https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
298

Ánh nắng chiều tà của mùa hạ Trung Hải dát một lớp vàng sẫm, nóng bỏng lên những con kính của tòa nhà văn phòng và những rặng cây xào xạc bên đường. Khí trời oi bức nực nội dường như càng làm tăng thêm sự bực bội, nôn nóng ngấm ngầm trong huyết quản của Dương Thần. Thời gian gần đây, hắn luôn rơi vào một trạng thái vô cùng bứt rứt và tồi tệ về mặt sinh lý. Thân là Minh Vương Hades tối cao, sở hữu tu vi “Vãng Niệm Diễn Xuất Kinh” đạt tới tầng thứ tám đỉnh phong, thân thể hắn đáng lẽ phải cường tráng, dũng mãnh vô song. Thế nhưng, không hiểu sao mỗi lần đối diện với những người phụ nữ tuyệt sắc xung quanh mình, từ sự kiêu sa lạnh lùng của Lâm Nhược Khê, nét quyến rũ trưởng thành của Lưu Minh Ngọc, cho đến đóa hồng gai rực lửa Sắc Vi, Dương Thần đều cảm thấy một sự bất lực nhục nhã âm thầm.Cơ thể hắn trước kia lúc nào cũng hừng hực tà hỏa, cự vật gân guốc sưng trướng muốn nổ tung, nhưng gần đây cứ đến thời khắc mấu chốt, khi chuẩn bị chiếm đoạt và lấp đầy các nàng, huyết quản hắn lại giống như bị một cánh cửa sắt lạnh lẽo đột ngột đóng sầm lại, triệt tiêu toàn bộ khoái cảm sinh lý đỉnh điểm sau đó thì lại trở lại bình thường. Cái cảm giác bị nghẹn lại ở ranh giới của sự bùng nổ, không thể nào ngẩng cao đầu trước người phụ nữ mình yêu thương khiến Dương Thần u uất, buồn phiền đến cực hạn. Hắn tự hận, tự trách bản thân vô dụng, hoàn toàn không hề hay biết rằng huyết mạch của mình đang bị một loại cổ trùng tà ác nhất mang tên Nghịch Cổ âm thầm ký sinh và phong tỏa tiềm năng giống đực.

Để giải tỏa sự ngột ngạt trong lòng, Dương Thần quyết định lái chiếc BMW mượn từ gara biệt thự Long Cảnh Uyển tìm tới trường Nhất Trung Trung Hải để gặp Lý Tinh Tinh.Đối với cô em gái thanh thuần, ngây thơ này, trong lòng Dương Thần luôn tồn tại một sợi tơ tình cảm mờ ám và phức tạp.

Nàng vốn là một cô gái nghèo, vừa tốt nghiệp đại học liền về đây làm giáo viên tiếng Anh. Vẻ đẹp nhu mì, dịu dàng như đóa bách hợp đứng trong mưa của nàng luôn mang đến cho hắn một cảm giác tươi mát, muốn nâng niu và bảo bọc. Hơn nửa tháng qua bận rộn với vô số rắc rối công sở và hắc đạo, hắn đã lạnh nhạt với nàng khá lâu, khiến trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác áy náy, nhớ nhung.

(Ảnh Lý Tinh Tinh)

Khi chiếc BMW sang trọng từ từ dừng lại bên bệ đá trước cổng trường Nhất Trung, Dương Thần nhác thấy một thân ảnh quen thuộc đang ôm tập giáo án bước ra.Lý Tinh Tinh hôm nay ăn mặc vô cùng giản dị, mộc mạc. Cô diện một chiếc áo sơ mi màu trắng sữa ngắn tay phối cùng quần jean màu nhạt ôm sát lấy cặp đùi thon dài, mượt mà. Mái tóc đen nhánh được buộc cao kiểu đuôi ngựa gọn gàng, vài sợi tóc mai lơ thơ bay bay trước trán hắt lên gò má trắng ngần không chút phấn son. Thần sắc nàng trông có phần hơi tiều tụy, mệt mỏi, nhưng chính cái khí chất thanh lịch, dịu dàng của một nữ giáo viên trẻ lại càng làm tăng thêm vẻ mơn mởn, lay động lòng người của nàng.

Vừa nhìn thấy chiếc xe và gương mặt của Dương Thần, đôi mắt to tròn, đen láy của Lý Tinh Tinh bỗng chốc sáng rực lên như bầu trời sao. Nàng đứng khựng lại, bờ môi anh đào khẽ run rẩy, bao nhiêu sự tủi thân, u uất vì bị hắn lạnh nhạt lâu ngày bỗng chốc tan biến thành mây khói.”Dương đại ca… sao anh lại tới đây?” – Tinh Tinh bước nhanh tới, giọng nói dịu dàng, e thẹn như tiếng đàn cầm.Dương Thần bước xuống xe, nở một nụ cười lười biếng, ấm áp thường ngày, vươn tay véo nhẹ lên chiếc mũi ngọc tinh xảo của nàng:

“Anh rảnh rỗi nên tới thăm cô giáo Lý xinh đẹp của chúng ta đây. Sao thế, không hoan nghênh anh à?”.Gò má Tinh Tinh đỏ bừng lên vì xấu hổ, nàng cúi đầu né tránh ánh mắt nóng rực của hắn, khẽ lay lay vạt áo lẩm bẩm: “Người ta đâu có ý đó… Chỉ là lâu rồi không thấy anh gọi điện…”.Sau một hồi trò chuyện đầy ngượng ngùng và ngọt ngào, Lý Tinh Tinh mới ngập ngừng tỏ bày khó khăn của mình. Hóa ra, tối nay tổ tiếng Anh của trường có tổ chức một buổi tiệc hoan nghênh giáo viên mới tại quán bar Thiên Phủ Chi Quốc.

Vị tổ trưởng tiếng Anh là Tưởng Thạc – một kẻ vốn cậy quyền thế gia tộc, luôn bày ra vẻ mặt đạo mạo nhưng thực chất lại đeo bám, quấy rối nàng không ngừng. Nàng vốn đơn thuần, chưa từng đến những nơi ăn chơi như quán bar, lại sợ hãi sự bám đuôi của Tưởng Thạc, nên muốn nhờ Dương Thần đóng giả làm bạn trai của mình để đến dự tiệc, ép tên tổ trưởng kia phải từ bỏ ý định.Nhìn vẻ mặt mong mỏi, lo sợ của cô gái nhỏ, Dương Thần sao có thể từ chối? Bản tính che chở cường liệt của hắn lập tức trỗi dậy, hắn hăng hái gật đầu gánh vác trách nhiệm bảo vệ nàng.Tuy nhiên, nhìn lướt qua bộ quần áo jean mộc mạc có phần sờn cũ của Tinh Tinh, Dương Thần khẽ nhíu mày.

Hắn biết Thiên Phủ Chi Quốc là quán bar tổng hợp cao cấp, nơi giới nhà giàu Trung Hải hay lui tới. Hắn không muốn người con gái của mình bị đám đồng nghiệp hợm hĩnh coi thường.”Đi nào, Tinh Tinh. Trước khi đến bữa tiệc, anh dẫn em đi mua vài bộ quần áo mới. Em là công chúa của anh, không thể để lũ người kia xem nhẹ được” – Dương Thần hống hách kéo tay nàng lên xe.Tinh Tinh hốt hoảng, vội vàng xua tay cự tuyệt: “Ấy, Dương đại ca, không cần đâu! Tiền quần áo lần trước anh mua cho em, em vẫn chưa trả hết… Làm sao nhận đồ đắt tiền thế này được nữa?”.Dương Thần nghiêm mặt, ra vẻ giận dữ quát nhẹ: “Hôm nay là anh tặng em, cấm được từ chối! Khi mới về nước, nếu không có sự tin tưởng và dịu dàng của em giúp đỡ, anh làm sao có được ngày hôm nay? Số quần áo này so với những gì em dành cho anh còn quá rẻ mạt”.Sự bá đạo đầy sủng nịnh của Dương Thần khiến trái tim Lý Tinh Tinh run lên từng đợt sóng ngọt ngào. Nàng không thể cự tuyệt nổi hắn, đành ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, lén nhìn góc nghiêng nam tính của hắn mà trong lòng ngập tràn hạnh phúc.Dương Thần lái chiếc BMW đưa nàng tới một trung tâm thương mại thời trang xa hoa bậc nhất Trung Hải. Hắn dắt nàng vào một boutique cao cấp chuyên bán đầm lụa và trang phục thiết kế dành cho giới thượng lưu. Nhìn thấy bảng giá chi chiết những chữ số không, Tinh Tinh giật giật ống tay áo hắn, nhỏ giọng van nài: “Dương đại ca, đắt quá… Chúng ta ra tiệm nhỏ hơn mua đi…”.

“Đứng yên đó cho anh chọn” – Dương Thần lờ đi lời nàng, tự mình đi tới các móc treo, dùng con mắt tinh tường của một kẻ lọc lõi chọn ra một chiếc đầm liền thân bằng chất liệu dệt kim màu vàng nhạt siêu bó sát. Chiếc váy được thiết kế cổ thuyền trễ vai thanh lịch, ôm khít lấy thân hình thon thả nhưng ba vòng vô cùng cân đối của nàng.Hắn đẩy chiếc đầm vào tay nàng, nháy mắt trêu chọc: “Tinh Tinh, cởi quần áo ra, vào trong thử cho anh xem”.Khuôn mặt Lý Tinh Tinh đỏ bừng như quả gấc chín, nàng lí nhí mắng một câu “Đồ vô lại” rồi luống cuống ôm váy chạy thẳng vào phòng thử đồ biệt lập.Đứng đợi bên ngoài suốt nửa tiếng đồng hồ, Dương Thần nhàn nhã tán gẫu vài câu với mấy cô nhân viên bán hàng xinh đẹp. Cho đến khi cánh cửa phòng thử đồ khẽ động, Lý Tinh Tinh rụt rè bước ra.Ngay khoảnh khắc ấy, cả căn tiệm dường như nín thở trước vẻ đẹp lay động lòng người của nàng.Chiếc đầm dệt kim màu vàng nhạt ôm sát lấy từng đường cong mềm mại của thiếu nữ. Vòng eo thon thả mỏng manh như nhánh liễu, bờ hông nảy nở tròn trịa kết hợp cùng cặp đùi lụa là, thon dài và trắng muốt được phơi bày trọn vẹn bên dưới vạt váy ngắn. Phần cổ thuyền trễ vai khéo léo để lộ bờ vai trần thon thả và xương quai xanh tinh xảo tỏa ra sắc trắng như sữa.

Hai bầu ngực tuy không vĩ đại như Sắc Vi nhưng lại săn chắc, no tròn, phập phồng nhè nhẹ theo từng nhịp thở xấu hổ của nàng.Dương Thần nhìn đến đờ người ra, cõi lòng dâng lên một sự thèm khát trần trụi. Hắn vội vàng quẹt thẻ thanh toán ba ngàn tệ không chút do dự, mặc cho Tinh Tinh xót tiền đến nhíu chặt mày.Khi hai người tay trong tay bước ra khỏi trung tâm thương mại để hướng về phía bãi đỗ xe, bầu không khí đang vô cùng ngọt ngào bỗng chốc bị phá vỡ bởi hai bóng người quen thuộc xuất hiện trước một tiệm quần áo bình dân ở bên kia đường.

Đó chính là Trương Phú Quý và Mã Quế Phương.Lúc này, Nghiêm Bất Vấn đang sử dụng mặt nạ silicon và ngụy trang cơ thể để đóng giả thành gã cha dượng Trương Phú Quý – một tên cờ bạc hèn mọn, rách rưới với bộ quần áo công nhân sờn rách, nhem nhuốc vết dầu mỡ. Đi bên cạnh gã là Mã Quế Phương – người mẹ hiền lành, truyền thống của Mạc Thiện Ny.

Bà Quế Phương mặc một chiếc áo hoa nông thôn mộc mạc, giản dị. Tuy nhiên, dù khoác lên mình bộ đồ cũ kỹ, vóc dáng của một thiếu phụ chín muồi chưa đầy bốn mươi tuổi vẫn phô diễn ra những đường cong phồn thực chết người. Thắt đáy lưng ong vô cùng hoàn hảo, bờ mông tròn trịa đầy đặn ẩn hiện sau lớp quần vải thô khiến bất cứ gã đàn ông nào đi ngang qua cũng phải thèm khát nuốt nước bọt.Vừa nhìn thấy Dương Thần và Lý Tinh Tinh bước tới, Trương Phú Quý bỗng nhiên biến đổi sắc mặt, gã đon đả, khúm núm kéo Mã Quế Phương chạy xộc qua đường để chào hỏi.”Ái chà! Cậu Dương! Cô giáo Lý! Thật là trùng hợp quá! Không ngờ lại gặp hai người ở đây!” – Lão Trương (NBV) khom lưng, bày ra bộ dạng hèn mọn, dập đầu tạ ơn đầy giả tạo.

Lý Tinh Tinh nhìn thấy lão Trương thì khẽ mỉm cười chào hỏi. Nàng vốn đơn thuần, lương thiện, chỉ biết lão Trương mới xin vào làm công việc lao công quét dọn, thu dọn rác dơ bẩn tại trường Nhất Trung nơi nàng giảng dạy. Nàng vô cùng kính trọng những người lao động nghèo khổ này do hoàn cảnh giống cha nàng, liền nhẹ nhàng nói: “Bác Trương, bác cũng đi mua đồ ạ? Công việc ở trường dạo này có mệt lắm không bác?”.

“Dạ không mệt, không mệt chút nào cô giáo Lý ạ! Nhờ có nhà trường chiếu cố, tôi mới có được miếng cơm quét dọn vệ sinh dơ bẩn này” – Lão Trương rụt rè gãi đầu, rồi quay sang cúi đầu chào Dương Thần, giọng điệu vô cùng thành khẩn: “Cậu Dương, từ sau lần cậu giúp gia đình tôi dẹp loạn đám giang hồ tống tiền, tôi đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi. Giờ tôi đã tu trí làm ăn, không cờ bạc nữa, chỉ muốn cùng bà xã chăm chỉ làm việc nuôi gia đình thôi”.

Dương Thần nhìn gã Trương Phú Quý rách rưới trước mặt, khẽ gật đầu chào hỏi. Sở dĩ hắn khách khí là vì biết Trương Phú Quý chính là cha dượng của Mạc Thiện Ny – người phụ nữ mà hắn vô cùng trân trọng.Thế nhưng, khi ánh mắt hắn dời sang người đàn bà đi bên cạnh gã, Dương Thần đột ngột cứng đờ người lại. Hắn trợn trừng mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt trái xoan đoan trang, hiền thục của Mã Quế Phương.

“Sao… sao lại giống thế này?” – Dương Thần kinh ngạc hét lên trong thâm tâm.Khuôn mặt của người đàn bà trung niên này, từng đường nét, khóe mắt, bờ môi cho đến khí chất mộc mạc kia bỗng chốc trùng khớp hoàn toàn với khuôn mặt sắc sảo, bốc lửa của Mạc Thiện Ny! Chỉ cần nhìn lướt qua, hắn liền có thể khẳng định chắc chắn 100% người phụ nữ này chính là mẹ ruột của Mạc Thiện Ny!Lúc này, Mã Quế Phương đang vô cùng hoảng sợ và nhục nhã. Cô đứng nép sau lưng gã chồng hờ, đầu cúi gằm xuống đất, không dám hé răng nói nửa lời vì sợ hãi người đồng nghiệp của con gái sẽ phát hiện ra tung tích dơ bẩn của mình tại khu ổ chuột này.Nhưng điều dơ bẩn nhất, kinh hoàng nhất đang diễn ra bên dưới lớp áo hoa mộc mạc kia của cô mà không một ai hay biết!Hiện tại, toàn bộ cơ thể chín muồi của Mã Quế Phương đang bị Nghiêm Bất Vấn hoàn toàn khống chế. Bên dưới lớp quần vải thô ráp, cô hoàn toàn khỏa thân, không hề mặc một mảnh nội y nào che chắn. Và dã man hơn, vùng tư mật sâu thẳm của nàng đang bị nhét chặt bởi một quả trứng rung silicon khổng lồ nổi đầy gai nhọn gồ ghề đang liên tục hoạt động ở chế độ ngầm vi tế!Mỗi một nhịp rung giật cục của thiết bị tàn nhẫn chà xát vào hạt ngọc mẫn cảm và vách thịt âm đạo đang sưng đỏ của cô.

Sóng sinh học Cổ Vương phát ra từ Nghiêm Bất Vấn ở cự ly gần đang điên cuồng kích hoạt Cổ Nô ngủ đông, bóp méo toàn bộ nỗi nhục nhã thành ngọn lửa tình bùng cháy dữ dội. Mã Quế Phương phải cắn chặt răng đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ lẳng lơ, hai đùi thon thả xoắn xuýt khép chặt vào nhau để kìm hãm dòng dâm thủy ấm nóng, nhớp nháp đang tuôn ra như suối, chảy ròng ròng làm ướt sũng cả bắp đùi trong. Cô sợ hãi tột cùng nếu chỉ cần lơi lỏng một giây, dâm dịch dơ bẩn sẽ nhỏ giọt xuống sàn đường ngay trước mặt Dương Thần và cô giáo Lý.Trong bầu không khí căng thẳng và éo le tột độ ấy khi đứng ở cự ly gần đối diện với Lý Tinh Tinh thanh thuần, đáng yêu trong chiếc váy vàng dệt kim bó sát, đặt cạnh gã lao công Trương Phú Quý rách rưới, bẩn thỉu và thô bỉ, một luồng hỏa khí nóng rực đột ngột từ sâu trong tủy sống của Dương Thần bộc phát dữ dội.Lần đầu tiên sau nhiều tháng chịu đựng sự bất lực sinh lý, cự vật của Minh Vương bỗng chốc sưng trướng, dựng đứng lên một cách, hung hãn bên trong quần lót.Thế nhưng, đây tuyệt đối không phải là phản ứng sinh lý lành mạnh của một nam nhân yêu thương bảo bọc người phụ nữ của mình.

Trái tim và lý trí Dương Thần đang gào thét sự trân trọng dành cho Tinh Tinh, thế nhưng, dòng máu mang theo Nghịch Cổ vừa mới tiến hóa lên giai đoạn mới đã triệt để can thiệp, bẻ cong toàn bộ hệ thần kinh và nhận thức của hắn. Xúc tác độc hại của cổ trùng hấp thụ luồng hoóc-môn kích thích từ sự tương phản cực đoan trước mắt: một bên là cô giáo trẻ ngây thơ, băng thanh ngọc khiết, một bên là gã lao công hèn mọn, dơ bẩn đang quét rác dọn phân ở trường học. Nghịch Cổ điên cuồng bóp méo nhận thức của Dương Thần, truyền thẳng lên vỏ não hắn một luồng tà niệm đen tối, vặn vẹo tột cùng.Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Tinh Tinh thanh cao, rồi lại liếc nhìn Trương Phú Quý rách rưới, gầy gò đứng cạnh. Trong đầu hắn bỗng dưng bùng nổ một ảo ảnh đầy kích thích dâm mĩ và nhục nhã: Hắn thèm khát được nhìn thấy cô giáo tiếng Anh ngây thơ kia bị vứt bỏ mọi sự kiêu ngạo, trần truồng nằm rạp dưới đất, dạng rộng hai chân ra để hầu hạ, bú liếm cự vật hôi hám của gã lao công già nua bẩn thỉu kia ngay trước mặt hắn! Hắn muốn ngửi thấy thứ dâm thủy trong suốt của nàng hòa quyện cùng mùi mồ hôi chua loét của Trương Phú Quý, muốn nghe tiếng nàng khóc lóc, rên rỉ lẳng lơ cầu xin sự chà đạp từ gã đàn ông hạ đẳng nhất xã hội!

“Kỳ lạ… Tại sao mình lại có thứ suy nghĩ cầm thú, đê tiện này với Tinh Tinh?” – Dương Thần kinh hoàng tự chất vấn bản thân, trán vã đầy mồ hôi lạnh, nhưng cự vật bên dưới lại càng sưng to, gân guốc giật nảy lên vì hưng phấn tột độ trước ảo ảnh nón xanh đầy vặn vẹo. Sự sụp đổ lòng tự tôn của một Minh Vương vô địch bắt đầu nhen nhóm, khi hắn nhận ra bản thân mình lại sinh ra cực khoái từ sự đọa lạc của người phụ nữ mình yêu.

Nấp sau lớp mặt nạ Tư Đồ Minh Trạch, Nghiêm Bất Vấn nheo mắt nhìn biểu hiện cứng đờ, ánh mắt mê loạn đầy tà niệm và hơi thở dồn dập của Dương Thần.Thông qua mạng lưới thần kinh của Cổ Vương ký sinh trong tim, Nghiêm Bất Vấn lập tức nhận được phản hồi bạo kích từ luồng dữ liệu Nghịch Cổ đang đột biến gieo rắc độc tố vào não bộ Dương Thần. Hắn nhếch khóe môi cười lạnh lùng, tàn nhẫn, một nụ cười đắc thắng của ác quỷ đang đứng sau bức màn nắm giữ bàn cờ thế gian.”Tốt lắm, Dương Thần… Cứ tận hưởng thứ cực khoái vặn vẹo đó đi,” – Nghiêm Bất Vấn thầm nghĩ trong lòng.

<< 1 69 70 71 72 73 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong