Bầu trời Trung Hải mấy ngày nay bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, u ám, hệt như chính bầu không khí đang bóp nghẹt lấy tòa cao ốc chọc trời của Tập đoàn Quốc Tế Ngọc Lôi.Đế chế thời trang và mỹ phẩm khổng lồ, biểu tượng của sự kiêu hãnh và quyền lực do Lâm Nhược Khê dày công gây dựng, đang đứng trước bờ vực sụp đổ tàn khốc nhất trong lịch sử. Khắp các bản tin thời sự, trang nhất của các tờ báo kinh tế lớn, cho đến mạng xã hội, đâu đâu cũng tràn ngập những tít bài đỏ chót, giật gân đầy chết chóc:
“Thảm họa Ngọc Lôi: Hàng vạn người tiêu dùng bị hủy dung vong mạng!” “Đế chế sụp đổ: Cổ phiếu Ngọc Lôi bốc hơi 40% chỉ trong ba ngày!” “Lâm Nhược Khê – Nữ thần kinh doanh hay ác quỷ giết người hàng loạt?”Dưới sảnh tầng trệt của trụ sở chính, hàng trăm người tiêu dùng mang theo băng rôn, biểu ngữ đang gào thét phẫn nộ. Đội ngũ bảo vệ được vũ trang bằng dùi cui và khiên chống bạo động phải gồng mình dồn toàn lực mới ngăn được đám đông đang muốn xông vào đập phá. Khủng khiếp nhất là hình ảnh những người phụ nữ đứng ở hàng đầu. Khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp của họ giờ đây nổi đầy những vết lở loét, mụn mủ chảy nước vàng ươm, phần da thịt hoại tử thâm đen như bị tạt axit. Họ vừa khóc lóc thảm thiết, vừa chửi rủa Tập đoàn Ngọc Lôi đã bán ra những sản phẩm dưỡng da mang mầm mống địa ngục.Làn sóng phẫn nộ của dư luận tạo thành một cơn sóng thần cuốn phăng mọi nỗ lực thanh minh của bộ phận PR. Hàng loạt đối tác chiến lược tuyên bố đơn phương hủy bỏ hợp đồng, các siêu thị lớn đồng loạt rút toàn bộ sản phẩm của Ngọc Lôi khỏi kệ hàng. Ngân hàng lập tức phong tỏa các khoản vay tín dụng. Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, dòng tiền của Ngọc Lôi hoàn toàn đứt gãy, đẩy tập đoàn vào tình cảnh thập tử nhất sinh.Thế nhưng, điều khiến toàn bộ ban lãnh đạo Ngọc Lôi, đặc biệt là đội ngũ nghiên cứu và phát triển sản phẩm (R&D) cảm thấy điên đầu và uất ức nhất, chính là việc họ hoàn toàn không tìm ra được bất kỳ sai sót nào trong sản phẩm của mình!Khi đem các mẫu mỹ phẩm đang bị tố cáo đi kiểm định tại các viện hàn lâm độc lập, kết quả trả về đều khẳng định: 100% thành phần đều đạt chuẩn an toàn quốc tế, hoàn toàn lành tính và chiết xuất từ thiên nhiên. Không có bất kỳ chất cấm hay độc tố nào tồn tại trong sản phẩm.Vậy nguyên nhân do đâu? Tại sao người tiêu dùng lại bị hoại tử da?Không một ai ở Ngọc Lôi, kể cả những chuyên gia hóa học hàng đầu, có thể ngờ tới một sự thật kinh hoàng: Đây là một thủ đoạn tấn công sinh hóa vượt tầm thời đại, được thiết kế bởi một bộ óc thiên tài mang dã tâm vặn vẹo tột cùng – Nghiêm Bất Vấn.Tại căn phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất ở ngoại ô, Nghiêm Bất Vấn đang nhàn nhã lắc nhẹ ly rượu vang đỏ, nhìn những con số cổ phiếu của Ngọc Lôi rớt giá thê thảm trên màn hình với một nụ cười tà ác.”Lâm Nhược Khê, cô quá ngây thơ khi nghĩ rằng ta sẽ chơi trò hạ độc vào sản phẩm như những tên gian thương hạ cấp.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng của một Đấng Tạo Hóa đang thưởng thức kiệt tác của mình.Kế hoạch của hắn là một bản giao hưởng hoàn hảo của tử thần. Hắn không hề chạm vào bất kỳ sản phẩm nào của Ngọc Lôi. Thay vào đó, hắn lợi dụng mạng lưới Huyết Nô được phân bổ khắp Trung Hải, âm thầm phát tán vào không khí một loại phân tử xúc tác đặc biệt do chính hắn phát minh ra. Thứ phân tử này ở dạng khí, hoàn toàn vô hại đối với cơ thể người và không thể bị phát hiện bởi bất kỳ máy đo nồng độ ô nhiễm nào.Thế nhưng, nó lại là một “chìa khóa tử thần”. Khi những phân tử khí này tiếp xúc với một loại hợp chất dẫn xuất thực vật đặc trưng chỉ có trong công thức mỹ phẩm độc quyền của Ngọc Lôi, một phản ứng hóa học ở cấp độ nano sẽ lập tức xảy ra ngay trên bề mặt da người dùng. Hợp chất lành tính kia sẽ bị bẻ gãy cấu trúc, biến đổi tức thời thành một loại axit ăn mòn cực mạnh, phá hủy hoàn toàn tế bào biểu bì và gây hoại tử sâu.Ngọc Lôi không thể chứng minh được mình vô tội. Lỗi không phải do người dùng, nhưng sản phẩm đặt trong phòng thí nghiệm kín thì lại an toàn tuyệt đối. Sự bế tắc về mặt khoa học này đã bẻ gãy hoàn toàn khả năng phản biện của Lâm Nhược Khê trước các phiên tòa và báo giới.Đồng thời với sự gục ngã của Ngọc Lôi, giới tài chính Trung Hải lại được chứng kiến sự trỗi dậy của một con quái vật khổng lồ mới: Tập đoàn Đa quốc gia Tân Sinh (Neo-Genesis Group).Được chống lưng bởi nguồn vốn hàng trăm tỷ đô la không rõ nguồn gốc từ các thế lực tư bản ngầm trên toàn cầu (thực chất là tiền từ cuộc đấu giá Thánh Thể của các tỷ phú, tướng lĩnh đã trở thành Huyết Nô), Tân Sinh Group xuất hiện như một đấng cứu thế. Bọn chúng hoạt động trên đa lĩnh vực: Dược phẩm, công nghệ sinh học, truyền thông và bất động sản. Trụ sở khổng lồ của Tân Sinh được dựng lên chỉ cách tòa nhà Ngọc Lôi vài con phố, sừng sững, xa hoa và mang theo sức mạnh nuốt chửng vạn vật. ——————————————————————————– Tại tầng cao nhất của tòa nhà Quốc Tế Ngọc Lôi, trong văn phòng Chủ tịch vắng lặng.Lâm Nhược Khê ngồi bất động trên chiếc ghế da lớn. Đôi mắt phượng vốn dĩ luôn trong trẻo, sắc sảo nay hằn rõ những tia máu đỏ quạch vì thiếu ngủ triền miên. Mái tóc đen nhánh xõa tung có phần rối bời. Khuôn mặt tuyệt mỹ nhợt nhạt, không còn lấy một giọt máu. Xung quanh cô là hàng đống văn kiện hủy hợp đồng, trát hầu tòa và báo cáo bồi thường chất cao như núi.Nữ thần băng giá kiêu ngạo, người từng giẫm đạp lên vô số đối thủ thương trường, nay đang cảm nhận được sự bất lực đến nghẹt thở. Đối thủ lần này không giống bất kỳ ai cô từng đối mặt. Bọn chúng không đánh vào tài chính, không đánh vào nhân sự, mà dùng một thế lực siêu nhiên nào đó đánh nát tận gốc rễ uy tín thương hiệu – thứ mà bà nội cô đã đánh đổi cả sinh mạng để gây dựng.Cánh cửa văn phòng khẽ mở ra. Dương Thần chậm rãi bước vào.Nhìn thấy bộ dạng tiều tụy, mỏng manh như một nụ hoa sắp tàn của người phụ nữ mình yêu, trái tim Dương Thần như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua. Hắn là Minh Vương Hades, là người nắm giữ sức mạnh hủy diệt có thể san bằng cả một quốc gia, nhưng đứng trước mớ bòng bong tư bản và công nghệ sinh hóa này, hắn lại cảm thấy bản thân vô dụng đến thảm hại. Thể xác phàm tục có thể dùng nắm đấm để nghiền nát, nhưng uy tín của một thương hiệu, những khuôn mặt bị hủy hoại ngoài kia thì hắn không thể dùng bạo lực để chữa lành.”Nhược Khê…” Dương Thần đi tới, hai tay chống lên mặt bàn, giọng nói trầm ấm cố gắng mang lại sự an ủi. “Em đừng tự tạo áp lực cho mình nữa. Anh vừa mới gọi điện cho Ngân hàng Thụy Sĩ. Anh sẽ rút toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân của anh… năm mươi tỷ, một trăm tỷ đô la cũng được. Anh sẽ dội toàn bộ số tiền đó vào công ty, bồi thường cho tất cả những khách hàng đang khởi kiện, mua lại toàn bộ cổ phiếu đang bị bán tháo. Chỉ cần em muốn, anh có thể dùng tiền đè bẹp dư luận!”Lâm Nhược Khê từ từ ngẩng đầu lên. Đôi môi nhợt nhạt của cô vẽ lên một nụ cười chua xót đến tột cùng. Nước mắt không kìm được rỉ ra từ khóe mi, lăn dài trên gò má trong suốt.”Tiền sao?” Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy nhưng lại mang theo sự tuyệt vọng sâu thẳm. “Dương Thần… anh nghĩ mọi thứ trên đời này đều có thể giải quyết bằng tiền sao? Nếu công ty thiếu hụt nguồn vốn, em sẽ không từ chối sự giúp đỡ của anh. Nhưng bây giờ, thứ Ngọc Lôi mất đi là uy tín! Là niềm tin của người tiêu dùng!”Cô nắm chặt lấy một tờ báo đập mạnh xuống bàn, âm thanh chát chúa vang lên: “Anh nhìn đi! Những người phụ nữ ngoài kia, khuôn mặt của họ đã bị hủy hoại vĩnh viễn! Anh có thể dùng tiền bồi thường, nhưng anh có thể mua lại được khuôn mặt cho họ không? Anh có thể bắt họ tin tưởng bôi sản phẩm của Ngọc Lôi lên mặt một lần nữa không? Nếu chúng ta không tìm ra nguyên nhân, không chứng minh được sản phẩm của chúng ta vô tội, thì dù anh có đổ vào đây cả núi vàng núi bạc, Ngọc Lôi vẫn sẽ mang danh là một tập đoàn bán độc dược! Danh dự của bà nội… tâm huyết của em… hoàn toàn vỡ nát rồi…”Nói đến đây, Lâm Nhược Khê gục đầu xuống hai cánh tay, bả vai gầy guộc rung lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Lòng tự tôn kiêu ngạo của một đệ nhất nữ tổng tài đã bị đập nát, chỉ còn lại sự yếu đuối của một cô gái trẻ không lối thoát.Dương Thần đứng chết trân tại chỗ. Bàn tay đang vươn ra định chạm vào vai cô khựng lại giữa không trung. Lời cô nói như một nhát dao chém đứt mọi sự tự mãn của hắn. Đúng vậy, tiền bạc và bạo lực của Minh Vương vô dụng ở chiến trường này. Hắn cắn chặt răng, một luồng lệ khí bùng nổ trong lồng ngực. Nếu hắn tìm ra kẻ nào đứng sau giật dây, hắn thề sẽ xé xác kẻ đó thành vạn mảnh!Nhưng trước mắt, để cứu lấy tâm huyết của Lâm Nhược Khê, hắn cần một người có bộ óc vượt qua giới hạn khoa học nhân loại.Dương Thần dứt khoát quay lưng bước ra ngoài ban công văn phòng, móc điện thoại mã hóa vệ tinh gọi thẳng sang Anh quốc.”Jane.” Giọng Dương Thần trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc chưa từng có. “Anh cần em giúp. Có kẻ đang dùng một loại công nghệ sinh hóa hoặc hóa học nào đó để phá hoại mỹ phẩm của Ngọc Lôi. Triệu chứng là hoại tử da cấp tốc, nhưng kiểm định thông thường không phát hiện ra chất độc. Em là hy vọng duy nhất của anh lúc này.”Ở đầu dây bên kia, giọng nói lanh lảnh, điềm tĩnh của nữ thiên tài Jane vang lên: “Anh yêu, em đã theo dõi tin tức về Ngọc Lôi mấy ngày nay rồi. Dựa trên hình ảnh tổn thương mô biểu bì của các nạn nhân, em nghi ngờ đây là một phản ứng xúc tác môi trường. Đối phương đã dùng một chất trung gian phân tán trong không khí. Phải nói rằng… kẻ tạo ra thứ này sở hữu một bộ óc hóa sinh cực kỳ xuất sắc, có thể sánh ngang với em, hoặc thậm chí là… ngang ngửa với Nghiêm Bất Vấn trước đây.””Có cách nào giải quyết không?” Dương Thần sốt ruột.”Gửi ngay cho em các mẫu mỹ phẩm bị lỗi, các mẫu máu, mô da bị hoại tử của nạn nhân và cả các mẫu không khí được thu thập quanh khu vực bùng phát bệnh qua chuyên cơ quân sự. Em sẽ sử dụng siêu máy tính lượng tử trong phòng thí nghiệm để phân tích chuỗi phản ứng. Nhưng anh phải chuẩn bị tâm lý… quá trình giải mã cấu trúc phân tử này rất phức tạp, em cần ít nhất một tuần để tìm ra thuốc giải và phương pháp vô hiệu hóa chất xúc tác kia.”Cúp điện thoại, Dương Thần thở hắt ra một hơi. Một tuần. Một tuần đối với Ngọc Lôi lúc này dài như một thế kỷ. Cổ phiếu đang rơi tự do mỗi ngày, liệu Lâm Nhược Khê có chịu đựng được áp lực kinh hoàng này cho đến khi Jane tìm ra giải pháp? ——————————————————————————– Trong lúc Dương Thần đang gọi điện ngoài ban công, thì bên trong văn phòng của Lâm Nhược Khê, cánh cửa kính bằng cường lực lại một lần nữa được gõ vang.
Tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời Quốc tế Ngọc Lôi.Bên trong văn phòng Chủ tịch rộng lớn, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ nhích từng nhịp. Lâm Nhược Khê ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da thật cỡ lớn. Khuôn mặt tuyệt mỹ mang nét lạnh lùng ngàn năm như tuyết trên đỉnh Thiên Sơn lúc này lại lộ ra vài phần tiều tụy. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, ngón tay thon dài, trắng muốt day day huyệt thái dương.Những ngày qua, Tập đoàn Ngọc Lôi liên tục hứng chịu những đợt tấn công bí ẩn trên thương trường, giá cổ phiếu biến động, áp lực từ các cổ đông khiến một nữ cường nhân thép như nàng cũng cảm thấy kiệt sức.Cốc… cốc…Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.”Vào đi.” Lâm Nhược Khê cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lẽo quen thuộc, hơi chỉnh lại tư thế ngồi. Hôm nay nàng mặc một bộ đồ công sở nữ tính màu đen tuyền, áo sơ mi trắng lụa tơ tằm ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ, chiếc váy bút chì ngắn đến đầu gối khoe trọn cặp đùi thon dài bọc trong tất lụa đen mờ ảo.Cửa phòng mở ra. Ngay lập tức, một thứ mùi vị hỗn tạp giữa mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi chua loét và mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào không gian vốn luôn ngập tràn hương lan thoang thoảng của văn phòng.Lâm Nhược Khê nhíu mày chán ghét. Bước vào là Trưởng phòng Mã – kẻ phụ trách kiểm duyệt tài chính của tập đoàn. Lão ta ngoài sáu mươi tuổi, thân hình lùn tịt, cái bụng phệ mỡ đi tới đâu rung lên tới đó, mái đầu hói bóng nhẫy lưa thưa vài sợi tóc bạc.Nhưng thứ khiến Lâm Nhược Khê chán ghét nhất chính là đôi mắt ti hí, đục ngầu của lão. Dù lão luôn cố tỏ ra khúm núm, nhưng mỗi lần xuất hiện, ánh mắt dơ bẩn ấy luôn lén lút quét qua ngực và đùi nàng như một con rết trườn trên da thịt.”Tổng giám đốc Lâm, sắc mặt cô có vẻ không được tốt, ngài phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé…” Trưởng phòng Mã (Nghiêm Bất Vấn dịch dung) vừa bước tới gần bàn làm việc, vừa xoa xoa hai bàn tay đầy đồi mồi vào nhau, cười nịnh bợ lộ ra hàm răng ố vàng.Lâm Nhược Khê lạnh nhạt ngắt lời, đi thẳng vào vấn đề: “Trưởng phòng Mã, ông đến đây không phải chỉ để hỏi thăm sức khỏe tôi chứ? Tập đoàn tôi đang gặp sự cố nên không thể trả lời ngay bây giờ hay vòng vo với ông được. Có chuyện gì, nói ngắn gọn thôi.”Trưởng phòng Mã nghe vậy không hề tức giận. Khóe môi nứt nẻ của lão khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ tà ác nhưng được che giấu khéo léo.”Tổng giám đốc Lâm quả nhiên là người sảng khoái.” Lão kéo ghế ngồi xuống đối diện nàng, hạ giọng ra vẻ bí mật: “Kỳ thực, tôi đến đây là để mang cho cô một chiếc phao cứu sinh. Cô có biết Tập đoàn Đầu tư Tân Sinh (Neo-Genesis Group) vừa mới trỗi dậy dạo gần đây không?”Lâm Nhược Khê hơi biến sắc. Tập đoàn Tân Sinh? Đương nhiên là nàng biết. Đó là một con quái vật tài chính khổng lồ vừa xuất hiện tại Trung Hải cách đây không lâu, thâu tóm hàng loạt dự án khủng bằng nguồn vốn tiền mặt nhiều đến mức phi lý. Rất nhiều ông lớn chính trị và tài phiệt đều ngấm ngầm chống lưng cho tổ chức này.”Thì sao?” Nàng lạnh nhạt hỏi.Trưởng phòng Mã đắc ý vuốt cái cằm đầy nọng mỡ: “Trùng hợp thay, tôi lại có một người quen biết thuộc hàng cấp cao nhất bên trong Tân Sinh Group. Bọn họ hiện đang nắm giữ một công nghệ sinh hóa y học đột phá, một loại sản phẩm mỹ phẩm có khả năng tái tạo thanh xuân trị giá hàng tỷ đô la. Bọn họ biết Ngọc Lôi chúng ta có mạng lưới phân phối và gia công mỹ phẩm hàng đầu thế giới, nên… họ muốn hợp tác nghiên cứu và độc quyền phân phối sản phẩm mới này. Chỗ vốn đầu tư họ sẵn sàng rót vào, đủ để Ngọc Lôi vượt qua mọi khủng hoảng hiện tại.”Đôi mắt phượng của Lâm Nhược Khê lóe lên một tia kinh ngạc. Nếu Tân Sinh Group thực sự chịu rót vốn hợp tác, Ngọc Lôi không chỉ thoát hiểm mà còn vươn lên một tầm cao mới. Nàng nhìn lão già lùn béo trước mặt bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Một kẻ tham lam, cặn bã như Trưởng phòng Mã lại có được mối quan hệ thông thiên đến vậy sao?Nhưng thân là thương nhân, lợi ích đặt lên hàng đầu, nàng không thể bỏ qua cơ hội này.”Nếu quả thực như ông nói…” Lâm Nhược Khê hơi cúi người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt lên bàn. “Tôi đồng ý gặp mặt cấp cao của bọn họ. Hãy sắp xếp một buổi hẹn sớm nhất để hai bên có thể thuyết trình về sản phẩm và phương hướng hợp tác.””Tuyệt vời! Tổng giám đốc Lâm quả là người có tầm nhìn xa trông rộng!” Trưởng phòng Mã vỗ đùi cười lớn.Lão đứng dậy, cố tình chống hai tay lên mép bàn làm việc của Lâm Nhược Khê, rướn nửa thân hình ục ịch về phía trước để nhìn thẳng vào nàng. Khoảng cách gần đến mức Lâm Nhược Khê có thể ngửi thấy rõ mùi hơi thở tanh hôi của lão. Nàng chán ghét lùi người tựa ra sau ghế.Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc khoảng cách được thu hẹp này, “Trưởng phòng Mã” âm thầm kích hoạt một luồng sóng sinh học tà ác từ sâu trong tủy não. Một loại pheromone vô hình, không màu không mùi mang theo uy áp nhục dục trực tiếp xuyên thấu qua lớp không khí, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể của vị nữ thần băng giá.Tích tắc…Lâm Nhược Khê đột nhiên cảm thấy trái tim mình lỡ một nhịp. Đại não nàng bỗng dưng đình trệ trong một phần mười giây.Một luồng khí nóng rực không rõ từ đâu bất thần trào dâng từ tận cùng bụng dưới, nhanh chóng lan tỏa ra khắp tứ chi. Dòng máu trong huyết quản nàng như sôi lên. Dưới lớp áo lụa trắng mỏng manh, hai bầu ngực kiêu hãnh của nàng bỗng nhiên căng trướng, tức tối một cách dị thường. Hai nụ hoa vốn dĩ luôn ngoan ngoãn ngủ yên, giờ đây dưới sự kích thích của luồng tà hỏa vô hình, lại đột ngột co rút, săn cứng lại thành hai hạt đậu nhỏ, cọ xát mãnh liệt vào lớp ren của chiếc áo lót.Chuyện… chuyện gì thế này?Đồng tử Lâm Nhược Khê khẽ co rụt. Nàng cắn chặt răng, cố gắng kìm nén cảm giác ngứa ngáy, tê dại đến tận óc đang bùng nổ ở trước ngực. Nàng là người phụ nữ mắc chứng lãnh cảm, sợ sự đụng chạm của đàn ông, tại sao lúc này cơ thể lại sinh ra phản ứng nhục dục trần trụi đến thế?Kinh hoàng hơn, sự bức bối không dừng lại ở đó. Một cảm giác trống rỗng, thèm khát kỳ dị bắt đầu cắn xé khu vườn bí ẩn ở hạ bộ. Từng thớ thịt non nớt bên trong mật đạo vô thức co thắt lại. Một luồng dâm thủy ấm nóng, mỏng dính rỉ ra từ hoa tâm, từ từ thấm ướt lớp vải cotton của chiếc quần lót.Cảm giác dính dớp, ướt át ở giữa hai đùi khiến vị nữ Chủ tịch cao ngạo hoảng loạn tột độ. Nàng vội vã vắt chéo hai chân lại với nhau, hai đầu gối ép chặt vào nhau để ma sát, cố gắng che giấu sự bất thường của cơ thể. Khuôn mặt trắng trẻo như tuyết giờ đây đã ửng lên một tầng mây đỏ rực, hơi thở từ chiếc mũi ngọc ngà cũng trở nên dồn dập, phập phồng làm cặp vú vĩ đại nhấp nhô liên hồi.Trưởng phòng Mã đứng đối diện thu trọn mọi phản ứng sinh lý đê tiện ấy vào tầm mắt. Trong lớp vỏ bọc già nua, linh hồn của Nghiêm Bất Vấn đang gầm thét trong sự thỏa mãn điên cuồng.Tuyệt mỹ! Thật sự quá tuyệt mỹ! Nữ thần băng giá cao ngạo nhất Trung Hải, trước mặt kẻ mà cô ta ghê tởm nhất, chỉ mới hứng chịu một chút sóng kích thích đã tự động vắt nước lồn, vú cương cứng, hai chân kẹp chặt cọ xát vặn vẹo. Để ta xem cái vẻ thanh cao này của cô giữ được bao lâu!Lão già cố tình cúi thấp đầu xuống thêm chút nữa, ánh mắt dâm tà chĩa thẳng vào khe ngực đang phập phồng của Lâm Nhược Khê, giả giọng quan tâm: “Tổng giám đốc Lâm, cô sao thế? Trông mặt cô đỏ quá, có phải là bị sốt rồi không? Cần tôi xoa bóp giúp một chút không?”Vừa nói, bàn tay nhăn nheo, cáu bẩn của lão vừa từ từ vươn ra định chạm vào mu bàn tay trắng muốt của nàng đang đặt trên bàn.”Đừng đụng vào tôi!”Lâm Nhược Khê giật thót mình như bị điện giật, vội vã rụt tay lại. Sự kinh tởm xen lẫn với khoái cảm tà ác đang cào xé trong cơ thể khiến giọng nói của nàng hơi run rẩy, không còn giữ được sự uy nghiêm như thường ngày. Nàng vội vàng gắt lên: “Tôi không sao! Thời tiết hơi nóng thôi. Công việc đã bàn xong, ông mau ra ngoài làm việc đi! Sắp xếp xong lịch thuyết trình thì báo cho Ngô Nguyệt!””Vâng, vâng… cô giữ gìn sức khỏe nhé.”Trưởng phòng Mã cười hắc hắc đầy bỉ ổi, thu tay lại, thong thả quay người bước ra khỏi cửa. Trước khi cánh cửa khép lại, lão còn cố tình quay đầu lại, để lại một ánh mắt dính dớp như bùn nhão, lột trần toàn bộ sự dâm đãng đang cố kìm nén của nữ Chủ tịch.Cạch.Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại, cách ly hoàn toàn văn phòng với thế giới bên ngoài.Khi bóng dáng gã đàn ông thô bỉ vừa khuất, sức lực của Lâm Nhược Khê dường như bị rút cạn. Nàng mềm nhũn người, gục lưng xuống chiếc ghế da.”Ưm…”Một tiếng rên rỉ lẳng lơ, dính đầy dục vọng mà cả đời nàng chưa từng thốt ra bất ngờ bật khỏi bờ môi đỏ mọng. Nàng kinh hãi đưa tay bịt chặt miệng mình lại, nước mắt hoảng loạn trào ra nơi khóe mi.Cơ thể nàng như bị một mồi lửa thiêu đốt. Hai chân bọc tất lụa đen không ngừng vặn vẹo, cọ xát vào nhau. Nơi tư mật đã hoàn toàn ướt đẫm, dâm dịch trào ra dính dớp, ngứa ngáy đến phát điên. Cảm giác trống rỗng ở tử cung gào thét đòi được lấp đầy bằng một thứ gì đó thô bạo, mạnh mẽ.Trong đại não của nàng, thay vì hình ảnh của người chồng Dương Thần, lại kinh khủng vặn vẹo hiện lên khuôn mặt già nua, nụ cười dâm tà và ánh mắt đục ngầu của Trưởng phòng Mã ban nãy. Chỉ cần nghĩ đến gã đàn ông cặn bã, hôi hám đó, hoa tâm của nàng lại giật bắn lên, xịt ra thêm một cỗ xuân thủy nóng hổi.”Không… mình bị điên rồi… tại sao lại nhớ tới ông ta… tại sao lại có cảm giác với một lão già kinh tởm như vậy…”Lâm Nhược Khê khóc nức nở, hai tay ôm lấy đôi gò bồng đảo đang căng nhức của chính mình mà tự cấu véo qua lớp áo lụa để giảm bớt sự bức bối. Vị nữ thần thanh cao, kiêu ngạo nhất thương trường giờ đây đang quằn quại trên chính chiếc ghế Chủ tịch của mình, bị nhục dục thao túng đến mức sinh ra khoái cảm với kẻ mà nàng khinh bỉ nhất.Và nàng vĩnh viễn không biết rằng, đây chỉ là bước dạo đầu nhẹ nhàng nhất cho một chuỗi ngày đọa đày, nơi chiếc ngai vàng kiêu hãnh của nàng sẽ bị tàn nhẫn đập nát, biến nàng thành một thứ đồ chơi đê tiện nhất dưới chân Tân Sinh Hội.

tai nhac chuong