Ánh nắng chói chang của buổi trưa hè hắt qua khe cửa sổ bám đầy bụi bẩn, rọi thẳng vào căn phòng trọ tồi tàn, ngột ngạt như một cái lò bát quái ở khu ổ chuột.Trên chiếc đệm nỉ ố vàng trải giữa sàn nhà, Mã Quế Phương đang bó gối thu mình lại thành một cuộn. Trên người cô không có lấy một mảnh vải che thân. Toàn bộ cơ thể đẫy đà, phồn thực của đệ nhất thiếu phụ nông thôn phơi bày trần trụi trong không khí nóng bức. Làn da trắng như ngọc lựu chi chít những vết bầm tím, những dấu tay đỏ chót từ việc bị bóp nắn, chà đạp thô bạo. Nơi tư mật ở hạ bộ sưng tấy đỏ rực, hai cánh môi âm hộ khép hờ vẫn còn dính dớp thứ chất lỏng nhớp nháp, tanh nồng chưa kịp khô hẳn.Cạch.Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra.
Trương Phú Quý — gã chồng hờ cờ bạc, hôi hám của cô lầm lũi bước vào. Trên tay lão xách một hộp cơm bình dân rẻ tiền, đầy dầu mỡ. Lão đưa mắt nhìn thân hình khỏa thân tuyệt mỹ của vợ mình, nuốt nước bọt một cái, rồi ném phạch hộp cơm cùng một tờ giấy nhàu nát xuống sàn nhà.”Ăn đi, rồi chuẩn bị mà làm việc. Chiều nay tôi phải đi bốc vác ở địa chỉ này, không có ở nhà đâu.” Trương Phú Quý cất giọng khàn đục, né tránh ánh mắt của cô.Mã Quế Phương ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt phượng sưng húp vì khóc của nàng vằn lên những tia phẫn uất và nhục nhã tột cùng. Nàng vơ vội chiếc gối tồi tàn che lên bộ ngực vĩ đại đang phập phồng kịch liệt, nghẹn ngào mắng:”Ông… ông còn là con người không? Ông nhìn xem chúng nó đã làm gì tôi? Chúng lột sạch quần áo của tôi, bắt tôi trần truồng thế này… Ông là chồng tôi, sao ông không đòi quần áo lại cho tôi? Sao ông lại để mặc chúng nó chà đạp tôi như một con vật vậy… ô ô ô…”Nghe những lời trách móc ấy, sự hèn nhát của Trương Phú Quý đột nhiên biến thành cơn thịnh nộ cắn rứt. Lão già trừng mắt, bước tới chỉ thẳng tay vào mặt người vợ thanh cao:”Bà câm mồm! Bà tưởng tôi muốn thế chắc? Nợ ngập đầu rồi, bà không phục vụ chúng nó thì ai trả? Quần áo à? Làm đĩ để gán nợ thì cần đéo gì quần áo! Tôi cảnh cáo bà, bà mà còn mắng chửi hay chống cự, tôi sẽ bẩm báo đại ca tung hết mấy đoạn clip bà rên rỉ, vạch lồn đòi cặc sáng nay lên mạng! Để tôi xem, con gái Mạc Thiện Ny làm Giám đốc của bà sẽ vác mặt đi đâu khi cả cái nước này thấy mẹ nó dâm đãng thế nào!”Lời đe dọa tàn độc ấy như một gáo nước đá tạt thẳng vào linh hồn Mã Quế Phương. Cổ họng nàng nghẹn ứ, toàn thân cứng đờ. Hình ảnh cô con gái là niềm tự hào duy nhất của nàng bị hủy hoại thanh danh khiến nàng sợ hãi tột độ. Nàng ôm mặt, khóc nấc lên không thành tiếng, mặc cho Trương Phú Quý quay lưng bước ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại.Trong căn phòng vắng lặng, Mã Quế Phương rũ rượi buông chiếc gối xuống. Nước mắt lã chã rơi trên hai gò má. Nàng cảm thấy mình thật dơ bẩn, thật đê tiện.Thế nhưng, giữa lúc tâm trí đang giằng xé trong bế tắc và uất hận, một luồng nhiệt nóng rực, xa lạ từ từ lan tỏa khắp tứ chi. Lời mắng chửi của Trương Phú Quý về “đoạn clip sáng nay” vô tình đánh thức những tơ thần kinh nhạy cảm nhất.
Đại não của nàng không tự chủ được mà tua lại ký ức kinh hoàng ban sáng. Nàng nhớ lại cảnh mình bị treo lơ lửng, bị ép đi vệ sinh trước mặt đám đàn ông. Nàng nhớ lại cảnh cự vật khổng lồ của gã thủ lĩnh đâm lút cán, xé toạc vách thịt mình hết nhịp này đến nhịp khác, trong sự reo hò, cổ vũ thô bỉ của đám giang hồ. Sáng nay, gã đàn ông tàn bạo đó đã không ngừng nghỉ cày xới tử cung nàng, nhồi nhét cho nàng vô số khoái cảm bạo liệt đến mức nàng không nhớ nổi mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần, dâm thủy xịt ra lênh láng đến nhão nhoét cả mặt nệm. Nàng chỉ biết rằng, cuối cùng vì sướng đến mức não bộ quá tải, nàng đã lật ngược tròng mắt, co giật rồi bất tỉnh nhân sự, đám côn đồ mới tạm thời buông tha.Mã Quế Phương cắn nát môi dưới đến ứa máu. Nàng hận bản thân mình! Rõ ràng nàng chỉ muốn cắn lưỡi tự sát, rõ ràng nàng thấy vô cùng nhục nhã, nhưng tại sao… tại sao bây giờ, khi nhớ lại những màn cưỡng hiếp tập thể ấy, cơ thể nàng lại sinh ra phản ứng?!”Trời ơi… mình bị điên rồi… mình không phải là người như vậy…”Mã Quế Phương khóc lóc trong tuyệt vọng. Nàng hoảng sợ cúi xuống nhìn hạ bộ của chính mình. Nơi khu vườn bí ẩn với chùm lông đen rậm rạp ấy đang tự động co thắt liên hồi. Cảm giác trống rỗng, ngứa ngáy điên cuồng cắn xé sâu trong vách thịt. Từ cửa mình đang sưng đỏ, một dòng dâm thủy trong suốt, nóng hổi ồ ạt túa ra, chảy thành dòng dọc theo khe mông, nhỏ tỏng tỏng xuống tấm đệm ố vàng.Cơ thể chín muồi của đệ nhất thiếu phụ nông thôn đã hoàn toàn bị nhục dục thao túng. Nàng chưa đầy bốn mươi tuổi, mười mấy năm nay sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc, dục vọng bị đè nén đến mức cực đoan. Khi cánh cửa cấm kỵ bị ác quỷ dùng sức mạnh thô bạo phá vỡ, nó đã tạo ra một vụ nổ sinh lý không thể vãn hồi.Nàng khát khao đàn ông! Tử cung nàng đang gào thét đòi hỏi được lấp đầy bằng những cú đâm rút thô bạo, dơ bẩn nhất!Đúng lúc Mã Quế Phương đang oằn mình chống chọi với cơn “nứng” dằn vặt đến ứa nước mắt, thì…RẦM!Cánh cửa phòng trọ bị đạp tung ra.Ba gã đàn em xăm trổ đầy mình, miệng ngậm thuốc lá phì phèo, mặt mày bặm trợn lao vào. Nhìn thấy thân hình trần truồng trắng lóa, phồn thực của Mã Quế Phương đang uốn éo trên đệm, với khe háng ướt nhẹp dâm thủy, ánh mắt của bọn chúng lập tức sáng rực lên như dã thú thấy mồi.”Chậc chậc, đại ca nói cấm có sai. Mụ này vừa tỉnh dậy đã lại chảy nước lồn dầm dề thế này rồi!” Một gã gầy nhom liếm mép, bước tới. “Thím Trương, đứng dậy đi! Đại ca đang ở dưới nhà chờ thím đấy!”Sắc mặt Mã Quế Phương trắng bệch. Nàng luống cuống lùi về góc tường, hai tay che lấy khuôn ngực vĩ đại, giọng run rẩy: “Đợi… đợi tôi một lát… tôi… tôi mặc quần áo đã… xin các anh…””Mặc quần áo?” Gã xăm trổ cười phá lên, tiến tới thô bạo giật phăng mái tóc đen nhánh của nàng, kéo xệch nàng đứng dậy: “Làm đĩ cho cả xóm trọ chơi thì mặc quần áo làm cái đéo gì cho vướng víu! Đại ca dặn rồi, cứ để tồng ngỗng thế này mà mang xuống! Đi!””Không… đừng mà… nhục lắm… xin các anh tha cho tôi… ông ơi…”Mã Quế Phương thét lên trong kinh hãi. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt kiều diễm. Nhưng sự vùng vẫy yếu ớt của nàng chẳng khác nào châu chấu đá xe. Hai gã đàn ông lực lưỡng vươn tay, tóm chặt lấy hai bắp tay trần của nàng, nửa lôi nửa kéo người đàn bà khỏa thân ra khỏi phòng trọ.Cảnh tượng tiếp theo chính là một cuộc diễu hành đọa đày nhân phẩm kinh hoàng nhất.Mã Quế Phương hoàn toàn không có lấy một mảnh vải che thân, bị hai gã côn đồ xốc nách, lôi dọc theo dãy hành lang tồi tàn của khu ổ chuột. Ánh sáng ban ngày hắt vào khiến làn da trắng như tuyết của nàng phát sáng giữa không gian u tối. Cặp vú khổng lồ, nặng trĩu bị xóc nảy, rung lắc dữ dội theo từng nhịp bước chân loạng choạng. Phía dưới, cặp đùi thon dài và lồn dâm ướt đẫm dâm thủy phơi bày trần trụi trước hàng chục con mắt của những kẻ sống quanh đó.”Ối chà chà! Thím Trương đi đâu mà mát mẻ thế này!””Mẹ kiếp, vú to vãi lồn! Đêm qua bả rên làm tao nứng đéo ngủ được!”Đám đàn ông dơ bẩn, thô lỗ (thực chất là Huyết Nô bị tẩy não) túa ra từ các căn phòng. Bọn chúng huýt sáo chói tai, vỗ tay ầm ĩ. Có kẻ còn cố tình vươn tay ra, hung hăng bóp mạnh một cái vào bờ mông tròn trịa hoặc véo lấy bầu ngực đang rung rinh của nàng khi nàng bị lôi ngang qua.”Đừng đụng vào… nhục nhã quá… trời ơi… giết tôi đi…”Mã Quế Phương gục đầu xuống ngực, mái tóc rũ rượi che đi khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Nàng cắn nát môi dưới, rụt cúp người lại cố gắng lấy hai tay che chắn phần hạ bộ nhưng vô ích. Cảm giác gió lùa vào cơ thể khỏa thân, những ánh mắt soi mói từng kẽ hở da thịt, và những bàn tay bẩn thỉu sàm sỡ khiến nàng cảm thấy mình chỉ là một con lợn đang bị dong ra lò mổ.Thế nhưng, sự vặn vẹo của tơ trùng đã can thiệp vào đại não nàng. Sự lăng nhục công khai, phơi bày cơ thể trước đám đông này lại kích hoạt một luồng điện khoái cảm thị giác bạo liệt! Càng cảm thấy nhục nhã, vách thịt bên trong âm đạo của nàng lại càng co thắt dữ dội. Khi bị lôi xuống đến cầu thang tầng một, hai bắp đùi nàng đã dính dớp, nhớp nháp thứ xuân thủy chảy ròng ròng, nhiễu từng giọt xuống mặt bậc thang xi măng.Nàng bị lôi tuột vào một căn phòng rộng lớn, tăm tối ở tầng trệt.
Vừa bước vào, không khí đặc quánh mùi khói thuốc và mùi rượu mạnh xộc thẳng vào mũi. Giữa phòng, gã thủ lĩnh mặt sẹo (do Nghiêm Bất Vấn ngụy trang) đang ngồi ngả ngớn trên một chiếc ghế xô-pha da cũ kỹ. Gã cởi trần, lộ ra khối cơ bắp cuồn cuộn vằn vện sẹo. Nửa thân dưới của gã chỉ mặc một chiếc quần đùi xộc xệch, để lộ rõ sự cộm lên vĩ đại của một cự vật đang trong trạng thái hưng phấn. Xung quanh gã là mười mấy tên đàn em đang lăm lăm điện thoại, máy quay và đèn hắt sáng.”Đại ca, mang hàng xuống rồi đây!” Hai gã đàn em buông tay, đẩy mạnh Mã Quế Phương ngã chúi về phía trước.Nàng lảo đảo, ngã quỵ xuống tấm thảm cáu bẩn ngay dưới chân gã thủ lĩnh. Cơ thể tuyệt mỹ, đẫy đà nằm rạp dưới sàn, run lên bần bật. Nàng vội vã co hai đầu gối lại, dùng hai cánh tay ôm chặt lấy bộ ngực vĩ đại, khóc thút thít không dám ngẩng đầu lên.”Chậc chậc… Ngủ một giấc dậy trông lại mọng nước ra đấy, thím Trương.” Gã thủ lĩnh cười tà ác, cúi người dùng hai ngón tay thô ráp bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, ép nàng ngẩng lên. “Sáng nay tao địt chưa đã, giờ tao muốn thím phục vụ tiếp. Thế nào, cái lồn đê tiện này đã bớt sưng chưa?””Xin… xin các người… tôi lạy các người… thả tôi ra đi… đừng hành hạ tôi nữa…” Mã Quế Phương nức nở van xin, ánh mắt phượng đong đầy sự sợ hãi tột cùng. Nàng tuyệt đối không văng tục, chỉ biết dùng những lời lẽ hèn mọn nhất để cầu xin sự thương xót.”Thả? Dễ thế sao!” Gã thủ lĩnh hất tay ra, vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn. Gã bật màn hình, dí sát vào mặt nàng. “Thím nhìn cho kỹ đi. Đoạn clip thím cong mông lên xịt nước lồn sáng nay tao đã dựng thành một bộ phim HD cực nét rồi. Thím mà không làm tao sướng, tao lập tức gửi cái này thẳng vào hòm thư điện tử của Tập đoàn Ngọc Lôi. Để cho con gái cưng Mạc Thiện Ny của thím, và cả cái thằng con rể Dương Thần gì đó mở to mắt ra xem mẹ vợ chúng nó làm đĩ chuyên nghiệp thế nào!”Nghe đến tên Mạc Thiện Ny, đồng tử Mã Quế Phương co rút lại. Cổ họng nàng nghẹn ứ, không thể thốt ra thêm một lời từ chối nào nữa. Nàng gục đầu xuống, những giọt nước mắt tuyệt vọng rơi lã chã xuống mu bàn tay. Vì con gái, nàng thà chịu đọa đày dưới địa ngục, thà để cơ thể dơ bẩn này bị ác quỷ cắn nuốt còn hơn nhìn con gái mất đi tương lai.”Tôi… tôi phải làm gì… xin ông… đừng gửi nó đi…” Giọng nàng vỡ vụn, mang theo sự khuất phục hoàn toàn của một người mẹ.”Ngoan lắm. Trước tiên, liếm sạch thứ này cho tao!”Gã thủ lĩnh gầm lên. Gã vươn tay kéo phăng chiếc quần đùi xuống, giải phóng hoàn toàn cự vật tím đen, gân guốc dữ tợn ra ngoài. Khối thịt khổng lồ, cứng như sắt thép và bốc lên thứ mùi vị đàn ông thô bỉ, tanh nồng bật thẳng vào mặt Mã Quế Phương, tản ra hơi nóng hầm hập.”Quay sát vào! Zoom cận cảnh vào mặt bả lúc ngậm cặc anh em ơi!” Đám đàn em xung quanh hò reo như lũ dã thú, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, chĩa thẳng ống kính vào khuôn mặt đẫm lệ của đệ nhất thiếu phụ.Mã Quế Phương nhắm nghiền mắt lại. Đôi bàn tay run rẩy của nàng từ từ vươn ra, lóng ngóng nắm lấy phần gốc của cự vật khổng lồ. Cảm nhận độ nóng và độ cứng kinh hoàng của nó, trái tim nàng thắt lại vì nhục nhã. Nàng — một người đàn bà thanh cao, cả đời giữ gìn danh tiết — giờ đây lại phải quỳ gối dưới sàn, há miệng ra phục vụ sinh lý cho một gã giang hồ dơ bẩn ngay trước hàng chục ống kính máy quay!
“Nhanh lên! Ngậm hết vào!” Gã thủ lĩnh tóm lấy mái tóc nàng, ấn gập đầu nàng xuống.”Ưm… á…”Mã Quế Phương há to chiếc miệng nhỏ nhắn, run rẩy ngậm lấy phần quy đầu đỏ au. Ngay khoảnh khắc thứ đồ vật tởm lợm ấy tiến vào khoang miệng, lý trí nàng gào thét muốn nôn ọe. Nhưng thật kinh khủng… gai vị giác của nàng đã bị hệ thống vặn vẹo hoàn toàn! Thay vì nôn mửa, tuyến nước bọt của nàng lại ồ ạt tiết ra thứ dịch ngọt ngào, trơn trượt để nghênh đón. Mùi vị nam tính nồng nặc ấy giống như một liều ma túy cực mạnh, đánh thẳng vào trung khu thần kinh, khiến cơ thể nàng run lên vì một cỗ khoái cảm tê dại.”Chùn… chụt… ực… lép nhép…”Tiếng bú mút vang lên dâm tiện khắp căn phòng. Nước mắt Mã Quế Phương vẫn không ngừng rơi, nhưng chiếc lưỡi đinh hương của nàng lại vô thức hoạt động. Nàng rụt rè liếm dọc theo những đường gân xanh, sau đó dưới sức ép của gã thủ lĩnh, nàng cố gắng há rộng miệng, nuốt trọn cự vật vào sâu trong cuống họng. Cảm giác nghẹt thở pha lẫn khoái cảm bệnh hoạn khiến vòng eo của nàng oằn xuống, hai bầu vú khổng lồ cọ xát vào hai đầu gối đang quỳ. Nàng lẳng lơ đưa tay xuống, vô thức vân vê hai hòn dái nhăn nheo của gã đàn ông để lấy lòng.”Mẹ kiếp, mồm mụ này mút sướng vãi lồn! Kỹ năng điêu luyện đéo kém gì phò hết đát!” Gã thủ lĩnh ngửa cổ lên trời rên rỉ, hai tay giữ chặt đầu nàng, bắt đầu dập hông, đâm rút cự vật ngay trong khoang miệng chật hẹp của người thiếu phụ.Phốc! Bạch! Phốc!Mỗi cú đâm thọc sâu vào yết hầu khiến Mã Quế Phương ứa nước mắt sinh lý, khóe môi tứa ra những sợi tơ bạc nước dãi dâm mỹ. Thế nhưng, sự lăng nhục trần trụi chưa dừng lại ở đó. Thấy đại ca đang sung sướng, đám đàn em xung quanh cũng không chịu đứng yên.”Đại ca, để bọn em ‘tiếp lửa’ cho thím Trương thêm nướng nhé!”Hai gã xăm trổ tiến lại gần, thô bạo túm lấy hai cánh tay trắng muốt của Mã Quế Phương kéo giật ra sau để khóa chặt. Đồng thời, những bàn tay dơ bẩn, thô ráp của chúng không chút kiêng dè vồ lấy đôi gò bồng đảo khổng lồ đang rung rinh của nàng, điên cuồng nhào nặn, bóp nghẹt khiến bầu vú biến dạng, móng tay còn cố tình cấu véo hai nụ hoa đang sưng đỏ.”Ưm… ưm…” Mã Quế Phương trừng lớn đôi mắt đẫm lệ, hoảng loạn lắc đầu nhưng mái tóc đã bị gã thủ lĩnh ghì chặt, khoang miệng lại bị cự vật khổng lồ lấp đầy nên chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, nức nở.Kinh hoàng hơn, một gã đàn em gầy nhom khác bất ngờ luồn xuống, tách rộng hai đùi đang quỳ của nàng ra và vùi hẳn cái đầu bẩn thỉu vào giữa háng nàng! Gã thè chiếc lưỡi thô ráp ra, hung hãn càn quét, điên cuồng liếm láp khu vườn tư mật đang rỉ rích dâm thủy của đệ nhất thiếu phụ.”Chùn… chụt… chụt… Nước lồn thím Trương ngọt quá anh em ơi!” Gã đàn em ở dưới háng vừa mút mát hòn le sưng tấy vừa gào lên thích thú.Bị tấn công bạo liệt ở cả ba điểm nhạy cảm nhất cùng một lúc: trên miệng bị đâm rút lút cán, hai bầu ngực bị chà đạp tàn nhẫn, và hoa tâm bị chiếc lưỡi xa lạ liếm ngoáy điên cuồng! Cường độ kích thích đa luồng này vượt xa giới hạn chịu đựng của một người đàn bà bảo thủ. Sự nhục nhã tột cùng khi bị cưỡng hiếp tập thể bị hệ thống vặn vẹo thành một luồng điện khoái cảm kinh hoàng hàng triệu vôn giật tung tủy sống.”Ưm… ưm… á á á!!!”Chỉ sau vài phút ngắn ngủi bị thao lộng kép, cơ thể đẫy đà của Mã Quế Phương căng cứng như dây đàn sắp đứt. Mười ngón chân nàng quắp chặt cào xé mặt thảm cáu bẩn. Nàng không thể kìm nén được nữa! Từ sâu trong mật đạo, một luồng dâm thủy nóng hổi, đặc sệt xịt ra xối xả, bắn thẳng vào mặt và khoang miệng gã đàn em đang liếm láp bên dưới. Nàng đón nhận cơn cực khoái bạo liệt, đê tiện nhất ngay trong tư thế quỳ gối bú mút. Hai mắt phượng lật ngược dại đi, nước dãi từ khóe môi trào ra hòa cùng dịch thể của đàn ông tạo nên một cảnh tượng dâm loạn đến nghẹt thở.
Bú mút và bị giày vò thêm một lúc, gã thủ lĩnh thở hắt ra một hơi thô trọc, đột ngột rút mạnh cự vật ra khỏi miệng nàng.
“Mở rộng chân ra! Banh cái lồn dâm đãng của mày ra cho các anh em xem!”Không để Mã Quế Phương có thời gian thở dốc, gã túm lấy bắp tay nàng, thô bạo lật ngửa cơ thể đẫy đà ấy xuống mặt thảm. Giữa vòng vây của hàng chục ống kính và ánh đèn chói lóa, gã bắt nàng phải tự dùng hai tay ôm lấy kheo chân mình, kéo gập về phía ngực, ép hai đùi banh rộng ra góc 180 độ. Âm đạo sưng tấy, bóng nhẫy dâm thủy và nước dãi phơi bày trần trụi, đỏ lòm không còn chút phòng bị nào.Gã thủ lĩnh nhắm thẳng cự vật cứng như thép thép vào khe nứt đang ướt sũng đó, dồn toàn lực, đâm sầm một cú lút cán!”Á AAAAAA!!!”Một tiếng thét xé rách màng nhĩ vang lên. Cảm giác bị lấp đầy thô bạo, khổng lồ đâm sâu đến tận cổ tử cung khiến Mã Quế Phương cong gập người lên. Lưỡi dao khoái cảm sắc nhọn cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng. Tử cung nàng bị đâm trúng điểm nhạy cảm nhất, một luồng điện cao thế giật tung tủy sống.”Cắm vào rồi! Lút cán rồi đại ca ơi! Nước lồn bả xịt ướt hết cả cặc rồi kìa!” Đám đàn em rú lên điên loạn.”Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!”Gã thủ lĩnh không nói tiếng nào, vồ lấy hai vòng mông trắng ngần, phồn thực của nàng làm điểm tựa, bắt đầu cỗ máy đóng cọc hủy diệt. Những cú nhấp hông với tốc độ xé gió, đại khai đại hợp tàn nhẫn cày xới vách thịt non nớt.Mã Quế Phương giống như một chiếc thuyền nhỏ bị cơn bão nhục dục quăng quật. Mỗi nhịp đâm dội lên, vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng lại oằn đi, hai khối gò bồng đảo khổng lồ nảy lên nảy xuống dữ dội, rung rinh tạo nên những đợt sóng thịt dâm mỹ đến nghẹt thở. Nàng đau đớn, nhục nhã, nhưng vách thịt bên trong lại phản bội nàng, điên cuồng co bóp, mút mát lấy cự vật của gã đàn ông như một sinh vật đói khát.”Đừng… ông ơi… tôi chết mất… sâu quá… rút ra đi… xin ông… ô ô ô…”Nàng khóc lóc thảm thiết, cái đầu lắc lư điên loạn. Thế nhưng, tiếng khóc của nàng đã hoàn toàn nhuốm màu nhục dục, biến thành những âm thanh rên rỉ lẳng lơ, dâm đãng nhất. Nàng bảo gã rút ra, nhưng chiếc hông lại vô thức ưỡn lên, nghênh đón cự vật đâm vào sâu hơn.Sự sỉ nhục khi bị cưỡng hiếp trước ống kính, sự chà đạp về thể xác đã biến thành một liều xuân dược bạo kích.”Sướng không con đĩ? Mày xem cái lồn mày cắn cặc tao chặt thế này, mày thèm lắm rồi đúng không?!” Gã thủ lĩnh vươn một tay lên, thô bạo bóp nát lấy bầu ngực vĩ đại của nàng, ngón tay cấu véo đầu nhũ hoa đang sưng đỏ.”Không… tôi không có… á… sướng… sướng quá… tha cho tôi… a a a!!!”Ngay tại nhịp đâm thứ một trăm, đại não Mã Quế Phương trắng xóa. Nàng không thể kìm nén được nữa. Dưới ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, cơ thể đẫy đà của nàng gồng cứng, mười ngón chân quắp chặt lại. Từ sâu trong hoa tâm, một luồng xuân thủy đặc sệt, nóng hổi xịt ra xối xả như đê vỡ, bắn tung tóe làm ướt sũng cả phần lông mu của gã đàn ông. Nàng đón nhận cơn cực khoái bạo liệt lần thứ nhất, hai mắt lật ngược dại đi, cái miệng nhỏ há hốc rên la thảm thiết.”Hahaha! Bả lên đỉnh rồi! Đĩ chó xịt nước rồi anh em ơi!”Thế nhưng, ác quỷ không hề dừng lại. Ngay khi vách thịt nàng đang co giật dữ dội vì dư chấn cực khoái, gã thủ lĩnh lại tiếp tục dập hông điên cuồng hơn! Việc bị đâm rút liên tục khi đang trên đỉnh sóng mang lại một sự bạo kích hệ thần kinh kinh hoàng.”Đừng… tôi không chịu nổi nữa… xin ông… tha cho tôi… bụng tôi vỡ mất… á a a a!!!”Mã Quế Phương quằn quại trong tuyệt vọng. Khoái cảm đợt hai dâng lên nhanh như vũ bão, mãnh liệt gấp đôi đợt một. Nàng vặn vẹo vòng eo, hai bàn tay vô lực cào xé lên tấm thảm cáu bẩn. Nàng khóc nức nở, nhưng sự sướng vui tột độ đã đánh gục hoàn toàn nhân cách của đệ nhất thiếu phụ. Nàng biến thành một con tình nô chỉ biết rên rỉ, há miệng cầu xin nhục dục.”Cùng lên đỉnh nào con đĩ dâm đãng!”Gã thủ lĩnh gầm lên một tiếng dã thú. Gã rút cự vật ra đến sát mép, rồi dồn toàn lực, đâm sầm một cú chí mạng vào tận cùng cổ tử cung nàng!”Á AAAAAA!!!”Mã Quế Phương thét lên một tiếng lanh lảnh vỡ cả giọng. Tử cung nàng co thắt kịch liệt, đón nhận cơn cực khoái lần thứ hai liên tiếp mang tính hủy diệt. Cơ thể nàng nảy lên bần bật, dâm thủy lại một lần nữa trào ra lênh láng.Ngay tại khoảnh khắc nàng đang lơ lửng giữa chín tầng mây, gã thủ lĩnh đột ngột rút phăng cự vật đang sưng tấy, bóng nhẫy dâm dịch ra khỏi hạ bộ nàng. Gã tóm lấy tóc nàng, kéo gập đầu nàng lên, và nhắm thẳng cự vật vào chiếc miệng đang há hốc thở dốc của nàng!”Nuốt hết cho tao!”Một cỗ tinh dịch đặc sệt, nóng như dung nham núi lửa xịt ồ ạt, bắn xối xả thẳng vào sâu trong cổ họng của người thiếu phụ.”Ưm… ực ực…”Mã Quế Phương trợn trừng mắt. Bản năng sinh tồn và sự thao túng của Cổ Nô ép nàng phải nuốt ực ực toàn bộ thứ chất lỏng tanh nồng, dơ bẩn của gã đàn ông đê tiện ấy xuống dạ dày. Nước mắt trào ra nơi khóe mi, khóe môi nàng rỉ ra một vệt tơ bạc trắng đục vô cùng dâm mỹ.Khi gã đàn ông rút cự vật ra, cơ thể đẫy đà của Mã Quế Phương xụi lơ ngã gục xuống thảm. Nàng nằm đó, trần truồng, tơi tả, dính dớp mồ hôi và tinh dịch. Khuôn mặt kiều diễm của người mẹ thanh cao giờ đây chỉ còn lại sự đê mê, thỏa mãn nhục dục của một con dâm phụ đã đánh mất hoàn toàn linh hồn, mãi mãi chìm sâu vào vũng lầy của sự đọa lạc không lối thoát dưới những ống kính điện thoại vô tình.

tai nhac chuong