https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
285

Bầu trời Trung Hải hôm nay mang một màu xám xịt, những đám mây chì lững thững trôi qua ô cửa kính sát đất trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Tập đoàn Quốc tế Ngọc Lôi. Tuy nhiên, bầu không khí bên trong phòng họp hội đồng quản trị lúc này lại đang diễn ra một sự thay đổi mang tính lịch sử, một bước ngoặt đủ để lật nhào mọi cấu trúc quyền lực từng tồn tại ở đế chế mỹ phẩm và thời trang này.Trên chiếc bàn hội nghị bằng gỗ sồi hình bầu dục, Lâm Nhược Khê ngồi ở vị trí chủ tọa. Hôm nay nàng mặc một bộ âu phục công sở màu đen tuyền, áo sơ mi lụa trắng cài kín đến tận cúc trên cùng, toát lên vẻ đoan trang, thánh khiết nhưng lạnh lẽo như sương giá ngàn năm. Đôi mắt phượng vốn dĩ luôn kiêu ngạo, sắc bén nay lại ẩn giấu những tia mệt mỏi và cam chịu.Bên trái nàng là những trụ cột của Ngọc Lôi: Phó tổng giám đốc Mạc Thiện Ny, Trưởng ban Quan hệ công chúng Lưu Minh Ngọc và Thư ký Ngô Nguyệt. Sắc mặt ai nấy đều vô cùng ngưng trọng.Ngồi đối diện với họ là đoàn đại biểu cấp cao đến từ Tập đoàn Đa quốc gia Tân Sinh (Neo-Genesis Group). Người dẫn đầu là một vị giám đốc đầu tư mang phong thái tự tin, nụ cười trên môi gã vô cùng chuyên nghiệp nhưng lại ẩn chứa sự áp đảo tuyệt đối của kẻ đang nắm giữ sinh sát trong tay.Và ngồi ở một vị trí khiêm tốn gần cuối dãy bàn bên phía Ngọc Lôi, không ai khác chính là Trưởng phòng Mã. Lão mang dáng vẻ lùn mập, cái bụng phệ tì vào mép bàn, khuôn mặt nhăn nheo điểm những vết đồi mồi thỉnh thoảng lại nở một nụ cười khúm núm, nịnh bợ. Không ai trong phòng họp này, kể cả Lâm Nhược Khê hay Mạc Thiện Ny, có thể ngờ rằng đằng sau lớp vỏ bọc thô bỉ, bốc mùi ấy lại chính là đệ nhất thiên tài khoa học Nghiêm Bất Vấn – vị Đấng Tạo Hóa đang giật dây toàn bộ màn kịch này.Đại diện của Tân Sinh Group gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ dày cộm trên bàn, hắng giọng cắt ngang sự tĩnh lặng:”Tổng giám đốc Lâm, phía Tân Sinh Group chúng tôi đã thể hiện sự thành ý lớn nhất. Công thức dung dịch giải trừ độc tố, khôi phục lại các tế bào da bị hoại tử do sự cố ‘phản ứng hóa học’ ngoài ý muốn của các vị đã được chúng tôi hoàn thiện. Hơn nữa, nguồn vốn 50 tỷ nhân dân tệ tiền mặt đã nằm sẵn trong tài khoản ký quỹ. Chỉ cần cô đặt bút ký vào bản hợp đồng này, cuộc khủng hoảng truyền thông của Ngọc Lôi sẽ được giải quyết triệt để ngay trong chiều nay. Các ngân hàng sẽ mở lại tín dụng, và những nạn nhân ngoài kia sẽ được chữa lành không tì vết.”Giọng gã vang lên rành rọt, từng chữ như đóng đinh vào màng nhĩ của những người có mặt.Lâm Nhược Khê khẽ rũ mi mắt. Nàng biết, Tân Sinh Group xuất hiện không phải như một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Bọn chúng là bầy sói đói đang chờ chực để nuốt chửng tâm huyết của nàng. Thế nhưng, nàng còn lựa chọn nào khác sao? Hình ảnh những người phụ nữ bị hoại tử gương mặt khóc lóc thảm thiết dưới sảnh công ty như những bóng ma ám ảnh tâm trí nàng hàng đêm. Uy tín của Ngọc Lôi – cơ nghiệp mà bà nội nàng đã dùng cả đời để gây dựng – không thể cứ thế mà sụp đổ trong sự ô nhục. Dương Thần có thể mang đến cho nàng tiền, nhưng tiền của gã không thể mua lại được danh dự và công thức giải độc độc quyền mà Tân Sinh đang nắm giữ. Jane dù có tài giỏi đến đâu cũng cần ít nhất một tháng hoặc lâu hơn, mà Ngọc Lôi thì không thể trụ nổi quá ba ngày nữa.”Điều kiện.” Lâm Nhược Khê mở miệng, thanh âm trong vắt nhưng lạnh lẽo, mang theo sự run rẩy khó nhận ra. “Tôi biết Tân Sinh các người không làm từ thiện. Trực tiếp đi vào vấn đề đi.”Đại diện Tân Sinh mỉm cười đắc ý, đẩy bản hợp đồng sang phía Lâm Nhược Khê:

“Rất sảng khoái. Điều kiện của Chủ tịch chúng tôi vô cùng đơn giản. Thứ nhất, để đổi lấy công thức giải độc và 50 tỷ tiền mặt ứng cứu, Tân Sinh Group yêu cầu được sở hữu 50% cổ phần của Tập đoàn Quốc tế Ngọc Lôi. Kể từ giờ phút này, Ngọc Lôi không còn là công ty tư nhân của riêng Lâm gia, mà là một doanh nghiệp liên doanh.”

“Cái gì?!” Mạc Thiện Ny phẫn nộ đập tay xuống bàn, lồng ngực phập phồng kịch liệt. “50% cổ phần? Các người không cảm thấy mình đang ăn cướp giữa ban ngày sao? Ngọc Lôi có hàng trăm công ty con, thương hiệu trị giá hàng trăm tỷ! Dựa vào một công thức mà các người muốn cướp đi một nửa đế chế của chúng tôi?”Lưu Minh Ngọc cũng tái mặt, ánh mắt sắc bén lườm về phía đối tác: “Điều kiện này quá vô lý. Chúng tôi có thể trả bằng tiền mặt, thậm chí trả lãi suất gấp đôi cho số vốn đó, nhưng chia chác 50% cổ phần là hành vi thâu tóm ác ý!””Phó tổng Mạc, Trưởng ban Lưu, hai vị hãy bình tĩnh.” Đại diện Tân Sinh nhún vai. “Đây không phải là một cuộc thương lượng mua bán ở chợ. Các vị không có tư cách mặc cả. Ngọc Lôi hiện tại giá trị bằng 0 nếu như các vị không có công thức của chúng tôi. Nếu các vị từ chối, chúng tôi sẽ đem công thức này bán cho đối thủ của các vị, và đến ngày mai, Ngọc Lôi sẽ chính thức đệ đơn phá sản.”Lâm Nhược Khê giơ một tay lên, ra hiệu cho Mạc Thiện Ny và Lưu Minh Ngọc im lặng. Trái tim nàng rỉ máu, từng ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến mức trắng bệch. Nàng biết đối phương nói đúng. Kẻ nắm đằng chuôi không phải là nàng. Để giữ lại cơ nghiệp của bà nội, dù là 50% hay 60%, nàng cũng phải cắn răng mà nuốt xuống nỗi khuất nhục này.”Tôi đồng ý.” Giọng Lâm Nhược Khê vang lên, đánh vỡ hy vọng cuối cùng của các quản lý Ngọc Lôi. Nàng ngước đôi mắt phượng kiên cường nhìn thẳng vào gã đối diện. “Điều kiện thứ hai là gì?”

