Bầu trời Trung Hải hôm nay trong xanh, ánh nắng nhạt màu vàng óng trải dài trên những dãy phố sầm uất bậc nhất của khu vực phía Nam. Tại bãi đỗ xe VIP của tổ hợp sòng bạc và câu lạc bộ đêm quy mô lớn nhất khu vực này, một đoàn xe sang trọng màu đen tuyền chầm chậm dừng lại. Cánh cửa chiếc Bentley được mở ra, Tư Đồ Sắc Vi – đệ nhất mỹ nhân, nữ vương tối cao của Hồng Kinh Hội – ưu nhã bước xuống.Hôm nay, Sắc Vi diện một bộ sườn xám cách tân bằng lụa tơ tằm màu tím than, được thêu những họa tiết chìm vô cùng tinh xảo. Thiết kế ôm sát lấy thân hình mang đẳng cấp “Bá Hoàng” phồn thực, rực lửa của nàng, phô diễn trọn vẹn vòng ngực vĩ đại, vòng eo thắt đáy lưng ong và vòng ba nảy nở một cách hoàn mỹ. Đường xẻ tà cao vút hai bên đùi để lộ ra đôi chân thon dài miên man, được bọc trong lớp tất lụa mỏng manh màu đen tuyền. Từng bước đi của nàng nhịp nhàng, duyên dáng, đôi giày cao gót gõ xuống nền đá hoa cương những tiếng cộp cộp đầy uy quyền.Xung quanh nàng, hàng chục tên đàn em tinh nhuệ của Hồng Kinh Hội mặc vest đen cung kính cúi rạp người, tạo thành một hàng rào bảo vệ vững chắc. Hôm nay là ngày Sắc Vi đích thân đến thị sát những địa bàn béo bở mà Tây Minh Hội vừa chính thức chuyển giao.Đứng trước đại sảnh lộng lẫy của câu lạc bộ, Tiểu Triệu – gã thuộc hạ thân tín – khúm núm bước tới báo cáo, giọng điệu mang theo sự kính nể không giấu giếm:”Đại tỷ, em đã cho người kiểm tra toàn bộ sổ sách, kho bãi và hệ thống nhân sự tại mười tụ điểm giải trí lớn nhất khu vực này. Thật không thể tin nổi… Tư Đồ lão gia đã sắp xếp mọi thứ vô cùng tỉ mỉ và hoàn hảo. Các chốt kiểm tra an ninh, hệ thống phòng ngự đều được nâng cấp. Ngay cả những thế lực ngầm nhỏ lẻ từng có ý định chống đối hay ăn chặn tiền bảo kê trước đây cũng đã bị lão gia đích thân dọn dẹp sạch sẽ không còn một mống. Lão gia dường như đã dọn sẵn một con đường trải đầy hoa hồng, chỉ chờ đại tỷ bước lên tiếp quản mà không phải tốn lấy một giọt mồ hôi.”Nghe những lời báo cáo ấy, bước chân của Sắc Vi khẽ khựng lại. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày thoáng hiện lên một tia gợn sóng phức tạp.Tư Đồ Minh Trạch… gã cha ruột máu lạnh, tàn nhẫn, kẻ đã để lại trong nàng những ký ức tuổi thơ nhuốm máu và nước mắt, kẻ mà nàng từng thề sẽ không bao giờ đội trời chung… nay lại thực sự thay tâm đổi tính sao? Sự cẩn thận, chu toàn và sự bảo bọc âm thầm này khiến một góc khuất sâu thẳm, yếu đuối nhất trong trái tim của một người con gái khẽ rung động.Nhưng, điều khiến Sắc Vi cảm thấy mâu thuẫn và đáng sợ nhất không nằm ở sự chuyển biến của thế lực, mà nằm ở chính cỗ cơ thể này của nàng!Kể từ những đêm bị lão già ấy dùng sự thô bạo, tà dâm để “cày cấy”, đày đọa, cơ thể Bá Hoàng của nàng dường như đã hình thành một loại phản xạ có điều kiện đáng sợ tột cùng. Mặc dù lý trí của nàng luôn tự nhắc nhở rằng lão ta là kẻ thù, là một gã đàn ông tồi tệ, già nua, xấu xí với khuôn mặt đầy sẹo và bốc mùi dơ bẩn, nhưng mỗi khi nghĩ đến lão, hoặc chỉ cần nghe những lời báo cáo về sự ân cần của lão, những tế bào sâu thẳm bên trong lại điên cuồng gào thét sự khát khao. Nàng dường như đã nghiện thứ khoái cảm hoang dại, đê tiện mà cỗ cơ thể thô kệch ấy mang lại. Đặc biệt là khoang miệng của nàng, dường như đã hoàn toàn bị thứ dục vọng tội lỗi ấy thao túng, luôn vô thức tiết nước bọt mỗi khi nhớ lại mùi vị tanh nồng, hôi hám đặc trưng từ gã đàn ông trung niên mang danh nghĩa cha ruột.Nàng cắn chặt bờ môi anh đào đến mức ứa máu, cố gắng dùng những cơn đau vật lý để xua tan đi những ảo ảnh nhục dục đang chớp nhoáng hiện ra trong tâm trí. Nàng là Tư Đồ Sắc Vi, là nữ vương hắc đạo kiêu ngạo, là người yêu của Dương Thần, là người phụ nữ đã trao trọn trái tim và sự sùng bái cho vị cường giả vô địch ấy. Dương Thần mang đến cho nàng sự ấm áp, sự chở che và tình yêu đích thực. Thế nhưng, tại sao cỗ thân thể mang thể chất Bá Hoàng này lại sa đọa đến mức có thể nảy sinh sự quyến luyến đầy nhục dục với một lão già đê tiện, hèn hạ cơ chứ?Sắc Vi nhắm nghiền mắt lại. Lý trí của nàng vẫn giữ vững một giới tuyến cuối cùng kiên cố, như một sợi dây thừng mỏng manh níu kéo nàng khỏi bờ vực thẳm của sự đọa đày: Nàng tuyệt đối không bao giờ cho phép lão đâm vào bên trong mình. Sự trong sạch ở nơi tư mật nhất, giới hạn thiêng liêng nhất của một người phụ nữ, nàng vĩnh viễn chỉ dành cho Dương Thần. Còn đối với Tư Đồ Minh Trạch, sự hòa hoãn gần đây chỉ là vì lão biết điều, biết tuân phục. Lão đối với nàng bây giờ chỉ là một công cụ, một thứ “đồ chơi” nhục dục sống để nàng giải tỏa sinh lý và trừng phạt lỗi lầm năm xưa của lão mà thôi. Nàng tự huyễn hoặc bản thân bằng cái cớ hoàn hảo ấy, để giảm bớt đi sự nhục nhã và tội lỗi đang ngày đêm cắn xé linh hồn mình.”Làm tốt lắm, Tiểu Triệu.” Sắc Vi hít một hơi thật sâu, lấy lại phong thái lạnh lùng, uy nghiêm của một vị đại tỷ. “Nhưng các người cũng không được lơ là. Tây Minh Hội vừa mới chuyển giao, chắc chắn còn nhiều kẻ không phục hoặc có ý đồ đục nước béo cò. Tăng cường tuần tra, nếu phát hiện kẻ nào có ý đồ làm loạn, lập tức xử lý theo bang quy.””Rõ, đại tỷ! Thuộc hạ sẽ tự mình giám sát kỹ lưỡng!” Tiểu Triệu cung kính cúi rạp người.Đúng lúc này, từ phía cuối bãi đỗ xe rộng lớn của câu lạc bộ đêm, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền chậm rãi tiến tới và đỗ lại cách đoàn người của Sắc Vi không xa. Lớp kính xe hạ xuống, và ngay sau đó, cửa xe mở ra.Một lão già lạch bạch bước xuống. Lão mặc một bộ âu phục đắt tiền, nhưng lớp vải thượng hạng dường như cũng không thể che giấu được vẻ dung tục, hèn hạ toát ra từ tận trong xương tủy. Khuôn mặt lão nhăn nheo, lấm tấm những vết đồi mồi tuổi tác, nổi bật với một vết sẹo dài dữ tợn kéo từ khóe mắt xuống tận cằm, khiến nụ cười của lão trông càng thêm vặn vẹo và gớm ghiếc. Đó không ai khác chính là Tư Đồ Minh Trạch – kẻ từng là nỗi khiếp sợ của hắc đạo Trung Hải, kẻ mang dã tâm thâm độc, nay lại đang giữ bộ dạng nhún nhường, khúm núm bước về phía con gái ruột của mình.Thình thịch.Trái tim Sắc Vi đập chệch một nhịp, lồng ngực phập phồng kịch liệt làm tôn lên vòng một vĩ đại chực chờ bung đứt hàng khuy áo sườn xám. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đầy sẹo và cái dáng vẻ lùn béo của lão, khứu giác của nàng dường như ngay lập tức bị ảo giác đánh lừa. Nàng như ngửi thấy thứ mùi thuốc lá rẻ tiền xen lẫn mùi mồ hôi chua loét đặc trưng của gã đàn ông đê tiện ấy xộc thẳng vào mũi.Và rồi, một luồng tà hỏa cực kỳ hung hãn, không thể kiểm soát bỗng nhiên từ sâu trong tủy sống bộc phát.Hai chân thon dài bọc tất lụa đen của Sắc Vi vô thức khép chặt lại, hai đầu gối khẽ cọ xát vào nhau. Nơi hoa tâm bí ẩn vốn dĩ đang khô ráo bỗng chốc co rụt kịch liệt. Một dòng xuân thủy ấm nóng, dính nhớp bắt đầu ồ ạt rỉ ra, thấm ướt lớp quần lót ren mỏng manh, mang theo cảm giác ngứa ngáy điên cuồng đòi hỏi được xoa dịu. Đôi gò bồng đảo kiêu hãnh của nàng cũng bắt đầu sưng tấy, hai đầu nhũ hoa chưa từng bị ai chạm tới ngoài Dương Thần nay lại vô thức săn cứng lại, ma sát vào lớp áo lót sinh ra những luồng điện tê dại khiến cả người nàng mềm nhũn.Tại sao… tại sao mới nhìn thấy ông ta mà cơ thể mình đã rỉ nước đê tiện như vậy… Sắc Vi cắn nát môi dưới, đôi mắt phượng ánh lên sự hoảng loạn xen lẫn xấu hổ tột cùng. Nhưng là người đứng đầu một bang hội, bề ngoài nàng vẫn phải dùng toàn bộ sức mạnh ý chí để duy trì vẻ đoan trang, lạnh lùng, xa cách. Nàng tuyệt đối không thể để đàn em nhìn thấy bộ dạng phát tình đáng khinh bỉ của mình.”Ông đến đây làm gì?” Giọng nói của Sắc Vi trong vắt nhưng mang theo một tia phòng bị và cố tình nâng cao âm lượng để che giấu nhịp thở dồn dập.Tư Đồ Minh Trạch lạch bạch bước tới, xoa xoa hai bàn tay thô ráp, bẩn thỉu vào nhau. Lão nặn ra một nụ cười lấy lòng, khom cái lưng xuống, giọng điệu khúm núm nhưng lại mang theo sự cưng chiều giả tạo: “Sắc Vi à, ta nghe bọn đàn em báo lại là hôm nay con đích thân đi thị sát địa bàn mới, ta thực sự không yên tâm nên muốn đích thân đến tiếp đón con. Dù sao những tụ điểm giải trí này trước kia cũng phức tạp, nhiều thành phần bất hảo, ta sợ có kẻ mắt mù nào đó dám làm phiền đến con gái yêu của ta.”Sắc Vi híp mắt lại, đánh giá lão già trước mặt. Thái độ ngoan ngoãn, phục tùng mọi