểm. (Giải thích công thức: GĐ2 mốc 0% -> 50%. Khoái cảm theo GĐ = 6% x 50% = 3%. Độ khoái cảm = 1.1 + 1.1 * 3% = 1.133).
2. Miệng Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 6% (60 / 1000 điểm)
Trạng thái: Tạm thời không có tương tác trực tiếp mới, nhưng bờ môi vẫn sưng đỏ từ đêm trước. Lý trí gào thét sự kinh tởm, nhưng gai vị giác đã bị Cổ Nô thao túng, ép khoang miệng tự động tiết ra dâm dịch ngọt ngào.
Thống kê: 0 lần dùng miệng (BJ) phục vụ NBV lên đỉnh.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.13 điểm.
3. Âm đạo(Mật đạo) Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 2.36% (1180 / 50000 điểm) (Nhận +1000 điểm bạo kích khổng lồ từ việc bị banh háng ép bài tiết trước mặt hàng chục gã đàn ông, xịt dâm thủy liên tục và cảm giác đê tiện tột cùng khi bị lưu manh uống cạn nước tiểu hòa lẫn dâm thủy).
Trạng thái: Vách thịt co rút đến mức điên loạn. Ranh giới giữa bài tiết và tình dục bị Cổ Nô xóa nhòa hoàn toàn. Hoa tâm tự động phun trào xuân thủy mỗi khi bị lăng nhục công khai, triệt để trở thành một bộ máy xịt nước dâm tiện khát tình.
Thống kê: 4 lần lên đỉnh từ hạ bộ (Thêm 2 lần bạo kích từ việc ép đái và bị mút nước); Khoảng 15ml tinh đã được bắn vào trong.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.66 điểm. (Giải thích công thức: GĐ3 mốc 50% -> 100%. Khoái cảm theo GĐ = 50% + (2.36% x 50%) = 51.18%. Độ khoái cảm = 1.1 + 1.1 * 51.18% = 1.66298).
4. Cơ thể chung Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 10% (100 / 1000 điểm) (Cộng thêm 60 điểm từ việc bị bốn gã giang hồ to khỏe nhấc bổng lên không trung, bẻ gãy tứ chi thành tư thế chữ “M” nhục nhã). Trạng thái: Cảm giác lơ lửng, bất lực khi bị đàn ông xa lạ đụng chạm thô lỗ. Hệ thần kinh ngoại biên triệt để bóp méo sự bẽ bàng vật lý thành những luồng điện khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng, đặc biệt mẫn cảm khi bị hạ nhục trước đám đông. Thống kê: 0 lần dùng tay, chân (HJ, FJ) phục vụ NBV lên đỉnh. Độ khoái cảm hiện tại: 1.16 điểm. (Giải thích công thức: GĐ2 mốc 0% -> 50%. Khoái cảm theo GĐ = 10% x 50% = 5%. Độ khoái cảm = 1.1 + 1.1 * 5% = 1.155).
5. Hậu môn Cấp Độ Hiện Tại: Ngủ đông
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 0% (0 / 100 điểm) Trạng thái: Khu vực cấm kỵ vẫn hoàn toàn đóng băng, chưa bị khai phá. Cơ thể giữ nguyên sự bài xích tự nhiên.
Thống kê: 0 lần lên đỉnh từ HM, 0 ml tinh đã đc bắn vào HM.
Độ khoái cảm hiện tại: 1.10 điểm.
6. Tâm Trí Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm
Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 68% (680 / 1000 điểm) (Bạo kích +500 điểm từ đòn tấn công tâm lý dây chuyền: Xem lại clip sex của chính mình, bị đe dọa hủy hoại con gái, và sự sỉ nhục, đê tiện cùng cực khi bị ép đi vệ sinh/cho đàn em uống nước thải).
Trạng thái: Phòng tuyến đạo đức của người quả phụ thanh cao triệt để sụp đổ không còn một mảnh vụn. Linh hồn vỡ vụn, tự khinh bỉ chính mình tột độ khi nhận ra cơ thể lại sung sướng cuồng loạn trong sự nhục nhã. Chấp nhận đọa lạc, buông thả bản thân thành một tình nô vô dụng chỉ biết há miệng rên rỉ hầu hạ đàn ông. Độ khoái cảm hiện tại: 1.47 điểm. (Giải thích công thức: GĐ2 mốc 0% -> 50%. Khoái cảm theo GĐ = 68% x 50% = 34%. Độ khoái cảm = 1.1 + 1.1 * 34% = 1.474).
======================
Đoạn về sau trong nguyên tác sẽ suất hiện 1 đám đánh thuê từ Việt Nam, anh em nào muốn nhập vai để hưởng sái thì comment tên vào đây tôi cho vào.

tai nhac chuong