Cánh cửa phòng VIP của khách sạn năm sao khép lại bằng một tiếng cạch khô khốc, bỏ lại Lưu Minh Ngọc một mình trong không gian rộng lớn, tĩnh lặng và xa hoa.Hai gã vệ sĩ to con đã lùi bước ra ngoài, để lại nàng đứng chôn chân giữa tấm thảm lông cừu mềm mại. Khắp người nàng lúc này chỉ được quấn hờ hững bởi một chiếc khăn tắm màu trắng, bên trong hoàn toàn trống rỗng, không có lấy một mảnh nội y che thân. Không khí mát lạnh từ chiếc điều hòa trung tâm phả vào lớp da thịt trần trụi còn đang đẫm dâm thủy và mồ hôi, khiến Lưu Minh Ngọc rùng mình run rẩy.Ký ức kinh hoàng nơi phòng karaoke vừa trôi qua cách đây chưa đầy ba mươi phút. Nàng, Lưu Minh Ngọc, Trưởng ban Quan hệ công chúng kiêu ngạo, thanh cao của Tập đoàn Quốc tế Ngọc Lôi, người phụ nữ đã gìn giữ sự thuần khiết suốt gần ba mươi năm trời để chờ đợi một tình yêu đích thực, lại vừa bị một lão già lùn béo, hôi hám lột sạch sành sanh và dùng ngón tay, dùng miệng làm cho lên đỉnh đến hai lần ngay trước sự chứng kiến của hàng tá kẻ xa lạ.
“Không… mình dơ bẩn quá… mình thật sự đã trở thành một thứ đồ chơi đê tiện rồi sao…”Lưu Minh Ngọc ôm mặt khóc nức nở. Nàng lảo đảo bước đi, đôi chân thon dài mỏi nhừ, bủn rủn sau những cơn co giật cực khoái liên hồi dường như không thể chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể. Nàng lao thẳng vào phòng tắm rộng lớn được lát đá cẩm thạch của khách sạn, vội vã vặn vòi hoa sen ở mức mạnh nhất.Rào rào rào…Dòng nước lạnh buốt xối xả tuôn xuống, dội thẳng từ đỉnh đầu xuống bờ vai gầy guộc và những đường cong bốc lửa, đẫy đà của người thiếu phụ chín muồi. Nàng dùng sức chà xát thật mạnh lên làn da của mình, chà đến mức những vùng da trắng muốt tấy đỏ lên. Nàng muốn rửa sạch thứ mùi vị của rượu, khói thuốc và cái thứ hơi thở dơ bẩn, tanh nồng của Mã Kiến Quốc vẫn còn vương vấn trên ngực, trên cổ, và đặc biệt là ở nơi tư mật nhất.Thế nhưng, bi kịch của tạo hóa tàn nhẫn ở chỗ, nước có thể gột rửa được bề mặt da thịt, nhưng làm sao có thể rửa sạch được ngọn lửa dục vọng đã cắm rễ sâu vào tận trong tủy sống?Ngay khi những ngón tay thon dài, run rẩy của Lưu Minh Ngọc chạm vào khu vực hạ bộ sưng tấy để xoa rửa, một luồng điện tê dại lại xộc thẳng lên đại não. Cơn lạnh của dòng nước không những không làm tắt đi ngọn lửa tà dâm, mà ngược lại, sự tương phản nhiệt độ càng khiến những dây thần kinh ngoại biên trở nên mẫn cảm tột độ. Hoa tâm của nàng khẽ co rụt lại, tiếp tục rỉ ra những giọt xuân thủy nhớp nháp, hòa lẫn vào dòng nước xối.
Cảm giác ghê tởm bản thân dâng trào, nhưng tận sâu trong tiềm thức, một thứ bản năng nguyên thủy, hoang dại và vặn vẹo nhất lại đang âm ỉ nhắc nhở nàng về thứ khoái lạc điên cuồng mà chiếc lưỡi và những ngón tay thô ráp của kẻ thù vừa mang lại. Nàng hận không thể tự băm vằm mình ra, nhưng hai đùi lại vô thức khép chặt, cọ xát vào nhau để tìm kiếm sự an ủi cho cơn ngứa ngáy bức bối đang trỗi dậy.Cạch.Tiếng mở cửa phòng tắm vang lên cực kỳ rõ nét giữa không gian chỉ có tiếng nước chảy.Lưu Minh Ngọc giật thót mình, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Nàng vội vã vớ lấy chiếc khăn tắm treo bên cạnh, quấn vòng quanh cơ thể ướt sũng, đẫy đà của mình, hoảng sợ lùi lại sát góc tường kính cường lực.Xuyên qua màn hơi nước mờ ảo, bóng dáng lùn mập, bụng phệ của Mã Kiến Quốc thong thả bước vào. Lão ta đã cởi bỏ chiếc áo khoác vest vướng víu, chỉ mặc chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ đã bung cúc ngực, để lộ ra những mảng mỡ thừa và mùi hôi hám đặc trưng của một gã đàn ông đê tiện. Đôi mắt ti hí của lão lóe lên những tia sáng dâm tà, tham lam quét dọc theo cơ thể bốc lửa đang run rẩy, ẩn hiện sau lớp khăn tắm mỏng manh ướt sũng của đệ nhất mỹ nhân.
“Ông… ông vào đây làm gì?! Đi ra ngoài ngay! Đừng lại gần tôi!” Lưu Minh Ngọc hoảng loạn hét lên, hai tay ôm khư khư trước ngực, đôi mắt phượng trừng lên nhưng lại đong đầy những giọt nước mắt sợ hãi và bất lực. Nàng cố gắng dùng giọng điệu sắc bén nhất để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Những chuyện ở phòng karaoke ban nãy… coi như tôi đã trả đủ cái giá cho sự hợp tác của Ngọc Lôi rồi! Xin ông hãy giữ tự trọng, nếu ông dám làm bậy, tôi nhất định sẽ chết cho ông xem!”Mã Kiến Quốc nghe lời đe dọa ấy không hề tức giận, ngược lại, lão bật cười khùng khục như nghe được một câu chuyện tiếu lâm hài hước nhất thế gian. Lão chậm rãi rút từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại thông minh loại đời mới nhất.”Chết sao? Trưởng ban Lưu thanh cao của chúng ta muốn chết để giữ gìn trinh tiết sao? Ây da, nghe thật là cảm động.” Mã Kiến Quốc giả vờ chép miệng, ngón tay thô ráp bấm nhẹ lên màn hình. “Nhưng mà trước khi cô chết, có lẽ nên thưởng thức lại tác phẩm nghệ thuật này đã. Biết đâu cô xem xong lại đổi ý, muốn sống tiếp để… phục vụ tôi thì sao?”Lão chĩa thẳng màn hình điện thoại về phía Lưu Minh Ngọc.Đồng tử nàng co rút lại. Trên màn hình sáng rực, đoạn video với độ phân giải cực nét đang phát lại trọn vẹn cảnh tượng địa ngục ban nãy. Hình ảnh một người đàn bà đẫy đà, chín muồi bị lột trần nửa thân dưới, hai chân bị banh rộng ra giữa phòng, đang cuồng loạn vặn vẹo vòng eo đón nhận những ngón tay móc ngoáy bạo lực. Khuôn mặt kiều diễm của người đàn bà đó ngửa lên trần nhà, mắt nhắm nghiền, miệng há rộng phát ra những tiếng rên la lẳng lơ, dâm đãng đến mức khó tin. Và rồi, từ sâu trong khu vườn bí ẩn đỏ ửng đó, một luồng nước phun ra xối xả, làm ướt đẫm cả tay gã đàn ông…Âm thanh lép nhép, phốc xích cùng tiếng dâm khiếu A a a a từ loa điện thoại vang vọng khắp phòng tắm, tàn nhẫn xé nát linh hồn Lưu Minh Ngọc.
“Tắt đi! Mau tắt đi! Đồ cầm thú!” Nàng bịt chặt hai tai, nước mắt giàn giụa, khóc nấc lên vì nhục nhã ê chề.”Tắt sao được? Đây là kiệt tác mà.” Mã Kiến Quốc nhếch mép, giọng nói mang theo sự đe dọa tàn độc. “Cô thử nghĩ xem, nếu đoạn video này vô tình lọt vào hộp thư điện tử của Lâm Nhược Khê, của toàn bộ nhân viên Tập đoàn Ngọc Lôi, và đặc biệt là… lọt vào tay cái gã Dương Thần gì đó mà cô vẫn luôn thầm thương trộm nhớ… Bọn họ sẽ nghĩ gì? Liệu tên Dương Thần đó có còn coi cô là một nữ cường nhân đoan trang, thanh khiết nữa không, hay hắn sẽ thấy cô chỉ là một con đĩ dâm đãng bị lão già này ngoáy lồn đến xịt nước trước mặt hàng chục người?”Nghe đến cái tên “Dương Thần”, toàn thân Lưu Minh Ngọc cứng đờ. Tấm màng tự vệ cuối cùng trong tâm trí nàng triệt để sụp đổ. Nàng sợ! Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng sợ hãi đến tột cùng nếu Dương Thần nhìn thấy bộ dạng đê tiện, nhơ nhuốc này của nàng. Hắn là ánh sáng duy nhất trong trái tim nàng, nếu hắn khinh bỉ nàng, nàng sẽ sống không bằng chết.”Đừng… xin ông… đừng làm vậy…” Lưu Minh Ngọc mềm nhũn người, từ từ trượt xuống dọc theo vách tường kính. Hai tay nàng buông lơi, ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng. Nàng lầm bầm trong sự khuất nhục tột cùng: “Ông muốn tôi… muốn tôi làm gì…””Khà khà, ngoan lắm. Đã là chó cái thì phải biết vâng lời.”Mã Kiến Quốc cười man rợ, dập tắt màn hình điện thoại rồi sấn tới. Không một chút nương tình, gã vung tay giật phăng chiếc khăn tắm đang quấn trên người Lưu Minh Ngọc ra.Một cỗ thân thể mang đẳng cấp “Bá Hoàng” chín muồi, phồn thực, trắng nõn nà như được tạc từ bạch ngọc thượng hạng phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn phòng tắm. Những giọt nước từ vòi hoa sen lăn dài qua khe ngực sâu hoắm, trượt qua chiếc bụng phẳng lỳ và mất hút vào đám tơ đen rậm rạp.Mã Kiến Quốc nuốt nước bọt ực một cái, thú tính bùng nổ. Lão lao tới, dùng thân hình nặng nề, mỡ màng của mình ép chặt cơ thể ướt sũng, mềm mại của Lưu Minh Ngọc vào vách kính cường lực lạnh lẽo.
“Trưởng ban Lưu, cơ thể của cô đúng là một báu vật vô giá. Ông trời sinh ra cái thân hình bốc lửa này là để đàn ông hưởng thụ, hà cớ gì cô phải kìm nén nó bao nhiêu năm qua?”Lão vừa nói, vừa vươn hai bàn tay thô ráp, bẩn thỉu vồ lấy đôi gò bồng đảo vĩ đại đang run rẩy của nàng. Lão nhào nặn một cách thô bạo, điên cuồng bóp nghẹt khối thịt non mềm khiến nó tràn ra qua các kẽ ngón tay. Lòng bàn tay nóng hầm hập, dơ bẩn của lão chà xát mãnh liệt lên hai đầu nhũ hoa đang dựng đứng vì lạnh và vì sợ hãi.
“Ưm… á… đừng… đau… xin ông thả ra…”Lưu Minh Ngọc khóc nức nở, hai tay yếu ớt cố gắng đẩy vòm ngực đầy mỡ của lão ra. Thế nhưng, sức lực của nàng vốn dĩ đã bị vắt kiệt sau hai lần cực khoái, cộng thêm sự uy hiếp từ đoạn video khiến sự phản kháng của nàng trở nên vô cùng hèn mọn, yếu ớt tựa như đang làm nũng, ve vuốt lồng ngực gã đàn ông.Đáng sợ hơn cả là sự phản bội của chính bản năng sâu thẳm trong cơ thể nàng.Sự đụng chạm thô bạo, sự chà đạp lên luân thường đạo lý và cảm giác sợ hãi tột độ khi bị uy hiếp lại vô tình trở thành một loại hoóc-môn kích dục mạnh mẽ nhất đối với cơ thể đã bị trùng nô đọa lạc. Lý trí của nàng đang gào thét sự kinh tởm, muốn nôn mửa trước mùi mồ hôi chua loét của lão già, nhưng dưới tác động của sự tha hóa nhục dục, hai đầu nhũ hoa của nàng lại càng sưng tấy, săn cứng lên, sinh ra một dòng điện khoái cảm tê dại chạy râm ran khắp lồng ngực.Khu vực tư mật ở hạ thân nàng lại bắt đầu gào thét sự trống rỗng. Mật đạo vừa mới tiết ra xuân thủy ở phòng karaoke nay lại tiếp tục co bóp liên hồi. Dâm dịch nóng hổi lại ứa ra, trơn trượt chảy dọc xuống khe đùi, hòa lẫn với dòng nước lạnh của vòi hoa sen.Cảm nhận được sự trơn trượt dâm đãng từ phía dưới, Mã Kiến Quốc càng thêm hưng phấn. Một tay lão luồn xuống, tàn nhẫn bóp chặt lấy một bên mông đào nảy nở của nàng, tay kia ghì chặt lấy gáy nàng, ép khuôn mặt kiều diễm đang đẫm lệ của nàng ngửa lên.”Mở miệng ra!” Lão gầm gừ, rồi giáng một nụ hôn sâu mang tính chất cưỡng bức, bạo lực và tàn nhẫn nhất xuống đôi môi anh đào của Lưu Minh Ngọc
.”Ưm… không… buông… ưm!!”Lưu Minh Ngọc trợn trừng mắt kinh hãi. Nàng nghiến chặt hai hàm răng trắng bóc, tuyệt đối không muốn cho chiếc lưỡi dơ bẩn, đầy mùi thuốc lá rẻ tiền của lão xâm nhập vào miệng mình. Nàng vùng vẫy đầu sang hai bên, nhưng bàn tay của lão như một chiếc kìm sắt khóa chặt gáy nàng. Thấy nàng ngoan cố, lão liền dùng tay ở dưới bóp thật mạnh vào một bên nhũ hoa của nàng, đồng thời ngón cái miết mạnh lên hạt ngọc (âm vật) đang sưng đỏ bên dưới.”Á!!”Cơn đau pha lẫn khoái cảm đột ngột khiến Lưu Minh Ngọc há hốc miệng kêu lên. Chỉ chờ có thế, chiếc lưỡi thô ráp, nhám víu của Mã Kiến Quốc lập tức như con rắn độc xông thẳng vào khoang miệng ngọt ngào của nàng. Lão điên cuồng càn quét, mút mát, chà đạp lên mọi gai vị giác của nàng, thô bạo cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ mà trao đổi dịch vị một cách tởm lợm nhất.Sự lăng nhục mang tính hủy diệt này khiến Lưu Minh Ngọc hoàn toàn sụp đổ. Nàng nhắm nghiền mắt lại, nước mắt tuôn rơi như mưa. Thế nhưng… kinh khủng thay… nụ hôn bạo lực ấy lại giống như một liều xuân dược chí mạng tiêm thẳng vào trung khu thần kinh của nàng.Sự kháng cự yếu dần… yếu dần. Đôi tay đang chống cự trên ngực lão từ từ buông thõng xuống, rồi vô thức luồn qua eo, bám chặt lấy tấm lưng đầy mồ hôi của lão già. Gai vị giác của nàng đã bị bản năng dâm đãng đánh gục. Thứ mùi vị hôi hám, tanh nồng của đàn ông trung niên mà trước đây nàng kinh tởm, giờ đây lại mang đến một sự kích thích, đê mê đến rợn người. Nước bọt trong miệng nàng túa ra ồ ạt, chiếc lưỡi đinh hương vốn dĩ rụt rè né tránh, nay lại bắt đầu hèn mọn, dâm đãng quấn quýt lấy lưỡi của lão, chủ động hùa theo nụ hôn cưỡng bức ấy.Nàng đang tận hưởng! Thể xác của nàng đang cuồng loạn trong sự sung sướng khi bị lăng nhục!
“Ưm… ưm… á… sướng… khó chịu quá…” Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, lẳng lơ bật ra từ trong cuống họng bị khóa chặt. Dưới hạ thân, vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng vô thức uốn éo, chiếc mông nảy nở chủ động cọ xát phần âm đạo đang rỉ nước ròng ròng vào lớp quần tây cộm lên của lão già, tìm kiếm sự ma sát để thỏa mãn cơn ngứa ngáy điên cuồng.Sau một nụ hôn dài rút cạn dưỡng khí, Mã Kiến Quốc buông miệng nàng ra, kéo theo một dải tơ bạc dâm mỹ nối liền giữa hai bờ môi. Lão nhìn khuôn mặt đỏ bừng sắc tình, đôi mắt phượng dại đi vì dục vọng của Lưu Minh Ngọc, đắc ý cười man rợ:”Ngoài miệng thì nói muốn chết, mà thân thể lại vặn vẹo đòi ăn như một con đĩ phát tình thế này sao? Nước lồn của cô chảy ướt hết cả quần tôi rồi đây này.”
“Tôi… tôi không có… tại ông… tại ông ép tôi…” Lưu Minh Ngọc nức nở, hơi thở hổn hển, cố gắng tìm một lý do để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng, nhưng ánh mắt khát tình và hai chân đang kẹp chặt vào đùi lão đã bán đứng tất cả.”Khà khà, cô thèm cặc lắm rồi đúng không? Muốn tôi đâm vào để lấp đầy cái lỗ dâm đãng đó không?” Mã Kiến Quốc vuốt ve khuôn mặt nàng, giọng nói mang theo sự dụ dỗ ma mị.Lưu Minh Ngọc cắn nát môi. Lý trí nàng giãy giụa: Không được! Nếu lão đâm vào, mình sẽ hoàn toàn mất đi sự trong sạch, mình làm sao còn mặt mũi nào nhìn Dương Thần nữa… Nhưng vùng bụng dưới đang căng tức, ngứa ngáy đến mức như có hàng vạn con kiến cắn xé. Nàng lắc đầu trong nước mắt: “Đừng đâm… xin ông đừng đâm vào… tôi cầu xin ông… ông muốn làm gì cũng được, miễn là đừng đâm vào…”Nàng hèn mọn thỏa hiệp. Nàng tự huyễn hoặc bản thân rằng chỉ cần không đánh mất “ranh giới cuối cùng” đó, thì nàng vẫn chưa hoàn toàn đọa lạc.Nhưng ác quỷ làm sao có thể buông tha con mồi dễ dàng như vậy. Mã Kiến Quốc lùi lại một bước. Bàn tay thô ráp của lão túm lấy mái tóc đen nhánh đang ướt đẫm của Lưu Minh Ngọc, tàn nhẫn kéo gập người nàng xuống.”Không muốn tao đâm vào lồn mày? Được thôi. Vậy thì dùng cái miệng dâm đãng của mày hầu hạ tao. Phục vụ cho lão phu sướng, lão phu sẽ tha cho cái màng trinh mỏng manh của mày.”Vừa nói, gã vừa kéo phéc-mơ-tuya quần tây xuống. Một cự vật khổng lồ, tím đen, nổi đầy gân guốc dữ tợn và bốc lên thứ mùi vị đàn ông hôi hám, thô bỉ bật tung ra ngoài không khí, chĩa thẳng vào khuôn mặt kiều diễm của đệ nhất mỹ nhân Ngọc Lôi.Sắc mặt Lưu Minh Ngọc trắng bệch. Sự kinh tởm trào dâng khiến lồng ngực nàng quặn thắt. Bắt nàng — một người phụ nữ có địa vị, thanh cao và sạch sẽ — phải quỳ xuống sàn nhà tắm ướt át để ngậm lấy thứ đồ vật hạ đẳng, dơ bẩn này sao?
“Tôi… tôi không làm được… xin ông… dơ bẩn lắm…” Nàng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi.”Không làm? Vậy thì chuẩn bị lên mạng xem phim sex của chính mình đi!” Mã Kiến Quốc đe dọa, bàn tay tóm tóc nàng ấn mạnh xuống.Nỗi sợ hãi mất đi tất cả danh dự và hình ảnh trong mắt Dương Thần lại một lần nữa nghiền nát ý chí của nàng. Lưu Minh Ngọc nhắm nghiền hai mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài qua thái dương. Nàng từ từ hé mở bờ môi anh đào đang sưng tấy đỏ rực, ngoan ngoãn thè chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ ra. Mang theo sự khuất nhục tột độ, nàng ngậm lấy phần quy đầu khổng lồ, hôi hám của gã đàn ông vào trong khoang miệng.
“Ưm… ực… chụt…”Ngay khoảnh khắc thứ đồ vật tởm lợm ấy tiến vào, lý trí nàng gào thét muốn nôn ọe. Thế nhưng… kinh hoàng thay… một lần nữa, thể chất Bá Hoàng đã bị nhục dục tha hóa lại bóp méo mọi luân lý!Thứ mùi vị nam tính xa lạ, thô bạo ấy khi chạm vào gai vị giác không hề gây buồn nôn, mà nó giống như một liều ma túy cực mạnh tiêm thẳng vào hệ thần kinh. Tuyến nước bọt của nàng lập tức túa ra ồ ạt, trơn trượt quấn lấy cự vật. Sự nhục nhã khi phải quỳ gối bú mút cho kẻ thù lại biến thành một loại khoái cảm bệnh hoạn, đê mê đến cực điểm.Nàng nghiện rồi! Nàng thực sự cảm thấy sung sướng khi được phục vụ thứ đồ vật này!”Chùn… chụt… rột rột…”Tiếng bú mút vang lên đầy dâm tiện trong phòng tắm. Lưu Minh Ngọc không còn kháng cự nữa. Nàng mở đôi mắt phượng đong đầy nước mắt, hèn mọn ngước lên nhìn vẻ mặt thỏa mãn của lão già. Hai bàn tay ngọc ngà của nàng chủ động vươn ra, một tay vuốt ve, tuốt nắn dọc theo thân gậy gân guốc, tay kia lóng ngóng vân vê hai hòn dái nhăn nheo của lão để lấy lòng. Chiếc lưỡi đinh hương của nàng điên cuồng đảo quanh rãnh quy đầu, rồi nàng há to miệng, cố gắng nuốt trọn cự vật vào sâu trong cuống họng.”Đĩ chó dâm đãng! Miệng mút sướng lắm! Khà khà, tao sẽ đâm nát cái họng của mày!”Mã Quế Quốc gầm lên một tiếng dã thú. Hai tay lão túm chặt lấy mái tóc của nàng, bắt đầu dập hông điên cuồng. Lão lấy khoang miệng của vị nữ Trưởng ban cao quý làm nơi phát tiết dục vọng, liên tục đâm rút bạo liệt lút cán.Phốc! Bạch! Phốc! Bạch!Mỗi cú đâm chọc thẳng vào yết hầu khiến Lưu Minh Ngọc ứa nước mắt sinh lý, khóe môi tứa ra những sợi tơ bạc nước bọt dâm mỹ. Cảm giác nghẹt thở pha lẫn khoái cảm bệnh hoạn khiến toàn thân nàng run lên bần bật. Ở bên dưới, mặc dù không có thứ gì xâm nhập, nhưng do sự kích thích mãnh liệt ở khoang miệng, mật đạo của nàng vẫn co thắt dữ dội, dâm thủy tiếp tục xịt ra lênh láng, chảy tràn trên mặt sàn đá cẩm thạch.Sau gần mười lăm phút bị đâm rút bạo lực trong cuống họng, tốc độ của Mã Kiến Quốc đột ngột tăng vọt đến mức cực hạn. Lão gồng cứng toàn thân, gầm lên một tiếng chói tai:”Nuốt hết cho tao! Đừng hòng nhả ra một giọt nào!”Lão ghim chặt cự vật vào sâu tận cuống họng của Lưu Minh Ngọc. Một cỗ tinh dịch đặc sệt, nóng hổi như dung nham núi lửa xịt ồ ạt, bắn xối xả thẳng vào sâu trong thực quản của nàng!
“Ưm… ực ực ực…”Lưu Minh Ngọc mở to hai mắt, đồng tử co rút. Sự nóng rực và mùi vị tanh nồng của tinh dịch đàn ông xộc thẳng vào cuống họng. Bản năng sinh tồn và sự thao túng của dục vọng ép nàng phải ngoan ngoãn nuốt ực ực toàn bộ thứ chất lỏng dơ bẩn, hạ đẳng ấy xuống dạ dày.Và rồi… phép màu vặn vẹo của tạo hóa xảy ra!Ngay khi lượng tinh dịch đặc sệt ấy trôi tuột xuống dạ dày, nó giống như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng sinh lý đã được dồn nén đến mức tới hạn của Lưu Minh Ngọc. Cảm giác nuốt chửng tinh hoa của đàn ông mang đến một sự thỏa mãn tâm lý đê tiện tột cùng, kết hợp với cơn khát tình chưa được giải tỏa ở hạ bộ đã tạo ra một vụ nổ dây chuyền!
“Á a a a a!!!!”Lưu Minh Ngọc thét lên một tiếng lanh lảnh vỡ cả giọng qua khóe môi còn vương tơ bạc tinh dịch. Cơn cực khoái bạo liệt thứ ba trong ngày ập đến với sức tàn phá kinh hoàng. Nhưng lần này, nàng lên đỉnh hoàn toàn chỉ bằng việc dùng miệng hầu hạ và nuốt tinh dịch!Toàn bộ cơ bắp trên người đệ nhất mỹ nhân bốc lửa căng cứng như một cây cung. Mười ngón chân nàng quắp chặt lấy sàn đá ẩm ướt. Hoa tâm bên dưới co giật điên cuồng, xịt ra một vòi xuân thủy xối xả bắn tung tóe. Nàng ngửa cổ ra sau, hai mắt lật ngược dại đi, toàn thân run rẩy kịch liệt rồi xụi lơ ngã gục xuống cạnh ống quần của lão già hôi hám. Nàng thở dốc phì phò, khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt giờ đây đọng lại nụ cười đê mê, thỏa mãn nhục dục đến tận cùng, vĩnh viễn đọa lạc thành một tình nô chỉ biết há miệng chờ đợi ân huệ của đàn ông.Mã Kiến Quốc thong thả thu lại cự vật, vuốt vuốt mái tóc bết dính mồ hôi của Lưu Minh Ngọc, cười lạnh lẽo: “Rất ngoan. Xem ra chiếc miệng này của Trưởng ban Lưu sau này sẽ còn bận rộn nhiều đấy.
“Tít… tít…Đột nhiên, chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay Mã Kiến Quốc (một thiết bị tích hợp radar sinh học của Nghiêm Bất Vấn) khẽ chớp sáng màu đỏ. Một luồng dữ liệu truyền thẳng vào võng mạc của hắn:[CẢNH BÁO: Phát hiện mục tiêu Dương Thần đang di chuyển với tốc độ cao tiến về phía hành lang cánh Tây. Khoảng cách: 200 mét. Dự kiến tiếp cận phòng VIP trong 30 giây!]Khóe môi Nghiêm Bất Vấn hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười quỷ dị đầy toan tính. Dương Thần à Dương Thần, cuối cùng ngươi cũng đánh hơi thấy mùi nguy hiểm rồi sao? Đáng tiếc, kịch bản của ta luôn đi trước ngươi một bước.Sắc mặt “Trưởng phòng Mã” lập tức thay đổi. Gã vội vã kéo khóa quần lên, đồng thời thô bạo túm lấy bắp tay của Lưu Minh Ngọc, kéo xộc nàng đứng dậy khỏi vũng nước nhão nhoét.”Mặc quần áo vào! Nhanh lên!” Gã gằn giọng ra lệnh.Lưu Minh Ngọc vẫn còn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh sau cơn cực khoái, lảo đảo không đứng vững. Nghe tiếng quát lớn, nàng hoảng hốt bừng tỉnh. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự nhục nhã ê chề khi nhận thức được bộ dạng trần truồng, tơi tả của mình khiến nàng vội vã vơ lấy chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm đã đứt cúc và chiếc chân váy bút chì trên giá, tròng vội vàng lên người. Chiếc quần lót ren đã ướt sũng dâm thủy nằm dưới sàn, nàng hoàn toàn không có thời gian mặc lại.Mã Kiến Quốc nhanh tay khoác lại chiếc áo vest, dùng khăn lau qua loa những vệt nước trên bàn kính, rồi kéo Lưu Minh Ngọc ra khỏi phòng tắm, ấn nàng ngồi xuống chiếc ghế sô-pha đối diện bàn làm việc. Gã ném một xấp tài liệu nhan nhản chữ nghĩa lên bàn, nhanh chóng lật mở, giả vờ như đang chăm chú thảo luận.
“Vuốt lại tóc đi, lau nước mắt đi! Nếu cô muốn cái video kia phơi bày cho cả thiên hạ xem, thì cứ bày ra cái vẻ mặt dâm phụ lúc nãy!” Lão gầm khẽ.Lưu Minh Ngọc sợ hãi tột độ, vội vàng lấy mu bàn tay lau đi lớp nước mắt và vết tinh dịch còn vương bên khóe môi. Nàng vuốt lại mái tóc rối, cố gắng khép chặt hai đùi đang run rẩy (không có nội y) lại, giả vờ cúi gằm mặt xuống đống tài liệu, lồng ngực vĩ đại vẫn phập phồng kịch liệt, nhịp tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.RẦM!!!Đúng ba mươi giây sau, cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo của phòng VIP bị một lực lượng khổng lồ đạp tung, bản lề vỡ nát, cánh cửa đập mạnh vào tường tạo ra một tiếng động chát chúa.Dương Thần xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Toàn thân hắn tỏa ra luồng sát khí cuồn cuộn, ánh mắt sắc lạnh như dao quét qua toàn bộ căn phòng. Hắn đã phát hiện ra sự bất thường từ lúc Lưu Minh Ngọc hoảng hốt bỏ chạy ở hành lang, cộng thêm trực giác nhạy bén của một sát thủ khiến hắn nghi ngờ lão già Mã Kiến Quốc đang giở trò đồi bại với người phụ nữ mà hắn có cảm tình. Hắn đã lục tung cả tòa nhà để đuổi theo đến đây, sẵn sàng bẻ gãy cổ gã đàn ông lùn béo kia nếu gã dám đụng đến một sợi tóc của nàng.Thế nhưng, cảnh tượng đập vào mắt Dương Thần lại khiến sát khí của hắn như đánh vào một nắm bông gòn.Giữa căn phòng VIP sáng rực ánh đèn, Mã Kiến Quốc và Lưu Minh Ngọc đang ngồi ở hai đầu của chiếc bàn dài, khoảng cách rất xa nhau. Trên bàn trải đầy những bản hợp đồng và tài liệu của Tập đoàn Ngọc Lôi và Tân Sinh Group.Mã Kiến Quốc tỏ vẻ giật mình hoảng hốt, đẩy gọng kính lão lên, nhăn nhó đứng dậy:
“Cái… cái gì thế này?! Cậu Dương, cậu làm cái quái gì mà đạp cửa phòng làm việc của tôi? Chúng tôi đang họp bàn kế hoạch truyền thông khẩn cấp cho dự án mới, cậu có biết phép lịch sự là gì không hả?!”Dương Thần hơi sững người. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua Lưu Minh Ngọc.Quần áo nàng hơi xộc xệch, cổ áo sơ mi lụa mở rộng để lộ khe ngực sâu hoắm, mái tóc hơi rối và khuôn mặt đỏ bừng sắc tình. Hắn thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy trong không khí có một mùi vị tanh nồng, ngai ngái rất đặc trưng của dục vọng. Trực giác mách bảo hắn có điều gì đó cực kỳ tồi tệ vừa xảy ra.”Minh Ngọc, chị không sao chứ? Lão già này có làm gì chị không?” Dương Thần sải bước tiến tới, giọng nói trầm xuống, ánh mắt gầm gừ nhìn Mã Kiến Quốc.Lưu Minh Ngọc lúc này như người chết đuối vớ được cọc. Nàng sợ hãi đoạn video bị phát tán, lại càng sợ hãi việc đối mặt với sự quan tâm của Dương Thần trong cái cơ thể nhơ nhuốc, đê tiện này. Nếu hắn nán lại thêm một chút, phát hiện ra nàng bên dưới lớp váy bút chì kia hoàn toàn không mặc nội y, và hai đùi đang ướt đẫm dâm thủy hòa lẫn tinh dịch của gã đàn ông khác, thì nàng thà tự sát còn hơn!Tận dụng khoảnh khắc Dương Thần đang mất tập trung vì bối rối, Lưu Minh Ngọc vội vã đứng bật dậy. Nàng ôm khư khư xấp tài liệu trước ngực để che đậy đi sự phập phồng, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể:
“Dương… Dương Thần… tôi không sao… Tôi và Phó tổng Mã chỉ đang bàn lại một số chi tiết về hợp đồng tái cơ cấu… Công việc xong rồi… tôi hơi mệt… chúng ta về thôi!”Không đợi Dương Thần kịp truy hỏi thêm, Lưu Minh Ngọc đã chủ động lao tới, níu chặt lấy cánh tay hắn, gần như kéo xệch hắn ra khỏi căn phòng VIP. Nàng bước đi liêu xiêu, hai chân gượng gạo khép chặt, chỉ muốn trốn chạy khỏi địa ngục này càng nhanh càng tốt.Dương Thần bị nàng kéo đi, trong lòng vẫn đầy rẫy sự nghi hoặc và bực bội. Hắn quay đầu lại lườm Mã Kiến Quốc một cái sắc lẹm mang tính cảnh cáo, nhưng vì Lưu Minh Ngọc đã khẳng định không có chuyện gì, hắn không tiện ra tay, đành để nàng kéo đi khuất khỏi dãy hành lang.Trong căn phòng VIP tàn tạ, cánh cửa vỡ nát.Nghiêm Bất Vấn (dưới lớp vỏ bọc Mã Kiến Quốc) thong thả ngồi xuống chiếc ghế da. Hắn nâng một ly rượu vang đỏ lên, nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn theo hướng Dương Thần và Lưu Minh Ngọc vừa rời đi, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu tột độ. Hắn đưa tay lên khóe miệng mình, khẽ quệt đi một vệt tơ bạc mỏng dính – tàn tích từ nụ hôn sâu với đóa hoa kiêu kỳ ban nãy.”Dương Thần à Dương Thần… Mày là kẻ mạnh nhất, nhưng mày mãi mãi chỉ là một thằng ngốc ôm lấy cái vỏ bọc hào nhoáng. Đóa đào mật chín muồi mà mày thầm thương trộm nhớ, vừa mới quỳ dưới chân tao, há miệng nuốt trọn tinh dịch của tao đến mức lên đỉnh sùi bọt mép… Mày cứ việc mang cái thân xác dơ bẩn, rỉ nước đó về mà nâng niu đi.”

tai nhac chuong