điều khoản, thậm chí tự nguyện dâng hiến cả cơ ngơi tâm huyết của lão dạo gần đây quả thực khiến nàng cảm thấy vô cùng phức tạp. Sự thù hận đối với những tội ác năm xưa, việc lão nhẫn tâm đánh chết mẹ ruột nàng, dường như đang dần bị làm mờ đi bởi sự ân cần, chăm sóc tỉ mỉ này. Hơn nữa, tận sâu trong tiềm thức, sự quyến luyến với những cơn cực khoái điên cuồng, đê tiện mà cự vật của lão mang lại cho khoang miệng nàng đang không ngừng gặm nhấm lý trí. Nàng bỗng nhận ra, sự bài xích của mình đối với lão đã giảm đi đáng kể. Thái độ của nàng đã hòa hoãn hơn, thậm chí có một chút ít chấp nhận lão với tư cách là… cha.”Tôi tự biết cách quản lý địa bàn của mình, không cần ông phải bận tâm.” Sắc Vi lạnh nhạt đáp, nhưng âm cuối lại hơi run rẩy vì khoang miệng nàng đang bắt đầu tiết ra một lượng nước bọt lớn một cách dị thường. Mùi hương nam tính hôi hám từ người Tư Đồ Minh Trạch đang kích thích mãnh liệt gai vị giác đã bị đọa lạc của nàng, khiến nàng nhớ đến cảm giác nghẹt thở nhưng đê mê tột đỉnh khi phải ngậm lấy cự vật khổng lồ, thô ráp của lão. Nàng khẽ nuốt nước bọt cái ực, yết hầu rung nhẹ.”Đúng, đúng, Sắc Vi của ta bây giờ đã là nữ vương của toàn bộ khu vực này rồi, đương nhiên là không cần ta phải nhúng tay vào việc công.” Tư Đồ Minh Trạch cười nịnh bợ, lạch bạch bước thêm một bước lại gần nàng. Khoảng cách thu hẹp khiến uy áp của thứ “bản năng” càng thêm mãnh liệt. Lão cố tình hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, thanh âm mang theo sự dụ dỗ ma mị của loài ác quỷ: “Nhưng mà… con gái à, dạo này ta thấy con gầy đi nhiều. Công việc quản lý bang hội vất vả như vậy, con cũng cần phải có lúc thư giãn, giải tỏa áp lực chứ. Ta đã nói rồi, ta nguyện dâng hiến tất cả để bù đắp cho con. Bất cứ lúc nào con cần, ta luôn sẵn sàng làm một thứ ‘đồ chơi’ ngoan ngoãn để phục vụ con, để con trút giận, thỏa mãn mọi mệnh lệnh của con.”Lời nói mang đậm sắc thái nhục dục và hèn mọn ấy giống như một mồi lửa khổng lồ ném thẳng vào kho thuốc súng sinh lý đang chực chờ bùng nổ của Sắc Vi.”Ông… im miệng lại.” Sắc Vi trừng mắt, hai má đỏ bừng lên như rỉ máu. Sự uy hiếp trong giọng nói của vị nữ vương lúc này lại yếu ớt, mỏng manh tựa như một tiếng nức nở làm nũng. Nàng tuyệt đối không cho phép bản thân buông ra những lời lẳng lơ, thô tục để đáp lại, nhưng cơ thể Bá Hoàng lại phản bội nàng một cách triệt để. Hai cánh tay thon thả của nàng khẽ khoanh lại trước ngực, bấu chặt vào bắp tay để kiềm chế sự run rẩy, đồng thời cố gắng che giấu đi sự phập phồng kịch liệt của đôi gò bồng đảo đang cương cứng. Ở bên dưới, dòng dâm thủy đã làm ướt sũng hoàn toàn đũng quần lót, chảy dọc theo khe đùi non dính dớp vào lớp tất lụa.Tư Đồ Minh Trạch (trong lớp vỏ bọc hoàn hảo của một lão già hèn mọn) nhìn thấy sự bối rối, ánh mắt ướt át khát tình và phản ứng sinh lý không thể che giấu của con gái, trong lòng lão nở một nụ cười đắc thắng tột độ. Lão biết, cỗ thân thể hoàn mỹ này đã bị lão khai phá và thao túng đến mức nghiện ngập. Sự kiêu ngạo, đoan trang của nàng lúc này chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, càng cố giữ lại thì khoái cảm khi bị phá vỡ sẽ càng mãnh liệt.”Ta hiểu, ta hiểu mà. Ở đây đông người, ta không làm con khó xử.” Lão già cười hắc hắc, ánh mắt đục ngầu, dâm tà tham lam quét dọc theo đường cong rực lửa của Sắc Vi dưới lớp sườn xám xẻ cao. “Chỉ là… hôm nay mọi việc chuyển giao cũng đã xong xuôi rồi. Con thấy đấy, ta đã sắp xếp mọi thứ chu toàn như vậy, con có thể nể mặt ta, cùng ta trở về quán rượu cũ của con nghỉ ngơi một lát được không? Không có ai làm phiền. Ta hứa sẽ tuân thủ tuyệt đối quy tắc của con, chỉ muốn… tự tay pha cho con một ly rượu, đấm bóp cho con bớt mệt mỏi, làm một món đồ chơi ngoan ngoãn phục vụ nữ vương của ta thôi.”Sắc Vi sững người. Lý trí gào thét bảo nàng hãy từ chối, hãy quay lưng bước lên xe trở về với cuộc sống thanh cao và tình yêu thuần khiết dành cho Dương Thần. Nàng không được phép sa đọa thêm nữa.Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt già nua đang cố làm ra vẻ đáng thương, cung kính của Tư Đồ Minh Trạch, cùng với cảm giác ướt át, trống rỗng nơi hạ bộ đang không ngừng quấy nhiễu, phòng tuyến cuối cùng của nàng đã rạn nứt nghiêm trọng. Bản năng hoang dã gào thét đòi hỏi sự thỏa mãn. Khoang miệng nàng ngứa ngáy điên cuồng, khao khát được ngậm lấy thứ đồ vật thô to, hôi hám đó để dập tắt cơn khát. Nàng muốn trừng phạt lão, muốn lão phải quỳ dưới chân nàng mà cầu xin, muốn chứng tỏ quyền uy tuyệt đối của mình đối với kẻ thù.”Được rồi.” Sắc Vi cắn nát môi dưới, buông thõng hai tay xuống, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự cam chịu trước bản năng: “Tôi sẽ cùng ông về quán rượu. Nhưng ông phải nhớ kỹ giới hạn của mình. Ông mãi mãi chỉ là một công cụ để tôi giải tỏa. Tôi cho phép ông phục vụ tôi, nhưng tuyệt đối không cho phép ông đi quá giới hạn. Nếu ông dám có ý đồ đâm vào bên trong tôi, tôi nhất định sẽ giết ông!”Nàng gắt gao giữ lấy giới tuyến cuối cùng ấy, bám víu vào nó như một tấm kim bài miễn tử cho lương tâm mình đối với Dương Thần. Nàng tự nhủ, chỉ cần không cho lão đâm vào, chỉ dùng miệng và tay để biến lão thành đồ chơi, thì nàng vẫn chưa thực sự phản bội người yêu.”Đương nhiên, đương nhiên rồi. Ta là một công cụ hèn mọn của Sắc Vi, mạng sống của ta là do con nắm giữ, làm sao ta dám có ý đồ bỉ ổi đó.” Tư Đồ Minh Trạch liên tục gật đầu, ánh mắt giấu nhẹm đi tia tà ác. Lão lùi lại nửa bước, giơ tay cung kính làm động tác mời: “Xin mời nữ vương của ta lên xe.”Sắc Vi không nói thêm lời nào, ra hiệu cho đàn em giải tán rồi kiêu ngạo bước về phía chiếc xe. Dáng đi uyển chuyển thường ngày nay lại có chút liêu xiêu, vặn vẹo. Nàng phải bước đi thật cẩn thận, cố gắng khép chặt hai đùi để kìm hãm dòng xuân thủy dâm đãng đang tuôn trào, sợ rằng nó sẽ làm ướt sũng cả lớp váy sườn xám mỏng manh ra bên ngoài.Nửa giờ sau, tại căn phòng bí mật phía sau quán rượu Hồng Kinh.Không gian trong phòng được thắp sáng bởi ánh đèn vàng nhạt mờ ảo. Không khí thoang thoảng mùi hương tinh dầu hoa hồng, nhưng dường như không thể lấn át được thứ mùi vị nam tính thô tục, ngai ngái phát ra từ gã đàn ông đang hiện diện.Sắc Vi ngồi tựa lưng trên chiếc ghế sô-pha bọc nhung đỏ thẫm. Nàng đã cởi bỏ đôi giày cao gót, hai chân thon dài bọc trong tất lụa đen vắt chéo lên nhau một cách đầy uy quyền. Nàng khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở đều đặn, duy trì bộ dáng lạnh lùng, cao ngạo của một nữ chủ nhân.Ở dưới chân nàng, Tư Đồ Minh Trạch – cựu thủ lĩnh khét tiếng của Tây Minh Hội – đang quỳ gối trên mặt thảm lông. Lão đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ để lộ cơ thể. Hai bàn tay thô ráp, chai sần của lão đang cẩn thận, thành kính nâng lấy một bàn chân mang tất lụa của Sắc Vi, nhẹ nhàng xoa bóp từ gót chân lên đến bắp chân.”Lực đạo như vậy đã vừa ý con chưa, nữ vương của ta?” Lão khúm núm hỏi, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén lút liếc lên khe hở nơi đường xẻ tà của chiếc sườn xám, nơi ẩn chứa khu vườn bí mật mà lão khao khát.Sắc Vi không mở mắt, chỉ khẽ “Ừm” một tiếng từ trong cuống họng. Nàng đang phải dùng toàn bộ sự tập trung để chống chọi lại những đợt sóng khoái cảm đê tiện đang ập tới. Bàn tay của lão già dơ bẩn đang vuốt ve trên đôi chân nàng, qua lớp tất lụa mỏng manh, truyền đến những luồng nhiệt lượng nóng bỏng, thiêu đốt từng tế bào. Mật đạo của nàng co thắt liên hồi, dâm dịch không ngừng rỉ ra làm ướt đẫm cả mảng lụa lót. Nàng kinh hãi nhận ra, mình thực sự đang tận hưởng sự hầu hạ hèn mọn của kẻ thù.Bàn tay của Tư Đồ Minh Trạch không dừng lại ở bắp chân. Lão bắt đầu to gan trượt dần lên cao hơn, luồn vào bên dưới tà áo sườn xám, miết dọc theo vùng đùi non mềm mại của nàng. Những ngón tay thô ráp của lão cố tình sượt qua vùng cấm địa đang sưng tấy, ướt át cách một lớp quần lót ren.Xoẹt…”Á…” Sắc Vi giật thót mình, một tiếng rên kiều mị bất ngờ bật ra khỏi bờ môi anh đào. Nàng vội vã mở bừng mắt, ngồi thẳng dậy, dùng tay đẩy mạnh vai lão ra: “Ông làm gì vậy? Đã nói là không được đi quá giới hạn!””Ta xin lỗi, ta xin lỗi, nữ vương bớt giận.” Tư Đồ Minh Trạch vội vàng dập đầu xuống thảm, giọng nói mang theo sự cầu xin nịnh bợ: “Cơ thể con quá hoàn mỹ, ta là một gã đàn ông tồi tệ, nhất thời không kiềm chế được bản năng. Sắc Vi à, con phạt ta đi, hãy trừng phạt thứ đồ chơi không biết vâng lời này đi.”Nói rồi, lão đột ngột đưa tay lên, tự kéo phéc-mơ-tuya quần tây của mình xuống. Một cự vật khổng lồ, tím đen, nổi đầy gân guốc dữ tợn và bốc lên thứ mùi hôi hám, tanh nồng đặc trưng của nam nhân trung niên bật tung ra ngoài. Nó vươn thẳng lên không trung, dữ tợn và xấu xí, hoàn toàn trái ngược với vẻ đẹp thánh khiết của Sắc Vi.”Hãy trừng phạt nó đi, nữ vương của ta. Nó đang gào thét vì thèm khát con. Hãy dùng cái miệng xinh đẹp của con để bóp nghẹt nó, cắn xé nó, biến nó thành nô lệ cho con đi.” Tư Đồ Minh Trạch ngẩng khuôn mặt đầy sẹo lên, đôi mắt ti hí đục ngầu lóe lên tia dâm tà bệnh hoạn, dâng hiến cự vật của mình đến ngay trước mặt Sắc Vi.Mùi vị tanh nồng, dơ bẩn xộc thẳng vào khứu giác. Nếu là trước kia, Sắc Vi chắc chắn sẽ buồn nôn và lập tức rút dao chém bay thứ dơ bẩn này. Thế nhưng lúc này đây, gai vị giác và hệ thần kinh của cỗ cơ thể Bá Hoàng đã bị nhục dục tha hóa triệt để. Mùi vị tồi tệ ấy lại trở thành thứ ma túy kích dục mạnh nhất. Tuyến nước bọt của nàng túa ra ồ ạt, lấp đầy khoang miệng. Cổ họng nàng khô khốc, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào cự vật gân guốc ấy, ánh lên sự thèm khát điên cuồng.Không… mình không thể hèn mọn như vậy… nhưng mà… mình chỉ đang dùng ông ta như một công cụ giải tỏa thôi… đúng, chỉ là công cụ… Lý trí của nàng đang tự bào chữa một cách tuyệt vọng.”Đây là ông tự chuốc lấy.” Sắc Vi lạnh lùng nói, cố gắng vớt vát chút tự tôn cuối cùng. Nàng từ từ cúi đầu xuống, hai tay bám chặt vào thành ghế sô-pha để kìm nén sự run rẩy của cơ thể.Bờ môi anh đào mềm mại, ướt át của đệ nhất mỹ nhân hắc đạo hé mở, rụt rè thè chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ ra. Nàng mang theo sự cao ngạo của một nữ vương, nhưng hành động lại là sự thần phục tuyệt đối trước nhục dục. Nàng ngậm lấy phần quy đầu khổng lồ, hôi hám của kẻ mà mình gọi là cha vào trong khoang miệng.”Ưm… ực…”Ngay khoảnh khắc thứ đồ vật tởm lợm ấy tiến vào, khoái cảm bạo liệt bùng nổ trong đại não Sắc Vi. Nàng nhắm nghiền hai mắt lại, đôi lông mày nhíu chặt. Nước bọt trong miệng nàng tiết ra không ngừng, trơn trượt quấn lấy cự vật. Sự nhục nhã khi phải bú mút cho lão già xấu xí, kẻ thù của mình, lại biến thành một loại kích thích ma quái, khiến toàn thân nàng run lên vì sung sướng.”Chùn… chụt… rột rột…”Tiếng bú mút vang lên đầy dâm mỹ trong căn phòng vắng lặng. Sắc Vi hoàn toàn đánh mất sự rụt rè ban đầu. Bản năng hoang dã trỗi dậy. Nàng dùng hai tay ngọc ngà ôm lấy gốc cự vật, chủ động đưa đẩy chiếc đầu xinh đẹp của mình lên xuống. Chiếc lưỡi đinh hương điên cuồng cày xới, đảo quanh rãnh quy đầu, rồi nàng há to miệng, cố gắng nuốt trọn thứ đồ vật thô to ấy vào sâu trong cuống họng.”Trời ơi… cái miệng dâm đãng của con sướng quá… con đúng là con chó cái ngoan nhất của ta…” Tư Đồ Minh Trạch ngửa cổ rên rỉ, hai tay lão luồn vào mái tóc đen nhánh của Sắc Vi, ấn đầu nàng xuống sâu hơn, bắt đầu dập hông một cách thô bạo.Mỗi cú đâm chọc lút cán vào yết hầu khiến Sắc Vi ứa nước mắt sinh lý, khóe môi tứa ra những sợi tơ bạc nước bọt hòa lẫn dịch nhầy nam tính. Nàng thở không nổi, cảm giác nghẹt thở pha lẫn khoái cảm bệnh hoạn khiến lồng ngực vĩ đại của nàng phập phồng dữ dội. Ở bên dưới, dù đã ra lệnh cấm tuyệt đối không cho đâm vào, nhưng sự kích thích từ khoang miệng đã khiến mật đạo của nàng co thắt kịch liệt. Nàng kẹp chặt hai đùi lại, tự ma sát hai mép thịt đang sưng tấy vào nhau. Dâm thủy xịt ra lênh láng, thấm ướt sũng lớp vải bọc ghế sô-pha.”Sướng… ưm… sâu quá…” Nàng không kìm được bật ra tiếng rên rỉ hèn mọn từ trong cuống họng đang bị bịt kín. Nàng quên mất Dương Thần, quên mất thân phận của mình. Nàng chỉ còn là một cỗ máy hút tinh khao khát được lão già nhồi nhét.”Ta sắp ra rồi… nuốt cho hết đi, đồ dâm phụ!” Tư Đồ Minh Trạch gầm lên một tiếng dã thú. Lão gồng cứng người, ghim chặt cự vật vào sâu tận cuống họng của Sắc Vi.Một cỗ tinh dịch đặc sệt, hôi hám và nóng hổi như dung nham núi lửa xịt ồ ạt, bắn xối xả thẳng vào sâu trong thực quản của đệ nhất mỹ nhân.”Ưm… ực ực ực…”Sắc Vi mở to đôi mắt phượng, đồng tử co rút lại vì sung sướng tột độ. Bản năng sinh lý và sự thao túng của dục vọng ép nàng phải ngoan ngoãn nuốt ực ực toàn bộ thứ chất lỏng dơ bẩn, hạ đẳng ấy xuống dạ dày, không để rớt ra một giọt nào. Hương vị tanh nồng của tinh dịch truyền đến một sự thỏa mãn đê tiện không thể tả xiết.Và rồi, sự cực khoái từ việc nuốt tinh dịch đã kích nổ ngọn núi lửa đang dồn nén nơi hạ bộ của nàng.”Á a a a a!!!!”Sắc Vi thét lên một tiếng lanh lảnh vỡ cả giọng qua khóe môi còn vương tơ bạc. Toàn bộ cơ thể phồn thực của nàng căng cứng nảy lên. Hai chân mang tất lụa đen duỗi thẳng tắp, mười ngón chân quắp chặt lại. Từ sâu trong hoa tâm, một luồng dâm thủy khổng lồ xịt ra như đê vỡ, tưới ướt đẫm lớp sườn xám và tràn xuống mặt thảm. Tử cung co giật liên hồi, đón nhận cơn cực khoái hủy diệt chỉ bằng việc dùng miệng hầu hạ kẻ thù.Nàng xụi lơ ngã gục xuống thành ghế, khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt và mồ hôi giờ đây chỉ đọng lại nụ cười đê mê, thỏa mãn nhục dục đến tận cùng. Dù lý trí vẫn luôn kiêu ngạo tự cho rằng mình đang kiểm soát cuộc chơi, không cho lão đâm vào, nhưng thể xác và khoang miệng của nàng đã hoàn toàn đọa lạc thành món đồ chơi trung thành của Tư Đồ Minh Trạch.

tai nhac chuong