https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
287

Màn đêm buông xuống thành phố Trung Hải, mang theo những cơn gió mùa thu se lạnh, nhưng bên trong căn phòng VIP nằm sâu dưới tầng hầm của nhà hàng tư nhân sang trọng bậc nhất khu Tây, không khí lại ngột ngạt và nóng bức đến bức bối.Lưu Minh Ngọc đứng nép mình bên cạnh chiếc bàn xoay bằng gỗ lim cỡ lớn, hai bàn tay đan chặt vào nhau, thỉnh thoảng lại miết nhẹ lên vạt áo để che giấu sự căng thẳng.

Hôm nay, nàng mặc một bộ trang phục công sở được cắt may vô cùng tinh tế: áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng sữa ôm sát lấy vòng một đẫy đà, vĩ đại chực chờ bung cúc, kết hợp cùng chân váy bút chì màu đen tuyền dài đến ngang gối. Đôi chân thon dài, mượt mà được bọc trong lớp tất lụa mỏng manh màu khói, mang theo mị lực của một trái đào mật đã chín muồi, đoan trang, thanh lịch nhưng lại phảng phất sức quyến rũ chết người của một người phụ nữ trưởng thành.Nàng vốn dĩ không muốn đến đây. Từ tận đáy lòng, Lưu Minh Ngọc căm ghét cay ghét đắng cái gã đàn ông lùn mập, hói đầu và mang theo thứ mùi hôi hám đang chễm chệ ngồi ở vị trí chủ tọa kia – Phó tổng giám đốc Mã Kiến Quốc.Nhưng chiều nay, với tư cách là người đại diện 50% cổ phần của Tân Sinh Group, gã đã trực tiếp ra lệnh cho nàng, với tư cách là Trưởng ban Quan hệ công chúng, phải đích thân đến bồi rượu cho các nhân vật cấp cao của đối tác. Lưu Minh Ngọc cắn răng chấp nhận. Nàng tự trấn an bản thân rằng đây là một bữa tiệc thương mại đông người, giữa thanh thiên bạch nhật (dù là dưới tầng hầm), lão già bỉ ổi kia dù có háo sắc đến mấy cũng không dám làm càn. Hơn nữa, trái tim nàng luôn kiên định, thâm tâm nàng lúc nào cũng in bóng hình mạnh mẽ, phong trần của Dương Thần. Chỉ cần nghĩ đến Dương Thần, nàng tin mình có thể vượt qua mọi sự dơ bẩn của chốn thương trường này.Thế nhưng, khi bước chân vào căn phòng VIP kín cổng cao tường này, Lưu Minh Ngọc mới rùng mình nhận ra sự bất thường.Những vị “khách cấp cao” của Tân Sinh Group hóa ra lại là năm sáu lão già da mặt nhăn nheo, ánh mắt đục ngầu và vô hồn. Bọn họ ngồi im lìm như những bức tượng, không hề có phong thái của những doanh nhân thành đạt, nhưng mỗi khi liếc nhìn nàng, đáy mắt bọn chúng lại lóe lên những tia nhìn thèm thuồng, trần trụi và dâm tà đến rợn gáy. Bên ngoài hành lang, thay vì nhân viên phục vụ, lại là cả chục gã vệ sĩ mặc vest đen, mặt mũi vô hồn, đứng gác lạnh lẽo như những cỗ máy (thực chất là những Huyết nô cấp thấp bị Nghiêm Bất Vấn khống chế).

“Đứng ngây ra đó làm gì? Trưởng ban Lưu, còn không mau rót rượu mời các vị đổng sự của Tân Sinh đi?” Giọng nói ồm ồm, khàn đục của Mã Kiến Quốc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hoang mang của nàng.Lưu Minh Ngọc giật mình, cố nén sự ghê tởm đang trào dâng ở cổ họng. Nàng gượng gạo nở một nụ cười xã giao chuẩn mực, cầm lấy bình rượu Mao Đài thượng hạng, uyển chuyển bước tới.Khi nàng cúi người rót rượu cho vị khách đầu tiên, cổ áo sơ mi lụa khẽ trễ xuống, để lộ ra khe rãnh sâu hoắm và một mảng da thịt trắng ngần rực rỡ. Chiếc váy bút chì phía sau bị kéo căng, phô diễn trọn vẹn bờ mông tròn trịa, nảy nở mang đẳng cấp “Bá Hoàng”.Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay thô ráp, lấm tấm đồi mồi và nóng hầm hập đột ngột vươn tới từ phía sau, phủ trọn lên bờ mông đẫy đà của nàng!”Á…”Lưu Minh Ngọc khẽ rít lên một tiếng kinh hãi, bình rượu trong tay suýt chút nữa rơi xuống bàn. Bàn tay của Mã Kiến Quốc không chỉ chạm vào, mà còn cố tình bóp mạnh một cái, nhào nặn khối thịt non mềm qua lớp vải váy đen.”Phó… Phó tổng Mã… ông làm gì vậy?” Lưu Minh Ngọc vội vã lùi lại một bước, khuôn mặt xinh đẹp thoắt cái tái nhợt rồi chuyển sang đỏ bừng vì tức giận. Đôi mắt nàng trừng lên, giọng nói dằn xuống để cố giữ thể diện trước mặt đám đông: “Xin ông tự trọng cho!””Hắc hắc, cô làm rơi vài giọt rượu ra bàn rồi kìa, tôi chỉ muốn nhắc nhở Trưởng ban Lưu tập trung làm việc thôi mà. Cô nhạy cảm quá đấy.” Mã Kiến Quốc thu tay lại, thản nhiên vuốt ve cái cằm nọng mỡ, ánh mắt dính dớp dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng kịch liệt của nàng.

Những gã “đổng sự” xung quanh không hề lên tiếng can ngăn, ngược lại còn phát ra những tiếng cười khùng khục đầy dâm ô.Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới. Lý trí nàng gào thét muốn tát vào khuôn mặt béo phệ kia rồi bỏ chạy. Thế nhưng, nỗi sợ hãi về quyền lực của Tân Sinh Group đang bóp nghẹt Ngọc Lôi khiến đôi chân nàng như mọc rễ. Nàng không thể phá hỏng bữa tiệc này.Nhưng, bi kịch tàn nhẫn nhất không nằm ở sự chịu đựng tâm lý, mà nằm ở sự phản bội tột cùng của chính thể xác nàng.Cái chạm thô bỉ, dơ bẩn của gã đàn ông mà nàng ghê tởm nhất, kết hợp với ánh mắt soi mói của hàng tá gã đàn ông xung quanh, lẽ ra phải mang lại sự bài xích tột độ. Thế nhưng, tận sâu trong huyết quản của nàng, một hạt giống tà ác bấy lâu nay đang say ngủ bỗng chốc rùng mình thức giấc.Dưới sự tác động của thứ “bản năng” bị bóp méo, cái bóp mông thô bạo ban nãy đột ngột biến thành một luồng điện tê dại xộc thẳng qua lớp tất lụa mỏng manh, đánh thẳng lên đại não. Lưu Minh Ngọc kinh hãi nhận ra, hai bầu ngực của mình dưới lớp áo ngực bất giác căng trướng lên, hai đầu nhũ hoa cứng ngắc ma sát vào lớp ren mỏng sinh ra một trận ngứa ngáy râm ran.

Đáng sợ hơn cả, nơi tư mật giữa hai đùi nàng… bỗng nhiên co rụt lại, một cỗ hơi nóng dâng lên khiến hoa tâm rỉ ra một chút dịch thể ướt át!Không… mình sao thế này… sao cơ thể lại sinh ra cảm giác kinh tởm này…Lưu Minh Ngọc hoảng loạn tự hỏi, hai đùi thon dài trong lớp tất lụa đen vô thức khép chặt lại, cọ xát vào nhau để kiềm chế sự bức bối kỳ dị. Nàng cố gắng dập tắt ngọn lửa tà hỏa ấy bằng cách nghĩ đến hình bóng Dương Thần, nghĩ đến nụ cười ngạo nghễ của hắn. Nhưng càng nghĩ đến hắn, sự nhục nhã khi đang bị kẻ khác sàm sỡ lại càng chuyển hóa thành một thứ dục vọng cháy bỏng hơn, cắn xé lục phủ ngũ tạng nàng.Bữa tiệc tiếp tục kéo dài như một cuộc tra tấn ở địa ngục.Lưu Minh Ngọc không thể nhớ mình đã bị ép uống bao nhiêu ly rượu trắng. Dưới danh nghĩa “nể mặt Tân Sinh”, Mã Kiến Quốc liên tục ép nàng cạn ly. Tửu lượng của nàng vốn không tồi, nhưng hôm nay, do sự căng thẳng tâm lý và những luồng khí nóng rực không ngừng bốc lên từ bụng dưới, nàng rất nhanh đã rơi vào trạng thái ngà ngà say.Khuôn mặt kiều diễm của đệ nhất mỹ nhân chín muồi lúc này rực lên một màu hồng đào say đắm. Đôi mắt nàng lờ đờ, phủ một tầng hơi nước mị loạn. Hơi thở dồn dập mang theo mùi rượu thơm ngát và mùi thể hương phụ nữ trưởng thành kích thích thú tính của tất cả những gã đàn ông có mặt.Lần thứ năm nàng lảo đảo đứng lên định rót rượu, đôi giày cao gót vô tình vấp phải nếp thảm trải sàn.”A!”Nàng mất đà chúi về phía trước. Nhưng chưa kịp ngã, một cánh tay to béo, đầy mùi mồ hôi chua loét đã vươn ra, tóm gọn lấy vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng, giật mạnh một cái!”Trưởng ban Lưu cẩn thận chứ, say rồi thì để tôi đỡ cho.”

Lưu Minh Ngọc hốt hoảng mở to mắt. Nàng đã bị Mã Kiến Quốc kéo tuột, ngã nhào vào vòng tay và ngồi gọn lỏn trên cặp đùi to béo của gã!”Buông… buông tôi ra… Phó tổng Mã… có người…” Lưu Minh Ngọc hoảng sợ vùng vẫy. Nàng cố gắng dùng hai tay đẩy mạnh lồng ngực gã ra, giọng nói lúng búng, yếu ớt vừa vì men say, vừa vì cố giữ thể diện.Thế nhưng, vòng tay của Mã Kiến Quốc siết chặt như gọng kìm, giam cầm hoàn toàn thân hình bốc lửa của nàng. Giữa chốn đông người, trước hàng chục con mắt của đám “đổng sự” đang nhìn chằm chằm, gã ngang nhiên chôn mặt vào hõm cổ trắng ngần của nàng, hít một hơi thật sâu.

“Thơm quá… Cơ thể của Trưởng ban Lưu đúng là cực phẩm…”Mã Kiến Quốc cười dâm dật, một bàn tay thô ráp của gã bắt đầu trắng trợn trượt dọc theo đường cong cơ thể nàng. Gã vuốt ve từ chiếc eo nhỏ nhắn, miết mạnh xuống cặp đùi đang bọc trong tất lụa đen, rồi nhẫn tâm bóp nghẹt lấy bờ mông nảy nở của nàng. Bàn tay còn lại của gã luồn lên phía trước, đặt thẳng lên bầu ngực vĩ đại đang căng phồng sau lớp áo lụa, ngang nhiên nhào nặn!”Ưm… đừng… xin ông… đừng làm thế ở đây…”Lưu Minh Ngọc khóc nức nở, nước mắt sinh lý trào ra. Sự nhục nhã ê chề khi bị sàm sỡ, vuốt ve một cách trắng trợn ngay trước mặt đám đông khiến lý trí của một người phụ nữ đoan trang vỡ vụn. Nàng cảm thấy mình như một cô kỹ nữ đê tiện đang bị mang ra làm trò tiêu khiển.Nhưng bi kịch vặn vẹo nhất lại xảy ra! Thứ “dục vọng” hoang dã cắm rễ trong tế bào nàng đã chính thức phát tác mạnh mẽ dưới sự lăng nhục công khai này!Mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi cơ thể hôi hám của lão già lùn béo xộc thẳng vào mũi nàng, lẽ ra phải khiến nàng nôn mửa, nhưng thần kinh khứu giác lại bị bóp méo, biến nó thành một chất xúc tác tình dục mạnh mẽ. Bàn tay xoa nắn thô bạo trên ngực khiến hai nụ hoa của nàng sưng tấy, cương cứng đến phát đau, truyền từng đợt khoái cảm râm ran xông thẳng vào tủy não.Đáng sợ nhất là phần hạ bộ. Bị ép ngồi trên đùi lão già, sức nặng của chính cơ thể nàng đè ép lên vùng tư mật. Cách một lớp quần lót và váy bút chì, nàng có thể cảm nhận rõ ràng đùi gã đàn ông đang cọ xát vào hoa tâm của mình. Tử cung nàng kịch liệt co thắt. Cảm giác ngứa ngáy, trống rỗng gào thét đòi hỏi được lấp đầy. Một lượng dâm thủy khổng lồ ồ ạt tuôn trào từ mật đạo, làm ướt sũng hoàn toàn chiếc quần lót ren, thậm chí rỉ ra làm ướt cả lớp tất lụa đen ở đùi trong.

Trời ơi… mình đang sướng! Mình đang bị một gã đàn ông tồi tệ sờ mó trước mặt bao nhiêu người mà mình lại thấy sướng! Dương Thần… cứu em…Lưu Minh Ngọc gào thét trong câm lặng. Nàng cắn nát môi dưới để ngăn không cho những tiếng rên rỉ lẳng lơ bật ra khỏi cổ họng. Cơ thể nàng không còn sức để đẩy lão ra nữa, mà ngược lại, vòng eo của nàng lại vô thức mềm nhũn, cái mông nảy nở lén lút cọ xát vào đùi lão già để tìm kiếm thêm sự xoa dịu cho cơn ngứa ngáy điên cuồng ở hoa tâm.Nhìn thấy bộ dạng hai má đỏ rực như rỉ máu, đôi mắt nhắm nghiền nhòe lệ và cả cơ thể đang run rẩy, ngoan ngoãn mềm nhũn trong vòng tay mình, “Mã Kiến Quốc” (Nghiêm Bất Vấn) nở một nụ cười đắc thắng của ác quỷ. Hắn biết, thể chất “Bá Hoàng” của đóa hoa kiêu kỳ này đã chính thức bị nhục dục đánh gục.Thú tính nổi lên, Mã Kiến Quốc đột ngột há cái miệng hôi hám, cắn mạnh một cái vào vành tai mẫn cảm của Lưu Minh Ngọc.”Á…” Lưu Minh Ngọc khẽ rên lên một tiếng kiều mị. Luồng điện giật chạy dọc toàn thân khiến nàng cong nảy người lên.”Kêu hay lắm, dâm phụ. Bên ngoài thì tỏ ra đoan trang, thế mà mới sờ vài cái, cái mông cô đã ngoáy loạn lên cọ vào đùi tôi rồi.” Mã Kiến Quốc thì thầm những lời dung tục nhất vào tai nàng. Đồng thời, bàn tay đang đặt trên ngực nàng đột ngột giật tung hai chiếc cúc áo sơ mi lụa!Phập!Khuy áo bung ra, để lộ chiếc áo lót ren màu đen bao bọc lấy hai nửa bán cầu tuyết trắng đang phập phồng kịch liệt.

Bàn tay thô ráp, bẩn thỉu của gã lập tức luồn thẳng vào bên trong, luồn qua lớp ren mỏng manh, tàn nhẫn tóm gọn lấy bầu vú trần trụi, nhẵn mịn của nàng mà bóp nghẹt!”Không!! Dừng lại!!!”Cảm giác da thịt trần trụi bị kẻ thù trực tiếp chạm vào đã đánh thức chút lý trí sinh tồn cuối cùng của Lưu Minh Ngọc. Sự hoảng loạn tột độ khi sắp bị lột đồ làm nhục trước đám đông đã tạo cho nàng một sức mạnh bộc phát. Nàng vùng vẫy kịch liệt, tung một cái tát chát chúa (dù không trúng) về phía gã đàn ông, rồi lảo đảo vùng dậy khỏi cặp đùi béo ngậy của lão.Nàng đứng thở dốc giữa phòng, lồng ngực vĩ đại phập phồng, một tay gắt gao túm lấy vạt áo sơ mi bị đứt cúc để che đi bầu ngực đang lộ ra. Khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt, đôi mắt tràn ngập sự phẫn nộ, nhục nhã và cả sự kinh hãi trước chính những phản ứng dâm đãng của cơ thể mình.”Phó tổng Mã… ông quá đáng rồi! Tôi… tôi xin phép đi vệ sinh!”Không đợi gã trả lời, Lưu Minh Ngọc xoay người, dẫm đôi giày cao gót loạng choạng bước nhanh về phía cánh cửa lớn của phòng VIP. Nàng chỉ muốn thoát khỏi cái địa ngục này ngay lập tức, muốn chạy đến một nơi có nước lạnh để rửa sạch những dấu vết dơ bẩn và dập tắt ngọn lửa tà dâm đang thiêu đốt hạ bộ.Thế nhưng, khi bàn tay run rẩy của nàng vừa chạm vào tay nắm cửa, hai bóng đen to lớn như những bức tường thành đã sừng sững chắn ngang.Hai gã vệ sĩ mặc vest đen, khuôn mặt vô hồn, lạnh lẽo (Huyết Nô) dang tay chặn đứng lối ra. Dù Lưu Minh Ngọc có dùng sức đẩy thế nào, bọn chúng vẫn bất động như núi đá.

“Các người làm gì vậy? Tránh ra! Tôi muốn ra ngoài!” Lưu Minh Ngọc hoảng sợ kêu lên.Từ phía sau, tiếng cười khùng khục khả ố của Mã Kiến Quốc vang lên, mang theo sự bỡn cợt tàn độc:

“Trưởng ban Lưu đi đâu mà vội thế? Bữa tiệc còn chưa kết thúc mà. Chỗ chúng ta đang bàn chuyện cơ mật làm ăn, vệ sĩ bên ngoài không cho phép ai ra vào đâu. Nếu cô đau bụng hay muốn đi vệ sinh, thì trong phòng này có sẵn phòng tắm VIP cơ mà. Cô cứ vào đó mà giải quyết, chúng tôi ở ngoài này… đợi cô.”Lưu Minh Ngọc quay phắt lại. Nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo nằm ngay góc phòng VIP – đó chính là phòng vệ sinh riêng tư. Nàng nhìn lại đám đàn ông đang cười cợt dâm tà, rồi lại nhìn hai gã vệ sĩ lạnh lùng chặn cửa.Nàng đã bị nhốt! Nàng hoàn toàn là cá nằm trên thớt!Sự tuyệt vọng dâng lên tận cổ họng. Nhưng cơn ngứa ngáy điên cuồng ở hạ bộ và cảm giác dâm thủy đang dấp dính chảy dọc xuống đùi trong khiến nàng không thể đứng đây đôi co thêm một giây nào nữa. Nàng cần một nơi để trốn, dù chỉ là vài phút.Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới, ôm chặt vạt áo trước ngực, lảo đảo chạy thục mạng về phía cánh cửa phòng vệ sinh ở góc phòng. Nàng lao vào trong, nhanh tay chốt chặt khóa cửa lại.

Cạch!Không gian chật hẹp, lát đá cẩm thạch sáng bóng của phòng vệ sinh ngăn cách nàng với những ánh mắt dơ bẩn bên ngoài. Lưu Minh Ngọc mềm nhũn người, trượt dài theo cánh cửa gỗ, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo.Nàng thở dốc phì phò, nước mắt lã chã rơi làm nhòe đi lớp trang điểm tinh tế. Nàng sợ hãi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn. Khuôn mặt đỏ bừng sắc tình, đôi mắt ướt át dâm đãng, cổ áo xộc xệch để lộ nửa bầu ngực sưng tấy đỏ ửng vì bị bóp nặn.Nhưng kinh khủng nhất, là khi nàng run rẩy đưa tay xuống dưới lớp váy bút chì… Bàn tay nàng chạm vào lớp tất lụa đen… nó đã hoàn toàn ướt sũng. Xuyên qua lớp tất lụa, chiếc quần lót ren mỏng manh của nàng đã sũng nước từ bao giờ. Dâm thủy đặc sệt, nóng hổi vẫn không ngừng rỉ ra từ hoa tâm, dính dớp vào các ngón tay nàng.”Mình… mình dâm đãng đến mức này sao… chỉ bị sờ soạng vài cái trước mặt người khác mà lại chảy nước nhiều thế này… Dương Thần… em bẩn thỉu quá…” Lưu Minh Ngọc úp mặt vào hai đầu gối, bật khóc nức nở trong sự nhục nhã ê chề và cuộc chiến vô vọng với bản năng thể xác đang gào thét.Bên ngoài phòng VIP.”Phó tổng Mã” (Nghiêm Bất Vấn) thong thả nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm. Lắng nghe tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn vọng ra từ sau cánh cửa nhà vệ sinh, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tà ác, thỏa mãn đến tột cùng.

Thời gian trong phòng vệ sinh trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ. Lưu Minh Ngọc vớt những vốc nước lạnh ngắt hắt lên khuôn mặt đỏ bừng, cố gắng dập tắt ngọn lửa tà dâm đang hừng hực thiêu đốt tâm can. Nàng dùng khăn giấy thấm đi lớp dâm thủy nhớp nháp dưới hạ bộ, nhưng thứ chất lỏng dơ bẩn ấy dường như không có dấu hiệu dừng lại, cứ liên tục rỉ ra từ hoa tâm đang sưng tấy.”Mình không thể trốn ở đây mãi được… Bọn họ đang nắm giữ sinh mệnh của Ngọc Lôi…” Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới, hít một hơi thật sâu để lấy lại phong thái của một vị Trưởng ban Quan hệ công chúng. Nàng chỉnh lại mái tóc, khép hờ chiếc áo sơ mi lụa đã bị đứt cúc, chậm rãi mở chốt cửa bước ra ngoài.Trong phòng VIP, bữa tiệc dường như đã tàn. Những gã “đổng sự” đang đứng dậy, chỉnh lại cà vạt. Mã Kiến Quốc nhả một ngụm khói xì gà trắng xóa, đôi mắt ti hí quét qua khuôn mặt còn đọng nước của nàng, cười khùng khục:”Trưởng ban Lưu cuối cùng cũng chịu ra rồi sao? Bụng dạ đã ổn chưa? Bữa tiệc ăn uống kết thúc rồi, các đổng sự của Tân Sinh Group rất có hứng thú muốn nghe Trưởng ban Lưu hát vài bài. Đi thôi, phòng Karaoke đã chuẩn bị sẵn ở gian bên cạnh rồi.”Lưu Minh Ngọc biến sắc, vội vàng lùi lại một bước, đôi bàn tay đan chặt vào nhau che trước ngực:

“Phó tổng Mã, các vị đổng sự, tửu lượng của tôi thực sự đã cạn, cơ thể cũng không khỏe. Xin phép cho tôi được về trước…””Về?” Sắc mặt Mã Kiến Quốc đột ngột trầm xuống, giọng nói khàn đục mang theo sự uy hiếp trắng trợn: “Trưởng ban Lưu, cô đừng quên hôm nay cô đại diện cho ai. Các đổng sự đây là những người nắm giữ sinh sát của Ngọc Lôi. Cô định phá hỏng nhã hứng của bọn họ, để ngày mai hàng ngàn công nhân viên Ngọc Lôi ra đê ở sao?”Nhắc đến Ngọc Lôi và sự hy sinh của Lâm Nhược Khê, đôi chân đang định quay bước của Lưu Minh Ngọc như bị đổ chì. Nàng cắn chặt răng, nước mắt lưng tròng nhưng không dám rơi xuống. Trước quyền lực tuyệt đối, nàng chỉ là một con cờ nhỏ bé.”Tôi… tôi đi là được chứ gì.” Lưu Minh Ngọc cúi đầu, khuất nhục bước theo sau đám người.Cánh cửa phòng Karaoke VIP nằm sâu dưới tầng hầm được đẩy ra. Khác với vẻ sang trọng của phòng ăn ban nãy, nơi đây giống hệt một ma động. Ánh đèn neon màu đỏ tím lập lòe mờ ảo, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Xung quanh là những bộ ghế sô-pha da lộn cỡ lớn được xếp thành hình vòng cung.Ngay khi bọn họ vừa an tọa, cánh cửa lại mở ra. Hàng chục cô gái trẻ đẹp, ăn mặc những bộ đồ lót ren mỏng tang, hở hang táo bạo bước vào. Bọn họ lả lơi sà vào lòng từng gã “đổng sự”, điêu luyện rót rượu, hầu hạ và ưỡn ẹo những đường cong bốc lửa. Mỗi gã đàn ông đều ôm ấp một hoặc hai cô gái, duy chỉ có Mã Kiến Quốc là không gọi ai, bởi vì bên cạnh gã đã có một “trái đào mật” cực phẩm mang tên Lưu Minh Ngọc.Mã Kiến Quốc túm lấy cổ tay Lưu Minh Ngọc, thô bạo kéo nàng ngồi phịch xuống chiếc sô-pha ngay sát góc phòng.

“Trưởng ban Lưu, ngoan ngoãn ngồi đây bồi rượu cho tôi. Cô mà chạy, tôi lập tức gọi điện hủy bỏ nguồn vốn rót vào Ngọc Lôi.” Gã ghé sát tai nàng thì thầm, hơi thở hôi hám phả thẳng vào chiếc cổ trắng ngần.

Lưu Minh Ngọc sợ hãi thu mình lại sát góc tường. Đôi chân thon dài bọc tất lụa đen gắp chặt vào nhau. Môi trường xung quanh nàng lúc này thực sự đã biến thành một địa ngục nhục dục.

Ngồi sát bên cạnh nàng, Mã Kiến Quốc híp đôi mắt ti hí lại, ánh mắt dính dớp như bùn nhão dán chặt vào đôi chân tuyệt mỹ của nàng. Không một chút kiêng dè, bàn tay thô ráp, nóng hầm hập của gã ngang nhiên đặt lên đầu gối nàng.Lưu Minh Ngọc giật thót mình, theo bản năng định rụt chân lại, nhưng gã đã dùng sức bóp chặt lấy khớp gối của nàng, kéo sát về phía mình. Bàn tay bẩn thỉu ấy bắt đầu trượt dọc theo bắp chân thon thả, vuốt ve, miết mạnh lên lớp tất lụa đen mỏng manh.”Đôi chân của Trưởng ban Lưu thật là cực phẩm, bọc trong tất lụa đen thế này lại càng thêm quyến rũ,” Mã Kiến Quốc cười tà, ngón tay gã cố tình miết dọc theo vùng da đùi non mềm mại, từng chút một lách vào khe hở giữa hai đùi nàng.”Phó tổng Mã… đừng… xin ông bỏ tay ra…” Lưu Minh Ngọc hoảng loạn, hai tay túm chặt lấy vạt váy, cố gắng đẩy bàn tay gã ra. Giọng nàng run rẩy, mang theo sự cầu xin tuyệt vọng.Thế nhưng, sức lực của nàng lúc này lại yếu ớt lạ thường. Dưới tác động của thứ “bản năng” vặn vẹo đang ăn mòn cơ thể, sự vuốt ve thô bạo trên đùi non qua lớp tất lụa lại truyền đến một luồng điện tê dại chạy thẳng vào trung khu thần kinh.

Lưu Minh Ngọc kinh hãi và nhục nhã nhận ra, thay vì đạp mạnh gã ra, đôi đùi của nàng lại vô thức mềm nhũn, khẽ hé mở ra một khe hở nhỏ, tạo điều kiện cho bàn tay gã lách sâu hơn vào vùng nhạy cảm gần sát gốc đùi.

Dưới ánh đèn mờ ảo, men rượu và sự kích thích của âm nhạc, những cặp nam nữ xung quanh bắt đầu có những hành động thái quá. Những gã đổng sự già nua, vô hồn kia không hề kiêng dè, ngang nhiên luồn tay vào xoa bóp ngực, móc ngoáy hạ bộ của các cô gái tiếp viên. Tiếng rên rỉ, tiếng vải vóc cọ xát và tiếng dâm thủy nhão nhoét vang lên không ngớt.Đỉnh điểm, ngay tại chiếc sô-pha đối diện, một gã đàn ông đã lột sạch quần áo của cô gái tiếp viên, đè nghiến cô ta xuống bàn kính và bắt đầu hành sự. Tiếng va chạm da thịt bạch bạch chát chúa hòa cùng tiếng rên la dâm đãng dội thẳng vào màng nhĩ Lưu Minh Ngọc.”Trời ơi… bẩn thỉu quá… không…” Lưu Minh Ngọc nhắm nghiền mắt lại, quay mặt đi chỗ khác. Sự đoan trang của một người phụ nữ trí thức khiến nàng kinh tởm cảnh tượng giao hoan trần trụi này đến mức muốn nôn mửa.Thế nhưng, tàn khốc thay, “bản năng” sâu thẳm trong cơ thể Bá Hoàng của nàng lại một lần nữa phản bội lý trí!Sự kích thích thị giác và thính giác cực đoan giữa chốn đông người này giống như một mồi lửa khổng lồ, thiêu đốt tàn dư dục vọng vừa mới bị đè nén trong nhà vệ sinh. Mùi hoóc-môn nam nữ giao hoan xộc thẳng vào mũi, khiến hệ thần kinh của nàng bị bóp méo. Lưu Minh Ngọc kinh hoàng phát hiện, hơi thở của mình ngày càng dồn dập. Hai bầu ngực vĩ đại dưới lớp áo lụa đứt cúc cứ căng cứng lên, đau nhức đòi hỏi sự xoa nắn. Đáng sợ nhất, hoa tâm giữa hai đùi nàng lại tiếp tục ồ ạt tiết ra xuân thủy, làm ướt sũng chiếc quần lót ren và rỉ ra dính nhớp cả lớp tất lụa đen ở mặt đùi trong – ngay vị trí bàn tay lão Mã đang xoa bóp.Mình đang nhìn họ làm tình… mà mình lại chảy nước… Dương Thần… em bẩn thỉu quá…Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới đến bật máu, cả thân hình run lên bần bật. Sự nhục nhã khi phát hiện ra bản thân lại sinh ra khoái cảm trước cảnh tượng dâm loạn này khiến nàng muốn phát điên.Nhận thấy người đẹp bên cạnh đang thở dốc, kẹp chặt đùi nhưng lại ướt át cọ xát vào tay mình, Mã Kiến Quốc cười gằn đắc ý. Gã biết, lớp vỏ bọc thanh cao của đóa hoa này đã rạn nứt đến cực hạn.”Trưởng ban Lưu, nhìn người khác vui vẻ, cô cũng ngứa ngáy rồi đúng không? Ra đây, để tôi cho cô nếm chút lạc thú chốn nhân gian!”Nói rồi, gã đứng phắt dậy, tóm lấy mái tóc dài của Lưu Minh Ngọc, thô bạo kéo nàng xềnh xệch ra khu vực giữa phòng – nơi có ánh đèn chớp nháy sáng nhất và tập trung nhiều cặp đôi đang khỏa thân hành sự nhất.”Buông tôi ra! Phó tổng Mã, xin ông… đừng làm thế ở đây… có rất nhiều người… tôi xin ông!” Lưu Minh Ngọc khóc thét lên, gót giày cao gót giẫm loạn xạ xuống sàn nhà. Nàng dùng hai tay cố gắng bám lấy tay gã, nhưng sức lực của một người đàn bà đang bị dục vọng gặm nhấm hoàn toàn vô hiệu.Mã Kiến Quốc kéo nàng ra giữa phòng, ép nàng phải đứng thẳng trước hàng chục con mắt của những gã đàn ông và đám tiếp viên khỏa thân xung quanh.”Nhìn xem, Trưởng ban Lưu thanh cao, băng thanh ngọc khiết của Ngọc Lôi chúng ta! Bên ngoài thì làm ra vẻ thánh thiện, nhưng các người nhìn xem, cái mông ả đang vặn vẹo, hai đùi thì ướt đẫm nước lồn rồi kìa!” Mã Kiến Quốc cười man rợ, lớn tiếng tuyên bố.Mọi ánh mắt trong phòng Karaoke lập tức đổ dồn về phía Lưu Minh Ngọc. Sự chú ý của đám đông chuyển hướng hoàn toàn sang vị nữ cường nhân đang đỏ bừng mặt, run rẩy khóc lóc ở giữa phòng.Sự sỉ nhục công khai này như một nhát búa đập nát lòng tự tôn của Lưu Minh Ngọc. Nàng lấy hai tay che mặt, khóc nức nở. Nhưng kinh khủng thay, càng bị nhiều người nhìn chằm chằm, cơ thể nàng lại càng sản sinh ra một loại khoái cảm vặn vẹo, bệnh hoạn. Đầu nhũ hoa nàng cương cứng đến đau buốt, mật đạo co thắt liên hồi.Mã Kiến Quốc vòng tay ôm chặt lấy eo nàng từ phía sau, kéo sát tấm lưng cong vút của nàng vào bụng mình. Bàn tay thô ráp của gã không chút kiêng dè, ngang nhiên luồn qua lớp áo sơ mi lụa xộc xệch, vồ lấy hai bầu vú vĩ đại của nàng nhào nặn một cách tàn nhẫn trước sự chứng kiến của mọi người.”Á… ưm… đừng bóp… xin ông… nhục lắm…” Lưu Minh Ngọc rên rỉ nghẹn ngào, đầu ngửa ra sau tựa vào ngực gã.Nhìn thấy vẻ lẳng lơ, rên rỉ đầy nhục dục của vị Trưởng ban cao quý, mấy cô tiếp viên khỏa thân xung quanh bỗng nhiên cười khúc khích, bò tới gần. Dưới sự xúi giục ngầm của Mã Kiến Quốc, ba bốn cô gái lả lơi đưa tay ra, tóm lấy hai cánh tay trắng muốt của Lưu Minh Ngọc, ghì chặt xuống hai bên hông để nàng không thể phản kháng.”Cô Lưu, cứ thả lỏng đi, sướng lắm đấy…” Một cô tiếp viên cười lả lơi, vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của nàng.

“Thả tôi ra… các người làm gì vậy… cứu tôi…” Lưu Minh Ngọc hoảng loạn giãy giụa, nhưng hai tay đã bị giữ chặt, toàn bộ phần thân dưới hoàn toàn phơi bày không có khả năng tự vệ.Mã Kiến Quốc đắc ý cười lớn. Bàn tay đang bóp ngực nàng liền rút ra, trượt nhanh xuống vòng eo thắt đáy lưng ong. Gã luồn ngón tay vào cạp chiếc chân váy bút chì đen, tàn nhẫn giật mạnh!Xoẹt!!Chiếc váy công sở đắt tiền bị xé rách một mảng lớn. Mã Kiến Quốc không dừng lại, gã tiếp tục móc tay vào lớp tất lụa đen và chiếc quần lót ren đã ướt đẫm dâm thủy bên trong, dùng sức kéo tuột xuống tận đầu gối nàng.”Không!!!!”Lưu Minh Ngọc thét lên một tiếng thê lương tuyệt vọng. Toàn bộ âm đạo, mu lồn của người đàn bà chín muồi đệ nhất thiếu phụ Ngọc Lôi bị lột sạch sành sanh. Những sợi tơ đen nhánh dính bết vào nhau vì dâm thủy, hai cánh môi âm hộ đang sưng tấy, đỏ rực và bóng nhẫy sương tình hoàn toàn phơi bày trần trụi dưới ánh đèn chớp nháy, trước hàng chục con mắt của đám đông.Nàng cố gắng khép chặt đùi lại, nhưng một cô tiếp viên đã nhanh tay quỳ xuống, dùng sức banh rộng hai đầu gối của nàng ra, ép nàng phải dang háng đứng chôn chân giữa phòng.

Sự sỉ nhục thị giác tột độ khiến đại não Lưu Minh Ngọc trắng xóa. Nàng cảm thấy linh hồn mình đã chết.Thế nhưng, nhục thể của nàng lại đang gào thét sự hoan lạc!Mã Kiến Quốc cúi người, vươn hai ngón tay thô ráp, bẩn thỉu, không chút nương tình chọc thẳng vào khe thịt đang mở hoác, rỉ nước của nàng.Phốc xích!”ÁAAAAA!!!”Lưu Minh Ngọc cong nảy người lên. Sự xâm nhập đột ngột vào điểm nhạy cảm nhất kết hợp với khoái cảm bị lăng nhục trước đám đông tạo ra một luồng điện cao thế hàng vạn vôn giật tung tủy sống. Các thớ thịt bên trong mật đạo điên cuồng co bóp, cắn chặt lấy hai ngón tay của lão già như một con dã thú khát mồi.Mã Kiến Quốc bắt đầu ngoáy mạnh. Ngón tay gã liên tục thọc sâu, cọ xát dữ dội vào điểm G, đồng thời ngón cái bên ngoài không ngừng vân vê, ấn miết lên hạt ngọc sưng tấy của nàng. Tiếng lép nhép, rột rột dâm mỹ vang dội hòa cùng tiếng nhạc chát chúa.”Sướng không con dâm phụ? Đứng dang háng ra cho tao móc lồn trước mặt mọi người, lồn mày chảy nước ướt hết cả tay tao rồi đây này!” Mã Kiến Quốc gầm lên, gia tăng tốc độ móc ngoáy đến mức xé gió.”Sướng… á… đừng nói nữa… tôi xin ông..không… sướng .. á a a!!!”Lưu Minh Ngọc vỡ vụn hoàn toàn. Nàng không còn quan tâm đến ánh mắt của người đời, không còn quan tâm đến tình yêu thuần khiết dành cho Dương Thần. Bản năng Bá Hoàng bị bạo kích khiến nàng đánh mất nhân cách. Nàng uốn éo vòng eo, chiếc hông đẫy đà liên tục đưa đẩy về phía trước, nghênh hợp từng nhịp móc ngoáy bạo liệt của gã đàn ông đê tiện. Mồ hôi ướt đẫm mái tóc, khuôn mặt kiều diễm đẫm nước mắt giờ đây chỉ còn lại sự đê mê, khao khát nhục dục đến tận cùng.

“Nhìn kìa, Trưởng ban Lưu lên đỉnh rồi!” Đám người xung quanh hò reo điên loạn.Khoái cảm dồn dập tích tụ như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Sau vài mươi nhịp móc ngoáy cuồng loạn, toàn bộ cơ bắp trên người Lưu Minh Ngọc căng cứng. Mười ngón chân nàng quắp chặt lại.Nàng ngửa cổ lên trần nhà, một tiếng dâm khiếu sắc nhọn, lẳng lơ xé rách không gian: “Á a a a a!!!!”Từ sâu trong hoa tâm nguyên sơ, nơi chưa từng có bất kỳ người đàn ông nào chạm tới, một luồng dâm thủy nóng hổi, đặc sệt xịt ra xối xả như đê vỡ. Dòng nước dâm đãng ấy phun trào mạnh mẽ, tưới ướt sũng cả những ngón tay của Mã Kiến Quốc, bắn tung tóe xuống mặt thảm. Tử cung nàng co giật liên hồi, vắt kiệt từng giọt nhục dục cuối cùng.Bi kịch tàn nhẫn và đê tiện nhất đã thực sự giáng xuống. Nàng đã gìn giữ sự thuần khiết suốt bao nhiêu năm, luôn ôm ấp một trái tim thủy chung chờ đợi sự âu yếm của người yêu, nhưng trớ trêu thay, lần lên đỉnh đầu tiên trong cả cuộc đời nàng – khoảnh khắc thiêng liêng nếm trải cơn cực khoái nguyên thủy nhất của một người đàn bà – lại bị tước đoạt một cách bạo liệt. Nàng phải đón nhận sự thăng hoa sinh lý chưa từng có ấy không phải trong một đêm lãng mạn với người mình yêu, mà là bị ép buộc vỡ òa từ những ngón tay dơ bẩn, thô kệch của kẻ đáng ghét, ngay trước sự chứng kiến và hò reo trần trụi của hàng tá những kẻ xa lạ mang ánh mắt dâm tà.Lưu Minh Ngọc xụi lơ, hai chân mềm nhũn quỵ ngã xuống thảm. Cơ thể đẫy đà, trắng muốt nửa trần truồng nằm đó co giật nhẹ. Đôi mắt phượng dại đi, hơi thở hổn hển mang theo sự thỏa mãn đê tiện nhất. Giây phút cơn cực khoái đầu đời quét qua, linh hồn đoan trang của nàng đã chết đi, vĩnh viễn đọa lạc thành một cỗ máy nhục dục không thể vãn hồi.

<< 1 58 59 60 61 62 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong