https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
299

Chỉ đến khi làn khói xả từ ống pô chiếc xe sang trọng hoàn toàn tan biến vào bầu không khí oi bức, Mã Quế Phương mới dám run rẩy thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Suốt từ nãy đến giờ, hai đùi cô khép chặt đến mức run rẩy, gót chân ngọc ngà tê dại vì phải gồng mình chịu đựng sự tàn phá của quả trứng rung đang điên cuồng xoáy sâu trong mật đạo. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả mảng lưng áo hoa mộc mạc, dính bết những sợi tóc mai mềm mại vào gò má đỏ bừng sắc tình. Cô sợ hãi tột cùng, chỉ sợ một giây lơi lỏng, thứ dâm dịch nhớp nháp, nóng hổi đang trào ra như suối kia sẽ nhỏ giọt xuống mặt đường ngay trước mặt người tình của con gái mình.Bất chợt, một bàn tay thô ráp, lấm tấm đồi mồi và nồng nặc mùi mồ hôi chua loét của “Trương Phú Quý” vươn tới. Không một chút kiêng nể hay báo trước, gã dùng lực vỗ mạnh một cái Bốp thật chát chúa lên bờ mông tròn trịa, nảy nở đang căng lên dưới lớp quần vải thô của cô.”Á…!”Mã Quế Phương giật thót mình, một tiếng kêu kiều mị, nghẹn ngào suýt chút nữa thoát ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn. Sự hoảng sợ tột độ nháy mắt đánh sập thần trí cô. Cô hốt hoảng, gương mặt kiều diễm cắt không còn một giọt máu, vội vã đưa mắt ráo hoảnh nhìn khắp xung quanh, trái rồi phải, chỉ sợ trong đám người qua lại trên phố có ai đó vô tình nhìn thấy hành vi dâm ô, thô bỉ của gã chồng hờ ngay giữa thanh thiên bạch nhật.Cho đến khi xác định chắc chắn bốn bề chỉ có những bước chân hối hả của những người lạ mặt đang vội vã trở về nhà sau giờ làm, không một ai chú ý đến góc phố tối tăm này, Mã Quế Phương mới lồng ngực phập phồng thở hắt ra, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô quay phắt người lại, đôi mắt phượng ngập nước trợn trừng đầy phẫn nộ, định mở miệng mắng nhiếc gã chồng hờ vô liêm sỉ, độc ác vì đã lăng nhục mình nơi công cộng.Thế nhưng, lời nói vừa lên đến đầu môi bỗng chốc nghẹn đắng lại nơi cuống họng.Bzzzzzz…Đúng lúc đó, Nghiêm Bất Vấn dưới lớp vỏ bọc Trương Phú Quý khẽ nhếch mép cười lạnh, âm thầm dùng thiết bị điều khiển trong túi quần tăng tần số rung giật của quả trứng rung silicon lên thêm một mức. Kích thích bạo liệt đột ngột đánh thẳng vào điểm G sâu trong dũng đạo. Một luồng điện khoái cảm tê dại, mãnh liệt hàng vạn vôn giật mạnh dọc theo tủy sống, khiến toàn thân Mã Quế Phương run lên bần bật, hai đầu gối nhũn ra suýt quỵ xuống mặt đường. Hoa tâm của cô điên cuồng co thắt, mút chặt lấy khối silicon gồ ghề gai nhọn, một lượng lớn dâm thủy ấm nóng, đặc sệt lại ồ ạt tuôn ra, thấm ướt sũng cả đáy quần lót cotton mỏng manh.

Sự tương phản tàn khốc giữa lý trí đoan trang và nhục thể dâm đãng lập tức hiện về, tát thẳng vào lòng tự tôn của người mẹ. Mã Quế Phương cay đắng nhận ra, bản thân mình hiện tại lấy tư cách gì, lấy danh nghĩa gì để mắng gã? Cô chẳng phải là một quả phụ thủ tiết mười mấy năm thanh cao, đoan trang như cô vẫn luôn tự huyễn hoặc. Chỉ mới vài ngày qua thôi, ngay trên chiếc bồn cầu dơ bẩn của căn phòng trọ rách nát, cô đã trần truồng quỳ sấp, chổng ngược cặp mông trắng ngần lên không trung, tự miệng van xin gã dùng cự vật khổng lồ đâm nát cái lồn dâm đãng của mình trước hàng chục ống kính điện thoại của đám giang hồ. Cô đã rên rỉ lẳng lơ, uốn éo chiếc hông nghênh hợp từng cú thúc tàn bạo, và nuốt trọn từng giọt tinh dịch đặc sệt, tanh nồng của gã vào dạ dày một cách chủ động và dâm tiện nhất.Sự tự khinh bỉ chính bản thân mình dâng lên tột cùng, bóp nghẹt lấy cổ họng Mã Quế Phương. Cô cúi gằm mặt xuống đất để giấu đi hai hàng nước mắt nhục nhã đang chực trào, cắn chặt môi dưới đến rướm máu. Cô nhận ra mình đã không còn tư cách của một con người, giờ đây cô chỉ là một con tình nô ti tiện, một con súc vật khát tình đã bị trùng nô hoàn toàn đồng hóa nhục thể.”Hắc hắc, bà xã, đứng ngây ra đó làm gì?” “Trương Phú Quý” khàn giọng cười bỉ ổi, bàn tay bẩn thỉu lại đưa lên vỗ mạnh một cái nữa vào mông cô: “Mau vào trong cửa tiệm kia chọn lấy vài bộ quần áo tươm tất đi. Ngày mai là ngày đầu tiên bà đến làm tạp vụ dọn dẹp trừ nợ rồi. Đừng có mặc bộ đồ quê mùa này, làm bẩn mắt người ta, khách mà ghét bỏ đuổi bà đi, thì tính mạng của con gái Ny Nhi của bà… tôi đéo bảo đảm được đâu nhé!”Nghe nhắc đến sự an nguy của con gái Mạc Thiện Ny, Mã Quế Phương run rẩy gật đầu, không dám phản kháng nửa lời. Cô lầm lũi xách chiếc túi vải cũ kỹ, kéo lê bước chân nặng nhọc đi theo gã chồng hờ bước vào trong cửa hàng quần áo bình dân cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm.Căn tiệm nhỏ hẹp, ngột ngạt và bốc lên thứ mùi ẩm mốc của những thớ vải polyester rẻ tiền dầm mưa nắng. Ánh sáng trong tiệm lờ mờ chỉ phát ra từ một bóng đèn tuýp bám đầy mạng nhện. Những giá treo quần áo kim loại rỉ sét chi chiết những bộ trang phục lỗi mốt, bụi bặm.Nghiêm Bất Vấn đứng khoanh tay tựa lưng vào một giá treo, đôi mắt tà ác sau lớp hóa trang già nua quét dọc theo thân hình phồn thực của Mã Quế Phương. Hắn ra lệnh bằng chất giọng khàn đục: “Bà xã, vào trong phòng thay đồ kia thử bộ này cho tôi xem.”Hắn ném vào tay cô một bộ trang phục giúp việc được thiết kế cực kỳ khiêu khích: chiếc áo sơ mi mỏng tang màu trắng sữa phối cùng chân váy ngắn ôm khít hông màu đen tuyền.Mã Quế Phương run rẩy nhận lấy bộ quần áo. Khi ngón tay cô chạm vào chất vải ren mỏng dính, cô biết rõ ý đồ tà dâm của gã chồng hờ. Nhưng nỗi sợ hãi đoạn video đồi bại bị phát tán cho con gái và đồng nghiệp khiến cô không còn lựa chọn nào khác. Cô tập tễnh bước vào gian phòng thử đồ chật hẹp ở góc tiệm, kéo cánh cửa gỗ mỏng manh lại và cài chốt cửa bằng sắt rỉ sét.Bên trong phòng thay đồ vô cùng tối tăm, chật hẹp, chỉ rộng chưa đầy một mét vuông. Một chiếc gương trang điểm ố vàng treo trên vách tường gỗ ép, phản chiếu thân ảnh tiều tụy nhưng đầy đặn, mặn mà của người thiếu phụ chín muồi.Mồ hôi dính dớp làm chiếc áo hoa bám chặt vào làn da trắng nõn. Mã Quế Phương run rẩy đưa tay cởi bỏ từng chiếc cúc áo. Chiếc áo hoa tuột xuống, lộ ra đôi gò bồng đảo khổng lồ, căng mọng đang nức nở phập phồng theo từng nhịp thở hoảng loạn. Chiếc áo lót cotton cũ kỹ màu trắng sữa ôm chặt lấy hai bầu ngực sữa khổng lồ, hai đầu nhũ hoa bên dưới đã sớm săn cứng, dựng đứng cứng ngắc hằn rõ mồn một qua lớp vải.Cô đưa tay tháo nốt chiếc quần âu dài ném xuống đất. Giờ đây, trên người cô chỉ còn duy nhất chiếc quần lót cotton màu trắng mỏng manh. Thế nhưng, thứ vải vóc ấy đã sớm ướt sũng, dính sát vào rãnh thịt đang sưng tấy đỏ rực do dâm thủy rỉ ra liên tục từ lúc đứng ngoài đường. Mùi hương phụ nữ trưởng thành nồng đậm hòa quyện cùng mùi dâm dịch ngọt ngào bốc lên khắp không gian chật hẹp, kích thích năm giác quan.Cạch!Chốt cửa sắt mỏng manh bỗng nhiên bị lay động dữ dội, rồi nhanh chóng bị Nghiêm Bất Vấn dùng một chiếc chìa khóa vạn năng dễ dàng mở tung. Gã Trương Phú Quý thô bỉ, xấu xí xông vào, lập tức đóng sập cửa lại và cài khóa trong.

Đôi bàn tay ngọc ngà cố sức che chắn bầu ngực sữa đồ sộ đang phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng ngấn nước trừng lên đầy uất hận. Sự nhục nhã tích tụ suốt cả buổi chiều hóa thành một luồng dũng khí tuyệt vọng, cô nghiến răng mắng lớn:”Trương Phú Quý! Ông… ông đúng là đồ vô liêm sỉ! Đồ súc sinh bẩn thỉu! Trên danh nghĩa tôi vẫn là vợ ông, vậy mà ông lại hèn hạ đứng nhìn đám giang hồ ngoài kia lột trần, sỉ nhục tôi, quay phim tôi, rồi giờ chính ông lại dùng cái bản mặt tởm lợm này để ép buộc, làm nhục tôi ở cái xó xỉ dơ bẩn này… Ông không biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào sao?!”Nghe tiếng mắng nhiếc uất nghẹn của vợ, “Trương Phú Quý” không hề tức giận, ngược lại gã còn nhếch mép cười gằn đầy dâm tà. Tiếng cười khàn đục, bỉ ổi vang vọng trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của phòng thử đồ. Lão tiến sát lại gần, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền phả thẳng vào khuôn mặt kiều diễm của cô.Bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của gã thô bạo bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Mã Quế Phương, ép cô phải đối diện với ánh mắt đục ngầu, tà ác của mình, gằn giọng phản bác đầy tàn nhẫn:”Vô liêm sỉ? Khà khà, Mã Quế Phương ơi là Mã Quế Phương, bà mở miệng ra là mắng tôi vô liêm sỉ, ra cái vẻ tiết phụ thủ tiết mười mấy năm, là người đàn bà đã có chồng. Nhưng bà quên mất mấy ngày hôm nay bà đã làm những trò đồi bại gì rồi sao? Bà tự nhận mình là người đàn bà đã có chồng, thế nhưng cái cơ thể chín muồi, lẳng lơ này của bà lại tình nguyện quỳ sấp, chổng ngược cái mông trắng ngần lên để rên rỉ hầu hạ, phục vụ cho đám trai trẻ xăm trổ xông vào phòng trọ! Chính cái miệng hay nói đạo lý này của bà đã ra sức bú mút cự vật của tụi nó, và cái lồn dâm đãng của bà chảy nước lênh láng trong sung sướng khi bị đám đàn ông trẻ tuổi chà đạp, bạo hành!”Lão già ghé sát tai cô, thổi một luồng hơi nóng rực đầy tính lăng nhục:”Lúc nằm dưới thân đám trai tráng kia, bà có nhớ mình là người đã có chồng không? Lúc dâm thủy của bà xịt ra như suối tưới ướt đẫm tay tụi nó, bà có nhớ đến hai chữ liêm sỉ không? Một con đĩ dâm đãng đã quen mùi hoan lạc của đám đàn ông trẻ tuổi, giờ lại giả vờ đoan trang thục nữ để lên lớp với lão chồng này à? Hắc hắc, bà xã, nợ của tôi đã gán lên người bà, bà ngoan ngoãn dạng háng ra phục vụ tôi để trừ nợ, hay là muốn tôi gửi đoạn clip bà đang rên rỉ hầu hạ đám trai trẻ kia cho con gái Mạc Thiện Ny của bà xem?”Từng lời phản bác thô bỉ, bóc trần sự thật nhơ nhuốc như một gáo nước đá tạt thẳng vào linh hồn Mã Quế Phương, bóp nghẹt lấy trái tim người mẹ bảo thủ. Khuôn mặt kiều diễm của cô nháy mắt cắt không còn một giọt máu, rồi lại đỏ bừng lên vì sự nhục nhã tột cùng.Cô chết lặng, nước mắt tủi nhục tuôn rơi lã chã. Sự tự khinh bỉ chính bản thân mình dâng lên tột độ khi cô nhận ra lời lão nói không sai một chữ. Thể xác cô đã hoàn toàn phản bội lại lý trí và đạo đức, đọa lạc sâu sắc dưới sự thao túng của tơ trùng Cổ Nô. Đứng trước gã chồng hờ tồi tệ, cô triệt để vỡ vụn lòng tự tôn, không còn lấy một mảnh giáp phản kháng, chỉ biết nhục nhã cúi đầu chấp nhận thân phận một con tình nô ti tiện.Gã bước tới sát bên cô, không gian chật hẹp khiến hai cơ thể áp sát vào nhau không một kẽ hở. Mùi mồ hôi chua loét và khói thuốc lá rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Mã Quế Phương khiến cô muốn nôn mửa, nhưng tơ trùng Cổ Nô trong người cô lại điên cuồng reo hò, kích hoạt bản năng giống cái.

“Ông… ông định làm gì?! Đi ra ngoài ngay! Đây là cửa hàng công cộng…” Mã Quế Phương hoảng hốt che chắn bộ ngực vĩ đại, lùi sát vào vách tường gỗ ép lạnh lẽo, giọng nói run rẩy, nhỏ như muỗi kêu.

Không một chút nương tình, Trương Phú Quý vươn bàn tay to lớn, thô ráp như giấy nhám vồ lấy một bên bầu ngực khổng lồ của nàng. Gã dùng sức nhào nặn thô bạo, ép khối thịt sữa non mềm biến dạng qua các kẽ ngón tay, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy đầu nhũ hoa đang dựng đứng mà tàn nhẫn vân vê, miết mạnh.”Á… ưm… nhẹ một chút… xin ông…” Mã Quế Phương nhắm nghiền mắt rên rỉ nghẹn ngào từ tận cuống họng.Cơn đau buốt nhói từ ngực bập bùng truyền về não bộ lập tức bị Cổ Nô bóp méo thành luồng điện cực khoái mãnh liệt. Hai bầu vú sữa căng trướng lên, ngoan ngoãn dâng hiến trong lòng bàn tay gã bạo hành.Bàn tay còn lại của Trương Phú Quý luồn xuống dưới, không chút do dự túm lấy cạp chiếc quần lót cotton đã ướt sũng dâm thủy của cô, tàn nhẫn giật mạnh tuột xuống tận mắt cá chân!Xoẹt!Lớp phòng ngự cuối cùng bị xé toạc. Khu vực tư mật với chùm lông đen rậm rạp, hai cánh môi âm hộ sưng đỏ và khe lồn lầy lội, bóng nhẫy dòng xuân thủy ấm nóng hoàn toàn phơi bày trần trụi dưới ánh đèn vàng nhạt.Nghiêm Bất Vấn không hề dùng cự vật đâm vào, hắn tuân thủ nghiêm ngặt ranh giới “giải tỏa sinh lý” để duy trì trò chơi tra tấn tâm lý tàn khốc. Hắn đưa hai ngón tay thô ráp, bẩn thỉu trực tiếp ấn mạnh, đâm sầm vào bên trong mật dạo chật hẹp đang mềm nhũn, ngứa ngáy của cô!”Áaaaa!!!”Mã Quế Phương cong gập người lên, hai tay bám chặt lấy hai bờ vai gầy gò của gã chồng hờ, đầu ngửa ra sau va đập nhẹ vào vách tường kính. vách thịt bên trong d dũ đạo co thắt điên cuồng, từng lớp màng thịt lật ra lật vào, tham lam mút mát, siết chặt lấy hai ngón tay dơ bẩn của gã như muốn vắt kiệt.Hắn điên cuồng móc ngoáy với tốc độ xé gió, đồng thời ngón tay cái bên ngoài liên tục day nghiến, ấn mạnh lên hạt ngọc (âm vật) đang sưng mọng đỏ rực.Lép nhép… lép nhép… phốc xích…Tiếng nước dâm nhão nhoét vang dội khắp gian phòng thử đồ chật hẹp, chói tai. Mã Quế Phương hoàn toàn mất đi nhận thức. Sự sỉ nhục khi bị sàm sỡ ngay trong cửa hàng công cộng, sự mặc cảm tội lỗi của người mẹ thanh cao bị dục vọng băm vằn thành tro bụi. Nàng vặn vẹo chiếc hông phồn thực, lắc lư bờ mông tròn trịa, chủ động dí sát hoa tâm của mình vào bàn tay dơ bẩn của gã, dâm đãng hét lên những lời vô sỉ nhất:”Sướng… sướng quá… chồng ơi… địt nát tôi đi… á á… ngứa quá… dùng ngón tay đâm mạnh nữa đi… tôi là con đĩ dơ bẩn… á aaaa!!!”Chỉ chưa đầy mười phút bị ngón tay điêu luyện tàn sát, Mã Quế Phương đã bị đẩy lên giới hạn cực khoái bạo liệt. Toàn thân nàng gồng cứng, mười ngón chân quắp chặt lại. Từ sâu trong tử cung, một luồng dâm thủy nóng hổi, đặc sệt xịt ra xối xả như thác lũ vỡ đê, tưới ướt đẫm cả bàn tay và cẳng chân gã chồng hờ, nhiễu ròng ròng xuống mặt thảm gỗ.Nàng đón nhận cơn cực khoái bạo liệt lần thứ nhất trong gian phòng thử đồ chật hẹp, đầu gục vào vai gã, cái miệng nhỏ há hốc thở dốc, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, triệt để đọa lạc thành một cỗ máy nhục dục ti tiện.Nghiêm Bất Vấn thỏa mãn rút tay ra, nhếch mép nhìn người đàn bà đang nằm thoi thóp, co giật nhẹ trên đệm giường. Hắn lấy chiếc quần lót ren đen và bộ đồng phục hầu gái ném lên bụng nàng, lạnh lùng ra lệnh: “Mặc quần áo vào. Ngày mai, hãy ngoan ngoãn mang cái cơ thể dâm đãng này đến biệt thự hầu hạ ta. Đừng để ta phải dùng đến đoạn video kia!”Hắn dứt khoát quay người bước ra ngoài, đóng sập cửa lại, bỏ lại Mã Quế Phương trần trụi, tuyệt vọng ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt trong bóng tối.

================

Chiếc xe BMW M3 màu trắng muốt lướt đi trong bóng đêm nhập nhoạng của thành phố Trung Hải, mang theo tiếng động cơ gầm rú trầm thấp như một con dã thú đang bị kìm hãm. Gió thu se lạnh luồn qua cửa kính, nhưng bầu không khí bên trong khoang lái lại vô cùng ngột ngạt và nóng bức. Lý Tinh Tinh ngồi ở ghế phụ, khẽ vuốt ve vạt chiếc đầm dệt kim màu vàng nhạt trễ vai đầy thanh lịch mà Dương Thần vừa mua tặng. Dưới ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa sổ, làn da trắng ngần như sữa của nàng tỏa ra một mị lực thanh thuần, lay động lòng người.Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đứng ở khoảng cách quá gần với người con gái ngây thơ ấy, Dương Thần lại đang phải chịu đựng một sự giày vò thể xác tột cùng. Sâu trong tim hắn, nơi dòng máu nóng hổi đang lưu thông, độc tố của Nghịch Cổ đang điên cuồng vặn vẹo và phong tỏa tiềm năng giống đực của hắn. Mỗi lần nhìn thấy bờ vai trần thon thả và đôi mắt phượng ngập nước của Lý Tinh Tinh, Nghịch Cổ tà ác lại được dịp bùng nổ, gieo rắc vào đại não hắn những tà niệm đen tối và vặn vẹo đến cực điểm. Hệ thần kinh của hắn bị bóp méo, vẽ ra một ảo ảnh dâm mĩ đầy nhục nhã: hắn nhìn thấy cô giáo tiếng Anh ngây thơ, thuần khiết đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân trần truồng tự nguyện dạng rộng hai chân để hầu hạ gã lao công già nua, dơ bẩn Trương Phú Quý ngay trước mặt hắn! Sự nhục nhã đan xen với cực khoái vặn vẹo của Nghịch Cổ khiến cự vật của hắn sưng to, giật nảy lên trong quần, nhưng đồng thời linh hồn kiêu ngạo của một Minh Vương Hades lại gào thét sự ghê tởm và đau đớn.Dương Thần siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Hắn phải âm thầm vận chuyển Tiên Thiên chân khí từ môn công pháp thượng cổ Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh để cưỡng chế áp chế ngọn lửa tà ác đang thiêu đốt huyết quản. Trên gương mặt góc cạnh của hắn vẫn cố nặn ra nụ cười lười biếng, ấm áp thường ngày để không làm người con gái bên cạnh phát hiện ra sự bất thường.”Dương đại ca, anh sao thế? Trán anh đổ nhiều mồ hôi quá…” Lý Tinh Tinh khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn đong đầy sự quan tâm và lo lắng.Dương Thần hắng giọng, đưa một tay lên lau mồ hôi trên trán, cười nói: “Không có gì, chỉ là hệ thống điều hòa của xe hơi nóng thôi. Tinh Tinh, hôm nay em thực sự rất đẹp. Anh tin chắc rằng khi em bước vào Thiên Phủ Chi Quốc, đám đồng nghiệp hợm hĩnh kia sẽ phải lác mắt”.Lý Tinh Tinh đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí đáp: “Anh cứ trêu em mãi… Thực ra em lo lắm. Tổ trưởng Tưởng Thạc cứ quấy rầy em suốt ở trường, hôm nay lại chủ trì buổi tiệc đón mừng này. Nếu không có anh đi cùng đóng giả làm bạn trai, em thực sự không biết phải đối phó thế nào”.”Yên tâm đi, có anh ở đây, không kẻ nào dám làm tổn thương em dù chỉ một sợi tóc”. Dương Thần thản nhiên nói, nhưng trong lòng lại là một khoảng trầm mặc u tối. Hắn biết rõ chính mình đang lừa dối cô gái nhỏ này, bởi hắn đã là người có vợ, một cuộc hôn nhân trên hợp đồng lạnh lẽo với Lâm Nhược Khê đang kẹt trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Nhưng đứng trước sự tin tưởng tuyệt đối của Lý Tinh Tinh, hắn chỉ đành tiếp tục sắm vai người bảo vệ hoàn hảo.Chiếc BMW M3 từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại trước cửa chính rực rỡ ánh đèn nê-ông của Thiên Phủ Chi Quốc. Nơi này vốn là quán bar tổng hợp cao cấp bậc nhất Trung Hải, không khí náo nhiệt và xa hoa bao trùm khắp lối vào. Lý Tinh Tinh vừa xuống xe liền hồi hộp kéo chặt lấy cánh tay Dương Thần, thân hình mềm mại rụt rè nép sát vào người hắn.Dương Thần nhẹ nhàng vỗ về bàn tay đang run rẩy của cô, cười nói: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Cứ coi như chúng ta đi ăn ở một quán nhỏ ven đường thôi”.Hai người đi theo cô gái tiếp khách mặc sườn xám đỏ bước dọc theo hành lang tối mờ đến phòng riêng mang tên “Quân Tử Lan”. Vừa đẩy cửa bước vào, một luồng âm thanh ồn ào từ dàn karaoke hiện đại dội thẳng vào tai. Trên chiếc sô pha lớn trong phòng, bảy tám giáo viên trẻ của tổ Anh ngữ đã ngồi sẵn, vừa uống rượu vừa ca hát rộn rã.Khi nhìn thấy Lý Tinh Tinh xuất hiện, mọi tiếng ồn ào bỗng chốc ngưng bặt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa, kinh ngạc trước vẻ đẹp rực rỡ đầy kiều diễm của nàng trong chiếc đầm liền thân màu vàng nhạt trễ vai đầy gợi cảm.”Ôi, nhân vật chính của chúng ta hôm nay cuối cùng cũng đến rồi!” Một cô giáo tóc xoăn đứng bật dậy đầu tiên, vỗ tay reo hò.Tưởng Thạc – gã tổ trưởng tổ Anh ngữ – đang ngồi ở góc phòng lập tức đứng dậy. Hôm nay gã diện một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc chải chuốt bóng mượt, nhưng khi nhìn thấy Lý Tinh Tinh đứng bên cạnh Dương Thần, nụ cười nho nhã trên môi gã bỗng chốc cứng đờ. Đặc biệt, khi nhìn thấy hai người tay trong tay vô cùng thân mật, đáy mắt gã lóe lên một tia ghen tị và căm hận khôn lường.”Tinh Tinh, hôm nay em thật đẹp”. Tưởng Thạc cố nén sự bực tức, bước lên phía trước lịch sự giơ tay ra về phía Dương Thần: “Vị này chắc hẳn là Dương tiên sinh mà Tinh Tinh đã nhắc tới. Không biết Dương tiên sinh đang công tác ở bộ phận nào, giữ chức vụ gì?”Dương Thần lười biếng bắt tay gã một cái, thản nhiên cười đáp: “Tôi là Dương Thần, chỉ là một nhân viên quèn làm việc vặt, mua điểm tâm sáng cho công ty thôi, không có gì đáng nhắc tới cả”.Nghe thấy Dương Thần tự nhận là kẻ làm việc vặt nghèo hèn, trong mắt Tưởng Thạc không giấu nổi vẻ khinh miệt sâu sắc. Gã đắc ý nghĩ thầm gã là công tử con nhà quyền quý, cha là Tưởng Mông – nhân vật có tiếng nói trong ngành giáo dục, làm sao có thể thua một gã tạp dịch thô lỗ thế này?”Hóa ra là anh Dương”. Tưởng Thạc cười nói đầy vẻ ban ơn: “Hôm nay là tiệc đón mừng cô giáo Lý, mọi người cứ chơi hết mình đi. Toàn bộ chi phí đêm nay cứ để Tưởng Thạc tôi thanh toán, các vị không cần phải khách sáo”.Gã quay sang nhìn Lý Tinh Tinh, ỏn ẻn nói: “Tinh Tinh, em chưa quen với chỗ này, hay là đến ngồi bên cạnh anh đi. Anh sẽ chọn cho em vài bài hát thật hay”.Lý Tinh Tinh vội vàng lắc đầu, nép sát vào người Dương Thần: “Không cần đâu tổ trưởng Tưởng, em ngồi bên cạnh anh Dương là được rồi”.Sự từ chối dứt khoát của Lý Tinh Tinh giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tưởng Thạc trước mặt tất cả đồng nghiệp, khiến gã giận tím mặt nhưng vẫn phải cố giữ vẻ nho nhã, cười nói: “Vậy cũng được. Anh Dương này, nếu đã đến đây rồi, anh muốn uống loại vang nào cứ tự nhiên ra ngoài gọi vài chai, tôi bao hết”.Dương Thần nhếch mép cười tà dị, chờ đúng câu nói này của gã. Hắn đứng dậy đi ra ngoài gặp nhân viên phục vụ, chỉ mười phút sau, năm chai rượu vang Pháp đắt tiền hàng đầu thế giới được bưng vào phòng.Khi nhìn thấy nhãn hiệu của những chai vang đỏ kia, mí mắt Tưởng Thạc giật nảy liên hồi, tim như rỉ máu vì biết mỗi chai trị giá đến vài chục ngàn tệ, nhưng trước mặt Lý Tinh Tinh và đồng nghiệp, gã đành phải cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt, gượng cười thanh toán.Không khí trong phòng ngày một nóng lên. Tưởng Thạc muốn thể hiện tài năng nghệ thuật của mình trước mặt người đẹp, liền cầm microphone đứng trước màn hình lớn, dùng chất giọng khá trầm ấm hát tặng Lý Tinh Tinh bài “Si tâm tuyệt đối”. Gã hát vô cùng nhập tâm, ánh mắt thỉnh thoảng lại ném về phía Lý Tinh Tinh đầy vẻ thâm tình, si mê.Mấy giáo viên hùa theo vỗ tay khen ngợi rầm rộ. Lý Tinh Tinh chỉ lịch sự vỗ tay vài cái rồi quay sang cười với Dương Thần.Tưởng Thạc hát xong, nhìn thấy Dương Thần chỉ chú ý uống rượu mà không hề vỗ tay, trong lòng tức giận khôn tả, gã cười châm chọc hỏi: “Anh Dương từ đầu buổi tới giờ vẫn chưa hát bài nào. Hay là anh lên hát một bài bằng tiếng Anh để góp vui với chúng tôi? Giáo viên tiếng Anh chúng tôi đều rất mong chờ được rửa tai lắng nghe đấy”.Gã biết Dương Thần chỉ là kẻ bán thịt nướng thô lỗ, chắc chắn không biết tiếng Anh, muốn nhân cơ hội này làm hắn mất mặt triệt để trước Lý Tinh Tinh.Dương Thần nhún vai, thản nhiên nhận lấy chiếc microphone: “Nếu tổ trưởng Tưởng đã có lòng yêu cầu, tôi đành phải bêu xấu vậy”.Hắn chọn bài hát “Home” của Michael Bublé. Khi những giai điệu đầu tiên vang lên, Dương Thần khẽ nhắm mắt, cất giọng hát khàn khàn đầy nam tính, phát âm tiếng Anh vô cùng chuẩn xác và lưu loát giống như một người bản xứ thực thụ. Giọng hát của hắn trầm bổng, đong đầy cảm xúc dạt dào, như một người đàn ông đi xa đang khao khát được trở về mái ấm gia đình.Cả phòng riêng “Quân Tử Lan” bỗng chốc lặng phắt như tờ. Tất cả giáo viên, đặc biệt là các cô gái, đều trợn tròn mắt nhìn Dương Thần đầy vẻ sùng bái và kinh ngạc. Lý Tinh Tinh nhìn hắn đắm đuối, hai má hồng hào, trái tim hoàn toàn bị mị lực của người đàn ông này chiếm trọn.Còn Tưởng Thạc thì mặt cắt không còn giọt máu, đứng đờ người ra như một bức tượng, hoàn toàn bị giọng hát và phong thái của Dương Thần nghiền nát không thương tiếc.Buổi tiệc kết thúc lúc gần mười giờ đêm. Khi cả đoàn người đi ra cửa Thiên Phủ Chi Quốc, Tưởng Thạc sau khi phải thanh toán hóa đơn đắt đỏ lên tới mười mấy ngàn tệ, vẫn cố vớt vát lại chút thể diện. Gã chỉ tay về phía chiếc xe Toyota Camry màu xám bạc mới cứng của mình, dõng dạc nói với Lý Tinh Tinh:”Tinh Tinh, xe anh rộng rãi lắm, để anh đưa em về hóng mát một vòng nhé”.Mấy giáo viên trầm trồ khen ngợi chiếc xe đắt tiền của tổ trưởng. Lý Tinh Tinh lại khẽ cười, kéo tay Dương Thần nói nhỏ: “Cảm ơn tổ trưởng Tưởng, nhưng em đi cùng anh Dương quen rồi, anh ấy biết rõ lối về nhà em”.Tưởng Thạc cười khẩy nhìn Dương Thần: “Ồ, anh Dương cũng lái xe tới à? Chẳng hay xe anh đậu ở góc nào?”Dương Thần không nói lời nào, chỉ khẽ bấm chiếc chìa khóa thông minh trong túi quần. Cách đó không xa, chiếc BMW M3 màu trắng muốt lập tức nháy đèn chào đón.Cảnh tượng ấy khiến tất cả giáo viên và Tưởng Thạc đều hóa đá tại chỗ. Chiếc BMW M3 thể thao đắt giá gấp mấy lần chiếc Camry của gã, chứng minh Dương Thần hoàn toàn là một nhân vật lớn giả heo ăn thịt hổ. Tưởng Thạc đứng trơ mắt nhìn Dương Thần lịch thiệp mở cửa xe cho Lý Tinh Tinh, rồi chiếc xe vụt phóng đi trong màn đêm, để lại gã cùng nỗi nhục nhã ê chề.Trên suốt chặng đường trở về nhà, Lý Tinh Tinh không ngừng cười khúc khích, khuôn mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc ngút ngàn. Nàng chưa bao giờ cảm thấy nở mày nở mặt và tự hào như ngày hôm nay.”Anh Dương, anh thật là giỏi. Anh có nhìn thấy vẻ mặt của tổ trưởng Tưởng lúc đó không? Thật là đáng đời anh ta”.Dương Thần khẽ mỉm cười, nhìn vẻ mặt ngây thơ, thuần khiết của cô gái bên cạnh, nhưng sâu trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi buồn vô hạn. Lúc này, Nghịch Cổ trong tim hắn lại được dịp rục rịch quấy phá, cố gắng bóp méo nhận thức của hắn, thôi thúc hắn lao vào chiếm đoạt thân thể non nớt của Lý Tinh Tinh. Hắn phải gồng mình điều khiển Tiên Thiên chân khí để chống chọi lại dục vọng đen tối ấy.Khi chiếc xe BMW dừng lại trước cửa ngôi nhà cổ kính của gia đình lão Lý, không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Lý Tinh Tinh không vội xuống xe, nàng quay sang nhìn Dương Thần dưới ánh đèn đường mờ ảo, đôi mắt đong đầy tình cảm sâu đậm, bờ môi anh đào khẽ mấp máy như muốn nói ra những lời tỏ tình giấu kín bấy lâu nay.”Dương đại ca… em… thực ra em đối với anh…”Dương Thần biết rõ nàng định nói gì. Nhưng hắn hiểu, bản thân không thể cho nàng một gia đình hoàn chỉnh, hắn đang kết hôn với Lâm Nhược Khê, và cuộc sống của hắn chứa đựng quá nhiều hiểm họa. Hắn thà làm tổn thương nàng một lần lúc này, còn hơn để nàng phải đau khổ cả đời.Hắn nhẹ nhàng ngắt lời nàng, đưa tay xoa nhẹ đầu Lý Tinh Tinh, cười dịu dàng: “Tinh Tinh, anh rất yêu quý em. Trong lòng anh, em mãi mãi là đứa em gái nhỏ thuần khiết và đáng yêu nhất mà anh muốn bảo vệ”.Lời nói của Dương Thần như một dòng nước lạnh dội tắt đi ngọn lửa tình yêu vừa nhen nhóm trong lòng Lý Tinh Tinh. Đôi mắt nàng thoáng hiện lên vẻ thất lạc, đau thương vô hạn, bờ môi run rẩy cắn chặt. Nhưng nàng là một cô gái hiểu chuyện, liền cố gắng nở một nụ cười miễn cưỡng, nhỏ nhẹ đáp: “Em biết rồi… Cảm ơn anh Dương hôm nay đã đưa em đi chơi. Anh về đi kẻo chị dâu mong”.Nàng vội vàng mở cửa xe bước xuống, ôm chiếc hộp chạy nhanh vào nhà như một chú chim non bị hoảng sợ.Dương Thần ngồi lặng trong xe, dõi theo bóng dáng yểu điệu của nàng biến mất sau cánh cửa gỗ màu đỏ sẫm. Hắn lấy ra một điếu thuốc lá châm lửa, khói thuốc trắng xóa phả ra nhòa trong không khí se lạnh của trời thu Trung Hải. Trong lòng hắn lúc này tràn ngập một nỗi cay đắng và cô độc cùng cực. Hắn nhớ tới cuộc hôn nhân hờ lạnh lẽo với Lâm Nhược Khê – người vợ danh nghĩa đang cùng hắn trải qua những ngày chiến tranh lạnh đầy bế tắc, cãi vã và xa cách. Hắn tự cười giễu bản thân mình, một vị Minh Vương vô địch thiên hạ, vậy mà chuyện gia đình và tình cảm lại rối ren, thảm hại đến mức này.📊 CẬP NHẬT TRẠNG THÁI HỆ THỐNG GIÁM SÁT NGẦM (GÓC NHÌN NGHIÊM BẤT VẤN)Trong căn phòng thí nghiệm ngầm ẩm thấp dưới lòng đất ngoại ô Trung Hải, Nghiêm Bất Vấn đang tao nhã nhấp một ngụm vang đỏ. Trên màn hình máy tính siêu lớn hiển thị rõ ràng những thông số sinh học của Lý Tinh Tinh vừa được cập nhật sau cuộc trò chuyện đầy biến động cảm xúc với Dương Thần:GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔTrùng nô: Lý Tinh TinhThân phận: Giáo viên tiếng Anh trường Nhất Trung Trung HảiThân thể: CẤP 2: Bá HoàngHệ số khoái cảm cơ bản: 0.7Độ tương thích với Trùng Vương: 85%🔴 TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠICấp Độ Hiện Tại: CẤP 1: NGỦ ĐÔNGTiến Độ Nạp Năng Lượng: 15% (15 / 100 điểm)

<< 1 70 71 72 73 74 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong