Kể từ cái ngày bị “Trưởng phòng Mã” – vỏ bọc của Nghiêm Bất Vấn – gieo rắc tà hỏa tại dãy hành lang công ty, cơ thể của Trưởng ban Quan hệ công chúng Lưu Minh Ngọc luôn trong trạng thái bức bối, ngứa ngáy một cách kỳ lạ. Nàng vốn là một người phụ nữ đoan trang, luôn giữ mình trong sạch để chờ đợi tình yêu đích thực, thế nhưng dạo gần đây, mỗi khi màn đêm buông xuống, tâm trí nàng lại vô thức mường tượng ra những khao khát nhục dục dơ bẩn mà chính nàng cũng phải ghê tởm.Cuối tuần, để xua tan đi sự ngột ngạt và những luồng tà hỏa dâm đãng đang gặm nhấm cơ thể, Lưu Minh Ngọc rủ người đồng nghiệp Dương Thần quyết định đến một quán cà phê sang trọng tại trung tâm Trung Hải để thư giãn.Thế nhưng, ông trời dường như muốn trêu đùa nàng.Vừa khuấy nhẹ tách cà phê, tầm mắt Lưu Minh Ngọc bỗng khựng lại. Ở phía cửa ra vào, một đôi nam nữ đang khoác tay nhau bước vào. Người đàn ông dáng vẻ cao lớn, gương mặt anh tuấn nhưng toát lên vẻ phong lưu. Trái tim Lưu Minh Ngọc như bị ai bóp nghẹt.Đó chính là Tề Khải. Người bạn trai từ thời đại học mà nàng đã dành cả thanh xuân để khắc khoải đợi chờ khi gã đi nghĩa vụ quân sự.Ánh mắt Tề Khải lướt qua các dãy bàn rồi vô tình chạm phải Lưu Minh Ngọc. Gã hơi sững sờ, nhưng rất nhanh sau đó, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười cợt nhả. Gã ôm eo cô ả lẳng lơ bên cạnh – Vương Duyệt, đi thẳng về phía bàn của nàng.”Lưu Minh Ngọc, thật không ngờ lại gặp cô ở đây. Bao nhiêu năm rồi nhỉ?” Tề Khải buông lời chào, giọng điệu không giấu nổi sự mỉa mai.Lưu Minh Ngọc cắn chặt môi mỏng, cố nén nỗi xót xa:
Tề Khải, về lúc nào vậy?
Nam nhân tên là Tề Khải cười nhẹ nhàng:
Thực ra một năm trước đã xuất ngũ nhưng ở tỉnh khác công tác làm giám đốc bộ phận cho một công ty, hai tháng trước quay về Trung Hải làm đại diện cho chi nhánh ở đây.
Lưu Minh Ngọc lắc đầu, giọng run rẩy:
Vì sao… vì sao tôi không biết gì cả?Tề Khải cảm thấy đáng cười nhíu mày nói:
Cô muốn biết? Tại sao cô lại muốn biết? Tuy quan hệ trước đây hồi còn học đại học rất tốt nhưng cũng không đến mức chuyện gì tôi cũng phải báo cáo cô chứ.
Lúc này, Vương Duyệt nhận ra Tề Khải quen biết Lưu Minh Ngọc liền vội vàng chen lời nói:
“Tề Tề, anh tại sao lại nói chuyện với con hồ ly tinh này chứ, em không cho phép hai người ôn chuyện cũ!”
Tề Khải vuốt ve cằm của Vương Duyệt, dỗ dành:
Hồ ly? Em mới là con hồ ly lẳng lơ, cô ta chẳng qua chỉ là bạn học cũ. Nói vài câu chuyện mà em ghen cái gì chứ?
Lưu Minh Ngọc cắn cắn môi mỏng của mình thở sâu một cái, cười sầu thảm nói:
Bạn học cũ? Không biết năm đó ai lên tàu nói rằng nhất định phải đợi anh ta, lại nói nhất định phải trở về đây cùng tôi sống hết kiếp này… Tề Khải, anh thật khiến tôi thất vọng…
Dương Thần ngồi bên cạnh nghe coi như cũng rõ nội tình, cảm thấy nam nhân này chính là người bạn trai mà Lưu Minh Ngọc vẫn đang chờ đợi, nhưng trước mắt xem ra tên nam nhân này đã đá Lưu Minh Ngọc rồi!Tề Khải nhíu mày nói:
Lưu Minh Ngọc, hồi đại học còn ít tuổi không hiểu chuyện, những lời nói tùy tiện cô lại coi là thật, sao có thể vậy được? Tôi thật không tin cô có thật là nhiều năm như vậy không tìm được bạn trai thấu hiểu nỗi cô đơn của mình, bây giờ những cô gái xinh đẹp có cho mình ba bốn bạn trai là rất bình thường, cô đừng trước mặt tôi mà khóc lóc, tôi gặp nhiều rồi không có tác dụng gì đâu.
Lưu Minh Ngọc sắc mặt đỏ lên nghiến răng nói:Anh… anh vô liêm sỉ! Hạ lưu!Tề Khải không hài lòng lạnh lùng đáp trả:
– Lưu Minh Ngọc tuy chúng ta là bạn cũ, nhưng tại nơi đông người nói những lời như vậy là phải chịu trách nhiệm, tôi với cô vốn dĩ chẳng có gì cả, hồi học đại học cũng chỉ là thân thiết một chút, tôi cùng lắm là nắm tay cô, giữa chúng ta đến hôn cũng chưa từng có, càng không nói đến đụng tới người cô. Cô vẫn muốn giữ tôi trong bàn tay cô, vẫn đợi tôi trở về cưới cô làm vợ, cô cũng quá ngây thơ rồi đấy.
Vương Duyệt đã như hiểu ra mọi chuyện, tiếp tục cười nhạo Lưu Minh Ngọc:
– Tôi còn tưởng cô có quan hệ gì với Tề Khải của tôi cơ chứ, chỉ là quan hệ nắm tay còn muốn Tề Khải yêu cô, Lưu Minh Ngọc cô thật là mặt dày quá đấy!
– Tề Khải bây giờ chỉ yêu mình tôi, bà cô già như cô cút ngay đi!
Lưu Minh Ngọc nuốt nước mắt cười lạnh nói:
Tề Khải, anh thật có mắt nhìn người, là tôi đã nhìn lầm người, có điều mắt anh cũng dường như không tốt lắm có thể yêu Vương Duyệt, loại người đã từng qua tay cả nghìn đàn ông cũng coi là báo ứng cho anh!
Lưu Minh Ngọc! Cô nói gì! Ai đã từng qua tay cả nghìn đàn ông!?
Vương Duyệt phẫn nộ, nhưng Tề Khải đã ngăn cản sự kích động của ả:
Ài, bảo bối nhỏ tức giận gì chứ, em không nhìn Lưu Minh Ngọc cũng đi cùng tình nhân ư?Nói rồi Tề Khải chỉ về phía Dương Thần đang ngồi ở kia mỉm cười nói:
Lưu Minh Ngọc khẩu vị của cô cũng chẳng ra sao cả, một tên ngốc như thế kia cô cũng yêu, tôi nghĩ mấy tên nam nhân như thế này cũng chơi không ít, nghe nói cô đang làm Trưởng ban e rằng con đường sau này sẽ khó đi rồi, khuyên cô sau này bớt chơi bừa bãi mắc bệnh rồi tôi không có tiền thừa mà cho cô chữa bệnh, suy cho cùng sự nghiệp của tôi vẫn đang đi lên cô tự mình giữ gìn một chút, cũng coi như lời khuyên thật lòng của người bạn cũ.
Vương Duyệt cười sảng khoái:Tề Khải anh nói rất đúng, em yêu chết được!Vương Duyệt nhảy lên hôn Tề Khải trên má lẳng lơ nhìn Tề Khải lộ ra vẻ quyến rũ.
Tề Khải nhìn Lưu Minh Ngọc và Dương Thần với vẻ đầy khiêu khích nhếch miệng nói:
Tôi nói cho cô biết Lưu Minh Ngọc, tôi bây giờ về tới Trung Hải rồi, về sau còn muốn ở đây làm ăn lâu dài cô đừng đi rêu rao những chuyện như thế này về tôi, tôi từ trước tới nay chưa từng hứa hẹn gì với cô cả cũng không yêu cầu cô hứa hẹn điều.
Những điều cô vừa nói chẳng có chứng cứ xác minh, tôi nghĩ có lẽ là do cô ảo tưởng, cô tốt nhất là giữ đúng chừng mực nếu không đừng trách tôi không khách sáo.
Nói xong, gã nhìn Lưu Minh Ngọc với ánh mắt cảnh cáo khoác tay Vương Duyệt tiếp tục đi khỏi đó.
Chờ chút!
Dương Thần vừa rồi còn ngồi không được vui cho lắm đứng lên gọi Tề Khải đứng lại. Tề Khải quay người lại cười vẻ đầy kiêu căng hỏi:
Sao vậy, muốn ra mặt giúp cô ta sao? Làm gấu chó?
Dương Thần nhìn sang Lưu Minh Ngọc đứng bên cạnh với nét mặt xám như tro tàn thở dài nói với Tề Khải:
Việc của anh và Lưu Minh Ngọc tôi là người ngoài không tiện hỏi, nhưng anh nói Lưu Minh Ngọc là nữ nhân của tôi, tôi phải lên tiếng nói là không phải.
Giữa tôi và cô ấy rất thanh bạch. Hơn nữa những lời anh vừa nói như là nhục mạ tôi, đây cũng coi là công kích người khác. Anh phải xin lỗi tôi ngay bây giờ.
Xin lỗi?Tề Khải giống như nghe được lời nói nực cười nhất vui vẻ nói:Tiểu tử, anh có biết trước kia tôi ở binh chủng nào không? Bộ đội dã chiến, quân đặc chủng chuyên về công tác bắt giữ tội phạm, tôi còn giết không ít người đấy.
Dương Thần lắc đầu:Chẳng liên quan gì tới tôi, tôi chỉ hỏi anh có xin lỗi bây giờ không thôi.
Tề Khải hừ lạnh một tiếng nói:Lời của anh tôi nghe thấy thối lắm! Ta đây nói cho anh biết, anh còn trước mặt tôi làm ra vẻ cao ngạo này nữa bắt tôi xin lỗi, tôi bây giờ sẽ không nể mặt nữa…
Không đợi Tề Khải nói dứt lời Dương Thần đã đi đến trước mặt Tề Khải, tốc độ đó giống như trong một đoạn phim ngắn.
Tề Khải chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên cơ thể không đứng vững nữa bị một sức mạnh khống chế từ phía sau.Rầm…Cơ thể cao lớn của Tề Khải ngay lập tức bị gập người xuống vượt qua không trung từ giữa vai Dương Thần hung hăng quật mạnh lên trên bàn! Trong khi chiếc bàn bị một sức mạnh cực lớn làm gãy thành hai, thì thức ăn, ly rượu trên bàn cũng rơi xuống vỡ tan tành, bắn vào bộ trang phục Armani đắt tiền của Tề Khải.
Dương Thần đi lên trước, giẫm một chân lên ngực Tề Khải. Trên mặt đất, Tề Khải bị thức ăn dính đầy người không ngóc đầu lên nổi, bởi vì cú đánh vừa rồi, cộng với ho khan khiến cho thần trí có chút mơ mơ hồ hồ.
Tao nói, để cho mày xin lỗi, mày phải xin lỗi. Tao tiêu tiền để ăn một bữa cơm thoải mái nhẹ nhàng không được sao? Mày không xin lỗi thì thôi, còn nói mày là bộ đội đặc chủng, còn muốn vật ngã tao, vật ngã cái con mẹ mày ấy? Bố đây ghét nhất bị người ta uy hiếp.Dương Thần nói xong, dẫm mạnh lên ngực Tề Khải. Máu từ trong miệng Tề Khải phọt ra ngoài, nhuộm đỏ phần trước ngực của chiếc áo sơ mi mà Tề Khải đang mặc.Giám đốc nhà hàng vội vã chạy đến hiện trường, nhìn thấy cảnh Dương Thần đem Tề Khải giẫm đến hộc máu suýt nữa ngất xỉu liền kêu xin tha mạng.
Tề Khải lôi điện thoại ra gọi cho Phó cục trưởng Lư cầu cứu, nhưng vừa nghe tên Dương Thần, vị Phó cục trưởng kia đã vội vàng cúp máy viện cớ họp.
—————–
Lưu Minh Ngọc chạy ào ra khỏi quán cà phê, bỏ lại đằng sau những lời chế giễu cay nghiệt của Tề Khải và Vương Duyệt. Những giọt nước mắt tủi nhục và đau đớn lã chã rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Nhiều năm chờ đợi đằng đẵng, thanh xuân của một người con gái cứ thế trôi qua trong vô vọng, cuối cùng đổi lại chỉ là sự phản bội trắng trợn và những lời sỉ nhục lạnh lùng từ kẻ mà cô từng trao trọn niềm tin,.Cô cắm đầu chạy mãi, cố gắng thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt ấy.”Đừng chạy nữa.”Một bàn tay rắn chắc và ấm áp từ phía sau đưa ra, nhẹ nhàng nhưng vững chãi đỡ lấy bờ vai đang run lên bần bật của cô. Lưu Minh Ngọc quay đầu lại, qua làn nước mắt nhạt nhòa, cô nhận ra khuôn mặt quen thuộc mang theo nụ cười có chút lưu manh nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng an toàn của Dương Thần.Hắn đã đuổi theo cô từ lúc nào.”Dương Thần…” Lưu Minh Ngọc nấc lên, cuối cùng không kìm nén được nữa, gục mặt xuống để mặc cho nước mắt của mình không ngừng tuôn rơi,. Dương Thần không nói gì, chỉ lặng lẽ vỗ về cô, để mặc cho cô trút bỏ những nỗi ấm ức chất chứa trong lòng.Đợi cho cô khóc vơi đi phần nào, Dương Thần mới dịu dàng lên tiếng: “Khóc nhiều sẽ làm mắt sưng lên đấy. Đi thôi, anh đưa em đi ăn chút gì đó cho ấm bụng.”Lưu Minh Ngọc khẽ gật đầu, ngoan ngoãn để Dương Thần dẫn đi. Hai người ghé vào một nhà hàng yên tĩnh. Hơi ấm của thức ăn và sự quan tâm của Dương Thần khiến tâm trạng Lưu Minh Ngọc dần ổn định trở lại.Trong bữa ăn, cô chậm rãi lau đi những giọt nước mắt cuối cùng, ánh mắt nhìn Dương Thần đã bình tĩnh và sáng tỏ hơn rất nhiều: “Anh biết không Dương Thần, trước đây vì đợi người đó, em lúc nào cũng giữ mình, không dám đi chơi, không dám sống cho bản thân… Em cứ ngốc nghếch tin vào một lời hứa vô hình.”,Dương Thần lẳng lặng lắng nghe. Hắn biết lúc này cô cần một người để bầu bạn và thấu hiểu.”Nhưng hôm nay em đã nghĩ thông suốt rồi.” Đôi mắt Lưu Minh Ngọc bỗng trở nên kiên định, ngước lên nhìn thẳng vào Dương Thần. “Khóc lóc cũng chẳng ích lợi gì, chỉ làm cho hạng phụ nữ như Vương Duyệt thêm vui vẻ đắc ý. Em không muốn làm một kẻ ngốc nghếch cô đơn chờ đợi trong vô vọng nữa.”Cô dừng lại một chút, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo đưa ra, khẽ nắm lấy tay Dương Thần đang đặt trên bàn. Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng và dâng trào những cảm xúc khác lạ.”Dương Thần, thời gian qua anh đã giúp em rất nhiều lần, ở bên anh, em cảm thấy được che chở.” Lưu Minh Ngọc cắn nhẹ môi dưới, như đang gom hết dũng khí của cả cuộc đời: “Em biết thân phận thật sự của anh, em biết anh là chồng của Tổng giám đốc Lâm Nhược Khê,. Một người hoàn hảo và xuất chúng như cô ấy, em không thể nào sánh bằng, em cũng không có ý định phá hoại gia đình của hai người.”Dương Thần hơi sững sờ. Hắn không ngờ Lưu Minh Ngọc lại thẳng thắn nhắc đến Lâm Nhược Khê vào lúc này.Lưu Minh Ngọc hít một hơi thật sâu, ánh mắt ướt át nhưng vô cùng mãnh liệt: “Nhưng em không quan tâm nữa. Em đã phí hoài quá nhiều tuổi xuân rồi, em không thể đợi được nữa. Em không cần anh phải chịu trách nhiệm với em, không cần danh phận. Em chỉ mong… lúc em cần, anh có thể cho em một bờ vai để nương tựa, một vòng tay ấm áp. Dương Thần, để em làm tình nhân của anh, được không?”Lời tỏ tình đầy táo bạo nhưng cũng ẩn chứa sự chua xót và khao khát yêu thương của người phụ nữ sắp bước sang tuổi ba mươi khiến Dương Thần chấn động. Một người con gái xinh đẹp, trưởng thành và điềm đạm, nay lại cam tâm tình nguyện hạ mình chỉ để cầu xin một chút tình cảm từ hắn.Dương Thần nhìn sâu vào đôi mắt mang theo sự van nài của Lưu Minh Ngọc. Sự quyến rũ, đoan trang và tình cảm chân thành của cô đồng nghiệp này từ lâu đã khiến hắn xiêu lòng. Hắn vốn không phải là kẻ có thể từ chối một tình cảm chân thành đến thế,.”Tiểu Ngọc nhi ngốc nghếch…” Dương Thần khẽ thở dài, mỉm cười dịu dàng. Hắn lật bàn tay lại, nắm chặt lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của cô. “Một khi em đã quyết định bước vào thế giới của anh, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu. Làm tình nhân của anh, em sẽ phải chịu thiệt thòi đấy.””Em không sợ, chỉ cần anh đừng bao giờ bỏ rơi em.” Nước mắt hạnh phúc lại trào ra khóe mi, Lưu Minh Ngọc mỉm cười rạng rỡ.Dương Thần kéo cô đứng dậy, dang rộng vòng tay. Lưu Minh Ngọc không chút do dự, bước tới ôm chầm lấy hắn, áp sát cơ thể mềm mại của mình vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông cô vừa trao trọn con tim. Trong cái ôm xiết chặt, hai người chính thức xác định tình cảm dành cho nhau, đánh dấu sự khởi đầu của một mối quan hệ không thể tách rời.

tai nhac chuong