Bầu trời Trung Hải bên ngoài ô cửa kính sát đất của phòng làm việc trên tầng cao nhất quán rượu Rose đã ngả sang màu tím thẫm của buổi chạng vạng. Những ánh đèn neon sặc sỡ từ các con phố sầm uất bắt đầu hắt lên, rọi những vệt sáng mờ ảo vào không gian tĩnh lặng, biệt lập của vị nữ vương hắc đạo.
Tư Đồ Sắc Vi ngồi gục trên chiếc ghế da bọc nhung phía sau chiếc bàn làm việc khổng lồ bằng gỗ sồi. Chiếc bút máy Montblanc đắt tiền tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy tột độ, lăn lóc trên bản báo cáo tài chính của hội Hồng Kinh.Suốt hai tư tiếng đồng hồ qua, từ khoảnh khắc bước ra khỏi căn phòng ngủ ngập ngụa mùi tinh dịch của Tư Đồ Minh Trạch, Sắc Vi đã phải trải qua một ngày làm việc tựa như bị đày đọa dưới mười tám tầng địa ngục. Hình phạt mà gã “cha ruột” đê tiện giáng xuống người nàng – chiếc quần lót lọt khe bằng ren mỏng tang có gắn quả trứng rung silicon cỡ đại gồ ghề gai nhọn – thực sự là một cỗ máy nghiền nát nhân phẩm.
Lão ta đã cài đặt chế độ tự động tàn ác nhất: Cứ đúng một giờ đồng hồ, hệ thống sẽ kích hoạt rung ở tần số bạo liệt nhất trong vòng năm phút.Nàng không thể nào quên được buổi họp mật bàn giao địa bàn đêm qua cùng các đường chủ cốt cán của Hồng Kinh Hội. Khi nàng đang ngồi uy nghiêm trên ghế chủ tọa, đối diện với những ánh mắt sùng kính, chờ đợi mệnh lệnh từ hàng chục gã đàn ông bặm trợn đầy mùi máu me… thì đột nhiên, quả trứng rung bên trong cơ thể nàng khởi động!Rè… rè… rè…Tiếng động cơ cơ khí rung bần bật bị lớp váy công sở và chiếc ghế da dày cộp nén lại, nhưng độ rung chấn của nó thì truyền thẳng vào tận cùng xương tủy.
Khoảnh khắc ấy, Sắc Vi suýt chút nữa đã hét lên thành tiếng. Dưới gầm bàn, hai đùi thon dài bọc trong tất lụa đen của nàng xoắn xuýt lấy nhau, cọ xát điên cuồng.Sự tàn phá của cỗ máy đồ chơi tác động trực tiếp Âm đạo. Tuy Sắc Vi vẫn dùng lý trí ngoan cố bảo vệ lớp màng ranh giới cuối cùng, tuyệt đối không cho phép Tư Đồ Minh Trạch dùng cự vật đâm vào để giữ lại chút “trong sạch” giả tạo cho Dương Thần, nhưng hệ thống sinh lý của nàng đã sớm bị Cổ Nô thao túng.Bên trong đường hầm tối tăm, ướt át ấy, những thớt thịt non nớt, đỏ rực đang sung huyết phừng phừng. Chúng không còn là những tế bào vô tri, mà dưới sự kích thích của luồng điện và độ rung bạo liệt, từng nếp nhăn niêm mạc âm đạo như biến thành hàng vạn cái miệng nhỏ háu đói. Chúng điên cuồng lật ra lật vào, co bóp và siết chặt lấy khối silicon vô hồn. Mỗi một vòng xoay của quả trứng rung, những cái gai silicon lại nghiền ép lên điểm G mẫn cảm, cào xé vách thịt, mang đến một luồng điện khoái cảm vừa tê dại, vừa buốt óc.
Những thớt thịt mút chặt lấy quả trứng rung, vắt kiệt ra thứ dâm thủy đặc sệt, nóng hổi. Dòng nước dâm đãng ấy tuôn trào ồ ạt như suối, chảy tràn qua mép quần lót lọt khe, dính dớp nhão nhoét ở bắp đùi trong, rỉ rích nhiễu xuống tận chiếc đệm lót của ghế ngồi.
Sắc Vi phải cắn nát môi dưới đến rướm máu, đôi mắt phượng dại đi, mười ngón tay bấu chặt vào mép bàn gỗ đến bật móng để kìm nén tiếng rên rỉ lẳng lơ ngay trước mặt thuộc hạ. Sự tương phản giữa việc khoác lên mình bộ mặt lạnh lùng, uy quyền để dặn dò đám thuộc công việc, trong khi hạ bộ lại đang bị máy rung đâm chọc đến mức xịt nước dầm dề, khiến hệ thần kinh của nữ vương hắc đạo bị bạo kích đến mức tê liệt.Và bây giờ, khi bóng đêm đã buông, căn phòng chỉ còn lại một mình nàng, dư âm của những đợt tra tấn cơ học ấy đã vắt kiệt sức lực của Sắc Vi.
Nàng lả đi trên ghế, hơi thở đứt quãng mang theo thứ mùi vị tanh nồng, ngai ngái của hoóc-môn giống cái đang trong kỳ phát tình tột độ. Toàn bộ phần thân dưới của nàng, từ bụng dưới cho đến hai đầu gối, đều đã ngập ngụa trong một lớp dâm dịch dính nhớp, trơn trượt. Không có cự vật bằng thịt nóng hổi của nam nhân, khối silicon lạnh ngắt kia dù có rung bạo liệt đến đâu cũng chỉ mang lại một sự hãm khoái tàn nhẫn.
Nó dồn ép khao khát của nàng lên tận đỉnh Vu Sơn, rồi lại treo lơ lửng nàng ở đó, khiến tử cung trống rỗng ngứa ngáy đến mức nàng muốn dùng dao rạch nát bụng mình ra.”Dương Thần… ông xã… cứu em… khó chịu quá…” Sắc Vi nức nở trong câm lặng, đôi bàn tay ngọc ngà vô thức luồn xuống dưới lớp váy xẻ tà, định tự mình tháo bỏ thiết bị ác quỷ kia ra.
Thế nhưng, lời đe dọa của Tư Đồ Minh Trạch lại vang vọng bên tai: “Nếu con tự ý tháo nó ra… ta thề, lúc cái lồn dâm đãng của con ngứa ngáy đến mức muốn tự cào nát, ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện để giúp con giải tỏa nữa!”Bàn tay nàng khựng lại giữa không trung, run rẩy bần bật, rồi buông thõng xuống trong sự tuyệt vọng và hèn mọn tột cùng.
Nàng đã triệt để sa đọa. Nàng sợ hãi viễn cảnh mất đi sự giải tỏa từ gã ác quỷ đó.Ngay tại khoảnh khắc linh hồn Sắc Vi chìm sâu vào sự giằng xé nhục nhã nhất, một tiếng động cực kỳ vi tế vang lên từ phía bức tường phủ kín những kệ sách bằng gỗ gụ sau lưng nàng.
Cạch.Cánh cửa ngầm được thiết kế tinh vi khẽ xoay trục. Một khe hở tối tăm hiện ra, và từ trong bóng tối ấy, một thân ảnh cao lớn, mang theo mùi xì gà hăng hắc xen lẫn hơi thở thô bạo đặc trưng của một gã đàn ông tàn tạ, lén lút bước ra.Tư Đồ Minh Trạch đã đột nhập vào phòng làm việc của nàng mà không có bất kỳ tên thuộc hạ nào bên ngoài hay biết. Lão vận một bộ âu phục đen tuyền, khuôn mặt thô kệch vằn vện sẹo giật giật, ẩn chứa một nụ cười tà ác, bỉ ổi đến tận xương tủy.Lão không vội vã lao vào như một con thú đói.
Trái lại, với sự thâm hiểm của một kẻ săn mồi sành sỏi, lão khoanh tay trước ngực, đứng chôn chân trong góc khuất, âm thầm dùng ánh mắt dâm tà cắn nuốt lấy bộ dạng thê thảm, đê tiện của đệ nhất mỹ nhân hắc đạo. Lão nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi lụa ướt đẫm mồ hôi, nhìn vạt váy bị vo viên kéo xếch lên tận eo, phơi bày cặp đùi đang kẹp chặt lấy nhau vì ngứa ngáy, và đặc biệt là vệt nước trong suốt, dính dớp đang nhỏ từng giọt tí tách từ mép đùi nàng xuống lớp thảm len.Sự nhạy bén của một người luyện võ cuối cùng cũng khiến Sắc Vi giật mình nhận ra có kẻ đột nhập.
Nàng hoảng hốt mở bừng đôi mắt phượng đẫm lệ, quay phắt đầu lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc của cha ruột, trái tim nàng như ngừng đập, máu trong huyết quản đông cứng lại. Sự kinh hoàng xen lẫn một tia… mừng rỡ bệnh hoạn xẹt qua đại não nàng.
“Ông… sao ông lại vào được đây?!” Sắc Vi lảo đảo đứng bật dậy, hai tay vội vã kéo vạt váy xuống che đậy hạ thân, nhưng vì hai chân đã bủn rủn, nàng phải vịn chặt vào mép bàn để không ngã khuỵu.Tư Đồ Minh Trạch thong thả bước tới, tiếng đế giày da gõ nhịp nhàng trên mặt sàn gỗ tạo ra một áp lực tâm lý bức người. Lão dùng chất giọng ồm ồm, vừa mang danh nghĩa bề trên uy quyền, vừa đầy sự ám thị tà ác để trêu chọc trạng thái của nàng:”Cơ ngơi này vốn dĩ là do một tay ta gây dựng, con nghĩ vài cánh cửa điện tử có thể cản bước được ta sao? Hơn nữa…” Lão híp đôi mắt đục ngầu lại, hít một hơi thật sâu bầu không khí ngập ngụa mùi dâm thủy trong phòng:
“Ta nghe thấy tiếng con gái cưng của ta đang khóc lóc, rên rỉ vì ngứa ngáy. Là một người cha mẫu mực, ta sao có thể nhẫn tâm để con một mình ôm cái máy rung đó mà chịu khổ chứ?”Lời lăng nhục trần trụi đánh thẳng vào lòng tự tôn của Sắc Vi. Nàng hận đến mức muốn lao tới cắn xé lão, nhưng kỳ lạ thay, Cổ Nô bám rễ trong cơ thể “Bá Hoàng” của nàng lập tức phản ứng lại sự hiện diện của Trùng Vương. Ngay khi hít phải hơi thở của lão, hai nụ hoa trên ngực nàng lập tức săn cứng lại, dựng đứng lên như hai viên sỏi, cọ xát mãnh liệt vào lớp lụa gây ra một luồng điện khoái cảm xông thẳng lên não. Mật đạo bên dưới, dù đang ngậm quả trứng rung, bỗng nhiên co thắt điên cuồng hơn gấp bội, xịt ra một luồng xuân thủy ồ ạt.
“Ông câm miệng… cút ra ngoài…”Sắc Vi cố gắng gằn giọng, muốn tỏ ra lạnh lùng, tàn nhẫn như một vị nữ vương. Thế nhưng, lý trí căm hận bao nhiêu thì lời nói thốt ra lại trở nên phản chủ bấy nhiêu. Thanh âm của nàng vỡ vụn, mềm yếu, kiều mị và run rẩy đến mức nghe giống như một lời nũng nịu lẳng lơ, mời gọi hơn là đuổi người. Nàng thở dốc phì phò, đôi mắt phượng mờ mịt sương tình, gò má kiều diễm ửng đỏ rực như rỉ máu.
“Chậc chậc, miệng thì đuổi ta đi, nhưng cái lồn dâm đãng của con lại đang rỉ nước ròng ròng để đón chào ta kia kìa,” Tư Đồ Minh Trạch bật cười ha hả, nụ cười phơi bày trọn vẹn sự đê tiện. Lão bước tới sát bên chiếc bàn làm việc, ánh mắt tham lam dán chặt vào khuôn mặt và thân hình bốc lửa của nàng.
“Phải công nhận, con mặc bộ đồ công sở này trông thật quyến rũ, đoan trang. Thật khó mà tưởng tượng được, giấu bên dưới cái vẻ ngoài thanh cao, nữ vương ấy, lại là một con chó cái đang kẹp một quả trứng rung khổng lồ trong lồn, vừa họp bàn với thuộc hạ vừa sướng đến mức tè cả ra quần.”
“Không… tôi không có…” Sắc Vi khóc nấc lên, hai tay bịt tai lại, lắc đầu trong sự tuyệt vọng. Nỗi nhục nhã khi bị lột trần bộ mặt thật khiến nàng muốn đào một cái hố để chui xuống.Nhưng ác quỷ không cho nàng cơ hội trốn tránh. Tư Đồ Minh Trạch đột ngột vươn cánh tay vạm vỡ ra, băng qua mặt bàn, tóm chặt lấy vòng eo thắt đáy lưng ong của Sắc Vi và dùng lực kéo mạnh.
“Á!”Sắc Vi mất đà, cả cơ thể mềm nhũn, nóng hổi nhào thẳng qua mặt bàn gỗ, ngã nhào vào vòm ngực rộng lớn, cứng như thiết thạch của lão già. Hương vị xì gà, mùi mồ hôi nam tính thô bạo và hơi thở dơ bẩn của kẻ thù lập tức bao trùm lấy mọi giác quan của nàng.Nàng vung tay định đẩy lão ra, nhưng sự cộng hưởng của sóng sinh học Cổ Vương phát ra từ lồng ngực Nghiêm Bất Vấn đã tạo thành một cơn sóng thần đè bẹp mọi kháng cự.
Cỗ cơ thể đang ở trạng thái bức bối cùng cực của nàng lập tức xụi lơ, các khớp xương như tan chảy.Lão già không chút nương tình, một tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, bóp mạnh vào cặp mông nẩy nở, ướt sũng của nàng, tay kia luồn ra sau gáy, giữ chặt mái tóc đen nhánh, ép khuôn mặt đẫm lệ của nàng ngửa lên.Và rồi, một nụ hôn sâu thẳm, bạo lực và ướt át mang tính chất hủy diệt giáng xuống!Bờ môi thô ráp, nứt nẻ của Tư Đồ Minh Trạch tàn nhẫn nghiền ép lên đôi môi anh đào sưng tấy của Sắc Vi.
Lão cạy mở khớp hàm nàng, chiếc lưỡi như một con rắn độc xông thẳng vào khoang miệng. Ngay khoảnh khắc sự xâm nhập diễn ra, một phản ứng sinh hóa kinh hoàng bùng nổ! Tuyến nước bọt và gai vị giác của Sắc Vi hoàn toàn phản bội nàng. Thay vì kinh tởm, chúng lại tiết ra dâm dịch ngọt ngào một cách ồ ạt. Chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ của nữ vương hắc đạo vô thức từ bỏ sự kháng cự, bắt đầu lẳng lơ, hèn mọn cuốn lấy chiếc lưỡi thô ráp của kẻ thù.
Hai người quấn quýt, mút mát, trao đổi dịch vị một cách điên cuồng, tạo ra những âm thanh chùn chụt, lép nhép dâm mỹ vang dội khắp không gian làm việc trang nghiêm.Nụ hôn này mang theo sức tàn phá khủng khiếp, nó giống như một liều ma túy cực mạnh tiêm thẳng vào tủy não Sắc Vi, triệt để đánh sập phòng tuyến rụt rè và lý trí bảo vệ Dương Thần ban đầu của nàng. Cảm giác trống rỗng nơi hạ bộ được xoa dịu đôi chút bằng luồng khoái cảm từ nụ hôn. Cơ thể Bá Hoàng bốc lửa của nàng oằn lên, dán sát vào người lão già. Hai cánh tay ngọc ngà từ trạng thái chống đẩy đã vô lực vòng qua cổ lão, chủ động rướn người lên để đón nhận sự chà đạp.”Ưm… ưm… sướng… sướng quá…” Sắc Vi rên rỉ nghẹn ngào từ trong cuống họng bị khóa chặt. Nàng đã hoàn toàn tiến vào trạng thái dâm đãng, trở thành một con búp bê tình dục ti tiện, sẵn sàng phục tùng mọi mệnh lệnh của gã “cha ruột” cặn bã này để đổi lấy sự giải thoát sinh lý.Nhận thấy sự khuất phục triệt để của con mồi, Tư Đồ Minh Trạch cười gằn trong cổ họng. Lão dời môi xuống, cắn nhẹ lên vành tai mẫn cảm của nàng, một tay tàn nhẫn xé toạc hàng cúc áo sơ mi lụa, đẩy trào hai khối thịt non mềm, vĩ đại ra ngoài không khí. Cự vật khổng lồ, cứng ngắc với kích cỡ 20cm bên dưới lớp quần tây của lão bắt đầu cương mãnh, cọ xát dữ dội vào khe háng đang ngậm trứng rung của Sắc Vi.Ngay tại khoảnh khắc tà mị và sa đọa được đẩy lên tận đỉnh điểm, khi Sắc Vi nhắm nghiền mắt, hai đùi banh rộng sẵn sàng đón nhận sự cày xới bạo liệt nhất…
Cộc! Cộc! Cộc!Ba tiếng gõ cửa nặng nề, dứt khoát vang lên, phá tan bầu không khí dâm dật đặc quánh trong phòng làm việc.Tiếp theo đó, một tràng bước chân quen thuộc cùng giọng nói lười biếng, cợt nhả nhưng mang theo sự quan tâm sâu sắc của một người đàn ông vọng thẳng qua lớp cửa gỗ dày:
“Bảo bối Sắc Vi, anh đến thăm em này, sao hôm nay lại khóa trái cửa thế? Mở cửa cho anh nào!
“Đùng!Tiếng nói của Dương Thần vang lên không khác gì một quả bom hạt nhân nổ tung ngay trong não bộ Sắc Vi!Toàn thân nữ vương hắc đạo giật nảy lên như bị điện cao thế giật.
Màn sương mù mị loạn của dục vọng bị cơn kinh hoàng tột độ xé toạc ngay tức khắc. Máu trong huyết quản nàng dường như đông cứng lại thành đá. Đôi mắt phượng trợn trừng, đồng tử co rút đến mức bằng mũi kim.Trời đất quay cuồng.
Dương Thần! Dương Thần đang đứng ngay ngoài cánh cửa kia! Người đàn ông mà nàng yêu thương bằng cả sinh mệnh, người duy nhất khiến nàng tự hào và gìn giữ sự “trong sạch” ở âm đạo, đang ở đây!Nếu… nếu anh ấy đẩy cửa bước vào, nếu anh ấy nhìn thấy cảnh tượng đê tiện, dơ bẩn này… Nhìn thấy nàng đang khỏa thân nửa thân trên, ôm ấp hôn hít gã đàn ông mang khuôn mặt của cha ruột, bên dưới lồn lại đang kẹp một quả máy rung xịt nước lênh láng?
Sự sụp đổ hình tượng, sự nhục nhã ê chề sẽ giết chết nàng! Nàng thà tự dùng dao đâm vào tim mình hàng trăm nhát còn hơn để Dương Thần nhìn thấy bộ dạng súc sinh dâm đãng này của nàng! Phải tìm mọi cách che giấu! Phải giấu nhẹm sự dơ bẩn này đi bằng mọi giá!”Ông… ông mau trốn đi! Xin ông… Dương Thần đến rồi… nếu anh ấy thấy…” Sắc Vi hoảng loạn đẩy mạnh Tư Đồ Minh Trạch ra, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi đến cực điểm. Nàng luống cuống kéo vạt áo sơ mi bị xé rách lại, cố gắng che đậy hai bầu vú đang sưng tấy.Nhìn bộ dạng thê thảm, sợ hãi như một con chim non lạc đạn của Sắc Vi, đằng sau lớp mặt nạ, ác quỷ Nghiêm Bất Vấn lại nở một nụ cười bỉ ổi, tà ác và phấn khích tột độ.
Hắn không quá lo lắng Dương THần có thể phát hiện ra mình vì cơ chế kích hoạt của Nghịch Cổ mang tính thụ động khiến Trùng Vương có thể ẩn mình không bị phát hiện trừ khi Dương Thần chủ đích đi dò sét nhưng chắc chắn Sắc Vi sẽ ngăn hắn lại.
Đây chính là trò chơi tâm lý mà hắn thèm khát nhất! Bắt người đàn bà của Dương Thần phải lừa dối gã ngay trước mũi gã, chịu đựng sự giằng xé nhục nhã nhất trong im lặng.Lão già không hề hoảng sợ, lão đưa tay vuốt ve gò má đẫm mồ hôi lạnh của nàng, nhếch mép cười gian tà:
“Bình tĩnh nào con gái, cha đâu muốn làm hỏng chuyện tốt của con và người tình.”Nói rồi, với một thân thủ nhanh nhẹn dị thường, gã đàn ông to lớn lập tức lách người, chui tọt xuống khoảng trống rộng rãi dưới gầm chiếc bàn làm việc khổng lồ bằng gỗ sồi. Một góc khuất tối tăm hoàn hảo, hoàn toàn nằm ngoài tầm nhìn của bất kỳ ai đứng từ cửa bước vào. Nhưng trước khi hoàn toàn nấp kín, ngón tay cái của lão già thò ra, tàn nhẫn bấm vào chiếc điều khiển từ xa trong túi áo, chuyển chế độ của quả trứng rung bên trong cơ thể Sắc Vi sang mức: Rung liên tục cường độ thấp.”Ưm!”Sắc Vi cắn nát môi dưới để nuốt ngược một tiếng rên rỉ vào trong bụng. Cục silicon bên trong vách thịt bắt đầu rung lên khe khẽ nhưng râm ran, ma sát vào những thớt thịt đang sung huyết, tạo ra một luồng ngứa ngáy cào xé tận tủy não. Sự tàn độc của gã ác quỷ khiến nàng muốn phát điên. Lão đang trốn ngay dưới gầm bàn, ngay dưới chân nàng!
“Sắc Vi? Em sao thế? Có chuyện gì ở trong đó à?” Giọng Dương Thần bên ngoài bắt đầu mang theo một tia nghi hoặc, tiếng gõ cửa mạnh hơn. Trực giác của một sát thủ siêu phàm khiến hắn nhạy cảm với mọi sự im lặng bất thường.
“Em… em ra ngay đây! Đợi em một lát!”Sắc Vi hoảng loạn hét vọng ra, thanh âm run rẩy đến thảm hại. Nàng không có thời gian để suy nghĩ thêm. Nếu Dương Thần phá cửa xông vào, mọi thứ sẽ chấm dứt.Nàng gượng ép cơ thể rã rời đứng dậy khỏi ghế. Thế nhưng, ngay khi hai bàn chân vừa chạm đất, đôi chân thon dài của nàng lập tức nhũn ra, run lẩy bẩy không đứng vững. Trọng lực kéo quả trứng rung trĩu xuống, cọ xát dữ dội vào thành âm đạo. Dâm thủy đặc sệt, nhớp nháp vốn đang ứ đọng nãy giờ lập tức tràn ra, chảy ròng ròng xuống bắp đùi trong.Phốc xích… lép nhép…Mỗi một bước Sắc Vi bước đi, sự ma sát của hai đùi để cố gắng kẹp chặt lấy quả trứng rung, ngăn không cho dâm thủy chảy tuột xuống sàn nhà tạo ra những âm thanh nhớp nháp, ướt át vô cùng dâm mỹ.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng vải váy cọ xát sột soạt vào nhau nghe rõ mồn một. Sắc Vi phải đi hai hàng, hai đầu gối ép sát vào nhau, dáng đi xiêu vẹo, vất vả từng bước một lết về phía cánh cửa.Tim nàng đập mạnh đến mức muốn vỡ tung lồng ngực. Nàng vừa đi vừa vội vã dùng tay lau đi những vệt nước bọt dâm dật còn vương trên khóe môi, vuốt lại mái tóc rối bời, cố gắng điều hòa nhịp thở. Nàng khoác thêm một chiếc áo vest công sở dài bên ngoài để che đi phần ngực áo sơ mi đã bị giật đứt cúc.Khi bàn tay run rẩy chạm vào chốt khóa cửa, Sắc Vi hít một hơi thật sâu, gồng cứng toàn bộ cơ bắp trên cơ thể để ép cái miệng nhỏ bên dưới ngừng rỉ nước. Nàng nở một nụ cười gượng gạo nhất có thể, rồi vặn chốt.
Cạch.Cánh cửa mở ra. Dương Thần đứng đó, vóc dáng cao lớn, phong trần, mang theo hơi thở của gió biển và sự ấm áp quen thuộc. Hắn mặc chiếc áo thun đơn giản, hai tay đút túi quần, miệng nở nụ cười lười biếng nhưng ánh mắt lại chan chứa sự sủng nịnh khi nhìn thấy người phụ nữ của mình.Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, sự tương phản gay gắt đến mức tàn nhẫn được phơi bày.Dương Thần hoàn toàn vô tư, ánh mắt hắn trong sáng, tràn đầy sự quan tâm bình thường của một người đàn ông đến thăm người yêu.Còn Sắc Vi… đằng sau nụ cười gượng gạo ấy là một linh hồn đang giãy giụa trong vũng bùn của sự hoảng sợ, căng thẳng và dâm đãng tột độ. Làn da nàng đỏ bừng một sắc màu bất thường, trên trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Hơi thở của nàng dù cố kìm nén nhưng vẫn gấp gáp, phập phồng.
Và kinh hoàng nhất, bên dưới lớp váy kín đáo kia, hai đùi nàng đang phải gồng lên kẹp chặt, hoa tâm đang ngậm một thiết bị rung liên tục rè rè, dâm thủy đang trơn trượt đe dọa nhỏ xuống sàn bất cứ lúc nào. Sự tủi nhục và cảm giác tội lỗi như hàng vạn con dao đâm xuyên qua tim nàng.”Em sao thế? Mặt đỏ bừng thế này, trong người không khỏe à?” Dương Thần nhíu mày, trực giác nhạy bén lập tức phát hiện ra sự bất thường. Hắn vươn tay, định sờ lên trán Sắc Vi để kiểm tra nhiệt độ.Sắc Vi giật thót mình, vội vã lùi lại nửa bước để tránh bàn tay của hắn, sợ rằng hắn sẽ cảm nhận được sự run rẩy dâm đãng của cơ thể nàng.”Em… em không sao!” Sắc Vi vội vàng biện minh, giọng nói run rẩy, lập bập: “Chỉ là… trong phòng hơi bí bách… em vừa xem xong báo cáo tài chính… hơi căng thẳng thôi.
“Mỗi một lời hỏi thăm ân cần của Dương Thần lúc này đối với nàng không khác gì một lưỡi dao sắc nhọn rạch từng nhát vào lòng tự trọng đã rách bươm. Nàng cảm thấy mình thật đê tiện, thật bẩn thỉu. Nàng lừa dối người anh hùng của đời mình ngay trước mặt hắn!Dương Thần không nghi ngờ nhiều, hắn nói mang nàng ra ngoài có quà bất ngờ cho nàng.
————————————–
Dương Thần hai tay đút túi quần, khóe môi nở một nụ cười vui vẻ, lười biếng bước vào sảnh chính. Đi ngay phía sau hắn là Trần Dung, cô gái thôn quê mặc chiếc áo thun trắng giản dị và quần jeans bạc màu. Đôi mắt to tròn, trong veo của Trần Dung không ngừng chớp mở, háo hức xen lẫn chút rụt rè nhìn ngắm sự xa hoa của thế giới mà cô chưa từng đặt chân tới.Dương Thần đang cảm thấy vô cùng thoải mái. Hắn vừa giúp được anh em Trần Bác giải quyết khó khăn, lại vừa có cớ đường đường chính chính đến thăm người phụ nữ mà hắn luôn yêu thương, cưng chiều.”Chỗ này đẹp quá anh Dương Thần… Lát nữa em gặp bà chủ, em phải nói gì cho phải phép ạ?” Trần Dung khẽ kéo vạt áo Dương Thần, giọng nói đầy sự biết ơn và hồi hộp.”Em cứ tự nhiên đi, cô ấy là người phụ nữ của anh, bề ngoài thì lạnh lùng thế thôi chứ bên trong rất mềm lòng,” Dương Thần cười tủm tỉm trấn an.Vừa dứt lời, từ phía hành lang tối dẫn vào khu vực phòng nghỉ VIP phía sau, tiếng gót giày cao gót nện xuống mặt sàn gỗ vang lên lạch cạch.Tư Đồ Sắc Vi xuất hiện nàng trong lúc Dương Thần ra ngoài dẫn theo Trần Dung thì nàng đổi 1 bộ đồ khác do bộ đồ cũ đã ướt đẫm. Nữ vương hắc đạo Trung Hải khoác lên mình một bộ sườn xám cách tân màu đỏ thẫm, xẻ tà cao vút phô diễn trọn vẹn những đường cong phồn thực, bốc lửa đến nghẹt thở. Mái tóc đen nhánh búi cao tôn lên chiếc cổ thiên nga trắng ngần, đôi môi tô son đỏ rực càng làm tăng thêm vẻ kiêu kỳ, mị hoặc.Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, bước đi của đệ nhất mỹ nhân hôm nay lại có phần gượng gạo. Hai đùi thon dài bọc trong lớp tất lụa mỏng manh ép sát vào nhau một cách bất thường, mỗi bước đi đều vô cùng cẩn trọng, như thể đang cố gắng kìm nén một thứ gì đó chực trào ra.Chỉ có chính bản thân Sắc Vi mới biết, đằng sau lớp vỏ bọc uy quyền và lộng lẫy kia, cơ thể nàng đang phải chịu đựng một sự tàn phá khủng khiếp nhường nào. Sâu bên trong mật đạo yếu ớt của nàng, một quả trứng rung silicon cỡ đại đang không ngừng vo ve hoạt động. Từng thớt thịt non nớt, sung huyết đỏ rực bên trong vách tường tư mật đang điên cuồng lật ra lật vào, háu đói mút chặt lấy dị vật lạnh ngắt. Sự ma sát cơ học bạo liệt ấy tạo ra những luồng điện tê dại xông thẳng lên não bộ, đánh thức thứ bản năng nguyên thủy tà ác nhất. Cơ thể nàng đã sớm sa đọa, dục vọng cắn xé lục phủ ngũ tạng khiến dâm thủy từ hoa tâm rỉ ra liên tục, làm ướt sũng toàn bộ lớp ren của chiếc quần lót lọt khe, trơn trượt đến mức nàng phải kẹp chặt hai đùi để thứ nước dơ bẩn ấy không nhiễu xuống sàn nhà.”Bảo bối Sắc Vi, anh mang cho em một trợ thủ đắc lực đây,” Dương Thần tươi cười lên tiếng, sải bước tiến lại gần nàng.Ngay khi khoảng cách giữa hai người được rút ngắn, một phản ứng hóa học kinh hoàng bùng nổ bên trong cơ thể nữ vương hắc đạo.Hơi ấm nam tính quen thuộc, mùi vị phong trần đặc trưng của người đàn ông mà nàng yêu thương nhất ập vào khứu giác. Sự cộng hưởng của hoóc-môn nam nữ lập tức vặn vẹo, chuyển hóa thành một thứ xuân dược bạo kích. Nhục thể của nàng hoàn toàn phản bội lại lý trí! Ngay khoảnh khắc lại gần của Dương Thần, tử cung Sắc Vi co thắt dữ dội, một dòng nước dâm đãng nóng hổi ồ ạt túa ra như đê vỡ, tưới ướt đẫm cả hai bắp đùi non bên trong lớp sườn xám.”Á… ưm…” Sắc Vi suýt chút nữa đã rên rỉ thành tiếng. Nàng vội vã bấu chặt mười ngón tay sơn đỏ vào mặt quầy bar bằng gỗ sồi, các đốt ngón tay trắng bệch để nuốt ngược tiếng rên dâm đãng vào trong cuống họng.”Chào… chào chị Sắc Vi, em là Trần Dung ạ,” Cô gái thôn quê ngây thơ bước lên, cúi đầu chào một cách đầy kính cẩn, hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của vị nữ vương trước mặt.Sắc Vi cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập, lồng ngực vĩ đại phập phồng kịch liệt. Nàng dùng cạn kiệt chút lý trí cuối cùng để giữ vững vẻ mặt đoan trang, giọng nói khàn khàn, đứt quãng: “Ừm… anh Dương Thần đã nói về em rồi… Em chịu khó nhé, công việc ở đây… ban đầu sẽ… hơi vất vả…”Mỗi một từ thốt ra, Sắc Vi lại cảm thấy quả trứng rung bên trong dường như xoáy sâu hơn một chút, cọ xát vào điểm G mẫn cảm khiến hai đầu gối nàng bủn rủn. Nàng chỉ muốn khép chặt chân lại mà cọ xát, muốn quằn quại rên la. Sự tương phản giữa vẻ mặt tôn nghiêm đang dặn dò nhân viên mới và thân dưới đang nhão nhoét dâm dịch tạo thành một sự sỉ nhục trí mạng.Trần Dung thì ngược lại, cô vô cùng hào hứng, đôi mắt sáng rực đáp lời: “Dạ không sao đâu chị, em làm được hết! Em cảm ơn chị và anh Dương Thần đã cho em cơ hội này!”Cuộc trò chuyện giữa Dương Thần và Trần Dung diễn ra vô cùng rôm rả. Dương Thần vui vẻ trêu đùa vài câu, dặn dò cô bé những điều cơ bản. Thế nhưng, đối với Sắc Vi lúc này, mỗi một giây trôi qua đều là một sự đày đọa tàn khốc.Cơn khát tình bệnh hoạn từ tận xương tủy đang thiêu đốt nàng. Cảm giác hãm khoái do máy rung mang lại khiến nàng bứt rứt muốn nổ tung. Nàng yêu Dương Thần, yêu đến mức dùng cả sinh mệnh để bảo vệ, nhưng lúc này đây, nhục thể dâm đãng của nàng lại đang gào thét đòi hỏi một sự giải thoát khác. Nàng chỉ muốn đuổi Dương Thần đi thật nhanh! Nàng muốn lao ngay vào căn phòng bí mật ở cuối hành lang kia, nơi gã “cha ruột” đê tiện Tư Đồ Minh Trạch đang chờ sẵn. Nàng thèm khát được quỳ rạp dưới chân lão, banh rộng hai chân ra để cầu xin lão dùng đôi bàn tay thô ráp và cái miệng dơ bẩn xoa nắn, liếm láp hạ bộ của mình. Nàng kiên quyết không cho lão đâm vào trong để giữ gìn lớp ranh giới cuối cùng cho Dương Thần, nhưng nàng cần sự hầu hạ bên ngoài của gã đàn ông tà ác đó để dập tắt ngọn lửa dục vọng đang thiêu rụi lý trí.”Sắc Vi? Em sao thế? Sắc mặt em đỏ quá, trán còn vã mồ hôi nữa,” Dương Thần bỗng nhiên dừng câu chuyện, quan tâm vươn tay định sờ lên trán nàng.”Đừng chạm vào em!”Sắc Vi giật thót người, hoảng loạn lùi lại nửa bước. Phản ứng thái quá của nàng khiến tay Dương Thần khựng lại giữa không trung. Lớp lụa của chiếc sườn xám ma sát vào nhau tạo ra những âm thanh sột soạt, lép nhép ướt át vô cùng ám muội. Nàng hốt hoảng nhận ra mình lỡ lời, vội lấp liếm bằng một nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt: “Em… em không sao… Hôm nay quán có nhiều hồ sơ phải duyệt… em hơi mệt thôi…”Thế nhưng, Dương Thần không phải là kẻ ngốc. Hắn là Minh Vương, là một sát thủ mang những giác quan vượt qua giới hạn nhân loại.Khứu giác siêu phàm của hắn ngay lập tức bắt được một thứ mùi vị dị thường thoang thoảng trong không khí. Không phải mùi nước hoa hồng, cũng không phải mùi rượu. Đó là thứ mùi vị tanh nồng, ngai ngái xen lẫn sự ngòn ngọt đặc trưng của một người phụ nữ đang trong trạng thái động dục tột độ.Hắn khẽ nhíu mày. Thính giác bén nhạy của hắn tập trung lại, xuyên qua những tạp âm của tiếng nhạc Jazz, lập tức khóa chặt vào một âm thanh rung động vi tế phát ra từ bên dưới lớp sườn xám xẻ tà của Sắc Vi.Rè… rè… rè…Tiếng động cơ cơ khí ma sát vào những thớt thịt ướt sũng.Đồng tử Dương Thần khẽ co rút. Hắn lướt ánh mắt xuống cặp đùi đang kẹp chặt đến đáng thương của Sắc Vi, nhìn thấy sự run rẩy khó kiểm soát nơi đầu gối nàng, và sắc mặt đỏ bừng sắc tình, đôi mắt phượng dại đi vì dục hỏa.Hắn đã hiểu. Bên trong cơ thể của người phụ nữ hắn yêu, đang giấu một món đồ chơi tình dục. Và nàng đang nứng đến mức sắp không thể đứng vững nổi.Bất kỳ gã đàn ông nào khác trong tình huống này có thể sẽ nổi điên, nghi ngờ vợ mình là một kẻ lẳng lơ, dâm đãng. Nhưng Dương Thần thì không.Khoảnh khắc nhận ra sự thật ấy, trái tim Dương Thần không trào dâng sự tức giận, mà lại bị bóp nghẹt bởi một nỗi xót xa và chua chát tột cùng. Ký ức về quá khứ ập về như một cơn bão. Hắn nhớ đến những đêm mình bất lực, nhớ đến cái cảm giác không thể nào làm cho người phụ nữ của mình lên đỉnh, nhớ đến sự tự ti luôn giấu kín dưới vẻ ngoài ngang tàng.Hắn nhìn Sắc Vi đang cắn chặt môi đến rướm máu, đôi bàn tay bấu chặt vào quầy bar chịu đựng sự bứt rứt. Trong mắt hắn lúc này, Sắc Vi không phải là một kẻ lăng loàn, mà là một người phụ nữ đáng thương, phải dùng đến những thứ đồ chơi vô tri vô giác ngay cả trong lúc làm việc chỉ để khỏa lấp đi sự trống rỗng mà hắn không thể lấp đầy.”Mình đúng là một thằng đàn ông thất bại,” Dương Thần rỉ máu trong tim, chua chát tự chế giễu chính bản thân mình. “Vợ thì chiến tranh lạnh, đến người tình ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất như Sắc Vi cũng khát khao nhục dục đến mức này. Cô ấy yêu mình đến vậy, không muốn phản bội mình đi tìm người đàn ông khác, nên mới phải lén lút tự thỏa mãn bằng đồ chơi để giải tỏa sinh lý. Mình lấy tư cách gì mà trách cô ấy? Là do mình quá vô dụng, không làm tròn bổn phận của một người đàn ông…”Sự tự trách và mặc cảm tội lỗi lấn át hoàn toàn mọi lý trí của Dương Thần. Hắn không muốn vạch trần nàng, hắn không nỡ để người phụ nữ kiêu ngạo này phải xấu hổ, bẽ bàng trước mặt một cô gái thôn quê như Trần Dung.Dương Thần thu tay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười rạng rỡ thường ngày, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm. Hắn giả vờ như không biết gì, cất giọng vô tư:”À, anh sực nhớ ra! Ở công ty Ngọc Lôi chiều nay có một cuộc họp khẩn cấp, Nhược Khê vừa nhắn tin mắng anh bắt anh phải về ngay. Em thấy đấy, phận làm lính chạy vặt khổ thế đấy.”Sắc Vi ngẩn người, đôi mắt phượng chớp chớp nhìn hắn, sự kinh ngạc đan xen với một niềm vui sướng điên dại từ nhục thể dâng lên.Dương Thần quay sang xoa đầu Trần Dung: “Dung Dung, em ở lại đây theo sát chị Sắc Vi học việc nhé. Chị ấy tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng rất tốt bụng. Anh có việc phải đi trước đây.”Nói xong, không đợi Sắc Vi kịp đáp lời, Dương Thần dứt khoát quay lưng bước nhanh ra khỏi quán rượu Rose. Bóng lưng hắn cao lớn, phong trần nhưng lại nhuốm một vẻ cô độc, mang theo sự tự ti và mặc cảm của một gã đàn ông tự nhận hết mọi tội lỗi về mình, lùi bước để nhường lại không gian cho người phụ nữ tự mình “thỏa mãn”.Nhìn theo bóng lưng Dương Thần khuất sau cánh cửa kính, một cơn nhói đau xẹt qua trái tim Sắc Vi. Nàng cảm thấy một sự mất mát kỳ lạ, một nỗi nhục nhã dâng lên khi nhận ra mình vừa đuổi người anh hùng của đời mình đi chỉ vì một thứ dục vọng nhơ nhớp.Thế nhưng, sự thương xót ấy chỉ tồn tại chưa đầy ba giây.Khi Dương Thần vừa đi khỏi, cường độ rung bên trong hoa tâm dường như lại được tăng lên. Sự trống rỗng, ngứa ngáy lan tỏa từ tử cung ra toàn bộ cơ thể, cắn nuốt nốt chút lý trí cuối cùng. Nàng không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa!Sắc Vi gồng mình, quay sang gọi một tên thuộc hạ đang đứng gần đó, giọng gấp gáp, hơi thở đã hoàn toàn rối loạn: “Tiểu Triệu… cậu… cậu dẫn Trần Dung đi tham quan các khu vực làm việc. Sắp xếp chỗ ở cho cô ấy. Tôi… tôi có việc quan trọng cần xử lý trong phòng, tuyệt đối không ai được phép làm phiền!””Dạ vâng, thưa hội trưởng!” Tiểu Triệu cúi đầu nhận lệnh, quay sang dẫn Trần Dung đang cười tươi rói đi về hướng khác.Chỉ chờ có thế, Sắc Vi như một người lữ hành chết khát trên sa mạc vừa nhìn thấy ốc đảo. Nàng buông tay khỏi quầy bar, dáng đi xiêu vẹo, lảo đảo, hai đùi cọ xát vào nhau tạo ra những tiếng lép nhép dâm dật, chạy như bay về phía cuối hành lang tối tăm.Ở đó, cánh cửa phòng bí mật đang hé mở. Và bên trong bóng tối ấy, gã ác quỷ mang khuôn mặt của cha ruột nàng đã há sẵn chiếc miệng dơ bẩn, chực chờ đón lấy con mồi tự nguyện lao mình vào vực thẳm đọa lạc vĩnh hằng.

tai nhac chuong