Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè nung nóng khoảng sân sinh hoạt chung bằng xi măng nứt nẻ của khu ổ chuột. Không khí ở đây đặc quánh thứ mùi hôi hám của cống rãnh, mùi mồ hôi chua loét của những gã đàn ông lao động chân tay, và một thứ mùi vị nồng nặc, dâm mỹ khác — mùi hương hoóc-môn giống cái đang trong thời kỳ phát tình tột độ.Mã Quế Phương không còn nhớ mình là ai nữa.Cái danh xưng “mẹ của Tổng giám đốc Mạc Thiện Ny”, cái mác “đệ nhất thiếu phụ nông thôn thủ tiết mười mấy năm” dường như đã bị một cỗ máy nghiền nát, tẩy trắng hoàn toàn khỏi vỏ não của nàng. Sự biến đổi sinh học tà ác từ sâu trong huyết quản đã viết lại toàn bộ cấu trúc DNA, định hình lại mạng lưới nơ-ron thần kinh của nàng. Giờ đây, trong nhận thức vặn vẹo và đê tiện ấy, nàng chỉ là “con đĩ của khu trọ”, một cỗ máy nhục dục bằng thịt được sinh ra để mua vui cho thủ lĩnh và đám thuộc hạ bặm trợn nơi này.Ngay giữa khoảng sân nắng cháy, một cảnh tượng dâm loạn và lăng nhục nhân phẩm đến mức tận cùng đang diễn ra.Mã Quế Phương bị trói gập hai tay vòng qua một cây cột gỗ mục nát ngay giữa sân. Nàng hoàn toàn khỏa thân, không có lấy một mảnh vải che thân để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng. Cơ thể mang đẳng cấp “Linh Sương” phồn thực, đẫy đà của người thiếu phụ chín muồi bóng nhẫy những vệt mồ hôi và dâm dịch. Hai gò bồng đảo khổng lồ nặng trĩu bị những sợi dây thừng thô ráp siết chặt, hằn lên những vết đỏ rực, ép cặp vú vươn cao lên phía trước một cách dâm đãng. Hai nụ hoa sưng tấy, cương cứng như hai viên hồng ngọc đang phập phồng rung lên theo từng nhịp thở dốc khàn đặc của nàng.Xung quanh nàng, chừng năm sáu gã đàn ông cởi trần, xăm trổ đầy mình đang ngồi la liệt trên những chiếc ghế nhựa, phì phèo khói thuốc lá rẻ tiền, tay cầm những chai bia uống ừng ực. Ánh mắt vẩn đục, đỏ ngầu của bọn chúng ghim chặt vào từng đường cong bốc lửa, từng thớ thịt đang run rẩy của Mã Quế Phương như bầy sói đói đang nhấm nháp con mồi.”Chậc chậc, cái vú của con đĩ này càng ngày càng to ra thì phải. Mới bị nhào nặn có mấy ngày mà nhìn như sắp nổ tung đến nơi rồi,” một gã gầy nhom cười khả ố, bước tới gần nàng.Mã Quế Phương không hề có một chút phản xạ che đậy hay xấu hổ nào. Thậm chí, dưới sự tha hóa của cơ thể đã bị cải tạo, những ánh mắt dơ bẩn và những lời thô tục ấy lại giống như chất xúc tác, kích thích mạch điện khoái cảm chạy râm ran khắp tủy sống nàng. Đôi mắt phượng kiều diễm của nàng đã dại đi vì dục vọng, lấp lánh sương mù mị loạn. Nàng khẽ vặn vẹo vòng eo thắt đáy lưng ong, cọ xát bầu vú vào sợi dây thừng để tự tìm kiếm sự xoa dịu.”Các anh… ưm… các anh tha cho tôi… trong người tôi… ngứa quá… khó chịu quá…” Mã Quế Phương nức nở, nhưng giọng điệu lại lẳng lơ, nũng nịu đến rợn người.Bọn chúng không cho nàng được yên. Khi thủ lĩnh (Nghiêm Bất Vấn ngụy trang) đi vắng, đám thuộc hạ không được phép đâm cự vật của chúng vào cửa mình của nàng — đó là đặc quyền tối thượng của kẻ làm chủ. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tha cho nàng. Chúng bắt nàng phải dùng đôi bàn tay và cái miệng nhỏ nhắn để phục vụ chúng.Gã gầy nhom bước tới, thô bạo vạch quần, lôi ra cự vật bán cương của mình, chĩa thẳng vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của Mã Quế Phương. Vì hai tay bị trói quanh cột, bàn tay ngọc ngà của nàng chỉ có thể cử động trong một biên độ hẹp. Thế nhưng, bản năng nô lệ đã ăn sâu vào máu. Mã Quế Phương ngoan ngoãn vươn những ngón tay thon thả ra, bao trọn lấy thứ đồ vật hôi hám đó, bắt đầu tuốt nắn, vuốt ve một cách điêu luyện. Nàng hé mở bờ môi anh đào, thè chiếc lưỡi đinh hương ra liếm láp phần quy đầu rỉ dịch, vừa phục vụ vừa ngước đôi mắt ướt át, hèn mọn nhìn gã lưu manh để tranh công.Thế nhưng, sự tra tấn kinh hoàng nhất không nằm ở việc phải hầu hạ đám đàn ông bằng tay và miệng. Hình phạt chân chính đang diễn ra ở khu vực tư mật bên dưới của nàng.Lúc này, hai đùi thon dài của Mã Quế Phương bị ép phải dạng rộng ra hai bên. Bên trong mật đạo (âm đạo) đang sưng đỏ, ướt sũng của nàng, một quả trứng rung silicon cỡ đại, nổi đầy gai nhọn gồ ghề đang được nhét sâu vào tận cùng cổ tử cung. Quả trứng rung này được kết nối với một bộ điều khiển từ xa đang nằm trong tay một gã xăm trổ khác.Bzzzzzz… Bzzzzzz…Tiếng rung rè rè của động cơ điện vang lên rùng rợn. Gã đàn ông cầm điều khiển liên tục tăng giảm tần số, lúc thì để nó rung nhẹ nhàng trêu chọc, lúc lại vặn lên mức tối đa khiến khối silicon điên cuồng xoáy sâu, cọ xát bạo liệt vào vách thịt bên trong nàng.Sự cải tạo sinh lý ở phân khu Âm Đạo đã biến nơi này thành một hệ sinh thái khát tình đáng sợ. Từng thớt thịt non nớt, từng nếp gấp niêm mạc bên trong dũng đạo của Mã Quế Phương lúc này giống như có sinh mệnh riêng. Chúng đỏ tươi, sung huyết bừng bừng. Khi quả trứng rung xoáy mạnh, những thớt thịt bên trong vách âm đạo điên cuồng co thắt lại, lật ra lật vào, tạo thành một lực hút chân không kinh người. Chúng háu đói quấn lấy khối silicon lạnh ngắt, mút mát, siết chặt như muốn vắt kiệt sự sống từ vật vô tri ấy.Điểm G của nàng liên tục bị những chiếc gai silicon nghiền ép. Khoái cảm bạo kích dội thẳng lên não bộ khiến Mã Quế Phương không thể đứng vững. Hai đầu gối nàng khuỵu xuống, toàn bộ sức nặng cơ thể treo trên sợi dây thừng trói ở cổ tay. Nàng ngửa gập cổ ra sau, mười ngón chân quắp chặt cào xé mặt sân xi măng.”Á aaaa… lấy nó ra… hoặc đâm cặc vào đi… tôi xin các anh… đồ chơi này không đủ… nó cào nát bên trong tôi rồi… ưm… ngứa quá… a a a!!!”Mã Quế Phương gào khóc, nước dãi tứa ra từ khóe môi hòa cùng những âm thanh rên la dâm tiện. Nàng lắc lư chiếc hông phồn thực, tự động đẩy vùng mu lồn đẫy đà về phía trước, cố gắng dùng sức ép của cơ thể để nghiền ép quả trứng rung vào sâu hơn nữa, tìm kiếm ảo giác của một cự vật bằng thịt nóng hổi.Từ cửa mình đang mở hoác của nàng, dâm thủy đặc sệt túa ra ồ ạt như suối vỡ đê. Thứ chất lỏng sinh lý trong suốt, trơn trượt ấy sủi bọt mép quanh quả trứng rung màu đen, nhiễu tỏng tỏng xuống mặt xi măng nóng rẫy, bốc lên một mùi hương kích tình điên cuồng.”Địt mẹ, nhìn cái vách lồn của bả kìa! Nó đỏ hỏn, cứ giật giật mút lấy cái máy rung như chó đói gặm xương ấy! Mở số to nhất cho bả đi!” Đám giang hồ xung quanh rú lên cười khả ố, liên tục chĩa điện thoại quay lại cảnh tượng đê tiện của đệ nhất thiếu phụ.Gã cầm điều khiển nhếch mép, lập tức vặn núm công suất lên mức cực đại!RÈ RÈ RÈ RÈ!!!!Khối silicon trong cơ thể Mã Quế Phương như hóa điên. Nó đập nát mọi giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh hạ bộ. Sự cọ xát cuồng bạo đánh thẳng vào bàng quang đang căng tức của nàng. Cảm giác nhột nhạt, tê dại và chua xót pha lẫn hoan lạc dâng lên tột đỉnh.Đại não Mã Quế Phương trắng xóa. Sự kích thích siêu cường độ khiến cơ vòng bàng quang của nàng hoàn toàn mất kiểm soát.”Á… không nhịn được… tôi… tôi ra mất… á AAAAAA!!!!”Giữa tiếng gào thét thất thanh mang âm hưởng của sự đê mê tận cùng, Mã Quế Phương cong gập người lên. Và rồi, ngay trước mặt hàng chục con mắt dơ bẩn của đám đàn ông, ngay giữa thanh thiên bạch nhật của khoảng sân khu trọ, nàng đái mửa ra!Một dòng nước tiểu màu vàng nhạt, nóng hổi phun ra xối xả từ niệu đạo, hòa quyện với dòng dâm thủy đang trào ra từ âm đạo. Dòng nước dơ bẩn nhưng mang theo nhiệt độ của cơ thể xả thẳng xuống sân xi măng, tạo thành một vũng nước lênh láng quanh hai bàn chân đang co quắp của nàng.Sự nhục nhã khi bị ép bài tiết ngay trước đám đông lẽ ra phải khiến nàng muốn tự sát. Nhưng hệ thống cơ thể đã bị cải tạo hoàn toàn phản bội luân lý. Khi dòng nước ấm nóng ấy chảy qua hạt ngọc (âm vật) đang sưng tấy đỏ rực, sự ma sát của chất lỏng cộng hưởng với độ rung bạo liệt bên trong mật đạo đã châm ngòi cho một vụ nổ cực khoái mang tính hủy diệt.Sự tủi nhục tột cùng được chuyển hóa 100% thành khoái cảm sinh lý!Mã Quế Phương đón nhận cơn cực khoái bạo liệt trong lúc đang đứng tè dầm. Tử cung nàng co giật liên hồi, từng thớt thịt bên trong âm đạo siết chặt lấy quả trứng rung đến mức tưởng chừng như muốn ép nát nó. Nàng xụi lơ, cơ thể bị treo lơ lửng giật đùng đùng, hai mắt lật ngược dại đi, cái miệng nhỏ nhắn sưng tấy há hốc thở dốc, nước dãi chảy ròng ròng xuống ngực.”Hahaha! Nhìn kìa anh em! Đĩ chó tè dầm ra sân rồi! Đái mà cũng sướng đến mức lật cả mắt kìa!” Đám lưu manh cười rú lên, vỗ đùi bành bạch trước màn biểu diễn đê tiện của “món đồ chơi”.Thế nhưng, cơn cực khoái bệnh hoạn ấy khi qua đi lại để lại một hố sâu trống rỗng, tuyệt vọng đến cùng cực.Mã Quế Phương thoi thóp thở, làn da trắng muốt đẫm mồ hôi. Quả trứng rung bên trong vẫn tiếp tục vo ve cọ xát, nhưng thứ nhựa silicon vô tri vô giác này hoàn toàn không có nhiệt độ của đàn ông, không có nhịp đập của mạch máu, và quan trọng nhất, nó không thể xịt ra thứ tinh dịch nóng rực mà tử cung nàng đang gào thét đòi hỏi! Nàng bị kẹt trong một vòng lặp của sự hãm khoái: bị kích thích đến phát điên, lên đỉnh một cách dơ bẩn, nhưng lại không bao giờ cảm thấy “no”.Những thớt thịt vách lồn của nàng vẫn tiếp tục co bóp cồn cào, từng nếp nhăn niêm mạc ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến đang cắn xé. Sự trống rỗng tàn nhẫn này khiến nàng phát điên. Nàng cần một cự vật thực sự! Nàng cần thứ sức mạnh thô bạo, tàn nhẫn của Thủ lĩnh đâm nát cơ thể nàng!”Không… tôi không chịu nổi nữa… xin các anh… lấy cái này ra đi…” Mã Quế Phương khóc nấc lên, hai đầu gối quỳ hẳn xuống vũng nước tiểu của chính mình, ngước khuôn mặt đẫm lệ, tiều tụy nhưng ngập tràn dục hỏa lên nhìn đám thuộc hạ. Nàng buông bỏ mọi thứ, hèn mọn cầu xin: “Tôi cần đàn ông… xin các anh, cho tôi cự vật thực sự đi… đâm nát tôi đi… cho tôi tinh dịch đi… ưm… ngứa quá… tôi chết mất…””Khà khà, thím Trương nứng đến rồ dại rồi kìa. Muốn ăn cặc lắm đúng không?” Gã cầm điều khiển nhếch mép, bước tới dùng chân khẽ đá vào đùi nàng. “Nhưng anh em bọn tao đéo có cửa. Lỗ lồn của mụ là đặc quyền của Lão đại. Bọn tao chỉ được quyền đứng xem mụ tự sướng và bắt mụ dùng tay thôi.””Vậy… gọi Lão đại đi… tìm ông ấy về cho tôi…” Mã Quế Phương vặn vẹo thân hình trần truồng, lắc lư cái mông dính đầy nước bẩn, giọng điệu lẳng lơ, dâm dật đến mức không ai có thể nhận ra đây từng là một người mẹ thủ tiết đoan trang. “Mau tìm Thủ lĩnh về… tôi thèm cặc của ngài ấy… tôi muốn bị ngài ấy đâm lút cán… xin các anh mau gọi ngài ấy…”Vị đệ nhất thiếu phụ giờ đây đã triệt để trở thành một con chó cái khát tình, khóc lóc ỉ ôi, vứt bỏ mọi danh dự chỉ để cầu xin được một gã đàn ông cưỡng hiếp mình.
===================
Ánh nắng chiều tà xiên qua những tấm kính cường lực khổng lồ nhuộm vàng căn phòng làm việc xa hoa của Phó Tổng giám đốc trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Ngọc Lôi. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rè rè hòa cùng tiếng khóc thút thít, nức nở của một người con gái.Mã Kiến Quốc – hay chính xác hơn là lớp vỏ bọc hoàn hảo của Nghiêm Bất Vấn – đang nhàn nhã tựa lưng vào chiếc ghế da đắt tiền. Gã cầm trên tay một ly rượu vang đỏ sẫm, thong thả lắc nhẹ để chất lỏng sóng sánh chạm vào thành ly. Dưới chân gã, một nữ nhân viên trẻ tuổi của bộ phận hành chính tên là Tiểu Lệ đang quỳ rạp trên mặt thảm lông cừu, hai tay ôm lấy bắp chân gã, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.”Mã… Mã Tổng… Cầu xin ngài… xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ…” Tiểu Lệ nức nở, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng. “Tài liệu đấu thầu đó thực sự không phải do em làm mất… Em chỉ là người phụ trách in ấn, em không biết tại sao bản gốc lại biến mất. Cầu xin ngài đừng sa thải em, cũng đừng báo cảnh sát… Mẹ em đang nằm viện chờ tiền phẫu thuật, em trai em còn đang đi học… Nếu em mất công việc này, hoặc phải đền bù số tiền lớn như vậy, gia đình em sẽ chết mất…”Nhìn sinh vật yếu ớt đang run lẩy bẩy dưới chân mình, khóe môi Mã Kiến Quốc nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tà ác.Hắn nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt đục ngầu không hề che giấu sự đánh giá trần trụi lướt qua cơ thể cô gái trẻ. Tiểu Lệ chỉ mới đôi mươi, nhan sắc tuy không thể so sánh với những tuyệt sắc giai nhân như Lâm Nhược Khê hay Lưu Minh Ngọc, nhưng lại mang một vẻ thanh xuân mơn mởn. Bộ đồng phục công sở màu trắng lúc này đã xộc xệch vì quỳ lạy, lấp ló khe ngực trắng ngần đang phập phồng kịch liệt theo từng tiếng nấc.”Tiểu Lệ à, quy định của công ty rất rõ ràng. Để lộ tài liệu mật của dự án, tổn thất lên đến hàng triệu tệ, cô bảo ta làm sao bao che cho cô đây?” Lão Mã chậm rãi lên tiếng, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm của kẻ nắm quyền sinh sát, nhưng bàn tay mập mạp của gã lại vươn ra, thô bạo vuốt ve mái tóc rối bời của cô gái.”Ngài… ngài là Phó Tổng giám đốc… chỉ cần ngài nói một lời… Mọi người nhất định sẽ nghe theo ngài…” Tiểu Lệ như người chết đuối vớ được cọc, càng ôm chặt lấy chân gã, áp cả bầu ngực mềm mại vào đầu gối gã mà khóc lóc.Trong đầu Mã Kiến Quốc lúc này chợt lóe lên một cảm giác thỏa mãn tột độ. Quyền lực! Đây chính là hương vị của quyền lực!Hắn nhắm mắt lại, ký ức của kiếp trước cuồn cuộn ùa về. Kiếp trước, hắn là Nghiêm Bất Vấn – thiên tài khoa học bậc nhất Hoa Hạ, bộ óc siêu phàm vạn người có một. Nhưng hắn đã sống như thế nào? Hắn tự giam mình trong những căn phòng thí nghiệm ngầm lạnh lẽo, ngày đêm vùi đầu vào các chuỗi gen, vi khuẩn và máy móc. Hắn không màng danh lợi, không hưởng thụ thú vui xác thịt, chỉ ôm một chấp niệm mù quáng với khoa học và sức mạnh.Kết cục thì sao? Hắn bị Dương Thần – một kẻ mang “hào quang nhân vật chính”, một gã bán thịt dê xiên nướng thô lỗ, lưu manh – dẫm đạp không thương tiếc. Mọi tâm huyết, mọi phát minh vĩ đại của hắn đều bị gã đàn ông đó dùng vũ lực bạo tàn phá nát. Hắn chết một cách thê thảm, tức tưởi và nghẹn ngào, linh hồn bị xé toạc trong uất hận.”Thật ngu ngốc…” Ác quỷ thầm nghĩ. “Kiếp trước ta có sức mạnh của thần linh, nhưng lại sống như một tên khổ hành tăng. Ta để mặc cho Dương Thần ôm ấp hết mỹ nữ này đến mỹ nữ khác, hưởng thụ cuộc đời rực rỡ, còn ta lại ôm hận xuống mồ. Nhưng kiếp này thì khác… Ta đã trọng sinh, ta mang theo Cổ Trùng Nô, ta nắm giữ quyền lực của hệ thống và thế tục. Ta sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa!”Nghiêm Bất Vấn nhận ra, quyền lực và sức mạnh sinh ra là để đọa đày kẻ yếu, là để tận hưởng sự thần phục tuyệt đối của đàn bà, và là để chà đạp lên luân lý của thế gian.Mã Kiến Quốc mở mắt ra, tia tà dâm bùng lên mãnh liệt. Gã đặt ly rượu xuống bàn, hai tay nâng khuôn mặt đẫm lệ của Tiểu Lệ lên, ngón cái thô ráp miết mạnh lên đôi môi đang run rẩy của cô ả.”Cô nói đúng, Tiểu Lệ. Ta là Phó Tổng giám đốc, quyền lực của ta dưới một người nhưng trên vạn người tại Ngọc Lôi này. Ta hoàn toàn có thể ký một tờ giấy, biến lỗi lầm tày đình của cô thành một sự cố nhỏ của hệ thống máy tính. Ta cũng có thể cấp cho mẹ cô số tiền phẫu thuật mà cô đang bán mạng để kiếm.”Đôi mắt cô gái trẻ sáng bừng lên niềm hy vọng: “Thật… thật sao ạ? Em cảm ơn Mã Tổng! Em nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ngài…””Làm trâu làm ngựa thì không cần,” Lão Mã cười khùng khục, từ từ vạch lớp váy công sở bó sát của nàng lên cao, bàn tay sờ soạng bờ đùi thon thả đang run lên bần bật. “Thương trường là nơi trao đổi, không có bữa ăn nào miễn phí. Ta có thể cứu gia đình cô, cứu tương lai của cô, nhưng đổi lại… cô phải biết cách làm cho ta vui vẻ.”Tiểu Lệ cứng đờ người. Cô không phải là kẻ ngốc, sự đụng chạm trần trụi và ánh mắt của gã đàn ông già nua trước mặt đã nói lên tất cả. Sự nhục nhã, sợ hãi trào dâng, nhưng hình ảnh người mẹ đang thoi thóp trên giường bệnh và đứa em trai sắp bị đuổi học lại như một gông cùm siết chặt lấy cổ cô.Lý trí giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng thực tại tàn khốc đã bẻ gãy mọi sự kháng cự. Nước mắt rơi lã chã, Tiểu Lệ cắn nát môi dưới, đôi bàn tay run rẩy chậm rãi vươn lên… tự tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trắng của mình.”Rất ngoan,” Mã Kiến Quốc cười thỏa mãn, ngả người ra ghế. “Chui xuống gầm bàn đi. Ta muốn xem thành ý báo đáp của cô lớn đến đâu.”Bên trong căn phòng làm việc uy nghiêm của tập đoàn nghìn tỷ, một giao dịch đê hèn được xác lập. Nghiêm Bất Vấn nhắm mắt tận hưởng sự phục vụ lóng ngóng nhưng đầy phục tùng của cô nhân viên trẻ. Hắn cảm nhận rõ sự run rẩy, tiếng nuốt nước bọt nhục nhã vang lên dưới gầm bàn. Đây mới là cuộc sống! Dương Thần, những gì gã trải qua chỉ là phần mở màn, toàn bộ đế chế của gã, từ tiền tài, quyền lực cho đến đàn bà, đều sẽ bị tước đoạt và trở thành trò tiêu khiển của Cổ Vương!Cùng thời điểm đó, tại nhà ga trung tâm thành phố Trung Hải.Khác với không khí ngột ngạt và đen tối trong phòng làm việc của Mã Kiến Quốc, nhà ga lúc này tấp nập người qua lại, rộn rã tiếng cười nói và tiếng loa thông báo chuyến tàu. Bầu không khí mang đậm hơi thở bình dị của nhịp sống đô thị.Dương Thần mặc một chiếc áo phông cộc tay đơn giản, quần jeans bạc màu, hai tay đút túi quần, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa, lười biếng đứng tựa lưng vào một cây cột. Bên cạnh hắn là Trần Bác – một nam đồng nghiệp cũ tại Tập đoàn Ngọc Lôi.Trần Bác hôm nay ăn mặc khá chỉnh tề với chiếc áo khoác jacket màu đen, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, cằm lún phún vài sợi râu. Nếu so với cái dáng vẻ ẻo lả, ẻo lả ngày xưa từng bị đám côn đồ bắt ép đi “tiếp khách nam”, thì Trần Bác của hiện tại đã có bộ dạng của một người đàn ông thực thụ hơn rất nhiều,. Kể từ sau lần được Dương Thần ra tay cứu giúp khỏi sự nhục nhã ê chề ở quán ăn đêm, Trần Bác luôn coi Dương Thần như ân nhân tái tạo, sự kính trọng và biết ơn đối với người đàn ông này luôn khắc sâu trong lòng.”Dương Thần, hôm nay thực sự làm phiền anh quá. Anh vốn bận rộn nhiều việc mà lại phải bỏ thời gian đi làm tài xế đón em gái tôi thế này,” Trần Bác áy náy nói, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa ra của sân ga.Dương Thần xua tay, nhổ điếu thuốc ra cầm trên tay: “Có gì đâu, anh em với nhau cả. Hôm nay tôi cũng rảnh rỗi, tiện thể lái xe ra ngoài hóng gió. Mà này, em gái anh từ Tứ Xuyên lên đây là định tìm việc luôn sao? Không đi học nữa à?”Trần Bác nghe hỏi, khuôn mặt lộ ra nét chua xót, khẽ lắc đầu: “Nhà tôi gặp biến cố. Cha tôi làm việc quá sức nên bị suy thận, phải phẫu thuật thay thận tốn một khoản tiền rất lớn. Vừa rồi gom góp mãi mới đủ, nhưng nợ nần thì ngập đầu. Em gái tôi, Trần Dung, nó rất hiểu chuyện. Nó quyết định bảo lưu kết quả học tập ở trường đại học trong hai năm, lên Trung Hải tìm việc làm thêm để phụ giúp tôi trả nợ. Dù sao thì, anh em chúng tôi cùng gánh vác, cố gắng vài năm rồi nó lại đi học tiếp.”Nghe xong, Dương Thần cũng chỉ biết thở dài. Ở trên đời này, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, những mảnh đời cơ cực phải vất vả mưu sinh hắn đã chứng kiến quá nhiều. Tuy nhiên, một cô gái trẻ phải bỏ dở việc học giữa chừng để gánh vác nợ nần cho gia đình quả thực khiến người ta phải chạnh lòng.”Anh! Em ở đây!”Một giọng nữ trong trẻo, ngọt ngào và mang theo sự vui mừng vội vã vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của hai người.Dương Thần quay đầu nhìn lại. Từ trong đám đông hành khách vừa xuống tàu, một cô gái trẻ đang xách chiếc túi hành lý vải bạt lớn bước nhanh về phía họ.Sự xuất hiện của nàng giống như một làn gió ban mai thanh mát thổi tan đi cái oi bức của nhà ga. Trần Dung có một vóc dáng thon thả, dong dỏng cao. Nàng cắt một mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú, mang lại cảm giác vô cùng gọn gàng và năng động. Nàng không hề trang điểm, làn da trắng ngần mang theo vẻ khỏe khoắn tự nhiên, lấm tấm vài giọt mồ hôi vì phải xách đồ nặng. Đôi mắt nàng to tròn, trong veo như nước hồ thu, chưa từng bị vẩn đục bởi những toan tính của chốn phồn hoa đô hội. Khoác trên người chỉ là một chiếc áo thun trắng giản dị và quần jeans, nhưng không thể giấu đi những đường cong thanh xuân đang độ nảy nở rực rỡ nhất. Trần Dung toát lên một vẻ đẹp thuần khiết, thanh tân như một đóa hoa sen trắng vươn lên từ bùn lầy, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng sinh ra cảm giác muốn che chở.”Dung Dung!” Trần Bác xúc động tiến tới, giằng lấy chiếc túi hành lý nặng trĩu trên tay em gái, ánh mắt đầy sự cưng chiều xen lẫn xót xa. “Đi đường xa mệt lắm phải không em?””Dạ không sao đâu anh, ngồi tàu cũng thoải mái lắm,” Trần Dung cười tươi rói, để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng.Lúc này, ánh mắt của nàng mới tò mò chuyển sang người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh anh trai mình. Nhìn thấy khí chất lười biếng nhưng lại mang theo một loại áp lực vô hình của Dương Thần, đôi mắt nai con của nàng thoáng hiện lên một tia sợ hãi, e dè lùi lại nửa bước.Trần Bác vội vàng giới thiệu: “Dung Dung, đây là đồng nghiệp cũ và cũng là bạn tốt của anh, anh Dương Thần. Hôm nay anh ấy lái xe đưa anh đến đón em đấy.”Khuôn mặt thanh tú của Trần Dung lập tức ửng đỏ. Nàng ngượng ngùng cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, giọng lí nhí: “Chào… chào anh Dương Thần. Em tên là Trần Dung, là chữ Dung trong hoa phù dung ạ… Cảm ơn anh Dương Thần đã cất công đến đón em.”Nhìn bộ dạng khép nép, căng thẳng như thỏ con gặp cọp của cô bé, Dương Thần bật cười sảng khoái. Hắn cất điệu bộ trêu chọc thường ngày, mỉm cười dịu dàng nói: “Đừng căng thẳng thế. Hôm nay anh chỉ làm tài xế cho em thôi. Anh là bạn của anh trai em, không phải là cấp trên hay lãnh đạo gì đâu mà em phải khúm núm. Anh cũng không có lì xì để phát, càng không phát tiền lương cho anh trai em đâu.”Sự hài hước và thoải mái của Dương Thần lập tức phát huy tác dụng. Lời nói đùa khiến Trần Dung bớt đi sự e dè, nàng ngước lên nhìn hắn, đôi mắt long lanh ý cười: “Dạ… anh Dương Thần tốt quá, làm em cứ tưởng người thành phố ai cũng nghiêm khắc.””Hai anh em cậu cứ như sinh đôi ấy nhỉ,” Dương Thần nhìn Trần Bác rồi lại nhìn Trần Dung, trêu chọc. “Nếu Trần Bác mà là con gái, chắc hai người sẽ là cặp hoa tỷ muội xinh đẹp nhất cái thành phố này mất.”Trần Bác đỏ mặt ho hắng, vội chuyển chủ đề trong lúc ba người cùng đi bộ ra bãi đỗ xe: “Dương Thần, thực ra lần này tôi nhờ anh đi cùng cũng là có chuyện muốn thỉnh giáo. Tiểu Dung vừa lên thành phố, tôi muốn tìm cho nó một công việc. Hiện giờ việc làm không đòi hỏi bằng cấp ngày càng ít, những chỗ phức tạp thì tôi không yên tâm để em gái mình làm… Tôi muốn tìm một nơi nào đó an toàn, môi trường sạch sẽ một chút cho nó, lương bổng không quan trọng lắm. Anh quảng giao rộng, không biết có chỗ nào giới thiệu được không?”Nghe Trần Bác hỏi, Dương Thần vừa đi vừa trầm ngâm suy nghĩ. Một cô bé thuần khiết, ngây thơ như tờ giấy trắng thế này, ném vào các công xưởng hay nhà hàng tạp nham bên ngoài thì quả thực quá nguy hiểm, rất dễ bị kẻ xấu chèn ép hoặc lừa gạt.Trong đầu Dương Thần chợt lóe lên một hình bóng kiều diễm trong bộ váy sườn xám đỏ rực – Tư Đồ Sắc Vi.Dạo gần đây, Sắc Vi đang tiến hành thanh trừng và mở rộng thế lực ngầm tại khu Tây, thâu tóm các địa bàn mới để xây dựng lại trật tự theo ý cô. Quán rượu Rose của nàng dù là tụ điểm của giang hồ, nhưng dưới sự cai quản thiết quân luật của nữ vương hắc đạo, đó lại là nơi an toàn bậc nhất Trung Hải. Sắc Vi hiện tại cũng đang cần những người trẻ tuổi, đáng tin cậy và có tiềm năng để bồi dưỡng thành tâm phúc, hỗ trợ nàng quản lý cơ ngơi ngày một phình to.Đưa đóa sen trắng không tì vết này vào thế giới ngầm đầy rẫy máu và bóng tối của Sắc Vi sao?Dương Thần khẽ vuốt cằm. Thoạt nghe thì có vẻ hoang đường và nguy hiểm, nhưng ngẫm lại, dưới sự che chở trực tiếp của Sắc Vi, Trần Dung sẽ tuyệt đối không bị bất kỳ kẻ nào ức hiếp hay quấy rối. Hơn nữa, sự sắc sảo, tàn nhẫn của Sắc Vi kết hợp với sự lương thiện, cẩn trọng của Trần Dung biết đâu lại tạo nên một sự bổ khuyết hoàn hảo cho việc quản lý địa bàn mới.”Tôi có biết một chỗ,” Dương Thần dừng lại bên cạnh chiếc BMW của mình, quay sang mỉm cười nhìn hai anh em họ Trần. “Lương bổng chắc chắn sẽ không bạc đãi, và quan trọng nhất là sự an toàn tuyệt đối. Môi trường có thể hơi đặc thù một chút, nhưng bà chủ ở đó là một người bạn rất thân của tôi. Cô ấy tuyệt đối sẽ bảo vệ Tiểu Dung không để ai đụng đến một sợi tóc.”Trần Bác mừng rỡ: “Thật sao? Vậy thì tốt quá! Đó là công ty gì vậy anh?””Quán rượu Rose,” Dương Thần đáp nhẹ tênh. “Chúng ta lên xe đi, tôi sẽ đưa hai người đến thẳng đó gặp bà chủ. Để xem Tiểu Dung có thể lọt vào mắt xanh của nữ vương hắc đạo nhà chúng ta hay không.”Trần Dung ngơ ngác chớp đôi mắt to tròn, hoàn toàn không hiểu hai từ “nữ vương hắc đạo” mang hàm ý gì. Nàng chỉ ngây thơ ôm chiếc túi hành lý, ngoan ngoãn lên xe, mang theo trái tim trong sáng đầy nhiệt huyết bước thẳng vào thế giới mới đầy chờ đợi.

tai nhac chuong