Đại diện Tân Sinh tỏ vẻ vô cùng hài lòng, gã hơi nhoài người về phía trước, ánh mắt chuyển hướng về phía gã đàn ông lùn mập đang ngồi im thin thít ở cuối bàn.”Điều kiện thứ hai… Chủ tịch của chúng tôi vô cùng tán thưởng năng lực ngoại giao và sự trung thành của Trưởng phòng Mã. Ông ấy là người đầu tiên thiết lập cầu nối giữa hai tập đoàn. Vì vậy, Tân Sinh Group yêu cầu, Trưởng phòng Mã sẽ đại diện cho 50% cổ phần của chúng tôi tại đây, chính thức được thăng chức lên làm Phó Tổng Giám Đốc Thường Trực của Tập đoàn Quốc tế Ngọc Lôi. Ông ấy sẽ là người duy nhất có quyền phủ quyết và giám sát mọi hoạt động tài chính, cũng như trực tiếp liên lạc với Tân Sinh Group.”Cả phòng họp như bị một quả bom ném trúng. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ.Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Trưởng phòng Mã. Lão già hói đầu, bộ dạng bệ rạc, hôi hám, thường ngày chỉ biết cúi đầu khúm núm trước Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny, nay lại trở thành nhân vật được một tập đoàn nghìn tỷ chống lưng?”Chuyện này… chuyện này…” Mạc Thiện Ny mở to mắt không dám tin. Nàng quay sang nhìn Lâm Nhược Khê. Một kẻ vô tài, vô đức, tham lam và bỉ ổi như lão Mã mà ngồi lên ghế Phó Tổng Giám Đốc, chẳng khác nào để một con chuột cống vào cai quản kho lương thực.Trưởng phòng Mã (Nghiêm Bất Vấn) lúc này mới lạch bạch đứng dậy. Lão gãi gãi cái đầu hói, nặn ra một nụ cười đầy giả tạo, chắp tay khúm núm nói: “Ôi chao… Chủ tịch Tân Sinh quả là quá ưu ái lão già này rồi. Tổng giám đốc Lâm, Phó tổng Mạc, tôi tài mọn sức yếu, tự thấy hổ thẹn. Nhưng nếu đây là điều kiện tiên quyết để cứu lấy Ngọc Lôi, vì mấy vạn công nhân viên của công ty chúng ta, lão già này đành mặt dày mà gánh vác trọng trách vậy.”Những lời nói nghe như xả thân vì nghĩa, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt vẩn đục của lão lại là một tia trào phúng tột độ. Dưới lớp vỏ bọc ấy, Nghiêm Bất Vấn đang tận hưởng sự sụp đổ trong ánh mắt của vị nữ thần băng giá. Hắn không chỉ muốn tước đoạt quyền lực của nàng, mà còn muốn ép nàng phải ngày ngày nhìn thấy kẻ mà nàng khinh tởm nhất ngồi chễm chệ ngang hàng với mình.Lâm Nhược Khê nhắm nghiền mắt lại. Đôi môi anh đào mím chặt đến ứa máu. Lòng kiêu hãnh của một nữ cường nhân bị đạp đổ không thương tiếc. Nhưng cuối cùng, nàng mở mắt ra, cầm lấy chiếc bút máy Vạn Bảo Long trên bàn, dứt khoát ký tên mình lên bản hợp đồng nhượng quyền.Xoẹt… xoẹt…”Từ hôm nay, ông là Phó Tổng Giám Đốc Mã.” Lâm Nhược Khê lạnh nhạt nói, buông bút xuống, không thèm nhìn lão lấy một lần. “Cuộc họp kết thúc. Ngô Nguyệt, tiễn khách.”Nàng đứng dậy, thân hình thon thả duyên dáng bước nhanh ra khỏi phòng họp, để lại sau lưng một đế chế vừa chính thức bị chia năm xẻ bảy.Trong văn phòng Chủ tịch rộng lớn, vắng lặng.Lâm Nhược Khê tựa lưng vào chiếc ghế da, cả người mệt mỏi rã rời. Nàng đã cứu được Ngọc Lôi, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cảm giác khuất nhục khi phải thỏa hiệp với Tân Sinh Group và để một kẻ như lão Mã thao túng bên cạnh khiến nàng nghẹt thở.Cốc… cốc…Tiếng gõ cửa vang lên. Không đợi Lâm Nhược Khê lên tiếng, cánh cửa đã bị đẩy ra.”Tân Phó Tổng Giám Đốc” Mã lạch bạch bước vào. Lão không còn giữ vẻ khúm núm như trước, mà ưỡn cái bụng phệ, hai tay chắp sau lưng, phong thái hống hách bước đi như đang đi dạo trong vườn nhà mình.”Phó tổng Mã, vào văn phòng của tôi mà không đợi sự cho phép, ông có vẻ nhập vai hơi nhanh rồi đấy.” Lâm Nhược Khê ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào lão. Nàng vẫn là vị nữ vương ở đây, tuyệt đối không cho phép kẻ nào tỏ ra xấc xược.Lão Mã cười hắc hắc, lộ ra hàm răng ố vàng: “Tổng giám đốc Lâm thứ lỗi. Dù sao bây giờ tôi cũng đại diện cho 50% cổ phần của Tân Sinh. Công việc khẩn cấp, tôi mang đến cho cô bản kế hoạch thanh lý các xưởng sản xuất cũ để tái cơ cấu. Cần cô ký duyệt ngay.”Lão bước tới, áp sát vào bàn làm việc của Lâm Nhược Khê. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy rõ mùi mồ hôi và mùi thuốc lá rẻ tiền từ người lão.Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc khoảng cách được thu hẹp này, “Phó tổng Mã” (Nghiêm Bất Vấn) đã âm thầm kích hoạt kỹ năng [Ám Hương Dẫn Dụ]. Một luồng Pheromone vô hình, không màu không mùi mang theo uy áp nhục dục của Cổ Vương trực tiếp xuyên thấu qua lớp không khí, phả thẳng vào hệ thần kinh trung ương của vị nữ thần băng giá.Oanh!Lâm Nhược Khê giật thót mình. Một luồng nhiệt lượng vô danh, cực kỳ hung mãnh đột ngột từ sâu trong tủy sống bộc phát, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của nàng. Đại não nàng hoàn toàn tỉnh táo, lý trí nàng đang gào thét sự kinh tởm đối với lão già lùn béo trước mặt. Nàng hận không thể tát vào mặt lão, gọi bảo vệ đuổi lão ra ngoài.Thế nhưng… cơ thể nàng lại phản bội hoàn toàn mọi luân lý!Dưới tác động của Cổ Nô đang ở giai đoạn Nảy Mầm, đôi gò bồng đảo kiêu hãnh của nàng dưới lớp áo sơ mi lụa trắng bỗng chốc trở nên ngứa ngáy, sưng trướng và mẫn cảm dị thường. Hai đầu nhũ hoa chưa từng bị nam nhân chạm tới bỗng vô thức săn cứng lại, ma sát vào lớp áo lót ren tạo ra những luồng điện tê dại khiến lồng ngực nàng phập phồng dữ dội.Đáng sợ hơn cả, nơi khe rãnh bí ẩn giữa hai đùi thon dài đang bọc trong tất lụa đen bỗng dưng co rụt lại. Một dòng chảy nóng bỏng, nhớp nháp bắt đầu không kiềm chế được mà tuôn trào nơi hạ bộ. Vách thịt mềm mại co bóp nhịp nhàng, điên cuồng rỉ ra thứ xuân thủy ướt át làm ướt đẫm cả chiếc quần lót mỏng manh. Cơ thể Thần Cơ của nàng đang tự động “phát tình”, khát khao sự áp sát của gã đàn ông tồi tệ nhất trước mắt.”Cô sao vậy, Tổng giám đốc Lâm? Trông mặt cô đỏ quá, lại còn toát mồ hôi. Hay là bệnh cũ tái phát? Cần tôi đỡ cô nghỉ ngơi không?” Lão Mã cố tình rướn người tới, giọng nói ồm ồm mang theo sự trêu cợt tà ác. Lão vươn bàn tay thô ráp, bẩn thỉu ra định chạm vào vai nàng.”Đứng im đó! Không được đụng vào tôi!”Lâm Nhược Khê cắn nát môi dưới để ngăn một tiếng rên rỉ lẳng lơ sắp bật ra khỏi cổ họng. Đôi mắt phượng quật cường trừng lên, giọng nói trong vắt cố gắng duy trì sự uy nghiêm, sắc lạnh tuyệt đối, nhưng hơi thở đã trở nên dồn dập, hổn hển: “Để tài liệu đó xuống. Ra ngoài! Tôi cần làm việc, không có lệnh của tôi, ông không được bước vào đây!”Nàng tuyệt đối không khuất phục. Nàng là Lâm Nhược Khê, là thiên kim tiểu thư thanh cao, là người vợ hợp pháp của Dương Thần, nàng vĩnh viễn không cho phép bản thân yếu đuối trước mặt một kẻ hạ lưu.Lão Mã nhìn thấy sự kiên nhẫn cắn răng chịu đựng của nàng, nụ cười trên môi càng thêm quỷ dị. Nghiêm Bất Vấn trong lớp vỏ bọc biết rằng, ép buộc thể xác một người phụ nữ như Lâm Nhược Khê lúc này chỉ khiến nàng cá tử lưới rách. Thứ hắn muốn là để nàng tự dằn vặt trong sự mâu thuẫn giữa lý trí kiêu ngạo và bản năng dâm đãng của cơ thể, cho đến khi nàng tự nguyện buông bỏ tôn nghiêm.”Được, được. Tổng giám đốc Lâm cứ làm việc đi. Tôi ra ngoài trước vậy.”Lão Mã cười hắc hắc, thu tay lại, thong thả quay người lạch bạch bước ra khỏi cửa.Cạch.Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại.Ngay khoảnh khắc bóng dáng lão khuất hẳn, sức lực của Lâm Nhược Khê như bị rút cạn. Nàng mềm nhũn người, gục lưng xuống chiếc ghế da. Hai chân thon dài mang tất lụa đen không tự chủ được mà vặn vẹo, cọ xát vào nhau một cách tuyệt vọng để xoa dịu đi cơn ngứa ngáy điên cuồng nơi hoa tâm.”Không… mình bị sao thế này… sao cơ thể lại…” Lâm Nhược Khê ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, đôi mắt ngấn lệ đầy hoảng loạn và nhục nhã. Nàng kinh hãi nhận ra, vừa rồi khi lão Mã tới gần, cơ thể nàng lại sinh ra loại phản ứng đê tiện mà ngay cả khi nằm cạnh Dương Thần nàng cũng chưa từng có. Lý trí của vị nữ thần băng giá vẫn kiên cường, vẫn giữ nguyên sự thanh cao, không thốt ra nửa lời thô thiển, nhưng chính sự tỉnh táo ấy lại khiến nàng nhận thức rõ ràng sự phản bội đáng xấu hổ của thể xác. Nàng cắn chặt răng, đưa tay tự ôm lấy lồng ngực đang sưng nhức của mình, cố gắng dùng lý trí đè ép đi thứ bản năng hoang dại đang gào thét bên trong.Bên ngoài dãy hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng, “Phó Tổng Giám Đốc Mã” hai tay chắp sau lưng, nghênh ngang bước đi.Những nhân viên đi ngang qua, dù trong ánh mắt vẫn còn lưu lại sự khinh bỉ trước kia, nhưng nay đều phải vội vã cúi đầu, cung kính chào: “Chào Phó tổng Mã.” Quyền lực 50% cổ phần từ Tân Sinh Group đã biến lão thành một nhân vật quyền lực bậc nhất ở Ngọc Lôi, một kẻ mà ai ai cũng phải kính sợ.Ngay tại góc rẽ, lão chạm mặt Lưu Minh Ngọc đang ôm một xấp tài liệu đi tới.Vị nữ Trưởng ban Quan hệ công chúng với vóc dáng đẫy đà, mị lực chín muồi của một trái đào mật vừa thấy lão Mã, cơ thể bỗng khẽ run lên. Từ sau lần bị lão trêu ghẹo ở hành lang, Lưu Minh Ngọc luôn cảm thấy một luồng tà hỏa bức bối chạy dọc cơ thể mỗi khi nghĩ đến lão. Hôm nay, thấy lão đã chễm chệ ở vị trí Phó Tổng, uy áp quyền lực kết hợp với sóng sinh học của Cổ Nô khiến hai chân nàng bủn rủn.Lưu Minh Ngọc cắn môi, cố giữ vẻ mặt đoan trang, lạnh nhạt: “Chào Phó tổng Mã.”Lão Mã híp đôi mắt ti hí lại, quét một vòng qua khe ngực sâu hoắm và vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng, cười tà: “Trưởng ban Lưu, làm việc cho tốt nhé. Tôi sẽ còn ‘quan tâm’ đến ban của cô nhiều đấy.”Lưu Minh Ngọc không đáp, vội vã cúi đầu bước nhanh lướt qua như chạy trốn. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc thân hình đẫy đà của nàng vừa lướt qua vai lão, hoa tâm vốn đang ngứa ngáy lại vô thức rỉ ra một luồng dâm dịch nóng hổi, làm ướt đẫm một mảng quần lót ren.Chính sự chần chừ do luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng ấy đã tạo cơ hội cho “Phó tổng Mã”. Nhân lúc Lưu Minh Ngọc không để ý, gã lùi lại nửa bước, bàn tay thô ráp, bẩn thỉu đột ngột vươn ra, tóm gọn lấy bờ mông tròn trịa, nảy nở của nàng dưới lớp váy công sở và bóp mạnh một cái!”Á!” Lưu Minh Ngọc giật thót mình, một tiếng kêu kinh hãi pha lẫn chút âm mũi kiều mị bất ngờ bật ra.Nàng chưa kịp phản ứng, lão Mã đã dùng sức mạnh thô bạo kéo giật cánh tay nàng lại, ép sát toàn bộ thân hình mềm mại, bốc lửa của vị nữ Trưởng ban vào lồng ngực đầy mỡ thừa của lão.”Phó… Phó tổng Mã… ông làm gì vậy… mau buông tôi ra!” Lưu Minh Ngọc bối rối tột độ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên vì hoảng sợ và xấu hổ. Lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, xấp tài liệu trên tay rơi lả tả xuống sàn đá cẩm thạch. Nàng dùng hai tay đẩy mạnh vào ngực lão, nhưng hai cánh tay vốn dĩ luôn mạnh mẽ trong các cuộc đàm phán nay lại bủn rủn dị thường do tác dụng của Cổ Nô. Những cú đẩy thoạt nhìn lại giống như nàng đang làm nũng, ve vuốt lồng ngực gã đàn ông đê tiện.Mùi mồ hôi chua loét xen lẫn mùi thuốc lá rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Lưu Minh Ngọc, nhưng kinh khủng thay, luồng sóng sinh học Cổ Nô phát ra từ cự ly gần lại khiến đại não nàng đình trệ. Hai bầu vú đẫy đà của nàng bị ép chặt vào ngực lão, ma sát tạo ra những luồng điện tê dại khiến cả người nàng nhũn ra như bùn.”Khà khà, Trưởng ban Lưu đi đâu mà vội vàng thế? Cấp trên quan tâm cấp dưới một chút, ôm ấp động viên tinh thần làm việc thôi mà.” Lão Mã cười dâm tà, bàn tay vẫn không chịu rời khỏi cặp mông đào của nàng, thậm chí còn cố tình xoa nắn, bóp nghẹt khối thịt non mềm khiến nó biến dạng.”Không… đừng… có người nhìn thấy bây giờ… xin ông tự trọng…” Lưu Minh Ngọc hoảng loạn lắc đầu, nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi. Lý trí nàng gào thét sự nhục nhã khi bị sàm sỡ ngay giữa ban ngày ban mặt ở hành lang công ty, nhưng nhục thể lại phản bội nàng một cách triệt để. Mật đạo bên dưới co bóp điên cuồng, dâm thủy tuôn ra ồ ạt khiến hai chân nàng xoắn xuýt vào nhau. Cảm giác bị bàn tay thô ráp của kẻ mình chán ghét xoa bóp mông lại mang đến một khoái cảm vặn vẹo, đánh sập phòng tuyến rụt rè của nàng.Nàng cố gắng vùng vẫy kịch liệt, đôi giày cao gót giẫm loạn xạ xuống sàn. Dù thân thể rã rời, nhưng bản năng tự vệ của một người phụ nữ lăn lộn chốn công sở vẫn thôi thúc nàng giãy giụa, vặn vẹo vòng eo không ngừng để thoát khỏi cái ôm nhơ nhớp.Sự chống cự yếu ớt nhưng dai dẳng của đóa hoa kiêu kỳ này chỉ càng làm tăng thêm thú tính của Nghiêm Bất Vấn trong lớp vỏ bọc. Hắn cố tình siết chặt vòng tay thêm một chút, để phần hạ bộ của mình cọ xát vào vùng đùi non của nàng, ép sát miệng vào vành tai mẫn cảm đang đỏ rực của nàng, thì thầm những lời đầy uy hiếp:”Ngoan ngoãn một chút. Đừng quên bây giờ tôi là Phó Tổng Giám Đốc Thường Trực có quyền sinh sát ở đây. Chiếc ghế Trưởng ban của cô… lão phu có thể tước đoạt bất cứ lúc nào đấy. Phục vụ cho tốt, lão phu tự nhiên sẽ cất nhắc cô.”Lưu Minh Ngọc cứng đờ người. Sự sợ hãi mất đi công việc tâm huyết kết hợp với uy áp nhục dục khiến nàng đình trệ mất vài giây, phó mặc cho lão ôm ấp. Tận dụng khoảnh khắc đó, lão Mã vuốt ve thêm một vòng eo thon gọn của nàng rồi mới hắc hắc cười nhạt, chủ động buông lỏng vòng tay.Chỉ chờ có thế, Lưu Minh Ngọc như con chim non vừa thoát khỏi lồng sắt, lảo đảo lùi lại mấy bước. Nàng vội vã ngồi thụp xuống nhặt xấp tài liệu lên, ôm khư khư trước ngực để che giấu nhịp thở dồn dập và hai đầu nhũ hoa đang dựng cứng. Nàng không dám ngẩng lên nhìn lão lấy một lần, cắm đầu chạy trối chết về phía thang máy. Dáng chạy hớt hải, hai chân khép chặt cọ xát vào nhau vì lồn đã ướt sũng dâm thủy, bỏ lại phía sau tiếng cười khả ố của gã Tân Phó tổng.Nghiêm Bất Vấn dưới lớp vỏ bọc chắp hai tay sau lưng, híp mắt nhìn theo dáng điệu chạy trốn lảo đảo, vặn vẹo của Lưu Minh Ngọc, nụ cười trên môi càng thêm quỷ dị. Trên võng mạc của hắn, hệ thống giám sát sinh thể Cổ Nô lập tức được kích hoạt, hiển thị rõ ràng thông số cập nhật của hai con mồi cực phẩm vừa bị hắn trêu đùa đã chính thức bước qua giai đoạn ngủ đông

:[GIAO DIỆN GIÁM SÁT NGẦM – HỆ THỐNG CỔ VƯƠNG]GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ

Trùng nô: Lưu Minh Ngọc

Thân phận: Trưởng ban Quan hệ Công chúng Tập đoàn Quốc tế Ngọc Lôi

hân thể: CẤP 3: BÁ HOÀNG

Hệ số khoái cảm cơ bản: 0.9

Độ tương thích với trùng vương: 25% Độ tương thích với trùng vương: 25%

🔴 TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI

Cấp Độ Hiện Tại: CẤP 2: NẢY MẦM Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 18% (180 / 1000 điểm) (Nhận điểm từ việc bị cưỡng ép ôm ấp, sàm sỡ nơi công sở. Lý trí sợ hãi quyền lực nhưng thể xác lại sinh ra khoái cảm vặn vẹo).

1. Vú Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 15% Trạng thái: Bị ép sát vào lồng ngực Cổ Vương sinh ra điện giật. Đầu nhũ hoa sưng tấy, khao khát được xoa nắn thô bạo.3. Tâm Trí Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm

Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 5% Trạng thái: Bối rối, hoảng loạn và nhục nhã vì bị sàm sỡ chốn công sở. Bắt đầu sinh ra sự khuất phục vô thức trước uy quyền của Phó Tổng Giám Đốc.

“Sự kiêu ngạo của các cô càng lớn, khoái cảm khi thể xác phản bội lại lý trí sẽ càng mãnh liệt…” Nghiêm Bất Vấn vuốt cằm, lững thững bước về phòng làm việc mới của mình, để lại sau lưng một đế chế Ngọc Lôi đang dần bị tơ trùng bóp nghẹt từ bên trong.

<< 1 57 58 59 60 61 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong